Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 623+624

13

Chương 623: Có Phục Hay Không?

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Nếu có yêu quái thủy sinh nào ở đó mở động phủ thì cũng là một lựa chọn vô cùng tốt, ít nhất sẽ không bị loài người quấy rầy.

Hắn thế nhưng mang nàng tới bờ sông? Ninh Tiểu Nhàn trừng lớn mắt, chẳng lẽ …?

Quả nhiên hắn đi tới bờ sông thì ngừng lại, quay đầu nói “Nàng không phải bị thủy thần điểm trúng làm tân nương sao, không muốn thấy hà bá ở đây có bộ dáng gì ah?”

Hắn nói mặc dù bình than, nhưng lại làm cho nàng có ảo giác người này tựa hồ tức giận đến muốn ném nàng vào trong sông. Nàng quanh co nói “Không thấy cũng không sao”

Hắn liếc xéo nàng một cái, đi tới bên bờ sông, đem hai tay ôm trước ngực nói “Răng nanh đâu?”

Ninh Tiểu Nhàn le lưỡi, Răng Nanh xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, sau đó bị nàng ném vào trong nước. Một hồi trấn động vô hình, Răng Nanh khuếch tán ra bốn phương tám hướng, nhanh chóng truyền khắp thủy vực.

Bản thân thần uy của Trường Thiên quá lớn, nếu hắn phòng thích ra uy áp, sợ rằng đem thủy thần nơi này dọa chạy mất, đến lúc đó còn khó hơn. Răng Nanh là răng của hắn đã vượt qua thiên kiếp, uy năng cũng không quá lớn. Chẳng qua Ninh Tiểu Nhàn nghĩ mãi không hiểu, hắn làm sao biết ở giữa sông này có tiểu quái, có thể bị ảnh hưởng bởi thần uy của răng nanh.

Quả nhiên một lúc lâu sau, giữa sông có dị động truyền đến.

Tối nay trời trong, trăng sáng sao thưa, trên sông vẫn có hơi nước nhàn nhạt. Lúc này một trận gió nhẹ thổi qua, sương mù tan đi, nàng thấy từ nơi xa có người đạp sóng đi trên mặt nước, sắc mặt tím đen, trán rộng, từ tướng mạo có thể thấy là một người uy mãnh, dáng người cao lớn, gió sông thổi tới khiến xiêm y của hắn tung bay không dừng.

Song Ninh Tiểu Nhàn biết, đây bất quá chỉ là ảo cảnh mà thôi. Nhãn lực của nàng nhạy cảm đảo qua, người trên mặt sông này mặc dù sắc da cũng hồng nhuận nhưng cũng chỉ là huyễn tượng. Chẳng qua huyễn tượng này quá thật, sợ rằng người phàm nhìn thấy cũng chỉ cho là thượng tiên giáng lâm.

Thủy thần canh giữ sông này lại là yêu quái mà không phải tiểu yêu tinh. Nàng nhịn không được nhướng mày. Lấy kiến thức của nàng có thể nhìn ra, đó cũng không phải bản thể mà là do yêu pháp ngưng tụ thành huyễn tượng, bản thể thủy thần tất nhiên ở cách cả vài trăm thước, có khả năng nhất là chính trong lòng sông trước mặt Trường Thiên và nàng.

Người này thấy hai người trên bờ, làm bộ nhíu mày, giọng nói như chuông đồng xa xa truyền tới “Các ngươi là người phương nào, dám can đảm khiêu khích ở đây?”

Khóe miệng Trường Thiên lộ ra nụ cười lạnh “Ngươi lại là người phương nào, dám ở chỗ này giả thần giả quỷ lừa bịp?”

Giả danh lừa bịp? Ninh Tiểu Nhàn trợn mắt nhìn, lúc này mới chú ý tới Trường Thiên đã thu liễm khí tức trên thân thể, người bên cạnh nhìn hình dáng tướng mạo của hắn căn bản không nhìn ra đạo hạnh thâm sâu bao nhiêu.

Tiếng nói trầm thấp của thủy thần quả nhiên mang theo sự tức giận “Tiểu bối, đây là ngươi tự tìm đường chết”

Trường Thiên đi về phía trước hai bước, chân đạp mặt nước như trên đất bằng, sừng sững bước đi, ngay cả gợn nước cũng không mảy may đụng chạm. Hắn đưa ngón tay chỉ, rành rọt nói “Mang chân thân của ngươi tới. Trong ba hiệp nếu ta không bắt được ngươi, liền đem mạng cho ngươi”

Hắn nói xong lời ngông cuồng, thủy thần tất nhiên bộc phát sự tức giận, Ninh Tiểu Nhàn lại nghe ra sự khác thường.

Hắn làm việc từ trước đến nay đều không thích dông dài, nếu là dĩ vàng, tuyệt không nói một lời liền đem yêu quái này đánh một trận, nói không chừng là trực tiếp giết chết, hôm nay lại cùng yêu quái này tốn nhiều lời lẽ như vậy, hiển nhiên là có tâm tư khác.

Hắn muốn làm gì?

Thủy thần lại không hiểu được Trường Thiên như nàng, nhưng cũng không biết đạo hạnh của hắn sâu bao nhiêu, lại thấy hắn dám … khiêu khích như vậy, nói không chừng có chút tài năng. Thủy thần sống đã nhiều năm, biết rõ sự việc có chút khác thường, cho nên cũng cẩn thận triệu hồi chân thân.

Tiếng rầm rầm thật lớn vang lên, chính giữa sông xuất hiện một thân thể khổng lồ. Thân thể này toàn thân đỏ sậm, màu sắc như sắt gỉ, từ đầu tới đuôi dài hơn bảy mươi trượng, tựa như một chiếc tàu to vắt ngang sông. Trong nháy mắt, Ninh Tiểu Nhàn đã thấy rõ ràng, kẻ này đầu thẳng chính giữa, lớn như đầu tàu, có vây, có đuôi, có râu, giống như kình ngư, nhưng lại có một cái miệng rộng tới đáng sợ đang nuốt vào phun ra nước sông, mơ hồ có thể thấy một lượt răng sắc nhọn, hàm răng chớp động ra ánh sáng màu đỏ, khiến người ta không rét mà run.

Nó khẽ động, trên sông đã xuất hiện sóng to mãnh liệt, chẳng qua là sóng có lớn đến đâu nhưng đánh vào người nó lại không có nửa phần giao động, vẫn đứng vững vàng.

Mặc dù đã gặp chân thân ba xà của Trường Thiên, nhưng nàng vẫn là lần đầu nhìn thấy thủy quái còn sống có thân thể khổng lồ như vậy, không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh. Nguyên tưởng thủy thần nơi này bất quá chỉ là tiểu quái sơn dã, nào biết đâu đây chính là đại yêu quái chính thống nha.

Không sai, nàng từ trên người đối phương cảm nhận được yêu lực cực kỳ thâm hậu mà lại tinh khiết. Nếu muốn nàng đi thu thập nó, chỉ sợ là hữu tâm vô lực, cái khác không cần nói, chỉ nói khổ người nó như vậy đủ để khiến đa số đối thủ sợ hãi.

Lúc này, nàng phân thần nhìn tới Trường Thiên, chỉ thấy khóe miệng người này cong lên. Nàng hôm nay đã rất quen thuộc vẻ mặt này rồi, cái vẻ này hẳn là rất thỏa mãn?

Trường Thiên chậm rãi đi tới, tay áo tung bay trong gió, nhìn cách thức giống như không phải đi đánh một trận sinh tử, ngược lại có cảm giác thong dong như đi dự tiệc. Vóc người hắn mặc dù cao lớn, nhưng hướng tới đầu quái vật này đi lên, thoạt nhìn còn không đủ cho người cắn một miếng. Ninh Tiểu Nhàn tự nhiên sẽ không lo lắng, ngược lại lui về sau mấy bước, tránh cho bị liên lụy.

Yêu quái đánh nhau, người phàm né tránh, nên là như vậy.

