Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 647+648

9

Chương 647: Hồ dưới lòng đất

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Nhất thời ánh sáng màu đỏ phóng to, trước mắt cả một vùng đỏ rực, mọi người không nhịn được nhắm mắt lại. Chỉ nghe bên trong đường hành lang đột nhiên an tĩnh lại, không có tiếng côn trùng vỗ cánh, cũng không hề có tiếng xèo xèo bị lửa đốt, thậm chí ngay cả tiếng người hít thở cũng biến mất… mọi người theo bản năng nín thở.

Chờ phần đuôi thật dài của hỏa phượng quét qua, bóng dáng màu đỏ diễm lệ biến mất phía cuối con đường hành lang, mọi người mới phục hồi tinh thần lại.

Trước mắt đường hành lang trống rỗng, cái gì cũng không lưu lại, quả thực dốc lòng quét dọn sạch sẽ toàn bộ, chỉ có ngọn lửa màu lam sáng rực còn đang hừng hực thiêu đốt. Ngọn lửa này rất lợi hại, lại có thể dùng đá đen làm nhiên liệu để tiếp tục đốt cháy. Nếu nói so sánh với lúc trước có gì khác nhau, đại khái là bốn phía tường đá nhiệt độ nướng đến đỏ bừng, giống như mới lấy ra từ trong lò luyện thép, mặt đá bằng phẳng cứ thế bị nướng hóa thành nước, từng chút từng chút từ trên tường chảy xuống.

Nhiệt độ cao của con hỏa phượng lại khiến tất cả bọ cánh cứng trong nháy mắt khi gặp nhau hoàn toàn hoá thành khí, không để lại một chút gì phần còn lại của chân cánh đã bị cụt!

Côn Lão Đại khẽ ực ực một ngụm nước miếng, không biết nên nói cái gì cho tốt. Cho dù hắn có biện pháp ứng phó những bọ cánh cứng ăn thịt người này, cũng tuyệt đối không thể nào làm được gọn gàng lưu loát như Trường Thiên, gần như khiến đối phương tuyệt chủng. Hắn không biết, đây là kết quả Trường Thiên trong lòng còn có băn khoăn, chưa buông tay làm. Bản lãnh người này đã không thuộc về người phàm, ngược lại giống như những thần tiên lục địa trong truyền thuyết kia.

Lúc này, bên ngoài đường hành lang, bên trong thạch thất còn truyền đến tiếng vỗ cánhnhè nhẹ, có lẽ còn dư lại một phần nhỏ bọ cánh cứng còn chưa bay vào đường hành lang, may mắn thoát mạng. Mắt thấy đồng bạn chết thảm, ngọn lửa trong đường hành lang lại vẫn hừng hực thiêu đốt, nhất thời không dám đuổi theo tới đây.

“Đi thôi.”Trường Thiên xoay người, thản nhiên nói. Hắn lúc này có uy nghiêm còn dư lại của thần hỏa, mọi người nghe lời này, không tự chủ được đều xoay người, bước nhanh rời đi.

Vị thiên sư thân hình cao lớn tới gần ồm ồm nói: “Thật là lợi hại, đây là chiêu thức gì?” tất cả mọi người cũng dựng lên lỗ tai. Thần thông như thế, có lẽ thiên sư chú pháp tinh thâm có thể làm được nhưng cũng không cách nào làm được dễ dàngnhư thế.

Trường Thiên nhìn hắn một cái, không nói chuyện. Người này cũng không so đo, vuốt gáy cười hắc hắc hai tiếng. Ninh Tiểu Nhàn cười nói: “Năm xưa du lịch phía bắc. Từ trong núi sâu có được dị bảo, có thể phóng ra hỏa phượng mà thôi.”

Phương bắc nhiều núi, ít ai lui tới. Nếu có người may mắn từ đó có được dị bảo gì, tựa hồ cũng chẳng có gì lạ. Đám người Côn Lão Đại “À” một tiếng, tin hay không lại là một chuyện khác.

Trường Thiên lập tức trợn mắt nhìn nàng một cái, người khác đều chỉ coi hắn đang giận nàng đơn giản dễ nói lộ ra bí mật của mình. Lại không biết hai người đang truyền âm nói chuyện với nhau một chuyện khác.

Đối với Trường Thiên chịu sửa đổi, khoan dung cùng người phàm kết bạn dò xét địa cung, Ninh Tiểu Nhàn rất kinh ngạc. Lấy tính cách của hắn mà chịu làm như thế, nguyên nhân đại khái chỉ có một: đám người phàm có tác dụng hoặc có chỗ khả nghi.

