Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 591+592

4

Chương 591: đối thủ trong bóng tối

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Thời điểm Ngô quản sự trở về ghế VIPsố hiệu bảy trăm ba mươi hai, Ninh Tiểu Nhàn vẫn ngưng mắt nhìn hội trường đưa lưng về phía hắn, nhưng từ tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn, liền đoán là chuyện đã làm tốt.

Khóe miệng nàng vẽ ra nụ cười, thần kinh vẫn căng thẳng rốt cục thanh tĩnh lại.

Quả nhiên Ngô quản sự cười đến cực kỳ rực rỡ nói: “May mắn không làm nhục mệnh! Trưởng lão ghế nghị sĩ đã đem Huyền Thiên Đạo quả đưa đi giám định, trong khoản thời gian này Nam Minh Ly hỏa kiếm nhất định sẽ không bị mua đi!” Có câu trả lời này, tảng đá lớn trong lòng Ninh Tiểu Nhàn mới chính thức rơi xuống. Xem ra hứng thú của Thiên Thượng Cư đối với  Huyền Thiên Đạo quả thật lớn, như vậy kế tiếp dùng nó giao dịch đổi lấy thần kiếm, tỷ lệ thành công sẽ không nhỏ rồi!

Cưu Ma và Thất tử đứng ở bên cạnh, nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm thật dài. Nói đến trên trận đấu giá, hình ảnh kia quá lửa nóng, dùng tu vi tâm cảnh của bọn hắn đều có chút không đành lòng nhìn.

Đây là nơi giúp người có tiền tùy hứng đưa giá lên xuống ào ào, giá tiền Nam Minh Ly hỏa kiếm đã leo lên giá trên trời ba nghìn chín trăm vạn linh thạch!

Đến lúc này, từng cái ghế VIP hô giá hoặc khách quý ở bên cạnh đều đứng một gã quản sự, để bảo đảm trong tay bọn họ đúng là có nhiều tiền như vậy, mà không phải tới kéo giá hàng lên. Giá tiền như vậy đã là người bình thường chỉ có thể nhìn lên , cho nên hiện tại trên trận ra giá chỉ còn lại có sáu nhà!

“Mấy nhà này, có địa vị lai lịch gì?” Ninh Tiểu Nhàn lẩm bẩm hỏi. Ngô quản sự đứng ở bên cạnh, cười cười, không đáp lời. Nàng vốn cũng không tính toán hắn có thể trả lời.

Giữ bí mật người mua là đạo đức hành nghề cơ bản nhất của thương hội, hắn không tiết lộ cũng là lẽ thường. Nhưng nàng cũng hiểu, trên đời này không có tường nào gió không lọt qua được, bây giờ còn là bí mật, nhưng sau khi ra khỏi Bạch Ngọc Kinh, chỉ sợ tư liệu người mua đều bị người có chí tìm hiểu đạt được, dù sao thần kiếm thiên giới sức nặng quá lớn. Có điều cách tìm hiểu là đủ loại, mà chân tướng chỉ sợ phải mấy ngày mới có thể tra ra manh mối.

Bốn trăm ngàn linh thạch sức mua mạnh cỡ bao nhiêu? Cái khác không đề cập tới, nàng chỉ biết là số tiền kia đã bằng nguồn thu vào mười năm của một tông phái mô hình nhỏ, đó là kết quả của việc không ăn không uống không tốn. Nếu như tính toán lợi nhuận mà nói…, đại khái phải tích góp từng tí một trên trăm năm. Hiện tại số tiền kia đã bị đập vào nơi này, chỉ vì một thanh vũ khí mà thôi.

Cái thế giới này thật sự quá điên cuồng.

Nhưng tốc độ ra giá cũng đã thực sự chậm lại. Hiện tại mỗi mười đại khái mấy hơi thở mới có một, hai người kêu giá. Hơn nữa thường thường cũng sắp đến thời điểm đấu giá sư bắt đầu lên giọng đếm ngược. Lúc trước khi Ngô quản sự chưa đi ra, ba người trong rạp đều lo lắng đề phòng. Sợ mộc trùy trong tay đấu giá sư đông một tiếng mà đập vào trên bàn, khiến thần kiếm này trở thành của người khác!

May là tay chân Thiên Thượng Cư cũng rất nhanh, nếu đã hứa với nàng phải trì hoãn quá trình đấu giá thần kiếm, hiện tại phải vội vàng hành động.

