Bia Đỡ Đạn Phản Công – Bị đại nghĩa diệt thân 01+02

18

Vì đại nghĩa diệt thân (1)

Edit: BeHaibaira

Beta: Sakura

Lần này Đồng Bách Hợp đối với bọn nguời Đỗ Hạ Minh giở chút thủ đoạn ác độc, cuối cùng rơi xuống kết cục ác giả ác báo, nguyên chủ trước kia được yêu mến quá ít, thế cho nên nguời thân trong suy nghĩ của cô ấy có địa vị đặc biệt, năm người thiếu niên kia phá huỷ không chỉ là thân tình duy nhất còn là ánh mặt trời ít ỏi trong cuộc đời tối tăm của cô ấy. Nhưng vì lúc ấy cô không có ai chỉ bảo phải làm thế nào mà dựa vào bản thân để trưởng thành mà thôi, bởi vậy tính cách có chút cực đoan.

Nghĩ đến ngoại trừ cha Đồng thì chỉ có Kiều Bắc đối tốt với cô ấy ,bảo vệ nguyên chủ cho tới bây giờ nếu không đã sớm biến mất, Bách Hợp thở dài. Lúc này đây nhiệm vụ bởi vì Kiều Bắc hạnh phúc, cho nên cảm thấy nguyên chủ thật đáng thương, tuy nói đã làm nhiều lần nhiệm vụ, nhưng lần này Bách Hợp vẫn thở dài thay nguyên chủ.

“Mất hứng?”

Lý Duyên Tỷ sờ lên tóc cô, trong giọng nói có vẻ không vui, lúc này vẻ mặt anh không thay đổi nhưng Bách Hợp cảm giác được người mất hứng hình như là anh, cô lắc đầu: “Cũng không phải mất hứng, chỉ là cảm thấy đáng tiếc cho Đồng Bách Hợp.” Nhưng thiên hạ này cũng có nhiều người thế, từng con người khi còn sống đều khó có khả năng không tiếc nuối, huống chi nhiệm vụ của mình là hoàn thành tâm nguyện thay đổi kết cục thê lương của nguyên chủ, bởi vậy lúc Bách Hợp trở lại trong tinh không , kỳ thật cũng đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

“Lúc này đây em thay cô ấy hoàn thành tâm nguyện nên cô ấy rất hài lòng.” Đồng Bách Hợp đối với việc Bách Hợp thay cô ấy trả thù năm cừu nhân, dùng đúng cách cô ấy muốn để giải hận thay cha Đồng mà pháp luật không thể trừng trị được. Hơn nữa kịch bản cũ Đồng Bách Hợp thiếu Kiều Bắc cả đời, lần này Kiều Bắc đã có cuộc sống mới của mình, để cho trong lòng Đồng Bách Hợp vui vẻ thay cho anh ta, chỉ dùng một người biến mất đổi lấy tất cả mọi người có kết cục thoả mãn. Đồng Bách Hợp cảm thấy đáng giá, “Cô ấy đưa em một cái chúc phúc, em muốn thêm ở đâu?”

Bách Hợp thấy vẻ bình tĩnh của Lý Duyên Tỷ, khóe môi anh khẽ mím. Hiện ra vài phần mê hoặc, cô do dự một chút: “Em muốn thêm vào võ lực.”

Cô vừa dứt lời, tư liệu thuộc tính liền hiện ra:

Giới tính: Nữ ( có thể biến đổi giới tính )

Tính danh: Bách Hợp

Tuổi: 2 1

Trí lực: 84(max 100 điểm )

Dung mạo: 9 1(max 100 điểm )

Thể lực: 77(max 100điểm )

Vũ lực: 60(max 100 điểm )

Tinh thần: 8 2(max 100 điểm )

Danh vọng: 47(max 100điểm )

Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh, Cửu  Âm Chân Kinh, Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh, Nam Vực cổ thuật, Thuật Tinh Thần Luyện Thể

Năng khiếu: Nấu ăn cao cấp, Diễn xuất cao cấp, thuật Ngũ hành bát quái (hơi lướt qua).

