Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 663+664

11

Chương 663 : Làm sao bây giờ?

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

“Ba… Vậy mà đã hơn ba vạn năm, trách không được ta lúc ngủ lúc tỉnh vẫn cảm thấy thời gian dài dằng dặc.”  Giọng nói của bóng dáng kia vốn là cả kinh nhưng sau đó lại thổn thức, “Hiện tại đã là đời Man Vương thứ mấy cầm quyền, chắc hẳn không phải Âm Vô Thương hay huyết mạch của chủ nhân nhỉ?”

Ánh mắtÂm Cửu U lộ vẻ châm chọc: “Man Vương? A, ngươi có biết cái  gì gọi là vật đổi sao dời không? Nam Chiêm Bộ Châu hôm nay, là thiên hạ của Nhân tộc và Yêu tộc, ở đâu còn có chỗ để Man nhân sống yên ổn?”

Rốt cục Dương Trạch cũng thất thanh nói: “Ngài, ngài nói cái gì? Man Tộc vậy mà suy vi đến vậy rồi sao?”

“Không phải suy vi, mà là duyệt tuyệt.” Âm Cửu U nhìn hắn, trong giọng nói tràn ngập khoái ý, gắn từng chữ, “Vào ba vạn năm trước, trong cuộc chiến Thượng Cổ thì Man Tộc đã chiến bại, bị diệt tộc rồi. Cho đến ngày nay, Man Tộc đã bị gọi là Thượng Cổ Ma Tộc. Dù cho trên người còn lưu giữ huyết mạch Man Tộc thì cũng không có người nào dám đứng ra nói rằng mình chính là hậu duệ Man Tộc!”

Bóng dáng hình thể kia thiếu chút nữa là tan rả, qua một hồi lâu mới ngưng tụ lại: “Man Tộc ta có năm trăm triệu người, phụ nữ và trẻ em đều có thể sử dụng vũ khí chiến đấu, lại nói vong tộc là vong hay sao?!” Hóa ra chủng tộc như là mặt trời ban trưa, không ai bì nổi là như vậy!

Âm Cửu U nhe răng cười nói: “Có lẽ vốn sẽ không vong đâu. Đáng tiếc có một lão đầu bốc đồng lấy đi chí bảo Man Tộc là Lực Chi Phách và Nghệ Thần Cung đặt vào trong tẩm lăng của chính mình. Ngươi bố trí trận pháp rất tốt, rõ ràng đại ca biết rõ ngươi giấu bảo vật ở trong Địa Sát tuyệt mạch chưa hiện thế này nhưng nơi đây lại được ngụy trang đến nỗi không một chút sát khí bị lọt ra ngoài.”

“Man Tộc bỏ ra công sức tìm khắp nơi nhưng không được. Không còn Nghệ Cung Thần làm sao có thể dễ dàng bắn chết thần thú cự yêu, lại mất đi Lực Chi Phách ghi chép lại chiến trận chiến kỹ tâm đắc của tiền bối Man Tộc, rốt cục đã bại trong cuộc chiến với Yêu Tộc.” Hắn đột nhiên cười dài, hiển nhiên là cực kỳ thích ý: “Giang sơn đã rơi xuống, năm trăm triệu con dân đã nhuốm máu. Phụ vương tốt của ta, đây hết thảy đều là lỗi của ngươi a.”

“Chỉ là lỗi của hắn thôi sao?” Trường Thiên đợi hắn cười đến lúc vui vẻ nhất mới mở miệng nói, tiếng nói như nam châm tấn công, trong trẻo nói không nên lời nhưng lại lạnh lùng băng hàn: “ Sao ngươi không nói cho hắn biết, ngay tại thời khắc cuối cùng là ngươi đã quay giáo phản kích, giết chết tên Phiên vương cuối cùng của Man Tộc?”

“Sao ngươi không nói cho hắn, là ngươi đã phá vỡ đại trận, dẫn quân của Yêu Tộc lên núi Phù Không? Ngươi mới chính là cọng rơm rạ cuối cùng đã đè chết lạc đà.”

Trong phòng lập tức lặng ngắt như tờ.

Âm Cửu U ngạc nhiên nói: “Ồ, ngươi làm sao mà biết được? Trước khi cuộc chiến Thượng Cổ chấm dứt thì ngươi đã bị trấn nhập Thần Ma ngục rồi, sao có thể biết được bí mật sau trận chiến này?” Nói đến đây, đột nhiên giật mình, “Đúng rồi, ngươi bắt được nhiều phân thân của ta, từ chỗ bọn hắn hỏi được có phải không?”

Trường Thiên chưa đáp lời, Dương Trạch đã run giọng nói: “Chủ nhân, hắn nói là sự thật sao?” Hắn dù sao cũng dụ thường trung thành với bổn tộc, chợt nghe được tin tức này, nhất thời không thể chịu được.

