Bia Đỡ Đạn Phản Công – Vị hôn thê của Tổng giám đốc 13+14

23

Vị hôn thê của Tổng Giám đốc (13)

Edit: Dạ Vũ

Beta: Sakura

Bạn đã nói vậy, sau khi Cố Thiên Thịnh mượn được món tiền năm ngàn vạn, lại nghĩ tới chỉ còn có bốn trăm vạn thôi thì tảng đá trong lòng cũng nhẹ vơi bớt. Lúc này hắn ta mới đi tới chỗ hẹn cùng Lương Tư Kỳ. Chỉ vì lấy lòng một người phụ nữ, trên đường đi Cố Thiên Thịnh nghĩ lại việc mình vì Lương Tư Kỳ đi vay tiền mà quăng sạch mặt mũi thể diện, cho dù là đang kích động vì lần đầu tiên Lương Tư Kỳ chủ động liên hệ thì sự hào hứng cũng vơi bớt phần nào.

Đến điểm hẹn, Cố Thiên Thịnh thấy Lương Tư Kỳ đội tóc giả, lại mặc đồ lót gợi cảm vẫn cảm thấy hưng phấn không thôi . Mặc dù chuyện này có chút quanh co nhưng mà lại khiến Cố Thiên Thịnh thả lỏng tâm tình để buông thả một phen. Chờ tới lúc hai người cùng ngồi trong bồn tắm, Lương Tư Kỳ mới cố nén buồn ngủ mà hỏi nhỏ: “Tôi không muốn làm ở Tập đoàn Dung thị! Cố Thiên Thịnh! Tiền của anh cho tôi mượn rồi sẽ trả lại cho anh!”

Vẻ mặt của Lương Tư Kỳ rất thành thật, hai má ửng hồng vừa trải qua cuộc giao hoan, Cố Thiên Thịnh biết Lương Tư Kỳ kiên quyết tới mức nào. Trong lòng hắn ta cũng biết được dựa vào khả năng của Lương Tư Kỳ mà kiếm được hơn năm ngàn vạn là không thể nào, nhưng chưa từng nghĩ qua việc Lương Tư Kỳ sẽ trả tiền cho mình. Bởi vậy khi thấy bộ dạng nghiêm túc của cô ta thì Cố Thiên Thịnh cảm thấy mới lạ vô cùng, nhào tới. Không lâu sau, trong phòng lại vang lên giọng hai người quấn lấy nhau.

Cố Thiên Thịnh vay được năm ngàn vạn, nhưng vẫn còn thiếu bốn trăm vạn nữa. Hắn ta liền về nhà tìm mẹ Cố, dù sao khi vay số tiền năm ngàn vạn kia Cố Thiên Thịnh đã quăng sạch sẽ thể diện mặt mũi rồi. Sáng sớm ngày thứ hai, thừa dịp sắc trời chưa sáng hắn ta đã lặng lẽ rời khỏi phòng. Lúc về nhà họ Cố, mẹ Cố từ chối yêu cầu mượn bốn trăm vạn của hắn ta, cũng nói thẳng nếu như Cố Thiên Thịnh muốn cái gì thì bà sẽ mua cho, nhưng nếu vì Lương Tư Kỳ mà đòi bốn trăm vạn từ bà thì không có cửa.

Vốn tưởng rằng chỉ còn bốn trăm vạn thì không thành vấn đề, không nghĩ rằng năm ngàn vạn mình vay bạn bè được, giờ muốn mượn mẹ ruột mình chỉ bốn trăm vạn lại bị gây khó khăn, Cố Thiên Thịnh sa sầm nét mặt trở về phòng. Phòng ở của hắn ta có khá nhiều đồ có giá trị, nhưng mà rất nhiều thứ không thể bán lấy tiền được, nếu không sẽ bị người phát hiện mất. Nghĩ tới đây Cố Thiên Thịnh lại nhớ tới hộp đồ trang sức lóng lánh của mẹ Cố.

Mẹ Cố mua đồ trang sức rất nhiều, những style mới ra thuộc thương hiệu nổi tiếng bà đều mua, ngoài ra còn khá nhiều kim cương châu báu. Nhà họ Cố có một két lớn để những thứ trang sức này của mẹ Cố. Bản thân mẹ Cố cũng chẳng rõ mình có bao nhiêu đồ trang sức nữa. Cố Thiên Thịnh trong lòng chợt nảy ra ý tưởng, hắn ta sẽ bán đồ trang sức của mẹ Cố lấy tiền, sau khi đợi ba Cố giải tỏa tài khoản thì hắn ta đem những đồ trang sức này chuộc về.