Cho nên lúc này có hai người bộ dáng Giám Định Sư đột nhiên chạy vào giữa đại sảnh tầng thứ bảy, trên mặt khẩn trương nói chuyện mấy câu cùng đấu giá sư, làm cho đấu giá sư cũng cũng ngẩn ra.

Đại hội đấu giá của Bạch Ngọc Kinh đã thật lâu không có xuất hiện tình huống như thế rồi, đang tiến hành thì liên tiếp hai lần có nhân viên làm việc trên đường vào trận, hơn nữa đều có liên quan đến chuyện bán ra Nam Minh Ly hỏa kiếm. Quần chúng trên trận nhất thời hăng hái bừng bừng. Không biết lần này còn có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Dù sao thần kiếm này cũng không rơi vào trong túi mình, nhìn náo nhiệt tất nhiên là không sợ lớn chuyện. Mà mấy người mua trong rạp cũng liên tiếp cau mày, mơ hồ có chút dự cảm xấu.

Quả nhiên sau khi đấu giá sư nghe xong, mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc, chuyển hướng nói lời xin lỗi cùng mọi người dưới đài, mới trì hoãn giọng nói: “Vừa rồi Giám Định Sư của Thiên Thượng Cư kiểm tra đo lường phát hiện, phong ấn trên cái hộp kiếm giấu Nam Minh Ly hỏa kiếm có hai lá bùa đã buông lỏng rồi! Trưởng lão ghế nghị sĩ quyết định, đem món đồ đấu giá này mang ra phía sau đài trước, do phù chú sư chế luyện bùa, gia cố một lần nữa. Chẳng qua là loại bùa này vẽ lên có chút phiền phức, vì vậy tạm thời không bán ra Nam Minh Ly hỏa kiếm. Chờ sau khi gia cố xong lại tiếp tục tiến hành!”

Thốt ra lời này, dưới đài lập tức một mảnh xôn xao. Mọi người xem náo nhiệt đang xem cao hứng, nào biết Thiên Thượng Cư lại làm thế này. Nhưng mà đồ trước mắt còn giữ ở trong tay người ta. Bây giờ không phải người ta muốn như thế nào thì như thế ấy sao?

Có người thông minh nhìn thấu trong đó tất có chuyện bí ẩn, chẳng lẽ là có người mua tạo áp lực với Thiên Thượng Cư rồi? Cho nên mấy người mua lớn có quan hệ tốt cùng Thiên Thượng Cư, lập tức nhướng mày phái người về phía sau tìm người biết chuyện dò hỏi tin tức. Đáng tiếc Huyền Thiên Đạo quả là Thiên Đại cơ mật, miệng của tất cả trưởng lão giống như vỏ trai đóng quá chặt chẽ , ai cũng nạy ra không ra nửa chữ .

Nhưng dù như thế nào, tạm thời Nam Minh Ly hỏa kiếm cũng bị mang xuống, thay vào đó là một bộ bao tay tuyết trắng.

Theo đấu giá sư giới thiệu, đây là dùng Nam Hải giao sa, Thiên Tàm Ti cùng lưng da Phi Liêm chế thành . Phi Liêm là một loại dị thú kỳ lạ, thân như hươu nai. Đầu như chim, trên đầu có sừng dài. Đuôi rắn hoa văn báo, có thể cưỡi gió tập kích người. Bản thân Phi Liêm không có chỗ quá đặc biệt. Song dùng da ngoài của nó luyện thành bao tay, pháp khí tầm thường đâm không được, nước lửa bất xâm, kịch độc cũng không thể tiến vào, hơn nữa có thể làm cho thân pháp người sử dụng càng thêm linh hoạt, đồng thời có thể trong nháy mắt thả ra hai thần kỹ Phong Nhận đặc biệt của Phi Liêm, vì vậy bị liệt vào một loại vũ khí. Đối với  đa số người tu tiên mà nói, nó xem như vật phẩm hết sức thực dụng.

Quan trọng nhất là, bộ dạng cái bao tay này đại khái cũng xuất từ tay luyện khí sư nữ, kiểu dáng thoạt nhìn thon dài rất khác biệt, mang theo trên tay khá có phong cách. Từ lúc mấy tên Giám Định Sư mới vừa chạy vào bên trong kia, Ninh Tiểu Nhàn liền biết đây là Thiên Thượng Cư xuất ra mánh khóe vì bán ra kiếm mà câu giờ kéo dài, trong lòng đã an tâm, bây giờ nhìn bộ dạng cái bao tay này, trầm ngâm một hồi lâu, cũng tham dự cạnh tranh.