Đường hành lang không hề dài, lại đi ra vài trăm thước, trong mũi mọi người có thể ngửi thấy được ẩm ướt nhàn nhạt. Xem ra, phía trước có nước! Đám thiên sư tinh thần hơi chấn động, trên người cũng có sức lực. Côn Lão Đại đột nhiên đưa tay ngăn thiên sư Viên Hậu có vóc người cao cường tráng kia: “Cẩn thận dưới chân!”

Được hắn nhắc nhở, Viên Hậu theo bản năng nhìn xuống đất, lập tức hít một hơi lạnh thật dài: cửa đường hành lang như bị đao cắt đứt từ trên xuống dưới. Nếu hắn bước một bước này ra ngoài chính là trực tiếp đạp vào khoảng không, rơi vào trong nước đen nhánh phía dưới hai, ba trượng.

Mọi người còn chưa bước ra đường hành lang, trước mắt đã trở nên trống trải. Đây rõ ràng là một vùng hồ dưới lòng đất rộng lớn, nhìn diện tích lớn khái đều cỡ bảy, tám sân bóng lớn, còn lớn hơn nhiều so với hố tuẫn táng bọn hắn ban đầu tiến vào, mà bầu trời lại tương đối thấp. Từ đường hành lang dò xét ra khoảng bảy trượng đã đến đỉnh, giống như trước có rất nhiều thạch nhũ từ trên rũ xuống, bởi vì thời gian đã lâu mà đâm vào trong nước.

Ninh Tiểu Nhànhít một ngụm khí lạnh: “Chủ nhân địa cung này thực sự khí phái, lại còn đào ra một hồ lớn như vậy.” Có núi có nước có quái vật, đây là muốn tự thành một quốc gia sao?

Trường Thiên lắc đầu nói: “Hồ dưới lòng đất này hẳn là thiên nhiên tạo thành, nhiều lắm là bị người xây địa cung lợi dụng thôi.”

Lợi dụng như thế nào? Trong đầu mọi người đều hiện lên nghi vấn này, thiết kế cái hồ dưới lòng đất này trong địa cung, cuối cùng không phải chỉ vì phong thủy may mắn sao? “Lão Tứ” nghiêng tai nghe một lát, đột nhiên nói: “Nước chảy này, các ngươi nghe, có tiếng thủy triều lên xuống.”

Mọi người lắng nghe, nước dưới đáy đánh vào tường đá, quả nhiên có truyền đến tiếng thủy triều nhấp nhô cao thấp quen thuộc, lập tức đã có người vui mừng tới khóc. Côn Lão Đại thở dài một tiếng nói: “Các ngươi ai muốn rời đi, hiện tại nói ra, ta cho mỗi người năm trăm lượng bạc.”

Bao gồm chính hắn, trong đội ngũ này còn có sáu người. Trừ Viên Hậu và Lão Tứ, trong mắt những người khác đều lộ vẻ e sợ, hiển nhiên là có ý nửa đường bỏ cuộc, thoát khỏi nơi này trong đầu. Công việc bọn họ đã từng làm là đối phó vài quỷ vật, tinh quái, mà không phải đến nơi quỷ dị này tìm bảo bối. Lúc trước không theo phòng nước rời đi, hiện tại có cơ hội này lại buông tha, nói không chừng phía sau trực tiếp ở luôn trong địa cung, không thể nào đi ra ngoài nữa.

Côn Lão Đại nhìn chằm chằm cháu trai mình hừ lạnh nói: “A Cát, cháu cũng muốn đi?”

A Cát do dự một chút nói: “Cậu, chỗ này quá kì quái. Có câu là lưu lại núi xanh, sợ gì không có củi đốt, không bằng chúng ta. . .”

Côn Lão Đại nhìn hắn hai lần. Đây tốt xấu cũng là huyết mạch Côn gia, nếu như mình chết trong địa cung, A Cát chính là hy vọng truyền tiếp hương khói Côn gia. Nếu để nó rời đi, cũng có thể nha.

Trường Thiên vẫn thờ ơ lạnh nhạt, giờ phút này đột nhiên mở thanh nói: “Người kiến tạo địa cung hao tốn rất nhiều sức lực bố trí, ngươi cảm thấy hắn sẽ dễ dàng thả người xâm nhập lăng rời đi?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người cảm thấy bị giội gáo nước lạnh vào đầu, Hàn Xuân Lâm cau mày nhìn về hắn nói: “Lời này của ngươi là có ý gì, đừng nói chuyện giật gân!”

