Bia Đỡ Đạn Phản Công – Vuột mất người bảo vệ 11+12

24

Vuột mất người bảo vệ (11)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Vị thái giám có quyền thế nhất Đại Ngụy triều này trông còn tuổi già sức yếu hơn cả trong tưởng tượng của Bách Hợp, bề ngoài trông cũng bình thường không có gì nổi bật, lưng còng xuống, một đôi mắt hình như hơi mờ, trong tình tiết câu chuyện, Lưu Thuận vẫn đi theo bên cạnh Hoàng đế Đại Ngụy, sau đó lại chết đi một cách im hơi lặng tiếng trước khi Đại Ngụy diệt quốc, lúc này cho dù bề ngoài của ông ấy có bình thường đi nữa, nhưng vừa mở miệng, một đám thái giám nghe được mệnh lệnh của ông ấy liền vẫn sợ hết hồn.

Có người cuống quít tiến lên đi kéo tay Tào công công, Tào công công mới vừa còn vui vẻ lúc này tay chân đã lạnh băng, bị lôi kéo như vậy, liền trực tiếp khiến cho tiểu thái giám đã bị dọa cho bể mật này té xuống, lúc này mắt lão ta vẫn còn nhìn chằm chằm, chỉ là mạch đập, hơi thở đã ngừng, mới vừa ở trong đại điện vậy mà chẳng biết lúc nào đã chết đi, vốn là một bữa tiệc gia yến đang yên đang lành, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, Hoàng đế tất nhiên cực kỳ tức giận, liền phất tay áo rời đi.

Mấy hoàng tử đang muốn dốc sức lấy lòng Hoàng đế một phen, nhưng không ngờ Tào công công đột nhiên lại chết, sắc mặt Tam hoàng tử là khó coi nhất, Tào công công vừa mới đầu nhập vào hắn ta không lâu, vô duyên vô cớ lại chết dưới mí mắt mọi người như vậy, ngay cả bị kẻ nào làm hại cũng không biết được, mọi người giật mình, đều hoài nghi lẫn nhau.

Vừa nãy Bách Hợp thấy rõ ràng, Âm Tú hô một câu ‘Có thích khách’ xong liền đánh chết Tào công công, nàng biết Âm Tú mạo hiểm như vậy chính là vì muốn giải vây giúp nàng, nhưng Tào phụ vừa chết, theo quy củ trong cung, thế lực Đô tri giám liền phải tẩy bài lại một lượt, nếu thái giám mới nhậm chức đổi người, thì dòng chính của Tào công công trước đó sẽ gặp phải đả kích, lúc trước Âm Tú và Tào công công qua lại thân cận, sau này nhất định sẽ bị liên lụy. Lúc này còn chưa phải lúc hắn suy nghĩ tốt đường lui, nhưng bởi vì chính mình mà lại chặt đứt đường lui. Vẻ mặt Bách Hợp có hơi phức tạp nhìn Cửu hoàng tử vẫn u mê không biết một cái, mặc dù biết mình không nên giận chó đánh mèo lên người một đứa trẻ, nhưng khi nhìn lại Cửu hoàng tử, trong lòng Bách Hợp tự dưng sinh ra mấy phần lạnh lẽo.

Sau đêm đó, Cửu hoàng tử vốn chính là nhân vật bé nhỏ không đáng kể, nên tất nhiên bị chuyển đi, trong cung bởi vì chuyện thích khách ồn ào, nên lão Hoàng đế đều bắt đầu sai người điều tra rõ. Nửa tháng sau một tên thái giám của Đô tri giám tên là Ngụy Luân được đề bạt lên, tên này vốn là con nuôi của lão thái giám Thượng thực giám, sau khi thượng vị, chuyện đầu tiên chính là đuổi hết những người mà ban đầu đi theo bên cạnh Tào công công đến những chỗ khác, đây vốn là chuyện thường trong cung khi mới tiếp nhận cũ thôi, không ai sẽ cảm thấy kinh ngạc với chuyện như vậy. Nhưng khi Bách Hợp nhìn thấy Âm Tú lại mặc vào một bộ quần vải áo thô, đội mũ nhọn quả dưa một lần nữa, lại nhớ tới bộ trang phục tiểu thái giám lúc mới tiến cung, trong lòng lại càng chua xót.

“Đừng khóc.” Sau khi Tào công công chết, Âm Tú bị phái về Binh công cục, bởi vì lúc trước khi rời khỏi Binh công cục, hắn đắc tội với nội thị chủ quản Binh công cục lúc đó, nên lần này trở về hắn bị ngược đãi không í. Bách Hợp thấy trên tay hắn đều là nốt mận lớn nhỏ, ánh mắt vẫn không nhịn được xót xa. Mặc dù hắn luyện võ, nhưng thân thể đến cùng vẫn là người phàm, một đôi tay gần như tróc hết cả da, mới có một ngày, mà đôi tay đã xuất hiện vết máu loang lổ rồi.

