Bia Đỡ Đạn Phản Công – Vuột mất người bảo vệ 5+6

23

Vuột mất người bảo vệ (5)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Trước kia mặc dù Ly gia đối xử với Âm Tú rất tốt, nhưng Ly Bách Hợp tự tặng đồ cho hắn cũng không nhiều, Bách Hợp nghe vậy trong lòng chua xót, không khỏi hít sâu một hơi, đè nén ý niệm phức tạp đang trào ra trong đầu xuống, lại vươn tay đoạt lấy bánh bao, nhón chân đút vào miệng hắn: “Mau ăn đi, sau này muội sẽ tặng cho huynh nhiều hơn…” Bách Hợp thấy hắn có chút bất đắc dĩ, giống như muốn tránh lại không dám, bên khóe miệng lộ ra một nụ cười nhợt nhạt. Một nam nhân không biết nói chuyện nhưng nghe lời chung thủy như vậy, thế mà Ly Bách Hợp lại không xem trọng, hết lần này tới lần khác đi thích một người coi thường cô ấy là Thành Vương, cũng thật sự là có mắt không tròng, suy nghĩ này vừa toát lên, trong thân thể lại truyền đến một cơn đau tê tâm liệt phế, nước mắt cũng suýt nữa tuôn ra khỏi hốc mắt, Bách Hợp vội hít sâu mấy lần mới đè ép cơn đau lòng này xuống.

Âm Tú hơi tiếc nuối nuốt bánh bao xuống, lại uống vài ngụm nước sôi để nguội, lúc này Bách Hợp mới bắt đầu kêu hắn đứng ngay ngắn sau đó dặn dò hắn nhìn thật kỹ, rồi bắt đầu nhỏ giọng nói: “A Tú, lúc cứu Thành Vương, muội vô tình lấy được một thứ, huynh có tin trên thế giới này có võ công không? Hai ngày nay muội tập theo cuộn vải lấy được đó, luyện mấy lần, muội phát hiện khí lực của muội lớn hơn rất nhiều.”

Vốn đỏ ửng trên gương mặt còn chưa rút đi hoàn toàn, Âm Tú vừa nghe thấy lời này, ánh mắt liền ngẩn ra, sắc mặt từ từ trở nên nghiêm túc, chính hắn là người luyện võ, hơn nữa còn cực kỳ có thiên phú, su phụ mà ban đầu ông Ly mới đến cũng không phải cao thủ tuyệt đỉnh gì, nhưng mấy năm qua chính hắn mò mẫn cũng bị hắn tìm ra một con đường, chỉ tiếc là sau khi tịnh thân bởi vì thân thể không trọn vẹn, lúc vận hành chân lực trong cơ thể, một khi chân lực vận hành đến dưới đan điền, bởi vì tịnh thân, nên liền căn bản không giữ được chân lực, mà sẽ thoát ra ngoài qua những bộ phận đầy đủ trên người, giống như thân thể của hắn vốn là một khối thống nhất, có thể đựng nước, chân lực tu luyện được hắn có thể tích trữ, nhưng bởi vì một khối thống nhất này bị chính tay hắn cắt vỡ, cho nên nước sẽ tự nhiên chảy ra ngoài.

Cho dù hắn có liều mạng tu luyện đi nữa, liền tính gân cốt của hắn có thích hợp để tu luyện đi nữa, nhưng chân lực tu luyện ra không tích trữ được thì muốn lên cấp cũng khó như lên trời. Trước kia hắn là thân thể dương cốt hoàn chỉnh, nay bị chính bản thân phá hủy, sau này trên đường võ đạo sợ là khó có thể tiến thêm, hắn không hối hận mình quan tâm Bách Hợp, nhưng vẫn hơi tiếc mình không thể đi xa hơn trên con đường võ đạo để có thể giúp nàng nhiều hơn.

Những điều này Âm Tú cũng không nói cho Bách Hợp, trên thực tế trở thành Đại tông sư, với người đi theo võ đạo mà nói, mặc dù có sức hấp dẫn, nhưng nếu sinh mệnh nhiều thêm mấy năm, mà trong mấy năm đó không có nàng, thì sinh mệnh như vậy cũng sẽ không có ý nghĩa gì.

Âm Tú cúi đầu không lên tiếng, Bách Hợp không tiếng động thở dài, thấy trên mặt hắn vốn mang theo nụ cười hiếm có đã biến thành bộ dáng không có chút cảm xúc nào, trong lòng liền có chút chua xót, lúc nàng tới đã chậm, nếu sớm hơn nửa ngày, có lẽ kết quả cũng sẽ khác, nhưng giờ còn nghĩ đến những điều đó thì cũng đã vô dụng, tựa như nguyên chủ có đổi ý thì cũng là uổng công, dùng linh hồn làm giá phải trả, cũng chỉ muốn nhờ nàng giúp nguyên chủ thực hiện tâm nguyện mà thôi.