Dù sao những đồ trang sức này một hai năm nay mẹ Cố đều không đeo qua, mà người giữ quyền quản lý nhà họ Cố không thiếu những thứ này, nên Cố Thiên Thịnh nghĩ chỉ cần hắn tùy tiện lấy mấy món râu ria sau đó bí mật trả về không ai biết, cũng không làm ba mẹ tức giận mà lại giải quyết được việc của Lương Tư Kỳ. Nghĩ vậy, Cố Thiên Thịnh lại cảm thấy cao hứng vì tài trí của mình.

Tính ra thì lãi cho vay tại cửa hàng cầm đồ khá cao, Cố Thiên Thịnh trước đã được nghe qua rồi, nhưng mà trước đây hắn ta đâu có thiếu tiền, nên không quen biết những người này. Cố Thiên Thịnh tìm hiểu cặn kẽ mọi thứ hết nửa ngày, đến sáng sớm ngày thứ hai, trên đường đi tới Công ty giải trí Cố thị làm việc, trong đầu Cố Thiên Thịnh chỉ nghĩ tới việc làm thế nào lấy được đồ trang sức từ chỗ mẹ Cố, đem đi cầm cố. Việc này mất ba ngày mới xong, nhưng mà đối với Lương Tư Kỳ thì ba ngày cô ta cũng không đợi được. Hôm nay cô ta mang một thân đau nhức tới Công ty giải trí Cố thị, nhưng vẫn không thấy Cố Thiên Thịnh đưa tiền cho cô ta, lúc này trên mặt của Lương Tư Kỳ lộ rõ vẻ thất vọng.

Sao em có thể nóng vội như vậy? Em sợ việc tôi đáp ứng em lại không làm được hay sao?” –  Cố Thiên Thịnh vốn là muốn giúp Lương Tư Kỳ, nhưng lại bị Lương Tư Kỳ giục giã khiến cho Cố Thiên Thịnh có cảm giác bị người ta đòi nợ, tâm trạng hắn ta chùng xuống: “Tôi sẽ mang tiền qua, nhưng cần thời gian. Ba ngày mà em cũng không đợi được à?”

Lương Tư Kỳ lắc đầu, vừa định nói điều gì thì điện thoại trong tay cô ta vang lên. Thấy người gọi điện là Bách Hợp, cô ta không tự chủ được cau mày rồi thở dài. Một lúc sau Lương Tư Kỳ mới bắt máy, nhỏ giọng hỏi: “Tìm tôi có việc gì không, cô Dung?”.

“Cô Lương! Hôm qua cô xin nghỉ cả ngày rồi. Sao hôm nay ở Công ty tôi không thấy cô đi làm?” – Bách Hợp ngồi trong văn phòng tại Tập đoàn Bất động sản Dung thị nói chuyện. Cô vừa mới ra trường và về nước, ba Dung không nỡ cho cô tiếp nhận quá nhiều công việc, vì vậy nên hai hôm nay cô rất nhàn rỗi, cũng có thời gian mà nhìn chòng chọc Lương Tư Kỳ chỉnh chết cô ta. Lúc này Bách Hợp gọi điện cho Lương Tư Kỳ, lại nói cho cô ta biết về việc phải đi làm, chắc Lương Tư Kỳ sẽ cảm thấy hoang mang lắm. Quả đúng vậy, sau khi Bách Hợp nói xong thì Lương Tư Kỳ phản bác ngay: “Thực xin lỗi Dung tiểu thư, tôi sẽ không đi làm ở Tập đoàn Dung thị. Về khoản bồi thường do vi phạm thỏa thuận, tôi sẽ nghĩ biện pháp, mong cô…..”

Trước khi cô nộp đủ số tiền bồi thường do vi phạm thỏa thuận, cô vẫn là một trong những người làm việc tại Tập đoàn Bất động sản Dung thị. Ngày hôm qua cô vô cớ bỏ bê công việc, tôi bỏ qua không truy cứu nữa. Tôi muốn cô, ngay-lập-tức có mặt tại văn phòng làm việc. Ngay bây giờ!” – Bách Hợp nói xong cũng không chờ câu trả lời từ Lương Tư Kỳ mà trực tiếp cúp máy. Lương Tư Kỳ nghe xong thì giận run cả người, mặt trắng bệch. Cô ta không thể phản bác, vì đúng như lời Bách Hợp nói, trước khi cô ta nộp khoản phí bồi thường kia, thì cô ta vẫn là nhân viên của Tập đoàn Bất động sản Dung thị. Ngày hôm qua cô ta vừa mới làm thủ tục nhậm chức, Bách Hợp cho cô ta nghỉ ngơi cả ngày hôm qua chính là cho cô ta mặt mũi. Nhưng mà vừa nghĩ tới Bách Hợp thì Lương Tư Kỳ đã tức đến run hết cả người. Cô ta quay lại muốn giục giã Cố Thiên Thịnh, nhưng mà Cố Thiên Thịnh vừa bị cô ta thúc giục hỏi tiền nên trong lòng không thoải mái, hắn ta ngồi xuống bàn làm việc nhìn chằm chằm vào máy tính chứ không thèm ngẩng đầu lên nói chuyện cùng Lương Tư Kỳ nữa. Lương Tư Kỳ cắn môi, rồi tự cầm túi xách ra khỏi văn phòng của Cố Thiên Thịnh. Lúc xuống lầu cô ta muốn đi gặp Lưu Cảnh, nhưng lại nghĩ vẻ bề ngoài của mình đã bị tàn phá, đi gặp cũng sẽ có cảm giác chật vật. Huống chi cô ta không muốn Lưu Cảnh thấy bộ dạng lúc này của mình, nên sau khi do dự một hồi, Lương Tư Kỳ bấm thang máy xuống hầm để xe.