Hắn định vươn tay lau nước mắt cho Bách Hợp, nhưng lại giống như sợ tay mình thô ráp làm trầy da nàng, liền cầm tay áo cẩn thận lau mặt cho nàng: “Lão già Tào phụ kia, huynh đã chương mắt lão ta từ lâu rồi, lão ta muốn huynh giết Đại hoàng tử, nhưng huynh không làm được, cho nên, khụ khụ, khụ, cho nên mới giết lão ta.” Âm Tú lắp bắp giải thích, hắn không nói lời này còn đỡ, vừa nói lời này, trong lòng Bách Hợp liền càng thấy khó chịu hơn, nếu Âm Tú thật sự muốn giết Tào phụ, thì cũng sẽ không đặc biệt chọn một thời cơ như vậy, hắn có thể đợi sau khi mình đứng vững gót chân rồi lại giết Tào phụ, nhưng hết lần này tới lần khác vì giải vây giúp mình giải vây, mà hắn lại dùng phương pháp ngu xuẩn nhất, lúc này ngược lại hắn còn tới an ủi mình, tâm tình Bách Hợp không khỏi trầm trọng, tiến lên một bước nhỏ, vươn tay vòng qua hông hắn, tựa đầu vào trước ngực hắn.

Cử chỉ này khiến Âm Tú giật mình, cả người hắn đều cứng lại, thật lâu sau cả người hắn mới như bắt đầu hơi run rẩy, giống như muốn đẩy Bách Hợp ra, nhưng cuối cùng lại không nỡ, do dự một lúc lâu, hắn mới thu hai cánh tay lại, ôm Bách Hợp thật chặt.

“Không sao, không sao, chỉ là tạm thời ở đó hai ngày thôi, huynh……” Hắn hơi ngập ngừng, dường như ngay cả nói cũng không rõ, Bách Hợp lắc đầu, Âm Tú lại giống như rất sợ nàng cảm thấy khó chịu, cả người như bị điện giật vội vàng buông nàng ra, vẻ mặt hắn hơi đáng thương, căn bản không có trầm mặc và trấn định như lúc bình thường: “Huynh, huynh……”

“A Tú, là muội làm liên lụy tới huynh.” Lời này của Bách Hợp vừa thốt ra khỏi miệng, đầu cảu Âm Tú liền lắc liên tục như trống bỏi: “Không phải, muội không có làm liên lụy tới huynh.” Hắn làm cho Bách Hợp, cũng là chính hắn nguyện ý, không phải bị ai liên lụy, nghe thấy Bách Hợp nói như vậy, trong mắt Âm Tú hiện lên mấy phần rầu rĩ không vui: “Ở Binh công cục mặc dù trông phải chịu đau khổ da thịt, nhưng kỳ thật tự tại hơn đi theo bên cạnh Tào phụ lúc trước nhiều lắm.” Chỉ tiếc tạm thời mình không thể chăm sóc cho Bách Hợp, Âm Tú nghĩ đến đây, trong mắt hiện lên một tia âm ngoan, lần này Bách Hợp suýt nữa gặp chuyện không may, cũng là bởi vì Tam hoàng tử thêu dệt ra chuyện, nhất định có một ngày hắn sẽ giết chết Tam hoàng tử, nếu không khó bảo toàn ngày nào đó hắn ta lại nhớ tới Cửu hoàng tử nữa.

Bách Hợp thấy hắn cúi thấp đầu, chỉ cho rằng hắn không muốn nhắc lại vấn đề này nữa thôi, dù sao Tào phụ đã chết, có nói xin lỗi nữa cũng là vô dụng, chính là mình cảm thấy lão ta chết quá sớm, nhắc tới chuyện này cũng chỉ phí công thôi, nàng nói với Âm Tú mấy câu, Âm Tú cũng không ở lại lâu, nhìn Bách Hợp một cái, thân ảnh mới biến mất khỏi phòng Bách Hợp.

Đang lúc Bách Hợp nghĩ xem mình có nên diệt trừ luôn cả thái giám chưởng sự của Binh công cục hay không, tránh cho tên này cứ ám toán Âm Tú mãi, nhưng còn chưa đợi đến nàng ra tay, thì Âm Tú lại được thái giám Lưu Thuận của Ti lễ giám nhìn trúng, nhận làm đồ đệ mang theo bên cạnh.

Tin tức này lập tức dẫn tới chấn động thật lớn trong nội cung, Lưu Thuận mặc dù có bề ngoài bình thường, nhưng thân là thái giám tổng quản của hoàng cung Đại Ngụy, bản thân lại là người ở gần Hoàng đế nhất, có thể nói là người có quyền thế nhất trong số các nội thị trong cả hậu cung Đại Ngụy quốc, vậy mà ông ấy lại nhận Âm Tú – thân tín lúc trước của Tào công công, lúc này đã tương đương thành con cờ bị vứt bỏ, điều này không khỏi làm cho rất nhiều người trong bóng tối cũng bắt đầu tính toán. Vào lúc này, Âm Tú quật khởi, ở trong mắt những người khác chính là vừa ghen tỵ vừa oán hận, những người mà lúc trước cách xa hắn, lúc này hận không thể thân cận hơn với hắn; những người mà trước kia khinh bỉ hắn , giờ đây liền ước gì được bưng trà rót nước trước mặt hắn.