Mị lực: 68(max 100 điểm )

Ấn ký: Khí tức Chân Long hoàng tộc

Lúc này đây giá trị danh vọng giảm xuống một điểm, có thể là vì nguyên chủ cho một cái chúc phúc nên giá trị võ lực gia tăng lên hai điểm, không biết có phải bởi vì mình làm nhiều lần nhiệm vụ hay không, hơn nữa lần này Đồng Bách Hợp lại rất xinh đẹp cho nên dung mạo gia tăng lên một điểm. Tuy nói Bách Hợp không để ý điểm dung mạo này , nhưng cùng giá trị danh vọng  tăng một điểm tương đương với thuộc tính giá trị giữ vững cân đối, Bách Hợp chỉ nhìn thoáng qua cũng không để ý lắm, ngược lại lúc này Lý Duyên Tỷ có vẻ hơi lãnh đạm.

Cô dựa người vào Lý Duyên Tỷ rồi kéo tay của anh: “Làm sao vậy?”

“Tôi mất hứng.” đầu Lý Duyên Tỳ cúi xuống, cái trán nhanh chống đỡ lấy đỉnh đầu Bách Hợp, nói khẽ: “Tiểu hợp, tôi rất không vui.”

Lần đầu tiên Bách Hợp thấy anh làm ra hành vi không phù hợp với bình thường, trước kia anh lạnh nhạt, phảng phất hết thảy đều trong khống chế của anh, Bách Hợp nhớ tới lúc trước khi thấy Lý Duyên Tỷ, lúc ấy anh cao cao tại thượng, phảng phất vĩnh viễn đều là không có mong muốn nào không thể thành, nhưng Bách Hợp thật không ngờ có một ngày anh dùng giọng điệu làm nũng để nói ra anh mất hứng. Một khắc kia bên tai Bách Hợp chỉ nghe được anh nói mất hứng. Anh cúi mặt xuống, khuôn mặt  vô cùng tinh xảo cách cô rất gần, hơi thở của anh phả trên đỉnh đầu cô, gần đến nỗi cô có thể trông thấy từng chi tiết nhỏ trên gương mặt anh.

Đây cũng là lần đầu tiên Bách Hợp cảm giác mình gần anh đến vậy. Dĩ vãng khi hai người thân mật cho cô một loại cảm giác giống như hoa trong gương, Lý Duyên Tỷ thần bí khó lường lại thực lực cường đại ấn tượng luôn luôn ở trong đầu cô. Cho dù về sau cô có chút đã tiếp nhận quan hệ chuyển biến của hai người, thế nhưng mà trong lòng Bách Hợp vẫn bảo trì tỉnh táo, cho nên cô tôn trọng Lý Duyên Tỷ, có chút sợ anh, lại bởi vì anh là nguời duy nhất biết rõ bí mật của mình, Bách Hợp có chút ỷ lại anh, nhưng cũng không làm nũng với anh, Lý Duyên Tỷ trong lòng cô  là nguời tỉnh táo lý trí, trên thực tế Lý Duyên Tỷ cũng không khác trong suy nghĩ của cô lắm.

Thế nhưng mà lúc này lại khác, anh lại lộ ra vẻ mặt mà cô chưa từng thấy qua để cho trong lòng Bách Hợp mềm mại, cô vô ý thức thò tay ôm lấy cổ Lý Duyên Tỷ, cảm xúc của anh quấn quanh từng vòng từng vòng khiến cô động lòng rồi lại không biết phải làm thế nào.

“Tại sao?”

Cô thấy trong mắt Lý Duyên Tỷ hiện ra gương mặt mình đỏ ửng, loại cảm giác này tại trong nhiệm vụ chưa từng có qua, lông mi Bách Hợp nhẹ nhàng run rẩy, khuôn mặt Lý Duyên Tỷ cách cô càng ngày càng gần, lông mi của anh chạm trên mặt cô, nhẹ nhàng ngứa.

“Tôi không thích trong nhiệm vụ em cùng người khác thân mật, tôi cũng không thích ở chỗ này chờ em trở về, với lại cũng không bên nhau được lâu, tôi với em vào nhiệm vụ được không?” Giọng nói của anh chậm rãi biến mất tại khóe môi, đầu óc Bách Hợp choáng váng  lờ mờ cảm giác mình nói ‘được’. Chàng trai có tính tình đạm mạc không đáng sợ, đáng sợ nhất là người như thế lại làm nũng , cái loại cảm giác này lại khiến cho người ta không thể phản kháng .