Dù sao tiền mặt trong tay nàng không đủ, nếu Thiên Thượng Cư không muốn dùng Nam Minh Ly hỏa kiếm đổi bốn viên Huyền Thiên Đạo quả, nàng cũng mua không được thanh thần kiếm, còn không bằng lấy tiền mua chút ít vật ưa thích.

Cưu Ma và Thất tử ở bên cạnh thấy nàng có tư có vị mà kêu giá, trong lòng cũng thực bội lòng dạ của nàng lớn, thời khắc quan trọng trước mắt mà còn suy nghĩ món đồ râu ria.

Cái bao tay Phi Liêm cũng là tiểu tinh phẩm hiếm có, đáng tiếc bị xếp hạng đấu giá sau khi Nam Minh Ly hỏa kiếm, mọi người lâu như vậy mới gặp thần khí, thấy được nó nhất thời có một loại cảm giác vô vị đần độn, ngay tiếp theo ra giá cũng thưa thớt . Ninh Tiểu Nhàn liền không khách khí, ra giá hai lần, cũng đem nó kéo lên hơn ba mươi vạn linh Thạch.

Lúc này cùng nhau ra giá còn có ba, bốn người mua. Nàng lại cảm thấy tựa hồ có người âm thầm gây sự với mình. Lấy bộ dạng cái bao tay này mà nói, giá trị sẽ không vượt qua năm mươi vạn mới đúng, nhưng nàng mới ra giá hai lần, ghế VIPsố một ngàn lẻ mười chín cũng lập tức cùng ra giá, hiện tại cái bao tay đã tiếp cận mức giá trong lòng của nàng.

Nàng suy nghĩ một chút, trực tiếp đem giá tiền kéo đến năm mươi vạn linh Thạch.

Đối phương quả nhiên cũng theo vào đến năm mươi ba vạn linh Thạch.

Thú vị, người này quả nhiên là hướng về phía nàng. Kỳ quái chính là, sao đối phương biết nàng ngồi ở trong rạp số 732? Ninh Tiểu Nhàn híp híp mắt, suy nghĩ: “Chẳng lẽ là Thiên Thượng Cư để lộ tin tức?”

Nàng kế tiếp không chút do dự kêu thêm hai lần giá. Ghế VIP số một ngàn lẻ mười chín thấy nàng ra giá sảng khoái, cũng không nghỉ, tiếp tục cùng vào.

Cho nên nàng đem giá tiền cái bao tay Phi Liêm xào đến tám mươi vạn linh Thạch, sau đó ——pass! Vật này nàng có cũng được mà không có cũng không sao, nếu đối phương thích đối nghịch cùng nàng, như vậy cứ làm cho cái bao tay nát ở trong tay đối phương được rồi!

Ninh Tiểu Nhàn gọi Ngô quản sự nói: “Cái người trong rạp này dường như đối nghịch với ta.” Nói không cần phải nói hết, người thông minh có thể hiểu hết ý.

Quả nhiên trên mặt Ngô quản sự vẻ không hài lòng nói: “Cái này, bên trong Thiên Thượng Cư chúng ta cũng là ngư long hỗn tạp. . . . . .” Hắn và Ninh Tiểu Nhàn lợi ích nhất trí, tất nhiên sẽ không bán nàng, những người khác trong thương hội như Thích trưởng lão thì khó mà nói.

Hắn nói thế là không loại bỏ thương hội có nội ứng để lộ tin tức. Ninh Tiểu Nhàn không vui nói: “Đổi lại ghế VIP cho ta.”

Mặt Ngô quản sự lộ vẻ khó xử nói: “Cái này, trước mắt ghế VIP khách quý đã đặt hết. Trừ phi ngài nguyện ý ngồi ở trong đại sảnh.”

Thất tử bên cạnh linh cơ vừa động: ” Chỗ ở của thủ hạ Biện trưởng lão là ghế VIPsố chín trăm hai mươi bảy đúng không?”

Ninh Tiểu Nhàn khen ngợi nhìn hắn một cái. Tiểu tử này, đầu óc thỉnh thoảng còn biết uyển chuyển .