Nhưng trong thời khắc mấu chốt này, phong quang của Âm Tú theo Bách Hợp thấy lại là kỳ ngộ và nguy cơ cùng tồn tại, mà trong tình tiết câu chuyện, Đại Ngụy bị tiêu diệt chỉ còn cách lúc này hơn ba năm, lúc trước, Bách Hợp thay đổi tình tiết câu chuyện, không còn là Ly Bách Hợp được Hoàng đế Đại Ngụy sủng ái sau đó chủ động khiêu khích Lưu Thành nữa, quốc quân Đại Ngụy cũng không dễ tha thứ cho ba đại Vương khác họ, Đại Ngụy quốc lúc này mưa gió thất thường, bên ngoài có ba đại Vương khác họ nhìn chằm chằm, bên trong có chúng hoàng tử vì ngôi vị Hoàng đế mà liều chết tranh đấu.

Hiện tại, quốc gia đại sự, Bách Hợp còn chưa xen tay vào được, ngoại trừ thả tâm tử vào việc lo lắng đề phòng thay Âm Tú, thì thời gian còn lại nàng đều đặt đặt vào việc chăm sóc Cửu hoàng tử cùng với chuyên cần luyện võ công. Hai năm chớp mắt liền đi qua, trong hai năm này, cuộc chiến tranh giành Vương trữ giữa mấy vị hoàng tử càng trở nên kịch liệt, thời gian Âm Tú tới chỗ Bách Hợp càng ngày càng ít, cách lần trước hắn tới chỗ Bách Hợp, đã là một năm trước rồi. Bách Hợp biết hắn âm thầm đầu phục Đại hoàng tử, nhưng không phải giống như cùng Lưu Thuận đầu nhập vào Đại hoàng tử, mà là chính hắn âm thầm đầu phục Đại hoàng tử, cũng thay Đại hoàng tử làm rất nhiều chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Mà ở một bên khác, quan hệ giữa Đại Ngụy và ba đại Vương khác họ càng ngày càng căng thẳng, thân thể của vị lão quân vương luôn sa vào trong tửu sắc của Đại Ngụy quốc kia rốt cuộc bắt đầu xuất hiện vấn đề, bị bệnh nằm liệt trên long sàng.

Nước không thể một ngày không có vua, Hoàng đế đến giờ vẫn không chịu già cho tới lúc này mới rốt cuộc chịu thừa nhận sự thật là mình đã già đi, lão ta bắt đầu suy nghĩ người thừa kế ngôi vị Hoàng đế, có điều, suốt hai năm tranh đấu, mấy vị hoàng tử giết chóc lẫn nhau đều đã tổn thương nguyên khí nặng nề, trong số các hoàng tử trưởng thành, trừ Đại hoàng tử ra, mấy vị hoàng tử còn lại đều không phải là gãy chân thì chính là gãy tay. Đại hoàng tử vốn cho rằng mình nhất định sẽ là người thừa kế ngôi vị Hoàng đế, nhưng lão Hoàng đế lại ngoài dự tính của mọi người, chọn Thập Tứ hoàng tử mới ra đời không lâu, năm nay vừa mới hai tuổi của mình lập làm Thái tử.

Ngay khi Âm Tú nhận được tin tức này, liền nhanh chóng truyền tin tức ra khỏi cấm cung. Mấy năm nay, binh quyền trong tay Đại hoàng tử đã bị lão Hoàng đế đa nghi năng lại cực thích ôm quyền tước sạch, hết cách, Đại hoàng tử mới lại chọn hợp tác với thầy trò Lưu Thuận, chuẩn bị mượn nội thị đánh vào trong cung, ép lão Hoàng đế thoái vị nhượng hiền!

Đêm hôm đó trong hoàng cung đèn đuốc sáng rỡ, xung quanh tràn ngập một bầu khí căng thẳng quyết liệt, Bách Hợp dỗ Cửu hoàng tử ngủ xong liền nghe thấy bên ngoài có tiếng cãi nhau, cửa cung nặng nề bị mở ra, tiếng ‘Két’ này vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của bầu trời đêm, hầu như ngay cả cung điện vắng lặng cũng có thể nghe được rõ ràng, trong cung xung quanh cũng có thể nghe được tiếng bước chân không đồng đều, giống như cả tòa cung điện đều tràn ngập một mùi máu tươi. Bách Hợp một đêm không ngủ, nàng luyện đi luyện lại Thuật Luyện Thể, dẫn lượng lớn linh khí vào cơ thể mình, gần đây thực lực của nàng đã đột phá một giai đoạn, mặc dù không biết cái mà thế giới này gọi là Đại tông sư là dạng thực lực thế nào, nhưng lúc này dưới tình huống Bách Hợp đã có thể thuận tay mượn linh khí thiên địa để sử dụng, nàng có tự tin dù mình gặp phải Đại tông sư, liền tính nàng không đánh lại thì cũng có bản lĩnh chạy trốn.