Ninh Tiểu Nhàn thong thả nói: “Chính là ý trên mặt chữ. Dù sao chúng ta còn muốn tiếp tục đi tiếp tìm kiếm, hiện tại muốn rời khỏi có thể đi, chỉ cần coi chừng trong nước có thiết kế gì khác là tốt rồi.” Mấy người nghe được hai mặt nhìn nhau, đành đi hỏi Côn Lão Đại.

Kết quả Côn Lão Đại tỏ vẻ, bản đồ trong trí nhớ cũng không ghi rõ trong đường nước chảy này bố trí có gì, chảy về đâu.Cuối cùng A Cát cắn răng vẫn quyết định rời đi. Chỉ có điều ba người dĩ nhiên sẽ không lỗ mãng xuống nước, mà nán lại ở chỗ này một thời gian ngắn quan sát tình huống dưới nước.

Nàng đứng ở một bên nghe bọn hắn tranh chấp thương nghị, lúc này mới lên tiếng nói: “Nếu muốn tìm địa phương nghỉ ngơi, nơi này có đường có thể đi xuống.”

Mọi người đưa mắt nhìn đi xem, mới phát hiện bên cạnh đường hành lang có một con đường hẹp nhỏ quanh co, cơ hồ ở trên đá tạc ra mấy lổ nhỏ có thể leo trèo. Chỉ có thể một người nghiêng người đi xuống, đoán chừng là để tạo điều kiện cho người năm đó sửa chữa và chế tạo địa cung dùng. Chẳng qua ánh sáng rất tối, đường nhỏ lại bí mật nên không ai phát giác. Mọi người thầm thấy xấu hổ. Con đường nhỏ này đi thông tới một vùng bờ cát lớn bên hồ, mọi người nối đuôi nhau xuống.

Hạt cát rất thô, ngồi lên cũng đều cộm mông đau đớn. Khi mọi người mới nhất giẫm mạnh lên bờ cát, nghe được tiếng thủy triều có quy luật vỗ nhè nhẹ đánh lên bãi cát, tựa hồ muốn kéo dài đến vĩnh viễn “Rầm…rầm…ào…ào…”. Tiếng nước chảyđơn điệu, chỉ cảm thấy mỏi mệt khó mà nói hết từ cả thể xác và tinh thân nổi lên, cơ hồ muốn đem người thoáng cái đánh sụp. Bọn họ cùng nhau đi tới, gặp được đông đảo quái vật, thần kinh thời khắc căng thẳng, dù người làm bằng sắt cũng sắp chống đỡ không nổi.

Côn Lão Đại cũng khàn khàn phân phó nói: “Tại chỗ nghỉ ngơi bốn canh giờ. Sau đó lại bàn bạc.” Cho dù trong lòng nôn nóng, trước mắttình trạng thân thể củamọi người cũng cần nghỉ ngơi thật tốt một phen.Thả lỏng cơ bắp, thưgiãn bớt mệt nhọc. Nếu tiếp tục giữ trạng thái hành quân gấp, tinh thần mọi người sẽ từ từ suy sụp, phản ứng cũng sẽ càng thêm chậm chạp, sẽ không ứng phó được những tình huống đột nhiên phát sinhkhác.

Đám người kia không hổ đã đi lại quen nơi rừng núi. Dù hiện tại thân thể cực kỳ mệt mỏi cũng mạnh mẽ chống đỡ trước đốt đống lửa, hơ mặt đất gần đó, cẩn thận đốt nóng lên, lại rắc bột hùng hoàng xung quanh nơi đóng quân dựng lên tạm thời một vòng thật dầy. Như vậy không chỉ có thể đuổi kiến, còn có thể trong lúc mọi người ngủ tiếp tục làm đất nóng giúp đề cao chất lượng giấc ngủ.

Sau đó, Lão Tứ cẩn thận nhích tới gần mép nước, lấy một ống trúc nước, lại ném vào trong đó chút bột phấn vụn kiểm tra chất lượng nước, quan sát hồi lâu mới vui vẻ nói: “Nước này có thể uống.”

Côn Lão Đại lập tức lấy ra một bát tô uống nước, sai người chứa đầy nước gác trên lửa đốt lên, sau đó đi đến ném thịt khô, bột mì, nấm khô, thậm chí còn có một nắm rau dại khô vào trong bát! Ninh Tiểu Nhàn ánh mắt lóe lên, trên người Côn Lão Đại lưng cũng không đeo ba lô đâu, những đồ này rõ ràng cho thấy được lấy ra từ trong nhẫn trữ vật.