Giọng nói của Âm Cửu U lạnh lùng vô cùng: “Không sai. Đại thế Man Tộc đã mất, số mệnh hao hết. Cho dù ta không xuất thủ tương trợ Yêu Tộc thì ở Nam Chiêm Bộ Chậu cũng sẽ không còn chỗ cho Man Tộc sinh sống. Ta làm, bất quá là thuận theo Thiên Đạo.” giọng điệu của đương nhiên, tựa hồ cũng không vì hành vi diệt tộc của mình mà cảm thấy nửa phần hổ thẹn, mà giống như mọi thứ đương nhiên phải vậy.

Trường Thiên âm thầm lắc đầu. Tên này hoàn toàn chính xác là có bản lĩnh lừa gạt ngay cả hắn cũng phải phục. Cho đến hôm nay đều không có nửa điểm hối hận hay xấu hổ, nếu không làm sao Tru Thần Lôi lại vô dụng đối với hắn? Người có nội tâm cường đại đến mức này, vô luận tu vi đến mức nào đều không thể coi thường được.

Dương Trạch phảng phất như không nghe thấy, chỉ lẩm bẩm nói: “Sao lại như thế, như thế nào….?”

Hắn đứng tại đó si ngốc sững sờ, Trường Thiên quay đầu liếc nhìn Âm Cửu U, đột nhiên nói: “Địa Mạch tiết ra sát khí mới chỉ nửa năm thời gian, ngươi làm sao mà biết chỗ này?”

Ánh mắt của Âm Cửu U lóe lên: “Nơi phát ra tin tức cho ta, chỉ sợ cũng giống như ngươi.”

Trường Thiên nhịn không được siết chặt tay, sau nửa ngày mới nói: “Tốt, tốt cho một Phủ chủ Phủ Phụng Thiên, tốt cho một Mịch La.”

Đương nhiên là Mịch La, chỉ có thể là Mịch La.

Có thể đem tin tức của Địa Sát tuyệt mạch truyền ra ngoài, ngoại trừ Mịch La thì còn có thể là ai?

Địa mạch này xuất hiện ở trong địa bàn của Mịch La, lấy thói quen khống chế toàn cục của hắn mà nói, đương nhiên là phải tìm hiểu tình huống tương quan. Tên hồ ly chết tiệt này đánh không lại hắn, lại ra chiêu số bực này.

Âm Cửu U nhàn tản dựa trên thạch bích, khoan thai nói: “ Chỉ mong hắn không đem tin tức này nói cho bên thứ ba biết. Bằng không mà nói – ta ngược lại không có gì để gấp gáp, nhưng tiểu cô nương kia của ngươi chỉ sợ gặp phiền toái.”

Chuyện đó nói trúng tâm sự của Trường Thiên. Hắn quay đầu nhìn lại, ngữ khí của người này tuy là như thế, nhưng trong tử mâu lại tản ra ánh sáng không có ý tốt.

Hắn lạnh lùng liếc một cái dò xét, đột nhiên nói: “Không phải từ trước đến nay ngươi hay quảng cáo rùm beng Thiên Man huyễn cảnh của bản thân rất lợi hại sao, làm sao lại có sơ hở như vậy?”

“Huyễn cảnh? Ai nói là huyễn cảnh?”Âm Cửu U lộ ra thần sắc kỳ dị, “Người bên ngoài lập ra huyễn cảnh đương nhiên là có nhiều sơ hở. Vì vây khốn ngươi, lúc này ta dùng không phải là huyễn cảnh mà là trí nhớ của ngươi?”

Những cái kia, không phải trí huyễn cảnh, mà là trí nhớ sao?

Hắn nhìn vào khuôn mặt của Trường Thiên bỗng nhiên có những biểu lộ tương đối đặc sắc, hiếu kỳ hỏi: “Ngươi nhớ tới cái gì?” Tướng tùy tâm sinh, ma tùy tâm khởi. Cho dù hắn có thể khơi mào tâm ma của người khác nhưng tình huống cụ thể thế nào hắn cũng không biết rõ.

Trường Thiên trừng mắt nhìn hắn, một chữ cũng không nói. Những chuyện kia, chẳng lẽ đều từng chân thật phát sinh qua? Nhưng tại sao hắn lại không nhớ rõ?

***

Ninh Tiểu Nhàn ngồi trên bờ cát, nhắm mắt điều tức.

Hoàn cảnh nơi này đối với nàng mà nói là rất không thoải mái. Sát khí nồng hậu dày đặc đang cố sức chui vào trong cương khí trước người nàng, không một khắc nào là không thừa dịp chui vào. Loại tình huống này, nàng chỉ có thể khiến cho cơ năng toàn thân đều chậm lại, để có thể kiên trì thật lâu ở chỗ này.