Lúc lái xe đi tới Tập đoàn Bất động sản Dung thị, hai mắt Lương Tư Kỳ vẫn đỏ bừng bừng. Trên đường lái xe, cô ta nghĩ tới tình cảnh mất hết tôn nghiêm của mình bèn khóc lóc một hồi. Cô ta bắt đầu hận thế giới bất bình đẳng này. Cũng hận vì so ra thì Bách Hợp mạnh hơn cô ta cái gì cơ chứ? Cô ta chỉ may mắn đầu thai tốt, gửi hồn vào bụng mẹ Dung mà ra đời. Nếu không phải vậy, Dung Bách Hợp cũng không có chỗ dựa để gây sự càn quấy với mình? Cô ta nghĩ rằng Bách Hợp dựa vào tên tuổi đại tiểu thư của nhà họ Dung, ỷ vào thế lực nhà họ Dung dùng tiền chèn ép mình. Nếu như Lương Tư Kỳ có tiền, cô ta sẽ đem tiền đập vào mặt Bách Hợp, để từ nay về sau không dây dưa gì với Bách Hợp nữa.

Trong lòng Lương Tư Kỳ oán hận nghĩ, lúc bước vào văn phòng của Bách Hợp cũng là lúc Bách Hợp vừa ăn xong mấy quả cam. Cô nhẩm tính thời gian Lương Tư Kỳ sắp tới, liền xếp lũ vỏ cam chồng chất lên bàn làm việc. Vừa mới thấy mặt Lương Tư Kỳ trắng bệch bước vào, Bách Hợp vênh mặt lên: “Vất vỏ trái cây đi!” – bộ dáng mười phần chủ nhân sai bảo người giúp việc. Lương Tư Kỳ thấy vậy không thích một chút nào cả, cô ta nghĩ rằng mình sắp rời Tập đoàn Bất động sản Dung thị rồi, nhưng giờ vẫn phải nhẫn nhịn nghe chỉ đạo của Bách Hợp. Cô ta nén giận im lặng cầm vỏ cam vứt vào thùng rác. Bách Hợp phất tay: “Tôi không thích trong phòng có vị cam, cô mang ra ngoài vứt đi. Nhân tiện đây tôi muốn rửa tay, nhưng trong toilet chỉ có 1 chai nước rửa tay mà mùi của nó tôi không ưa. Cô đi mua cho tôi lọ khác, phải nhanh lên đấy. Chúng ta trước đây là chị em tốt, cô chắc là biết tôi thích mùi gì rồi!”. Bách Hợp lúc nói những lời này, vẻ mặt vô cùng châm chọc khiến Lương Tư Kỳ ngậm miệng, run rẩy không nói nên lời. Câu nói hai người trước đây là chị em tốt như một cái tát thẳng tay vào mặt Lương Tư Kỳ. Có chị em tốt nào lại xung đột tới mức này? Có chị em tốt nào như Bách Hợp đối xử với cô ta không? Lương Tư Kỳ nghe những lời này cảm giác muốn phun ra máu, mặt đờ ra. Cô ta lại vô thức muốn xoắn lọn tóc mà nói: “Tôi không biết cô thích mùi gì!”.

Dung Bách Hợp trước đây kết giao cùng Lương Tư Kỳ liền đem cô ta thành chị em ruột mà đối xử. Bình thường Lương Tư Kỳ thích ăn gì, thích mặc gì, thích kiểu gì Dung Bách Hợp đều nhớ ở trong lòng. Nhưng vì Lương Tư Kỳ bản chất lạnh bạc chưa bao giờ ghi nhớ điều gì, cũng chẳng tốn công sức nịnh nọt Bách Hợp, hai người làm bạn mười năm nhưng thực ra đối với Dung Bách Hợp lại giống như trò hề. Cô nhớ rõ sở thích của Lương Tư Kỳ, nhưng căn bản Lương Tư Kỳ chẳng nhớ Dung Bách Hợp thích gì, từ đầu tới cuối chỉ là Dung Bách Hợp một mình vun đắp cho tình bạn này mà thôi.

