Bia Đỡ Đạn Phản Công – Nữ nhân bị liên lụy 5+6

15

Nữ nhân bị liên lụy (5)

Edit: Tuyết Dương

Beta: Sakura

Gần đây Lý Thừa Càn giống như thay đổi cả người, chăm chỉ hơn nhiều, mỗi ngày vừa đến giờ, đều thấy hắn vào trong điện chờ hai người Chí Ninh đến giảng bài, nhưng hai ngày qua hết lần này đến lần khác đều thấy hai ông già từ lúc đến rồi về chỉ đối diện với đại điện không một bóng người, hai ngày trước đó Lý Thừa Càn còn thong thả đến chậm một chút, nhưng hai ngày gần đây lại dứt khoát không tới, đến hôm nay thì thật sự Chí Ninh không còn nhịn được nữa, lúc này mới phái người mời Bách Hợp đến: “Lão thần còn tưởng Thái Tử đã thay đổi hoàn toàn, không nghĩ rằng lại như trước ba ngày đánh cá, hai ngày phơi nắng.”

Bách Hợp không thèm để ý tới hắn, ngược lại nhìn chằm chằm vào tên thị vệ, hắn không chịu nói còn bắt đầu cười hì hì, đột nhiên Bách Hợp tới gần hắn hé miệng cười cười:

“Bổn cung cho ngươi thời gian là ba tiếng, nếu như ngươi muốn giữ bí mật giùm Thái Tử, Bổn cung cũng không muốn bắt buộc, loại trung thành thế này thật ra cũng rất đáng khen, bắt đầu từ nay về sau, ngươi sẽ ở lại học trong nội đường, Bổn cung sẽ cho cung nhân hầu hạ ngươi thật tốt, tất cả chi phí ăn mặc Đông cung sẽ phụ cấp, nhưng trong vòng mười ngày ngươi không được mở miệng ra nói chữ nào, nếu ngươi làm được, chứng tỏ ngươi hết lòng trung thành, Bổn cung sẽ thưởng cho ngươi mười đồng, nhưng nếu ngươi mở  miệng nói chuyện, đừng trách Bổn cung trở mặt vô tình.

Một người cả buổi còn có thể không nói lời nào, một ngày không nói lời nào cũng hơi khó khăn, nhưng nếu mười ngày không nói lời nào thật sự là không có khả năng, nhưng Bách Hợp cũng không tổn thương da thịt hắn, ngược lại còn thừa nhận hắn trung dũng, mũ cánh được giữ nguyên nên mặt tên thị vệ kia chỉ hơi trắng bệch thôi, nghĩ nghĩ mặc dù Thái Tử đáng sợ, nhưng bây giờ xem ra Thái Tử Phi đang cười không ngớt mới chính là giết người không thấy máu, trông càng thêm đáng sợ, sau nửa ngày do dự khi hắn vừa muốn mở miệng nói thật thì Bách Hợp phất phất tay kêu người dẫn hắn sang bên cạnh:

“Bây giờ ngươi viết ra Thái Tử đang ở đâu, sẽ không tính là ngươi nói cho Bổn cung.” Nói xong, Bách Hợp lại chỉ một tên thị vệ khác bắt hắn cũng viết ra nơi ở của Lý Thừa Càn y như vậy, phương pháp này có thể phòng ngừa được hai tên này có thể nói dối, lại có thể kiểm tra được tung tích thật giả của Lý Thừa Càn, hai người Chí Ninh và Khổng Dĩnh Đạt nhìn lướt qua nhau, do tức giận hai tên thị vệ lúc vừa mới gặp sống chết cũng không chịu mở miệng nên trực tiếp nhảy ra lôi hai tên thị vệ mồ hôi đầy đầu xuống dưới, bắt đầu Bách Hợp kính trọng hơn.

Hai tên này nhanh chóng khai ra, trên giấy đều là hai chữ Xưng Tâm, lúc Bách Hợp nhìn thấy hai trang giấy này cũng không tức giận, lại bắt hai tên thị vệ chia nhau ra khai như vậy, bọn hắn biết có nói dối cũng vô dụng, cuối cùng dứt khoát khai ra tung tích của Lý Thừa Càn.