Nhưng nàng như cũ vẫn không thể nhập định, Bởi cứ mỗi khắc đồng hồ nàng còn muốn kiểm tra trạng thái của Ly Vẫn. Đầu cự thú trước mắt này một mực ngủ say, không có nửa điểm dấu hiệu tỉnh dậy.

Không biết tình huống nội cung là thế nào rồi? Trường Thiên tiến vào đã lâu, nàng có chút sốt ruột, có chút tò mò. Lại biết nếu là ngay cả hắn cũng bó tay không biết, chỉ sợ nàng tiến vào cũng không tốt, bởi vậy vẫn nhẫn nại chậm rãi chờ đợi.

Khí cơ trong cơ thể vận chuyển, lại trải qua một tiểu chu thiên. Nàng một lần nữa mở mắt, vô ý thức mà nhìn Ly Vẫn.

Lần này nhìn, lại nhìn ra một thân mồ hôi lạnh.

Ly Vẫn còn nằm ngáy o..o, miệng khổng lồ khẽ nhếch. Miệng của nó quá lớn, chỉ hơi mở một đường nhỏ nhưng vẫnđủ để nàng thấy được Truyền Tống trận đen nhánh bên trong.

Vấn đề ở chỗ này, hiện tại miệng nó vẫn mở rộng như trước, thế như trong miệng khổng lồ như bồn máu lại trống không vắng vẻ….

Truyền Tống trận đâu rồi?

Ninh Tiểu Nhàn kinh hãi, nhẹ nhàng lướt tới, một đầu nhảy xuống nước, bất chấp nguy hiểm, đưa tay đẩy miệng rộng của Ly Vẫn ra rồi chui vào.

Yết hầu của quái thú này giống như không đáy, trừ việc đó ra, chỉ còn lại răng nhọn và đầu lưỡi.

Truyền Tống trận, cứ như vậy lặng im không một tiếng động mà đóng cửa!

Chuyện này không hợp lí! Dựa theo suy đoán của nàng và Trường Thiên, lúc Ly Vẫn thanh tỉnh, Truyền Tống trận sẽ biến mất, mà khi nó ngủ thì đại môn của nội cung sẽ rộng mở. Nhưng mà bây giờ, Ly Vẫn đang ngủ say như cũ, Truyền Tống trận lại tự độngđóng cửa!

Đã có chuyện gì xảy ra?

Tâm niệm Ninh Tiểu Nhàn vội vàng: hẳn là trong nội cung đã xảy ra biến cố. Vốn là không biết bên trong có cấm chế gì, huống chi còn có một đại yêu nhân như Âm Cửu U, quả nhiên là chuyện xấu cũng nhiều hơn.

Nàng khe khẽ thở dài, thầm nghĩ nếu lấy năng lực của Trường Thiên, phá vỡ không gian mà ra chắc cũng không quá khó xử a?

Có lẽ a?

Nàng vuốt Ma Nhãn trước ngực, kêu vài tiếng, đầu kia đều im lặng, âm thanh quen thuộc không vang lên.

Đây là chuyện gì xảy ra? Vừa gặp phải vấn đề gì, hay là bị ngăn cách bên trong ảo cảnh tinh thần lực. Hẳn là Trường Thiên bây giờ ở cách nàng rất xa rất xa, nếu không Ma Nhãn sẽ không mất đi hiệu lực.

Nàng từ trước đến này không có thói quen để vấn đề cho người khác giải quyết, bởi vậy sau khi ra khỏi miệng rộng của Ly Vẫn, lại đi quanh đầu cự thú này vài vòng, muốn nhìn một chút có mánh khóe gì chưa được phát hiện. Tốt nhất là có thể từ bên ngoài một lần nữa mở ra Truyền Tống trận – có lẽ so với việc Trường Thiên tự mình phá giới mà ra sẽ dễ dàng hơn một chút a?

Thế nhưng nàng đi vài vòng mới xác nhận là cái gì khác thường cũng không có. Ngược lại là Tụ Linh Trận phức tạp dưới bụng Ly Vẫn khiến nàng nhìn đến nỗi quáng mắt nhưng vẫn không thể phân tích được gì.  Quả nhiên là sách đến lúc dùng thì lại thiếu a, nàng vuốt vuốt đôi mắt đang có vài phầnđau xót.

Nếu không, đợi sau khi Ly Vẫn tỉnh lại rồi đánh nó ngất xỉu một lần nữa, thử xem xem có thể mở lại Truyền Tống trận một lần nữa không? Ninh Tiểu Nhàn sờ lên cằm cân nhắc khả năng này.

Nàng tuy đồng tình với tao ngộ bi thảm của đầu Long Tử này, nhưng khi so sánh với an nguy của Trường Thiên, bên nào nhẹ bên nào nặng vừa xem là hiểu ngay.