“A Tú, huynh nhìn kỹ động tác của muội, nhất định phải nhìn thật kỹ, ngàn vạn lần không được bỏ sót một chút.” Bách Hợp dạy Âm Tú Thuật Luyện Thể Tinh Thần là thật lòng, cũng không phải chỉ dạy hai chiêu thức như đã dạy Lý Thừa Kiền trong nhiệm vụ trước, rồi không để ý đến hắn ta tập luyện thế nào, chỉ cần đạt tới tác dụng giúp thân thể hắn ta khỏe mạnh thì liền không để ý đến nữa, lúc này nàng thật lòng muốn dạy Âm Tú, vì vậy nghiêm túc làm xong động tác đầu tiên, Âm Tú nhìn một hồi lâu, mặc dù không rõ vì sao Bách Hợp muốn hắn làm theo, nhưng hắn vẫn nghe lời Bách Hợp bắt đầu tập theo nàng.

Một động tác vừa làm xong, hiển nhiên Âm Tú cũng đã phát hiện chỗ tốt trong đó, ánh mắt của hắn sáng lên, Bách Hợp làm như không nhìn thấy, lại bắt đầu động tác thứ hai.

Cứ như vậy, một người dạy một người học, rất nhanh đã đến động tác thứ 15, thời gian cũng đã qua hơn phân nửa.

“A Tú, còn hơn phân nửa số động tác nữa, tranh thủ trong khoảng thời gian này huynh có rảnh rỗi liền tới tìm muội, muội dạy hết cho huynh.” Nghe được tiếng bước chân nặng nề của mọi người khi trở về ở gần đó, Bách Hợp vội vàng dặn dò Âm Tú mấy câu, hắn gật đầu, một đôi mắt sáng đến làm cho Bách Hợp không dám nhìn, hắn ôm theo thùng, thân ảnh rất nhanh biến mất trong bóng đêm, lúc này đám người đã mệt mỏi một ngày kia mới về đến phòng.

“Ly tỷ tỷ, tỷ có thể giúp muội múc một thùng nước về không? Muội mệt mỏi.” Một cung nữ ở bên cạnh giường của Bách Hợp vừa về đến đã nằm xuống giường, lúc này nghiêng mặt làm nũng với Bách Hợp, vừa có người mở miệng, mấy người còn lại liền hùa theo nũng nịu năn nỉ: “Tỷ tỷ tốt cũng múc giúp muội đi.”

“Tỷ tỷ có đồ ăn không? Muội đói bụng……”

Nếu chỉ một hai người thì còn được, Bách Hợp chỉ cần múc một thùng nước liền đủ cho một đám dùng, nhưng đám người này người người đều kêu nàng đi múc nước, Bách Hợp liền không khỏi nở nụ cười: “Ta cũng muốn giúp các vị tỷ muội, nhưng lại hữu tâm vô lực ah.”

Trong căn phòng này có bảy tám người, mỗi người lấy một thùng nước, mỗi lần gánh một gánh, Bách Hợp cũng phải chạy qua chạy lại bốn lần, huống chi trong mắt mấy người này luôn lóe lên sự ghen ghét rõ ràng, trên mặt các thiếu nữ kêu nàng đi múc nước này còn mang theo vài phần bất mãn, đương nhiên Bách Hợp lại càng không chịu đi làm chuyện rõ ràng cố sức lại cực kỳ không được lòng người này, vì vậy cười từ chối, rồi liền vén chăn lên giường.

“Hôm nay tỷ tỷ đổi đời, cũng không chịu giúp đỡ chúng ta một chút.” Thiếu nữ mặt tròn ngủ ngủ bên cạnh Bách Hợp kia cười khan hai tiếng, liền ngồi dậy: “Tất cả mọi người là tỷ muội ở chung một phòng, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau, nhờ lấy một chút nước thì thế nào, cũng không phải là muốn tỷ tỷ thiếu mất khối thịt, hẹp hòi như vậy làm gì?”

“Vậy không bằng muội muội đi lấy nước giúp tỷ đi, được không?” Bách Hợp nghe nàng tay nói chuyện chói tai, vốn không muốn so đo với nàng ta, ai người thiếu nữ mặt tròn lại giống như không muốn cho nàng ngủ, vươn tay đẩy nàng: “Cả ngày ngươi ăn ngon nghỉ ngơi nhiều, giúp đỡ một chút thì thế nào? Ta mặc kệ, hôm nay ta muốn ngươi đi lấy nước cho ta, nếu không ngươi liền cút khỏi phòng này đi.”