Ngô quản sự lúng túng nói: “Hôm nay khách quý quá nhiều, ghế VIP kia đã trả về cung ứng những khách quý khác.”

“. . . . . . Coi như xong.” Nàng ấm ức nói, “Cứ như vậy đi.” Ngồi ở trong đại sảnh ngược lại không tiện, cho dù có mặt nạ nhưng không che được thân hình, nàng không phải vẫn nhận ra đám người Dư Anh Nam sao? Nàng có thể làm được, làm sao biết người khác không có bí pháp có thể nhận ra nàng ?

Dù sao khả năng Thiên Thượng Cư giúp nàng xuất thủ bắt được Nam Minh Ly hỏa kiếm rất lớn, nàng ở trong rạp cũng không sợ đối phương làm trò gì, chỉ là cảm giác bị nhìn trộm như vậy cực kỳ khó chịu.

Chỉ một lúc sau, có tỳ nữ gõ cửa đi vào gọi Ngô quản sự đi.

Kế tiếp, lục tục mà kêu bán vài món đồ. Ninh Tiểu Nhàn thử thăm dò xuất thủ, quả nhiên mỗi lần nàng kêu một giá, ghế VIP số một ngàn không trăm mười chín cũng theo thật chặc vào, hơn nữa trắng trợn làm toàn bộ không sợ nàng biết. Trong nơi phát mại rất nhiều người hữu tâm, liếc thấy ra hai người này trong ghế VIP coi như là đang đấu nhau, ngoài buồn cười cũng không khỏi sợ hãi: xem ra công phu giữ bí mật của Thiên Thượng Cư cũng không hoàn toàn tốt a, hai bên oan gia này làm thế nào phát hiện đối phương ?

Dù sao đối phương thoạt nhìn một bộ dáng tài đại khí thô, Ninh Tiểu Nhàn cũng bày ra một bộ nhìn thấy cái gì cũng muốn mua, Đông đập, Tây đập, nhưng mỗi lần ở nâng lên đến mức giá cao thì đồng thời rút lui tay. Nàng bắt lấy thời cơ vô cùng xảo diệu, ghế VIP ngàn lẻ mười chín xài hai ba lần uổng tiền sau cũng đã có kinh nghiệm, ra giá trở nên cẩn thận, rốt cục có một kiện đồ ra giá do dự một chút, bị nàng bỏ vào trong túi.

Như vậy, khoảng cách giữa trận Nam Minh Ly hỏa kiếm tạm rời đi đã qua nửa canh giờ, dưới đài quần chúng trông mong, đều có chút không nhịn được. May là đứng ở chỗ này, cũng là hào kiệt nhất đẳng hoặc hàng loạt Tiên phái, làm không ra chuyện đánh trống reo hò giữa trận, nhưng cũng đem sắc mặt giận dữ đều viết ở trong mắt.

Hơn nữa mấy vị người mua lớn có ý chụp cho được Nam Minh Ly hỏa kiếm, lại càng mâu thuẫn trong lòng vô cùng, một mặt mong đợi thời gian kéo dài chút ít, mình cũng từ những con đường khác tích lũy thêm chút ít tiền, về mặt khác chỉ sợ chậm thì sinh biến, trong lồng ngực sôi trào mọi tư vị đều chỉ có tự mình biết.

Chương 592: Mua mão

So sánh xuống, Ninh Tiểu Nhàn thảnh thơi nhiều lắm. Nghị tịch Trưởng lão vừa đồng ý đem thời gian đấu giá thần kiếm kéo dài, đã nói lên đám lão già này động tâm.

Chỉ cần động tâm, vậy thì dễ làm rồi.

Quả nhiên một lát sau, Ngô quản sự cũng đã lộn trở lại ghế lô, nói với nàng: ” Kết quả giám định đi ra, Xuân Hoa Thu Thực là thật, các trưởng lão rất là kích động. Cái trái cây này chẳng bao giờ ở phàm trần, vốn là Thiên Thượng Cư cũng không có người có thể giám định ra, may là có một vị Giám Định Sư gia đình có tiếng là học giỏi sâu xa, trong nhà từng có dấu sách thần vật Thượng Cổ. Hắn từ đó so với bộ dáng Huyền Thiên Đạo quả, thấy trong sách ghi lại, Xuân Hoa Thu Thực có thể câu thông đạo vận, vì vậy chỉ cần lấy hai giọt chất lỏng để mà rửa tai, là có thể làm người ta nghe được quỷ thần nói nhỏ. Chúng ta làm cái giám định này, vì vậy vừa đi, tốn không ít thời gian.”

