Bia Đỡ Đạn Phản Công – Vuột mất người bảo vệ 7+8

23

Vuột mất người bảo vệ (7)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Bên này bởi vì ít người, nên trong cung điện này Bách Hợp được ở phòng riêng, hơn nữa thiên điện này cũng không lớn, quét dọn cũng không khó khăn, chỉ cần hoàn thành xong công việc trong ngày, tất cả thời gian còn lại đều là của nàng, sau khi Bách Hợp tới đây liền có rất nhiều thời gian rảnh rỗi, nàng đều dùng toàn bộ vào việc luyện võ công. Âm Tú thì từ sau khi nàng được thả ra khỏi phòng tối vẫn không thấy xuất hiện nữa, bởi vì Bách Hợp mới tới cung điện của Cửu hoàng tử, nên mặc dù trong lòng lo lắng cho Âm Tú, nhưng cũng không tùy tiện ra ngoài thăm dò tin tức của hắn.

Trong cung Cửu hoàng tử thường ngày hết sức vắng lạnh, yên tĩnh đến nỗi giống như một tòa thành chết, hai tháng sau Bách Hợp vẫn không nghe được tin tức của Âm Tú, rốt cuộc nàng không ngồi yên được nữa, ngày đó nhân lúc ban đêm liền chuồn ra khỏi cung đi đến Binh công cục, trên đường liền nghe được có hai tiểu thái giám đang mắng chửi: “Cha nuôi cần gì so đo với loại tiểu nhân như Âm Tú kia? Lúc này chỉ sợ Tào công công coi trọng hắn ta, nhưng có thể coi trọng hắn ta đến khi nào? Luôn có lúc hắn ta sơ suất, đến lúc đó lại thu thập hắn ta, chẳng phải tốt hơn?”

“Đúng! Người bên cạnh Tào công công nhiều, đến lúc đó chỗ nào có đất cho hắn ta đặt chân chứ, tiểu tử này có thủ đoạn âm độc, người đắc tội lại nhiều, đến lúc đó cha nuôi lại xử hắn ta là được.” Người có giọng nói chói tai cũng khuyên. Bách Hợp nghe được tên Âm Tú liền núp trong góc khuất không dám lên tiếng, thật lâu sau một giọng nam trung niên âm trầm mới vang lên: “Hừ! Ban đầu ta đúng là nhìn nhầm, tiểu tử này rõ ràng là con rắn độc, giờ giúp đỡ Tào công công lại dám giết người của ta, nhất định cũng có ngày ta phế đi tứ chi của hắn ta!”

Nói xong, sau khi một chuỗi tiếng bước chân từ từ đi xa, Bách Hợp mới đứng dậy, lúc này nàng vô tình thăm dò được tung tích của Âm Tú, vậy mà lại gia nhập vào trận doanh của Tào công công. Ban đầu lúc hắn mới vào cung từng đề cập tới Tào công công này, vốn là thái giám chủ quản Đô Tri giám, trong cung thái giám cung nữ đông đảo, vào lúc này mặc dù thái giám không cầm quyền, nhưng lẫn nhau kéo bè kết phái, cạnh tranh cũng hết sức tàn khốc. Trong tình tiết câu chuyện, Ly Bách Hợp cũng biết đến Tào công công này, chỉ là sau khi Ly Bách Hợp chân chính được sủng ái phong phi thì Tào công công này lại bị bạo bệnh mà chết một cách khó hiểu, rồi sau đó người thừa kế vị trí của lão ta trùng hợp là Âm Tú.

Thanh danh của Tào công công trong giám cũng không tốt cỡ nào. Trong cung, giữa các chủ quản ty giám của 12 giám trong 24 nha môn đều là mặt điềm tâm khổ (mặt hiền từ, lòng độc ác), tranh đấu không ngừng, kéo bè kết phái đấu không thua kém giữa các phi tần trong hậu cung một chút nào. Thanh danh của Tào công công này trong số các chủ quản 12 giám cũng xem như lớn, trừ Đại tổng quản Ti lễ giám trên đỉnh đầu ra, thì chỉ có mỗi Tào công công này là có thanh danh thối nhất, người này âm tàn sắc bén mà tàn bạo vô tình, thái giám đi theo bên cạnh lão ta thường xuyên có tình huống bị ngược đãi chết phát sinh, dù là thủ hạ đi theo bên cạnh lão ta cũng không tránh khỏi bị lên án. Âm Tú cũng không phải người có dã tâm bừng bừng, hắn chính là quá xem trọng tình nghĩa lại khinh thường quyền thế, từ ban đầu hắn tự tịnh thân đi theo Ly Bách Hợp tiến cung liền có thể nhìn ra được, một thiếu niên vốn không màng danh lợi như vậy hôm nay vì mình lại bước một chân vào vũng bùn. Bách Hợp không ngốc, từ chỗ sau khi mình bị giam vào phòng tối không thể ra ngoài đến được như ý nguyện tiến vào cung điện Cửu hoàng tử liền có thể nhìn ra được, chuyện này không thể thiếu bút tích của Âm Tú.