Bên ngoài mơ hồ vang lên tiếng đám thị vệ mặc khôi giáp đi qua đi lại, sắc trời sáng rõ, hết thảy ngược lại yên tĩnh lại, tia nắng đầu tiên dâng lên từ hướng đông của thành cung cao cao, Bách Hợp trải qua một đêm luyện võ, trên người đã ra rất nhiều mồ hôi, Cửu hoàng tử trong phòng nhiều nhất là không quá một canh giờ sẽ thức dậy, Bách Hợp chuẩn bị nhân lúc này chuẩn bị xong đồ ăn cho Cửu hoàng tử, chính mình cũng thuận tiện đun chút nước để tắm. Nhưng nàng còn chưa kịp đứng lên, thì dư quang nơi khóe mắt lại thấy được một bóng người mặc mãng long bào màu bạc, đầu đội mũ sa màu xanh, mặt như quan ngọc đang dựa vào thân cây ngô đồng trong vườn chẳng biết từ lúc nào, lúc này đang mặt đầy dịu dàng nhìn nàng chăm chú.

 

Vuột mất người bảo vệ (12)

Đã hơn một năm không gặp, Bách Hợp nhìn Âm Tú đang ngậm cười, trong thời gian ngắn còn chưa phục hồi tinh thần lại, xương cốt thân thể của hắn đã bền chắc hơn rất nhiều, lúc này sát ý chân thực trên người dường như đã mơ hồ có khí thế lúc hắn chưởng đại quyền như trong tình tiết câu chuyện, thấy Bách Hợp quay đầu nhìn lại, hắn nhẹ giọng cười, đi tới gần Bách Hợp.

“A Tú!” Thân thể của hắn vừa mới động, Bách Hợp liền giống như phản ứng lại, thân mình nhảy lên nhào tới hắn, khóe mắt đuôi lông mày của hắn đều đang cười, dang tay ôm nàng vào lòng. Hắn lúc này đã trải qua đủ loại âm mưu phản bội, nếu nói hắn còn có thể ôm người nào vào lòng mà không có chút phòng bị nào, thì trừ người trước mắt ra, Âm Tú thật sự không nghĩ ra còn có ai khác nữa, liền tính lúc này trong tay Bách Hợp có cầm lấy vũ khí đâm vào ngực hắn, thì Âm Tú cảm thấy mình cũng sẽ không chút do dự nhét cả người nàng và kiếm vào lòng.

“Tiểu Hợp, hôm nay huynh đã thành tổng quản Ti lễ giám rồi.” Ôm thật chặt người trong ngực, ẩn nhẫn hơn một năm nay, đến lúc này rốt cuộc mới cảm thấy đáng giá, Âm Tú chỉ cảm thấy trái tim chưa bao giờ buông xuống của mình tới bây giờ đã trở về vị trí của nó, hắn ôm chặt Bách Hợp trong ngực, đôi môi giật giật, sau khi chuyện thành công, chuyện đầu tiên hắn muốn làm chính là gặp nàng, nhưng khi chân chính nhìn thấy nàng, cái miệng luôn biết ăn nói ở trước mặt người khác lúc trước, giờ phút này lại như thế nào cũng không nói được nên lời, mở miệng nói câu đầu tiên lại là nói ra chuyện mình thăng chức.

Quần áo trên người hắn đã được thay, nhưng vẫn không thể che hết mùi máu tươi đầy người hắn, Bách Hợp theo bản năng đưa tay sờ ngực hắn, động tác này làm cho lo lắng giữa chân mày Âm Tú bị quét sạch, hắn nở nụ cười, một đôi mắt giống như hai vầng mặt trời nhỏ, khóe miệng nhếch lên lộ ra hàm răng trắng noãn đều đặn. Hắn luôn là bình tĩnh nội liễm, cực ít khi cười tươi đến như vậy, liền tính khi hắn còn chưa tịnh thân, hắn cũng chưa từng cười đến thoải mái tùy ý như vậy, Bách Hợp thấy vậy trong lòng liền thấy ấm áp, hắn vươn tay vuốt tóc Bách Hợp, giúp nàng vén lọn tóc bị mồ hôi thấm ướt ra sau tai: “Huynh không có bị thương, hôm nay có người muốn làm tổn thương huynh, đã không còn dễ dàng nữa rồi, Tiểu Hợp à.” Ánh nắng sớm mới xuất hiện chiếu lên người hắn, Bách Hợp đứng gần hắn, ngay cả lông tơ rất nhỏ trên gương mặt hắn cũng có thể thấy rõ ràng, trong đôi mắt hắn còn mang theo một tia máu có sự tự tin cường đại: “Hôm nay huynh đã đột phá cảnh giới Tông sư rồi.”