Phảng phất giống như một giấc mộng, trong mộng Lý Duyên Tỷ vẫn còn nhẹ giọng hỏi cô được không, Bách Hợp chỉ cảm giác mình gật đầu, sau một khắc phảng phất có tiếng sấm vang lên bên tai cô:

“Tiểu Hợp, mau dẫn đệ đệ của con đi!”

Bách Hợp tỉnh lại, tình cảnh kiều diễm trong mộng lập tức biến mất không thấy gì nữa, trước mắt không có Lý Duyên Tỷ, cũng không phải trong tinh không, trên thực tế lúc Lý Duyên Tỷ hỏi cô có nguyện ý hay không, đầu óc cô choáng váng đã đáp ứng, sau đó cũng không lâu lắm đã bị Lý Duyên Tỷ đưa vào trong nhiệm vụ, lúc này Bách Hợp không có thời gian rảnh để suy nghĩ, hình như cỗ thân thể này bị thương, phía dưới bụng vừa lanh vừa đau, bốn phía cháy hừng hực tiếng ‘ầm vang’ lan tỏa, chung quanh vang lên tiếng thét cùng tiếng khóc, các loại tiếng vang đan vào cùng một chỗ, tiến vào màng tai cô khiến  cho trong lòng cô sinh ra vài phần cảm giác bi thương.

Cô cố gắng mở to hai mắt chống thân thể ngồi dậy, bụng đau đớn lại để cho phía sau lưng cô mồ hôi lạnh chảy xuống, bởi vì cái loại đau đớn này kích thích, tinh thần Bách Hợp càng thanh tỉnh vài phần, cô nhìn nhìn bốn phía, liền thấy được cách đó không xa hai nhóm người đang đánh nhau kịch liệt ,vừa mới ‘ âm vang’ là những người này giao thủ binh khí giao kích tạo tiếng vang, cách cô hơn bốn năm bước có một thằng nhóc béo tuổi chừng năm tuổi nằm sấp dưới đất, ôm một cỗ thi thể khóc lớn, tiếng la khóc bén nhọn là theo trong miệng nó truyền đến.

Cách đó không xa một nguời bị máu tươi nhuộm cả người, nhìn không ra màu sắc vốn có của quần áo là màu gì, nam tử trung niên đang giơ kiếm cực lực kháng trụ mấy người áo đen công kích, thấy mình quát to một tiếng con gái cũng không có nhúc nhích, ông không nhịn được lại hét lên một tiếng:

“Tiểu Hợp, mau dẫn đệ đệ của con rời đi! Đậu gia về sau phải dựa vào các con rồi, cha thay các con cản phía sau!”

Nam tử trung niên lúc này tóc cũng sớm đã tán loạn, trên mặt không nhìn ra dung mạo nguyên bản, phòng ốc bị đốt sụp đổ xuống, tóe lên tro bụi hòa với máu tươi dính trên mặt ông, Bách Hợp quay đầu nhìn thoáng qua, cỗ thân thể này tự động khóc, cô mở trừng hai mắt, gạt nước mắt đi, lúc này mới đi tới chỗ cậu nhóc béo ú, lúc này không phải thời cơ tốt để tiếp thu kịch tình, nhưng Bách Hợp cảm giác được nhóc béo này chắc là đệ đệ trong miệng nam nhân trung niên rồi, tình thế trước mắt vô cùng nguy hiểm, cứ ở lại chỉ sợ tánh mạng cũng khó giữ, cỗ thân thể này lại đang bị thương, hình như bụng bị người ta đâm một kiếm, tuy vết thương không nguy hiểm đến tánh mạng nhưng giờ đau đớn cộng thêm mất máu quá nhiều khiến cho cả người Bách Hợp choáng váng

Bách Hợp định ôm nhóc béo, nó khóc đến nước mũi nước mắt chảy ròng, bỗng nhiên nhóc béo đẩy tay cô ra, ‘Oa’ một tiếng khóc lớn: “Ta không đi, ta không đi, ta muốn mẹ ta! Mẹ, mẹ!”

