Bia Đỡ Đạn Phản Công – Vị hôn thê của Tổng giám đốc 15+16

20

Vị hôn thê của Tổng Giám đốc (15)

Edit: Dạ Vũ

Beta: Sakura

Trong lòng Lương Tư Kỳ rối bời, một mặt lại cảm thấy nóng lòng. Cô ta lại hận mình bất lực, cho dù đã từng tự cười nhạo bản thân rằng đời này của cô ta đã hỏng bét, nhưng mà Lương Tư Kỳ cảm thấy tất cả cũng không thể so được một phần vạn sự mất mặt nhục nhã mà Bách Hợp đã quăng vào mặt cô ta.

Việc cô lăng nhăng qua lại với Cố Thiên Thịnh ấy mà, cô tưởng tôi không biết ư? Tư Kỳ, tôi sớm biết cô ngu, nhưng tôi không nghĩ là cô sẽ ngu tới mức độ này. Nếu không phải đã biết cô tằng tịu cùng Cố Thiên Thịnh, cô nghĩ xem vì sao tôi phải chơi đùa với cô như vậy? Nói thật việc giữa các người tôi chẳng thèm để ý đâu. Cố Thiên Thịnh là kẻ phong lưu qua ngàn bụi hoa, cô cũng giống như tấm áo mưa qua đường của anh ta thôi. Cô cảm thấy tôi sẽ vì loại hàng giá rẻ như cô mà đau lòng á? Nhưng mà đúng là có chút buồn nôn đấy!” – Bách Hợp nói xong đã thấy sắc mặt Lương Tư Kỳ trắng bệch không còn giọt máu, liền im lặng cười cười.

Hai tay giấu trong tay áo của Lương Tư Kỳ tức giận nắm chặt. Những lời Bách Hợp nói ra trước mặt người không khác gì những cái tát liên tiếp vào mặt cô ta. Lương Tư Kỳ cảm thấy móng tay đã bấm vào thịt mềm, nhưng cảm giác đau đớn này không thể áp chế được lòng tự trọng tổn thương cùng nhục nhã. Lúc cô ta đang định phản bác điều gì thì đã thấy nhân viên phục vụ đem điểm tâm mà Bách Hợp chọn mang vào.. Lương Tư Kỳ cũng không muốn ầm ĩ thêm trước mặt người khác. Dù sao Lương Tư Kỳ vẫn muốn đem dáng vẻ tươi cười này của Bách Hợp cào nát đi, trong lòng cô ta hiểu rõ mình đã làm gì trên giường cùng Cố Thiên Thịnh, dù không muốn thừa nhận nhưng những gì mà Cố Thiên Thịnh với Lương Tư Kỳ đã làm qua, mấy tiểu minh tinh không thể so sánh được.

Nhưng lúc này những lời nói của Bách Hợp lại đem lớp vỏ bọc xé đi mất, để cho Lương Tư Kỳ phát hiện ra, vài năm nay mình ở chung với Cố Thiên Thịnh, cuối cùng cũng giống như Bách Hợp nói, cô ta chẳng khác gì những tiểu minh tinh trước đây cô ta từng chướng mắt. Người ta bò lên giường Cố Thiên Thịnh vì danh vì lợi, cô ta vì cái gì chứ? Cái gì cô ta cũng không có, nhưng lại bị Bách Hợp làm cho mất hết tôn nghiêm. Những lời Bách Hợp nói đã đâm trúng chỗ đau nhất trong lòng Lương Tư Kỳ, cũng làm cho cô ta không thể nào thờ ơ nữa. Lương Tư Kỳ không cam tâm, Bách Hợp là người bị cướp mất vị hôn phu, dựa vào cái gì mà Bách Hợp lại tỉnh táo cười nhạo mình. Mình là người chiếm thế thượng phong, ngược lại giống như cô vợ lẽ bị khinh bỉ trước mặt Bách Hợp. Thấy Bách Hợp chậm rãi ăn bánh ngọt, trong lòng Lương Tư Kỳ như có một mồi lửa, đợi sau khi nhân viên phục vụ đi khỏi, Lương Tư Kỳ cắn răng nói: “Buồn nôn á? Cô có tiền thì sao hả? Cố Thiên Thịnh bây giờ đang thích tôi! Dù tôi không thèm anh ta, nhưng chỉ cần tôi gọi điện một cái, anh ta sẽ đến bên tôi đấy. Vị hôn phu của cô bây giờ là của tôi kìa!”.

“Ồ! Thật à? Vậy cô thử gọi xem?” – Bách Hợp ăn miếng bánh cuối cùng, bèn liếm khóe miệng, dáng vẻ cười nhưng không phải cười nhìn chằm chặp vào Lương Tư Kỳ. Lúc này Lương Tư Kỳ đã bốc hỏa lên đầu, bị Bách Hợp khích bác đến mất tỉnh táo, lý trí đã tụt mất một nửa. Nghe Bách Hợp nói vậy, cô ta không thèm nghĩ gì mà run rẩy cầm lấy túi của mình, đem điện thoại cầm trên tay vô thức gọi điện thoại cho Cố Thiên Thịnh.