Lúc hắn nói xong lời này, hai mắt liền nhìn Bách Hợp chăm chú, một bàn tay chậm rãi mở ra, cơ hồ lấy mắt thường có thể thấy được không khí tụ lại trong lòng bàn tay hắn, theo bàn tay Âm Tú nắm lại, luồng linh khí có vẻ nguy hiểm này liền hóa thành hư vô nhập vào trong cơ thể hắn: “Cho nên huynh không có bị thương.” Mùi máu trên người hắn là của người khác, đêm qua Đại hoàng tử đánh vào cung cấm, giết không ít người, Âm Tú ngoài mặt là đầu phục Đại hoàng tử, tất nhiên cũng cùng hắn ta giết không ít.

Nghe được hắn không bị thương, Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hắn đã tiến vào cảnh giới Đại tông sư, trong lòng vừa mừng vừa sợ: “Huynh đã tiến vào cảnh giới Đại tông sư rồi?”

Âm Tú mỉm cười gật đầu, ánh mắt ôn nhu: “Là nhờ phương pháp cổ truyền mà muội đã dạy cho huynh.” Thân thể hắn vốn đã tàn, trong cơ thể căn bản không tích trữ được linh khí, liền tính mình có cực khổ hơn người khác gấp trăm lần, dù có tu luyện ra linh khí mà thân thể tàn phá không tích trữ được, thì tất nhiên tu luyện trước đó liền tương đương với uổng công. Nhưng sau khi Bách Hợp dạy hắn Thuật Luyện Thể Tinh Thần lại hoàn toàn giống như trời sinh liền soạn riêng cho hắn vậy, không cần tích trữ linh khí, Thuật Luyện Thể Tinh Thần đến hậu kỳ có thể dễ dàng mượn linh khí thiên địa để dùng, cứ như vậy bản thân Âm Tú vốn trời sinh là thân thể dương cốt, lại có thêm một phương pháp có thể mượn dùng linh khí của thiên địa bất cứ lúc nào, thân thể của mình không cần phải tích trữ linh khí nữa, thiên địa liền tương đương với thân thể của hắn, tu luyện liền trở nên dễ dàng, đột phá tất nhiên lại càng dễ dàng hơn.

Trong lòng Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm, chỗ kỳ diệu của Thuật Luyện Thể Tinh Thần, nàng đương nhiên biết, nhưng nàng không nghĩ tới phương pháp như vậy lại có tác dụng với Âm Tú, Bách Hợp nhớ đến cảm giác nguy hiểm mà trên người Âm Tú mới để lộ ra trong nháy mắt vừa rồi, tuy nói mang đến cho nàng áp lực nhất định, nhưng cũng không phải là trí mạng với nàng, từ điểm này nàng đại khái đã có thể nhìn ra thực lực của mình, chỉ sợ nàng sẽ không đạt tới cái cảnh giới gọi là Đại tông sư ở thế giới này, nhưng khẳng định cũng không thua kém bao nhiêu, sau này khi đối mặt với Lưu Thành cùng với Đại tông sư phía sau hắn ta, rốt cuộc Bách Hợp cũng có thể thở ra một hơi.

“Đi theo huynh.” Giờ phút này Âm Tú giống như một đứa trẻ đang cố gắng biểu hiện mình, khẩn cấp muốn cầm món đồ mà mình đang có bày ra cho Bách Hợp xem, hắn nắm tay Bách Hợp đi ra khỏi tòa cung điện của Cửu hoàng tử đã vây khốn Bách Hợp gần năm năm này, một đường đi thẳng đến nơi cao nhất của hoàng cung Đại Ngụy, đi tới cung điện có thể nhìn thấy cả Đô thành Đại Ngụy, trên đường, rất nhiều nội thị thấy hắn liền tránh sang một bên, lúc này Âm Tú giống như đi dạo trong sân vắng vậy, nắm tay Bách Hợp ung dung đi qua trước mặt đám người này.

Tiến vào Đô thành Đại Ngụy quốc đã mấy năm, thân thể Ly Bách Hợp này cũng đã sắp hai mươi tuổi, nhưng với tòa Đô thành Đại Ngụy này, kỳ thật vô luận là Ly Bách Hợp trong tình tiết câu chuyện hay là Bách Hợp hiện tại thì cũng đều cảm thấy xa lạ, trong tình tiết câu chuyện, Ly Bách Hợp một lòng muốn leo lên, nhưng lại bỏ qua phong cảnh quanh người. Lúc này Bách Hợp đang được Âm Tú dẫn đi ngang quan ngự hoa viên, mới phát hiện cho dù mình đã tiến vào nhiệm vụ cung đình nhiều lần, đã từng nhìn thấy những vườn hoa còn xinh đẹp hơn nơi này, nhưng nàng lại chưa từng để ý tới, giờ đây thấy Âm Tú mang theo vẻ mặt lấy lòng nhìn nàng chăm chú, nàng bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút xúc động.

