Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cô gái cá chép báo thù 9+10

23

Cô gái cá chép báo thù ( chín )

Edit: Leticia

Beta: Sakura

Thật lâu sau Bách Hợp mới kịp phản ứng, lời này của Vân Mộ Nam nghĩa là anh sẽ có biện pháp bảo vệ tính mạng người của Quan gia trong vòng nửa năm, dành cho mình một chút thời gian, để cô có thể luyện cổ vẽ bùa. Từ những lời này của anh cô biết trong lòng anh khẳng định đều hiểu rõ mọi chuyện, chỉ là vẫn cứ không nói ra mà thôi, mặc dù cô không biết tại sao Vân Mộ Nam dám tự tin nói ra mình có thể bảo vệ tính mạng người Quan gia trong tay của quỷ hồn cá chép yêu hung ác trong vòng nửa năm, cá chép yêu hận người Quan gia tận xương, ở trong lòng cá chép yêu, nếu như không phải Quan gia muốn Quan Bách Hợp gả cho Vân Mộ Nam, Vân Mộ Nam sẽ không đứng núi này trông núi nọ chia tay với cô ta, cô ta tự nhiên sẽ không căm phẫn hạ nguyền rủa với Vân Mộ Nam, mà Vân Mộ Nam cũng sẽ không vì muốn giải trừ nguyền rủa anh phải chết này mà ăn hết cô ta, người hạ nguyền rủa.

Chính bởi vì cá chép yêu oán hận Quan gia, cho rằng khởi đầu bi kịch của mình đều do Quan gia, cho nên sau khi chết quỷ hồn rồi trực tiếp gây phiền toái cho người Quan gia, một quỷ vật hung ác như vậy Bách Hợp không biết Vân Mộ Nam có phương pháp gì mà có thể ngăn trở cô ta, dù sao trong kịch tình ngay cả nhiều đạo sĩ nổi danh mà Bách Hợp mời đến đều chết dưới thủ đoạn của cá chép yêu, lúc này Bách Hợp hồi tưởng lại thì thấy mặc dù pháp lực của những đạo sĩ này không cao thâm, nhưng quả thật cũng có chút thủ đoạn, ngay cả người tu đạo cũng không thể trị được quỷ vật này, Vân Mộ Nam là một người phàm bình thường, lấy gì để ngăn trở quỷ hồn yêu quái kia?

Nhưng Bách Hợp lại cảm giác Vân Mộ Nam không nói dối, anh hẳn không phải là loại người khoác lác nói mạnh miệng, vì vậy khi Vân Mộ Nam thốt lời này ra khỏi miệng, cô chỉ do dự một lúc, mặc dù lý trí biết mình không nên tin tưởng Vân Mộ Nam, nhưng nghĩ đến đây đúng là thời gian mình kém cỏi nhất, nếu như Vân Mộ Nam thật sự có bản lĩnh ngăn cản cá chép yêu, nửa năm thời gian có thể giúp cô chuyên tâm làm tốt chuẩn bị, Bách Hợp suy nghĩ một chút, rốt cục cũng cắn răng gật đầu đáp ứng.

Lúc này thật ra thì cô cũng không chắc  có thể đối phó được cá chép yêu, sở dĩ muốn trở về Quan gia, cũng chỉ là cố hết sức mình rồi nghe ý trời thôi, không muốn làm cho mình lưu lại tiếc nuối cuối cùng khiến không đạt thành tâm nguyện của Quan Bách Hợp, hiện tại Vân Mộ Nam cam tâm tình nguyện tiếp nhận chuyện này, mỗi ngày Bách Hợp tất nhiên sẽ dành toàn bộ tâm tư vào luyện đạo thuật với vẽ bùa bắt sâu độc rồi, mà sau khi hai người nói rõ mọi chuyện với nhau. Vân Mộ Nam cũng không đến đây canh chừng cô giống như trước kia, thậm chí ngay cả dĩ vãng mỗi sáng sớm Vân Xảo sẽ đến thỉnh an cũng được Vân Mộ Nam an bài sư phụ bắt đầu dạy cô bé biết chữ, để bé không có thời gian đến tìm Bách Hợp nữa.

Thời gian rảnh Bách Hợp toàn bộ dùng để tu luyện, khi nào tu luyện đến mức tâm tình phiền muộn, cô sẽ vẽ bùa, thời gian năm tháng thoáng một cái đã qua, cô không chỉ vẽ được một chồng bùa thật dày, hơn nữa Bách Hợp còn bồi dưỡng được bảy con sâu độc màu vàng ròng. Bởi vì thời hạn nửa năm mà Vân Mộ Nam đưa ra sắp đến, cho nên Bách Hợp không muốn cho bảy con sâu độc này cắn nuốt tiếp, mà tách ra để riêng.