Nhìn xem?”  – Khi điện thoại vừa vang lên, Cố Thiên Thịnh rất nhanh chóng bắt máy. Khi nghe thấy giọng Cố Thiên Thịnh thân mật gọi chính tên mình “Tư Kỳ?” thì Lương Tư Kỳ có chút đắc ý mà nhìn Bách Hợp, vẻ mặt hả hê tỏ vẻ “nghe thấy không, anh ta đang gọi tôi”.

Bỏ dĩa trong tay xuống bàn, Bách Hợp vẫy vẫy tay với Lương Tư Kỳ. Lương Tư Kỳ vì muốn Bách Hợp nghe rõ giọng của Cố Thiên Thịnh, để Bách Hợp biết chính xác đó là vị hôn phu Cố Thiên Thịnh của Bách Hợp chứ không phải người mình tùy ý bịa ra nên đã mở loa ngoài để nói chuyện: “Thiên Thịnh! Anh rảnh chứ? Em muốn hẹn anh uống trà chiều”.

Hôm qua hai người điên đảo lãng mạn ở khách sạn một đêm, Cố Thiên Thịnh kể từ khi qua lại với Lương Tư Kỳ hai năm này, đây là lần đầu tiên thấy Lương Tư Kỳ chủ động. Trước đây chuyện phòng the vẫn do hắn ta chủ động cưỡng đoạt, mặc dù Lương Tư Kỳ bị động thừa nhận, còn trưng ra vẻ mặt không cam lòng không nguyện ý. Giờ đây Cố Thiên Thịnh đang vẫn còn dư âm của chuyện đêm qua, lại nghe được lời hẹn của Lương Tư Kỳ liên vô thức đáp: “Anh có….”

Gâu gâu…!” – Tại thời điểm hai người này tình tứ, Bách Hợp lại giả vờ kêu hai tiếng chó sủa, sau đó cười dài nói qua loa điện thoại: “Cố Thiên Thịnh ơi Cố Thiên Thịnh? Anh quả thật là con chó mà Lương Tư Kỳ tùy ý gọi tới là tới đuổi là đuổi à? Nghe lời ghê, quả nhiên là nghe-lời-ghê! Trở về tôi gửi qua nhà họ Cố một cái xương vàng ban thưởng haahaha!”.

“…” Đầu dây bên kia lập tức im lặng. Lương Tư Kỳ cắn môi cuống quýt tắt loa ngoài, đang muốn giải thích cho Cố Thiên Thịnh nghe mấy câu vì sao mình lại làm vậy thì đầu dây bên kia đột nhiên Cố Thiên Thịnh cúp máy.

Tính cách Cố Thiên Thịnh gần đây có chút nóng nảy, sinh ra ở nhà họ Cố, là đứa con trai độc nhất của nhà họ Cố, từ nhỏ đã được người nâng niu trong lòng bàn tay như một tiểu hoàng đế sống thư thái từ nhỏ tới giờ, nào đã ăn quả tức như vậy. Vừa mới rồi, Bách Hợp đã nói gì? Lời Bách Hợp nói ra để cho hắn ta hiểu được việc Lương Tư Kỳ gọi cho hắn ta căn bản chẳng phải hẹn uống trà chiều lãng mạn cái gì cả. Cô ta gọi cho hắn để chứng minh điều gì với Bách Hợp? Cố Thiên Thịnh mặc dù ưa thích Lương Tư Kỳ, nhưng hành động của Lương Tư Kỳ vừa rồi đã động tới vảy ngược của hắn. Bất kể là đem hắn ta thành công cụ khoe khoang cũng được, nhưng bản thân hắn ta còn chưa có giải trừ hôn ước với Bách Hợp mà Lương Tư Kỳ lại dám ngả bài cùng Bách Hợp như vậy, Cố Thiên Thịnh vô cùng không thích.

Đây có thể coi là bản chất của đàn ông rồi, những người tình bí mật có thể làm cho người đàn ông cảm thấy sung sướng, thậm chí còn dỗ dành được người đàn ông ấy quay về bỏ người vợ danh chính ngôn thuận của mình. Nhưng khi hắn ta chưa chuẩn bị tốt, mà cái người tình này lại dám công khai gọi điện cho vợ hắn ta thì cam đoan, mười người có tới chín người mất hứng. Cố Thiên Thịnh vừa ra đời đã cao cao tại thượng, sống xa hoa sung sướng, nên có một số tật xấu cũng được dưỡng tốt vô cùng. Nhất là khi Lương Tư Kỳ không chỉ tìm Bách Hợp để lật bài ngửa, khiến cho Cố Thiên Thịnh cảm thấy bị áp bức. Nhưng mà làm hắn ta bực bội hơn, chính là vì Lương Tư Kỳ gọi điện cho hắn ta để chứng minh bản thân hắn là kẻ tò tò theo đuôi, chỉ cần cô ta vung tay gọi tới là tới, đuổi đi là đi càng làm cho Cố Thiên Thịnh cảm thấy khó chịu trong lòng.