Đây cũng không phải là thi đấu hữu nghị, tất nhiên sẽ không có người hô một hai ba bắt đầu, từ trên lưng quái vật giống như kình ngư phun ra từng cột nước cao, thời điểm rơi xuống khiến khu vực nước xung quanh bay lên một lớp sương mù nhạt màu xanh quái dị.

Nàng cũng là thân qua trăm trận, lập tức tránh xa thêm mấy bước. Quyết định này quả nhiên vô cùng chính xác, một mảnh đất không nước bao phủ vốn như bạch ngọc, nay vô thanh vô tức liền bị hòa tan. Không phải dùng bạo lực phá hư, cũng không phải bị ăn mòn, những chỗ sương mù màu xanh đi qua, bờ cát lặng yên không tiếng động tan chảy, chỗ hổng lập tức bị nước sông rót vào.

Loại sương mù này nếu dính vào thân người, sẽ có hậu quả gì? Nàng cũng không muốn mạo muội đi thử, giương mắt nhìn lên, thân ảnh Trường Thiên như ẩn như hiện trong sương mù, quanh thân hắn kim quang nhàn nhạt bao phủ, vẫn duy trì tư thế chậm rãi bước về phía trước, hiển nhiên không bị ảnh hưởng chút nào.

Nàng đang nhìn sao?  Tiếng nói thuần hậu vang lên bên tai nàng “Yêu quái này là một loại thượng cổ yêu quái hiếm gặp. Loại yêu quái có thể đem huyền âm chi thủy hóa thành hơi nước. Đây  là thủy ngân, có kịch độc, được biết đến không gì không thể ăn mòn, không gì không thẩm thấu được, nàng tránh xa một chút”

Qủa nhiên là huyền âm thủy, quái vật này cũng có chút tài năng đây. Nàng nhếch môi, huyền âm thủy này còn có một cái tên khác là “Quý thủy chi tinh”, trong thiên can thì Nhâm và Quý đều có thuộc tính thủy, nhâm là Dương Thủy, còn Quý là âm thủy. Sau đó không biết tại sao lại xuất hiện từ “Quỳ thủy” để chỉ nguyệt sự của nữ tử.

Tấm sương mù này ngày một khuếch tán, cự thú trong nước đã không thấy tăm hơi, chẳng qua trên mặt sông nổi lên một cuộn sóng lớn, giống như gió cấp mười hai đang thổi vào. Quái vật lớn như vậy, nói không thấy liền biến mất? Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, nàng tin tưởng vào nhãn lực của mình, vì vậy rất xác định kẻ này không phải lặn xuống, mà là đột nhiên biến mất. Thân hình khổng lồ như vậy đột nhiên biến mất từ trong nước, dẫn tới nước sông chảy gấp, tràn vào chỗ trống, lúc này mới dẫn tới tình trạng giống như bức tường nước khổng lồ sụp đổ.

Trường Thiên tự nhiên sẽ không bị sóng gió như vậy ảnh hưởng, vẫn đứng bình yên trên mặt nước, thân hình ngay cả chút động đậy cũng không có. Nếu hắn không xuống nước thì cùng cự thú bực này đánh nhau cũng mất thân phận, bất quá tối nay hắn thoặt nhìn rất có tính nhẫn nại, tựa hồ muốn theo đối phương tổn hao chút thời gian.

Trong nháy mắt, nước sông dưới chân Trường Thiên đột nhiên tăng vọt, ngay sau đó, một cái miệng to như chậu máu từ dưới vọt lên.

Từ góc độ của nàng có thể thấy, nước sông trong suốt theo chiếc miệng khổng lồ này tràn vào, sau đó ánh sáng đỏ lóe lên từ chiếc răng nanh, hàm răng như chuỗi hạt châu ngược chiều nước đánh lên.

Lạch cạch một tiếng rợn người, chiếc miệng khổng lồ khép lại. Sau đó dựng lại, muốn một lần nữa lặn trở lại xuống nước.

Lần cự kình nhảy lên mặt nước này quả nhiên thoạt nhìn vô cùng hoành tráng, cũng vô cùng mãnh liệt! Vô luận là nàng hay cự thú, đều thấy được rõ ràng, cái kim quang mới vụt qua này chính là cái miệng há to ra để cắn nuốt. Miệng con quái vật này khổng lồ, vốn nhìn tưởng nhỏ, nào biết đâu khi mở miệng hết cỡ lại có thể đem cả một tòa tiểu lâu nuốt vào. Đúng thật là trừ bản thể Ba Xà và lão rùa thần, đây là yêu quái có hình thể lớn nhất mà nàng từng thấy.

Mặc dù biết rõ Trường Thiên không có việc gì, có điều thị giác bị đánh mạnh một màn này cũng làm cho nhịp thở của nàng nhanh lên.

Quái vật kia cũng âm thầm kinh hãi, bởi vì sau khi nó khép miệng rộng lại, rõ ràng cảm thấy không tốt …. Dùng sức hung hăng nhai, lại chỉ cảm thấy đầy miệng nước sông, cũng không có cảm giác huyết nhục. Khỏi cần nói, đối phương khẳng định đã tránh được một kích kia.

Quả nhiên miệng rộng của nó vừa khép lại, con mắt lớn hơn cối xay hai ba lần của nó nhìn thấy một bóng đen bên cạnh. Trường Thiên dường như đã đứng yên ở chỗ này thật lâu, chờ nó nhảy tới độ cao này liền thản nhiên đánh một quyền vào mí mắt nó. Phán đoán của hắn tinh chuẩn vô cùng, thị giác chính là tử huyệt của cự yêu, chỉ cảm thấy một vật mờ mờ đánh tới, theo bản năng nhắm mắt lại, hốc mắt đột nhiên bộc phát sự đau nhức tê tâm liệt phế.

Cơn đau nhức này tựa như vạn châm bén nhọn đâm vào, lại như có người cầm gậy lớn trực tiếp đánh trong đầu nó, một trận long trời lở đất liền làm nó muốn bất tỉnh, ngay cả suy nghĩ cũng đình lại. Thân thể to lớn không bị khống chế, ầm ầm rơi trở về mặt nước, Ninh Tiểu Nhàn đứng ở bên bờ, chỉ thấy nước bị dẫn phát tràn ra bốn phương tám hướng, càng chảy càng nhanh, lúc gần tới bờ sông đã hình thành bức tường nước cao hơn hai thước, dội mạnh tới.

Rầm một tiếng, bức tường nước nện vào bờ, văng tán loạn khắp nơi. May là nàng nhìn thời cơ đã bật nhảy thật cao giữa không trung, nếu không lúc này khó tránh khỏi bị ướt.

Quái vật kia đã sống lâu năm, hình thể khổng lồ như vậy, da dày lì lợm, pháp khí tầm thường khó có thể làm nó bị thương, cho dù là mí mắt cũng phải dày hơn ba thước. Nhưng bị Trường Thiên đánh cho một quyền, rõ ràng là đau tới tận cùng, đem nó dánh cho đầu váng mắt hoa, gân xốp cốt nhuyễn.

Không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm thấy, đánh xong một quyền này, biểu hiện trên mặt Trường Thiên có chút buông lỏng, giống như mượn một kích này phát tiết tức giận.

Ừ, đây là hành động giận chó đánh mèo sao? Dưới đáy lòng nàng yên lặng đồng tình với cự thú này.

Lúc này tiếng nói Trường Thiên mới khoan thai vang lên bên tai “Con vật ngu xuẩn, có phục hay không?”

Hắn lại có ý niệm thu phục yêu quái này. Mi mắt Ninh Tiểu Nhàn nhíu lại, như có điều suy nghĩ.

Cự thú lại lần nữa nổi lên mặt nước, hú dài một tiếng, âm thanh như tiếng ngựa hí, chẳng qua là lớn hơn gấp mấy chục lần. Nước sông bên cạnh nó lập tức như được đốt nóng sôi trào, lúc này nàng mới phát hiện, thì ra nước sông đã biến thành màu đỏ nhạt, còn xem lẫn bọt nước, hiển nhiên một quyền này của Trường Thiên đã đem nội phủ của nó đả thương, ho ra không ít máu.