Nàng nghĩ nghĩ, lui về phía trên bờ cát, dùng thuật vệ sinh để khử đi mùi hôi trong miệng cự thú trên người mình, rồi một lần nữa ngồi xuống an tâm chờ đợi – Hiệu lực của Túy Long Thảo rồi sẽ hết, lúc đó Trường Thiên còn không có cách nào phá vỡ không gia mà ra thì … nàng sẽ thử đánh ngất đầu Ly Vẫn này một lần nưa.

Ninh Tiểu Nhàn nhắm mắt lại, buộc chính mình điều chỉnh trạng thái thân thể đến mức tốt nhất.

Một khắc trôi qua

Hai khắc …

Có một ý niệm tựa như lưu tinh chợt lóe lên, xẹt qua bầu trời thần thức hôn ám đã lâu.

Nàng bỗng dưng mở mắt ra: nếu Truyền Tống trậnđóng cửa không có quan hệ trực với việc Ly Vẫn ngủ hay tỉnh thì nàng phải làm sao bây giờ?

Trường Thiên một mực mạnh mẽ, cũng là người tâm phúc của nàng. Từ khi nàng thức tỉnh đến bây giờ, chỉ có ngắn ngủi hơn mười ngày, nàng đã có thói quen mọi thứ đều dựa vào Trường Thiên, hồn nhiên quên rằng thời gian dài dòng buồn chán đi về phía tây trước đây đều là nàng một mình đi tới.

Hiện tại Trường Thiên không ở, chẳng lẽ nàng muốn ngồi chờ tin tức sao? Kỳ thật có lẽ, vô luận là nàng hay là Trường Thiên, hay Âm Cửu U, đều đã quên muốn biết tất cả mọi chuyệnởđâu, phương pháp xử lí trực tiếp nhất còn có một: hỏi ý kiến người trong cuộc- là đầu Ly Vẫn này nha!

Từ đầu tới cuối, một tên yêu quái đáng thương đều biểu hiện ra không giống một con yêu quái có trí tuệ, càng không giống như là Long Tử có tính uy hiếp cao. Ngược lại dùng hành động bản năng, càng giống như là dã thú tầm thường. Chính vì nguyên nhân như thế, tất cả mọi người đều không để ý đến rằng nó vốn có thể nói chuyện đó!

Tuy Ly Vẫn bị thống khổ giày vò trong quãng thời gian dài dằng dặc đến nỗi có chút thần trí mơ hồ. Nhưng dù sao nó vẫn là Long Tử, chỉ cần nghỉ cách là cho nó tỉnh táo lại, có phải nó sẽ đem sự tình từ đầuđến cuối nói cho nàng biết hay không?

 

Chương 664 : Ý niệm mới

Chỉ là gia hỏa này không giống với con mèo con chó tầm thường, nàng làm sao để khôi phục năng lực nói chuyện của nó đây?

Aizz, việc dùng câu thông cùng thần hồn, chẳng lẽ không phải là sở trường của Âm Cửu U hay sao, tại sao bây giờ nửa thùng nước này lại rơi xuống đầu nàng?

Ninh Tiểu Nhàn tập trung tư tưởng suy nghĩ trong chốc lát, mới lắc mình một cái, biến mất bên trong hành lang. Ly Vẫn có lẽ sẽ sớm tỉnh lại, trước khỉ nó mở mắt ra, nàng có một số việc muốn làm.

***

Bên trong đường hành lang vang lên một tiếng rống thê lương, bất quá chỉ rống được một nửa liền im bặt.

“Hô, lại đánh rớt một cái.” Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng thở ra một hơi, rút trường kiếm ra. Dưới chân là vài đầu thằn lằn biến dị co quắp ngã xuống đất.

Nàng lại lần nữa trở lại cung điện dưới mặt đất, lúc này đây đã biến thành thợ săn mang theo con mồi, sưu tầm tất cả vật còn sống có thể thấy được. Vận khí của nàng không tệ, vừa vặn có một tập thể Sơn Miêu lớn đang hành động, phá tan phòng thủ của thằn lằn biến dị trong đại điện bằng đồng, chạy đến chỗ trong quặng mỏ Vân Anh Thạch. Nàng đơn giản đếm đếm, đều có hơn ba mươi con đấy.

Đối với nàng mà nói, bắt được những thứ này tất nhiên dễ dàng. Đem nhục cầu Phệ Yêu Đằng ném ra biến thành những yêu quái xúc tu giương nanh múa vuốt, có thể thoáng cái trói được hơn mười chỉ kiến lớn. Phệ Yêu Đằng là loại thực vật đặc biệt, không được coi là yêu quái, bởi vậy ở trong cung điện dưới mặt đất cũng không cảm thấy có gì không khỏe, ngược lại sau khi hấp thu sát khí còn có chút như cảm giác cá gặp nước.