Trong tình tiết câu chuyện, Ly Bách Hợp dùng tiền nên sau đó căn bản không có trải qua kinh nghiệm ở chung với đám người này trong cùng một phòng, vì vậy tất nhiên cũng không bị bắt nạt giống như Bách Hợp lúc này, chính là người tín cung cùng khóa với cô ấy từng ở sau lưng ghen tỵ với cô ấy, hơn nữa cũng có người hãm hại cô ấy, nhưng Âm Tú đều thay cô ấy nhất nhất giải quyết, căn bản không có lúc chính cô ấy tự đối mặt.

Thiếu nữ mặt tròn nói xong lời này, đám người trong phòng liền nhìn Bách Hợp chằm chằm, mặc dù không nói gì, nhưng thần thái trên mặt đều không khác thiếu nữ mặt tròn gì mấy, chính là đều muốn bắt Bách Hợp ra ngoài ngủ. Bách Hợp giễu cợt một tiếng, không để ý các nàng, liền trực tiếp nằm xuống. Thiếu nữ mặt tròn kia liền tức giận đạp nàng một cước, trong miệng cũng bắt đầu chửi thề.

Ban đầu trong số nam nữ ở trong xe ngựa cùng tiến cung, ngoại trừ Bách Hợp và Âm Tú ra, thì còn lại hầu như đều là các cô nương được mua từ các vùng nông thôn xung quanh, thường ngày mọi người đều phải ở nhà phụ giúp một vài công việc nhà nông, dưới cơn phẫn nộ, thiếu nữ mặt tròn này liền đạp một cước vào lưng Bách Hợp. Mặc dù hai ngày nay nàng đang luyện Thuật Luyện Thể Tinh Thần, trong cơ thể cũng ít nhiều tích trữ một chút linh lực, nhưng cũng không nhiều, ít nhất không đủ để khiến cho một cước này của thiếu nữ không tạo thành thương tổn cho mình, Bách Hợp suýt nữa lăn xuống khỏi giường nhỏ, đám người xung quanh đều chỉ vào Bách Hợp cười ‘Ha ha’.

“Nói xin lỗi!” Vốn không nên sơ đo với các cô nương mà trong mắt bách Hợp vẫn còn trẻ người non dạ này, nhưng ngày mai còn một núi việc phải làm, mỗi ngày người không làm xong việc không chỉ không được ăn cơm, mà hơn nữa cũng cực kỳ không tốt cho việc luyện võ của Bách Hợp, Bách Hợp chịu đựng đau đớn đứng dậy, nhặt cái chăn bị rơi xuống đất lên, bình tĩnh nhìn thiếu nữ bắt nàng ta nói xin lỗi. Ban đầu thiếu nữ còn sửng sốt một chút, nghe nói như thế không khỏi càng cười sung sướng hơn, không đáp mà còn phun nước miếng vào Bách Hợp, không trúng người, nhưng lại rơi xuống chiếu của nàng.

“……” Bách Hợp trầm mặc một lúc lâu, gân xanh trên trán nhảy lên, vốn đang tự nói với mình là đại nhân không chấp tiểu nhân, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, ném cái chăn trong tay xuống, lấy chăn trên giường thiếu nữ kia lau sạch giường mình, cô gái kia ngẩn ngơ, hiển nhiên không ngờ nàng lại làm như vậy, hét lên một tiếng đang muốn vươn tay cào mặt nàng, thì Bách Hợp đã liền lật tay bắt lấy cánh tay nàng ta, rồi không chút do dự tát một bạt tai lên mặt nàng ta.

Một tiếng ‘Chát’ giòn vang, trong phòng các cung nữ vốn đang cười ha ha đều ngây người, nhân lúc đám người kia chưa kịp phản ứng, Bách Hợp liền kéo thiếu nữ kia ra cửa. Ban đầu cô gái kia còn chưa phản ứng kịp, đợi đến khi nàng ta kịp phản ứng, thì Bách Hợp đã đạp một cước lên người nàng ta, rồi xoay người đóng mạnh cửa lại: “Còn ai muốn kêu ta đi lấy nước nữa?”