Bách Hợp bị đẩy thì người lảo đảo một cái, đứa nhỏ này thoạt nhìn tuổi không lớn lắm nhưng lực tay lại không nhỏ, hơn nữa nguyên chủ lại đang bị thương, thoáng cái Bách Hợp bị ngã ngồi xuống, vốn miệng vết thương  chưa có  kết vảy hình như lại xé mở ra, đau đớn khiến ngón chân cô đều co lại , có chất lỏng ấm áp chảy ra thấm ướt làn váy.

“Đi mau!” nam nhân trung niên thấy hết thảy, hô lớn một câu, người chung quanh bị tiếng gào của ông hấp dẫn, đều buông tha cho đối tượng chém tới nhóc béo, nam nhân trung niên chứng kiến tình cảnh như vậy, vội vàng nhào đầu về phía trước, dùng thân thể ngăn cản mấy chiêu.

Lượng máu lớn phun ra, Bách Hợp bị tung tóe đầy mặt, trước mặt nhóc béo vẫn còn khóc, Bách Hợp có chút buồn bực , nó vẫn còn hô hào ‘Muốn mẹ’ không chịu đi, nam nhân trung niên bị chém mấy đao, Bách Hợp nguyền rủa hai câu trong lòng, nếu như một khi nam nhân trung niên ngã xuống, cô lại tay trói gà không chặt, nhất định chạy không thoát, Bách Hợp không muốn quản nhóc béo này, nhưng lại không biết đứa nhỏ này có liên quan tới nội dung nhiệm vụ hay không, cô cắn răng nhịn đau đớn cố hết sức đứng lên ôm lấy đứa nhỏ này, bé trai dốc sức liều mạng giãy dụa, hai chân đá loạn, có vài cái thậm chí đánh tới miệng vết thương của Bách Hợp, khiến cả người cô run rẩy: “Ta không đi, ta muốn mẹ ta, ta muốn mẹ ta!”

 

            Vì đại nghĩa diệt thân (2)

Thân thể đau đớn cùng với tình huống nguy cấp lúc này khiến cho Bách Hợp không chút nghĩ ngợi nhặt lên một khối gạch xanh bởi vì phòng ốc bị thiêu hủy rơi tại bên cạnh cô, dùng sức thoáng một phát nện vào trên đầu nhóc béo, ‘Keng’ một tiếng giòn vang, thái dương nhóc béo nhanh chóng sưng đỏ: “Muốn mẹ cái quỷ!”

Cô quăng cục gạch ra, nhóc béo bị nện nên yên tĩnh lại, nước mũi chảy xuống, nước mắt vẫn còn lăn dài, nên không có khóc nữa, Bách Hợp cố nén xúc động muốn ném nó xuống đất, chung quanh đám người áo đen cũng bởi vì động tác của cô mà ngốc trệ thoáng một phát, phảng phất đã quên công kích, Bách Hợp bế nhóc béo lên, quay người chạy đi.

Cô vừa chạy đi thì mọi người mới tỉnh hồn lại, nam nhân trung niên cuống quít quay người ngăn một đám người áo đen lại, quay đầu hướng Bách Hợp hô: “Hướng phía đông, chạy về phía đông!”

Tối như mực, Bách Hợp cuống quít xông vào rừng cây, theo ánh sao trên bầu trời nhắm hướng đông chạy đi, đằng sau truyền đến thanh âm chém giết, hình như nam nhân trung niên đang ngăn cản một đám người, nhóc béo trong ngực bị ôm ngu ngơ trong chốc lát rồi lại bắt đầu khóc lên: “Mẹ, mẹ, ta muốn mẹ…”

Nguyên bản buổi tối yên tĩnh vang lên tiếng khóc của nó, người áo đen phía sau đuổi theo tiếng bước chân dần dần cách khá xa rồi, Bách Hợp nhẹ nhàng thở ra, lại cũng không dám dừng lại, trong ngực ôm tiểu béo vừa khóc, lan truyền đến rất xa, bốn phía vang đến tiếng khóc hài tử muốn mẹ, rất nhanh một đám người men theo tiếng đuổi tới, hiển nhiên nam nhân trung niên không có thể ngăn trở bọn người áo đen này, Bách Hợp muốn văng bỏ nhóc béo trong ngực, cô cố nén đau đớn, quát nhẹ một tiếng:

“Câm miệng! Lại ầm ĩ văng ngươi xuống vực.”