Mặc dù có thích Lương Tư Kỳ tới đâu đi chăng nữa, nhưng mà việc hôm nay cô ta làm đã chạm tới giới hạn của hắn, bởi thế, lần đầu tiên trong đời Cố Thiên Thịnh chủ động cúp điện thoại của Lương Tư Kỳ. Mặc cho Lương Tư Kỳ có gọi qua mấy lần Cố Thiên Thịnh thậm chí còn trực tiếp dập máy không thèm tiếp.

Cô hài lòng chưa?”- Lương Tư Kỳ nhất thời kích động làm không ít việc mất trí, hiện tại tỉnh táo rồi trong lòng có chút hối hận. Bây giờ Lương Tư Kỳ rất rối rắm, không biết có phải hay không vì Cố Thiên Thịnh đáp ứng cho cô ta vay tiền nhưng chưa đưa hay không, hay còn vì lần đầu tiên trong hai năm qua hắn lại dám có thái độ lạnh nhạt thậm chí không tiếp điện thoại của cô ta. Lương Tư Kỳ cảm thấy lúc này mình đang rất bực bội mà không có chỗ phát tiết. Bách Hợp nghe được lời này của Lương Tư Kỳ suýt nữa thì cười rộ lên. Lúc trước ở nội dung tình tiết sự việc, hai người này được xưng tụng là tình yêu cao cả sâu đậm. Hôm nay mới bị cô châm ngòi vài câu lại làm cho mối quan hệ của hai người này xuất hiện vết rách. Cố Thiên Thịnh và Dung Bách Hợp vốn là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với nhau, tình cảm ngần ấy năm không thể chống lại được cái gọi là tình yêu này. Giờ đây qua hành vi của hai người Cố Thiên Thịnh cùng Lương Tư Kỳ lại càng chứng minh sự rẻ mạt của cái gọi là tình yêu gắn bó giữa bọn họ.

Thỏa mãn á? Đích xác là tôi rất hài lòng, đồ ăn uống ở đây khá được. Lấy danh thiếp quán café này cho tôi” – Bách Hợp còn tỏ vẻ không nhìn ra được nước mắt Lương Tư Kỳ đang đảo vòng quanh, tiếp tục sai sử cô ta mà không thèm để ý. Còn Lương Tư Kỳ giận muốn chết, hận không thể giang cái tát tới hỏi thăm khuôn mặt của Bách Hợp. Cô ta muốn hét lên muốn rống muốn giận dữ mắng mỏ, muốn đem ly café nóng hổi kia giội lên đầu Bách Hợp, nhưng càng nghĩ tới việc mình còn chưa trả nợ tiền cho nhà họ Dung, cơn giận của Lương Tư Kỳ hao mòn không còn một chút. Cái gì cũng không thể làm được, cuối cùng Lương Tư Kỳ cắn răng nhìn Bách Hợp một lúc, không để ý tới lời của Bách Hợp mà quay lưng xô cửa chạy ra ngoài mất dạng.

Bách Hợp thấy tình cảnh này thì cười lạnh, mới chỉ thế thôi liền khong chịu được? Cô đã làm cái gì đâu? Mới chịu chút ít nhục nhã đã không chịu được, vậy mà còn mặt dày mày dạn muốn làm cái việc xấu hổ vô sỉ kia? Có gan làm thì phải có bản lĩnh chịu hậu quả. Cô ta chạy trốn được nhất thời chứ không chạy được cả đời. Xem chuyện hôm nay Bách Hợp còn thầm đoán xem Cố Thiên Thịnh có thể chịu đựng được cô ta bao lâu nữa?

Thoáng thấy Lương Tư Kỳ chạy xa dần, Bách Hợp lấy điện thoại gọi lái xe của nhà, sau đó ngồi nhàn nhã trong quán café mà đợi lái xe tới đón. Ngày hôm sau Lương Tư Kỳ cũng không có xuất hiện. Hôm qua cô ta không chịu nổi nhục nhã, liền sợ sệt Bách Hợp sẽ tới tìm cô ta, nên cứ có điện thoại di động cô ta đều tắt máy, chỉ muốn chờ tới cái gọi là thời gian ba ngày mà Cố Thiên Thịnh nói tới để mượn tiền trả cho Bách Hợp, cách cái người này xa một chút.