Vốn là thường ngày thấy Bách Hợp im lặng không lên tiếng, mọi người còn tưởng rằng nàng dễ bắt nạt, lại không ngờ chỉ một lời không hợp liền tát thiếu nữ mặt tròn kia một bạt tai rồi ném ra ngoài, đám thiếu nữ vốn đang cười vui vẻ trong phòng liền sợ hết hồn, mặc dù các nàng có lòng ghen tỵ, nhưng dù sao trước khi vào đây chỉ là xuất thân nông thôn, còn chưa trải qua sự đời, vì vậy lúc này sau khi bị Bách Hợp trấn trụ, mọi người không dám la lối nữa, nhưng thiếu nữ bên ngoài bắt đầu đập cửa, trong miệng lớn tiếng tức giận mắng. Hậu quả lớn tiếng ồn ào ở trong cung vào ban đêm như vậy chính là rất nhanh thiếu nữ này bị mấy thái giám mang đi, cô cô Châm công cục lập tức chạy tới, mặt âm trầm: “Dạy các ngươi quy củ mấy ngày, kết quả vẫn không hiểu quy củ như vậy, nếu đã không muốn ngủ, vậy tối nay cũng đừng ngủ nữa.”

Các thiếu nữ mới vừa rồi còn kết đội chuẩn bị ra oai phủ đầu Bách Hợp lúc này lập tức giống như chim cút bị chấn kinh, đều bị bắt lại, mọi người cùng đứng trong sân, Bách Hợp cũng đứng trong nhóm người này. Trong lúc mọi người đều mang khuôn mặt mệt mỏi cố gắng chống đỡ, thì Bách Hợp lại vận hành linh lực trong cơ thể, bắt đầu di chuyển khắp người, qua một đêm một đám thiếu nữ đều mỏi mệt không chịu nổi, chỉ có nàng là trông vẫn còn rất khỏe khoắn.

 

Vuột mất người bảo vệ (6)

Xảy ra chuyện như vậy, thiếu nữ mặt tròn là kẻ gây chuyện vào hôm đó bị đánh mấy bản sau đó đưa đến Hoán y cục, nơi đó cũng không phải ở trong hoàng cung, một lần đi chỉ sợ cả đời cũng không ra khỏi được, rất nhiều người đều sợ hết hồn, đồng thời, điều tra đến nguyên nhân xảy ra chuyện hôm đó, tất cả mọi người vừa oán hận lại sợ hãi nên đều chỉ chứng Bách Hợp, khi cô cô Châm công cục đến tìm Bách Hợp, thì Bách Hợp cũng biết mình không thể ở lại đây được nữa…

Cô cô lúc trước nhìn thấy Bách Hợp còn mang theo gương mặt ôn hòa kia lúc này giống như biến thành người khác, chỉ vào Bách Hợp rồi trực tiếp sai người bắt nàng lại, tuy nói cuối cùng không thưởng đại bản cho nàng, nhưng Bách Hợp lại bị nhốt vào trong một căn phòng tối, vươn tay không thấy được năm ngón. Trong này, ngoại trừ không có thức ăn ra, với Bách Hợp, thì kỳ thật ngược lại tốt hơn lúc ở Châm công cục nhiều, nàng liền nhân lúc này bắt đầu luyện Thuật Luyện Thể.

Trong phòng tối không thấy ánh mặt trời, bốn phía không có ánh sáng, giống như  Bách Hợp đã bị mọi người quên lãng vậy, cũng không biết trải qua bao lâu, khi Bách Hợp cảm thấy mình đôi môi đều có chút khô nứt, thì bên ngoài tường mới đột nhiên vang lên tiếng gõ, tiếng nói đã lâu không nghe được của Âm Tú vang lên: “Tiểu Hợp, muội có tỉnh không?” Lúc này trong giọng nói của hắn mang theo lo lắng, trong ngày thường hắn là một người trầm mặc ít nói ít có tâm tình, cho dù trong tình tiết câu chuyện hắn thản nhiên chịu chết, thì Bách Hợp cũng chưa từng thấy trên mặt hắn xuất hiện thần sắc lo sợ nôn nóng, nhưng lúc này dù cách vách tường không nhìn thấy được mặt của Âm Tú, Bách Hợp vẫn có thể nghe ra được bất an trong lời nói của hắn: “Tiểu Hợp, trả lời huynh!”

“A Tú, đừng lo lắng, muội không sao.” Bách Hợp liếm liếm đôi môi, có lẽ là nghe được trong phòng vang lên tiếng nói, không lâu sau khóa vốn treo trên cửa lại bị người kéo. Trái tim Bách Hợp liền đập mạnh, biết Âm Tú là muốn phá khóa cho mình ra ngoài, Bách Hợp vội vàng ngăn hắn lại: “A Tú, huynh dừng tay đi, hiện tại tạm thời muội sẽ không sao.”

“Huynh muốn thả muội ra.” Trong giọng nói của Âm Tú mang theo vài phần rầu rĩ không vui và chấp nhất, Bách Hợp sợ hắn thật sự phá được khóa, đến lúc đó không nói mình căn bản không thoát được, mà ngay cả hắn cũng có thể gặp phải chuyện không may.