Giọng điệu cô hung ác khiến nhóc béo hoảng sợ. Sửng sốt một chút rồi há mồm khóc càng to, âm thanh bén nhọn chói tai, chim tước trong rừng cây đang ẩn núp đều cả kinh phịch cánh bay lên, trong lòng Bách Hợp lửa giận bừng bừng, không chút nghĩ ngợi liền thò tay vung nắm đấm lên đầu nó, quát to một tiếng: “Câm miệng!”

Nhóc béo vốn đang mếu khóc, Bách Hợp dứt khoát thò tay đưa nó ném xuống mặt đất, lúc này vạt áo nhóc béo dính đầy máu tươi,nhưng máu tươi này từ cỗ thân thể Bách Hợp chứ không phải là nhóc béo bị thương. Lần này bị Bách Hợp ném xuống đất, nó bị hoảng sợ nên không dám khóc nữa, run rẩy bò dậy.

“Bên kia!” Có người hướng bên này hét lên một tiếng. Ngay sau đó tiếng bước chân lại vang lên càng lúc càng đến gần. Nhóc béo lúc này mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ.”

Bách Hợp nhịn cơn tức đưa tay ra. Nhóc béo còn muốn tỷ tỷ cõng nhưng lúc này Bách Hợp sớm đã không còn sức, chỉ đưa tay ra nắm lấy tay nó, lôi kéo nó chạy về phía trước.

Chiếu theo lời nam nhân trung niên vừa nói một đường nhắm thẳng hướng đông chạy thục mạng, có điều cũng không lâu lắm, Bách Hợp liền phát hiện ra có gì đó sai sai, phía trước đột nhiên gió đêm thổi to, bốn phía bụi cỏ dại dày đặc, chân cô bước ra không trung, Bách Hợp quá sợ hãi không nhịn được lại nguyền rủa, phía dưới là vách núi, một cước này giẫm xuống cô cùng nhóc béo bay xuống, vô ý thức ôm chặt nhóc béo trong ngực, hai người mang theo bùn cát lăn xuống vách núi.

Té xuống vách núi, cô mơ hồ cảm giác được có cái gì đó mát mát mềm cản lại mình, lúc tỉnh lại thì Bách Hợp cảm giác thân thể mình treo ở giữa không trung đấy, bốn phía thỉnh thoảng truyền đến tiếng vang ‘Híz-khà zz Hí-zzz’, trên người cô như có một ngọn núi đè nặng, ngày hôm qua bị thương mất máu quá nhiều, lúc ấy khẩn trương không thấy khó chịu, lúc này Bách Hợp mới đau khổ, cô cố nén cháng váng đầu hoa mắt, cố gắng muốn chống người dậy, không còn sức để mà di chuyển, dưới thân mềm nhũn ,phảng phất phía dưói như kê một tấm đệm lót, phía sau lưng truyền đến xúc cảm ấm áp, chắc nhóc béo đặt ở trên người cô, Bách Hợp vừa định muốn để nó xuống, một cái động tác rất nhỏ lại khiến cô suýt nữa phun máu ra.

Đêm qua đám người đuổi giết mình kia cũng không biết là ai, Bách Hợp nhớ tới bình thường có rất nhiều kịch bản hung thủ diệt cả nhà người ta, cho dù có cá lọt lưới rơi xuống vách núi đều ngày hôm sau tìm kiếm tại đáy vực, cô gắt gao cắn một cái vào đầu lưỡi, cảm giác được một cỗ đau nhức kịch liệt truyền đến, trong miệng tràn đầy mùi máu tươi, lúc này Bách Hợp mới tỉnh táo lại được một chút, cô nghỉ trong chốc lát, dồn hết sức đẩy nhóc béo xuống đất, còn mình nhìn xung quanh.