Nghĩ đến thiếu niên ban đầu có gương mặt tái nhợt như một tờ giấy kia hôm nay phải rơi vào trong cái chảo nhuộm lớn này, chỉ bởi vì mình ban đầu. Bách Hợp chợt có chút hiểu được cảm thụ của Ly Bách Hợp khi chết đi lúc trước, trong nháy mắt cảm thấy tâm tình hết sức trầm trọng.

Nàng không đến Binh công cục nữa, Âm Tú đã không có ở đó, nàng đến đó thăm dò nữa cũng không có nghĩa gì, Bách Hợp cẩn thận trở về trong cung điện Cửu hoàng tử. Về đến phòng, nàng liền theo bản năng cảm thấy có gì đó là lạ, cả người chợt căng thẳng lên.

“Tiểu Hợp, là huynh.” Tiếng nói đã mấy tháng không nghe của Âm Tú vang lên, Bách Hợp thở ra một hơi, trong phòng tối đen mồi lửa đầu tiên là lóe lóe, tiếp theo cả trong phòng đều sáng lên, Bách Hợp ở một mình một người trong căn phòng nằm trong góc khuất nhất, ở giữa có một hành lang thật dài ngăn cách với chỗ ở của các cung nữ, ma ma khác, nên cũng không sợ bị biết động tĩnh bên này của mình. Âm Tú gầy đi rất nhiều, làn da vốn trắng lúc này lại càng mơ hồ lộ ra màu xanh, gương mặt vốn sạch sẽ của hắn lúc này bị nhiễm vài phần lệ sắc, cả khuôn mặt trông tinh xảo hơn trước rất nhiều, hiện ra mấy phần khí yêu dã.

Hắn mặc một bộ cẩm bào màu xanh đậm thêu mây trắng, đầu đội mũ quả dưa màu xanh, bên hông quấn dây gấm màu đen, vóc người giống như cũng cao hơn một chút. Bách Hợp nhìn hắn chăm chú, hắn cũng nhìn Bách Hợp chăm chú, sau khi thấy tinh thần nàng còn tốt, Âm Tú thở nhẹ ra một hơi: “Huynh sợ muội lo lắng, cho nên mới tới nói với muội một tiếng, gần đây huynh ở Binh công cục rất tốt, hôm nay Khâu công công trong cục còn thưởng thức kêu huynh……”

Âm Tú vừa nhẹ giọng mở miệng, trong miệng liền không nén được ho lên, Bách Hợp nhạy cảm ngửi thấy mùi máu tanh tỏa ra từ người hắn, lại nghe thấy hắn còn đang nói lời an ủi mình như mình ở Binh công cục rất tốt, ánh mắt không khỏi cảm thấy chua xót, Âm Tú lúc này trông khác trước rất nhiều, vừa rồi nói dối nhưng vẻ mặt lại hiện lên vẻ trấn định hơn rất nhiều, nếu tối nay mình không đi thăm dò Binh công cục, thì nói không chừng sẽ tin tưởng lời của hắn, nhưng Bách Hợp mới ở Binh công cục về, cũng đã biết hắn bái nhập dưới trướng Tào công công, thì sao còn có thể tin tưởng hắn sống tốt?

“Khụ khụ, khụ, đừng lo lắng.” Có lẽ là thấy Bách Hợp hồi lâu không nói gì, lệ khí giữa hai đầu lông mày Âm Tú dần dần tiêu tán, gương mặt hơi dịu xuống, chân tay hắn có chút luống cuống, theo bản năng vươn tay che ngực, hắn vốn là người tập võ, liền tính sau khi tịnh thân bị thương căn cốt, nhưng theo lý mà nói thân thể của hắn cường tráng hơn người bình thường rất nhiều, nhưng lúc này nhìn giữa hai đầu lông mày hắn trắng bệch, hơn nữa lại giống như đã bị thương, trong lòng Bách Hợp trầm xuống, nhìn bộ dáng hắn che ngực, đi tới gần hắn.