Ninh Tiểu Nhàn cười như không cười mà nói: “Nói cách khác, dưới tình huống không được ta đồng ý, các ngươi phá vỡ đạo quả của ta?”

Ngô quản sự ngẩn ngơ, mấp máy miệng, hổ thẹn nói: “Dạ! Nhưng chẳng qua là dùng ngân châm đâm vào, lấy hai giọt chất lỏng.”

Nàng giận tái mặt nói: “Cho dù dùng sợi tóc đâm vào, cái quả này cũng là phá Tướng. Nếu như cuối cùng khoản này mua bán này không có nói xong, ta muốn hướng Thiên Thượng Cư yêu cầu bồi thường tổn thất!”

“Này. . . . . . Đến lúc đó ta lại bẩm báo với thương hội.” Chuyện lớn như vậy, Ngô quản sự không dám trả lời, chỉ cảm thấy trên trán lại muốn đổ mồ hôi, muốn từ trên tay bà cô nhỏ này lấy được đồ tốt thật là không dễ dàng. Á, không đúng, hắn là tới báo kết quả trưởng lão ghế nghị sĩ đã bàn bạc, làm sao lại bị đi lệch rồi?

Hắn nhẹ nhàng ho một tiếng nói: ” Sau khi giám định xong Huyền Thiên Đạo quả, Quyền trưởng lão triệu tập một lần trưởng lão ghế nghị sĩ thảo luận khoản giao dịch này.”

Nàng trừng mắt nhìn: “Có phải có người đi đầu phản đối, tỷ như —— Thích trưởng lão?”

Lần này Ngô quản sự nhếch miệng, cười đến làm cho người ta thấy răng cấm : “Hắn nào dám tỏ vẻ phản đối nữa? Cho nên lần nghị tịch này với thời gian rất ngắn. Chẳng qua các trưởng lão hi vọng ngài có thể lấy ra thêm hai viên đạo quả, thì sẽ hoàn thành khoản mua bán này.”

Đám lão gia này, quả nhiên không cam lòng chỉ từ chỗ nàng gõ ra bốn viên đạo quả. Trên mặt Ninh Tiểu Nhàn lộ ra vẻ bất đắc dĩ, cười khổ nói: “Bản thân ta cũng hi vọng điều này. Đáng tiếc a, thiên địa dị bảo là vật có thể ngộ nhưng không thể cầu. Ta cũng nhờ cơ duyên đúng dịp mới có thể bắt được này bốn viên đạo quả, đừng nói hai viên. Nhiều hơn nửa viên nữa cũng không có!”

Đây chính là điển hình mở mắt nói lời bịa đặt. Xuân Hoa Thu Thực đồng thời chỉ có chín viên trên đời, Trường Thiên ăn hết một viên, sau này nàng trồng qua một lần. Một viên khác cho Lang Gia cất dấu, Bạch Hổ cũng từ nơi nàng lấy đi một viên, cho nên trong tay nàng thật ra thì còn giữ bảy viên đạo quả.

Nhưng mà, tại sao phải không công có lợi cho đám lão gia này? Rõ ràng nàng là khách quý của Thiên Thượng Cư, đám trưởng lão này lại thiên vị Thích trưởng lão tới khi dễ nàng. Thúc có thể nhẫn, nhưng thẩm thẩm cũng nhịn không được rồi, nàng cũng không phải là người rộng lượng như vậy, cho nên lấy ra bốn viên trái cây. Chính là muốn thu lấy hiệu quả “Nhị đào sát tam sĩ”, đến lúc đó sáu vị trưởng lão quay chung quanh bốn viên trái cây tranh đến mặt đỏ tới mang tai, mới là kết quả nàng muốn nhìn thấy nhất.

Nàng có tám phần nắm chặc, Thiên Thượng Cư nhất định phải có bốn viên đạo quả này. Hoặc là một đập sẻ đôi, nàng không có thần kiếm, Thiên Thượng Cư mất trái cây; hoặc là hợp tác vui vẻ, hai bên đều có được thứ cần thiết, người khôn khéo tính toán sao không rõ sổ sách này tính thế nào chứ?