Về phần Cố Thiên Thịnh vô hình chung đã nhận một phần áp lực trả nợ từ Lương Tư Kỳ, nếu lúc này có tiền hắn ta sẽ trả cho nhà họ Dung luôn, nhưng vì bản thân Cố Thiên Thịnh cũng chẳng có tiền, liền có một chút liều lĩnh, ngay trong ngày liền trở về ăn trộm một ít đồ trang sức của mẹ Cố, sau đó tìm số điện thoại của một đơn vị cầm cố tài sản. Mẹ Cố có nằm mơ cũng không ngờ con mình sẽ vì một người đàn bà mà đi ăn trộm trang sức của bà. Từ nhỏ Cố Thiên Thịnh mặc dù không phải muốn mưa có mưa muốn gió có gió, mặc dù nhà họ Cố chưa bao giờ để hắn phải thua thiệt cái gì, muốn gì cho nấy nên mẹ Cố chưa bao giờ đề phòng con trai mình. Bởi vậy Cố Thiên Thịnh hành động nhanh chóng thuận lợi vô cùng. Còn đầu bên kia Bách Hợp đã nhận được thông báo của quản lý nói là phát hiện Cố Thiên Thịnh lái xe ra ngoài trong đêm, trong lòng Bách Hợp liền đặt nghi vấn.

Trời rạng sáng, Bách Hợp chưa kịp đi làm thì điện thoại vang lên. Nhìn lên thấy tên Lương Tư Kỳlập lòe, Bách Hợp liền biết tối qua mình đã suy đoán đúng. Hẳn là Cố Thiên Thịnh trộm đồ trong nhà đi cầm cố. Lúc trước cô đã dặn hai người kia đáp ứng cho Cố Thiên Thịnh mượn tiền thì cho hắn ta vay đủ năm ngàn vạn, còn lại bốn trăm vạn để tự Cố Thiên Thịnh nghĩ cách. Hóa ra đây là cách của hắn ta.

 

Vị hôn thê của Tổng giám đốc (16)

Con số bốn trăm vạn vốn không nhiều, nên Cố Thiên Thịnh sẽ chủ quan mà không tìm người mượn, ngồi nhà nghĩ biện pháp lấy tiền từ ba Cố mẹ Cố. Ba Cố hai ngày trước bị Bách Hợp chọc tức, nên đây sẽ là thời điểm nóng giận, Cố Thiên Thịnh lại vì việc của Lương Tư Kỳ đòi tiền ba Cố tất nhiên sẽ bị ông từ chối. Cố Thiên Thịnh sẽ tìm mẹ Cố, mẹ Cố khẳng định sẽ không dễ dàng chấp nhận, vì thế căn bản Cố Thiên Thịnh sẽ phải lấy bất động sản đứng tên mình thế chấp, hoặc là bán đi một ít đồ vụn vặt. Nhưng những tài sản trên danh nghĩa của Cố Thiên Thịnh mặc dù nhiều nhưng ko dễ bán, bán ra lại đánh động thông tin vô cùng lớn khiến cho cha mẹ nghi ngờ. Cho nên Cố Thiên Thịnh sẽ lựa chọn bán những thứ nho nhỏ, chờ đợi ba Cố hết giận liền đem tiền đi chuộc đồ về. Dung Bách Hợp đã biết Cố Thiên Thịnh hơn mười năm, nên Bách Hợp căn cứ vào sự hiểu biết của Dung Bách Hợp cùng với những tình tiết đang diễn ra, rất dễ dàng suy đoán được chính xác chân tướng sự tình.

Bách Hợp quả nhiên đoán không sai, nhưng cũng không vội vã ra tay. Lúc Lương Tư Kỳ hẹn cô đến trả tiền liền trưng ra vẻ mặt nhẹ nhàng. Cô ta trang điểm nhàn nhạt, quét đi khí sắc tái nhợt cùng vẻ chán chường, khiến cho người ta thấy Lương Tư Kỳ có vẻ hãnh diện. Lúc cô ta ngồi xuống trước mặt Bách Hợp, liền thấy khóe miệng cô ta cười không không chế được.

Ở đây có năm ngàn bốn trăm vạn! Tôi muốn hủy bỏ Hợp đồng với Tập đoàn Dung thị. Hi vọng sau này cô đừng tới làm phiền tôi. Mặt khác, cô đem hồ sơ tư liệu của tôi trả lại đây” – Lương Tư Kỳ nói ra những lời này, bản thân cô ta lại nhớ tới những chua xót thống khổ trước đây phải chịu. Lúc này đường đường chính chính bước tới đây, vừa nói xong Lương Tư Kỳ liền quăng một tờ chi phiếu mới tinh lên bàn ngay trước mặt Bách Hợp. Cô ta muốn thấy vẻ mặt của Bách Hợp lúc nhận thẻ và biết rõ trong thẻ có bằng đó tiền. Lúc Lương Tư Kỳ muốn lớn tiếng nói cho Bách Hợp biết không ai có thể khống chế nổi cô ta thì thấy Bách Hợp nhận đầu, khẽ khàng cầm lấy chi phiếu, tay còn lại bấm điện thoại gọi ra thư ký bên ngoài: “Kiểm tra xem tài khoản ngân hàng này có bao nhiêu tiền, nhận tiện đem tư liệu của Lương Tư Kỳ cầm tới đây”.