Ngay cả người tu tiên cấp thấp đều không có nhẫn trữ vật, sao Côn Lão Đại- một người phàm tục lại có? Nàng cũng biết, có vài thiên sư bản thân có chút ít linh lực vẫn có thể đủ mở ra nhẫn trữ vật.

Côn Lão Đại tựa hồ cũng không để ý mình để lộ bản lĩnh, lại lấy ra bảy, tám củ khoai lang chôn dưới đống lửa, mượn hơi nóng nướng chín. Lúc này những người khác đã đi dựng lều da trâu nho nhỏ.Loại lều này dùng da nghé con chế tạo, không thấm nước, phòng cháy, lại vẩy ít thuốc bột lên cũng có thể phòng côn trùng, hơn nữa sức nặng rất nhẹ, gấp vào cũng rất tiết kiệm không gian, bên ngoài chí ít muốn bán hai mươi lượng bạc.

Bọn họ dựng trại ở mép nước cũng là giữ một tay, nơi này đối diện rất gần đường hành lang mọi người tiến vào, nếu trong nước xảy ra biến cố gì, có thể kịp thời trốn vào.

“Lão Tứ” ở nơi đóng quân bày hai cái trận pháp, một vòng ngoài là cảnh giới, bên trong vòng là ngăn địch, lại thả ra mấy cái tiểu quỷ mình nuôi dưỡng, ở các nơi gần chỗ đóng quân qua lại phiêu đãng tuần tra. Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn bố trí, đột nhiên hỏi: “Ô gia trại cách nơi này không xa nghe nói có quỷ vật, ngươi có từng đi nhìn qua?”

“Lão Tứ” cười cười nói: “Lúc đi ngang qua thành Tùng Giang từng nghe nói, ta rất có hứng thú. Nếu không phải thời gian lên đường quá gấp, chắc chắn muốn đi đường vòng mà xem một chút.Cô nương ngươi cũng có hứng thú?”

Nàng gật đầu: “Ta cũng cảm thấy hứng thú đối với quỷ đạo.”

“Ta còn có vài đồ tử đồ tôn rải rác ở phụ cận, nói không chính xác một ngày kia, bọn họ phải thu những cô hồn này.”

Lúc này trong bát tô bay ra mùi thơm, mọi người ngồi vây quanh tới, tất cả một chén lớn lấy khoai lang ăn như gió cuốn. Trường Thiên không cần dùng cơm, nàng ăn kim quái ngọc đã quen, ăn thức ăn thô như này không vô nên nhã nhặn từ chối ý tốt của Côn Lão Đại mời cùng ăn.

            Chương 648: Điểm nghi ngờ

Bữa tiệc cứu đói, cơm ăn hết, dạ dày mọi người ấm lên, thần kinh căng thẳng lập tức thả lỏng thì cơn buồn ngủ tìm tới tận cửa rồi, vì vậy mọi người đều rối rít trở về lều nghỉ ngơi.

Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn cũng được chia lều, hai người vào lều nhỏ tiện tay bày kết giới, nàng mới lười biếng nằm vật xuống nói: “Mệt mỏi nha!” Địa phương quỷ quái này vốn cũng không thích hợp với nàng. Người có cảnh giới chân tiên trở xuống, lực chống cự sát khí  đều kém hơn. Nếu không phải nàng dốc hết sức kiên trì, Trường Thiên sớm ném nàng vào trong Thần Ma Ngục.

Trường Thiên thấy mặt nàng hiện lên vẻ mệt mỏi, yên lặng lật người nàng đưa tay chậm rãi xoa bóp huyệt đạo trên lưng nàng, dùng sức vừa đúng, thoải mái khiến nàng khẽ ngâm. Tuy nàng có rìu đá hộ thân, song nơi này càng gần trung tâm địa cung, sát khí nồng hậu dày đặc ngưng tụ thực chất, nàng càng thấy khó chịu. Ninh Tiểu Nhàn trong miệng không nói, chẳng lẽ hắn không thể cảm giác sao?

“Bọn họ đang nói chuyện gì?” Dưới tình huống này, năm giác quan của nàng đều suy yếu, chỉ có thể loáng thoáng nghe được tiếng bọn họ nói chuyện với nhau, lại không nghe rõ nội dung, đành dùng đôi mắt trông mong trông cậy vào Trường Thiên.