Trong thời gian năm tháng pháp lực trong cơ thể Bách Hợp cũng thâm hậu rất nhiều, có tư chất xuất chúng mang đến chỗ tốt cực kỳ rõ ràng, mỗi lần cô luyện thể thuật tinh thần linh khí dẫn được vào trong cơ thể càng ngày càng nhiều, hơn nữa lúc vận hành linh khí bị thoát đi càng ngày càng ít. Hiện tại mặc dù đạo thuật của cô không đạt tới trình độ như trong những nhiệm vụ trước cô tu tập đạo thuật mười năm trở lên, nhưng lúc này luyện tập nửa năm thời gian cũng tương đương với luyện một hai năm trước kia rồi, mặc dù đối phó với cá chép yêu thì vẫn hơi cố sức một chút, nhưng có thể được đến trình độ như vậy đã rất tốt, chỉ tiếc nhiệm vụ lần này cô có quá ít thời gian. Nếu như thời gian cô tiến vào nhiệm vụ có thể sớm hơn, thì sẽ không bị luống cuống tay chân giống như bây giờ.

Buổi sáng vừa vẽ xong mất bức phù ngũ lôi chuyên khắc âm tà, đã tầm gần mười ngày chưa từng gặp Vân Mộ Nam đột nhiên xuất hiện, Bách Hợp nghe được tiếng thở dốc ồ ồ, vô ý thức quay đầu đi xem, thì thấy Vân Mộ Nam đang tựa vào cửa, hôm nay anh mặc áo sơ mi màu xanh lá, quần dài cùng màu phối với giày màu đen. Mới mười gày không gặp, Vân Mộ Nam quả thực giống như thay đổi thành người khác, sắc mặt anh tái xanh, trên cằm xuất hiện thanh ảnh nhàn nhạt, anh thậm chí không bẻ cổ áo, vạt áo cũng không hoàn toàn bỏ vào trong dây lưng, lúc này anh nhíu chặt chân mày, vẻ mặt có chút âm lệ, trong ánh mắt thỉnh thoảng hiện lên vẻ hung ác, nguyên bản thân thể luôn đứng thẳng như giáo, giờ đây lại cong lưng, thấy Bách Hợp anh nhếch miệng cười một tiếng, trên người tản mát ra mùi tanh hôi nồng đậm.

Lúc này đã là tiết trời tháng năm, theo lý mà nói lúc này hẳn là đã nóng lên, nhưng lúc này đã sắp buổi trưa rồi, mà sương mù bên ngoài vẫn chưa tản đi, năm nay giống như trong Vân phủ Hoài Nam không có mùa hè vậy, cả phủ đệ đắm chìm trong âm hàn ẩm ướt, bên ngoài sắc trời âm u, căn bản không nhìn thấy một tia ánh mặt trời nào.

Vân Mộ Nam đi ra từ trong sương mù, bộ dạng này quả thực có thể dọa người nhảy dựng, bên ngoài vô cùng yên tĩnh, đoạn thời gian trước thường xuyên xuất hiện hắc miêu, nhưng gần đây giống như tuyệt tích vậy, mấy ngày trước Bách Hợp bắt đầu phát hiện trong phủ tiếng mèo kêu dần dần ít đi, lúc này nhìn bộ dạng này của Vân Mộ Nam, trong lòng cô không khỏi trầm xuống, theo bản năng dừng bút, trên đầu ngọn bút dính chu sa đang lóe lên màu vàng nhàn nhạt, nhưng bởi vì lại dừng lại động tác, tia sáng kia đang loe lóe, thoáng cái liền mờ dần, trên lá bùa vốn có linh lực nhưng bởi vì tia sáng trên đầu ngọn bút biến mất, tự nhiên cũng từ từ tản đi theo, không vẽ được một bức phù nguyên vẹn thì không thể khóa được linh khí, tất nhiên lá bùa này thành vô dụng, Bách Hợp ném bút đi, theo bản năng đi về phía Vân Mộ Nam:

“Đến rồi?”

Nghe được câu nói không đầu không đuôi này của Bách Hợp, nhưng Vân Mộ Nam giống như thoáng cái đã nghe hiểu ý của Bách Hợp, nhếch miệng nở nụ cười: “Sắp rồi.”

Nhìn vẻ mặt xanh đen của anh, Bách Hợp không khỏi hừ một tiếng, trong lòng bàn tay vận khởi linh lực, nhẹ nhàng vỗ vài cái vào người anh, pháp thuật thuần khiết của Đạo Môn đánh vào trong thân thể anh, trong nháy mắt âm khí nồng đậm đang quấn trên người Vân Mộ Nam thoáng cái đã bị xua tan hơn phân nửa, trên vai anh đột nhiên truyền đến tiếng khóc nỉ non, gục ở trên đầu vai anh là một lão đầu sắc mặt xanh đen, vóc người khô gầy, mặc một thân áo vàng, vẻ mặt âm trầm tàn bạo nhìn Bách Hợp một cái, khi pháp lực Đạo môn vỗ vào, thân thể hóa thành khói xanh tản mát ra, mà bả vai Vân Mộ Nam có chút trĩu xuống cũng nhẹ nhõm hơn, lưng thoáng cái lại duỗi thẳng được: “Đa tạ rồi.” Anh vốn là người đọc sách, người đọc sách trong lòng tự có chính khí, sau lại vứt bỏ bút tòng quân mà đang lúc tráng niên, chính là thời điểm dương khí mười phần, không biết chọc âm quỷ từ đâu khiến nó gục ở trên người anh không tha, những ngày qua sợ rằng anh ăn không ít đau khổ, chỉ mỗi sức nặng của lão đầu nhi kia gục ở trên người anh cũng khiến anh chịu đủ rồi, càng đừng nói đến âm khí xâm nhập vào cơ thể, thế mà anh có thể nhịn được đến bây giờ mới tìm đến mình.