Ngô quản sự cũng đoán được nàng vẫn một mực chắc chắn, cũng không kinh ngạc, chẳng qua là rất nhanh phải đi về phía thượng cấp. Hắn chức vị hèn mọn. Hiện tại có tác dụng là người truyền âm, chỉ là sau khi Bạch Ngọc kinh đấu giá chấm dứt, chỉ bằng công trạng khách quý mà hắn chịu trách nhiệm lấy ra Huyền Thiên Đạo quả. Sợ rằng lên thẳng mây xanh là trong tầm tay rồi.

Chuyến đi này của hắn lâu đến nửa canh giờ. Tầng thứ bảy đã qua sáu, bảy dạng đồ vật, đấu giá sư cũng muốn nghĩ cách thả chậm tốc độ đấu giá, nhưng quần chúng bên trong Trích Tinh lâu càng ngày càng bất mãn. Dưới trọng áp bực này, trên mũi hắn cũng toát ra một giọt mồ hôi hột, vừa cắn răng kiên trì, vừa âm thầm cầu các vị Đại trưởng lão vội vàng đem chuyện thương lượng  xong xuôi, hắn sắp chống đỡ không nỗi nữa.

Hắn không biết, trên người mình thừa nhận áp lực thật lớn. Nguyên do đều do Ninh Tiểu Nhàn cùng các trưởng lão Thiên Thượng Cư đang giằng co lẫn nhau.

#####

Ngô quản sự đi một chuyến là vội vàng chạy trở lại .

Hắn xoa xoa mồ hôi trên trán, mới yên tâm cười nói: “Chúc mừng Ninh trưởng lão! Trưởng lão ghế nghị sĩ đã đồng ý. Cho nên bắt đầu từ bây giờ, do ta đại biểu Thiên Thượng Cư. Lấy được Nam Minh Ly hỏa kiếm cho ngày.” Hắn mới vừa tham quan học tập trưởng lão ghế nghị sĩ thảo luận chuyện này, thiếu chút cả người mồ hôi như thác nước, thật khó lắm mới đợi đến khi có kết quả, mắt thấy kế tiếp các trưởng lão muốn hóa thân làm sói, bắt đầu có quyền truy đuổi bốn viên Xuân Hoa Thu Thực kia, hắn cũng không tiện quan sát, mau chạy ra đây tìm nàng báo cáo kết quả.

Ninh Tiểu Nhàn không thèm che dấu mà thật dài , thật dài thở ra một hơi, từ từ ngồi vào trên giường, hoàn toàn thanh tĩnh lại, lúc này mới cảm giác được cả người đau nhức, hơn nữa da thịt nơi cổ đều có chút cứng ngắc đau đớn, với tu vi của nàng hôm nay mà nói, thật là không thể tưởng tượng.

Đã trải qua nhiều khúc chiết như vậy, Nam Minh Ly hỏa kiếm rốt cục cũng trở về với nàng.

Ngô quản sự móc ra tấm Kim phù lệnh đưa tới nói: “Quyền trưởng lão muốn ta chuyển cáo ngài, thời hạn kéo dài mua bán thần kiếm là bởi vì Thiên Thượng Cư tự mình ước định đạo quả, cho nên cái Kim phù lệnh này vẫn xin ngài thu hồi đi, ngày sau có cơ hội sẽ tiến hành dùng.”

Nàng nhận lấy, cười mà không nói, biết Thiên Thượng Cư cố ý lấy lòng. Lúc trước cái thương hội này thiên vị người mình, hiện tại liền nhớ lại muốn tu bổ quan hệ song phương. Vô luận như thế nào, người có thể lấy được ra Huyền Thiên Đạo quả, đều đáng giá Thiên Thượng Cư kính trọng vài phần.

Về phần tin tức Huyền Thiên Đạo quả là từ trong tay nàng ra, đoán chừng sau khi đấu giá Bạch Ngọc kinh chấm dứt sẽ nhanh chóng lan ra ngoài. Người có tâm sẽ hoài nghi, nếu nàng có thể lấy ra bốn viên đạo quả , trong tay có thể còn có một viên, hai viên, thậm chí là hạt giống hay không? Vật này dành cho người tu tiên cao cấp, tựa như mật đường thì ruồi bâu, mà nhược nhục cường thực lại là sắt luật Tu Tiên giới! Lần này nếu không phải đã sơn cùng thủy tận rồi, nàng cũng sẽ không mạo hiểm mang nó đi ra ngoài gán nợ.