Hắn cụp mắt như lắng nghe trong chốc lát, mới nói: “Đang nghị luận chuyện địa cung. Côn Lão Đại và Lão Tứ đều nói, sau khi tiến vào nơi này, chú pháp thi triển ra tăng mạnh rồi, ngay cả uy lực tiểu quỷ đều tăng lớn không ít.Chẳng qua tiểu quỷ trở nên càng thêm khó có thể khống chế, vài lần trở về muốn mạnh mẽ thoát khỏi trói buộc, cắn trả chủ nhân. Bọn họ dùng tiếng địa phương nói chuyện với nhau, dù ta rằng nghe được cũng chỉ miễn cưỡng có thể phân tích ra những thứ này.Những thứ khác nghe không hiểu rồi, a, hình như cũng nghị luận chúng ta mấy câu.”

Nghị luận về mình cũng không phải lời có tác dụng gì, không nghe cũng được.Ninh Tiểu Nhàn nghĩ một lát mới hỏi hắn: “Chú thuật thiên sư sử dụng với thần thông man tộc thượng cổ, rốt cuộc có quan hệ gì?” Nếu không phải như thế, sao đám người Côn Lão Đại vào địa cung lại phát giác uy lực chú thuật tăng mạnh?

Trường Thiên khẽ vuốt nàng mái tóc khen ngợi nói: “Nàng rất cẩn thận. Tuy man tộc đã biến mất nhưng một số chú thuật trong tay bọn hắn đã bị nhân loại từng là đầy tớ lúc ấy học trộm, do đó truyền lưu đến nay. Người sinh vật này cũng thật kỳ quái, rõ ràng nghiên cứu ra bí quyết không cần sát khí cũng có thể vận dụng chú thuật, nhưng thật ra lại phải trả một cái giá lớn là sinh mệnh lực của mình.”

“Lời Côn Lão Đại nói trong đó có chỗ không đầy đủ không thực tế.” Trường Thiên đề tài vừa chuyển: “Việc này đã lâu nên hắn không biết, chính là Viên Hậu thoạt nhìn không có tâm kế gì cũng có kỳ hoặc.”

Viên Hậu dọc theo đường đi tới nay thiếp thân bảo vệ Côn Lão Đại. Được an bài việc cực kì dơ bẩn gì đều chiếu theo đó làm không sai, không có nửa câu oán hận, nhìn giống như người trung hậu.

“Làm sao?” Nàng cũng không có nhìn ra vấn đề.

“Hắn am hiểu thủ đoạn ‘thỉnh thần trên người ’, có lẽ là dân gian thường nói tục xưng thần đánh.” Trường Thiên nắm tay nàng, di chuyển không nhanh không chậm, đầu ngón tay ở trong lòng bàn tay non mềm của nàng khẽ vẽ, truyền ra từng đợt tê dại ngứa ngứa.

Ở nơi đặc biệt này mà tay chân người này cũng không đàng hoàng. Trên mặt nàng ửng đỏ, muốn tránh thoát. Hắn lại nghiêm túc nói: “Loại thần thuật này không phù hợp có thương tổn rất lớn với thân thể thi thuật. Người này đại khái chỉ học sơ sơ, xưa nay cũng không chú ý bảo dưỡng. Mới vừa khi thần niệm ta quét qua, phát hiện sinh mệnh lực của hắn gần như khô kiệt.”

Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng mà”A” một tiếng, như vậy ngoài dự đoán của nàng. Nhìn bộ dáng Viên Hậu giống như tinh thần sức khoẻ hết sức dồi dào, ngay cả chân tóc cũng là khí huyết tràn đầy, bộ dạng nào có chút suy yếu của người chết?

“Thân thể của hắn nay đã bệnh nặng kéo dài từng đống. Mới vừa lúc hắn chống đỡ vài đầu thằn lằn kia ta ở bên quan sát, phát hiện xương trên người hắn đều nứt một cái. Cơ bắp cũng có ba, bốn chỗ dãn bị tổn thương, gân mạch vốn đã rất giòn, lại đấu một, hai lần đoán chừng sẽ kéo căng mà đứt.Thân thể như vậy, trừ phi vận dụng bí thuật mạnh mẽ ép buộc sử dụng, nếu không hắn sớm nên tê liệt ở trên giường, không thể nhúc nhích.”

Nàng kinh ngạc thè lưỡi.Chẳng trách sức lực và sự chịu đựng người này đều vượt ra ngoài suy đoán của nàng.Trước sau bộ dáng đối phó ba đầu thằn lằn đều thành thạo, đây cũng không phải chuyện người phàm có thể làm được.Tựa như nàng thân phụ”chín trâu hai hổ” nhưng do trở ngại của cường độ thân thể nê không cách nào hoàn toàn xuất ra sức.Dù người phàm thỉnh thần trên người cũng không có thể làm chuyện vượt qua cực hạn của người phàm.Chẳng lẽ Viên Hậu không có cảm giác đau? Nứt xương và cơ bắp dãn tổn thương đối với bất kỳ người nào đều sẽ dẫn tới đau nhức kéo dài. Sao vẻ mặt hắn có thể cứ như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí cũng không cần ngồi xuống nghỉ ngơi?

