Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 593+594

10

Chương 593: Đại pháp ra giá mài lẫn nhau.

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Chờ thét lên vòng thứ bảy, ghế vip số 1019 ra giá đã biến thành mười vạn một lần, mà Ngô quản sự nơi này còn dứt khoát hơn mà biến thành năm ngàn linh thạch một lần ra giá.

Tập thể quần chúng vây xem đã mất tiếng. Móa nó, thêm một lần năm ngàn, người ghế VIP 732 cái giá này cũng có ý tứ lấy được xuất thủ!

Trong rạp số 1600 cũng kêu được hai lần ra giá, nhưng mỗi lần nó cũng thêm gấp hai, sau khi đi tới ba trăm vạn, Ninh Tiểu Nhàn nơi này tất nhiên lại thêm năm ngàn, sau đó ghế vip số 1019 sẽ lại thêm mười vạn.

Như vậy chơi hai ba lần, ghế vip số 1600 có lẽ là cảm thấy không thú vị, cũng lặng lẽ rút lui rồi, thứ nhất là biết mình cứ tăng giá tiếp như vậy nữa, so sánh với hai nhà khác giống như coi tiền như rác, còn không bằng chờ hai bọn hắn đấu đến cuối cùng rồi, mới lại xem một chút giá tiền có ở trong phạm vi mình thừa nhận được không; thứ hai nha, rõ ràng tiêu điểm toàn trường cũng không ở trên người chính mình, mà là hai người ghế vip này cùng tranh phong đấu khí đã trở thành đối tượng người người chú mục, hắn giống như người thứ ba nhúng tay vào trong đó, thật sự hứng thú không cao. . . . . .

Về phần những mấy ghế VIP khác, lại càng sớm tắt lửa, chuẩn bị tọa sơn quan hổ đấu.

Trên đài đấu giá sư bị khó chịu muốn chết, bởi vì trận đấu giá kế tiếp, biến thành đánh giằng co khiến cho mọi người đều vô cùng thống khổ  !

Ghế vip số 1019 như cũ là biên độ nhỏ đất mười vạn một lần thêm, mà Ngô quản sự như cũ năm ngàn linh thạch một lần thêm, thoạt nhìn muốn kiên trì bộ dáng trăm năm không lay được. Đấu giá sư la đến nước bọt cũng thành chấm nhỏ, thời gian cũng đã qua một canh giờ, giá tiền nâng lên sáu trăm ngàn linh thạch.

Người xem dưới đài đã thấy buồn ngủ, ai tính tình nôn nóng đã muốn đứng lên rời đi rồi, nhưng vừa nghĩ tới chuyện không nhìn thấy được thần kiếm bị lấy đi, thì sẽ mất đi vốn liếng khoác lác trong mười ngày với bên ngoài, nên cắn răng chịu đựng, tiếp tục ngồi chờ. Vô số người đều ở đáy lòng thống mạ hai người này đối đầu ra giá. Hơn nữa ghế VIP số 732 ra giá, mỗi lần đều hèn mọn, mỗi lần chỉ kêu có một chút.

Cho dù Ngô quản sự ngồi ở trong đó biết rồi. Sợ rằng chỉ có thể luôn miệng cười khổ. Hắn làm gì có ý làm người khác buồn nôn? Thực ra ở Thiên Thượng Cư chức vị của hắn chỉ là quản sự nho nhỏ, mỗi một lần ra giá đều phải đứng ở góc độ thương hội mà suy nghĩ. Hận không thể tiết kiệm cho thương hội thêm chút tiền a.

Nam Minh Ly hỏa kiếm mới vừa hiện lên trước mặt mọi người, là thời điểm buổi trưa ánh mặt trời sáng rỡ nhất, mà trải qua một lần đấu giá, hơn nữa Ngô quản sự ra tay tăng giá theo kiểu mài mòn, thời gian đã bất tri bất giác mà đi tới giờ Tuất ( buổi tối 7 giờ ).

Rốt cục, đấu giá sư nhẹ nhàng gõ mộc trùy trong tay lên bàn, hữu khí vô lực nói: ” Nghỉ ngơi giữa trận, một khắc đồng hồ!” Nói xong bỏ lại trùy mà đi vào hậu trường. Nắm chặc thời gian nghỉ ngơi. Hai người mua này không phải là đến mua kiếm a, là tới chỉnh hắn đúng?

Y theo quy định của Bạch Ngọc kinh, vật phẩm ngày nào lên đài, phải ở ngày đó đấu giá xong, cho nên dù là đã qua thời gian Bạch Ngọc kinh đóng cửa, nhưng trận đấu giá này vẫn phải tiếp tục nữa.

Tất cả mọi người thở một hơi thật dài, đứng lên buông lỏng gân cốt, lưu thông mạch máu. Chúng tu sĩ không sợ ngồi lâu khí huyết không thoải mái, mấu chốt là phương pháp trận ra giá này vô địch, thật là làm cho mọi người nhìn không thấy đầu, nếu một đôi cừu nhân đều có thực lực mạnh, ai biết có phải đập đến sáng ngày mai hay không. . . . . . thử nghĩ xem cũng khiến người không rét mà run.

Tuy nói trong lòng Ninh Tiểu Nhàn cũng rất gấp, nhưng nàng cũng biết Ngô quản sự khó xử, cộng thêm Thiên Thượng Cư đã đáp ứng ra mặt tới mua mão. Lại không nói phải mất thời gian bao lâu, cho nên giờ phút này cũng không nên bắt Ngô quản sự một lần tăng giá mấy trăm vạn, dù sao đây không phải là tiền của nàng, chỉ có thể mặc hắn mài.

Nàng duỗi lưng một cái, quay đầu lại hỏi Ngô quản sự: “Vậy bốn viên đạo quả, có rơi vào tay mấy vị trưởng lão kia không?”

Ngô quản sự ho khan một tiếng nói: “Trước mắt không biết được, dù sao sự thể lớn, sợ rằng chư vị trưởng lão phải tinh tế thương nghị mới có thể quyết định thuộc sở hữu của ai.” Ngụ ý, giờ phút này trưởng lão nghị tịch đang bận rộn bàn luận. Tranh đoạt đạo quả rồi?

Sau đó hắn rồi lại cười nói: “Quyền trưởng lão đức cao vọng trọng, tất nhiên là có một viên ; Vọng Kim các phía sau Diệp trưởng lão có cổ phần dầy nhất ở Thiên Thượng Cư. Theo lý cũng nên có một viên . Còn dư lại hai viên nha, vậy thì khó mà nói . Hơn nữa Thích trưởng lão hôm nay phản đối ngươi dùng Kim phù lệnh trì hoãn Nam Minh Ly hỏa kiếm đấu giá, cho nên hi vọng hắn nhận được đạo quả ít nhất giảm hai thành.”

“Nói đúng ra, tỷ lệ Biện trưởng lão bắt được đạo quả trở nên to lớn rồi, phải không?” Nàng miễn cưỡng liếc Ngô quản sự một cái, trong lòng biết rõ.

Ngô quản sự cười cười, đang muốn nói chuyện, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng cốc cốc nhẹ nhàng. Gã sai vặt đi tới mở cửa, ghế VIP này có thể ngăn cách thần niệm người tu tiên, nàng còn không có nhìn thấy người bên ngoài, giọng gã sai vặt đã kinh ngạc vang lên: “A, ngươi không phải là người thương hội  , ngươi tìm ai?”

Không phải là người Thiên Thượng Cư, vậy là lên cửa tìm nàng sao? Ninh Tiểu Nhàn cùng Ngô quản sự nhìn thoáng qua lẫn nhau, quả nhiên nghe được ngoài cửa có giọng nói nam tử trầm thấp vang lên: “Ta tìm trưởng lão Ẩn Lưu Ninh Tiểu Nhàn, xin hỏi có ở trong rạp này không?”

Ở ngày Bạch Ngọc kinh đấu giá, tư liệu khách quý đều được giữ bí mật. Gã sai vặt mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói: “Ta không biết cái gì trưởng lão Ẩn Lưu, ngươi tìm lộn. . . . . .”

Lời hắn nói còn chưa dứt, giọng Ninh Tiểu Nhàn đã từ phía sau truyền đến: “Không sao, để cho hắn vào đi.”

Khách quý đã mở miệng, lúc này gã sai vặt không nói gì mà thối lui qua một bên, người ngoài cửa đi nhanh mà vào, thấy trong rạp có hai nữ tử. Ánh mắt của hắn vừa chuyển , lúc này cung kính thi lễ với Ninh Tiểu Nhàn một cái nói: “Ninh trưởng lão! Chủ nhân nhà ta có lời truyền tới.”

“Ta đang nghe.” Nàng nhẹ nhàng híp mắt. Người này trang phục nhìn lên cũng biết là hạ bộc, lại có thể liếc một cái đem nàng cùng Cưu Ma phân ra, nghĩ đến ít nhất cũng là từng nhìn thấy hình vẽ của nàng. Nàng cũng không hỏi đối phương là người nào, đoán là người ta hao tốn sức lực lớn như vậy, tất sẽ làm nàng biết mục đích của mình.

“Chủ nhân nhà ta ở trong rạp số 1019.” Thấy lực chú ý của mọi người trong rạp đều bị những lời này hấp dẫn tới đây, người hầu áo đen mới hắng giọng một cái, nói tiếp, “Lão nhân gia ông ta có lời muốn nói, nếu Ninh trưởng lão nguyện ý nói ra sự thật ngày đó, chủ nhân nhà ta sẽ thối lui khỏi cuộc cạnh tranh thần khí , để cho các hạ có thể được như ý nguyện, đem Nam Minh Ly hỏa kiếm đưa về trong túi.”

“Hử? Xài mấy ngàn vạn linh Thạch, chỉ vì mua một tin tức trong miệng ta sao?” Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng nhíu mày, “Tế Thế Lâu quả nhiên tài đại khí thô đây.” Ghế vip số 1019 đấu cùng nàng hơn nửa buổi chiều, cái người ngồi trong rạp chính là ai, nàng đoán thật lâu, cuối cùng vẫn là Tế Thế Lâu cùng Âm Cửu U hiềm nghi lớn nhất. Mà có thể tìm nàng hỏi”sự thật” ngoài Tế Thế Lâu ra thì chẳng còn ai.

Người hầu áo đen ngó chừng nàng nói: “Như vậy ý của trưởng lão . . . . . . ?”

Hai chữ cuối hắn còn chưa ra, ánh sáng lạnh trong mắt Cưu Ma chớp động, quất roi qua, một tiếng bốp đánh vào trên mặt hắn! Cùng lúc đó, nàng lạnh lùng quát: “Cẩu nô tài lớn mật, dám nhìn thẳng nữ chủ nhân nhà ta? Tế Thế Lâu dạy dỗ chó cũng không dạy dỗ tốt đúng không? Từ trên xuống dưới đều là thứ không có nuôi dạy!” Lúc trước ở thành Đô Linh, nàng đã cảm thấy gia giáo cùng phẩm tính tỷ muội Kim Mãn Ý quá kém cỏi, mắt thấy gia phó Tế Thế Lâu cũng làm việc như thế, liền không nhịn được sẽ phải lên tiếng châm chọc.

Trên mặt Nam tử này rơi xuống một vết roi đỏ rực không nói, còn nhân tiện bị đánh gãy hai cái răng hàm, đó là nàng đã cố ý cân nhắc sức lực đánh ra, nếu không lấy tu vi tiền kỳ Độ Kiếp của nàng, cú quất này cũng có thể làm đối phương hình thần câu diệt.

Người hầu áo đen lập tức rũ mắt câm miệng, không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng chờ chực Ninh Tiểu Nhàn trả lời.

Ninh Tiểu Nhàn thở dài một hơi nói: “Trở về nói với chủ nhân nhà ngươi, ngày đó từng câu từng chữ ta nói đều là thật, không biết hắn còn muốn sự thật gì? Về phần Nam Minh Ly hỏa kiếm nha, cho dù hắn thu tay, cũng không cấm được có người khác ló đầu ra cùng ta cạnh tranh, nếu cho là như vậy có thể làm ta được như nguyện, chẳng lẽ không phải quá mức ngây thơ sao?”

Người hầu áo đen nói: “Chủ nhân nhà ta còn nói. . . . . .” Lần này đã nhớ được dạy dỗ, không dám giương mắt nhìn nàng.

Ninh Tiểu Nhàn ngăn trở lời của hắn nói: “Vô luận chủ nhân của ngươi nói gì, ta đều không muốn nghe nữa. Người của Ẩn Lưu từ trước đến giờ không bị uy hiếp, chủ nhân nhà ngươi nếu tiếp tục đối nghịch cùng ta, chính là đối nghịch cùng Ẩn Lưu. Sau này gặp lại nhau nữa, chính là kẻ địch không phải bạn bè.”

Giọng nói của nàng bình thản, người hầu áo đen nghe ra trong mấy câu nói đó giấu diếm sát khí, không dám nói nữa, không thể làm gì khác hơn là bái một cái, xoay người đi.

Đợi đến cửa ghế VIP một lần nữa đóng lại, Thất tử mới chê cười một tiếng: “Tế Thế Lâu cực kỳ vô lễ, lại dám uy hiếp chúng ta! Hắc hắc, còn muốn từ trên tiền bạc khiến chúng ta cúi đầu? Thật sự là chê cười!”

“Nơi này là Kinh Đô, không phải là rừng rậm Ba Xà. Ẩn Lưu ở chỗ này, đúng là không có nhiều thế lực.” Nàng thản nhiên nói, đáy lòng nhưng có mấy phần kinh ngạc. Kim Vô Hoạn chấp chưởng Tế Thế Lâu nhiều năm, không phải người vọng động, sao lại vì một chút xíu hoài nghi lại không tiếc nện xuống món tiền khổng lồ để đối nghịch cùng nàng chứ? Cho dù đối với một nhà đại phái đương thời giàu có bất kỳ mà nói, mấy ngàn vạn linh Thạch cũng là một khoản tiền tương đối lớn rồi, nếu không phải vì tám ngày cừu hận, ai có thể bỏ ra được số tiền kia?

Tám ngày cừu hận? Chẳng lẻ Kim Vô Hoạn nghe được tiếng gió gì, thật nghĩ rằng Kim Mãn Ý là nàng giết?

Nghĩ tới đây, Ninh Tiểu Nhàn đã cảm thấy trong bóng tối tựa hồ lại có một bàn tay đen vươn tới quấy rối. Về phần Kim Vô Hoạn tại sao biết nàng ở ghế VIP số 732, lý do đơn giản hơn —— Quyên Nương có thể đem di thư đưa đến trong tay của hắn, cũng có thể đem số hiệu mái hiên của nàng nói ra.

Dù sao nàng không phải là thần tiên sống, nên đoán không ra người tiết lộ số ghế của nàng, thật ra thì không phải là Quyên Nương.

Vấn đề nếu nghĩ không ra, nên không muốn nghĩ, nàng đem phiền muộn trong lòng đè xuống, từ trong lòng ngực lấy ra một bình ngọc, giao cho Ngô quản sự.

“Đây là?”

“Nơi này có một viên Cửu Chuyển Thăng Liên Hoa.” Ninh Tiểu Nhàn cười cười nói, “Bởi vì trong tài liệu, sau khi người độ kiếp ăn vào, có thể đem công lực áp súc nhiều nhất đến sáu vòng, chính là có thêm mười mấy năm đến mấy chục năm thời gian để chuẩn bị.” Nàng ở ánh mắt Ngô quản sự chuyển làm vui mừng nói tiếp, “Biện trưởng lão và ngươi lần này giúp ta rất nhiều, nếu cầm linh thạch tạ ơn, Đại trưởng lão Thiên Thượng Cư tất nhiên nhìn không thuận mắt. Đan dược này, xin hắn nhận lấy.”

Chương 594: Một trùy hoà âm

Nếu không có Biện trưởng lão cùng Ngô quản sự phối hợp, bẫy rập nàng thiết lập cho Quyên Nương căn bản không thể nào xong việc, khoản tiền linh trà kia cũng không thể đoạt về.

Vừa là có chuyện vui ngoài ý muốn, Ngô quản sự nhậm chức lâu ở Thiên Thượng Cư, cũng có kiến thức rộng rãi, lập tức không từ chối, cười dài mà đón nhận.

Hắn hiểu được, nếu Biện trưởng lão ở nghị tịch tranh giành không được Huyền Thiên Đạo quả, viên hoàn thuốc này của Ninh Tiểu Nhàn cũng coi như là đền bù tổn thất cho hắn. Mặc dù trình độ trân quý của hai vật còn kém một cấp bậc, nhưng cửu chuyển thăng Liên Hoa đối với người độ kiếp mà nói, cũng là linh dược mạng sống vô thượng, nếu Biện trưởng lão cầm lấy linh đan này trở về phục mệnh, tông phái sau lưng của hắn cũng sẽ không quá mức làm khó hắn.

Cô gái này, rất thận trọng đây.

Uống chén trà, ăn hai quả trái cây, hoặc là giống như Kim Vô Hoạn đuổi thủ hạ đến ghế vip người khác đi quấy rối một phen, một khắc đồng hồ thời gian rất nhanh đi qua.

Chúng tân khách một lần nữa ngồi trở lại vị trí, ôm ý định: nếu kiên trì đến lúc này rồi, cũng phải chịu đựng được đến kết quả cuối cùng ra sao. Bạch Ngọc Kinh cung cấp cho mọi người ăn uống, đến khách quý người phàm cũng không có mấy người nguyện ý rời đi.

Quả nhiên hiệp đấu sau vừa bắt đầu, lại là đánh giằng co mài như vậy . Cũng là những ghế vip khác nhìn không nổi nữa, trên phạm vi lớn nói ra mấy lần giá, đem giá tiền thần kiếm đội lên bảy trăm ngàn linh thạch!

Biên độ nâng giá như vậy cũng nhắc nhở Ninh Tiểu Nhàn, trong sân có không ít Tiên Tông ôm lấy ý định đối với  thần kiếm. Kiếm là vua của binh khí, tám phần mười người tu tiên đều lấy kiếm nhập đạo, có thần vật Nam Minh Ly hỏa kiếm nơi tay, trong chiến đấu sau này có thể nói là đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi.

“Tình hình này sau khi  bắt được thần kiếm, cần phải vội vàng rời đi, chậm thì sẽ sinh biến.” Nàng âm thầm nhắc nhở mình.

Không đợi nàng suy tư xong, tân khách toàn trường đột nhiên ồ lên, bởi vì tất cả mọi người phát hiện: ghế vip số 1019 lần này ra giá không còn là  mười vạn tăng thêm một lần, mà một hơi tăng thêm bốn trăm vạn linh thạch!

Ninh Tiểu Nhàn nhướng nhướng lông mày kẻ đen dài nhỏ. Có phải bởi vì mới vừa rồi nàng trả lời cường ngạnh khiến Kim Vô Hoạn hiểu nàng không có ý định thỏa hiệp, cho nên cũng mất tính nhẫn nại, chuẩn bị đem đồ nàng muốn trực tiếp lấy đi?

Nếu từ góc độ Kim Vô Hoạn mà nói. Hắn tự hỏi phương thức là rất chính xác . Bởi vì Ẩn Lưu ly thế quá lâu, một năm gần đây mới bắt đầu hoạt động ở Nam thiệm bộ châu. Ở trong Kinh Đô cơ hồ không có căn cơ gì có thể nói. Cho dù Ninh Tiểu Nhàn tay mắt thông thiên hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể tích góp được một thân phong phú mới đúng. Nàng có thể kiên trì ra giá đến bây giờ, đã đủ để Kim Vô Hoạn nhìn với cặp mắt khác xưa. Hơn nữa phương thức Ngô quản sự cẩn thận ra giá cũng nổi lên tác dụng nói dối, vô hình chung cổ vũ loại ấn tượng này của Kim Vô Hoạn.

Chỉ tiếc a, Tế Thế Lâu trăm triệu không nghĩ tới, nàng không có tiền cũng có thể tùy hứng như vậy!

Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo Ngô quản sự một cái, cái nam tử trung niên này bề ngoài thật thà cười khổ, lại lên tiếng thêm vào năm ngàn linh thạch.

Mấy ngàn vạn linh thạch xuất thủ tốt như vậy. Đến tiếng nước chảy cũng nghe không thấy, nhưng đối với tất cả người Thiên Thượng Cư  mà nói, không thể lấy đi đồ vật chính mình đích thân đưa đi đấu giá là không được, đây thật là một chuyện hồ đồ nhất trên đời. Trưởng lão nghị tịch đã sớm xuống hàn lệnh, chuyện này phàm là có người tiết lộ, giết không tha!

Tế Thế Lâu ra ba lần giá, phân biệt là ba trăm vạn, hai trăm vạn cùng bốn trăm vạn, cho nên hiện tại giá tiền trên trận đã là tám ngàn ba trăm vạn linh thạch. Dưới đài mọi người đều không lên tiếng được, vốn là mấy ghế vip ra giá cũng yên lặng xuống. Tuy nói đấu giá Nam Minh Ly hỏa kiếm đích xác là quá mức mài người, nhưng hiện tại cái giá này, cũng thật sự không hợp thói thường một chút. Dù sao người tu tiên cuối cùng vẫn dạy tâm tính, đạo hạnh, thần kiếm khá hơn nữa, cũng là ngoại vật a.

Làm Ngô quản sự lần nữa sau khi nhẹ nhàng tăng giá năm ngàn linh thạch. Toàn trường an tĩnh.

Kim Vô Hoạn lại không hề tăng giá nữa.

Kim Đại chưởng môn làm sao không lên tiếng rồi? Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn, trừng mắt nhìn, đột nhiên kịp phản ứng: “Trong tay của hắn không có tiền rồi!”

Cho dù Tế thế Lâu là hào phú cự kình, cho dù nó ở trong Kinh Đô có thế lực sâu nặng, vận dụng mấy ngàn vạn linh thạch tiền mặt này chỉ sợ cũng đã bức ra cực hạn của hắn. Khó trách mới vừa rồi hắn sai người tới vội vã thương lượng cùng nàng, thì ra đều là kế công tâm, trước khi linh thạch của mình tiêu hao, muốn từ nàng trong miệng hỏi ra tên hung thủ giết người .

Kim Vô Hoạn thân là trưởng môn của một phái quyền lực tất nhiên rất lớn, nhưng Tế Thế Lâu dù sao không giống Ẩn Lưu là xuất thân chế độ quân đoàn xây dựng, Tiên phái quản lý tương đối  rời rạc. Thuộc hạ thì chủ yếu nhiều và đủ loại. Hắn đường đường chưởng môn nên chịu trách nhiệm vì đệ tử trong Tiên phái, tùy hứng nữa cũng không thể đem cả Tiên Tông này thế chấp ra ngoài đổi tiền. Quan trọng nhất là. Hôm nay Nam Minh Ly hỏa kiếm xuất hiện quá mức đột ngột, ai cũng không kịp dự trù tiền nhiều hơn nữa.

Trừ Thiên Thượng Cư này an ổn ở kinh đô giữa vô số địa đầu xà.

Cho nên. Ở bên trong chiến dịch, vượt mọi khó khăn gian khổ, nàng rốt cục trở thành người chiến thắng.

“Có còn người ra giá cao hơn hay không? Có còn ra giá cao hơn hay không?” Đấu giá sư thần sắc đờ đẫn, trong miệng phát ra tiếng khàn khàn . Từ sáng sớm vẫn đứng đến ánh trăng trên đầu ngọn cây, còn muốn bị hai người mua không giống bình thường giày vò lấy, hắn vẫn cho rằng mình là người sáng lập ra kỷ lục mới ở Nam Chiêm bộ châu, trở thành đấu giá sư đầu tiên mệt chết ở trên trận đấu giá.

“Có còn ra giá cao hơn hay không? . . . . . .”

Hắn kêu bảy, tám lần, lúc này mới giật mình một cái, đột nhiên phát hiện —— không ai ra giá rồi!

Mấu chốt nhất chính là, mọi người dưới đài đã mất cảm giác từ lâu, nghe hắn hô vài tiếng cũng không nửa điểm phản ứng.

Đấu giá sư lập tức phấn chấn giống như gà chọi, luôn miệng cất cao giọng cấp tám, nhân tiện đem khách xem dưới đài từ trong trạng thái buồn ngủ đánh thức tới đây: “Không ai ra giá rồi? Như vậy thời gian đếm ngược bắt đầu, năm, bốn, ba —— hai ——”

“Một!”

Cái mộc trùy hắn nhung nhớ ngày đêm rốt cục gõ đến trên bàn.

“Thành giao! Nam Minh Ly hỏa kiếm, giá sau cùng tám ngàn ba trăm vạn lẻ năm ngàn linh thạch, chúc mừng người mua ghế vip số 732!” Đấu giá sư cơ hồ khàn cả giọng! Mẹ nó, hắn rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, thần khí chính là thần khí, quá trình đấu giá cũng quét ngang sân khấu lâu vậy, hắn muốn vội vàng về nhà ăn thật nhiều não heo để bồi bổ!

Một trùy hoà âm. Trong rạp, Ninh Tiểu Nhàn nhắm hai mắt, thật dài mà thở ra một hơi, đột nhiên có một sự vui sướng không bến bờ bàng bạc dựng lên, trực tiếp đánh sâu vào nội tâm mà hôm nay đã chịu đủ kích thích của nàng.

Cưu Ma thấy nàng nghe tin vui, sắc mặt lại có chút dị thường, không khỏi thất kinh, tiến lên một bước truyền âm nói: “Sao thế?”

Mắt Ninh Tiểu Nhàn không mở ra, nhưng đưa tay nắm chặc cánh tay nàng, truyền âm nói: “Cưu Ma, ta, trong lòng ta, rất vui mừng!” lời nói mang nghẹn ngào, hẳn là chính mình đang xúc động.

Trường Thiên, ta rốt cục cũng tranh giành được Nam Minh Ly hỏa kiếm cho chàng rồi, chàng vui mừng không?

Trong lòng Cưu Ma đột nhiên nổi lên khẽ  hương tiếc. Cho dù là chức trưởng lão, Ninh Tiểu Nhàn vẫn như cũ, chỉ là cô nương chưa quá hai mươi nha, dưới tầng tầng lớp lớp áp lực như vậy, phí sức động thể tính toán như vậy, đến Cự yêu cũng chịu không được, cũng không biết nàng là như thế nào chịu xuống được?

Một cái hoảng hốt, Ninh Tiểu Nhàn đã buông, xoay người đối với Ngô quản sự ôn hòa nói: “Phiền toái đem ngươi đồ vật của ta ở Bạch Ngọc kinh lấy đưa tới, ta đây ký nhận!”

Ngô quản sự biết nàng nóng lòng lấy được Nam Minh Ly hỏa kiếm —— cho dù ai lấy được thần khí nặng như vậy, cũng sẽ vội vàng tính tiền rời đi  —— gật đầu, đi nhanh đi ra ngoài.

Nàng quay đầu nói với gã sai vặt trong rạp: “Cho chúng ta tự mình ở riêng một lát.”

Đợi đến gã sai vặt cũng đi ra ngoài, trong rạp này không có người, Ninh Tiểu Nhàn mới từ từ ngã ngồi, sắc mặt cũng đột nhiên chuyển trắng, hiển nhiên là không hề che dấu mình nữa. Lần này đến Thất tử sơ ý cũng nhìn ra có cái gì không đúng, kinh vội la lên: “Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì, có người ám toán ngươi?”

Ninh Tiểu Nhàn nhắm mắt không đáp. Hắn muốn hỏi nữa, lại bị Cưu Ma ngăn cản, liền hướng về phía hắn lắc đầu, ý bảo hắn không nên mở miệng.

Ninh Tiểu Nhàn không để ý tới tiếng động ngoại giới, chỉ chuyên chú mà vận chuyển Chân Nhất bí quyết.

Chuyện của mình thì mình tự biết, cả ngày hôm nay đối với nàng mà nói, quá không tốt. Đầu tiên là kích động thấy thần kiếm được ra mắt, rồi sau đó là phiền não tiền bạc chưa đủ, lại thêm Thích trưởng lão ở Thiên Thượng Cư mọi cách gây khó khăn, cùng với Thiên Thượng Cư, cùng Thích trưởng lão thậm chí là cùng Biện trưởng lão đủ loại xuất chiêu, xen kẽ ở giữa suy nghĩ phải trợn mắt nhìn giá tiền thần kiếm bị từng bước đẩy cao, mà trong túi mình cảm giác ngượng ngùng vô lực cùng với cảm giác vô cùng lo lắng, ngoài ra xuyên suốt từ đầu đến cuối, chưa từng có một khắc nào ngừng nghỉ tính toán và cân nhắc tới lui!

Truy cứu nguyên nhân, do Nam Minh Ly hỏa kiếm đối với nàng mà nói quá mức quan trọn. Người khác tranh giành thần kiếm này, được hay không cũng không sao, nhiều nhất là hâm mộ mấy tiếng, chỉ có nàng, là thua không nổi! Từ đầu đến cuối, nàng đều nơm nớp lo sợ, không biết phải hao tốn bao nhiêu tâm lực, chỉ sợ có một bước đi sai, thì sẽ lướt qua nhau với hi vọng duy nhất thả Trường Thiên ra.

Cuối cùng, thần kiếm rốt cục bị nàng bỏ vào trong túi, cái loại vui sướng cuồn cuộn mà mãnh liệt chợt đánh sâu vào trái tim, làm trong lòng nàng phát sinh quặn đau.

Cảm xúc ngổn ngang như vậy, quá trình quấn quýt  khúc chiết như vậy, tính toán dốc hết tâm huyết, thể nghiệm vui mừng lo giận lớn như vậy, cho dù nàng là người làm bằng sắt, cũng rốt cục cũng không chống chịu được. Nàng vừa buông lỏng, cả người đột nhiên liền cảm giác được tâm lực quá mệt mỏi, mỏi mệt cùng cực, hận không được nằm xuống ngủ ba ngày ba đêm.

Nàng biết, đây là biểu hiện của việc hồn phách quá độ tiêu hao, giờ phút này mới biết bình thường Trường Thiên cứ giắt khóe miệng cường điệu tâm tính chịu đựng quan trọng đến cỡ nào. Nhưng giờ phút này bọn họ còn ở lại nơi thị phi, bên ngoài còn không biết có bao nhiêu người không có ý tốt. Nàng chưa quên đám người nhìn chằm chằm nàng, nhìn chằm chằm người Ẩn Lưu, nàng còn phải vực dậy tinh thần tự cường chống đỡ.

Hai gã thủ hạ đều không dám quấy rầy nàng, trong rạp này nhất thời yên tĩnh cực điểm.

Ninh Tiểu Nhàn mạnh mẽ chấn nhiếp tâm thần, chậm rãi đem tâm quyết vận chuyển mấy chu thiên.

Cũng không biết trải qua bao lâu, nàng thấy hơi có chuyển biến tốt đẹp, lúc này mới từ từ mở mắt ra. Chẳng qua nàng vốn bị đả thương thần hồn, nên biết trừ Hồn tu ra, loại thương thế này căn bản cũng chỉ có thể dựa vào nghỉ ngơi, giấc ngủ để đền bù. Dù sao sau khi bắt được thần kiếm, nàng cũng lập tức rời đi Kinh Đô, đến lúc đó có thể nặn ra thời gian an tâm nghỉ ngơi.

Lúc này, cửa gỗ ghế vip tinh mỹ nhẹ nhàng bị gõ vang, Ngô quản sự tới, đi theo phía sau hắn là tráng hán áo đen, đưa tới tất cả vật nàng lấy được ở Bạch Ngọc kinh.

TT: Sorry mọi người, mấy hôm nay ta bị bệnh đã để mọi người chờ lâu, từ hôm nay ta sẽ cố gắng post đều hơn, và cũng thông báo với mọi người là NTN sẽ khóa pass từ chương 601-610. Khóa ít như vậy là do thời gian gần đây ta post không đều, nên chỉ khóa ít. 

Danh sách được pass sẽ cập nhật ngay khi post xong chương 600, ai chưa com bổ sung được thì tranh thủ nhé. 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion10 Comments

  1. Cuối cùng Ninh Tiểu Nhàn cũng lấy được Nam Minh Ly Hỏa kiếm. Quá hồi hộp gay cấn rồi. Ta cũng nghi cái phòng số 1019 là Kim Vô Hoạn của Tế Thế Lâu rồi. Lão ta ỷ vào nhiều tiền định chèn ép Ninh Tiểu Nhàn. May mà phía sau Ninh Tiểu Nhàn là Thiên Thượng Cư. Trường Thiên nếu biết Ninh Tiểu Nhàn vì mình mà chịu ức hiếp như vậy không biết sẽ xử lý Tế Thế lâu ra sao.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Ninh tỷ đã đạt được thần kiếm như ước nguyện rồi, nàng sẽ cấp tốc lên đường để tránh đêm dài lắm mộng nhưng chắc chắn nàng cũng ko thể tránh khỏi nhiều hiểm nguy rình rập.
    Trường Thiên ca ko biết giờ ở nơi nào, bao giờ trở về để san sẽ cùng nàng đây, haizz.

  3. Ôi chu choa. Cuối cùng lấy được thần kiếm rồi. Chỉ hi vọng là hàng auth kp hàng fake chứ k chắc mửa máu chết mất.
    Mà với tốc độ nhây nhây của tác giả như vậy thì không biết mấy chục hay mấy trăm chương nữa nam 9 mới xuất thế nhỉ

  4. Huhu cuối cùng Nam Minh Ly Hỏa Kiếm cũng tới tay , mất bao công sức bó hết vốn liếng mới tới ty mà không biết còn có khó khăn gi nữa không đây
    Bao nhiêu người nhòm ngó muốn cướp thần kiếm ,bao giờ Thiên ca mới trở về để lâu đêm dài lắm mộng a~ hic
    Hóng chương sau, cẢm ơn editor!

  5. Ôi đấu giá được Nam Minh Ly Hoả Kiếm rồi. Đúng lúc kêu Ngô quản sự đi lấy kiếm về giao thì hết chương. Hồi hộp quá. Lúc nào mà kiếm chưa tới tay thì mình vẫn cứ run. Không biết có xảy ra tình huống ngoài ý muốn nào không.
    Chắc khách phòng 1019 là của Tế Thế Lâu rồi. Mịch La đâu rồi đến xử lý đi. Làm Tiểu Nhàn tự dưng bị hàm oan

  6. Chương này gây cấn hồi hợp thật , đọc mà cũng căng thăng , NTN quả là thông minh ko có gì làm khó dc nàng
    Thanks nàng đã post chui7ng

  7. Căng thẳng đungs là căng thẳng cực độ mà. Ta mà là đấu giá sư thì chắc qua vài lần đấu giá kiểu này chắc điên đầu mất.
    Biết ngay kẻ đối đầu TN là tế thế lâu KVH mà. Nhưng rốt cuộc hắn yêu thương nữ nhi nhiều như thế nào mà lại không để ý tới lợi ích môn phái để đối đầu TN và ẩn lưu đây. Nhưng không ngờ răng người ra tiền thay tN lấy kiếm lại là thiên thượng cư đấy nên tế thế lâu làm sao có thể bỏ ra được nhiều linh thạch hơn nhỉ. Kiếm vào tay tN là đúng thôi.
    Nhưng đọc tới chương này mới thấy TN đã kìm nén cảm xúc tới mức nào. Là ta có lẽ đã chẳng thể bình tĩnh nổi như vậy. Vậy là TT ca có có hội ra ngoài rồi. Mong ca nhanh về cho Tn nhà ta an tâm quá. Chỉ mong lần này lấy được kiếm rồi trở về ẩn lưu tai hoạ dọc đường sẽ ít hơn. Bên cạnh thiếu đỗ tẫn nên ta rất lo cho TN. Mong chương sau quá. Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  8. Hì… cuối cùng thì Nhàn tỷ cũng lấy được thanh kiếm Nam minh ly này… haiz… để lấy được nó sao vất vả trầy trật thế này… khổ thân Nhàn tỷ ah… Mong là sau khi lấy thanh kiếm này xong Nhàn tỷ phải nhanh về Ẩn Lưu đi ah… sao thấy nguy hiểm quá ah… ta sợ có người nhòm ngó ah… mà Trường Thiên ca sao bế quan lâu vậy ah… có thanh kiếm này rùi chắc Trường Thiên ca sắp ra khỏi Thần ma ngục rùi nha… thật trông mong ah ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Cẩm Tú Nguyễn

    Cuối cùng cũng đấu gia thành công, mong TN sẽ thuận lợi lấy được thần kiếm và an toàn rời đi. Vì thần kiếm quá quan trọng, TN căng thẳng làm thần hồn hao tổn, làm ta cũng lo lắng theo.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close