Còn lại mấy con Sơn Miêu, nàng qua loa thu thập, sau đó ra khỏi quặng mỏ lại gặp phải ba, bốn chỉ thằn lằn biến dị theo đuôi Sơn Miêu. Những quái vật này có hình thể lớn, ở gần mà xem càng giống như là  một núi thịt, quả nhiên là đồ ăn cực kỳ hoàn mỹ.

Thằn lằn biến dị có thói quen phân chia lãnh thổ để ở, các cá thể phân bố rải rác, cho nên qua gần nửa canh giờ, nàng mới chỉ bắt được bốn chỉ thằn lằn biến dị.

Số lượng này, hẳn là đủ rồi. Nàng thu những chiến lợi phẩm này vào trong túi Hải Nạp. Nghĩ ngợi một chút.

Cung điện dưới mặt đất đối với nàng là không tốt, thời điểm Ninh Tiểu Nhàn đánh ngã chỉ thằn lằn cuối cùng, đều có chút thở hổn hển. Hiện lại được nàng sử dụng cho chiến đấu, đã không phải lực lượng của bản thân, mà là thần lực mà Trường Thiên độ cho nàng trước khi tiến vào Truyền Tống trận.

Đạo thần lực này rất tinh thuần, rất to lớn, hiển nhiên là Trường Thiên vì phòng ngừa ngoài ý muốn, một lần đem đại lượng thần lực chuyển qua cho nàng. Dù sao hai người là đồng lực đồng nguyên, nàng vận dụng cũng không có gì trở ngại.

Thế nhưng thần lực có nhiều hơn nữa thì cuối cùng cũng có hạn độ. Nàng ở địa cung hoạt động càng kịch liệt, thần lực tiêu hao càng nhanh.

Cho nên, phải biết tiết kiệm.

Lúc nàng lại một lần nữa theo thạch thất nang huỳnh đi ra ngoài, Ly Vẫn quả nhiên đã tỉnh. Gia hỏa này hôm nay đã chịu đủ tàn phá, tuy nói đã ăn hết chútít “Nha Ba Lạp” điểm lót bụng, Côn lãođại, rồi bịÂm Cửu U làm cho trọng thương, nó cũng không còn khí lực gì để chống cự, chỉ có thể dựa vào thể chất của Long Tử chậm rãi khép lại.

Lúc Ninh Tiểu Nhàn tiến vào, nó đang mở to mắt kinh ngạc ngẩn người.

Kẻ điên bình thường thì suy nghĩ vấn đề gì? Loại vấn đề này Ninh Tiểu Nhàn chưa bao giờ nghiên cứu qua, nàng chỉ lặng yên di chuyển qua bờ cát, đi về hướng Ly Vẫn.

Long Tử nhìn thấy nàng, con mắt một lần nữa sung huyết.

Ngay cả thân hình làm bằng sắt, bị khiêu khích một lần lại một lần như vậy, nó cũng ăn không tiêu. Ly Vẫn kỳ thật mệt mỏi không muốn nhúc nhích, thế nhưng hôm nay thấy qua hai sinh vật hình người đều chưa cho nó quả ngon để ăn, lập tức kẻ thứ ba lại xuất hiện.

Kiêu ngạo của Long Tử khiến cho nó bắt buộc phải ngẩng đầu một lần nữa, chuẩn bị nghênh chiến một lần nữa.

Ninh Tiểu Nhàn đạp sóng mà đi, trong tay yên lặng lấy ra Răng Nanh. Cho dù là đồng tình với gia hỏa này, nhưng nếu muốnáp dụng kế hoạch của nàng, bước đầu tiên vẫn làđem nóđánh cho phục đã. Chớ xem Ly Vẫn giờ phút này có tướng mạo thê thảm, hấp hối, nhưng nó có thể ở dưới cung điện này kiên trì lâu như vậy, chỉ từ năng lực khôi phục mà nói là đã hơn nàng qua mười con phố.

Huống chi, thần lực trên người nàng cũng là “mượn” đến đấy, có thể chống được bao lâu chứ?

Lúc này đây, đồng dạng muốn tốc chiến tốc thắng.

Nàng không chút chần chờ, mũi chân khẽ điểm một chút, thân thể uyển chuyển mềm mại đã dần hiện ra, cơ hồ ngay lúc Ly Vẫn chưa kịp phản ứng đã lấn đến cạnh má phải của nó.

Hai người lúc trước Ly Vẫn gặp phải cũng không có nhanh như vậy, nhất thời có chút không quen, có điều bản năng của nó vẫn tồn tại, vây cá bên phải duỗi ra, hướng về phía nàng đập qua. Trọng tải của nó kinh người, riêng cái vây cá này cũng dài đến bốn, năm trượng, quấy trong nước khiến cho nước chảy cuồng bạo, muốn đem nàng đẩy thẳng ra phía trước.