Uhm! Cô đích thực là chị em tốt của tôi” – Bách Hợp nghĩ tới đây thì thở dài thay nguyên chủ. Dung Bách Hợp là một người mà nếu không ưa ai thì cự tuyệt lui tới, nếu đã ưa thích một người thì giống như đào tim đào phổi cho người ta coi. Tuy nói là hơi ngu, cũng do mắt mờ không nhận thức được người nhưng Dung Bách Hợp chưa làm chuyện xấu gì mà lại có kết cục tồi tệ như vậy. Ngược lại Lương Tư Kỳ nhận hết chỗ tốt từ Dung Bách Hợp, không muốn làm bạn với nguyên chủ thì cũng thẳng thừng nói ra với cô ấy, chứ không phải sau khi hai người chơi với nhau mười năm liền đâm một dao sau lưng Dung Bách Hợp. Vào toilet rửa tay, Bách Hợp vừa nãy chỉ muốn khó xử Lương Tư Kỳ thôi, nhưng mà rửa tay xong đi ra, sau khi cầm khăn lau khô tay thì vênh mặt nói với Lương Tư Kỳ: “Cầm túi của tôi lên, ta ra ngoài dạo phố!”.

 

Vị hôn thê của Tổng giám đốc (14)

Không biết có phải lần dạo phố hai ngày trước đã tạo bóng ma cho Lương Tư Kỳ hay không, nhưng khi nghe tới hai chữ “dạo phố” thì cô ta sợ run cả người. Nhưng mà giờ đây cô ta không thể cự tuyệt được lời nói của Bách Hợp, vì vậy bèn im lặng cầm túi lên. Bách Hợp liền cười lạnh: “Tay cô vừa cầm vào rác rưởi, đã rửa chưa?”.

Lương Tư Kỳ tự thấy mình đã tới giới hạn của sự nhẫn nại rồi, nhưng không nghĩ đến Bách Hợp còn châm cho cô ta một kim như vậy. Lương Tư Kỳ hít sâu, vẻ mặt thật là cứng rắn quật cường: “Tay tôi sạch sẽ!”

Giờ đi rửa tay đi, lát nữa lau lại túi cho tôi” – Bách Hợp còn chẳng thèm nghe Lương Tư Kỳ nói gì đã trực tiếp cắt đứt lời cô ta nói. Thấy được vẻ mặt oán hận kèm theo ánh mắt tuyệt vọng của Lương Tư Kỳ, Bách Hợp lạnh lùng cười nhếch miệng.

Cả một buổi chiều, Bách Hợp dẫn Lương Tư Kỳ đi dạo một vòng tại trung tâm thương mại. Bách Hợp nhàn nhã đi trước, Lương Tư Kỳ như một tùy tùng đi theo sau, tay cầm rất nhiều túi đồ, bộ dáng cố gắng kiên cường. Cả một buổi chiều Bách Hợp giờ đây giống như đi đã mệt mỏi, thấy ở phía trước có một quán café, Bách Hợp liền tiến vào bên trong.

Lương Tư Kỳ thấy vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cô ta theo sau Bách Hợp, thấy Bách Hợp ngồi xuống chọn đồ ăn thì đem đồ đạc trên tay đặt xuống, cũng chuẩn bị ngồi xuống ghế. Bách Hợp nhíu mày nhìn Lương Tư Kỳ: “Tôi cho cô ngồi chưa?”

Giọng Bách Hợp không to cũng không nhỏ, lại chống cằm một tay cầm menu quán café xem, hương café lượn lờ trong không gian quán cùng với mùi bánh ngọt mới nướng tràn quanh chóp mũi người ngồi khiến cho ai cũng cảm thấy thư thái. Nhân viên phục vụ đang đứng một bên cầm tờ phiếu đặt món chờ Bách Hợp chọn đồ ăn nghe thấy điều này, liền vô thức nhìn sang Lương Tư Kỳ. Lương Tư Kỳ chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cho dù cô ta không quan tâm đến ánh mắt người ngoài, nhưng lúc này cô ta bị làm mất mặt trước bao nhiêu người, khiến cho mặt cô ta lúc xanh lúc trắng. Cô ta muốn ngồi xuống nhưng lại đứng thẳng lên, đôi chân run rẩy không vì mệt mỏi, mà vì tức-giận.

Bách Hợp nhìn thấy Lương Tư Kỳ nén giận cúi thấp đầu, khuôn mặt buồn rầu. Bởi vì tính cách lạnh nhạt khiến cho khuôn mặt của Lương Tư Kỳ có chút trầm lặng, không có tí chút nào của cô gái trẻ trung hoạt bát đáng yêu cả. Sau khi cắt đi mái tóc dài bồng bềnh, số ít ưu điểm còn sót lại của Lương Tư Kỳ cũng theo đó mà đi mất. Lúc này Lương Tư Kỳ trông có vẻ chật vật vôn cùng, nhưng lại khiến người ta không thể thương nổi.