Bách Hợp mới nhìn đến cách đó không xa có một nhánh xanh biếc còn tưởng là nhánh cây bỗng nhúc nhích, con rắn kia đầu quay lại, một đôi con mắt âm lãnh chằm chằm nhìn cô làm phía sau lưng chảy mồ hôi lạnh.

Chỗ này có rất nhiều rắn, trên cây rắn treo bốn phía, trong bụi cỏ cũng có, nhóc béo vừa mới bị cô ném xuống rơi trong bụi cỏ xà, lúc này còn có thể chứng kiến dưới người nó có một cái đuôi rắn màu xám đen giật giật, Bách Hợp tỉnh táo lại, con rắn Trúc Diệp Thanh bị cô quấy rầy đến cũng không đến cắn cô, do dự một chút ngược lại buông đầu xuống dưới ghé vào trên ngọn cây bất động.

Đệm êm dưới người cô cũng không phải là đệm vải mà là con mãng xà xanh thẫm vòng tròn người lại, lúc này sớm đã không có hơi thở, đầu rủ xuống tại dưới ngọn cây bên khóe miệng còn treo móc giọt máu.

May mắn có mãng xà xúi quẩy này làm đệm lưng, nếu không đêm qua mình rơi thẳng xuống chỉ sợ khó có mạng sống, Bách Hợp cũng mặc kệ nhóc béo trên mặt đất, con mãng xà đã bị chết, tuy con rắn Trúc Diệp Thanh là thứ uy hiếp, nhưng lúc này toàn thân cô không có sức, bởi vậy cô ngồi nguyên tại chỗ nghỉ tạm một hồi lâu, mới run rẩy bò xuống cây, con rắn nhỏ màu xanh lá do dự trong chốc lát, giãy dụa thân thể tựa như dây thừng, ngoan ngoãn ở sau lưng cô.

Bách Hợp có chút cảnh giác nhìn con rắn xanh này, tiện tay nhặt được nhánh cây muốn xua đuổi nó, nhưng bên này xà nhiều lắm, thấy lại để cho đầu người da run lên, Bách Hợp cũng không phải sợ xà, cô chế tác sâu độc bắt không ít rắn, côn trùng, chuột, kiến … nhưng chưa bao giờ chứng kiến nhiều rắn như vậy, cô trước nhặt được mấy tảng đá, lợi dụng chung quanh cây cối bụi cỏ ưu thế tự nhiên, bày ra một cái Ngũ Hành trận đơn giản , không biết có phải bởi vì tinh thần lực cao hay không, trận pháp này bày xuống khá tốt, gió thổi tới Bách Hợp nhìn xem tiểu béo bao phủ trong bụi cỏ không thấy bóng dáng rồi, cô nhẹ nhàng thở ra, mình cũng ngồi giữa trận rồi nhắm mắt lại.

Kịch tình rót vào trong óc, Bách Hợp nhắm chặt hai mắt, thẳng đến tiếp thu hết toàn bộ nội dung câu chuyện thì cô mới thở dài một hơi, mở mắt ra.

Cỗ thân thể này họ Đậu, cha Đậu Bách Hợp vốn là người trong võ lâm, trước kia từng bái Cửu Minh lão nhân làm sư phụ, học được một thân võ công, trong giang hồ rất nổi tiếng, trung niên thành lập Đậu Thị Sơn Trang, bởi vì phụ thân Đậu Bách Hợp nhiệt tình vì lợi ích chung, bởi vậy trên giang hồ lui tới tìm nơi nương tựa rất nhiều, Sơn Trang thành lập giang hồ các lộ bằng hữu lại nguyện ý giúp đỡ ông, bởi vậy thời gian mấy năm Đậu Thị Sơn Trang danh dương thiên hạ.