Cùng lúc đó, đầu Ly Vẫn đã chuyển qua, giương miệng rộng duỗi về phía trước, nếu nàng bị dòng nước xô đến đó, chắc chắn không thoát khỏi việc lọt vào cái miệng đang mở to ra đó.

Nàng đương nhiên sẽ không khiến cho chính mình gặp phải cảnh túng quẫn như vậy. Trước khi nước tưởng chừng như đã đập trúng nàng, chủy thủ Răng Nanh cũng đã đâm vào trên phiến má cửa chớp, nàng mượn lực giữ vững thân mình trên người con cá bóng loáng. Dù cho Ly Vẫn có di chuyển thân hình thế nào đi nữa thì cũng không thể vung nàng ra.

Nháy mắt sau đó, bị bại máu trên Răng Nanh đã phát động.

Ly Vẫn lập tức trú thảm một tiếng, thân hình khổng lồ nặng nề nện thẳng vào mặt nước phía dưới.

Đặc hiệu của Răng Nanh là khiến cho sinh vật phun máu không ngớt, đồng thời máu trong cơ thể như sôi lên, đau đớn không chịu nổi. Thân hình của nó tuy lớn, loại đặc hiệu này từ khi bắt đầu vẫn không có dấu hiệu suy giảm xuống. Ly Vẫn bị khóa sắt trói chỗ này, chịu đủ tra tấn, nhưng loại thống khổ này đối với nó mà nói lại hoàn toàn không khó nhịn. Một canh giờ trước miệng rộng của nó bị Sí Hồn Cầu của Côn lão đại nổ bị thương, hậu môn lại bị “Nha Ba Lạp” cắn tổn thương, miệng vết thương vừa mới cầm máu. Bây giờ dưới tác dụng của bại huyết đặc hiệu vết thương đã vỡ toang một lần nữa, máu tươi phun ra cuồn cuộn như suối, rất nhanh đã nhuộm hồng cả thủy vực.

Thể chất của nó cường hoành, chưa chắc sẽ đổ máu đến chết, nhưng mất đi một lượng lớn máu sẽ khiến cho thị lực của nó trở nên mơ hồ, thể lực nhanh chóng hạ thấp.

Ly Vẫn điên cuồng giãy dụa, ở trong nước mạnh mẽ đâm tới, ba phen mấy bận đụng vào thạch bích, chấn động đến mức mặt đất cơ hồ phát run.

Cho dù là lúc này, nó vẫn còn giữ được sức tấn công. Ninh Tiểu Nhàn thở dài, đợi thời điểm nó bơi qua bờ cát nhỏ thì buông tay, nhảy lên bờ.

Quả nhiên sau khi Ly Vẫn vòng vo được mấy vòng, tuy bị đau đớn kích thích đến nổi giận, lại chú  tới thủ phạm xuất hiện trong tầm mắt, cố nén au nhức kịch liệt, cái đuôi lớn rời khởi mặt nước, giống như kình ngư xông ngềnh mà đến. Một tên gia hỏa có khổ người còn lớn hơn vài lần so với một đầu kình ngư (cá voi) đánh tới trước mặt, lực trùng kích thị giác không biết có bao nhiêu tàn bạo lóa mắt.

Điều kiện tiên quyết là người nó đánh tới không phải là ngươi.

Ninh Tiểu Nhàn trùng trùng điệp điệp hít vào một hơi, Răng Nanh đã huyễn hóa thành hình dáng yêu sọ. Lúc này đây, nàng muốn dùng chính là đại lực của Ba Xà.

Muốn thuần hóa một đầu dã thú, biện pháp nhanh nhất là khiến nó rõ ràng nhận biết được ngươi mạnh hơn nó, cho nên cứ trốn tránh là vô dụng.

Trước khi Ly Vẫn xông lên bãi cát, nàng đã tránh ra một nước. Tốc độ nhanh đến nỗi tại chỗ còn lưu lại tàn ảnh. Qua sông không tế, lực mới không sinh, tức là chặn đánh dòng chảy trong đó, cho nên Ninh Tiểu Nhàn động thủ sớm hơn Ly Vẫn một bước. Ngay trước khi nó tăng tốc độ chưa đạt tới lớn nhất, cũng đã thoáng hiện đến trướcđôi mắt vĩ đại của nó.

Con mắt của Long Tử có đồng tử dựng thẳng, giống với cá sấu. Tuy là che kín tơ máu nhưng nàng có thể nhìn thấy được bóng dáng của mình ở trong đồng tư trong suốt. Nàng nhìn về bóng của mình rồi cười cười, sau đó tích lũy thành quyền, tích lũy đủ khí lực, một cú đấm móc nện lên trên mắt của Ly Vẫn.