Cũng không biết được Côn Lão Đạicó hiểu rõ tình huống thân thể trợ thủ đắc lực của hắn hay khôngđây?

Nàng suy nghĩ một chút nói: “Hànhđộng mướnđội ngũ này, bản thân cũng rất cổ quái. Chỗ địa cung này cơ hồ bài xích tất cả người tu tiên và người phàm tiến vào, dù những thiên sư này mạnh hơn người bình thường một chút.Nếu không phải gặp gỡ chúng ta sợ rằng cũng phải chôn xương tại đây. Nếu vị đông gia thần bí kiacó bản đồ địa cung, nghĩ đến cũng có chút hiểu rõnơi này, sao lại để cho thiên sư đi vào chịu chết. Lui thêm bước nữa mà nói, khi hắn giao rìu đá cho đám người Côn Lão Đại nói cũng là thiên khí trân quý có thể chống đỡ sát khí. Nếu thiên sư chết đi mà thất lạc trong địa cung, chẳng lẽ không phải trộm gà không được còn mất nắm gạo?”

Trường Thiên trầm giọng nói:”Cũng tức là nói, hắn có nắm chắc từ nơi này mang đi đồ mình muốn.”

“Dựa vào cái gì, chỉ bằng mấy người này sao?” Nàng nhẹ nhàng giễu cợt một tiếng.

Trường Thiên ánh mắt chớp động, giọng nói mang theo vui vẻ, làm như nghĩ tới điều gì: “Nàng nói rất đúng, nói không chừng hắn vốn cho rằng chỉ bằng mấy người này có thể được việc đấy. Đây cũng là nguyên nhân ta đồng ý kết bạn đồng hành với bọn họ, kỳ quặc trong chuyện này đến ngay cả ta đều cảm thấy tò mò.” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu: “Những người này tự phụ kinh nghiệm lão luyện nhưng ngay cả nguy hiểm lửa sém lông mày đều thấy không rõ.”

Nàng trừng mắt nhìn: “Nguy hiểm ở đâu?”Hắn cười mắng: “Đừng đánh trống lảng, nàng nhìn không ra?”

Nàng le lưỡi: “Được rồi. Trong vùng hồ nước có chút cổ quái, đám bọ cánh cứng kia thà rằng ở trong thạch thất chôn tổ, cũng không dám đến phạm vi hồ này. Ta vốn tưởng rằng bọn chúng chỉ có thể đẻ trứng trong nước không có tiếng động. . .Trân châu kia đều là trứng côn trùng của chúng ah? Rốt cuộc chúng có lai lịch ra sao?”

“Chúng vốn là một loại sinh vật đã tuyệt chủng thời thượng cổ, tên là túi huỳnh. Ừ, bây giờ xem ra nó chưa có tuyệt chủng, hẳn do chủ nhân địa cung nàylưu lại một phần nhỏ rồi.” Trường Thiên nhắm mắt dưỡng thần nói: “Thời kì đó, thân hình nó còn lớn chút. Chúng ngây người dưới mặt đất mấy vạn năm, đại khái thức ăn thiếu nên thân thể những túi huỳnh này cũng nhỏ để thích ứng hoàn cảnh địa cung thiếu lương thực thiếu đồ ăn.”

Nàng gật đầu tỏ vẻ hiểu. Sinh vật có tính thích ứng rất kinh người, thức ăn nơi này bị khốngchế nghiêm khắc, cho nên cái đầu của túi huỳnh nhỏ hơn rất nhiều so với tổ tiên, đây cũng là biểu hiện cho người biết thích nghi mới có thể sinh tồn. Hơn nữa núi Xích Quỷ sát khí nồng hậu, những sinh vật này lâu ngày thấm dần, phát sinh tính trạng thay đổi hợp tình lý.

“Nàng nghe qua hủ thảo làm từ túi huỳnh này chưa?Quả thực túi huỳnh phải sinh trứng trong chỗ nước tĩnh. Đom đóm bình thường chỉ ăn sương sớm hoặc phấn hoa, chỉ có túi huỳnh có thói quen thích ăn thịt, tuổi thọ của nó không dài, chỉ hơn một tháng, nhưng sau khi ấp trứng ra ngoài sẽ đi ăn thịt. Cơ hồ che khuất bầu trời. Lúc đó có vài bộ lạc man tộc bị chúng giết hại nặng nề. Ta quen biết một bộ lạc cỡ lớn chính là do túi huỳnh mà chịu tổn thất nặng nề, một lần tổn thất nặng nhất bị ăn hơn bảy mươi người. Sau lại trong tộc nghĩ ra biện pháp, trong máu thịt quăng cho túi huỳnh để kịch độc.Về sau này mới một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.”