Thái độ lạnh lùng bình tĩnh như vậy hoàn toàn khác với Bách Hợp không cam lòng cùng phẫn nộ trong tưởng tượng của Lương Tư Kỳ, Lương Tư Kỳ cắn môi: “Cô không tức giận?”.

Sao tôi phải giận?” – Bách Hợp cảm thấy có chút buồn cười hỏi lại cô ta: “Cô Lương, cô quá coi trọng bản thân cô rồi. Về cơ bản cô chỉ là một người mà Tập đoàn Dung thị chướng mắt, đầu tư vào cô hai trăm vạn, lợi nhuận thu hồi từ cô là hơn năm ngàn vạn tiền phá vỡ thỏa thuận. Ừm! Tôi cảm thấy…..giá trị lớn nhất của cô đã được thể hiện xong rồi đó!”. Bách Hợp nói xong liền tỏ vẻ nghiêm túc: “Tuy tôi chẳng thiếu số tiền này, nhưng mà tiền lợi nhuận thu về bao giờ cũng thấy đặc biệt thoải mái. Cô cũng hiểu cảm giác đó mà cô  Lương?”

Nói xong, Bách Hợp nheo mắt: “Mời cô ăn, đi không?”

Nghĩ tới việc mấy ngày nay mất ăn mất ngủ vì sự việc phá vỡ thỏa thuận, lại đến việc vài ngày vừa rồi tìm Cố Thiên Thịnh vay tiền, thậm chí quăng tự trọng sang một bên để triền miên một đêm lại một đêm với hắn ta. Mấy ngày nay Cố Thiên Thịnh không còn như trước nhẹ nhàng dịu dàng với cô ta lúc lên giường nữa, mà quả thực hắn ta muốn gì thì cô ta phải tuân theo. Lúc trước Lương Tư Kỳ có thể cự tuyệt một cách thản nhiên không hề do dự. Nhưng giờ cô ta nợ Cố Thiên Thịnh số tiền lớn như thế, trải qua sự việc của Bách Hợp lần này Lương Tư Kỳ biết rõ việc thiếu nợ vô cùng quan trọng, bởi vậy cô ta nhẫn nhịn chịu đựng việc chung đụng này với Cố Thiên Thịnh, coi như đã hao tâm tốn sức đổi lấy tiền. Bây giờ bị Bách Hợp khinh bỉ đối đãi, Lương Tư Kỳ suýt phun một ngụm máu, lại thấy thái độ Bách Hợp nhẹ bẫng như không nói rằng số tiền này coi như là tiền nhặt được, hoặc là tiền Bách Hợp kiếm được, khiến cho Lương Tư Kỳ tức tới đau tim.

Trên đường tới đây Lương Tư Kỳ đã nghĩ ra viễn cảnh bản thân đắc ý đem chi phiếu ném vào mặt Bách HỢp, lại thấy bản thân nhẫn nhịn những cơn giận chẳng đâu vào đâu nay sắp được sảng khoái. Nhưng, bây giờ cử chỉ hành vi của Bách Hợp lại khiến cho Lương Tư Kỳ không cảm nhận được cảm giác sảng khoái sau khi trả tiền, mà lại cảm thấy tức tới xanh ruột.

“Tôi không thèm đi ăn tiệc với cô!” – Lương Tư Kỳ oán hận kêu lên, khuôn mặt vặn vẹo. Bách Hợp thấy cô ta tức giận đến run người, gân xanh nổi đầy trên trán thì cười to, ngồi lên ghế làm việc xoay một vòng rồi nhún vai rất thản nhiên: “Oh cũng vừa vặn, tôi chỉ khách sáo tiện thể thôi, cũng không muốn mời cô ăn thật mà”.

“…” – Lần đầu tiên Lương Tư Kỳ cảm thấy vô cùng chán ghét một người trong cuộc đời này. Cô ta hít sâu rồi thở ra một hơi, run rẩy đứng dậy, muốn quay người rời đi lại cảm thấy không cam lòng khi mình cứ bị chật vật như vậy, bởi thế, cô ta nói lên một câu cay độc: “Đời này, việc buồn nôn ghê tởm nhất của tôi từng làm, đó là quen biết cô”.

Lương Tư Kỳ tự nhận mình biết rõ tính tình Dung Bách Hợp, rằng cô ấy là một người coi trọng tình cảm. Cô ta cho rằng sau khi mình nói vậy Bách Hợp sẽ bị tổn thương rất nhiều. Ai ngờ sau khi cô ta nói ra câu nói ấy, Bách Hợp chỉ hời hợt nhìn cô ta một cái.