Sau khi chọn điểm tâm xong, nhân viên phục vụ nhanh chóng đem menu cất đi, sau đó mỉm cười nói với Bách Hợp xin chờ một chút, rồi vô ý lại liếc Lương Tư Kỳ một cái rồi nhanh chóng rời đi. Bốn bề im lặng, Bách Hợp nhìn người phụ nữ đang đứng cúi thấp đầu trước mặt mình, linh hồn của cô ta giống như bay đâu mất rồi, vẻ mặt đờ đẫn và trắng bệch.

Cô đã tìm được người giúp đỡ bồi thường tiền phá vỡ thỏa thuận rồi à?” – Bách Hợp vừa nói ra lời này, mí mắt đang cụp xuống của Lương Tư Kỳ có chút xao động. Lông mi run rẩy nhưng lại không nói ra lời nào, Bách Hợp thấy cô ta có vẻ không muốn trả lời thì cũng chẳng thèm tức giận, ngược lại liền nhếch miệng vẻ mặt châm chọc vô cùng: “ Trước kia cô đi làm ở  nhà họ Cố nhỉ? Xem Cố Thiên Thịnh khẩn trương lo lắng cho cô, chắc là cô sẽ đi tìm anh ta nhờ vả?”

Lương Tư Kỳ run rẩy một lát, rồi ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Bách Hợp, ánh mắt sáng quắc. Bỗng nhiên trong lòng Lương Tư Kỳ nảy sinh ý định muốn trả thù: “Nếu như đúng là tôi tìm anh ấy thì đã sao?”

Trong khoảng thời gian này Bách Hợp tra tấn cô ta quá thảm, nên Lương Tư Kỳ có cảm giác mấy ngày hôm nay như là một cơn ác mộng. Cô ta từ nhỏ vốn là một cô gái hết sức bình thường, sinh hoạt cũng bình thường, chưa bao giờ gặp điều gì vô cùng khó khăn trắc trở, cũng chưa bao giờ gặp điều gì quá sóng gió. Nhưng kinh nghiệp hai ngày vừa qua đã để cô ta cả thấy vô cùng đáng sợ, nhất là khi người tra tấn tinh thần cô ta lại là Bách Hợp lại khiến cô ta cảm thấy oán hận vài phần.

Lúc này Bách Hợp chủ động nhắc tới Cố Thiên Thịnh khiến cho Lương Tư Kỳ đang nghĩ ngợi mấy ngày nay Bách Hợp làm cô ta tổn thương, trong lòng hận Bách Hợp tới rỉ máu. Sau khi nói xong những lời ấy, Lương Tư Kỳ có chút đắc ý nhếch lông mày: “Tôi tìm tới nhờ vả Cố Thiên Thịnh. Mà anh ấy cũng nguyện ý giúp tôi”.

Vốn dĩ Lương Tư Kỳ không thèm tiền của Cố Thiên Thịnh, cũng không muốn đoạt vị hôn phu của Dung Bách Hợp, nhưng mà đây chính là Dung Bách Hợp ép uổng cô ta. Vốn là cô ta muốn rời bỏ, nhưng cả đám người này đều không buông tha cô ta. Thế nên Lương Tư Kỳ lúc này càng muốn đem việc Cố Thiên Thịnh phản bội Bách Hợp phơi bày ra hết, để xem bộ dạng thương tâm đau khổ của Bách Hợp, để cho Bách Hợp nếm trải mùi vị của sự oán hận.

Vậy nên lúc nói xong những lời này, khoái cảm của sự trả thù dâng lên trong lòng Lương Tư Kỳ, lúc này cô ta vừa muốn nói thêm gì đó thì Bách Hợp đã nở nụ cười: “Quả nhiên anh ta đồng ý giúp. Anh ta chịu mang cô về nhà họ Cố, lại tự nguyện chi tiền bồi thường cho cô. Có lẽ, giữa hai người, phát sinh không ít chuyện ấy nhỉ?”