“Không. Nếu A Tú thả muội ra, đến lúc đó ngược lại sẽ liên lụy đến huynh, hơn nữa muội cũng không thoát được. Bọn họ sẽ không giam muội đến chết, nhiều nhất là chỉ cho muội một bài học mà thôi.” Bách Hợp an ủi hắn, tiếng phá khóa bên ngoài chợt dừng lại, nhưng không được bao lâu, Âm Tú giống như hạ quyết tâm, lại bắt đầu phá khóa: “Hai ngày sau, Hoàng thượng sẽ ở du hồ, Tiểu Hợp xinh đẹp, nhất định sẽ được Hoàng thượng sủng ái, muội sẽ không sao.”

Lúc Âm Tú nói lời này, vì cách vách tường nên Bách Hợp không thấy rõ vẻ mặt của hắn, tuy nhiên nàng vẫn nghe ra được âm thanh run run trong lời nói của hắn, giống như cả hàm răng đều đang run lên vậy. Không cần nhìn mặt hắn cũng biết sắc mặt hắn lúc này nhất định là tái nhợt, không biết hắn dùng tâm tình gì để nói ra vì để Bách Hợp sống sót, nguyện ý giật dây làm mai cho người mình thích. Giờ khắc này Bách Hợp vốn nên tức giận, nhưng nghe vậy lại thật sự không sinh ra được nửa tia lửa giận.

Hắn có tình có nghĩa với Ly Bách Hợp, điều này là không cần hoài nghi. Một nam nhân vì bảo vệ Ly Bách Hợp cam nguyện vung đao cắt đi mệnh căn của mình theo cô ấy tiến cung, chỉ vì để bảo vệ cô ấy, hôm nay lại vì để cho cô ấy sống sót mà lại nguyện ý chắp tay dâng cô ấy cho người khác, Bách Hợp nghe thấy lời này vốn trong lòng có một tia tức giận, nhưng theo giọng nói hơi run run của Âm Tú, lại từ từ tan thành mây khói.

Trong phòng im ắng, Âm Tú nói xong cũng im lặng theo, tiếng kéo xiềng xích ra cũng biến mất theo, Bách Hợp không mở miệng nói chuyện, thật lâu sau Âm Tú ở bên ngoài mới giống như rốt cuộc không nhịn được nữa, hơi run: “Tiểu Hợp, muội giận huynh sao?”

“A Tú cho rằng muội tiến cung là vì muốn hầu hạ Hoàng đế, tiện thể có được quyền thế trả thù Lưu Thành sao?”

Trong tình tiết câu chuyện, ban đầu Ly Bách Hợp đúng là nghĩ như vậy, nhưng kỳ thật về sau cô ấy mới phát hiện, cô ấy chỉ một món đồ chơi của lão Hoàng đế mà thôi, cô ấy giống như một quân cờ bị đùa giỡn, kỳ thật từ đầu tới cuối đều bị người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay, lão Hoàng đế tùy ý cô ấy khiêu khích đám người Lưu Thành, dù sao Hoàng đế đã không chịu đựng được ba đại Vương khác họ từ lâu, nhưng hết lần này tới lần khác triều đình lại không có đủ lực lượng đối kháng với ba đại Vương khác họ, nếu có thể mượn tay Ly Bách Hợp diệt trừ ba đại Vương khác họ, cớ sao lão ta lại không làm? Cuối cùng Ly Bách Hợp cũng không tạo thành tổn thất chân chính nào cho Lưu Thành, nhưng trên lưng lại gánh thanh danh yêu phi họa quốc, Lưu Thành khởi binh tạo phản là dùng danh nghĩa ‘Thanh quân trắc’ diệt trừ yêu phi, bởi vậy cô ấy chết đi, dân chúng đều vỗ tay khen ngợi. Ly Bách Hợp tiến cung, ngoại trừ làm hại Âm Tú, thì kỳ thật một người cô ấy cũng không thể trả thù được.

“A Tú, muội tiến cung là vì huynh.”

Lời nói dường như mang theo vài phần thở dài này vừa ra khỏi miệng Bách Hợp, bên ngoài cả người Âm Tú mềm nhũn, không khỏi phải dựa vào tường, ánh mắt nhắm chặt. Hắn nghe được lời nói mà cho tới nay mình vẫn luôn mong chờ, nhưng tất cả đều đã muộn, hắn muốn cong môi cười, nhưng cuối cùng lại vô lực rũ xuống, bây giờ hắn đã không phải là một nam nhân hoàn chỉnh nữa, thậm chí hắn không thể bảo vệ Bách Hợp an toàn trong hậu cung này, dưới lông mi mỏng như cánh ve của hắn có thể thấy loáng thoáng mạch máu màu xanh rất nhỏ, đôi mắt chuyển động, sắc mặt trắng bệch như tuyết.