Hai ngày gần đây Lý Thừa Càn không chạy đến cung Bách Hợp luyện võ thì cũng đến trước thiên điện đọc sách, không càn quấy giống như trước kia nữa, vì vậy thời gian ở cùng với Xưng Tâm cũng ít đi rất nhiều, tên Xưng Tâm kia chẳng qua chỉ là một tiểu hài đồng thân phận thấp, hắn có được địa vị hôm nay tất cả là nhờ sự sủng ái của Lý Thừa Càn, hiện tại Lý Thừa Càn lạnh nhạt với hắn hai ngày, mọi người trong cung không còn cung kính với hắn như trước kia nữa, Xưng Tâm liền cuống cuồng sợ mình sẽ bị mất sủng, hai ngày qua hắn nhiều lần đến trước Thiên điện để thu hút sự chú ý của Lý Thừa Càn, mặc dù mấy ngày gần đây Lý Thừa Càn hành động bớt phóng túng, nhưng mấy năm qua tính tình đã quen buông thả, muốn thu hồi lại trong thời gian ngắn cũng không phải dễ, ngày xưa hắn rất sủng ái Xưng Tâm, bây giờ Xưng Tâm lại cố ý dụ dỗ hắn, hắn tất nhiên sẽ nảy sinh hứng thú, vì vậy mỗi ngày đều đến điện của Xưng Tâm.

Hôm nay lúc hai người Chí Ninh còn chưa tiến cung, Xưng Tâm thừa cơ lôi kéo Lý Thừa Càn đến nội cung của hắn chơi đùa, cho nên bây giờ hắn còn chưa tới.

Hai tên thị vệ càng nói giọng càng nhỏ, Bách Hợp nở nụ cười, nàng vốn không nghĩ tới nhanh như vậy đã trừng trị Xưng Tâm, không ngờ ngược lại chính Xưng Tâm lại tự nhảy ra ngoài, nàng đứng dậy vỗ tay, đi đến chỗ hai người Chí Ninh và Khổng Dĩnh Đạt thi lễ:

“Hai vị thái phó xin cứ an tâm đừng lo, chuyện hôm nay mong hai vị đại nhân giữ bí mật, chẳng qua tính tình Thái Tử hơi trẻ con, Bổn cung cam đoan không quá ba nén hương hắn nhất định sẽ có mặt trong điện, sau này thời gian học hành nhất định có thể dài hơn gấp đôi, nhất định tình trạng đến muộn về sớm sẽ không xuất hiện lại nữa.”

Mặt tươi cười không đưa tay đánh, mặc dù tính tình hai người Chí Ninh hơi gàn dở, nhưng đều thích ăn mềm không ăn cứng, bây giờ Bách Hợp cũng đã cam đoan như vậy rồi, hai người sau nửa ngày do dự cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, nhưng lại sợ Lý Thừa Càn không làm được, vì vậy Khổng Dĩnh Đạt vẫn cảnh báo trước: “Một khi Thái Tử Phi nói, bọn lão thần nhất định sẽ tin tưởng, có điều Thái Tử quá cố chấp, nếu sau này không làm được như Thái Tử Phi cam đoan, lão thần khắc sâu hoàng ân, lại được Hoàng Thượng nhờ vả, tất nhiên phải trung thành với Hoàng Thượng.” Ý của hắn là nếu Lý Thừa Càn làm không được như Bách Hợp nói, lại đến muộn về sớm thì hắn vẫn cáo trạng với Lý Thế Dân, Bách Hợp nhẹ gật đầu, từ biệt hai người, trực tiếp đi đến viện Lý Thừa Càn an bày cho Xưng Tâm.

Hai thị vệ ngơ ngác đi theo phía sau nàng, sắc mặt chán nản và sợ hãi, lẽ ra bình thường khi nữ nhân nghe thấy trượng phu đi đến chỗ tiểu thiếp đều không vui, đặc biệt là Xưng Tâm cũng không phải là một tiểu thiếp bình thường, nhưng từ đầu tới cuối Bách Hợp lại vô cùng tỉnh táo, nghĩ đến bộ dáng nàng vừa mới uy hiếp, hai thị vệ run sợ cả người, thành thật đi theo sau Bách Hợp.