Đúng!” – Lương Tư Kỳ thấy Bách Hợp chủ động nhắc tới thì giương cằm lên, bộ ngực gầy gò cũng ưỡn lên: “Tôi với anh ấy có chuyện gì hay không có chuyện gì, thì sao?”. Lương Tư Kỳ vô cùng nghiêm túc mà nghĩ rằng, có thể cô ta đắc tội Bách Hợp, nhưng mà từ đầu cô ta không muốn làm Bách Hợp bị tổn thương vì dù sao trước đây Bách Hợp cũng là bạn của cô ta. Nhưng mà cô ta không làm Bách Hợp tổn thương thì sau khi về nước chính Bách Hợp lại làm tổn thương cô ta. Con thỏ bị ép điên cũng sẽ căn càn, Lương Tư Kỳ cảm thấy như vậy. Vì vậy những lời cô ta nói ra chính là phản kích Bách Hợp. Nói xong mấy lời này, lại thấy nụ cười trên mặt Bách Hợp có chút cứng đơ, vẻ mặt thâm trầm khiến cho Lương Tư Kỳ cười thầm.

Lương Tư Kỳ cảm thấy được giải tỏa khi phải kiềm nén cho tới tận giờ, ngay tại lúc này cô ta cảm thấy vô cùng sảng khoái, chỉ hận không thể cười rộ lên cho người ta biết sự sung sướng của cô ta tại thời điểm nhìn thấy sắc mặt khó coi của Bách Hợp.

Tránh xa Cố Thiên Thịnh ra” – Bách Hợp giống như đang tức giận, ánh mắt có thêm vài phần đau lòng và hận ý. Hai tay đặt trên bàn nắm chặt lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Lương Tư Kỳ.

Tôi làm không nổi đâu! Cô nên quản tốt Cố Thiên Thịnh, vì ….chính anh-ta-quấn-lấy tôi!” – Lương Tư Kỳ thấy biểu hiện này của Bách Hợp thì nụ cười trên mặt cô ta càng sáng rỡ. Cô ta luôn trưng ra tính cách nhạt nhẽo, khiến cho Bách Hợp cảm thấy đây là lần đầu tiên cô ta cười như hoa nở mùa xuân như vậy. Bách Hợp mím môi, cuống quít đứng dậy cầm lấy ví da tìm kiếm thứ gì đó.

Cô tránh xa Cố Thiên Thịnh, cô muốn bao nhiêu tiền tôi cũng cho cô!” – Vừa nói Bách Hợp vừa lấy ví rút chi phiếu tùy thân cùng bút ký đem ra, vội vàng hấp tấp giống như muốn viết ngay lên chi phiếu. Lương Tư Kỳ thấy vậy trong lòng càng đắc ý, Dung Bách Hợp mấy ngày nay làm tổn thương cô ta nhưng chính Dung Bách Hợp đã gặp quả báo. Dung Bách Hợp cũng đã nếm được mùi vị người bị tổn thương. Xuất thân cao thì sao chứ, Dung Bách Hợp vẫn có nhược điểm. Cho dù Lương Tư Kỳ trước kia thấy việc tằng tịu với Cố Thiên Thịnh chẳng có cái gì đáng vênh váo cả, nhưng lúc này cô ta thấy vẻ mặt bối rối của Bách Hợp thì cô ta lại thấy sảng khoái cùng với đắc ý vô cùng.

Tiền ư? Tôi không cần tiền. Tiền của nhà họ Dung các người tôi không thèm” – trước kia cô ta chỉ nhận vài năm tài trợ của nhà họ Dung, giờ đây Dung Bách Hợp nắm đằng chuôi muốn hủy hoại cuộc đời của cô ta. Hiện tại Dung Bách Hợp có thể chi thêm nhiều tiền nữa, nhưng Lương Tư Kỳ sẽ không chú ý tới những đồng tiền dơ bẩn này. Bởi vậy Lương Tư Kỳ cười lạnh liếc xuống tấm chi phiếu, đang chuẩn bị biểu đạt sự xem thường đối với tiền từ tay Dung Bách Hợp. Cô ta muốn nói lớn rằng không phải cứ có tiền là mua được nhân phẩm cô ta, cô ta cảm thấy buồn nôn với hành vi của kẻ nhà giàu mới nổi là Dung Bách Hợp lại dùng tiền đuổi người.

Ai dè Lương Tư Kỳ chưa nói hết thì Bách Hợp đã đem tờ chi phiếu mới viết một nửa cầm lên, xé bỏ! Bách Hợp còn chầm chậm vò nát tờ chi phiếu thành một cục đáp thẳng vào mặt Lương Tư Kỳ. Trong lòng Lương Tư Kỳ đang đắc ý nên không nghĩ tới việc Bách Hợp sẽ làm như vậy. Viên giấy tròn nện vừa vặn vào mặt cô ta, cũng không đau, nhưng mà loại cảm giác nhục nhã này khiến cho cô ta nuốt nửa lời nói vào trong, sững sờ nhìn Bách Hợp. Ánh mắt Lương Tư Kỳ mờ mịt chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Hahahahahaha, thật ngu xuẩn!” – Bách Hợp cười tới chảy nước mắt, cười rũ tới mức ghé người tựa vào bàn café, gò má tựa vào mu bàn tay trên bàn, vừa nhìn Lương Tư Kỳ vừa cười tươi như hoa khiến cho mấy người ở ngoài cách một tấm kính đều không kìm lòng được mà đứng lại xem.