Đứng như tượng gỗ một hồi lâu, Âm Tú mới nhẹ giọng cười: “Huynh thả muội ra trước.”

Chuyện mà vốn sau khi tiến cung hai người vẫn không đề cập tới, lúc này bị Bách Hợp khổ để ý nói ra, trong khoảng thời gian ngắn Âm Tú không khỏi cảm thấy bối rối, hắn lại bắt đầu cố chấp kéo đứt khóa đồng này. Bách Hợp biết trong lòng hắn lúc này khẳng định không dễ chịu, Ly Bách Hợp đã sai, chỉ tiếc cô ấy hối hận thì đã trễ, bởi vì cô ấy mà Âm Tú tự tịnh thận chỉ vì để tiến cung với cô ấy, vì vậy sau khi cô ấy tỉnh ngộ, tâm nguyện mà cô ấy nhờ Bách Hợp hoàn thành giúp chính là phải bảo vệ Âm Tú.

Một người vốn là được bảo vệ lại có một ngày trở thành người bảo vệ, Âm Tú vì nàng mới tự tịnh thân, mà hôm nay nàng lại vì Âm Tú mà vào cung, bản thân Bách Hợp nghĩ đến đây cũng có chút buồn cười, khó trách Âm Tú nghe được mấy câu này liền cười ra tiếng, trong thân thể Ly Bách Hợp lại truyền tới cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế, giống như có một cái cưa đang cắt vào trái tim Ly Bách Hợp vậy, những lời Mạnh Thúy Thúy từng nói trong tình tiết câu chuyện lại vang lên trong đầu Bách Hợp, ánh mắt nàng có chút đỏ bừng, giống như giờ phút này nàng không phải là mình, mà đã biến thành Ly Bách Hợp vậy, cả người Bách Hợp run run, hốc mắt lại khô khốc dị thường một giọt nước mắt cũng không chảy ra được.

Vào lúc này một cổ cảm giác mát lạnh giống như khuếch tán ra từ trong linh hồn Bách Hợp, nàng vốn đang kích động lập tức bình tĩnh lại, lúc này Bách Hợp mới cảm giác được vừa rồi mình có gì đó kỳ quái, nàng suýt nữa bị thân thể Ly Bách Hợp khống chế, sau khi kịp phản ứng, sau lưng Bách Hợp bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, mặc dù không biết vừa rồi làm sao mà tỉnh táo lại, nhưng Bách Hợp vẫn cảm thấy sợ, đồng thời, không dám nghĩ đến chuyện Âm Tú tự tịnh thân tiếp nữa, trong lòng lại nguyền rủa Lưu Thành và Mạnh Thúy Thúy đã gây ra những chuyện liên tiếp này, càng nghĩ lửa giận càng lớn, tính ra hai người kia đều xem như là đầu sỏ của những chuyện xui xẻo này, đáng tiếc cuối cùng một người lại lấy danh nghĩa ‘Thanh quân trắc’ trở thành Hoàng đế khai quốc, một người trở thành Quý phi trong hậu cung, ngọn lửa vô danh trong lòng Bách Hợp trào ra, không chút nghĩ ngợi liền nói: “A Tú, muội đã nghĩ rồi, Châm công cục khẳng định không thể nào để muội ở lại nữa, muội muốn đến bên cạnh một hoàng tử làm cung nữ.”

Lần này mặc dù Bách Hợp là vì hoàn thành tâm nguyện muốn bảo vệ Âm Tú của nguyên chủ mà tiến cung, nhưng lúc này nàng ngẫm lại vẫn thấy không cam lòng thay nguyên chủ, đầu sỏ trong chuyện này là Lưu Thành, nay nếu đã vào cung, mặc dù Bách Hợp không định hầu hạ lão Hoàng đế giống như nguyên chủ, nhưng cũng không có nghĩa nàng hoàn toàn không muốn trả thù.

Giọng nói bên ngoài đột nhiên ngừng lại một lát, trên mặt Âm Tú đứng ngoài cửa lộ ra thần sắc không biết là vui hay buồn, thật lâu sau hắn mới vươn đôi tay chồng chất vết thương ra, vẻ mặt dịu dàng nói một chữ: “Được.”

Hắn không nói mình sẽ làm thế nào, cũng không nói hắn có thể làm được hay không, càng không kêu Bách Hợp cho hắn bao nhiêu thời gian, hắn cứ đáp ứng yêu cầu của Bách Hợp vô điều kiện như vậy.