Vậy à?” – Bách Hợp cười toe hỏi cô ta một câu, trong mắt chính là tràn đầy sự mỉa mai vui vẻ. Cô duỗi ngón tay thon dài gẩy lọn tóc, móng tay được sửa rất tinh xảo xinh đẹp, lồng qua vài lọn tóc đen lại mang đến vài phần gợi cảm quyến rũ: “Ừm, tôi thì ngược lại đấy. Quen biết cô thực sự là việc may mắn nhất đời tôi! Quăng ra hai trăm vạn, nhặt về hơn năm ngàn vạn. Hơn nữa trong quá trình “đầu tư” lại được vui vẻ sung sướng. Chuyện tốt thế sau này chắc phải làm thêm vài lần. Ồ! Cô còn quen ai không? Kiểu người không biết xấu hổ như cô ấy mà? Nghe nói vật họp theo loài, có khi cô lại quen nhiều ấy chứ! Giới thiệu để tôi đầu tư. Ah! Từ nay về sau tập đoàn bất động sản Dung thị có khi phải đổi sách lược đầu tư thôi, lợi nhuận ổn, không mất phí haha”.

Nếu bàn về độ độc miệng, hoặc là kể tới chiêu khiến người ta giận điên người thì mười Lương Tư Kỳ cũng chưa chắc đã lợi hại bằng một Bách Hợp. Lời Bách Hợp vừa buông, Lương Tư Kỳ lại bụm miệng oán hận nhìn cô ta một cái, che miệng chạy ra ngoài. Gần đây cô ta bị Bách Hợp tra tấn nhục nhã mất mấy ngày, mái tóc dài mười năm tựa như bảo bối cũng bị cắt phéng mất, cuối cùng còn mất một số tiền lớn để trả cho nhà họ Dung để không bị ràng buộc về Hợp đồng. Cái gì cô ta cũng đã phải trả giá, cuối cùng nửa chỗ tốt cũng chẳng thấy đâu. Lương Tư Kỳ càng nghĩ càng uất, một lần nữa không chiến tự bại mà quay gót bỏ đi.

Đuổi được kẻ chướng mắt người ta đi rồi, lại biết trong thẻ có tiền, Bách Hợp mới nhớ ra tư liệu cùng Hợp đồng của Lương Tư Kỳ đang ở trên bàn. Đang lúc muốn sai người quăng ra ngoài thì lại thấy Lương Tư Kỳ quay lại, vành mắt đỏ bừng, thấy Bách Hợp thì hừ lạnh một tiếng, dùng hết sức vơ lấy toàn bộ tài liệu của mình rồi quay đầu bước đi. Nhà họ Dung không thiếu nhân tài, cho nên Bách Hợp sở dĩ ép buộc Lương Tư Kỳ xì ra số tiền phạt vi phạm thỏa thuận chính là muốn thay Dung Bách Hợp đòi về một sự đền bù mà thôi. Hôm nay tiền đã tới tay, Lương Tư Kỳ cũng nếm được mùi vị bị bạn thân đâm cho một dao, sau này coi như không bị Bách Hợp tra tấn, chỉ dựa vào việc cô ta thiếu nợ Cố Thiên Thịnh mấy ngàn vạn kia thì giữa hai người bọn họ cũng khó có thể phát sinh tình yêu đích thực.

Lương Tư Kỳ cướp đoạt chồng chưa cưới của nguyên chủ, hôm nay chính mình sẽ hủy đi đoạn nhân duyên vốn không nên thành của cô ta. Bách Hợp đang thay nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện, còn lại cô không có tâm tư trêu đùa với Lương Tư Kỳ, ngược lại bắt đầu chú ý đến sự việc xảy ra của nhà họ Cố.

Lúc trước nhà họ Cố không có lòng nhân ái, lúc biết Lương Tư Kỳ có bầu, lại vì con trai Cố Thiên Thịnh năn nỉ thường xuyên, không thèm để ý hôn ước giữa hai nhà Dung – Cố liền chủ động từ hôn làm hại thanh danh Dung Bách Hợp mất sạch. Bách Hợp không muốn bỏ qua cho nhà họ Cố ngay từ lúc đầu. Bách Hợp dựa vào sự yêu thương của ba Dung với mình, thuyết phục ba Dung đầu tư vào dự án thôn trang nghỉ dưỡng cùng gia đình của hai người bạn của Cố Thiên Thịnh. Trong lĩnh vực bất động sản, Tập đoàn Dung thị như một ông trùm có tiềm lực kinh tế lớn vô cùng. Ba Dung chỉ có cô con gái duy nhất, sau này Tập đoàn Dung thị sẽ do Bách Hợp thừa kế, nên hôm nay khi Bách Hợp mở miệng cầu xin, nói rất rõ ràng rành mạch về khả năng thu lợi nhuận của dự án thì ba Dung rất sảng khoái đồng ý đầu tư hai tỷ cho dự án thôn trang nghỉ dưỡng, trở thành cổ đông góp vốn lớn nhất dự án.