Phần xung quanh hốc mắt của bất kỳ sinh vật nào cũng đều yếu ớt, huống chi đây lại là huyệt thái dương. Nàng cũng sẽ không ngốc mà đánh vào ót nó. Chỉ xem tạo hình của nó đã biết rõ độ cứng sọ não của nó còn cường hãn hơn cả đầu của cá voi.

Một kích này. Không hề nhẹ nhàng.

Chỉ nghe một tiếng “rầm” nặng nề ầm ĩ. Đầu của Ly Vẫn chìm vào trong nước, bọt nước bị quấy lên lại lần nữa đánh về phía tường, lan ra bốn phương tám hướng.

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn tiến vào Hợp Đạo Đại viên mãn, sức lực bản thân đã vượt qua năm vạn cân, lại tính cả sự giúp đỡ của Long Tượng quả, như vậy đã vượt xa năm mươi bảy vạn cân. Yêu sọ cộng thêm Cự Xà chi lực vốn đã toàn bộ tăng thêm mười lăm lần, nàng khẳng định là chịu không nổi, nhưng cân nhắc đến cường độ thân thể nàng so với lúc đầu khi ăn Long Tượng quả đã kiên cường dẻo dai hơn mấy lần. Bởi vậyđại khái có thể phát huy ra bốn lần hiệu quả của Cự Xà chi lực, tức là sức lực gần hai trăm ba mươi vạn cân!

Sức lực đáng sợ như vậy, nếu Ly Vẫn ở thời kỳ toàn thịnh có lẽ còn có thể cứng rắn nuốt trôi, nhưng hiện tại thương thế mệt mỏi, sau khi trúng phải trọng quyền này chỉ cảm thấy hốc mắt như thình thịch trực nhảy, trước mắt một mảnh đen kịt. Trong đầu càng là trời đất quay cuồng, cho thấy đại não đã bị chấn động.

Nó ọt ọt trầm xuống, ở dưới mặt nước lung lay đầu, lúc này mới cảm giác mìn hthanh thỉnh một chút, vì vậy lại giương miệng rộng một lần nữa lao tới.

Sau đó lại bị nàng một quyền đánh bại. Lúc này đây đã đổi thành vị trí nơi khóe miệng, nàng đã nghe được âm thanh rắc rắc rợn người, không biết nó đã bị gẫy mấy cái răng. Dù sao chỉ thấy trong miệng nó toát ra không ít huyết vụ.

Sau đó là lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm,… Vô luận là nó xuất kích từ góc độ nào, Ninh Tiểu Nhàn đều có thể tránh né, sau đó một quyền đánh trúng vị trí yếu của nó. Cho đến hiện tại, nó cũng không còn sức lực gì để thi triển thần thông thiên phú nữa rồi, hao tổn khí lực tâm thần như vậy vượt xa với vật lộn.

Thủy vực ở gần Ly Vẫn đã bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm. Mùi của huyết dịch Long Tử đã truyền đi theo hành lang, rất nhanh hấp dẫn các sinh vật khác lại gần. Chỉ tiếc đường hành lặng quá chật, mấy chỉ thằn lằn biến dị đuổi tới bên ngoài nhưng không vào được, chỉ có thể lách vào cửa của hành lang, phát ra tiếng vang vội vàng như tiếng trẻ con khóc nỉ non.

“Sớm biết máu của ngươi có lực hấp dẫn như vậy, ta cũng không cần tốn sức ra ngoài bắt thằn lằn.” Nàng lẩm bẩm nói, đợi Ly Vẫn xông lên bãi cát, một cú đấm cuối cùng đánh thẳng vào trên huyệt thái dương.

Nó gào thét một tiếng, vùng vẫy hai cái, rốt cục cũng không còn khí lực nhúc nhích, không khác lắm một con cá mắc cạn.

Aizz, nàng cũng mệt mỏi a, tay phải đã sung đỏ, chí ít có hai căn xương ngón tay bị nứt, xương cổ tay bầm tím, nàng có thể nghe thấy mùi máu của chính mình. Cho dù là thể chất của nàng, cứng đối cứng nhiều lần với đầu Long Tử này, bản thân cũng đã thương gân động cốt. Sớm biết như thế, năm đó ở hội phát mại trong Bạch Ngọc Kinh, nàng nên chụp được pháp khí hình bao tay.

Nhưng lúc này đầu vẫn không thể lộ ra vẻ mệt mỏi.

Nàng đi từ phía sau tới, đứng ở trước mặt đầu Ly Vẫn, đồng thời dừng lại đặc hiệu bại huyết của Răng Nanh.

Một lỗ mũi của nó đều lớn hơn so với nàng, nhưng nhìn sinh vật hình người trước mắt này, trong mắt của nó vốn là ác mộng điên cuồng bất tỉnh rốt cục lộ ra thần sắc sợ hãi. Sinh vật này, khoát tay đã có thể muốn mạngcủanó.