“A Tú, vị Đại tông sư của hoàng cung Đại Ngụy kia, huynh đã tìm được chưa?” Lúc hai người đi tới bên ngoài nơi đại biểu cho hoàng quyền cao nhất là Dưỡng Tâm điện, thì một cơn gió sớm thổi vào hai người, vạt áo lọn tóc rối bị thổi bay phấp phới không ngừng, hai dải lưu tô màu bạc rũ xuống từ chiếc mũ trên đầu Âm Tú cũng bay múa theo gió, hắn thuật lại tình cảnh bức vua thoái vị trong đêm qua cho Bách Hợp nghe, hai năm qua, hắn lợi dụng cái thân phận đồ đệ của Đại thái giám tổng quản Ti lễ giám Lưu Thuận này cũng đã âm thầm nuôi dưỡng không ít thủ hạ của mình, vì vậy đêm qua cùng Đại hoàng tử nội ứng ngoại hợp, hơn nữa lợi dụng võ công của mình, đã rất dễ dàng nắm giữ được tình hình, tuy nói võ lực cá nhân không đủ địch lại thiên quân vạn mã của kẻ địch, nhưng nếu thực lực cao đến trình độ chỉ bằng vào danh tiếng liền có thể bức lui một đội quân, khiến cho họ không dám tùy tiện xâm chiếm như Đại tông sư, thì đã đủ để chứng minh tầm quan trọng của thực lực rồi.

Hôm qua Âm Tú vốn cũng đã chuẩn bị nhất quyết sinh tử với tên Đại tông sư kia, nhưng thật không ngờ hắn tìm hết cả hoàng cung, tên Đại tông sư thủ hộ Đại Ngụy kia lại căn bản không xuất hiện, liền tính đêm qua khi Đại hoàng tử tru diệt Thập Tứ hoàng tử vốn được Hoàng đế Đại Ngụy lập làm Thái tử, thì Đại tông sư hộ quốc của Đại Ngụy cũng không thấy bóng dáng, sau khi Đại hoàng tử đăng vị liền đưa Thái thượng hoàng và Lưu Thuận đi, mà hắn thì rất thuận lợi kế thừa vị trí vốn là của Lưu Thuận, hôm nay trở thành thái giám tổng quản Đại Ngụy quốc.

“Chưa.” Nói đến vấn đề này, sắc mặt Âm Tú liền âm trầm xuống, nhưng chỉ trong nháy mắt hắn liền cười lên: “Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, nếu hắn ta không xuất hiện thì thôi, có xuất hiện thì huynh cũng chưa chắc sợ hắn ta.” Lúc trước hắn mới chỉ ở cảnh giới Tông sư, thì tên Đại tông sư thủ hộ Đại Ngụy kia đã không phải là đối thủ của hắn, giờ hắn cũng đã tiến vào cảnh giới Đại tông sư, đương nhiên Âm Tú càng không sợ người này.

Bách Hợp trầm ngâm một lát rồi gật đầu, hiện giờ nàng cũng có thực lực, liền tính Đại tông sư âm thầm đánh lén đi nữa, chỉ cần có nàng ở đây, nàng và Âm Tú liên thủ, thì muốn đối phó một Đại tông sư dù cho không chắc chắn sẽ thắng, nhưng tự vệ vẫn nhất định nắm chắc.

Hai người đứng ở trước Dưỡng Tâm điện một lúc lâu, cho đến khi có nội thị vội vã đến nói là tân hoàng cho mời Âm Tú, Âm Tú mới hừ lạnh một tiếng, trước tiên đưa Bách Hợp trở về rồi mới rời đi.

Bởi vì lúc ban đầu đăng vị, Đại hoàng tử đã mượn thế của Âm Tú, nên phải trọng dụng hắn. Tuy nói Hoàng đế khai quốc của vương triều Đại Ngụy từng nói rõ, nội thị không được tham chính, nhưng trước khác nay khác, lúc Đại hoàng tử chuẩn bị đoạt vị đã thả ra một chút quyền lực, giờ muốn thu hồi lại là khó khăn cực kỳ. Âm Tú không chỉ là trở thành Đại tổng quản Ti lễ giám, chủ quản hơn hai vạn thái giám trong hoàng cung Đại Ngụy, mà thậm chí hắn còn bắt đầu dần dần nhúng tay vào chính sự của vương triều Đại Ngụy, nhằm bắt đầu lót đường cho Cửu hoàng tử kế vị sau này. Tân hoàng của vương triều Đại Ngụy lên ngôi một năm, sau khi vừa đắc thế liền trầm mê trong tửu sắc, gần như bước theo con đường cũ của lão Thái thượng hoàng ngày trước. Âm Tú thì ngoại trừ làm thái giám tổng quản ra, hắn còn bắt đầu dần dần thay Hoàng đế xử lý công văn. Văn võ cả triều của Đại Ngụy quốc thấy vậy, mặc dù trong lòng rất phản đối, nhưng hôm nay thế lực của Âm Tú đã thành, cánh chim đã đủ gió, nếu trong triều có tiếng hô phản đối hắn, dưới tình huống không cần trải qua sự đồng ý của tân hoàng, Âm Tú sẽ trực tiếp diệt trừ các triều thần thỉnh cầu Hoàng đế hủy bỏ chức vị và thiên đạo vạn quả hắn.