Nàng ngạc nhiên nói: “Vật kia rất khó đối phó sao, không phải không chịu được lửa đốt sao?”

Trường Thiên khẽ cười lạnh: “Nàng cho rằng chúng dễ đối phó? Đây là dùng thần hỏa của ta và nàng thiêu đốt mới có hiệu quả như vậy.Nếu những người phàm tục dám cầm ngọn lửa phàm trần tới dùng, bảo đảm bọn họ đốt ba ngày ba đêm đều đốt không động tới cái cánh mỏng của bọn chúng. Nếu không phải bọn họ chỉ có thể đẻ trứng nơi nước tĩnh.Vật này còn muốn nguy hại nhân gian hơn châu chấu hiện nay.”

“Còn có một chuyện.Lúc ấy trên chân A Cát bị thương chảy máu, miệng vết thương có hơi thở kỳ quái.Nàng có nhận ra không?”

“Ah, chàng vừa nóinhư vậy, bản thân ta có ấn tượng rồi, còn tưởng rằng đây là đơn thuốc đám thiên sư bọn họ thường dùng. . .”

Đợi nàng nói xong. Trường Thiên nhéo nhéo má nàng nói: “Chung quy cũng sẽ tra ra manh mối, hiện tại nghỉ ngơi thôi. Đường phía sau lại càng hung hiểm, nàng cũng phải nghỉ ngơi dưỡng sức.”

Ninh Tiểu Nhàn có chút mệt mỏi. Nghe vậy ngáp một cái, nằm trong khuỷu tay hắn từ từ ngủ. Trường Thiên thả ra hộ thân cương khí màu vàng nhạt khiến sát khí rời xa để nàng có thể ngủ được hơn thoải mái chút ít.

#####

Cả giấc ngủ không bị bất kỳ thứ gì quấy nhiễu, mỗi người đều ngủ rất say. Đợi sau khi tỉnh dậy, tuy cơ bắp cả người vẫn đang kêu gào đau nhức nhưng tinh thần sức lực cơ bản đã khôi phục như cũ.

Thời khắc mỗi người đi một ngả sắp đến. Dù sao cũng là đồng bạn cùng nhau trải qua nguy hiểm, Côn Lão Đạiđ ương nhiên sẽ không ngồi nhìn bọn họ gặp nạn mà buông tay mặc kệ. Vì vậy hắn yêu cầu Lão Tứ thả tiểu quỷ nước vào, trước kiểm tra tình huống dưới nước. Quỷ vật không có thân thể thật, cho dù ở dưới nước gặp gỡ quái vật cũng không bị chút thương tổn nào.

Như vậy lại qua một canh giờ sau, nhóm thứ hai tiểu quỷ thay đổi xuống nước mới từ trong nước leo ra, bất đắc dĩ chuyển hướng chủ nhân. Người sáng suốt lúc này đều có thể nhìn ra, những quỷ vật này năng lực bản thân đang tăng trưởng, từ từ muốn thoát khỏi khống chế của Lão Tứ. Thiên sư có thể cảm giác được ở nơi này chỗ nào cũng có “sức mạnh âm tà “. Mà Ninh Tiểu Nhàn hai người đã biết rõ đây là sát khí cực kì có lợi cho việc săn sóc nuôi dưỡng quỷ vật đang tác quái.

“Dưới đáy không có bất kỳ sinh vật nào có thể di chuyển.” Đây là kết quả điều tra của nhóm tiểu quỷ thứ nhất.

Côn Lão Đại mơ hồ cảm thấy không an toàn, có ý muốn kêu hắn lại nhìn một lần nữa. Nhưng khi nhìn sắc mặt Lão Tứ đều có chút xanh trắng, hiển nhiên thuật ngự quỷ bình thường thuận buồm xuôi gió giờ đã khiến hắn cố hết sức, đành phải thôi, gật đầu với ba người.

Hàn Xuân Lâm, A Cát và một gã thiên sư khác cất xong bạc lĩnh ở chỗ Côn Lão Đại, từ trong ngực lấy ra một cái túi nước lớn, rót đầy không khí vào bên trong rồi bó chặt miệng túi. Như vậy sẽ trở thành một cái túi cầu nổi, nếu như đi qua hang động rộng rãi hoặc cần lặn xuống nước còn có thể từ trong đó hít chút dưỡng khí.