Cô nghĩ là tôi sẽ làm vậy á? Trêu đùa cô thôi mà cô còn tưởng thật? Giá trị của cô lại sánh được với một tờ chi phiếu ư hahahaha?”

Bách Hợp cười xong liền sửa sang đầu tóc, bàn tay thon thả cầm lên bút ký mà quơ: “Trong lòng tôi ấy à? Cô còn chẳng đáng giá bằng cái bút này của tôi!” – Bách Hợp nói đên đây lại cười như điên. Sắc mặt Lương Tư Kỳ tái nhợt, một cảm giác nhục nhã vô cùng đang lởn vởn quanh cô ta, làm cho cô ta nghiến răng ken két, mặt đỏ tưng bừng lại cảm thấy tức giận xen lẫn xấu hổ, nhưng cũng không hiểu gì cả: “Cô thực sự không tức giận?”

Tức giận? Cô cảm thấy là tôi sẽ tức giận sau đó cầm chi phiếu nện cô? Lương tiểu thư, cô xem nhiều phim truyền hình quá, nên nghĩ tới việc mình chính là cái người trong Tivi bị người ta cầm chi phiếu mua chuộc?” – Bách Hợp cười lạnh, đưa tay cầm ly nước chanh nhẹ nhàng uống một ngụm, rồi ngẩng đầu nhìn Lương Tư Kỳ đầy khinh miệt: “Cô không chịu soi gương liền không biết. Cô có chỗ nào xứng tầm với chi phiếu của tôi?”

Từ nhỏ Lương Tư Kỳ đã biết mình chẳng phải người con gái đẹp, sinh ra bình thường lớn lên bình thường. Cô ta biết bản thân mình không xinh đẹp không đáng yêu, cũng chẳng biết ăn nói, bởi vậy trong một đám anh chị em trẻ tuổi trong nhà, cô ta bị coi là người mờ nhạt. Lớn lên nếu không phải quen biết Dung Bách Hợp thì cô ta chính là kẻ không bao giờ hấp dẫn được ánh mắt người khác. Thế nhưng dựa vào cái gì cơ chứ? Chỉ vì mình chỉ là kẻ tầm thường không nhan sắc, thì Bách Hợp lại có thể khiến cô ta nhục nhã vô cùng hay sao?

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion23 Comments

  1. Mẻ nữ chính này đã xấu mà còn muốn hư cấu bản thân, học vấn còn không có thì muốn sống bằng niềm tin à :v

  2. ồ, đoạn này Bách hợp có ghi âm lại k nhỉ, làm bằng chứng để kết tội 2 tên cẩu nam nữ sau này. con bé Lương từ kỳ từ hành động, lời nói đến suy nghĩ quá vô liêm sỉ! còn tên Cố thịnh kia thì cũng quá ngu xuẩn, lại còn nghĩ đến chuyện trộm trang sức của mẹ mình mang đi cầm cố. phải thằng con như này là gia đình ông nhà Cố không tránh khỏi cảnh suy tàn trong thời gian tới!

  3. Đọc mà mắc cười quá BH diễn càng ngày càng lên tay. LTK thì tưởng bở cái tên công tử sở khanh kia có cho cũng ko thèm.

  4. Woooo ác. Ha ha. Lương tư kỳ à lương tư kỳ. Nhà ngươi thật là vô liêm sỉ. Ka ka ka. Ta thật muốn phỉ nhổ vào cái bản mặt vô liêm sỉ của cô ghê. Đồ thấp hèn.

    Thanks editor and beta.

  5. Cố Thiên Thịnh chắc cũng bị thần kinh rồi nên mới vay mượn người khác lại trộm trang sức của mẹ hắn ta đem đi cầm cố. Lương Tư Kỳ nghĩ rằng Bách Hợp thích Cố Thiên Thịnh nên chọc tức ai dè bị Bách Hợp trả đũa quá thảm.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  6. đến giờ vẫn còn chưa tỉnh ngộ nhỉ? còn không biết thân biết phận cơ chứ tội cho nguyên chủ quá đi. chết quá oan ức, đúng là tốt quá là dễ chết trong tức tuoir mà

    tks tỷ ạk

  7. Haha, LTK bị mắc lừa vậy mà buồn cười ghê. CTT cũng cặn bã quá rồi, trang sức của mẹ mà cũng mang đi cầm được, chắc CTT sắp bỏ LTK rồi nhỉ…