Sau này sợ là không tiếp tục được ngày yên tĩnh rồi, nàng quyết định chủ ý, chỉ đợi thần kiếm vừa vào tay liền trực tiếp lên đường trở về rừng rậm Ba Xà, chỉ có dựa vào uy vọng Ẩn Lưu cùng thủ đoạn trở thành ô dù hữu hiệu. Nếu như Trường Thiên có thể sớm đi trở về là tốt, nàng cũng không muốn tự mình đối mặt với những thứ chỉ có thể ngước mặt nhìn lên ….

Nếu nàng cùng Thiên Thượng Cư đạt thành ước định, như vậy ở giữa đại sảnh ở tầng thứ bảy của mọi người, trong khi người mua thiên hô vạn hoán, Nam Minh Ly hỏa kiếm rốt cục bị “Một lần nữa phong ấn xong” , lần nữa mang lên bàn đấu giá. Đấu giá sư bí mật thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa dung quang toả sáng nói: “Như vậy, chúng ta tiếp tục đấu giá ban đầu a, giá tiền của thần khí Nam Minh Ly hỏa kiếm, từ giá ba nghìn chín trăm vạn linh thạch bắt đầu!”

Vừa dứt lời. Tầng thứ sáu đã có một cái ghế vip khẩn cấp: “Bốn ngàn một trăm vạn linh thạch!”

Đến lúc này, thêm một hai trăm vạn đã rất hào sảng rồi, nhưng mà trong sân mới trầm mặc không tới năm hơi thở. Ghế vip tầng thứ mười ba số một ngàn sáu trăm đã có người tăng giá: “Bốn ngàn ba trăm vạn linh thạch!”

Ninh Tiểu Nhàn cắn một trái bàn đào trong veo như nước. Nàng xem như hiểu được, Nam Minh Ly hỏa kiếm mới vừa rút lui ra. Cũng cho bọn phú hào một thời gian giảm xóc cực quý giá, để bọn họ gom tài chính trong tay nhiều hơn. Nếu không phải nàng có quân cờ cao nhất, chỉ sợ cho dù nàng tính toán tới tiền trà, rồi bán mất Thứ Long kích, có lẽ sẽ tìm đến thế lực Mịch La mượn ít tiền, nhưng như vậy vẫn xa xa so ra kém một đám người tài đại khí thô dưới này.

Dù sao đây là Kinh Đô, có câu cường long không áp địa đầu xà, nàng chẳng qua mới đến. Làm sao có thể đấu tài lực cùng các đại Tiên phái yêu Tông ở chỗ này có cơ nghiệp đâm xuống thật sâu chứ?

Đại khái là mới vừa rồi thờì gian đợi chờ quá dài, để cho mấy người mua cũng nghĩ kĩ giá của mình, cho nên khi nàng gặm xong quả đào, giá tiền thần kiếm đã bức gần năm trăm ngàn linh thạch.

“Năm ngàn một trăm vạn linh thạch!”

Cái giá tiền này một tiếng kêu đi ra, toàn trường lập tức im lặng. Cho dù Nam Minh Ly hỏa kiếm uy danh hiển hách, ra đến cái giá này cũng đã cực hạn. Lại ra giá cao hơn, sẽ phải đánh vỡ rất nhiều giới hạn thấp nhất trong lòng đại lão.

“Có còn giá cao hơn hay không?” Đấu giá sư hỏi liên tiếp ba lần, toàn trường cũng không có người trả lời, cho nên hắn bắt đầu đếm ngược, “Năm! Bốn! . . . . . .”

Ninh Tiểu Nhàn liếc mắt Ngô quản sự một cái. Người sau hiểu ý, biết nên đến phiên mình ra sức rồi, quay đầu dặn dò gã sai vặt đứng ở bên cạnh nói: “Ra giá. Năm ngàn một trăm mười vạn linh Thạch!”

Thêm mười vạn một lần. Toàn trường đều ngu ngơ rồi, ghế vip bảy trăm ba mươi hai, rất hẹp hòi!

Ban đầu ghế vip kia đại khái cũng bị sét đánh đến, trong thoáng chốc không có lên tiếng. Cũng là có một … tổ khách nhân khác nhân cơ hội đoạt cơ hội ra giá trước mặt. Đấu giá sư quay đầu nhìn thoáng qua, cất cao giọng nói: ” ghế vip số 1019, ra giá năm ngàn ba trăm vạn linh thạch!”