Ở sau lưng có rất nhiều người mắng Âm Tú họa quốc ương dân, nhưng có người hận hắn, thì tất nhiên đồng thời cũng có người bắt đầu lấy lòng hắn. Âm Tú hiểu rất rõ, nội thị hiện giờ, bản thân chỉ có một thân một mình rất khó tạo thành thế lực, cho dù võ công của hắn có hơn người đi nữa, thì cũng khó tránh khỏi điểm yếu là thế đơn lực cô, trong cung này gốc rễ của hắn vững vàng thì không đáng sợ, hắn cũng không sợ chết, nhưng hắn sợ mình chết sẽ không còn ai che chở Bách Hợp nữa, nếu hắn đã vào cung, thì phải thay Bách Hợp dựng nên một bức tường phòng vệ kiên cố, để sau này vô luận là ai cũng không thể gây thương tổn cho nàng được, thậm chí kể cả Hoàng đế, sau này muốn ra tay với Bách Hợp, thì cũng phải cân nhắc phân lượng.

Hình ảnh Tam hoàng tử dễ dàng quát bảo Bách Hợp bước ra khỏi hàng, Tào công công sai người ném Bách Hợp ra ngoài vào ngày đó, chỉ sợ chính là nhiều năm sau vẫn còn quanh quẩn trong đầu Âm Tú, liền tính lúc này Tam hoàng tử đã bị phế, thậm chí Tào công công đã bị đích thân hắn giết chết, nhưng Âm Tú luôn có một loại cảm giác không an toàn, hắn luôn cảm thấy dường như mình còn chưa làm đủ, vì vậy hắn bắt đầu uỷ quyền cho đám thái giám trong cung, đề bạt phần lớn thân tín của mình, dạy họ biết chữ biết võ công. Vào năm Tân hoàng Đại Ngụy thứ hai, thế lực của hoạn quan trong triều đã lớn mạnh đến trình độ khổng lồ mà trong suốt 300 năm từ khi vương triều Đại Ngụy lập quốc chưa từng có.

Về sau, ngoại trừ ở bên trong nhậm chức tổng quản, cũng thay Hoàng đế phê duyệt tấu chương ra, thì ở bên ngoài Âm Tú lại càng đảm nhiệm chức Cửu môn Đề đốc, trong cung ngoài cung người người e ngại.

Thiếu niên hèn mọn ngày xưa, ai cũng không nghĩ tới, vào mấy năm sau lại có quyền lực khuynh thiên, trong lúc cả vương triều Đại Ngụy đều bị bao phủ trong bóng ma tên là Âm Tú, thì xuân qua hạ đến.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion24 Comments

  1. Ôi! Hồi hộp quá! Mà Bách Hợp có ý định phò tá Cửu Hoàng tử lên ngôi n sao k thấy bỏ công ra đào tạo nhỉ? Hay tỷ định tạo ra 1 vị vua bù nhìn r buông rèm nhiếp chính? ;92

  2. A! Bjo ms nghĩ ra! Liệu có knao Lưu Thuận chính là vị Đại tông sư huyền bí đó k nhỉ? ;92 z nên ông ấy mới nhìn chúng thực lực của Âm Tu và nhận làm đồ đệ chứ!

  3. Âm Tú bây giờ quyền khuynh thiên hạ rồi. Nhưng có ai biết rằng chàng ta làm tất cả chỉ vì một người mang tên Ly Bách Hợp. Bây giờ thì Bách Hợp đã có chàng bảo vệ mọi nơi, không ai dám hạch sách hỏi tội Bách Hợp. Chỉ không biết Lưu Thành và Mạnh Thúy Thúy hiện giờ ra sao.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  4. Thế Giới này là lần đầu tiên Bách Hợp thực lòng chủ động thân cận nhân vật trong truyện mà không phải hư tình giả ý, đọc mà thổn thức, Âm Tú thông minh tuyệt luân, là người có thể đứng đầu thiên hạ mà lại cam chịu thủ hộ dưới một người. Trong TG này vai trò mà Bách Hợp đảm nhiệm hầu như đều không phải làm cái gì, Âm Tú thay nàng thực hiện tất cả bên ngoài, chịu đựng mọi đau đớn, đồn thổi, che chắn cho tòa lầu các của mình. Mị thiết nghĩ sau khi đưa hoàng tử lên ngôi, một là cả hai sẽ cùng du sơn ngoạn thủy, hai là Âm Tú lựa chọn một mình rời đi
    Cái kết SE có thể khiến cho cả câu truyện thêm cao trào và tình cảm của Bách Hợp sẽ bước sang trang mới nếu như Âm Tú là một thần hồn của Lý Duyên Tỉ
    Bảo hộ như vậy ai có thể cưỡng lại đây :v

  5. Đừng nói gì. Nữa nếu có moitj ngày ta gặp được một người yêu mình như AT cho dù không trọn vẹn ta cũng bằng lòng sống bên cạnh Huynh làm tri kỉ .
    Cảm ơn edit và beta đã vất vả nhiều lắm luôn .