Tại thời điểm mấy nhà ký kết thỏa thuận thành lập dự án, trong giới thương gia Việt quốc bắt đầu nổi lên tin tình hình tài chính của nhà họ Cố có vấn đề. Ngay từ đầu đã không biết ai truyền tin tới, nên lúc mới nghe tin này ba Cố còn trưng ra vẻ mặt châm chọc. Nhà họ Cố là vua của ngành giải trí. Ở lĩnh vực giải trí nhà họ Cố chính là con dê đầu đàn, giậm chân một cái có thể khiến ngành giải trí rung chuyển. Nhà họ Cố có thể thiếu gì, chứ thứ không thiếu duy nhất chính là tiền, bởi đầu quân dưới trướng Công ty giải trí Cố thị chính là những ngôi sao lớn, là {Cây rụng tiền} của Công ty giải trí Cố thị. Một ngày một đấu vàng cũng không phải chuyện cười phóng đại, ở đất nước này người nào cũng có thể thiếu tiền, duy chỉ nhà họ Cố là không có khả năng. Cho nên lúc bắt đầu có tin đồn, ba Cố cũng không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cơ bản chỉ cho rằng có người nào đó ghen ghét nhà họ Cố mà làm trò bẩn thỉu, lại muốn mượn bước nhà họ Cố mà ngoi lên cao. Bởi vậy mỗi khi có phóng viên phỏng vấn, ba Cố lại cười lớn. Nhưng mà đợi tới khi có quá nhiều người hỏi, ba Cố bắt đầu cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề, nét mặt ông nghiêm túc hẳn lên.

Bách Hợp biết rất rõ đạo lý ba người thành hổ, cô tìm người thả tin tức nhà họ Cố khủng hoảng tài chính thì ngay từ đầu sẽ có người cảm thấy đó là tin tức giả. Dù sao thì nhà họ Cố đã cắm rễ sâu ở trong ngành giải trí Việt quốc, muốn người khác tin tưởng nhà họ Cố thực sự có nguy cơ khủng hoảng tài chính từ lúc mới phát tin đồn là không có khả năng, lại giống như suy nghĩ ban đầu của ba Cố rằng có kẻ nào đó truyền tin tức giả. Nhưng chỉ cần có người đầu tiên hỏi, thì người thứ hai sẽ hiếu kỳ mà hỏi, chỉ cần có người thứ hai, không sợ không có người thứ ba, thứ tư hỏi. Mặc dù đây là tin tức giả dối nhưng do nhiều người hỏi thăm thì ba Cố muốn dìm tin xuống đáy cũng không dễ dàng gì.

Hơn nữa việc Cố Thiên Thịnh đi vay tiền là có thật, Bách Hợp biết rõ hắn ta vay tiền vì trả tiền bồi thường cho Lương Tư Kỳ, nhưng người khác lại không biết việc Cố Thiên Thịnh bị ba Cố đóng băng chi phiếu. Ở một khía cạnh khác mà nói, Cố Thiên Thịnh là kẻ thừa kế của nhà họ Cố, là thể diện của nhà họ Cố. Chỉ cần việc hắn ta đi vay tiền bị người ta biết, hơn nữa nếu hắn ta quả thực đã trộm bán đi thứ gì đó của nhà họ Cố để ứng phó nhu cầu bức thiết thì sự tình sẽ càng thú vị hơn.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion20 Comments

  1. Chậc chậc. Cách này của Hợp tỷ đủ thâm đấy nhỉ? Gọi là giết người không dao là đây. Kết cục của nhà này không biết sẽ thảm đến mức nào nhỉ? Kk

    Tks tỷ ạk

  2. Lương Tư Kỳ và Cố Thiên Thịnh không còn khả năng yêu nhau như trong kịch tình lúc đầu. Lương Tư Kỳ bây giờ phải cuối đầu trước mọi đòi hỏi của Cố Thiên Thịnh rồi. Nhà họ Cố cũng điêu đứng vì sự ngu xuẩn của Cố Thiên Thịnh.
    Mong chương sau. Cảm ơn các nàng đã edit

  3. Tình yêu của nam nữ9 chỉ có thế thôi, nếu k có mấy bia đỡ đạn thì cũng nên trò trống gì. Chẳng hiểu sao mấy tác giả ngôn tình toàn thích thiết kế nữ phụ rất perfect nhưng toàn thua để rồi làm nên cho nữ9. ;59

  4. ta sẽ chống mắt lên xem kết cục Lương Tư Kì và Cố Thiên Thịnh ra sao. Hạnh phúc cướp đoạt của 2 người bọn họ rồi sẽ đi về đâu. Thôi ta lót dép hóng tiếp. thanks các nàng đã edit nha

  5. Lương tư kỳ còn mặt mũi mà nói ra câu hối hận khi chơi vs nguyên chủ à. Ha ha . Nực cười. Xì.

    Thanks editor and beta.