Mặc dù Bách Hợp biết mình không nên hả hê trước nỗi đau của người khác, nhưng lúc này vẫn không nhịn được nhếch nhếc khóe miệng, suy nghĩ một chút rồi từ dưới gối rút vài lá bùa hộ mệnh giao vào tay anh: “Anh cầm lấy đi.” Gần đây Vân Mộ Nam không biết gặp phải vận gì, trên người âm khí nặng gay gắt, hai đầu lông mày có đoàn hắc khí quấn quanh, âm khí trên người anh nặng gay gắt, dương hỏa trên người anh vốn cực thịnh lúc này như ẩn như hiện, giống như tùy thời sẽ bị dập tắt vậy, thể chất như vậy dễ đưa tới vật xui xẻo, lúc này pháp lực của Bách Hợp chưa đầy, không thể thay anh xua đuổi cỗ âm khí âm trầm này được, chỉ đành phải đưa bùa cho anh, chỉ hi vọng có thể mượn lực của lá bùa, tạm thời giữ được một mạng cho anh, tránh cho dương khí còn sót lại không nhiều lắm trên người anh bị hút khô.

Gần đây trong nửa năm Bách Hợp vẽ được vài trăm lá bùa, mỗi ngày mỗi đêm liều mạng luyện tập, lúc mệt mỏi liền vẽ bùa, có khi mỗi ngày có thể vẽ ra được mười lá bùa, trong thời gian gần sáu tháng đã vẽ được một chồng thật dày, lúc này giống như nhà giàu mới nổi không thèm nhìn số lượng bùa đã đưa một ít cho Vân Mộ Nam, nhìn vẻ mặt anh thành thật nhận lấy rồi rời đi, Bách Hợp mới không nhịn được nở nụ cười.

Sau khi cầm lá bùa Vân Mộ Nam lại biến mất mấy ngày, mấy ngày gần đây trong Vân gia mùi tanh hôi bắt đầu dày đặc hơn, cho đến sáng sớm một ngày trong tháng sáu, bà vú ôm Vân Xảo một đường khóc nỉ non Vân Xảo tới, khi đến vẻ mặt bà kinh hồn chưa đinh, thấy âm quỷ gục ở phía sau Vân Xảo, ép thân thể nhỏ bé của bé sắp thay đổi hình dạng, sắc mặt Bách Hợp lập tức trầm xuống.

Vân Xảo còn nhỏ tuổi , bé gái rất bén nhạy với những vật âm khí ô uế này, còn nhỏ nên hỏa khí chưa đầy, rất dễ bị lây dính những đồ không sạch sẽ, âm quỷ kia gục ở phía sau bé, đàn ông như Vân Mộ Nam bị nằm úp sấp khiến mệnh suýt nữa đi hơn phân nửa, Vân Xảo chỉ là một cô bé tất nhiên càng khó chịu, hết lần này tới lần khác bởi vì tuổi nhỏ nên nói không rõ ràng, vì vậy chỉ biết khóc, bà vú dụ dỗ bé hồi lâu cũng cũng không hiệu quả, nghĩ tới vài ngày trước đó Vân Xảo đột nhiên quấn lấy mẫu thân, cho nên muốn đưa đến chỗ Bách Hợp, để cho Bách Hợp dỗ dành bé.

“Phu nhân, Đại tiểu thư khóc hồi lâu rồi, giọng cũng khàn cả rồi . . . . . .” Lúc này bà vú rất sợ Bách Hợp trách cứ mình không chăm sóc tốt Vân Xảo, trên mặt hiện ra mấy phần thấp thỏm bất an: “Nô tỳ cũng là thật sự không có cách nào rồi, sáng sớm khi đi tới Đại thiểu thư lại càng bị hoảng sợ. . . . . .”

“Xảy ra chuyện gì?” Bách Hợp thấy âm quỷ mặc áo vàng gục trên người Vân Xảo, cũng là một nam tử xấu xí, diện mục âm trầm lại có hai chòm râu dài, nhìn bộ dáng trang phục giống với âm quỷ gục ở trên vai Vân Mộ Nam, không biết tại sao trong Vân phủ đột nhiên xuất hiện nhiều âm quỷ mặc trang phục giống nhau trong khi cá chép yêu còn chưa tới, Bách Hợp duỗi tay đón Vân Xảo, âm quỷ kia thế nhưng há miệng, duỗi tay muốn bóp cổ cô, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.