A Cát ấp úng, Côn Lão Đại chỉ thở dài nói: “Cũng tốt, cháu đi đi.” Ba người quan sát hướng nước chảy của hồ dưới lòng đất một chút, lúc này mới nhảy xuống nước.

Xem ra kỹ năng bơi của bọn họ không tệ, sau khi bơi ra mấy chục thước đã lặn ẩn tiến vào trong nước. Mặc dù nơi này là hồ dưới lòng đất, nước chảy ôn hòa nhưng người có kinh nghiệm vẫn có thể đoán được hướng nước chảy. Nếu như phía trước không có trở ngại thì theo hướng nước chảy rời đi nơi hung hiểm này, chưa chắc không có khả năng.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion9 Comments

  1. Có thần hoả của TT thì bọn bọ cánh cứng này chỉ có thể chịu chết thôi… càng vào trong càng hung hiểm mà. Ở chỗ này tn cần sự bảo vệ của TT ca rồi. Mặc dù có rìu đá nhưng có vẻ vẫn khiến TN nhà ta mệt mỏi đấy… thật sự là tò mò nhân vật đứng sau thuê đám người côn lão đại này quá. Rốt cuộc trong địa cung này cất giữ vật gì đây? 3 ngừoi muốn rời khỏi địa cung kia ta nghĩ chắc k sống nổi quá. Theo TN và TT nói thì ngừoi xây địa cung này hẳn sẽ không để cho ngừoi xâm phạm địa cung thoát ra dễ dàng như vậy đâu. Hóng chương sau quá.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  2. Ninh Tiểu Nhàn có Trường Thiên kế bên như có cuốn bách khoa toàn thư bên người. Hầu như chuyện gì chàng cũng đều biết, thật hâm mộ Ninh Tiểu Nhàn quá. Đám người Côn lão đại rốt cuộc có bí mật gì giúp họ thoát khỏi nguy hiểm. Người mà yêu cầu Côn lão đại đi tới nơi này là ai.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây. 3 người xuống nước không biết có thoát được không? Sợ là rất khó. Những loại động vật ở đây đều hiếm cả. Không biết man tộc làm sao tìm được nhiều vậy không biết nữa. Đám người côn lão đại có thật nhiều bí mật. Hi vọng họ sẽ không gây ra chuyện gì ảnh hưởng tới ninh tiểu nhàn va trường thiên

  4. TT và NTN có nhắc nhở mà khog nghe chắc chắn có gì dưới nước rồi.bí mật vẫn dày đặc bí mật lão tứ là ví dụ rõ ràng nhất có thể thỉnh thần mà vẫn sinh long hoạt hổ vậy có có cái gì tác động rồi đông gia phía sau này am hiểu địa cung ghê còn mấy giống loài thượng cổ nữa chứ man a dợn
    Thanks editor

  5. Đúng là chân hỏa của TT. Mạnh mẽ thiệt, thiêu rụi hết đám côn trùng, còn nung đỏ cả 2 bên vách tường. Thì ra k phải hỏa nào cũng thiêu chết được chúng, hèn gì TT mới ra tay. Giờ đến hồ nước sâu. Chắc chắn dưới nước có quái vật mới cho xem. K biết nguy hiểm như thế nào đây. Những người phàm bỏ về trước này liệu sống xót nổi k. Tks edit

  6. Không biết dưới nớ có quái vật gì nhỉ? Những con vật nuôi ở đây càng lúc càng kì dị. Những người phàm này giống như là chết mòn chết dần vậy. Rốt cuộc người thuê bọn họ vào địa cung muốn họ tùy bảo vật hay muốn chôn sống họ ở đây nhỉ?

  7. Đám người này gặp Tt vs Ntn là may mắn rồi, nhưng k biết có đám ng này có bí ẩn gì mà khiến Tt cũng thấy nghi ngờ nhỉ.
    Trong địa cung chỗ nào cũng trùng trùng nguy hiểm, những ng này quá chủ quan rồi, trong nước k biết sẽ gặp quái vật ghê gớm nào nữa

  8. Thần hỏa của TT sao lại có hình phuợng hoàng nhỉ, phải là hình rắn chứ ^^
    Mong chap mới để biết rõ mọi chuyện

  9. Cẩm Tú Nguyễn

    Chỉ có thần hỏa TT mới đốt được đám côn trùng này, không biết 3 người rời đi có an toàn không, hay lại xuất hiện quái vật mới, chủ nhân của địa cung này cũng thông minh thật, xây địa cung giống như 1 môi trường sống

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close