Mặc dù Xưng Tâm ở thiên điện, nhưng chi phí ăn mặc của hắn còn tốt hơn mấy nữ nhân của Lý Thừa Càn nhiều, bên ngoài cửa điện còn có mấy thị vệ của Lý Thừa Càn đứng canh gác, một tên trong đó chính là Hột Can Thừa Cơ, một trong những tâm phúc đã từng phản bội Lý Thừa Càn trong nội dung câu chuyện, khi thấy Bách Hợp xuất hiện, tròng mắt của mấy tên thị vệ suýt nữa rơi ra ngoài, lúc thấy Bách Hợp muốn xông vào trong điện, Hột Can Thừa Cơ ngay lập tức tiến lên ngăn cản, tận lực lên tiếng:

“Thái Tử Phi chờ thuộc hạ báo lại một tiếng…” lời hắn còn chưa dứt, Bách Hợp liền đến gần hắn dựa vào, Hột Can Thừa Cơ nào dám đụng vào người Bách Hợp, vô thức lui về sau một bước, mấy tên thị vệ khác nhìn thấy tình cảnh như vậy, tất cả đều yên lặng lui ra sau.

Bách Hợp cười lạnh một tiếng, trực tiếp đi vào trong điện, tên thị vệ kia vừa muốn hô lớn lên, Bách Hợp lười biếng nói một câu: “Bây giờ nếu ai muốn mở miệng nói chuyện, lát nữa Bổn cung sẽ cho hắn nói đủ.”

Hột Can Thừa Cơ đảo mắt, lớn tiếng nói: “Thái Tử Phi, cho dù không báo lại Thái Tử, ít nhất cũng cho thuộc hạ dẫn đường cho Thái Tử Phi!”

Hột Can Thừa Cơ này đúng là một tên chuyên dựa dẫm, trong kịch tình câu chuyện, hắn đi theo Lý Thừa Càn cũng được không ít chuyện tốt, vậy mà cuối cùng hắn vẫn bán đứng Lý Thừa Càn để đổi lấy một đời phú quý đến già, đối với một tên chuyên dựa dẫm như vậy không làm ra được chuyện tốt nào, nhất là cuối cùng hắn còn bán đứng Lý Thừa Càn, hồ đồ như vậy so ra Lý Tượng con trai của Tô Bách Hợp còn tốt hơn nhiều, không hiểu sao Bách Hợp lại tức giận trong lòng, nàng quay lại liếc mấy tên thị vệ khác, cũng để chính thiếp thân thái giám của mình ở lại.

“Bắt hắn nói lại những lời vừa rồi.., cũng âm lượng như vậy kêu liên tục ba canh giờ, nửa  khắc cũng không được thiếu!” Hột Can Thừa Cơ nghe Bách Hợp nói xong giống như chính mình có cớ để quang minh chính đại không báo lại cho Lý Thừa Càn, hắn tỏ ra vui mừng, không đợi người khác nhìn vào, hắn bắt đầu trực tiếp hô lên, Bách Hợp cho người ở lại theo dõi hắn, trực tiếp đi vào trong điện.

Không biết có phải vì thiên điện quá lớn hay không, tiếng gào của Hột Can Thừa Cơ lại rất nhanh càng ngày càng nhỏ, mặc dù vẫn nghe được rõ ràng, nhưng lúc này tiếng chiêng trống vang lên đều đều trong điện, khi Bách Hợp bước vào trong điện của Xưng Tâm, vừa vặn nghe tiếng Xưng Tâm vang lên nũng nịu:

“Điện hạ, tới đây, tới bắt người ta đi nè..”

Trong vườn đủ loại cây hoa đào, không phải nữ tử nhưng còn kiều diễm hơn nữ tử, dung mạo cười xinh đẹp như hoa kia không phải Xưng Tâm thì còn là ai? Lúc này Lý Thừa Càn đang che hai mắt, miệng cười toe toét, đang đi xung quanh tìm kiếm Xưng Tâm, Bách Hợp đi tới sau lưng của hai tên thị vệ, đưa mắt liếc ra hiệu cho hắn đi tới trước mặt Lý Thừa Càn, chính mình mới đi tới hướng của Xưng Tâm.

Xưng Tâm vừa mới hô lên xong, liền thấy đoàn người Bách Hợp đi tới, hắn ngây người, nắm khăn trong tay dựa vào cây hoa đào cười toa toét, vẻ mặt tràn đầy châm chọc, còn chưa kịp mở miệng, Lý Thừa Càn đã giang tay ôm thị vệ vào lòng, dò xét khuôn mặt hắn, mở miệng cười: “Tiểu yêu tinh, cuối cùng cũng bắt được ngươi.”

Bách Hợp thay hắn gỡ khăn che mắt xuống, lúc Lý Thừa Càn nhìn thấy nàng, sắc mặt có chút bối rối, lớn tiếng nói: “Sao ngươi lại tới đây?”

“Nếu thiếp không đến, làm sao biết điện hạ thích chơi trò này?” Bách Hợp cười không ngừng, liếc sang Xưng Tâm, nhưng trong mắt đầy sắc bén: “Điện hạ thật hăng hái, đây là đang chơi trò gì, thật là náo nhiệt, thiếp cũng muốn chơi, điện hạ có đồng ý không?”

Lý Thừa Càn cũng không ngốc, thậm chí bởi vì chân hắn có tật, trong lòng vô cùng nhạy cảm, khi nghe Bách Hợp nói, hắn biết rõ nàng đang trong cơn giận dữ, hắn có chút xấu hổ thả thị vệ đang ôm trong lòng ra, oán hận liếc hắn một cái, đáng thương tên thị vệ được ôm toàn thân nổi da gà, còn suýt nữa bị Thái Tử mò thân thể, trong lòng muốn buồn nôn, toàn thân đều căng thẳng, đã sợ Bách Hợp nhưng đối với Lý Thừa Càn lại vô cùng sợ hãi, bây giờ còn bị trừng hắn ngoan ngoãn đi sang một bên đứng không dám lên tiếng.

“Ẩu tả, đây không phải là nơi ngươi nên đến, ngươi mau rời khỏi đi, Cô muốn đi Tĩnh Tâm Đường trước, tìm hai lão Chí Ninh học hành!” Lúc này Lý Thừa Càn còn chưa biết Bách Hợp là từ thiên điện đi tới, cũng đã sớm biết hắn không đọc sách hai ngày…,bây giờ còn mở miệng nói dối, sắc mặt hai tên thị vệ dẫn đường đau khổ không dám lên tiếng, Bách Hợp cười như không cười theo dõi hắn, một mặt lấy miếng vải hắn vừa mới che mắt đặt lên mắt mình, đúng là che hết thật rồi, nhưng còn chừa lại một khe hở, bảo đảm lát nữa mình có thể thấy được tình hình trước mắt mới dám phân phó:

“Điện hạ muốn đi đọc sách, các ngươi còn không nhanh chóng đưa điện hạ đi. Lang quân Xưng Tâm dung mạo tuấn tú, Bổn cung vừa thấy cũng rất thích, cũng muốn cùng hắn vui vẻ chơi đùa.”

Mọi người nghe thấy như thế, lập tức giống như nuốt sống một quả trứng gà, há to miệng không nói nên lời, lúc đầu Lý Thừa Càn nghe Bách Hợp nói câu này còn có chút không tin, cảm thấy một cảm giác kì lạ đang dâng lên trong lòng, hắn nhớ mang máng hình như đã nghe được câu này ở đâu rồi, hắn lập tức nghĩ tới, lúc mình mặc y phục Đột Quyết đi đến cung của Bách Hợp, nàng đã từng hết lời khen ngợi dung mạo mình tuấn tú, cực kì yêu thích hắn, lúc đó Lý Thừa Càn còn vì vậy mà lâng lâng trong lòng, bây giờ không biết như thế nào, mặc dù hắn sủng ái Xưng Tâm, nhưng nghe thê tử so sánh mình với một tên quan nhi nhỏ bé, Lý Thừa Càn lập tức trở mặt, đưa tay muốn kéo Bách Hợp đi: “Ẩu tả, ngươi đi theo ta!”

Nữ nhân bị liên lụy (6)

Edit: TMH

“Thiếp không đi, Điện hạ đi trước đi, thiếp cam đoan buổi tối sẽ nghênh đón Điện hạ trở về”

Bách Hợp quay người tránh được cái kéo tay của Lý Thừa Càn dành cho nàng,mỉm cười nói xong lời này nàng trực tiếp nửa đưa nửa đẩy đem cái vẻ mặt không tình nguyện đẩy Lý Thừa Càn đi ra ngoài

Chờ cho hắn vừa đi ra ngoài , Bách Hợp liền lập tức quay người vào sân nhỏ,

Không phải Xứng Tâm thích chơi sao, nàng sẽ chơi với Xứng Tâm cho thật đã.

Lý Thừa Càn lúc sắp sửa đi còn có chút lo lắng ,Bách Hợp làm như vậy chắc không phải định ám hại tiểu quan mình sủng ái, bởi vậy hắn còn do dự một chút lại còn để cho tên thị vệ bên cạnh mình xuống trông coi hơn nửa ngày . Bách Hợp thật không có bắt nạt hắn ,lại không thể để hắn bị phạt quỳ bưng trà ,cũng không thể dùng cách xử phạt về thể xác để đánh hắn ,chỉ là không ngừng chơi trò trốn tìm cùng với hắn, Bách Hợp luyện võ công , bên ngoài cơ thể thì có thể xem là yếu đuối nhưng kì thực mạnh mẽ vô cùng nhưng Xưng Tâm thì lại không như thế. Tuổi hắn còn nhỏ hơn nữa dáng người ngày thường cũng là nhỏ nhắn xinh xắn, lúc trước đi theo Lý Thừa Càn chỉ cần cố gắng làm nũng đáng yêu có thể được sủng ái, cũng không cần phải làm việc nặng .Chạy được nửa canh giờ liền thở hổn hển, Bách Hợp chơi trò trốn tìm với hắn khác hẳn lúc hắn chơi với Lý Thừa Càn vì chủ yếu là tán tỉnh nhau, đến trưa Bách Hợp mới dừng lại còn hắn  suýt nữa miệng sùi bọt mép ngã xuống đất mà  run rẩy, nằm rạp trên mặt đất bò cũng không đứng dậy được , tóc tai vù xù lúc này trên mặt mồ hôi chảy như mưa, thấy thời gian không còn sớm thì mọi người mới thỉnh Bách Hợp trở về.

Bách Hợp lúc này mới kéo khăn che mắt xuống,lạnh lùng nhìn thoáng qua hắn ta đang co quắp trên mặt đất thở hồng hộc . Bộ dạng giống như cá thiếu nước ,trong lúc đó lại nở nụ cười ” Buổi chiều hôm nay quả nhiên là thú vị , lang quân ,ngày mai Bổn cung lại đến chơi cùng ngươi, hôm nay chơi vậy đủ rồi lang quân nghỉ ngơi thật tốt. ”

Nói xong lời này Bách Hợp quăng khăn che mắt đi rồ i hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu nghênh ngang bỏ đi.

Đến Thiên Điện , Hột Can Thừa Cơ khàn khàn hô hào ở bên ngoài : “…Thái Tử Phi đến bẩm bảo Thái Tử…” lúc này khóe miệng hắn khô nứt, mắt thì đỏ lên ,bên cạnh là hai gã thị vệ mặt đồng tình chăm chú nhìn hắn , Hột Can Thừa Cơ đang nhìn Bách Hợp đến mức nước mắt thoáng cái chảy ra, đột nhiên ” bịch” một tiếng quỳ trên mặt đất nhìn Bách Hợp nói ” Thái Tử Phi thuộc hạ sai rồi , thuộc hạ sau này sẽ nghe Thái Tử Phi , nương nương ra lệnh cho thuộc hạ đi đông ,thuộc hạ không dám đi tây,khục…khục…”

Lúc bắt đầu Bách Hợp bảo hắn hô ba canh giờ, Hột Làm Thừa Cơ lại còn không để bụng. Kiêu căng cho rằng không phải là hô mấy câu vớ vẩn, mà mình cũng không thiếu khối thịt, sẽ không lại để cho chính mình mất khối vàng bạc châu báu , ai ngờ thủ đoạn mềm dẻo cắt thịt mới đau, hắn mới bắt đầu hô hào thì tràn đầy năng lượng , về sau lúc âm thanh bắt đầu khàn khàn , yết hầu càng đau đớn không chịu nổi , dù sao thì hô nửa canh giờ mà hắn phát ra tiếng cũng có chút khó khắn rồi . Trong cổ họng như đút một nắm cát lại đau lại chát , hắn tưởng rằng Lý Thừa Càn sẽ cứu hắn nhưng Lý Thừa Càn lúc ấy hồ đồ đâm vào Bách Hợp, trong lòng đã xấu hổ lại tức giận nhìn thấy Hột Can Thừa Cơ liền phát khí trên người hắn bởi vậy hắn thành thật mà hô dài như vậy. Lúc này vừa nói giống như là có dao găm cắt tại yết hầu đau đến tận xương , mỗi lần nói một chữ mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống càng nhiều, mãi đến lúc này Hột Can Thừa Cơ mới phát giác Bách Hợp chỗ đáng sợ nhất không phải đánh mắng hắn , cũng không phạt hắn bổng lộc mà hết lần này tới lần khác hắn phải chịu cực khổ về lời nói, trong lòng phiền muộn biệt khuất,yết hầu đau đớn không chịu nổi , có thể bề ngoài không chút nào chịu thiệt cũng không nhìn ra, trong lòng Hột Can Thừa Cơ đối với Bách Hợp sinh ra vài phần sợ hãi , thấy nàng đi ra vội vàng dập đầu vẻ mặt cầu khẩn.

Hai thị vệ bị bắt buộc đi theo Bách Hợp thấy bộ dáng này của Hột Can Thừa Cơ thì lộ ra vẻ mặt đồng không đành lòng nhìn thẳng trực tiếp từ biệt mở cửa đi ra. Bách Hợp cười lạnh nhìn Hột Can Thừa Cơ quỳ đất khóc đến nước mũi nước mắt đồng thời rơi xuống nền nhà rồi nói: “Sai rồi? Ngươi chỉ vì trung thành với Thái Tử, sai chỗ nào chứ?”

Hôm nay hai tên thị vệ bị Bách Hợp buộc cùng đi tìm Lý Thừa Càn nghe được trung với Thái Tử thì đều sợ run cả người, trong lòng âm thầm may mắn chính mình thức thời, nếu không sẽ giống như Hột Can Thừa Cơ, thật đúng là tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng đều chưa chắc có thể tốt rồi, vế thương trên thân thể không nói tới, mấu chốt là tâm linh tổn thương, hơn nữa tổn thương còn biệt khuất, không phải là minh đao minh thương anh dũng vô địch bị thương, ngược lại là bởi vì gào khan, chỉ sợ sau này Hột Can Thừa Cơ có ở lại trong Đông Cung thì cũng bị người cười nhạo.

 

“Không dám không dám, về sau thuộc hạ nghe Thái Tử Phi, cầu Thái Tử Phi tha  cho thuộc hạ.”

Hột Can Thừa Cơ vội vàng gật đầu, một mặt chỉ chỉ chính mình, một mặt trong miệng lại khàn khàntỏ vẻ  trung thành.

Hôm nay Bách Hợp làm thế cũng đủ rồi, huống chi lần này cũng không khiến Hột Can Thừa Cơ đủ sợ hãi, hiện tại người khác đều quỳ xuống cầu xin tha thứ, nếu Bách Hợp không buông tha, thì phương pháp giết gà dọa khỉ sẽ bị một đám thị vệ xem thành nàng cay nghiệt ác độc, Hột Can Thừa Cơ hô gào cũng  gần đủ ba canh giờ rồi, Bách Hợp hào phóng phất phất tay: “Đã ngươi biết sai rồi, sau này càng trung thành với Thái Tử điện hạ hơn nữa, nếu Bổn cung biết rõ Thái Tử hồ đồ là do các ngươi khuyến khích, Bổn cung nhất định không tha cho các ngươi.”

Một đám thị vệ nghe thấy thế thì trong lòng phát khổ, Lý Thừa Càn sao sẽ nghe người khác khuyến khích, huống chi Bách Hợp cũng nói rõ ràng, ý muốn bọn họ phải nhìn chằm chằm vào Thái Tử, có cái gió thổi cỏ lay phải báo cáo với nàng, mấy người thấp cúi thấp đầu không dám lên tiếng, một đầu là Thái Tử, một bên lại là Thái Tử Phi, hai vợ chồng cãi nhau không may chính là bọn hắn.

Lý Thừa Càn  đang không kiên nhẫn ở trong nội cung chờ Bách Hợp, thói quen là thứ đáng sợ, mọi lần Lý Thừa Càn sáng tối đều đến nội cung của Bách Hợp rồi đuổi hết cung nhân ra rồi luyện tập cùng với nàng, hôm nay Lý Thừa Càn đến nội cung lại không thấy người thì trong lòng của hắn đã cảm thấy có chút không thoải mái, cảm thấy nhìn cái gì cũng không vừa mắt, đói bụng không có người thay hắn an bài, cho dù là Toại An phu nhân nói nhiều lần lại để cho hắn trước dùng chút ít điểm tâm, không cần chờ Bách Hợp trở lại, nhưng Lý Thừa Càn có thói quen ăn cơm cùng với Bách Hợp, lúc này thiếu đi một người khiến hắn cảm giác không được tự nhiên, lại sau khi nghe ngóng, biết rõ Bách Hợp từ giữa trưa đến lúc này còn chưa chưa về vẫn ở Thiên Điện thì trong lòng Lý Thừa Càn không vui, khi Bách Hợp trở về  hắn đã ngồi ở bên cạnh, sắc mặt hết sức khó coi, ngữ điệu lạnh lùng nói:

“Hiện tại mới biết được trở lại? Đi đâu vậy?” Hắn biết rõ Bách Hợp đi chỗ nào nhưng lại cố ý hỏi nàng, Lý Thừa Càn vừa hỏi xong thì mới phát hiện có vẻ như hắn đang ghen tuông nên cảm thấy hơi xấu hổ, muốn giải thích nhưng lại ngại nên miễng cưỡng mở miệng nói một câu: “Cô không lo lắng ngươi mà chỉ vì Cô và ngươi đã hẹn nhau rồi , ngươi cũng hiểu đi.”

Lúc này Lý Thừa Càn nóng nảy, hôm nay Bách Hợp cải biến thái độ khiến hắn không tiếp thu được, bởi vậy nên giờ hắn giống như con nhím bị thương, nói năng hơi sốt ruột, Bách Hợp cũng không thèm để ý tới hắn, không đọc sách lại còn tới chỗ tiểu quan chơi đùa, bản thân mình phí bao công sức cải biến kết cục của hắn, ai dè hắn thì hay rồi hướng nào đi tới chỗ chết thì hắn lao tới.

Cung nhân bị Lý Thừa Càn đuổi ra ngoài rồi nên Bách Hợp phải tự mình đi lấy quần áo để thay, hôm nay chạy cả ngày rồi người cũng đổ mồ hôi, trong phòng cung nữ bê nước ấm lên, Bách Hợp tự mình lâu người rồi thay bộ quần áo lót, chưa kịp mặc áo ngoài thì Lý Thừa Càn cũng tiến vào nội điện, cái này thì hay rồi đúng lúc thấy Bách Hợp còn chưa mặc xong quần áo lộ da thịt,tai hắn hơi đỏ lên rồi cuống quýt xoay người sang chỗ khác, ngẫm nghĩ chỗ nào không đúng, Bách Hợp vốn là vợ hắn thì nhìn xem cũng được, gần đây bởi vì Bách Hợp thay đổi như thành người khác khiến cho hắn khi thấy Bách Hợp chưa mặc xong quần áo thì thấy hơi thẹn thùng, Lý Thừa Càn quay đầu lại trừng Bách Hợp

“Ngươi còn chưa nói đâu, ngươi làm gì Xưng Tâm rồi?”

Trong lòng Bách Hợp tức giận lên nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ nghi hoặc: “Sao hôm nay Điện hạ lại tức giận lớn thế? Hay vì thiếp về muộn khiến cho Điện hạ phải chờ lâu? Nếu thế thì thiếp làm hai món ăn thay lời xin lỗi có được không?” Luyện võ với Lý Thừa Càn đã lâu, lại còn thay hắn xả giận lại còn giả vờ thầm thích hắn, Bách Hợp cảm thấy phải cho hắn thấy mặt khác của mình nữa.

Trong Đông cung không thiếu đầu bếp, Lý Thừa Càn thân là Thái Tử thì cũng có nhiều nữ nhân, vì hắn xuống bếp thì cũng có nhưng không biết có phải gần đây Bách Hợp thân cận với hắn cho nên trong lòng Lý Thừa Càn hiện giờ thì Bách Hợp khác với nữ nhân khác, bởi vậy khi nghe thấy nàng nấu ăn vì mình thì Lý Thừa Càn cong miệng lên cười cười lại có chút hân hoan nhưng vẫn truy vấn đến cùng:

“Ngươi vẫn chưa trả lời Cô, trong điện  của Xưng Tâm có cái gì thú vị mà khiến ngươi lưu luyến không bỏ ngay cả Cô chờ trong cung mà cũng quên, có phải nếu Cô không cho người thỉnh ngươi về thì chỉ sợ hôm nay ngươi không về hay không? Cô tưởng đến trưa ngươi sẽ về nhưng không ngờ ở cung chẳng thấy bóng dáng ngươi đâu.” Càng nói thì Lý Thừa Càn càng không thấy thoải mái, nhưng lại không biết tại sao không thoải mái.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion15 Comments

  1. Bách hợp phần này lại dạy thuật luyện tinh thần cho Lý Thừa Càn như vậy khi trở về không gian liệu sưu tầm này có bị mờ nhạt đi không nhỉ? Bách Hợp khiến cho Lý Thừa Càn thay đổi tích cực và dần không thể thiếu đi người vợ chân chính là Thái Tử phi này.. siêu cao thủ!

  2. Khuynh hướng giới tính của bạn Thừa Càn này phức tạp ghê! Cong cũng muốn mà thẳng cũng thích! Hẳn là động vật ăn tạp r! ;50

  3. Bách Hợp trừng trị mấy tên nô tài với cái tên ẻo lả Xưng Tâm hay quá. Thích chơi trốn tìm thì chơi cho kiệt sức, thích trung thành muốn tố cáo thì cho nói cho đã luôn. Lý Thừa Càn bắt mấy người Chí Ninh chờ mấy ngày thì Bách Hợp cũng cho hắn ta biết ảm giác chờ đợi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. ây za, có vẻ anh này thích Hợp tỷ rồi. Biện pháp trừng phạt của Hợp tỷ thật quá độc, làm cho mấy kẻ nô tài phải tâm phục khẩu phục và sợ hãi luôn.kk. Giờ thấy tên Thái tử này cũng dễ thương.kk

    tks tỷ ạk

  5. Công nhận Bách Hợp quả là cao tay ấn, Đúng là sống nhiều kiếp cũng có cái hay của nó. Thích câu chuyện này của BH quá!

  6. BH càg lúc càg thôg minh, dụg mưu rata giỏi, trừg tẹi máy tên cẩu nô tài hay ho quá mà. Hihi. LTC bắt đầu gen tuôg rồi. Còn bđ có thói quen ở cạnh BH nữa chớ. Kiểu này sẽ thẳg ngay thôi.

  7. Nô tài thế này phải thật mạnh mới được ăn cây táo rào cây sung.
    Nam chính trong không gian này tởm quá nam nữ ăn luôn trời ơi! Tội tô bách hợp cũ quá.
    Ko biết phần sau thế đây thật chờ mong ad cố lên.

  8. Tâm tình phức tạp , cái này gọi là giết người quang minh chính đại mà không một ai có thể nói được ;47

  9. Chị dạy tinh thần thuật cho a này thì có bị mất k nhỉ. Đúng là lần này nhiệm vụ kho thay đổi cả tính cách, thói quen của 1 con ng, còn bẻ cong thành thẳng nữa cơ mà

  10. Mới tốt được mấy ngày mà tên Lý Thừa Càn này lại dở chứng ah… Lại còn đến chỗ của thằng nhóc con Xưng Tâm nữa chứ… Chơi trò bịt mắt bắt dê ah… Bó tay… Ngựa quen đường cũ mà… Cũng may Bách Hợp tỷ thông minh tra xét được rùi dạy dỗ lại tên Lý Thừa Càn này ah… Mà hình như cách làm của Bách Hợp tỷ chính xác rùi hay sao ý… Làm cho tên này càng ngày càng quen thuộc tỷ ah… Chắc thích tỷ lun òi ^^… không bít sau khi được tỷ đào tạo lại tên náy có đạt được thành tựu gì hay không đây ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Lý Thừa Càn này đúng là ba chấm mà. Học hành tử tế chưa đc mấy ngày mà đã lăn ra với tiểu quan rồi. Bây giờ bị Bách Hợp gậy ông đập lưng ông mới hiểu đc cảm giác của nguyên chủ.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close