Đậu Bách Hợp vốn là do Đậu phu nhân- vợ cả sinh ra, vợ cả đi theo Đậu lão gia hơn mười năm, lúc tuổi còn trẻ cùng ông lo lắng hãi hùng, mãi đến trung niên mới mang thai Đậu Bách Hợp – một đứa con gái, lúc đó vì thành lập Đậu Thị Sơn Trang mà bôn ba, Đậu phu nhân vất vả nên thân thể dần dần mệt mỏi suy sụp, sinh Đậu Bách Hợp xong thì qua đời,  Sơn Trang không có khả năng một ngày vô chủ, Đậu lão gia vài năm về sau cưới một tiểu mỹ nhân nổi danh trong giang hồ Chu thị làm thiếp, thay ông xử lý nội trợ, lúc trước Chu thị gả tiến Đậu gia thì Đậu Bách Hợp tuổi còn nhỏ nên cũng không biết rõ về bà ta, chỉ biết bà ta ngoại trừ dẫn theo nha hoàn bà tử đến đây, còn mang đến một cái bé gái, gọi là Chu Nhụy Nhi, lúc trước trong sơn trang còn có hạ nhân nói huyên thuyên rằng Chu Nhụy Nhi kỳ thật là Đậu lão gia cùng Chu thị trước kia quan hệ bất chính mà có, thẳng đến Đậu lão gia đem Sơn Trang chỉnh đốn một phen, đuổi đi không ít người, những lời đồn đãi này mới lắng xuống.

Chu thị gả tới Đậu gia, không đến năm tháng liền sinh ra Đậu Hải Ca, Đậu lão gia có nhi tử thì vui mừng vô cùng, nghĩ đến trước kia mình lăn lộn giang hồ chém chém giết giết, hiện tại đã có con trai con gái, nên không muốn con cái mình cũng phải trải qua những tháng ngày gió tanh mưa máu, bởi vậy vào sinh nhật Đậu Hải Ca năm tuổi, quyết định chậu vàng rửa tay, rời khỏi giang hồ.

Câu chuyện theo như kịch bản cũ chậu vàng rửa tay chắc chắn sẽ tao ngộ tai họa bất ngờ, màn đêm buông xuống có một đám người áo đne đột nhiên xông vào Đậu gia, diệt cả nhà Đậu gia, Chu thị cố nhiên không có thoát được, Đậu lão gia liều chết ngăn trở, Đậu Bách Hợp ôm đệ đệ trốn thoát, nàng lọt xuống vách núi nhặt về một cái mạng, cho dù đã mất đi cha mẹ nhưng Đậu Bách Hợp một mình nuôi dưỡng đệ đệ Đậu Hải Ca, Đậu Bách Hợp luyện võ công, trong lòng nàng cũng không có quên cừu hận, nàng ấy thu dưỡng một đám cô nhi, dạy bọn họ võ công, chính mình thành lập tổ chức tên là Ám Điện, muốn tra ra lúc trước diệt cả nhà Đậu gia sau lưng cừu nhân là ai, báo thù cho cha mẹ.

Đậu Hải Ca dần dần trưởng thành, trong quá trình điều tra thì Đậu Bách Hợp đã yêu một thiếu niên anh hiệp từ giang hồ danh môn chính phái, nàng vốn nghĩ  tra ra lúc trước diệt Đậu gia sau lưng cừu nhân là ai, báo hết thù về sau liền giải tán Ám Điện lập gia đình, thật không nghĩ đến lúc trước Đậu gia bị diệt môn ,nàng vì thay Đậu Hải Ca đỡ nhát kiếm, từng bị người đâm thủng bụng dưới, Đậu Hải Ca tùy hứng vô cùng trước kia hắn khóc rống không ngớt, cũng đá trúng bụng dưới bị thương của Đậu Bách Hợp nhiều lần, tạo thành tổn thương càng thêm tổn thương, đổ máu quá nhiều hơn nữa miệng vết thương không có được kịp thời trị liệu, bởi vậy cả đời nàng đều khó có khả năng có được con nối dõi.

Biết rõ tin tức này thì người trong nhà thiếu niên anh hiệp kia phản đối, Đậu Bách Hợp biết điều này nên trực tiếp chia tay thiếu niên anh hiệp, thời gian nàng gặp biến cố là thời kì thiếu nữ lại gặp đả kích như vậy, nàng không nỡ quát đệ đệ, nhưng từ nay về sau tâm tính lại đại biến, trở nên có chút phẫn hận xã hội, nàng bắt đầu toàn tâm toàn ý muốn báo thù, sau này giao Ám Điện cho đệ đệ, Ám Điện phát triển càng ngày càng lớn mạnh, rất nhiều thế lực giang hồ cảm thấy bị uy hiếp, bắt đầu liên thủ chèn ép Ám Điện.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion18 Comments

  1. Thật khổ tâm cho BH. Bạn LDT làm nũng vậy chịu sao nổi. Lần này LDT vào nhiệm vụ, chắc là anh thiếu niên hiệp nghĩa kia quá.
    BH đập thằng nhóc kia cho nó khôn lên đi. Ăn khổ vì nó quá mà.

  2. Hầu như các thế giới BH k ở 1 mình thì cũng là bị người thân liên lụy.
    K biết ở thế giới này, LDT là ai nhỉ?

  3. Haha. Lý Duyên Tỷ lại chơi trò làm nũng. Không biết chàng sẽ vào vai gì trong câu chuyện mới này đây. Cả sơn trang của Đậu gia là do ai hãm hại mà bị diệt môn. Đậu Bách Hợp cũng thật đáng thương.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. ô k thấy nhắc tới cái tên BQH nhỉ, hắn lại k phải là phần thất tình nào của LDT sao? lại đoán trượt rồi. hầy.
    Phần mới này 2 người cùng vào trong nhiệm vụ rồi, hehe, không biết Lý Duyên Tỷ sẽ là người nào trong câu truyện đây nhỉ? mà phần không có con cái ở trong câu chuyện của nguyên chủ, cũng đúng ý của cặp đôi nhà Bách Hợp rồi,, chắc muốn có con của riêng họ , chứ không phải là trảu qua ở trong câu truyện.

  5. Không biết vị đệ đệ này có gây phiền phức gì cho Bách Hợp không, vì nó là em cùng cha khác mẹ nên giữa 2 tỷ đệ chắc sẽ có khoảng cách.

  6. Anh Lý tính vô nhiệm vụ cùng Hợp tỷ chăng. Thích cái cảnh rắn thành cái đệm lưng cho BH ghê, tội cho êm rắn. Kkkk

  7. ôi trời ạ. Cái con người lạnh lùng kia thế mà lại đi làm nũng với Hợp tỷ, nghĩ thôi cũng mắc cười.keke. không biết lần này anh định làm gì đây? có ăn đậu hũ của Hợp tỷ không nhỉ. Còn nguyên chủ trong truyện này cũng đáng thương quá đi

    tks tỷ ạk

  8. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh anh Duyên Tỷ làm nũng đòi đi theo Bách Hợp vào nhiệm vụ là đã thấy buồn cười rồi. Mình cũng nghĩ anh Duyên Tỷ là đệ đệ của Bách Hợp.

  9. Không biết Lý Duyên Tỷ vai gì trong truyện, có ngầu như những lần trước không, thật hóng. Thanks nhóm dịch

  10. Oa oa, ra chap mới rồi, mấy lần nhìn tuổi Hợp tỷ ta lại thấy hơi hoang mang, k lẽ tỷ sắp bất tử luôn rồi ??? ;92
    Đệ đệ mất nết, chưa gì đã thấy cục nợ rồi……
    Chậc, phải dạy dỗ ;97

  11. có cảm giác như nguyên chủ nuôi nhầm sói mắt trắng a! mà k biết trong TG này Lý Duyên tỷ sẽ đóng vai j nhỉ?

  12. Đọc cái cốt truyện thấy ức chế quá, truy binh đằng sau mà thằng oắt kia cứ khóc nháo hoài, làm liên lụy cả Bách tỷ. Mấy bé rắn dễ thương phết, thấy Bách tỷ mà không phản ứng j, cứ ngủ như thường. Mị đoán là kế hoạch báo thù của nguyên chủ không thành, có lẽ còn dính líu đến tên người tình kia nữa….
    ~~~
    Thanks editors ❤

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    BQH sao không thấy nhắc đến nhỉ, không lẽ hắn sống cô độc đến già, nghĩ cũng tội. LDT không muốn BH thân cận với người khác, còn làm nũng đi theo vào nhiệm vụ nữa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close