Ninh Tiểu Nhàn không có đưa tay, lại nhảy lên lưng của nó. Da đầu Ly Vẫn run lên, chỉ sợ nàng lại muốn tra tấn chính mình như thế nào nữa, không tự giác gào thét vài tiếng, lại không còn sức lực ứng phó.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion11 Comments

  1. Ohohohohohohohohohohohohohoho gian tình ba vạn năm trc~~

    Mà s từ trước ts h tôi ko nhận ra Nhàn tỷ bạo lực như vậy A? Đánh ngta như con z.

  2. Biết là man tộc diệt vong nhưng không biết ACU lại là kẻ dẫn người vào diệt tộc chính mình đấy. Rốt cuộc có khúc mắc gì ở đây nhỉ. Hoá ra kẻ đưa tin cho ACU là ML. Chả trách chả trách, mục đích của Ml có phải là muốn ACU và TT đối phó nhau rồi làm ngư ông không nhỉ. Nhưng ML không biết hắn là hồ ly tính toán người khác nhưng ACU và TT cũng chẳng kém hắn đâu đều đã sống cả mấy vạn năm rồi kia mà. Lần này không biết TN có cách gì giúp được TT không đây.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  3. Thì ra Man tộc bị diệt vong có công lao của Âm Cửu U đóng góp không nhỏ. Có điều ta thắc mắc Âm Cửu U nói hắn không phải huyễn cảnh vậy chẳng lẽ kiếp trước Trường Thiên là người Man tộc, Ninh Tiểu Nhàn lại là tù nhân của Man tộc. Mịch La quá xảo trá, đúng là hồ ly dụ cả Trường Thiên và Âm Cửu U vào đây để đối phó lẫn nhau. Ninh Tiểu Nhàn sẽ giúp Trường Thiên thoát khốn bằng cách nào.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Lâu lắm rồi mới thấy chương mới của NTN, có lẽ ta bỏ qua khá nhiều chương ý. Thấy bất ngờ khi ACU vs TT đang ở chung một chỗ. Không ngờ Man tộc diệt vong là do ÂcU cõng rắn cắn gà nhà.
    Chẳng biết NTN cầm cự đc bao lâu vs bạn LV này nửa. Ma nhãn lại k liên hệ đc với TT nửa chứ

  5. Cửu Âm U quả nhiên là độc ác cõng rắn cắn cả nhà làm tiêu vong vả Man tộcmà làm như là đạo lý tất nhiên. Hy vọng Nhàn tỉ sẽ cứu dc TT ra khỏi loăng mộ này

  6. Cẩm Tú Nguyễn

    Tội nghiệp Ly vẫn, hết lần này đến lần khác bị đánh như vậy, bây giờ nó sợ NTN luôn rồi. Man tộc diệt vong có sự góp phần của ACU nha, khi nào TT mới quay về được

  7. Ra ACU có công trong việc diệt tuyệt man tôc.da măt dày như TT nói .tru thần lôi còn không làm gi đc hắn.tội cho ly vẫn ghê bị NTN hành đến đau người cũng ăn quả đắng chán rồi.NTN sẽ coa cách làm Ly vẫn nói chuyện và cơ duyên lại tìm thấy lăng mộ của Am vô thương không chừng
    Thanks editor

  8. Nhàn tỷ thật bạo lực. Thật đáng học hỏi. Đây mới là nhàn tỷ mà ta biết. Luôn dựa vào chính bản thân mình

  9. Nhớ lúc Nhàn tỷ bạo lực này ghê, quyển trước chap nào cũng có đánh nhau, qua quyển này thấy bình yên quá cũng nhớ ghê. Nay tỷ trở lại thấy lợi hại quá, hehe
    Đúng là trong mọi hoàn cảnh, bình tĩnh mới là điều tốt nhất, thích Tiểu Nhàn tỷ ở điểm này nhất. Mong là Ly Vẫn sẽ chịu khuất phục, để tỷ đánh hoài cũng tội

  10. Man tộc diệt vong là có phần của ACU. Đã vậy mà còn xem như chuyện đương nhiên. Đúng là nội tâm quá mạnh mẽ mà. Thì ra không phải huyễ cảnh. Mà là ký ức của TT sao trời. Vậy 2 người rất lâu đã biết nhau ư. Nhiều nút thắt bí ẩn quá
    NTN thật thông minh, cơ trí và bạo lực. Hjhj. Không chừng nàng có cách cứu TT và ACU ra đó. Nói thật thấy 2 người thật xứng đôi. TT tuy mạnh nhưng tiểu Nhàn cũng k hề kém cạnh.
    Ly Vẫn hôm nay gặp hạn rồi. Bị bầm dập liên tục. Khổ thân ghê. Tks edit

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close