Xem đi, đây mới là khách nhân bình thường ra giá. Đối mặt với thần khí Nam Minh Ly hỏa kiếm như vậy, ghế vip 372 ngươi lại thêm một lần mười vạn? Tất cả mọi người dưới đáy lòng yên lặng phỉ nhổ.

Nhưng người có tâm vẫn nhìn thấu, nhưng phàm là ghế vip 372 vừa ra giá. Ghế vip số 1019 sẽ lập tức nhảy ra theo vào. Phía trước tiểu đả tiểu nháo còn chưa tính, chẳng lẽ đến Nam Minh Ly hỏa kiếm. Vẫn muốn ngươi đuổi theo ta đuổi như vậy?

Dường như, kế tiếp có chuyện vui đùa rồi!

Ngô quản sự nghiêng nghiêng đầu: “Cùng giá. Năm ngàn ba trăm vạn lẻ năm vạn linh Thạch.”

Mọi người: “. . . . . .” Được nha, mới vừa thêm mười vạn còn oán hận ngươi keo kiệt , hàng này nên không phải là nghe lén đến tiếng lòng mọi người, hiện tại thậm chí chảy xuống đến tăng thêm năm vạn một lần!

Ghế lô số 1019 cũng đi theo ra giá: “Năm ngàn bốn trăm vạn linh thạch!”

Sau đó, ghế vip số 372  lại là lão thần tai tai : “Năm ngàn bốn trăm vạn lẻ năm vạn linh Thạch!”

Không đợi những người khác ra giá, bên ngoài rạp số 1019 đầu đá đen hồng quan chợt lóe: “Năm ngàn bốn trăm năm mươi vạn linh Thạch.”

Thấy nó ra giá, người thông minh tại chỗ đều ngửi ra mùi vị không có hảo ý. Đến ghế vip số 372, cũng tự động giảm thấp xuống độ cứng ra giá , xem ra hôm nay trên trận đấu giá, muốn”Bàn về đánh lâu dài rồi” !

Quả nhiên ở trong thời gian kế tiếp, người âm thầm đối đầu với Ninh Tiểu Nhàn nàng ngươi tới ta đi mà ra giá, mỗi lần đều chỉ tăng giá tí xíu.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion4 Comments

  1. Cuối cùng cũng thương lượng xong rồi. Nam Minh Ly Hoả kiếm dù lợi hại kiếm được nhiều tiền thì cũng chẳng ích gì so với Đạo Quả nhàn năm khó cầu này nên mấy lão ghế nghị sự đồng ý là đúng rồi. Dù sao đạo quả đối với mấy lão ý nghĩa hơn rất là nhiều.
    Nhưng muốn mòi thêm từ TN thì đừng có nghĩ, đưa ra 4 quả đã là lời cho bọn người này rồi. Nghĩ TN là ai chứ.
    Lần này rốt cuộc ghế vip đối đầu với TN là ai đây. Chịu bỏ ra bạc chỉ để bồi TN thì chắc là có thâm cừu đại hận rồi. Ta nghi nghi là Kim Vô Hoạn mà không biết phải không. May mà trong tay TN có đạo quả không thì chuyến này chắc phải đi cướp kiếm mất rồi.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  2. Thiên Thượng Cư không thể chịu nỗi dụ hoặc của Đạo quả. Vậy là Ninh Tiểu Nhàn an tâm mà chờ Nam Minh Ly hỏa kiếm tới tay. Còn không biết cái người nào lại cứ đối đầu với Ninh Tiểu Nhàn vậy ta. Bây giờ chỉ còn người đó ra giá tranh giành thần kiếm với Ninh Tiểu Nhàn. Không biết Ninh Tiểu Nhàn đối phó ra sao.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  3. Ghế vip ắt hẳn là Kim Vô Hoạn, đúng là Ninh Tiểu Nhàn khổ ko thể nói mà, tự dưng lại hứng chịu lửa giận của lão già này nhưng nàng cũng ko thể khai tên hồ ly Mịch La ra được, haizzz
    Sau khi lấy được Nam Minh LY hỏa kiếm nàng sẽ gặp rất nhiều phong ba cho mà xem.
    Thanks các nàng đã edit.

  4. Tò mò muốn biết cái ghế vip 1019 quá xá. Dai như đỉa đói cứ bám nữ 9 quài. Kb tác giả lát sau có còn cho dư anh nam ra sân không nhỉ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close