Âm Tú đi không tới bốn canh giờ, thì bên ngoài liền vang lên một chuỗi tiếng bước chân, dường như có người cầm chìa khóa mở cửa, gương mặt trông nghiêm túc của cô cô Châm công cục liền xuất hiện trước mặt Bách Hợp: “Hiện giờ bên cạnh Cửu hoàng tử đang cần một cung nhân vẩy nước quét nhà, không biết ngươi có muốn đi không?” Bách Hợp nghe vậy liền biết Âm Tú đã giúp mình an bài thỏa đáng, cô cô này rõ ràng là tới đây truyền lời, nhưng hết lần này tới lần khác lại giống như ban ân cho mình vậy, Bách Hợp hiểu ý trong lời này của nàng ta, suy nghĩ một chút liền lấy tấm ngân phiếu mà lúc tiến cung ông bà Ly nhét cho mình ra khỏi tay áo đút qua, cô cô kia nhận ngân phiếu, sắc mặt mới ôn hòa một chút, tự mình dẫn Bách Hợp về phòng thu thập đồ đạc của mình, Bách Hợp mới ở trong ánh mắt hâm mộ của một đám người Châm công cục rời khỏi nơi này.

Cửu hoàng tử năm nay bốn tuổi, mẹ đẻ vốn chỉ là Tài nhân có phân vị thấp, được sủng ái có thai sau đó mới được phong làm Uyển nghi, chỉ là khi sinh hạ Cửu hoàng tử lại khó sinh mà chết, trong số hoàng tử, công chúa đông đúc trong hậu cung, Cửu hoàng tử không thể nghi ngờ là một người không gây chú ý nhất trong đó, nhưng khi Bách Hợp biết Âm Tú an bài cho mình một nơi như thế, thì cũng biết lúc mình nói với Âm Tú muốn làm cung nữ bên cạnh một hoàng tử, hắn đã hiểu ý của mình.

Trong tình tiết câu chuyện, Cửu hoàng tử sống không tới sáu tuổi, ở nơi ăn thịt người như hoàng cung này, một hoàng tử chưa đến tuổi trưởng thành không được Hoàng đế sủng ái, lại không có mẹ ruột như bé quả thật giống như một con mồi đặt trước mặt một đám thợ săn vậy, căn bản không thể trốn thoát sự tính kế của người cố ý trong hậu cung. Bởi vì Cửu hoàng tử không được sủng ái, nên tuy nói là hoàng tử, nhưng khi Bách Hợp đi tới cung điện này, thì chỉ thấy được phòng ốc cũ nát, cùng với cung nhân lười biếng ngủ say bên trong, trong lòng liền ít nhiều vẫn có chút hiểu rõ tình cảnh của Cửu hoàng tử.

Nàng ở đây làm công việc vẩy nước quét nhà, theo lý mà nói cung nhân, nội thị hầu hạ trong một cung đều có số lượng nhất định, nhưng bởi vì tất cả mọi người cảm thấy đi theo Cửu hoàng tử không có tiền đồ, cho nên hầu như mọi người trong cung này đều đang tìm đường ra, một khi tìm được cách liền rời khỏi. Thấy có người mới vào, trên mặt mấy lão nhân vốn hầu hạ ở đây đều hiện lên khinh thường.

Discussion23 Comments

  1. Ây za, có khi nào Hợp tỷ sẽ thành mama đắc lực, là người trợ giúp đưa Cửu Hoàng tử lên làm hoàng đế không ta, có thể lắm nha. Càng ngày càng mong chờ rồi đấy nhé. Mà sao cái linh hồn của nguyên chủ này mạnh thế nhỉ? Suýt nữa là Hợp tỷ bị khống chế rồi. Mấy ghê á

    Tks tỷ ạh

  2. Bách Hợp đau lòng Âm Tú, bởi vì trong tâm khảm nhận ra Âm Tú là một phần của Lý Duyên Tỷ đây mà :v Hóng vả mặt tiện nhân

  3. Tội nghiệp Âm Tú quá. Vì Ly Bách Hợp mà tịnh thân làm thái giám chặt đứt tiền đồ làm đại tông sư của mình. Bây giờ vì muốn cứu Bách Hợp ra khỏi phòng giam mà muốn chỉ Bách Hợp cách gặp mặt hoàng thượng. Đọc truyện chỉ thấy ghét Mạnh Thúy Thúy và Lưu Thành đều là họ làm ra nông nỗi này.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Tình tiết câu chuyênn đã bắt đầu đổi hướng! Bách Hợp sẽ phò 1 hoàng tử khác lên làm vua và trả thù đôi cẩu nam nữ kia! Amen! ;53

  5. Mình thấy phần này rất hay và có cảm giác khó diễn đạt thành lời quá.
    Cảm ơn bạn edit nha.

  6. Sao BH biết AT tịnh thân mà k xin LDT giúp đỡ. Nếu BH nhờ LDT giúp thì cũng đã k phải vào cung rồi. Tuy nhiên BH cũng phải trả cái giá là vào những nhiệm vụ k liên quan khác. Như trước đây sẽ vào những thế giới của tác giả Kim Dung vậy.