Nước sông trộn lẫn máu huyết của yêu quái rất nhanh ngưng tụ thành thủy thú, đại đa số có hình dạng như khỉ, thân hình mảnh gầy, sau lưng còn có một cái đuôi uốn cong, so với hình thể công kềnh của nguyên chủ thì cực kỳ tương phản. Máu đỏ của yêu quái đọng lại bên trong thân thể, phảng phất như ở trung tâm, mà trên móng vuốt thủy thú lại lóe ra lục quang, hiển nhiên là có độc, nếu bị đánh phải, sợ rằng không khác gì a xít.

Cự thú đại khái là kinh hãi tốc độ của Trường Thiên, vì vậy cô đọng ra thủy thú, muốn lấy nhanh chống nhanh. Thấy nó còn có loại thủ đoạn này, thần sắc trong mắt Trường Thiên lộ vẻ hài lòng. Hắn chậm rãi đi về phía trước, trên đường đi tới rất nhiều thủy thú tấn công, cước bộ của hắn cũng không dừng lại, chẳng qua là tiện tay rút ra Nam Minh Ly hỏa kiếm …

Thanh kiếm rừng rực này vừa lộ diện, trong mắt cự thú lộ vẻ sợ hãi. Quả nhiên Trường Thiên cầm Nam Minh Ly hỏa kiếm chầm chậm đi về phía trước, mũi kiếm lộ ra, vô luận là thủy thú đánh tới như thế nào, hắn đều chọn mắt phải của chúng mà đánh vào, sau đó xuy một tiếng, thủy thú dưới nhiệt độ của kiếm tan rã thành một đoàn hơi nước xanh nhạt phiêu tán trong không trung.

Ninh Tiểu Nhàn ở trong Thần ma Ngục từng thấy thân thủ Trường Thiên toàn lực xuất kiếm, vì vậy lúc này thấy thật ra hắn đang vô cùng nhàn tản. khi con thủy thú cuối cùng tiêu biến trong vô hình, người cũng biến mất.

Sau đó, thân ảnh hắn chậm rãi xuất hiện trên đỉnh đầu cự thú, mũi kiếm không nặng không nhẹ chà sát theo mỗi bước đạp của bàn chân, bị hắn đạp như vậy, cự thú lại dần dần chìm xuống nước.

Trường Thiên giẫm trên cự yêu, thản nhiên nói “Ta hỏi ngươi lần cuối, phục hay không phục? Lần thứ ba ta tất sẽ không nương tay” Trong lời nói của hắn, sát khí đã bắn ra bốn phía.

Mặt trăng lên cao, nước sông gợn sóng, thân ảnh đơn độc của hắn trên đầu cự thú, dưới bàn chân hắn là cự thú dữ tợn xấu xí, càng làm lộ rõ tư thế như ngọc uy nghiên xuất trần của hắn. Ninh Tiểu Nhàn ngưng thần nhìn hắn, cảm giác si mê, lại không nhịn được tự hỏi, khi nào nàng mới có thể có dáng vẻ uy phong như thế?

Trường Thiên vốn cũng không phải người có tính khí tốt, cùng nó tốn thời gian hồi lâu chỉ do trong lòng có tính toán khác, nếu không đã sớm giết nó. Cự yêu này nếu không thức thời, hắn cũng không muốn tốn thời gian.

Phía sau hắn, một cột hơi nước khổng lồ nặng nề phun lên, giống như tiếng thở dài không cam lòng.

Lúc này, cự yêu ồm ồm trả lời “Ta phục rồi, xin tha mạng”. Nó cũng thấy rõ, mình mặc dù không xuất toàn lực, nhưng đối phương ngay cả thần thông cũng không sử dụng, chỉ đơn thuần dựa vào thẻ lực đã đánh cho nó đầu váng mắt hoa. Thực lực song phương cách biệt quá lớn, đối phương cũng thật sự động sát niệm, nếu mình còn do dự nữa, chỉ sợ đầu thân sẽ chia lìa, máu tràn sông lớn.

Nó biết điều hướng bên bờ đi tới, nhưng thân thể quá lớn, không thể tới tận bờ. Trường Thiên theo đó nhảy xuống, đạp nước quay lại, đi tới bên cạnh Ninh Tiểu Nhàn.

Nàng thấy yêu quái này ôn nhuận nằm trong nước, tiếp nhận chất vấn của Trường Thiên “Ở trong miếu thần, ngươi thế nào lại chọn trúng nàng?”

Đôi con ngươi không lồ nhất thời chuyển hướng “Chọn trúng vị này … Ngài … Cô nương?” Hắn đổi qua nhiều danh từ, hiển nhiên còn không biết phải gọi Ninh Tiểu Nhàn như thế nào. Bất quá trong lời nói không che dấu chút ý khó hiểu.

Trường Thiên đang muốn nói chuyện, chân mày đột nhiên nhăn lại, hướng rừng cây bên bờ “Thú vị, muộn như vậy vẫn có khách đến thăm, lại còn tới không ít”

Hắn và Ninh Tiểu Nhàn là nhất thời có ý tới đây, cho nên người mới tới cũng không phải là tìm họ, mà là tìm cư yêu này.

Quả nhiên mười mấy hơi thở sau, bốn phương tám hướng xuất hiện mười mấy bóng đen lờ mờ bên bờ sông, đem hai người cũng cự thú vây lại.

Những người này đứng lại trầm mặc không nói, chỉ có một người đi ra hướng Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn nói “Chúng ta phụng mệnh đến bắt nghiệt chướng này, không muốn ngộ thương, xin hai vị đạo hữu rời khỏi”

Người này đầu đội mũ mạo, trường bào thắt lưng ngõ, nhìn qua lễ độ, trên mặt lại là nụ cười dễ thân cận. Nhưng cự yêu vừa thấy hắn, nghe thấy giọng nói của hắn, thân thể lại kích động run rẩy, nhào vào trong lòng sông.

Hiển nhiên hai phe có cừu oán không nhỏ.

Trường Thiên đã thu phục cư yêu này, lại uổng phí khí lực như vậy, để đối phương ngồi mát ăn bát vàng? Ninh Tiểu Nhàn cười nói “Nếu nó gọi là nghiệt chướng, vậy nó đã làm chuyện gì?”

Trong lời nói mang theo ba phần châm chọc.

Nhưng tên văn sĩ này nhìn nàng, trên mặt mang theo vẻ suy tư, nghe thấy nàng mở miệng nói, mặt mũi cũng trì hoãn “Nó ở sông lớn Bạch Đào gây sóng gió, phá hoạt ruộng tốt hai bờ, khiến người tử thương vô số. Nghiệt chướng bực này, Kính Hải vương phủ không thể bỏ qua”

Lời nói của hắn chính khí nghiêm nghị, Trường Thiên cùng Ninh Tiểu Nhàn lại chỉ cường điệu nghe được bốn chữ Kính Hải vương phủ, hai người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều cảm thấy kỳ quái. Kính Hải vương phủ rõ ràng ở phía bắc cách nơi này mấy chục vạn dặm, mấy vị này lại đi tới tận sông Bạch Đào ở Nam bộ tìm chuyện, quản nhàn sự cũng rộng quá rồi, dù sao đây cũng là địa bàn của tông phái khác. Bọn họ từ nam bộ xa vạn dặm đuổi giết tới tận tây bắc, tính nhẫn nại, nghị lực và ý chí kiên định trảm yêu trừ ma này cũng thật khiến cho người ta khâm phục.

Điều kiện tiên quyết là, đám người này quả nhiên vì dân trừ hại mà tới.

Ha hả, loại khả năng này, đại khái cùng tỷ lệ ngày nắng bị sét đánh giống nhau đi? Chớ nói thiên hạ có bao nhiêu yêu quái gây hại dân gian, chính là trong địa giới Kính Hải vương phủ cũng không ít đại yêu gây sóng gió, tại sao không lo loại trừ trong nội bộ trước?

Cự yêu trong nước cũng rất thông minh, vẫn không có lên tiếng. Nếu đã nhận định lão đại, như vậy hiện tại núp sau lão đại tránh gió che mưa vẫn là lựa chọn đúng nhất. Thân hình nó mặc dù nặng nề nhưng đầu óc cũng không đần. Theo tội trạng của người Kính Hải vương phủ, đối với loại yêu quái này mà nói, cũng chỉ là có lẽ có thôi, nó căn bản không cần lên tiếng giải thích.

Vẫn là Ninh Tiểu Nhàn mở miệng, giọng nói cũng khó có được khi nghiêm túc “Nói như thế, các ngươi là thay trời hành đạo rồi, đáng bội phục! Nghe ngươi nói, yêu quái này đích thực tội ác ngập tràn, không thể tha thứ”

Lời nàng vừa nói ra, hai bên cùng kinh ngạc, người Kính Hải vương phủ lộ vẻ mặt mê mang, trong lòng cự yêu lại loạn thất bát táo, thầm nghĩ cô nương này sao lại cả tin thế, chẳng lẽ tối nay nó phải kết thúc ở chỗ này? Nó vội vàng há miệng muốn nói, nhưng Trường Thiên lại truyền âm cho nó “Câm miệng”

Giọng nói nghiêm nghị mang theo uy lực làm người kính phục. Cự yêu này tâm thần rung động, theo bản năng câm miệng, không dám lên tiếng.

Trường Thiên biết trước giờ chiêu trò của nàng có rất nhiều, không biết lại muốn trị đám người này thế nào. Hắn mặc dù tâm tình chưa tiêu tán nhưng khóe miệng cũng không nhịn được nâng lên nụ cười vui vẻ.

Quả nhiên đã nghe nàng nói tiếp “Yêu quái này đã vào địa bàn Ẩn Lưu, Ẩn Lưu cũng sẽ không đứng yên nhìn, chúng ta đem nó bắt trở về, đưa tới núi Ba Xà, Kính Hải vương phủ có thể yên tâm”. Lời này của nàng rất hay, cũng rất có đạo lý, nơi này cách núi Ba Xà bất quá có trên vạn dặm, từ ba năm trước Ẩn Lưu đã bắt đầu xuất động chinh phạt, tới nay địa bàn đã hướng phát triển ra ngoài, dưới con mắt của mọi người vị trí trấn nhỏ này xác thực là trong địa bàn của Ẩn Lưu.

Ẩn Lưu muốn thực thi trách nhiệm với lãnh địa của mình, chẳng phải là chuyện bình thường sao? Nơi này nếu có liên quan tới tiên phái yêu tông thì đều theo quy củ của họ, đa số đều có diện tích lãnh thổ bát ngát, mà người tu tiên hoặc yêu quái đều chủ yếu tập trung vào việc tu hành của bản thân, cho nên đối với việc quản lý lãnh thổ cũng không quá chặt chẽ. Trời đất, hương trấn, huyện thành thường có sơn thần thủy thần tinh quái, muốn nhận chút hương khói của người phàm thường mang chút lợi lộc ân huệ tới cho họ. Đối với việc này tiên tông thường nhắm một mắt mở một mắt, chỉ cần không nguy hại tới sự thống trị của mình là được.

Song cái này cũng không đồng nghĩa với việc tiêng tông cho phép tông phái khác chạy tới lãnh thổ của mình giương oai, đánh quái hoặc trừng phạt trên lãnh địa đều không được.

Cho nên lời này của Ninh Tiểu Nhàn vừa nói xong, khí thế cả người phóng ra ngoài, cảm giác áp bách của Hợp đạo hậu kỳ bắt đầu quanh quẩn toàn trường. Từ khi nàng bắt đầu con đường đi về phía tây đã bắt đầu có thói quen tự lập, gặp phải phiền toái đều tự mình giải quyết. Tuy có đại boss đứng ở sau lưng nàng, nhưng phản ứng đầu tiên của nàng lại không phải là trông cậy vào hắn.

Trường Thiên cũng biết đây là phản tứng theo bản năng của nàng, thương tiếc nổi lên, đem tức giận tiêu tan không ít. Hắn mặc dù chắp tay bàng quan, trong lòng lại nghĩ ngợi, muốn làm chút ít biện pháp để nàng đối với hắn lệ thuộc hơn chút ít.

“Hai vị là người Ẩn Lưu? Không biết có gì chứng minh?” Đối phương không ngờ nàng sẽ ứng đối như thế, nhất thời ngạc nhiên, nhưng hắn phản ứng lại cũng nhanh, lập tức đáp lời.

“Tất nhiên có thể” Nàng hướng Trường Thiên ngoắc tay, người sau hiểu ý, từ trong ngực lấy ra lệnh bài thả vào lòng bàn tay nàng.

Nàng hướng lệnh bài tới người phía trước “Thấy lệnh bài như thấy người, chư vị còn gì nghi vấn sao?”

Lệnh bài này phía dưới tròn, trung tâm khắc một cự xà uốn lượn, miệng rắn ngậm lại, hai mắt hơi híp, cũng không phải hình dạng dữ tợn dọa người, nhưng lại có thần uy hiển lộ một cách tự nhiên. Cũng không chạm khắc chữ gì, mấu chốt chính là lệnh bài này có màu vàng óng, cùng một màu với mắt của Trường Thiên. Mọi người ở đây đều có nhãn lực, sẽ không nghĩ lệnh bài này dùng hoàng kim chế thành.

Chương 624: Chữa Thương

Trên thực tế, lệnh bài này dùng nguyên liệu tinh thiết hết sức quý hiếm chế thành, đây là nguyên liệu luyện khí sư thích nhất, ngang hàng với thiên thạch, chẳng qua màu sắc như vàng ròng, rất nhiều thần khí muốn chế tạo được cần phải có nguyên liệu này, vì vậy chỉ một viên cỡ hạt đậu cũng có giá trị ba vạn linh thạch.

Chế luyện một mặt lệnh bài này cần tốn bao nhiêu tinh thiết, có thể đổi được bao nhiêu linh thạch? Một lệnh bài này khiến sắc mặt người Kính Hải vương phủ đều thay đổi. Thế gian này thứ làm người ta kính sợ thứ nhất là quyền, thứ hai là tiền, từ lệnh bài này có thể thấy được thân phận của người mang nó, là một người có địa vị cực kỳ tôn quý của Ẩn Lưu.

Từ khi Ẩn Lưu khởi động chiến tranh tới nay, tư liệu về yêu tông lánh đời đã lâu này bắt đầu được nghiên cứu rộng rãi. Người trong Kính Hải vương phủ tất nhiên biết trong Ẩn Lưu lệnh bài chia làm sáu loại … thiết mộc thấp nhất, màu vàng cao quý nhất, chỉ mấy vị môn chủ cùng Hám Thiên Thần Quân trong truyền thuyết mới có tư cách nắm giữ lệnh bài này. Có kim lệnh trong tay, có thể điều động thiên quan vạn mã.

Ở trong địa bàn Ẩn Lưu, bọn họ cũng không nghĩ có ai ngu dốt dám giả mạo thủ lĩnh của Ẩn Lưu, trêu chọc cái yêu tông cường đại này. Cho nên, kim bài này chỉ có thể là thật.

Sắc mặt tên văn sĩ trước mặt không dễ coi nữa. Người tu tiên luôn tôn sùng kẻ mạnh, thật ra thì yêu quái cũng không khác gì. Hắn nhẹ giọng nói ‘Không biết là vị thủ lĩnh nào của Ẩn Lưu đại giá?”

Ninh Tiểu Nhàn nhìn Trường Thiên một cái, thấy sắc mặt hắn lạnh nhạt, biết với hắn căn bản nói ra thân phận không sao cả, cho nên quay đầu cười nói “Hám Thiên Thần Quân”

Nàng thực sự nhìn được uy lực của bốn chữ nhỏ này rồi.

Giống như sấm sét giữa trời quang, như nước vào dầu sôi. Không chỉ tên văn sĩ này, mà người hai bên bờ sông nghe được tiếng nói của nàng đều không hẹn mà cũng thối lui vài bước, trên mặt biến sắc. Tiếng nước chảy tựa hồ cũng dừng lại, cự yêu kia giống như trước ngây như phỗng, cứng còng trong nước.

Nó lại cùng thần quân thượng cổ đấu, còn là từ trong tay hắn vớt lại được một mạng. Là mấy năm nay làm công tác thủy thần, được trời cao phù hộ sao? Trong mắt cự yêu cơ hồ có nước mắt, đối với trời cao cảm động đến rơi nước mắt.

Văn sĩ đối diện, vẻ mặt lại càng đặc sắc, Ninh Tiểu Nhàn thấy màu sắc khuôn mặt hắn liên tục thay đổi, trong bụng thấy hơi lạ “Thì ra danh tiếng của Trường Thiên ở Nam Thiệm bộ châu lại một lần nữa vang dội sao?”

Dù sao nàng ngủ say cũng lâu, không biết mấy năm nay Ẩn Lưu triển khai dáng vẻ khí thế ra sao, lấy đi bao nhiêu nhân mạng. Những tông phái khác giết chóc bất quá chỉ vì địa bàn, vì lợi ích, Ẩn Lưu ra tay, ngoài tính mạng còn lấy đi hồn phách. Mà danh tiếng Ẩn Lưu vĩnh viên gắn chặt với một người, chính là thượng cổ thần thú Hám Thiên Thần Quân.

Tên văn sĩ này công phu trấn định không tệ, mấy hơi thở sau đã điều chỉnh lại được. Hắn bước lên hai bước, cúi người thật sâu, cung kính nói “Không biết Thần Quân đích thân tới, Diêu Văn Viễn đường đột, mong thần quân thứ tội”

Trường Thiên thản nhiên nói “Tên yêu quái này ta có thể mang đi chưa?”

Trên trán Diêu Văn Viễn đổ mồ hôi, cười khổ nói “Lão Quân sao lại nói vậy? Yêu quái này người muốn mang đi, chúng ta, chúng ta tất nhiên là sẽ không động tới. Trở về Kính Hải vương phủ, phủ chủ đại nhân biết yêu quái này được ngài mang đi, nghĩ rằng cũng sẽ không trách cứ chúng ta”

Trường Thiên a một tiếng nói “Nếu như thế, các ngươi đi đi” Hắn rất già sao? Gió đên thổi qua, đưa tới mùi hương của người trước mặt. Đứng bên người nàng, hắn tự dưng đối với xưng hô Lão Quân cảm thán tự đáy lòng, lại càng không vui vẻ gì với mấy người Kính Hải vương phủ.

Cự yêu này đối với Kính Hải vương phủ mà nói tất có chỗ dùng. Nhưng Hám Thiên Thần Quân ở chỗ này, Kính Hải vương phủ có tới bao nhiêu người cũng như vậy, còn không bằng thông minh một chút, biết thời biết thế cho đi một cái nhân tình.

Cái gì mà tội nghiệt chồng chất, cái gì mà không thể tha thứ? Ẩn Lưu không phải là ổ yêu quái sao, mặc dù không biết vì sao Hám Thiên Thần Quân lại ra mặt thay cho cự yêu này, nhưng nếu tên cự yêu này bị mang về núi Ba Xà, sợ rằng cuộc sống từ nay trôi qua vô cùng dễ chịu, nói gì tới chịu phạt? Bọn họ truy lùng hơn trăm vạn dặm, cuối cùng thành công dã tràng, mang giỏ trúc múc nước.

Cứ như vậy hai tay trống trơn trở về, không biết phủ chủ đại nhân sẽ giáng tội thế nào đây. Trong lòng hắn cười khổ, miệng lại không thể không liên tục nói “dạ”, ánh mắt lại quét qua Ninh Tiểu Nhàn đứng nghiêm một bên, linh quang trong đầu chợt lóe

“Ngài, Ngài là Ninh trưởng lão Ninh Tiểu Nhàn?” hắn vội hỏi.

Người này nhìn thấy nàng ánh mắt đột nhiên phát sáng. Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn nói “Đúng”. Vẻ mặt như nhặt được chí bảo của đối phương là sao? Nàng rất không quen ánh mắt thế này.

Diêu Văn Diễn vui vẻ nói “Khí sắc ngài thật tốt, chẳng hay thân thể đã tốt lên chưa? Nếu biết được tin tức ngài đã tỉnh lại, thiếu gia của chúng ta không biết sẽ cao hứng thế nào …”

Lời này vừa nói ra, Ninh Tiểu Nhàn lập tức cảm thấy phía sau truyền tới sát khí nồng hậu. Nàng vội vàng ho nhẹ, thản nhiên nói “Các ngươi nên rời đi”. Đầu ngón tay đặt sau lưng nhẹ nhàng cầm lấy tay Trường Thiên.

Tay của hắn thật lạnh.

Diêu Văn Viễn bị nàng ngắt lời, trên mặt sửng sốt, sau đó liền tỉnh hồn, một lần nữa thi lễ nói “Chúng ta xin cáo từ”. Nhẹ nhàng phất tay, hơn mười người một lần nữa lẩn vào bóng tối, rất nhanh biến mất không thấy.

Hắn mất đi yêu quái này, nhưng lại mang về cho thiếu gia tin tức Ninh Tiểu Nhàn đã hồi phục, bấy nhiêu cũng có thể đem công bù tội đi? Trước khi đi nhìn lại một lần, hai người bên bờ sông dưới ánh trăng đứng dựa vào nhau, khó phân tách. Thiên hạ đồn rằng Hám Thiên Thần Quân cực kỳ thương yêu Ninh Tiểu Nhàn, hôm nay xem ra tin đồn cũng không sai, khoảng cách giữa hắn và nàng, thủy chung không hơn một thước.

Bọn họ vừa biến mất, Trường Thiên liền cầm ngược lại tay nàng, quay đầu hướng về phía dòng sông. Hắn dùng khí lực không nhỏ, Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy như gọng kềm, hiển nhiên muốn phát giận. Nàng thông  minh không chọc hắn lúc này, cũng biết điều nắm tay hắn chặt một chút.

Trường Thiên hơi dùng sức, đầu ngón tay trong lòng bàn tay liền biến thành một mảnh mềm mại. Xúc cảm này tốt đến nỗi làm cho hắn muốn thêm vài phần khí lực, nhưng rồi lại sợ làm nàng đau.

Hắn thật muốn đem nàng bắt lấy mà nhào nặn.

Hắn rủ mắt, đem những suy nghĩ này tạm thời xua đuổi, sau đó chỉ vào Ninh Tiểu Nhàn nói với cự quái “Ngươi đã từng gặp nàng?”

Ánh mắt của hắn lập tức rơi trên người nàng. Hắn cũng là kẻ có nhãn lực, Trường Thiên đứng rất gần nàng, điều này nói rõ cô gái này là người có địa vị không tầm thường trong suy nghĩ của Thần Quân, vì vậy hắn chỉ qua loa đánh giá hai cái rồi rời ánh mắt, không dám nhìn nhiều “Vị này là?”

Trường Thiên khiêu mi “Ngươi không biết?”

Âm thanh ngạc nhiên từ dòng sông vang lên “Ta sao …? Ta cho tới bây giờ chưa từng thấy vị … cô nương này …” hắn do dự một chút, không biết nên dùng từ thế nào.

Môi mỏng của Trường Thiên cong lên “Hôm nay nàng tới miếu Thủy thần chơi, thẻ có ấn thủy thần rơi ra, vừa vặn rơi tới bên chân nàng”

“Thẻ có ấn thủy thần?” âm thanh từ dòng sông càng quái dị hơn, qua thật lâu hắn mới bừng tỉnh đại ngộ “A, người nói là thủy thần ký!”

“…” Ninh Tiểu Nhàn dùng sức nhìn hắn chằm chằm, người này có thể đem chuyện điểm tân nương quên đi không còn một mống, cũng thật hay. Nhưng điều này đưa tới chút manh mối, đối với phàm nhân mà nói đây là chuyện vô cùng trọng yếu, đặt ở chỗ “thần tiên” lại là chuyện cỏn con như hạt đậu.

Hiện tại, đến phiên cự yêu tiểu tâm dực dực cẩn thận đánh giá nàng. Hắn không có nhìn sai, Thần Quân vẫn nắm chặt tay nhỏ bé của người ta. Ý chiếm hữu trần trụi như vậy, gian tình nồng đậm như thế, nếu hắn còn không có nhãn lực nhận ra, cũng không sống được tới tuổi này. Cho nên hắn vội vã vỗ đầu một cái nói “Thật là đáng chết, đó là đồ vật do thủy thần tiền nhiệm để lại, từ sau khi ta tiếp nhận nơi này, chưa từng đi quản chuyện nhỏ nhặt kia, nào biết hôm nay lại rơi ra thủy thần ký”

Thủy thần tiền nhiệm? Nàng trừng mắt mà nhìn.

“Trong ống chứa tới một trăm tám mươi thẻ, vị cô nương này thoáng cái có được thẻ thủy thần ký, điều này cũng thật là …” Hắn ngượng ngùng nói “Đây là tập tục xấu của Thủy thần tiền nhiệm lưu lại, đó là một con cá Chình tinh. Ta vốn không có ý kế tục thói quen điểm tân nương này. Nói chi vị cô nương này còn là đạo lữ của đại nhân, ta trước hướng người bồi tội” Dứt lời liền đứng trên mặt nước, cung kính bái một cái.

Nàng luôn luôn thích mềm không thích cứng, thủy thần trước mắt hướng nàng nhận sai, lại thấy Trường Thiên bên cạnh không có phản ứng khác, hiển nhiên cũng đã hóa giải, cho nên thi lễ mỉm cười nói “Ta tất nhiên không sao, chẳng qua là đám phàm nhân một đường đuổi theo, muốn trói ta mang trở về”

Cự quái chặn lời nói “Ta một lát liền báo mộng cho ông từ, để hắn từ nay về sau hủy bỏ việc này” Dứt lời, ánh mắt trông mong nhìn Trường Thiên.

Trường Thiên khẽ hừ một tiếng nói “Liền tha cho ngươi. Trước đó ngươi đã trọng thương, hiện tại thương thế còn chưa khỏi?” Lúc trước cùng đánh nhau với kẻ này, hắn có thể cảm giác đối phương mệt mỏi chồng chất, đánh nhau cũng không có gì vui vẻ.

Cự quái vui vẻ nói “Thần Quân cao minh, Xích Nha bội phục”. Tân chủ nhân nói thư thế, là có ý muốn trị thương cho nó. Thương thế của nó có chút cổ quái, nhưng nếu Hám Thiên Thần Quân nguyện ý xuất thủ, cơ hội khỏi hẳn của nó không biết lập tức tăng lên bao nhiêu lần.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn bản thể đỏ như máu của nó cùng những chiếc răng dài, thầm nghĩ – Xích Nha – cái tên thực hết sức chuẩn xác.

Trường Thiên cũng không để ý đến nó, chỉ đưa tay bắt lấy eo nhỏ của Ninh Tiểu Nhàn, đưa nàng cùng tới giữa sông, đứng trên người cự quái. Loại cự quái sống trong sông lớn như vậy, thân người thường vô cùng trơn trượt, may là nàng có thể đứng vững, không tốn sức lực.

Sau đó Trường Thiên nắm lấy tay nàng, đưa tới bên da cự thú “Ta và nàng thần lực có cùng nguồn gốc, nàng thử một chút, xem có thể dò xét ra vấn đề không?”

Nàng biết đây là Trường Thiên mượn cơ hội chỉ điểm công khóa rồi, vội vàng thu liễm tâm thần, đem thần lực đưa đến trong cơ thể cự thú, tinh tế kiểm tra. Đại yêu quái này cũng hiểu dụng ý của Trường Thiên, nên bất động mặc nàng dò xét.

Mới dò xét một lát, nàng liền oán thầm, yêu quái này đầu cũng quá lớn đi. Nàng đưa thần lực vào trong thân thể đối phương tựa như đá chìm biển, liền cả tiếng nước chảy cũng không nghe được, chỉ cảm thấy một cái túi da trống tự nhiên, muốn tìm ra vấn đề thì thật là khó.

Lại nói, nếu là dễ dàng tìm được, Trường Thiên cũng sẽ không mượn cơ hội này thử nàng. Nàng nhíu nhíu mày, không chút do dự điều động tất cả thần lực trong nội đan, hóa thành mười bảy mười tám dòng, một lần nữa chui vào dưới da cự thú.

Hơn mười đạo thần lực tầng tầng trải rộng ra, đan vào như lưới, đem thân thể cự thú phân chia làm mười mấy khu vực, qua lại kiểm tra. Đối khả năng cùng thủ pháp thao túng thần lực cao độ và tinh vi đó, không tới mấy hơi thở nàng đã có chút thở gấp, khó có thể duy trì lâu. Chỉ kiểm tra thân thể cự thú này, sao có thể so sánh với việc không ngừng điều khiển thuyền ngọc hai, ba ngày. Trường Thiên nói không sai, nàng thiếu hụt sức chịu đựng.

May là trước lúc nàng tổn hao hết sức, thân thể cự thú đột nhiên truyền ra cảm giác khác thường. Là từ phần dưới bụng, gần vị trí đan điền, Ninh Tiểu Nhàn kiểm tra ra có một lực lượng cổ quái, hung mãnh, âm lãnh, tinh thuần, tựa hồ theo hắn cùng tồn tại, lại mang theo sứ mệnh hủy diệt, phá hủy sinh mạng. Lực lượng này đại khái bị cự thú chèn ép. Đặt trong thân thể khổng lồ, quả nhiên như muối bỏ bể, nàng có thể nhanh  như vậy tìm được, coi như có mấy phần vận khí.

Bị thần lực của nàng công kích, dị lực này vốn đang ngủ đông đột nhiên hưng phấn như đánh máu gà, lực đạo vô hình như giương nanh mùa vuốt, áp chế tới những nơi xung yếu, muốn cùng thần lực của nàng phân cao thấp. Nó vừa có hành động, Ninh Tiểu Nhàn liền cảm giác cự thú phía dưới hú lên một tiếng dài, âm thanh như ngựa hí, cả người khẽ run rẩy, hiển nhiên là còn lo lắng nàng cùng Trường Thiên đang đứng trên lưng nó, vì vậy cố nén đau đớn kịch liệt, không dám nhúc nhích.

Thông qua nội thị, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng, lực lượng cổ quái này mặc dù bị áp chế, song mỗi thời khắc đều không quên ngọ nguậy khuếch trương, phàm chỗ bị nó lấn tới da thịt cùng gân mạch sẽ bị hủ hóa thành màu đen. Chẳng qua là tự thân cự thú có sức khôi phục mạnh mẽ, chỉ một lúc vết thương liền một lần nữa biến trở lại sắc đỏ.

Đây là tràng diện tranh đoạt lãnh thổ. Sinh mệnh lực của cự thú tuy rằng rất lớn, nhưng cứ phải hung hiểm chiến đấu không ngừng nghỉ như vậy sợ rằng ngay cả chút thời gian để hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt cũng không có, hơn nữa lại là cơ thể của chính mình nên có nhiều cố kỵ, đoán chừng là bị lực lượng này hành hạ đến cực kỳ khó chịu rồi.

Đối với loại sức mạnh này, Ninh Tiểu Nhàn cũng không cảm thấy xa lạ. Bởi vô luận là nàng hay Trường Thiên đều từng thấy rõ ràng trên một người:

Hoàng Phủ Minh!

Đứa nhỏ này ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã triển lộ ra sát khí cường đại, nhưng nàng chỉ từng thấy hắn đem sát khí phóng ra ngoài, lại chưa từng nghĩ tới sát khí cũng có thể vùi sâu vào trong thân thể người khác, đồng thời tạo nên tổn hại đáng sợ như vậy. Cụm sát khí này, có phải do hắn gây ra hay không, hoặc có lẽ cùng hắn không thoát khỏi liên quan?

Nàng nhanh nhạy suy nghĩ, thân thể cũng không còn chút sức lực nào. Nàng vội vàng đem thần lực rút về, trước hết điều tức sau mới quay đầu nói với Trường Thiên “Sát khí”

Nàng nói là khẳng định, mà không phải là nghi vấn. Hắn mặc dù tâm tình không tốt, nhưng là hài lòng với công khóa của nàng, khóe miệng cong lên nói “Không tệ. Nàng có thể nghĩ tới cái gì?”

Nàng có thể nghĩ tới cái gì? Con ngươi mờ mịt chuyển động, thật lâu mới kinh ngạc nhìn hắn. Trừ Hoàng Phủ Minh, nàng không nhớ ra đầu mối gì hữu dụng, nhưng là nói tiểu tử kia có thể đối phó với yêu quái lớn như vậy, đánh chết nàng cũng không tin.

Nàng ít khi có bộ dáng ngốc nghếch như thế, thoạt nhìn lại là tâm tư hoàn toàn tín nhiệm hắn, tức giận không nhịn được của Trường Thiên tiêu tan không còn một mảnh, rất muốn kéo nàng vào lòng, dùng lực niết quai hàm của nàng tới khi nàng oao oa kêu đau mới thôi. Bất quá, hiện tại nơi này có người ngoài.

Hắn ho một tiếng, sắc mặt lạnh nhạt “Tiếu Tử”

Tiếu Tử? Cái này và Tiếu Tử huynh có quan hệ gì? Í, khoan đã!

Trong đầu linh quang chợt lóe, nàng nhíu mày, trên mặt rốt cuộc lộ ra vẻ chợt hiểu “Thủy thần, thì ra ngươi chính là thượng cổ yêu quái khi đó”

Ở kinh đô, khi đưa linh trà vào thành, Tiếu Tử đã từng nói với nàng, thương đội ở hạ du sông Bạch Đào từng thấy vô số người tu tiên vây công một yêu quái thượng cổ hình thể khổng lồ. Lúc ấy Tiếu Tử còn nghe nói, những người tu tiên này tự xưng là người của Kính Hải vương phủ.

Kẻ trước mắt này, chẳng lẽ là cự yêu lúc đó bị vây công? Lũ tiểu tử Kính Hải vương phủ này cũng không biết dùng biện pháp gì, đem sát khí ngưng tụ thành thực chất đánh vào trong thân thể hắn, là lúc ấy muốn mượn sát khí này khuất phục nó, đại khái lại không ngờ yêu lực của nó thâm hậu như thế, lại có thể đem sát khí áp chế đến một góc trong thân thể.

Người này cũng được a, thế nhưng có thể khiến Kính Hải vương phủ thất thủ.

Trường Thiên thấy nàng nhớ lại, cũng gật đầu nói “Nó là yêu quái từ thời kỳ thượng cổ rất hiếm thấy, tên gọi Cá voi. Thật ra từ ba vạn năm trước ta đã thấy nó một lần, lúc ấy nó vẫn chỉ là thú con, nhưng bây giờ đã lớn như vậy. Trở về sẽ nói tỉ mỉ cùng nàng.

Cá voi Xích Nha tất nhiên là khẩn cầu sự giúp đỡ của hắn. Trường Thiên cũng không trì hoãn thời gian, giống như Ninh Tiểu Nhàn, đưa tay đặt trên da của nó, đưa thần lực vào. Bản lãnh của hắn cùng ninh Tiểu Nhàn tất nhiên không giống nhau, thần lực vừa mới đưa vào cơ thể, Xích Nha run rẩy càng lợi hại, hiển nhiên là sát khí ở trong cơ thể cảm ứng được với thần lực của Trường Thiên, điên cuồng giãy dụa, Xích Nha cũng vì vậy càng thêm thống khổ. Nhưng mà kẻ này quả nhiên có thể nhịn, lại gắng gượng không nhúc nhích, chẳng qua là từ miệng phun ra tiếng kêu dài như ngựa hí.

May là đau đớn mặc dù kịch liệt nhưng cũng không kéo dài. Bất quá mười mấy hơi thở thời gian, Trường Thiên đã thu tay về, trong lòng bàn tay như bạch ngọc là một khối không khí tối đen như mực đang không ngừng quay cuồng, muốn trốn đi. Trường Thiên làm sao để nó chạy trốn, lấy ra một bình lưu ly, đem nó đặt vào “Cũng chưa từng thấy qua một thứ như thế, mang về nhìn kỹ một chút”

Đoàn sát khí này trong thân thể Xích Nha cũng to cỡ lốp xe, đến tay hắn lại chỉ như một nhúm nhỏ. Họa rời thân, cá voi đau đớn đứng thẳng lên, lập tức thân thể trở nên vững vàng.

Trường Thiên nhận thấy liền kéo nàng ngược về bờ, sau đó hai người thấy thân thể cá voi trở lại nước, một lần nữa hiện lên, đã hóa thành hình người. Lần này không phải là huyễn tượng nữa

Sát khí kia quả nhiên lợi hại. Ninh Tiểu Nhàn le lưỡi, chỉ một chút sát khí lại khiến cho Xích Nha chịu đủ hành hạ, ngay cả hóa thành hình người cũng không thể, đồ đáng sợ như thế rốt cuộc là từ nơi nào tới?

Xích Nha hướng về phía Trường Thiên cung kính cúi người, trầm giọng nói “Đa tạ thần quân, Xích Nha sẽ theo đường thủy, đi tới Ẩn Lưu”. Hắn là yêu quái thủy sinh, có thể tung hoành sông nước, nhưng bị thiên đạo ước thúc, không có năng lực cưỡi mây lướt gió, vì vậy phải mượn đường thủy mà đi, tốc độ ngược lại nhanh hơn đường bộ.

Trừ rồng là con cưng của trời, có thể đi khắp bốn bể cùng tam giới, đa số loài yêu quái thủy sinh đề bị hạn chế, nhiều nhất chỉ có thể tu luyện ra năng lực đi lại trên lục địa, nhưng muốn ngao du trên trời không chỉ là mơ tưởng.

Trường Thiên đối với lời hắn nói cũng không kinh ngạc, hiển nhiên hai người đã sớm nói xong. Hắn ném ra một lệnh bài trầm ngâm nói “Nếu ngại con sông trong rừng rậm Ba Xà không đủ lớn, ngươi có thể cư trú ở Vô Tận Hải bên cạnh rừng rậm” Cá voi thân thể quá lớn, cùng bản thể Ba Xà giống nhau, nếu thời gian dài không thể hóa ra bản thể, cũng không thoải mái.

Xích Nha vui vẻ nói “Như thế cũng tốt, Xích Nha cáo từ. Nếu trên đường lại gặp bằng hữu cũ, sẽ mời bọn họ cùng nhau tới Ẩn Lưu” Hắn trời sinh không thích sướt mướt rườm rà, sau khi vái lạy Trường Thiên, lại như suy nghĩ một chút, hướng Ninh Tiểu Nhàn thi lễ, lúc này mới lặn xuống, không thấy bóng dáng.

Cái thi lễ này cũng là có thâm ý, sắc mặt Ninh Tiểu Nhàn ửng đỏ, vội vàng nghiêng người không nhận lễ. Tiếp theo trong nháy mắt cự quái đã biến mất, nó trầm xuống làm nhấc lên từng đợt sóng lớn đánh vào bờ, qua thật lâu mới dừng lại.

Nàng không nói gì nhìn chằm chằm con sông đen ngòm “Thủy thần cứ như vậy đi?”

“Nàng nghĩ hắn nguyện ý ở chỗ này làm thủy thần?” Trường Thiên xoay người mà đi, nghe vậy cười một tiếng “Người Kính Hải vương phủ tấn công, Xích Nha bị trọng thương, từ sông Bạch Đào một đường chạy tới đây đã kiệt sức, ngay cả thu nhỏ thân hình lại cũng khó khăn. Thủy vực phía trước đều không lớn, hình thể nó lớn như vậy bơi không qua, không thể làm gì khác hơn là ngừng lại ở chỗ  này”

Nàng bước nhanh đuổi theo, lúc này chợt hiểu ra “Thì ra là chàng nói muốn tìm người, chính là nó? A, vậy thủy thần tiền nhiệm có chuyện gì?”

“Cũng đúng dịp, sau khi cùng nàng dừng lại ở trấn này, ta liền cảm nhận được yêu khí của nó phóng ra”’ Trấn này quá nhỏ, sau khi Xích Nha trọng thương không thể che hết yêu lực, dễ dàng bị hắn phát hiện, một đường cùng tới đây, lại phát hiện cố nhân bị thương “Lúc thượng cổ ta thấy nó, lúc ấy mới là một con cá voi nhỏ, hôm nay đã trưởng thành lớn như vậy”

Nàng thất thanh nói “Cá voi nhỏ?” Động vật sinh nở bằng bào thai, sao có thể sinh hạ ra cái con “Nhỏ” như thế?

Hắn liếc xéo nàng một cái “Hiếm thấy vô cùng. Loại yêu quái này lúc sinh hạ thường rất khó gặp được, sống qua mấy năm mới nở ra cá voi. Từ đó về sau sinh trưởng mặc dù không nhanh, nhưng hình thể theo tuổi tác càng lúc càng lớn, không có hạn mức lớn nhất. nó mặc dù lúc mới ra đời rất nhỏ, nhưng cuối cùng sinh trưởng so với cự kình còn lớn hơn rất nhiều. Nó có thể bình an sống qua ba vạn năm, trưởng thành với hình thể hiện tại cũng không kỳ quái”

“Ta điều tra rồi, thủy thần tiền nhiệm là một con cá chình tinh đạo hạnh sáu trăm năm. Nó là tiểu quái đạo hạnh cao nhất sông này, Xích Nha bơi tới nơi này liền mang nó làm thuốc bổ, một ngụm nuốt vào, kết quả thừa hưởng chức vị của nó”. Yêu quái cắn nuốt lẫn nhau không phải chuyện gì lạ, hơn nữa Xích Nha bị thương nặng, cần cấp bách đại bổ lại. “Cá chình trời sinh cần bổ âm, vừa hay làm thần hộ mệnh cho trấn nên không cần cường đoạt dân nữ. Đại khái là nó báo mộng cho người trong trấn, làm ra mánh lưới thủy thần ký chọn tân nương”

Tính toán ra, ba năm trước là lần chọn tân nương cuối cùng, vừa vặn thời gian Tiếu Tử thấy Xích Nha ở bờ sông. Từ góc độ này mà nói, Xích Nha không có nói láo, dĩ nhiên hắn cũng không cần nói láo. Vì vậy, chuyện thủy thần chọn tân nương không tính trên đầu hắn. Với tính cách của đại yêu quái, không tìm loài người gây chuyện đã là tốt rồi, nơi nào còn cố ý gây chuyện nhỏ như thế?

Xích Nha đối với nhân loại vốn không có hảo cảm, chẳng qua là tiếp quản thủy thần vị từ cá chình tinh, phát hiện tiếp nhận khói lửa cung phụng của nhân gian cũng tốt cho cơ thể nên mới có thể hạ mình ẩn núp ở đây, khi rảnh rỗi lộ vẻ hiển linh, làm vài chuyện có ích cho dân trong trấn.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion13 Comments

  1. Vậy là thu phục xong được một yêu quái thượng cổ nữa. Nhưng khôg nghĩ tới là ngừoi kính hải vương phủ cũng muốn bắt nó. Rốt cuộc là con cá voi này đắc tội gì với KHVP hoặc có công dụng gì với bọn người KHVP đây.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  2. Một con cá voi nhỏ thời thượng cổ coi nhu cố nhân từ 3 vạn năm trước.TT thu phục nó cũng chữa thương đều c9a mục đích với cáu sát khí mà HPM lưu lại trong Xích nha Kính Hải vương phủ có mục đích từ 3năm trước.Kính Hải này đầy rẫy bí mật như với xà cổ mà HPM dùng giết người có thể xích nha cũng bị tânh dụg như vây.thật may cho Xích nha gặp được TT lại có thể tự do bơi o hải vô tận không phải chôn ở con sông hẹp này vẫn chưa thấy 2 người đến cai tông phái mà TT nói có nhắc tới tiếu tử rồi
    Thanks editor mong chương sau.cố lên

  3. Thủy thần chọn tân nương gì đó thì ra chỉ là hiểu lầm. Do thủy thần trước bày ra để chọn tân nương bổ âm. Xích Nha có thể nói là may mắn nên gặp được Trường Thiên. Chứ nếu không bị người Kính Hải vương phủ bắt thì phiền toái của nó còn lớn hơn. Mà mắc cười nhất là Trường Thiên nói nó là cá voi nhỏ. Sợ là chỉ có chàng mới thấy được nó nhỏ thôi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Kính Hải Vuong phủ không biết bắt Xích Nha làm gì mà truy đuổi xa như vậy. May mà Xích Nha gặp TT thu phục dưới trướng của TT nếu không mạng nhỏ khó giữ

  5. Sát khí là của Hoàng Phủ Minh, lại có thể đánh vào trong người, ở trong đó tàn phá dần, 1 nhà Kính Hải Vương này là 1 bí ẩn mà chưa có lời giải đáp aaa

  6. Cám ơn các nàng đã edit nha
    Thuỷ thần cũng là cố nhân thôi, may mắn là việc chọn NTN là hiểu lầm, mà cungz chịu 1 quyền của TT rồi. Mục đích đi ra ngoài chuyến này là thu phục Xích Nha hay là tình cờ phát hiện vậy ta.
    Lại thêm tình tiết liên quan đến KHVP, không biết bí mật của KHVP là gì mà khiến nó có tầm ảnh hưởng lớn vậy nữa

  7. ôi cái thùng dấm :))) không chỉ chua lòm tỏa mùi còn già thấy mồ :))))

    “Nó là yêu quái từ thời kỳ thượng cổ rất hiếm thấy, tên gọi Cá voi. Thật ra từ ba vạn năm trước ta đã thấy nó một lần, lúc ấy nó vẫn chỉ là thú con, nhưng bây giờ đã lớn như vậy. Trở về sẽ nói tỉ mỉ cùng nàng.”

    đọc đến đây ước tính anh cũng phải tầm 4 vạn tuổi :)))))))))))))))

  8. Cái Kính Hải vương phủ này là lạ sao á, cảm thấy âm u vãi. Con cá voi này sống hơn 3 vạn năm còn bị đuổi tới vậy giống cá voi trên trái đất, mém tuyệt chủng. Tóm lại tương lai có vẻ cần sử dụng con này

  9. Song cái này cũng không đồng nghĩa với việc tiêng tông cho phép tông phái khác chạy tới lãnh thổ của mình giương oai
    = oa oa kêu đau
    Trừ rồng là con cưng của trời, có thể đi khắp bốn bể cùng tam giới, đa số loài yêu quái thủy sinh đề bị hạn chế,
    => đều bị hạn chế
    không biết KÍnh Hải Vuong Phu lại muốn làm gù nữa đây, môn phái này thật nhiều bí mật , cá Voi thời tiền sử hehe :)))
    mong chương sau, cảm ơn editor

  10. Yêu quái này có ích gì mà TT phải ra tay nhẹ nhàng thể nhỉ, tò mò ghê, đã vậy còn có KHVP tham gia vào nữa chứ, chờ mong sợ xuất hiện của HPM, cảm ơn các bạn editer ạ

  11. Tưởng đâu có một hồi đại chiến ai ngờ, nhưng như vậy cũng tốt, TT có thêm thủ hạ giỏi, lại cứu được một con yêu quái từ thượng cổ. Vậy chuyện chọn nương tử là bị nhầm, mà sao cô gái kia lại chỉ NTN nhỉ. Người của KHVP tìm con “cá voi” làm gì nhỉ, càng ngày càng thấy KHVP có nhiều bí mật, ngay cả HPM cả người đầy sát khí cũng vậy. Hóng chương sau, cảm ơn editor

  12. một chuyến đi không dài cũng dễ dàng thu phục được thủ hạ tốt, chúc mừng Thần Quân :v
    còn Tiểu Nhàn thì vừa bước ra khỏi cửa có chuyện, cũng may là chuyện tốt haha :v
    cảm ơn editor nhiều ;31

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close