  6. Thế giới này hay quá, tuy có buồn nhưng rất cảm động, đặc biệt là tình cảm Âm Tú dành cho Ly Bách Hợp. Đọc đến chương này thấy quen quen, hình như ở thế giới nào đó cũng có 1 thái giám quyền lực khuynh thiên bảo vệ Bách Hợp rồi (không nhớ rõ) :P
    Thank editor <3

  7. wow wow! Tình cảm của AT với Hợp tỷ đúng là quá sâu nặng luôn ấy, chắc đây cũng là 1 phần của Duyên Tỷ huynh ha. Không ngờ AT lại có thể hát triển thế lực nhanh chóng như vậy. Có lẽ chương sau là nhiệm vụ của Hợp tỷ có thể hoàn thành rồi

    tks tỷ ạk

  8. phần này cảm động tình cảm 1 lòng của Âm Tú dành cho nguyên chủ quá, tại sao lại phải tình sâu nghĩa nặng như vậy? không cần biết lý do, chỉ cơ bản là người đó muốn gì là hắn sẵn sàng trả giá cho tất cả để đánh đổi lấy, để cướp lấy, cái gì cũng không tiếc, ngay cả tính mạng của mình. Vì điều gì cơ chứ?
    nhưng cũng đáng trách cho cái thằng Âm Tú này, có sức lực, có thủ đoạn, có đầu óc đi giành giật tất cả để lót đường cho mục đích của nguyên chủ, nhưng sao lại không có can đảm đi dành lấy tình yêu cho mình? đâm đầu 1 cách không có ánh mắt?
    cái tinh thần hắn đi giành cướp thiên hạ cho người mình yêu kia, mà dồn vào việc tự mình đem lại hạnh phúc cho nguyên chủ, có phải tốt hơn không???? ;50 ;50 ;50 ;50

  9. đọc chương nào cũng thấy xót xa cho Âm Tú. Không biết đây có phải là một trong những thất tình của Lý Diên Tỉ, thể hiện đức tính hy sinh cho người mình yêu. Đây có thể là một nhiệm vụ mà BH có vẻ không cần làm j nhiều vì cô đã được một ng đàn ông bảo vệ. Chỉ mong muốn câu chuyện này sẽ có kết thúc HE chứ SE là khóc 1 dòng sông quá ;53

  10. ;41 Quyền khuynh thiên hạ chỉ để bảo vệ nàng một đời bình an! Làm tri kỉ bên nhau 1 đời xứng đáng lắm

  11. Cảm động trước những việc làm mà Âm Tú làm vì BH. A luôn cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ phải cố gắng mở rộng thế lực hơn nữa để bảo vệ BH.

  12. Không biết Cửu hoàng tử đã đỡ hơn trước chưa, đưa một người yếu đuối lên ngôi cũng không tốt cho bách tính. Vị vương gia khác họ sắp lên sàn rồi, tên đại tông sư chắc là người của hắn ta.

  13. Đôi khi yêu 1 ng chỉ cần người ấy muốn và hạnh phúc thì điều gì cũng có thể làm.

    Thanks editor and beta

  14. Ờ nhỉ, tên phụ lòng thành vương đã lâu không xuất hiện. giờ âm tú đã có thực lực, sao không trực tiếp đối phó hắn luôn? không biết phải nói sao, âm tú vì một người con gái mà đi tới nước này, biển cạn đá mòn cũng đến thế là cùng

  15. Ta thấy cảm động tình cảm của Âm Tú dành cho nguyên chủ quá, không cần biết lý do, chỉ cơ bản là người đó muốn gì là hắn sẵn sàng trả giá cho tất cả để đánh đổi lấy, để cướp lấy, cái gì cũng không tiếc, ngay cả tính mạng của mình
    ;58
    Cảm ơn editor!!!

  16. Cẩm Tú Nguyễn

    AT giờ đây quyền khuynh thiên hạ rồi. Tên LT kia chắc sẽ dùng khẩu hiệu tiêu diệt hoạn quan để soán ngôi quá

  17. Bách tỷ cùng Ấm Tú đã lót đường trải thảm sẵn chờ cửu hoàng tử trưởng thành, nếu bé này còn không theo học Bách tỷ cẩn thận thì quá phụ lòng tỷ rồi. Mong rằng 2 người sớm giết chết tên Thành vương rồi quy ẩn giang hồ, làm tri kỉ tới cuối đời
    ~~~
    Thanks editors <3

  18. Từ một người con trai hiền lành ít nói vì bảo vệ người mình yêu anh đã hy sinh gần như là hết mọi thứ, anh không ngại người ta mắng anh hại quốc, anh chỉ sợ sau khi anh ngã xuống thì không ai bảo vệ chị. Anh thấy chị dọn một con đường bằng phẳng. Tình cảm anh dành cho chị hơn cả tình yêu.

  19. Giết ngàn vạn người. Huỷ cả giang sơn. Chỉ cầu bảo vệ được 1 nữ nhi trong lòng bàn tay. Haizzz riêng điểm này thấy anh Duyên tỷ đúng là cường bạo. 1 mảnh hồn thất lạc của anh đã thâm tình vậy rồi. Nếu thu thập đủ thất tình chắc điên đảo chúng sinh lắm anh ơi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close