“Tiểu Hợp……” Âm Tú thấy nàng không nói lời nào mà đi tới gần mình, trên mặt liền hiện lên mấy phần bất an, mặt mũi hắn tinh xảo hơn trước kia, có lẽ là bị tịnh thân ảnh hưởng, thần sắc hắn hơi có vẻ âm nhu, mặt như quan ngọc, lúc này mày hơi nhíu quả thật có một loại mị lực không rõ nam nữ. Bách Hợp cũng không nói chuyện đi tới bên cạnh hắn, Âm Tú theo bản năng muốn tránh, nhưng Bách Hợp liền thấp giọng quát hắn một câu: “Ngồi xuống.”

Đi đến gần mùi máu tươi trên người hắn càng nồng nặc hơn, Âm Tú nghe được lời này của Bách Hợp, liền ngoan ngoãn ngồi xuống, Bách Hợp vươn tay nắm cổ áo hắn, hắn vội vươn tay đè mu bàn tay của Bách Hợp lại, hơi giật mình nhìn nàng một cái, sau khi thấy ánh mắt Bách Hợp bình tĩnh, bên tai liền hơi đỏ lên, lặng lẽ buông tay xuống, mặt quay đi chỗ khác, dưới bóng hoàng hôn, đường cong dưới chiếc cằm nhọn kia càng hiện lên rõ ràng, mang theo một loại cảm giác tinh xảo đến không giống người thật.

“Không có chuyện gì, không có chuyện gì, lúc trước bị thương hơi nặng……” Khắp trên lồng ngực như bạch ngọc của hắn đều giăng đầy bảy tám vết roi lớn nhỏ ngang dọc, có vài vết thương đã lành, còn có vài vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, máu thịt mơ hồ, trong đó có một vết thương mới gần như sâu đến thấy xương, ngay cả thuốc hắn còn chưa thoa, lúc này đang rỉ máu, có lẽ sợ Bách Hợp nhìn ra, nên hắn mặc tới hai cái áo sơ mi ở trong, lúc này áo trắng dán chặt vào vết thương, Bách Hợp không dám cởi áo ra, chỉ sợ làm vết thương nứt ra.

Chỉ nhìn vết thương cũng biết đau cỡ nào, Tào công công kia nổi danh thích đánh thái giám thủ hạ cực kỳ tàn nhẫn, bởi vì vết thương dính vào quần áo, nên Bách Hợp không dám nhìn xem vết thương này rốt cuộc sâu cỡ nào, nàng chỉ hít sâu một hơi, một cơn đau nhức trong trái tim nàng lan tràn ra, cảm giác nặng nề đè lên trái tim nàng, khiến cho nước mắt nàng không tự chủ được bắt đầu rơi xuống, đây là cảm xúc thuộc về nguyên chủ, trong tình tiết câu chuyện  Âm Tú đã từng vì thỏa mãn tâm nguyện của Ly Bách Hợp mà đi theo bên cạnh Tào công công một thời gian ngắn, lúc đó cô ấy chỉ biết là Âm Tú có thể giúp mình làm rất nhiều chuyện, chưa từng nghĩ tới Âm Tú đi theo bên cạnh Tào công công sẽ phải chịu dạng đãi ngộ gì. Lúc này thấy thân thể Ly Bách Hợp liền bắt đầu rơi nước mắt, chính Âm Tú phải chịu đựng đau đớn, nhưng vẫn còn an ủi nàng: “Đừng khóc, căn bản không đau, làm binh khí luôn sẽ có lúc bị thương……”

Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, nước mắt Bách Hợp lại càng rơi như mưa.

“Huynh ngồi xuống đã, dựa vào lưng ghế, đừng cử động.” Bách Hợp hít sâu một hoi, thở sâu thở ra một hơi, cố gắng đè cảm giác tim đau như cắt này xuống, liền xoay người cầm một cái chậu đồng rồi ra khỏi phòng, trong cung điện Cửu hoàng tử có bố trí phòng bếp, nhưng bởi vì Cửu hoàng tử không được sủng ái, nên lúc này trong phòng bếp tất nhiên không có người muốn hầu hạ, Bách Hợp tự nổi lửa đun chút nước sôi bưng về phòng. Lúc này, Âm Tú đang áo xốc xếch ngồi trên ghế, quả nhiên duy trì tư thế vừa nãy, hơn nữa thật sự không cử động, ngay cả bàn tay đều ngoan ngoãn đặt trên đùi, khi thấy Bách Hợp trở về ánh mắt hắn sáng rực lên, trong miệng mềm nhũn hô một câu: “Tiểu Hợp……”

“Là Tào công công đánh sao?” Bách Hợp cầm khăn nhúng nước giúp hắn rửa sạch vết thương, có vài vết thương bởi vì để quá lâu, lúc này đã thành sẹo, dáng người Âm Tú thon gầy có lực, vốn cực kỳ tuấn mỹ, nhưng lúc này trên đó lại mang đầy vết thương khủng khiếp, giống như trên một bức tranh phong cảnh xinh đẹp bị vạch một vết mực phá hủy hết ý cảnh, Bách Hợp thấy vậy liền đau lòng, vừa giúp hắn rửa vết thương vừa hỏi một câu.

Âm Tú mới vừa rồi còn như con cừu nhỏ, lúc này sắc mặt lập tức trầm xuống, trong mắt hiện lên giận dữ, trên người hắn mơ hồ hiện lên mấy phần sát khí: “Là tên nào lắm mồm nói cho muội?” Nói lời này, ánh mắt Âm Tú lạnh lẽo, trên mặt hiện lên mấy phần sắc bén thị huyết, hoàng cung đến cùng là cái chảo nhuộm lớn, hắn ở trước mặt mình luôn biểu hiện ra vô hại, nhưng nếu đã giẫm vào một cước, muốn rút người ra một cách sạch sẽ, thì nói dễ hơn làm.

“Muội vừa đến Binh công cục về.” Bách Hợp bình tĩnh trả lời hắn một câu, khí thế hung hăng trên người Âm Tú một giây trước liền giống như khí cầu bị một cây kim đâm rách, nhanh chóng xìu xuống, hắn giống như đứa trẻ phạm lỗi, ngồi trên ghế lo lắng bất an, lưng thẳng tắp, ánh mắt nhìn nhìn mặt Bách Hợp chăm chú, có chút cẩn thận, lại mang theo mấy phần lấy lòng, muốn mở miệng lại không dám, giống như không biết nên nói thế nào trông có chút đáng thương. Bách Hợp không để ý tới hắn, giúp hắn tách quần áo trước ngực ra khỏi miệng vết thương, sắc mặt hắn lại càng trắng hơn, đôi môi tái đến gần như trong suốt, nhưng hắn lại giống như không cảm thấy loại đau đớn này vậy, mà chỉ nhìn Bách Hợp chăm chú như đang khẩn cầu.

 

Vuột mất người bảo vệ (8)

“Huynh không phải cố ý giấu muội, Tiểu Hợp, đừng giận huynh…” Trầm mặc thời gian dài khiến cho Âm Tú dần dần thấy bất an, Bách Hợp giúp hắn tách quần áo ra khỏi miệng vết thương xong, trong chậu vốn là nước sạch đã biến thành nước máu, vết thương máu thịt mơ hồ trên ngực hắn lại được rửa sạch, mơ hồ còn có thể thấy được xương trắng lạnh lạnh kia, Tào công công này xuống tay thật tàn nhẫn!

Ánh mắt Bách Hợp hơi phiếm lạnh, Âm Tú thử thăm dò vươn tay đặt lên eo nàng, sau khi thấy nàng không có vội tránh ra, rốt cuộc vòng tay ôm lấy eo nàng, ban đầu còn giống như có chút không dám, về sau gan hơi lớn hơn một chút, càng ôm chặt hơn, tựa đầu vào trước bụng nàng: “Tiểu Hợp, đừng giận huynh.”

Sao nàng sẽ giận hắn chứ? Nàng tức giận Tào công công đã đánh hắn, nàng tức……

Đột nhiên Bách Hợp tỉnh táo lại, trong nháy mắt đó nàng liền giống như biến thành chính Ly Bách Hợp, đau nỗi đau của Ly Bách Hợp, cảm nhận cảm giác của Ly Bách Hợp, tình huống như vậy cực kỳ nguy hiểm, làm không tốt cuối cùng nếu Tinh thần lực của nàng không đủ ngược lại còn có thể bị Ly Bách Hợp đồng hóa, nghĩ tới đây, sau lưng Bách Hợp bị hù dọa ra một thân mồ hôi lạnh, vội vàng thu liễm tâm thần, nhắm hai mắt lại, cẩn thận vươn tay ôm lấy đầu Âm Tú, sau khi tiến cung hắn gầy đi rất nhiều, trên sống lưng gần như đã có thể sờ tới xương, trong lòng không khỏi dâng lên chua xót, Bách Hợp hít hít mũi: “A Tú, muội không giận huynh, muội lại thấy huynh bị thương nên đau lòng thôi.”

Nói xong lời này, Bách Hợp chỉ cảm thấy lớp áo trước bụng mình dường như bị ướt, Âm Tú không tiếng động ôm nàng không nói gì, thân ảnh hai người tựa vào nhau, bị ánh nến chập chờn không ngừng đung đưa qua lại, hồi lâu sau Bách Hợp mới thở dài một hơi: “A Tú, muội không có cách nào bỏ qua cho Lưu Thành và Mạnh Thúy Thúy.” Lời này của nàng làm cho thân mình của Âm Tú vốn đang ôm nàng cứng đờ, tay Bách Hợp nhẹ nhàng vuốt đầu hắn: “Mặc dù muội cũng có chỗ sai, nhưng muội cũng hận họ liên lụy huynh đến nông nỗi như bây giờ, huynh không nên chịu những ức hiếp này.”

“Huynh không đau, Tiểu Hợp, huynh thật sự không đau, kỳ thật vết thương đều đã lành rồi, huynh là người luyện võ, sợ đau gì chứ?” Âm Tú giống như cuống quít muốn ngồi thẳng lên, hắn giãy giụa như vậy, vết thương trên ngực hắn liền thấm ra máu, Bách Hợp nhúng ướt khăn vắt khô lau vết máu giúp hắn, bàn tay trắng noãn như ngọc của nàng ngâm trong làn nước đỏ sẫm, trông có một loại cảm giác xinh đẹp quỷ dị, mí mắt Bách Hợp cũng không nâng lên: “Muội muốn diệt trừ Lưu gia, muội muốn bắt Lưu Thành quỳ xuống trước mặt huynh xin lỗi.”

Sắc mặt Âm Tú càng trở nên trắng bệch, chỉ còn mỗi đôi mắt đen láy là tỏa sáng kinh người, hắn ho nhẹ hai tiếng, lắp bắp: “Tiểu Hợp, muội, muội định……”

“Muội định bồi dưỡng Cửu hoàng tử đi lên ngôi vị Hoàng đế.” Bách Hợp thốt lời này ra khỏi miệng, gương mặt vốn trắng bệch của Âm Tú nhanh chóng nổi lên vài tia đỏ ửng, hắn giống như thả lỏng một hơi, nghiêm túc nhìn Bách Hợp một cái, trong đôi mắt lấp lánh như muốn chảy ra nước, hắn ngồi trên ghế ngẩng đầu đánh giá Bách Hợp đang đứng, mặc dù do ngược sáng nên hắn không thấy rõ thần sắc của Bách Hợp, nhưng tâm ý của nàng vào lúc này, Âm Tú thật giống như cũng cảm nhận được, hắn cắn răng, mí mắt buông xuống, sau một hồi lâu mới mở to hai mắt nhìn Bách Hợp chăm chú, chân thành nói: “Được.”

Tuy nói biết Âm Tú sẽ đồng ý yêu cầu mà mình nói ra, nhưng khi Bách Hợp nghe được hắn đồng ý thì khóe miệng vẫn không nhịn được cong lên, nước trong chậu đã lạnh từ lâu, đáng tiếc lúc này trong phòng mình lại không có thuốc gì, Bách Hợp cũng chỉ có tìm vải sạch băng bó lại vết thương cho hắn, lại kêu hắn trở về nhớ tìm thuốc đắp lên, lúc này mới nhân lúc không có, dạy hết toàn bộ mấy chiêu thức cuối trong Thuật Luyện Thể Tinh Thần cho hắn, sau khi thấy mỗi động tác Âm Tú đều làm thật chính xác, không có chỗ sai, mới dặn dò hắn sau này mỗi ngày đều nhất định phải chăm chỉ luyện tập, mặc dù không biết cái mà thế giới này gọi là căn cốt là gì, nhưng Thuật Luyện Thể Tinh Thần luyện lâu cũng phân chia cấp bậc, nếu luyện Thuật Luyện Thể đến sau cấp 10 trở đi, thì không chỉ tố chất thân thể tốt hơn nhiều, mà hơn nữa là linh khí thiên địa sẽ thường xuyên đi đảo quanh cơ thể, như vậy cũng giống như có thể mượn linh khí thiên địa tùy thời tùy chỗ vậy, về sau lại càng không cần hấp thu những linh khí này vào cơ thể mà vẫn có thể mượn những linh khí này để công kích.

Nhìn bộ dáng đầy tha thiết của nàng, Âm Tú liền ngoan ngoãn nhất nhất đồng ý, cho đến khi sắc trời đã sắp không rõ, Âm Tú mới nhân lúc không có ai rời khỏi phòng Bách Hợp.

Hôm qua gặp Âm Tú xong, trong lòng Bách Hợp càng lo lắng cho hắn hơn, nhưng việc đã đến nước này, có lo lắng đi nữa thì tạm thời nàng cũng không có biện pháp thay đổi tất cả, Bách Hợp quyết định xuống tay từ Cửu hoàng tử. Hiện giờ Cửu hoàng tử vẫn còn rất nhỏ, có lẽ bởi vì một hoàng tử như vậy không đáng giá để các cung nhân nịnh bợ, nên người bên cạnh bé ít đến đáng thương. Tốn hai ngày hỏi thăm rõ ràng tình huống, giờ Cửu hoàng tử còn chưa đủ bốn tuổi, nhưng trong một cung điện lớn như vậy, ngoại trừ phòng bếp có một cung nữ thô sử ra, thì cung nữ vẩy nước quét nhà trong cung cũng chỉ có một mình Bách Hợp, mặt khác bốn đại cung nữ, tám cung nữ nhị đẳng cùng với hai ma ma vốn ở bên cạnh Cửu hoàng tử lức này chỉ còn lại hai cung nữ, hơn nữa trông hai người này đều cực kỳ không có kiên nhẫn.

Cửu hoàng tử lúc này gầy đến như da bọc xương, tiếng khóc còn yếu ớt hơn cả mèo con, mấu chốt là lúc bé khóc, một trong hai cung nữ thiếp thân bên cạnh bé còn nhéo lên mặt lên người bé, đáng thương cho đứa trẻ bị đánh đến trong mắt đều là sợ hãi, nếu cứ để tình huống như vậy tiếp diễn, Bách Hợp chỉ sợ còn chưa chăm sóc bé được, ngay cả mùa đông này sợ rằng Cửu hoàng tử cũng không qua được, bé đã sắp bốn tuổi rồi, nhưng không có ai dạy bé nói chuyện, ánh mắt lúc nhìn người đều chỉ có mỗi chấn kinh và sợ hãi.

Ngay từ đầu Bách Hợp hết sức có kiên nhẫn, thân thể Cửu hoàng tử ốm yếu, nàng đành phải nghĩ biện pháp điều dưỡng thân thể cho Cửu hoàng tử, buổi tối nhân lúc ban đêm không có ai, Bách Hợp nhịn ăn hai ngày, giữ lại phần nguyên liệu nấu ăn của mình, lấy gạo nấu thành cháo, hấp khô thành mấy khối bánh nhỏ, rồi cất đi, ngày kế liền chạy vào trong phòng Cửu hoàng tử.

Trong cung điện cũ nát một bóng người cũng không có, hai cung nữ ngủ thẳng đến lúc này còn chưa dậy, Cửu hoàng tử mở to đôi mắt nhìn chằm chằm thấy Bách Hợp đi vào, trong mắt liền hiện lên mấy phần sợ hãi.

“Đừng sợ, đừng sợ.” Bách Hợp đi từ từ đến chỗ bé, vừa lấy bánh mà đêm qua đã làm ra. Đứa bé này không biết đã đói bụng bao lâu, lúc thấy có đồ ăn liền nuốt nước miếng. Bách Hợp dụ dỗ bé tới ăn, Cửu hoàng tử chỉ do dự chốc lát, liền vươn bàn tay đi ra, thử thăm dò cầm lấy bánh, đôi tay của bé đen thui, trong kẽ móng tay đều là bùn, sau khi lấy được bánh liền liều mạng nhét vào miệng. Bách Hợp vội vàng lấy nước cho bé, bé uống liên tiếp mấy hớp, rồi lại liều mạng nhét bánh vào miệng, ánh mắt cũng liền rơi vào mấy cái bánh trên tay Bách Hợp.

Dùng mấy khối bánh gạo tự chế rất dễ dàng liền lấy được sự tin tưởng của Cửu hoàng tử, lúc đầu Bách Hợp chỉ là mang đồ ăn cho bé, sau khi thân thuộc với bé hơn, Bách Hợp liền rửa mặt cắt móng tay đầu tóc cho bé. Ban đầu đứa bé này tràn đầy phòng bị với Bách Hợp, nhưng dần dần lại bắt đầu dính lấy Bách Hợp. Bách Hợp cũng từ ban đầu còn tránh hai cung nữ lén lút tiếp xúc với Cửu hoàng tử, đến càng về sau lại dần dần xuất hiện bên cạnh Cửu hoàng tử một cách quang minh chính đại. Hai cung nữ kia cũng không bài xích hành vi như vậy của Bách Hợp, mà ngược lại còn có một loại cảm giác thở phào nhẹ nhõm, trước kia các nàng ở lại đây chỉ là vì không có biện pháp thôi, trong cung này ai cũng không hy vọng ở bên cạnh một hoàng tử vô dụng, nhất là hoàng tử đã không được Hoàng đế sủng ái thậm chí ngay cả mẹ ruột cũng không có như Cửu hoàng tử, nếu sau này Cửu hoàng tử gặp phải chuyện gì chết đi, vậy người trong cung này không phải bị chôn cùng thì cũng sẽ bị đuổi đến Hoàng lăng hầu hạ.

Tính mạng của cung nữ không đáng giá, cho nên hầu hết mọi người trong cung này đều tự nghĩ biện pháp ra ngoài, tránh cho trì hoãn thời gian lại già đi, nay củ khoai lang phỏng tay Cửu hoàng tử này đã có Bách Hợp tiếp nhận, hai người đều ngầm thừa nhận. Không tới hai ngày, một trong số hai người này liền vội vàng thu dọn đồ đạc của mình rời khỏi cung điện này.

Bách Hợp dọn vào một cung điện nhỏ bên cạnh chủ điện của Cửu hoàng tử, quan hệ của nàng và Cửu hoàng tử càng ngày càng khăn khít, từ ban đầu khi thấy Bách Hợp liền sợ hãi, từ từ đến sau này khi bé không nhìn thấy Bách Hợp, ngược lại còn khóc lên, bé vẫn nhát như chuột, nhưng  lại càng ngày càng dính Bách Hợp hơn, thậm chí về sau nếu Bách Hợp trở về phòng mình ngủ, Cửu hoàng tử cũng sẽ run run tìm đến phòng nàng ngủ.

May mà trong nhiệm vụ trước kia từng có kinh nghiệm chăm trẻ mấy lần, huống chi Cửu hoàng tử thân cận nàng là một chuyện tốt, Bách Hợp cũng không từ chối sự thân cận của Cửu hoàng tử, làm cho Cửu hoàng tử tin tưởng nàng còn dễ hơn trong tưởng tượng của Bách Hợp, trong cung điện tràn đầy ác ý với Cửu hoàng tử này, muốn dỗ được một đứa bé chưa đầy bốn tuổi, còn dễ hơn trong tưởng tượng của Bách Hợp.

Cứ như vậy chớp mắt liền qua hai năm, trong hai năm này Cửu hoàng tử càng ngày càng không thể xa Bách Hợp, cung nữ còn lại bên cạnh bé cũng tìm nơi khác chuyển đi, ngay cả cung nhân trong phòng bếp nhỏ thì ngay từ nửa năm trước đã nghĩ cách nhận mẹ nuôi sau đó liền điều đến nơi khác. Trong chớp mắt, Bách Hợp và Cửu hoàng tử giống như bị cả hoàng cung quên lãng, ngoại trừ Bách Hợp cứ cách mấy ngày sẽ ra điện nhận nguyên liệu nấu ăn ra, thì cả hoàng cung thật giống như đều đã quên trong cung còn có một Cửu hoàng tử, thỉnh thoảng Âm Tú cũng sẽ tới đây, nhưng thời gian hắn tới càng ngày càng ít, giờ hắn đã trở thành hồng nhân bên cạnh Tào công công, được Tào công công của Đô tri giám cho đảm nhiệm một trong các Chưởng tỷ giám, mặc dù trong cung không coi là nhân vật lợi hại cỡ nào, nhưng dưới tình huống cả hoàng cung chỉ tính nội thị thôi cũng đã có hai vạn người, mà Âm Tú có thể trổ hết tài năng đi ra từ đó, cũng đủ để thấy bản lĩnh của hắn, khoảng thời gian hắn tới càng dài, vết thương trên người liền càng nặng, bình thường Bách Hợp cũng sẽ nghe được tin tức của hắn, nhưng đều không phải là danh tiếng gì tốt, không ngoại lệ, đều là đang mắng hắn tiếp tay cho giặc.

Trong hai năm ở đây, dưới sự phối hợp của Thuật Luyện Thể, nội lực của Bách Hợp tăng trưởng thật lớn, mặc dù nàng còn chưa đạt tới trình độ tiện tay là có thể mượn linh khí thiên địa để dùng, nhưng thực lực như hiện tại cũng đã không phải chuyện đùa rồi, có điều Bách Hợp chưa có cơ hội giao thủ với võ giả của thế giới này, nên cũng không biết bây giờ mình còn kém cái trình độ gọi là Tông sư kia bao xa.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion23 Comments

  1. Âm Tú đúng chuẩn trung khuyển, hộ thê cuồng ma :v kể cả có không đầy đủ thì vẫn đáng để ở bên cạnh cả đời

  2. trời ơi, không ngờ Ân Tú lại phải chịu những cực hình đau đớn như vậy. Mà sao linh hồn nguyên chủ này mạnh dữ vậy, mém tí nữa là Hợp tỷ lại bị đồng hóa rồi, trời ơi. Hy vọng là lần sau Hợp tỷ sẽ tỉnh táo hơn. Cuối cùng thì Hợp tỷ cũng đã suy nghĩ được cách đối phó rồi, cơ mà không biết có thể bồi dưỡng được Cửu Hoàng tử tốt không đây. hóng quá

    tks tỷ ạk

  3. Chời ơiiii cảm động xót xa giùm âm tú quá. Kb ly bách hợp tu bn kiếp mới đc 1 ng yêu thương mình thật lòng như vậy

  4. Nếu như nam nhân nào cũng giống như Âm Tú thì hãy biết mấy. Đến lúc đó mình cũng k sợ bị ế, k sợ bị lấy nhầm chồng. Ahihi

  5. Âm Tú quá đáng thương rồi. Làm tâm phúc của Tào công công mà phải chịu cảnh ông ta hành hạ không ra hình người. Ta nghi là kiếp trước Âm Tú giết ông ta. Mà ông ta bị giết cũng đáng lắm. Không biết Bách Hợp sẽ làm gì giúp Cửu hoàng tử lên ngôi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  6. ;70 Phải dẫn dắt A Cửu trưởng thành, chín chắn lên rồi cho bọn dân làng sáng mắt ra. Tội AT quá, cực khổ ghê nơi

  7. Cửu hoàng tử như thế này nên để dạy thành tài là cả đoạn đường khó khăn. Chắc Âm Tú sẽ tìm cách để hoàng thượng nhớ đến hoàng tử này. Mặc dù sẽ thêm nguy hiểm nhưng cũng mang lại nhiều lợi ích.

  8. Không thích thế giới này lắm, chắc do mình thích đọc màn ngược tra nam tra nữ hơn là nhìn một người con trai thiên phú trác tuyệt vì người mình yêu mà hi sinh tất cả… Âm Tú làm cho Bách Hợp cảm động, không biết liệu BH có nảy sinh tình cảm nào khác với anh không?

  9. Tội cửu hoàng tử quá. Không có mẹ là thiệt biết bao nhiêu chứ.
    Vô tình nhất là bậc đế vương. Haizzz. Con mình mà thế híc.

    Thanks editor and beta.

  10. Đọc cả bộ xuyên đồ sộ thế này nhưng chaqsc ăn Âm tú là nhân vật ám ảnh và làm mình nhức nhói khắc sâu nhất. Khổ một đời r

  11. ở trong thâm cung đại nội chuyện hoang đường gì cũng có thể xảy ra a. thân là một hoàng tử mà còn sống chật vật hơn cả một đứa trẻ mồ côi là sao? còn nữa, sao có vẻ như thái giám cung nữ ai muốn đi đâu, chẳng có người quản? thật mong chờ ngày bách hợp nuôi dưỡng cửu hoàng tử thành tài

  12. Không biết Bách Hợp sẽ làm gì giúp Cửu hoàng tử lên ngôi đây. Âyguuu
    Cảm ơn editor!!!

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    AT đúng là khổ mà, hy sinh đến như vậy. BH có đưa cửu hoàng tử thượng vị thuận lợi không, mong ngày BH trả thù 2 người kia

  14. Tội cửu hoàng tử thật, nếu không có Bách tỷ chắc nó còn chết sớm hơn trong cốt truyện í. Chỉ cần bé ngoan ngoãn nghe theo những j Bách tỷ dạy bảo, tương lai tươi sáng sẽ chào đón bé ;07
    ~~~
    Thanks editors <3

  15. Xót xa cho Âm Tú quá, chỉ vì một lòng bảo vệ, một lòng muốn Bách Hợp sống tốt hơn mà chịu bao dày vò đau đớn. Sao trên đời này lại có một người trung trinh, tốt đẹp đến vậy, thế mà kiếp trước Ly Bách Hợp bỏ qua, giờ hối hận cũng muộn, còn may là vẫn còn có cơ hội cho Bách Hợp đến sửa sai giúp.

  16. Âm Tú một lòng vì Bách Hợp anh sẵn sàng lãnh nhận mọi tiếng xấu, không ngại hai tay dính máu, anh chỉ sợ chị giận anh, sợ chị chịu khổ, sợ người ta bắt nạt chị. Bách Hợp dù như thế nào cũng quyết phải trả thù hai con người phản bội ấy, vì anh cũng như vị nguyên chủ. Không biết còn đường sau này lên ngôi của Cửu hoàng tử có dễ đi không nữa.

  17. Phần này thực sự là có thể đau nỗi đau của Âm tú, cũng có thể cảm nhận được chua sót hối hận dằn vặt của nguyên chủ. Hy vọng kết cuộc được thống khoái 1 chút huhu

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close