Bách Hợp cười lạnh hai tiếng, đôi môi nhẹ nhàng giật giật, niệm : “Phá.”

Âm quỷ bỗng kêu thảm thiết một tiếng, nhanh chóng rụt tay về, lúc này anh giống như không có khí lực gục ở trên người Vân Xảo nữa, rất nhanh nhảy xuống mặt đất, vóc người anh hết sức cổ quái, áo choàng trống rỗng bọc ở trên người anh giống như thân thể anh không có thịt, gầy đến kinh người, lộ ra vẻ đầu lớn khác thường, vô cùng quỷ dị, âm quỷ cuống quít muốn chạy đi, Bách Hợp ôm Vân Xảo vào trong ngực, trên mặt bé đã lộ ra vẻ nhẹ nhõm, một cước dẫm vào trên người âm quỷ, sau khi dẫm vào, trong miệng âm quỷ phát ra tiếng kêu thảm thiết, không bao lâu, anh liền hóa thành khói đen, thoáng cái liền biến mất không thấy đâu.

 

            Cô gái cá chép báo thù ( mười )

“Xảo nhi làm sao vậy?”

Sau khi Âm Quỷ bị giải quyết, Vân Xảo mới vuốt vuốt cổ và bả vai của mình, trên khuôn mặt nhỏ nanh còn mang theo nước mắt lúc này lộ ra thần sắc kinh hồn chưa định nói: “Mẹ, mẹ con sợ.”

“Sáng sớm lúc đến đây còn nhìn thấy mèo chết.” Bà vú không nhịn được cũng chen miệng nói một câu, nói đến chuyện này vẻ mặt vẫn còn sợ: “Trước đó vài ngày mèo đen lão gia nuôi, thoáng chốc đã bị chết rất nhiều, đều là bị người khác giết rồi treo lên ngọn cây, vài ngày trước nghe thấy tiếng mèo kêu, nô tỳ cảm thấy trong lòng tê dại, nhưng hai ngày nay không nghe thấy tiếng mèo kêu này rồi, ngược lại nô tỳ cảm thấy còn sợ hơn.” Bà vú hẳn là bị dọa sợ, lúc này trong miệng nói không ngừng: “Âm thanh kia nghe quen không sao, đột nhiên an tĩnh lại càng dọa người. Cũng không biết là người nào giết chết những con mèo này, chắc là do ngại mèo kêu ầm ĩ.”

Bách Hợp nghe thấy trong phủ rất nhiều mèo chết, tâm liền thẳng tắp chìm xuống, tính toán thì thời gian nửa năm Vân Mộ Nam hẹn cô hẳn là sắp đến rồi, gần đây mùi tanh hôi trong phủ mùi vị càng ngày càng đậm rồi, tuy nói lúc này còn chưa có xảy ra chuyện người chết như trong kịch tình, nhưng lúc này hạ nhân cũng bắt đầu huyên náo đến mức lòng người bàng hoàng, nhất là bị giam ở trong sương mù trên bầu trời Vân phủ quanh năm không tiêu tan, đến giờ này rồi mà hình như vẫn chưa tản đi, quỷ dị hơn chính là sương mù thật giống như có sinh mạng vậy, ở ngoài Vân phủ thì nắng hè rực rỡ, chỉ có trong Vân phủ vẫn bị bao phủ trong sương mù, bên trong xen lẫn mùi tanh hôi xông vào mũi, cho dù có người kiêng kỵ thân phận của Vân Mộ Nam nhưng sau lưng đã bắt đầu có người đồn về truyền thuyết ma quái rồi.

“Từ buổi tối hôm nay, Xảo nhi sẽ ngủ cùng mẹ nhé, được không?” Bách Hợp nghĩ đến quỷ hồn cá chép yêu vẫn còn ẩn núp trong bóng tối, trên mặt mặc dù mang theo nụ cười, nhưng trong mắt đầy vẻ nghiêm túc, để Vân Xảo ngủ một mình thật sự là quá không an toàn rồi, nhất là bà vú đi theo bên người bé không có một chút pháp lực nào, tính mạng trước mắt chỉ sợ bà vú cảm thấy cái gì không đúng, cũng không thể vì cứu bé mà đánh bạc tính mạng của mình, chỉ có để Vân Xảo ở bên cạnh mình, Bách Hợp mới có thể yên tâm hơn một chút.

Ban đêm ngày hôm qua Vân Xảo bị dọa sợ rồi, trẻ con thẳng tanh đơn thuần nhất, nghe được lời này của Bách Hợp. Vân Xảo theo bản năng đưa tay ôm Bách Hợp. Cô bé mới vừa bị lây dính âm khí, lúc này trên người Bách Hợp có hơi thở khi luyện qua đạo gia pháp môn làm cho bé rất thích, vì vậy bé theo bản năng đưa tay ôm sát cổ Bách Hợp hơn, rồi cuống quít gật đầu, mềm nhũn đáp một tiếng.

Lúc xế chiều Bách Hợp cũng không lãng phí thời gian, hiện tại thời gian càng ngày càng khẩn bách rồi, cô lại càng phải tận dụng mỗi một phút mỗi một giây bắt đầu vẽ phù chú. Mỗi khi pháp lực trong cơ thể khô kiệt, Bách Hợp lại bắt đầu luyện thể thuật tinh thần dẫn thiên địa linh khí vào tràn đầy thân thể của mình. Hiện tại dưới sự chăm chỉ khổ luyện của cô, cấp bậc của luyện thể thuật tinh thần đã không thấp, vì vậy mỗi lần luyện thì linh khí khôi phục rất nhanh, hơn nữa bị quỷ hồn cá chép yêu kích thích, lúc Bách Hợp vẽ bùa luôn tập trung tinh thần cao độ, đến trưa ngoại trừ vẽ được bốn lá bùa có uy lực bình thường, thì còn vẽ thêm  được một lá bùa ngũ lôi màu vàng.

Cô vui mừng cất lá bùa này vào trong ngực, lúc này sắc trời sớm đã đen lại. Nhìn đồng hồ cát trong góc phòng, lúc này mới xế chiều mà thôi, nhưng trên dưới Vân phủ đã thắp đèn rồi. Bên ngoài thiếu tiếng mèo kêu như trong dĩ vàng, ngược lại vô cùng yên tĩnh và quỷ dị, trong bình tĩnh lộ ra mấy phần sự yên tĩnh trước con bão táp. Một cỗ mùi tanh hôi nồng nặc bốc lên, hình như là bốn phía đều cất giấu trứng gà thối hoặc chuột chết đã lâu xuất hiện mùi thối rữa, trong phòng người hầu mang bữa tối vào, Bách Hợp thấy trên hai đầu lông mày của bọn họ đều mang theo mấy phần âm khí, vẻ mặt đờ đẫn, ba hồn bảy vía mơ hồ có dấu vết sắp xuất thể.

“Phu nhân, quản gia nói chung quanh đây thối gay gắt, trong phủ gần đây mèo chết không ít, sợ rằng nơi đó có mèo đã chết thối rữa không được vứt đi, ngày mai không bằng mang những người này đi vào tìm xem, để loại trừ mùi hôi thối này đi.” Nha hoàn vẫn luôn ở bên cạnh hầu hạ Bách Hợp lúc này sắc mặt trắng bệch, cả gan quỳ gối trước mặt Bách Hợp, truyền lại lời quản gia phân phó cô ấy, hiện tại chung quanh trong phủ đều giống như có khí độc gây ô nhiễm vậy, không chỉ trong không khí cũng có mùi thối, ngay cả nước uống cùng với trong sương mù cũng giống như có mùi hôi thối, ngửi đến khiến cho người ta muốn ói, hơn nữa mùi thối này khiến người khiến người ta muốn làm việc ác, hít vào trong phổi lại càng vô cùng khó chịu, giống như có nỗi thống khổ bừng lên từ trong xương lan ra tứ chi bách hải, làm cho người ta hận không thể cạo hết da thịt trên người đi để gãi xương cốt cho thống khoái, để khỏi ngứa mới tốt.

“Chuyện ngày mai thì ngày mai rồi hãy nói, hôm nay sau khi mọi người trở về khóa cửa phòng thật chặt, chỉ cần cố gắng ngủ say là được.” Bách Hợp gật đầu, phân phó tiểu nha đầu một câu: “Dù sao cũng không còn chuyện gì cần hầu hạ, phòng bếp cũng không cần lưu lại người.”

Nha hoàn cung kính đáp một tiếng, Bách Hợp thấy trên bàn cơm đồ ăn bốc lên hắc khí, liền không có khẩu vị, những thức ăn này đều có âm khí, người Vân phủ vì ăn những đồ này, âm khí tích trữ ở trong người lại không có biện pháp tống xuất ra ngoài, vì vậy thời gian lâu dài, tự nhiên dương hỏa trong cơ thể càng ngày càng yếu, thậm chí giữa mi tâm của rất nhiều người đã xuất hiện tử khí, quỷ hồn cá chép yêu này hạ quyết tâm muốn tiêu diệt cả Vân phủ, căn bản không có ý muốn nương tay.

Hiện tại Bách Hợp có thể nhịn được đói, lúc thấy thức ăn trên bàn liền không có khẩu vị, Vân Xảo ngồi ở bên cạnh biết điều không nói không rằng, cho dù là lúc này đói bụng đến mức phải nuốt nước miếng rồi, nhưng bé nhìn thấy Bách Hợp vẫn không nhúc nhích đũa bé ba tuổi cũng có thể nhịn được không kêu đói. Trong lòng Bách Hợp không khỏi mềm nhũn, duỗi tay bế vân xảo lên: “Hôm nay Xảo nhi nhịn một chút, ngày mai mẹ sai người người đi ra ngoài mua cho con đồ ăn ngon, để lấp đầy bụng có được hay không?”

Vân Xảo gật đầu, đưa tay ôm cổ Bách Hợp rồi cọ cọ lên trên người cô, an tĩnh không mở miệng nói chuyện. Hiện tại nguồn nước trong Vân phủ đã sớm bị ô nhiễm rồi, Bách Hợp cũng không có ý định cho Vân Xảo tắm, chỉ cởi hai búi tóc của bé ra và thay quần áo cho bé, rồi ôm Vân Xảo lên giường dỗ dành, đoán chừng tối ngày hôm qua Vân Xảo bị dọa sợ, một đêm không được ngủ yên ổn, lúc này ở bên cạnh Bách Hợp, đứa trẻ giống như biết Bách Hợp là người có thể tin, rất nhanh đã nhắm mắt ngủ say, không bao lâu có hơi thở đều đều, Bách Hợp đưa tay vỗ vỗ có quy luật ở trên người Vân Xảo, nhưng khuôn mặt quay đầu nhìn về bên cửa sổ.

Bên ngoài lúc này một mảnh đen nhánh, sương mù nồng nặc không chỉ ngăn trở ánh trăng trên trời, mà ngay cả ánh sáng đèn lồng treo dưới hành lang cũng bị che hơn phân nửa, trong bóng tối chỉ lộ ra điểm đỏ như ẩn như hiện, nhưng điểm đỏ này thoạt nhìn không những không khiến người ta an tâm hơn mà ngược lại giống như ánh mắt của quái thú đang ngủ đông, lóe lên càng khiến người ta sợ hãi.

Lúc này bốn phía rất yên tĩnh, trong nhà ngoài trừ tiếng hít thở nhẹ nhàng của Vân Xảo thì không nghe thấy những động tĩnh khác, Bách Hợp lấy ra một lá phù yên giấc buổi chiều cô vẽ riêng cho Vân Xảo ra vỗ vào trên người bé, bên khóe miệng Vân Xảo lộ ra một nụ cười ngọt ngào, phảng phất mơ thấy cái gì thú vị vậy vậy, ngủ càng thêm hương vị ngọt ngào, thấy bộ dạng đấy Bách Hợp không nhịn được cũng mỉm cười, ngoài cửa chợt truyền đến một trận tiếng bước chân mệt mỏi, cửa phòng vốn khép hờ thoáng cái bị đẩy ra, vài hôm không thấy lúc này sắc mặt Vân Mộ Nam đen nhánh, vừa nhìn thì thấy anh mang theo một âm quỷ mặc áo vàng đạo sĩ, thân hình mập mạp vào trong phòng.

Vốn bị cỗ âm vụ này ảnh hưởng thì trời hẳn cực nóng, nhưng lúc này bốn phía Vân phủ vô cùng âm lãnh, hiện tại anh còn mang về đồ tà môn như vậy, cũng không biết tại sao anh lại chọc tới đồ này, Bách Hợp thở dài, đứng dậy đi về phía anh, chỉ vào âm quỷ phía sau anh nói:

“Cho ngươi năm giây lập tức rời đi, oan có đầu nợ có chủ, nếu như ngươi dám đến, đừng trách ta không cho ngươi có cơ hội siêu sinh.” Bách Hợp vốn nghĩ rằng lời này của mình là hết lòng quan tâm giúp đỡ, nếu âm quỷ thức thời, nó nên lập tức rời đi mới đúng, dù sao cô đã kẹp một tờ bùa ngũ lôi ở ngón giữa, hơn nữa thật giống như gần đây dương khí của Vân Mộ Nam hao hụt rất nhiều, hẳn là có liên quan đến những âm quỷ này, âm quỷ này cứ tiếp tục như vậy thì ngoại trừ tạo thêm sát nghiệp thì anh không chiếm được chỗ tốt nào.

Thật không nghĩ đến Bách Hợp vừa thốt lời này ra khỏi miệng, âm quỷ kia không chỉ không có rời đi, ngược lại duỗi tay muốn đụng chạm đến chén nhỏ dương hỏa ở trên đỉnh đầu Vân Mộ Nam, lúc này ngọn lửa kia đã như ẩn như hiện, dao động gay gắt, âm quỷ lộ ra khuôn mặt mập xanh đen dữ tợn cười một tiếng, duỗi tay muốn nắm lấy mặt của Bách Hợp, Bách Hợp không nói hai lời ném lá bùa về phía anh, một đạo ánh sáng ngời của bùa ngũ lôi xuất hiện, âm khí tụ ở bốn phía giống như đụng phải cái gì khắc tinh, cuống quit tản mát ra, khuôn mặt âm quỷ kia vốn xanh đen bị làm cho sợ đến sắc mặt trắng bệch, dù sao đạo hạnh không cao, lúc này kêu thảm thiết một tiếng rồi thân thể hóa thành khói xanh, từ từ biến thành một vũng nước hôi thối.

“Xem như đi rồi.” Vân Mộ Nam vẫn trầm mặc lúc này mới hoạt động một chút gân cốt, vuốt vuốt vai nói: “Lần này có vẻ nặng hơn lần trước nhiều.” Anh nói lời này, theo bản năng đưa tay vuốt vuốt cằm của mình, mặc dù sắc mặt khó coi, nhưng lúc này cũng không có lộ ra bao nhiêu thần sắc e ngại, thật ra khiến Bách Hợp có chút dở khóc dở cười.

Lúc này bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng mèo kêu thê lương dị thường, gần đây hắc miêu Vân phủ mua một đôi chết một đôi, lúc này không hiểu tại sao ban đêm lại xuất hiện tiếng mèo kêu thảm thiết, Bách Hợp theo bản năng trao đổi ánh mắt với Vân Mộ Nam, hai người không hẹn mà cùng ngồi xuống bên giường, bảo vệ Vân Xảo đang ngủ say trên giường.

‘Meow~’ tiếng mèo kêu càng ngày càng gần, xung quanh bên cửa sổ thoáng cái xuất hiện rất nhiều ánh mắt xanh mơn mởn, tình cảnh kia đủ để cho người ta cảm thấy một cỗ lạnh lẽo sinh ra từ lòng bàn chân, tuyệt đối sẽ trở thành bóng ma trong lòng cả đời, không gạt đi được. Nhưng Bách Hợp ngay cả Cửu U Quỷ Vương đều đã chứng kiến, bách quỷ dạ hành cũng đã từng gặp, cô trở thành chưởng môn Mao Sơn tông sư cũng không phải là lần đầu tiên, tình cảnh khủng khiếp gì mà chưa từng gặp qua? Lúc này mặc dù tình huống quỷ dị, nhưng cô cũng không sợ, ngược lại duỗi tay sờ soạng cửa ngầm đặt hộc tủ ở đầu giường.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion23 Comments

  1. Thích Bách Hợp, mạnh mẽ hợp lý. Không có mạnh rần rần như truyện nữ cường khác. Mọi thứ đến dần dần làm người đọc dễ chịu.
    Thích Mộ Nam trong phần này. Quá là đàn ông.

  2. Vân Mộ Hàn thấy cũng đầy bí ẩn nha. Không biết anh có cách nào lại cam đoan Quan gia nửa năm được bình an vô sự. Bách Hợp ngày càng tăng cường luyện tập nâng cao pháp thuật. Có điều không hiểu tại sao mà Vân phủ lại u ám như vậy. Biết bao oan hồn cứ đeo bám Vân Mộ Hàn và Vân Xảo. Hy vọng Bách Hợp mau chóng tiêu diệt được cá chép yêu.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Mới đầu năm đã đọc truyện kinh dị sẽ bị chướng ngại về tâm lý đó! ;34 ;34 34 thật là đáng sợ! ;34 ;34 ;34

  4. Hôm qua ko thấy cập nhật truyện mị sốt ruột chờ cả ngày, hên là hôm nay cũng đăng rồi.
    Truyện càng đọc càng hấp dẫn.
    Tui thật sự nghi ngờ Mộ Vân Nam cũng giống như Diệp Xung Cẩn là một thất tình có tình cảm sâu đậm với Bách tỷ. ;08
    Tết không cần gì chỉ Mong được ad được lì xì nhiều chương truyện liên tục ;69
    Thanks edit và beta <3

  5. Hic. Trong đợi mòn mỏi. Hôm qua có phải chủ nhà đi nhậu k up chương mới đc phải k?^^ mong hết truyện ghê. Tối ngủ còn nằm mơ luôn. Mình nghĩ đây cũng là 1 trong thất tình có đều cứ cảm thấy thất tình này lạnh lùng sao á. K phải là dạng đối với BH cuồng nhiệt. N vẫn rất quan tâm và tin tưởng. Xin nhanh hết truyện để gặp lại Lý Duyên Tỷ. Cảm ơn chủ nhà ạ. Máy tính bị hư rồi chứ còn tốt là cũng xin chủ nhà cho làm ké với. Chứ ngày ngày thế này…. đợi chờ khổ quá. ;69 ;69 ;69

  6. truyện càng ngày càng hấp dẫn ạ, Vân Mộ Nam này không biết có phải là một hồn nữa của a Lý Duyên Tỷ không nhỉ? Người đáng thương cũng có chỗ đáng trách, Cá chép yêu đáng thương ở chỗ tự nguyện trao đi tình yêu nhưng không được nhận lại, càng đáng trách ở chỗ sân si ko từ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, yêu người không yêu mình đã khổ, lại vì tình yêu mù quáng đấy mà gây ra nhiều sai lầm càng không thể tha thứ, giết người không ghê tay, và đến h vẫn quy kết là bản thân là bị người khác hại. Cá chép yêu sao ko nghĩ trc là do cô ta tự nguyện, sau là do cô ta gây ra nguyên nhân rồi gánh hậu quả về sau, có nhân ắt có quả, ông trời vốn công bằng, không biết lúc trước khi Bách Hợp nhập vào cỗ thân thể này thì Vân Mộ Nam có thắng được Cá chép yêu ko, nhưng mị đoán là cô ta cũng ko có kết cục gì tốt đẹp. Nay Bách Hợp đã đến, cô ta sẽ phải nhận quả báo mà cô ta đã gây ra khi hại tính mạng người vô tội thôi.

  7. Má ơi. Nửa đêm đọc truyện mà dựng hết tóc gáy. Gớm thiệt chứ. Mà anh chàng VMN này chắc là ng quen nhỉ. Chưa không sao lại k hỏi gì mà hiểu rõ thế

    Tks tỷ ạ. Với cả chúc tỷ sang năm mới bình an, mạnh khỏe, làm ăn phát đạt nhé

  8. Nữa năm thời gian trôi qua nhanh thật… Mới đó mà Bách Hợp tỷ đã luyện được một đống lá bùa ah… Mà mới có nữa năm à không bít có đấu lại được với con cá chép kia hay không nữa ah… Mà ông Vân Mộ Hàn này với Bách Hợp tỷ hay ghê… Thoải mái ghê lun ^^… không chướng ngại tâm lý ah… Bách Hợp tỷ phô bày thực lực giúp Vân Mộ Hàn… Mà mặt của ông này như không có gì xảy ra ah… Đáng nghi quá nha ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Không biết anh VMN này làm gì mà chống đỡ được nửa năm ròng rã luôn! Kỳ này toàn yêu quái tầm cỡ đến chia vui ko?

  10. Con cá chép yêu nó từ yêu sang hận. Tâm lý vặn vẹo thấy ớn. Hại ng ta ko cho ng ta hại lại. R còn hại luôn cả gia đình ng ko liên quan. =.=

    Thanks editor and beta.

  11. Cá chép yêu này lợi hại nhỉ, không có kiểu ăn thịt người đầy ghê tởm như trong nguyên tác nữa mà lần này để người bị mùi thối xông đến chết à.

  12. Thiệt chứ cảm giácbách tỷ là cửa hàng tạp hoá v, giỏi quá tr. cơ mà sao tỷ ko lấy 1 ít bùa taqngj gia nhân trong phủ nhỉ

  13. vân mộ nam làm gì mà suốt ngày bị ma quỷ đeo bám mãi thế nhỉ? nhân vật này có vẻ hơi thần bí, từ khi xuất hiện đến giờ vẫn chưa thấy anh ta làm ra trò trống gì. thật sốt ruột, muốn xem bách hợp hàn yêu phục ma. tuy nhiên ta cũng thấy hơi sợ, mấy cái tràng diện này rất dễ khiến người gặp ác mộng a

  14. Bách Hợp ngày càng tăng cường luyện tập nâng cao pháp thuật không biết đac đủ để đối phó với cá chép yêu kia chưa . Có điều không hiểu tại sao mà Vân phủ lại u ám như vậy nhờ?
    Cảm ơn editor.

  15. Cẩm Tú Nguyễn

    VMN sao lại bị âm quỷ theo dữ vậy, cảnh bị 1 đám mèo đen vây quanh, nhìn chằm chằm thật không thoải mái lắm đâu

  16. Hành tung của Vân Mộ Nam thật quỷ dị, toàn tha quỷ về nhà, mà anh ta cũng chẳng bất ngờ j. Con cá chép này coi bộ khó đối phó nha. Sao tỷ không mở cửa địa phủ nhể?? Thế có phải nhanh hơn không
    ~~~
    Thanks editors <3

  17. Vân Mộ Nam nếu quá được cửa ải này thì cũng khó mà chết già được suốt ngày bị nó đeo bám chưa chết là anh đã rất may mắn rồi. Tội nghiệp Vân Xảo con bé mới bé tí mà phải đối mặt với những thứ như thế này. Bách Hợp gặp chuyện kinh khủng như vậy cũng có thể bình tĩnh, khâm phục tỷ.

  18. Nửa năm quá ít time với tỷ rồi ko đủ time để chuẩn bị VMN này tính cách máu lạnh thặc biết rồi mà mặt ko đổi sắc vẫn mặt lạnh như tiền đc cơ mà tội bé Vân Xảo ghê

  19. Cảnh tượng ánh mắt xanh mơn mởn khắp nơi sao ghê bằng lệ quỷ mà trơi khắp nơi, đối vs BH tỷ chỉ là chuyện nhỏ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close