  8. Cứ cảm thấy lương tư kỳ bị tâm thần ấy, suy nghĩ lệch lạc một cách đương nhiên

  9. LTK ngươi không biết xấu hổ à? CTT còn định trộm trang sức của mẹ bán lấy tiền, công tử giàu có mà thế à

  10. Cô ta nghĩ từ nhỏ tới lớn k gặp khó khăn sóng gió gì. Hừ không nghĩ lại tất cả là vì sao mới được như vậy à? Nếu nguyên chủ không giúp cô ta thì giờ không biết cô ta ở cái xó xỉnh nào đấy nhặt rác rồi. Học không giỏi còn bày đặt, may mắn có người giúp mà còn không biết ơn. ;96

  11. Một người có gia cảnh bình thường, ngoại hình bình thường, trình độ bình thường, Tuỳ tiện vơ 1 vòng cũng dc cả đám! K hiểu mị lấy đâu ra tự tin để và so sánh bản thân vs tiểu thư Dung thị nhỉ! ;59

  12. Chật! Bây giờ mới biết Bách Hợp mà hố người ta cũng đã phết nhỉ! Tưởng tượng cái mặt của nhỏ Tư Kỳ kia thôi là thấy sảng khoái rồi. ;94 Hahaha
    Ngược tiếp đi Hợp tỷ

  13. sao bách hợp cứ bỏ nhiều thời gian và tâm tư lên người lương tư kỳ mà không nhanh tay thu thập tên cố thiên thịnh nhỉ? ta đặc biệt thấy ghét tên này a. thật là một tên bao cỏ đúng chuẩn. nhưng chắc thế nào cũng liên lụy đến cha mẹ cố nhỉ?

  14. Òa… Giờ còn phát hiện thằng cha Cô Thiên Thịnh này lại có tính ăn cắp nữa chứ… Lại còn là vì gái… Đã vậy còn vay nặng lãi nữa… Loại người này ta đang suy nghĩ sao làm được tổng tài í nhỉ… Bôi bác tổng tài quá rùi… Còn con nhỏ LTK kia thì cứ ảo tưởng sắc đẹp và sức mạnh không à.. Nó làm như nó giỏi lắm… Nếu ko nhờ nguyên chủ thì cũng chả ai bít nó là ai đâu đấy nhé… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. bà LTk này mắc cười thiệt luôn, ko hiểu trong đầu pà ấy nghĩ gì nữa, kiểu tưởng tượng chính mình là cô bé lọ lem bị cả thế giới phản bội chăng? Cảm thấy thế giới này nó sao sao í, kiểu đến level này r mà bách tỷ phải dồn tâm huyết cho cái thể loại bạch liên hoa này nó tức tức và cảm thấy ko đáng. Đoạn vứt cái tờ chi phiếu cứ ngỡ sau lưng có ng đang nghe lén mà ai dè ko phải

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    LTK đúng là bệnh mà, đã vô liêm sỉ mà còn làm như mình vô tội ấy. Cơ, mà BH nhập vai quá đi

  17. Ôi Lương Tư Kì, chi tiết lấy tiền mua chuộc là để nữ chính tránh xa nam chính, mà cưng không phải nữ chính, Cố Thiên Thịnh cũng không phải nam chính nhé!!! Định dùng tên khốn họ Cố để làm Bách tỷ đau lòng ý hả,mơ giữa ban ngày à??? Tỉnh mau cưng nhá, không có cửa đâu, cửa sổ cũng không!!!
    ~~~
    Thanks editors <3

  18. Lương Tư Kỳ bị úng não rồi, k hiểu sao có thể tưởng tượng ra những chuyện k tưởng như thế, đến chết vẫn k tỉnh ngộ còn ảo tưởng sức mạnh ghê gớm. Thật sự k còn gì để nói về nhân vật này nữa, mắc ói quá. ;75
    Cố Thiên Thịnh chỉ là một thằng ngựa đực não tàn ngu ngốc, Bách Hợp đạp đi còn k kịp chứ ở đó mà đau đớn. Hết thuốc chữa, ung thư não giai đoạn cuối ;06

  19. Bách Hợp có thể nhục nhã cô ta là vì trước giờ cô ta ăn của chị xài của chị lại còn cướp người yêu của chị. Nếu không có những việc này thì nguyên chủ đâu có chết mà không cảm lòng, yêu cầu Bách Hợp báo thù, vậy thì cô ta cũng đâu gặp chuyện như bây giờ.

  20. Trời h còn đi trộm vàng của mẹ vì cái con tiện nữ này nữa hết thuốc chữa thật sự đúng là 1 thằng ngựa đực não tàn ngu ngốc vô liêm sỉ

  21. Não ả LTK này làm bằng thứ gì mà sao suy nghĩ không như người bình thường vậy ta. Độc mà cạn ngôn vs ả. Với những con người này thì mình đừng chấp nếu không sẽ bị ả làm phát điên mất.
    ;96

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close