  6. Rất mong thấy kết cục của nhà họ Cố! Sau vụ này nhà họ Cố hẳn là mất k ít tiền vs mối làm ăn lớn nha! ;97 ;97 ;97

  7. Sử song bà nữ9 rồi giờ tới lượt nhà họ cố. Nam 9 IQ số âm kiểu này làm sao có thể làm vai 9 nhỉ
    Thật chờ đợi kết cục nhà họ cố quá ;70 ;70 ;70

  8. Sử song bà nữ9 rồi giờ tới lượt nhà họ cố. Nam 9 IQ số âm kiểu này làm sao có thể làm vai 9 nhỉ
    Thật chờ đợi kết cục nhà họ cố quá
    ;55 ;70 ;70 ;70

  9. ;96 Ngon lành rồi, tra nam cùng gia đình cũng nên nếm chút khói lửa của nhân gian cảm nhận nhân sinh đồ di chớ

  10. ha, còn tưởng gả cố thiên thịnh tức giận rồi không đưa tiền cho lương tư kỳ luôn chứ, nào ngờ vẫn cứ đưa, rồi vẫn tiếp tục lăng nhăng. không phải đã uổng công bách hợp châm ngòi thổi gió rồi sao? rồi cái tin đồn tài chính nho nhỏ đó thì làm sao mà lung lay được một cố thị căn cơ vững chắc?

  11. Haha… vui thật… Bách Hợp tỷ có khả năng ghê lun… chỉ cần nói vài câu cũng khiến đám người đáng ghét đó phải tức ọc máu lun rùi ^^… nhìn nhỏ LTK kia cứ tưởng mình có thể lên mặt được mà bùn cười… cuối cùng cũng toàn bị Bách Hợp tỷ đả kích quá trời lun ^^… lần này đến lượt gia đình của Cố Thiên Thịnh ah… không bít Bách Hợp tỷ định dùng cách gì đây… thả tin đồn có khi nào thành sự thật hay không đây ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  12. Cẩm Tú Nguyễn

    Đọc chương này thấy trình độ vô liêm sĩ của nữ chính không có gì để nói được, bách hợp hãy xử đẹp 2 người này đi

  13. Cố Thiên Thịnh ơi là Cố Thiên Thịnh, không phải anh nói là bị xúc phạm à, sao chưa j đã đưa tiền cho cô ta, lòng tự trọng của anh rẻ mạt đến thế cơ à? Ngày tàn của Cố gia sắp tới rồi, chống mắt lên mà nhìn ;97
    ~~~
    Thanks editors <3

  14. Nhà họ Cố cũng chẳng tốt lành gì nếu họ tốt thì nguyên chủ cũng đâu rơi vào tình trạng này. Cố Thiên Thịnh đúng là dại gái, gái xin là cho dù hiện tại hắn không có tiền. Cũng chính hắn sẽ làm người khiến đế quốc Cố thị sụp đổ, đáng đời. Còn nữ chính thì trình độ mặt dày đã lên rất cao nói những câu đó nhưng không hề thấy nhục. Chỉnh chết hai người đó đi Bách tỷ.

  15. “Buồn nôn á? Cô có tiền thì sao hả? Cố Thiên Thịnh bây giờ đang thích tôi! Dù tôi không thèm anh ta, nhưng chỉ cần tôi gọi điện một cái, anh ta sẽ đến bên tôi đấy. Vị hôn phu của cô bây giờ là của tôi kìa!”. Chết đến nơi rồi còn ảo tưởng sức mạnh lắm cơ bố khỉ cái con thần kinh phân liệt

  16. Bách hợp quá là cao tay luôn. Miệng lưỡi và thủ đoạn tuyệt đối không chịu thua thiệt chút nào. Hay cho 1 câu “vật họp theo bầy”. Câu này không biết đã làm cho Lương tư kỳ cảm nhận được tư vị gì nhỉ. Bách tỷ đúng là bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao. Với tỷ thì muốn chiếm nửa điểm tiện nghi cũng không có cửa nha. Mấy câu mắng chửi thâm thuý của nàng phải cố mà học, thế nào cũng có lúc dùng ;70

  17. Bách Hợp tỉ đúng là độc miệng thật, nhưng mà sảng khoái quá đi mất, Cố gia cũng sắp phải trả giá rồi ;97

  18. Lương Tư Kỳ mới chịu chút ít nhục nhã đã không chịu được, vậy mà còn mặt dày mày dạn muốn làm cái việc xấu hổ vô sỉ kia. Cố gia sắp ngã, Cố Thiên Thịnh và Lương Tư Kỳ cũng phải chịu hậu quả theo, thật mong chờ.

  19. Bao giờ Bách Hợp hủy bỏ hôn ước với tên kia thế. Còn cái danh vị hôn thê ngày nào là chướng mắt ngày đó.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close