  7. ;97 Bước đầu tiên là ổn rồi, nắm vững thởi cuộc là được. Mong chờ ngày tát sm đám tiện nhơn đó

  8. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Đau lòng thay cho Âm Tú. Anh vì yêu mà bất chấp tất cả và cuối cùng cũng có thể khiến nguyên chủ biết hối hận. Mong Bách Hợp sẽ thay nguyên chủ khiến Âm Tú hạnh phúc suốt phần đời còn lại và tiện tay trả thù hộ nguyên chủ luôn.

  9. Càng lúc càng thấy Âm Tú yêu nguyên chủ là Ly Bách Hợp chứ không phải Bách Hợp. Mong ảnh không phải hồn của LDT nhưng chắc khả năng này không lớn. Cửu hoàng tử cũng thật tội nghiệp, mong tương lai bé lên ngôi hoàng đế.

  10. Âm Tú chỉ là một thái giám nho nhỏ, phải trả giá gì mới giúp an bài được cho bách hợp được chuyển tới chổ cửu hoàng tử? thật sự ta rất cảm động với tấm chân tình của Âm Tú. đáng tiếc trên thực tế làm gì có người hy sinh tới nỗi tự cắt bỏ đi mệnh căn của mình vì người yêu, mà người đó lại không yêu mình

  11. Mong Bách Hợp sẽ thay nguyên chủ khiến Âm Tú hạnh phúc suốt phần đời còn lại và tiện tay trả thù hộ nguyên chủ luôn. Haizzz
    Cảm ơn editor!!!

  12. Cẩm Tú Nguyễn

    BH xém tí bị linh hồn nguyên chủ này chiếm rồi. AT có phải là 1 phần của LDT k? Mong là AT sẽ hạnh phúc với BH

  13. Càng đọc càng ức chế với nguyên chủ, mắt để làm kiểng hả??? Âm Tú tốt như vậy không biết giữ, theo đuổi cái hạnh phúc phù du kia làm khỉ j, ngay cả trả thù người khác mà cũng làm hại đến Âm Tú cho đc
    ~~~
    Thanks editors <3

  14. Nguyên chủ bị người ta lợi dụng trong chốn thâm cung ấy chỉ có Âm Tú là bảo vệ, hi sinh cho cô ấy. Giờ đây cô ấy cũng chỉ muốn bảo vệ ngược lại anh. Nhưng Bách Hợp nhất định phải trừng phạt bọn họ, những kẻ đẩy Âm Tú cùng nguyên chủ đi đến nước này.

  15. Cực kỳ thương Âm Tú. Khơi nguồn từ việc nguyên chủ yêu sai người đến hai người khốn nạn kia. Tất cả đều dẫn đến sai lầm bây giời. Vì nguyên chủ mà tịnh thân làm thái giám không thể lên làm đại tông sư, mỗi việc đều hi sinh mình và nghĩ cho bách hợp

  16. Cảm động cực kì trước tấm chân tình của Âm Tú nam nhân như vậy đáng được hưởng hạnh phúc nhưng tình cảnh éo le này là sao

  17. Chắc là sau này Bách Hợp sẽ trở thành cung nữ đắc lực giúp Cửu hoàng tử trong trò chơi vương quyền chăng?? ;43

  18. Tinh thần lực của BH hiện đã khá cao, thế mà vẫn suýt bị áp chế. Nỗi lòng của nguyên chủ thật sự quá mạnh mẽ đi. Ko biết có phải Bh muốn làm trợ thủ cho Cửu hoàng tử, sau đó thành công thì quy ẩn vơi AT ko nhỉ?

  19. Tuyết Ảnh Nhi

    Đợt này BH hình như xuyên vào cô gái bị con nữ 9 giựt ck, vs tg vương gia vô sĩ. Con kia vốn đx nguyên chủ cứu đối xử như tốt vs nó mà dám thọt sau lưng nguyên chủ một đao, còn tg vương gia kia ngay lúc bái 2 lạy đòi kh vs ng khác, ngại thân phận nên nguyên chủ méo dám làm lớn mà đòi tiến cung báo thù. Tội cho AT bên cạnh BH vì BH tịnh thân r vào cung làm thái giám bảo vệ BH khắp nơi, đúng là của ngon bên cạnh mà k biết hưởng đi nhớ tg khác nguyên chủ đúng là ngu thật.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: