Bia Đỡ Đạn Phản Công – Chưởng môn bại trận 1+2

10

Chưởng môn bại trận (1)

Edit: Behaibara

Beta: Sakura

Lần thế giới tu tiên này ngoại trừ thực lực con người không cao mà tuổi thọ cũng quá ngắn hơn lần tu tiên trước. Nếu con người không phi thăng thì tối đa cũng chỉ sống không quá trăm mười năm tuổi mà thôi.Lúc Bách Hợp trở lại trong tinh không, đồng thời Lý Duyên Tỷ cũng về theo.

Lúc nhìn thấy Lý Duyên Tỷ, Bách Hợp có chút xấu hổ lại có chút cảm giác sợ hãi, thậm chí cô cứ ngơ ngác đến khi Lý Duyên Tỳ ngồi trên giường mỹ nhân biến hóa ra, cô chủ động đi tới: “Lần này cám ơn anh đã giúp.”

Lý Duyên Tỷ nhẹ gật đầu, thò tay nắm cả eo cô ôm vào trong ngực, bờ môi chạm nhẹ lên mặt cô: “Nhiệm vụ hoàn thành, Nhiếp Bách Hợp rất hài lòng.”

Trong nhiệm vụ này, hai người Tiêu Diễm và Hạ Hậu Thấm Nhi rơi vào kết cục xứng đáng, oan khúc của Nhiếp Bách Hợp cũng được rửa sạch, Nhiếp gia ngày xưa thu lưu Tiêu Diễm  cũng bị thế nhân biết rõ, một chuyến nhiệm vụ có lẽ Nhiếp Bách Hợp đã đạt được tâm nguyện, trong lòng Bách Hợp cũng hiểu, nghe được Lý Duyên Tỳ nói lời này thì nhẹ gật đầu.

Trong tinh không xuất hiện lần nữa tư liệu của cô:

Giới tính: nữ ( có thể biến đổi tính )

Tính danh: Bách Hợp

Tuổi: 2 1

Trí lực: 8 2(max 100 điểm )

Dung mạo: 87(max 100 điểm )

Thể lực: 75(max 100 điểm )

Vũ lực: 49(max 100 điểm )

Tinh thần: 70(max 100 điểm )

Danh vọng: 37(max 100 điểm )

Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh, Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh, Nam Vực cổ thuật, Thuật tinh Thần Luyện Thể

Năng khiếu: Nấu ăn trung cấp, diễn xuất cao cấp, thuật ngũ hành bát quái (hơi lướt qua)

Mị lực: 63(max 100 điểm )

Ấn ký: Khí tức Chân long hoàng tộc

Bách Hợp đang tựa vào Lý Duyên Tỷ, nhưng khi nhìn đến tư liệu xuất hiện trong tinh không. Cô hơi nghi hoặc, lần nhiệm vụ này hoàn thành thuộc tính giá trị hầu như tăng thêm hai điểm, Lý Duyên Tỷ từng nói qua, theo nhiệm vụ tiến hành đến bây giờ, bởi vì rất nhiều người thuộc tính giá trị không nhất định cho cao, có thể cho cũng có hạn, bình thường làm mấy cái nhiệm vụ xếp cùng một chỗ mới có thể xuất hiện gia tăng thuộc tính giá trị cao, thế nhưng mà lần này thuộc tính giá trị lại thêm được nhiều lắm, trong lòng cô có chút hồ nghi. Nghĩ đến loại tình huống này trước kia đã từng phát sinh qua một lần, ánh mắt Bách Hợp híp lại, vô ý thức nhìn Lý Duyên Tỷ :

“Sao thuộc tính giá trị của tôi lại tăng lên nhiều như vậy?”

Không biết có phải quan hệ hai người hiện giờ thân thiết hơn trước cho nênlời nói của Bách Hợp cũng thiếu cẩn thận từng li từng tí cùng thấp thỏm không yên bất an như trước. Cô vừa hỏi xong, tay Lý Duyên Tỳ đang di chuyển trên thắt lưng cô hơi dừng lại. Sau đó nhìn Bách Hợp, sờ lên mái tóc thẳng tắp thuận trơn trượt , khóe mắt nhìn lên trên, một đôi con ngươi đen kịt giống như hồ sâu rất nhanh hiện lên ám quang, rồi mới chân thành nói:

“Chúng ta là vợ chồng, tôi cũng có thể tặng thêm cho em.”

Anh nhấn mạnh cụm từ hai người là vợ chồng. Rồi trực tiếp lược qua lúc Bách Hợp đã từng nói sẽ phụ trách, không biết có phải vì liên tiếp hai nhiệm vụ hai người đều có danh phận vợ chồng hay không. Hơn nữa giữa hai người cũng sớm đã phát sinh quan hệ thân mật nên Bách Hợp đối với hai chữ ‘Vợ chồng’  tuy  có cảm giác  không được tự nhiên, nhưng cũng không có cảm thấy khó có thể tiếp nhận, quan hệ  này cô chưa từng nghĩ qua, nhưng lúc này nghe tới lại phảng phất nước chảy thành sông, cũng không có quá nhiều kháng cự, cô chỉ do dự một chút: “Thật là bởi vì như vậy?”

Ánh mắt Lý Duyên Tỷ do dự một chút. Cuối cùng vẫn gật đầu.

Bách Hợp nhìn rõ sự biến hóa đó, trong lòng càng thêm không tin. Hỏi hai câu, Lý Duyên Tỷ mới bất đắc dĩ mổ vào gò má cô mấy cái, như là bị ép nói ra tình hình thực tế : “Trên thực tế là bởi vì chúng ta giữa hai người thân thể tiếp xúc, ngoại trừ có thể khiến cho em trong nhiệm vụ tiếp tục sống, em cũng đạt được vật gì đó khác từ tôi.”

Không nghĩ tới là đáp án này, lỗ tai Bách Hợp  không khỏi bắt đầu cảm thấy bị phỏng lên, cô thật không nghĩ tới ngoại trừ tại trong nhiệm vụ cùng Lý Duyên Tỷ thân mật có thể bảo vệ tính mạng, còn có thuộc tính giá trị gia tăng, thấy Lý Duyên Tỷ có chút bất đắc dĩ thì Bách Hợp không khỏi chột dạ, lúc này cũng không có ý mở miệng tiếp, tuy nhiên  cô còn nhớ mang máng trước kia tình cảnh như vậy cũng phát sinh qua, nhưng lúc này nhận được đáp án, trên mặt Bách Hợp cố gắng trấn định, cẩn thận từng li từng tí thò tay cầm cánh tay anh, trong lòng thầm mắng mình không có việc gì tìm việc, hết lần này tới lần khác nhắc tới lại để cho chính mình khó xử .

Động tác rất nhỏ của cô không có giấu diếm được giác quan Lý Duyên Tỷ,  ngoại trừ trong nhiệm vụ đây là lần đầu cô ở bên ngoài chủ động thân cận, Lý Duyên Tỷ làm bộ không thấy được vẻ mặt xoắn xuýt của Bách Hợp lúc này, bên khóe miệng khẽ cười, ôm cô vào trong ngực.

Tuy nói Lý Duyên Tỳ cũng không muốn để Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ, thế nhưng anh hiểu đạo lý tiến hành theo chất lượng, hôm nay đã thành công để cho trái tim Bách Hợp tiếp nhận sự tồn tại của anh, cho dù anh rất không muốn thả người, cuối cùng vẫn cố nén không tình nguyện đưa cô vào trong nhiệm vụ.

“Sư phụ, sư phụ.” Bách Hợp đang mơ màng phảng phất nghe được có người ở bên tai mình đong đưa thân thể của cô, dao động khiến cô suýt nữa nôn ra.

“Nhị sư tỷ, cô không thấy được sư phụ đang thiền sao?” Một giọng nam chất phác vang lên, Bách Hợp mở mắt ra mơ hồ thấy bóng dáng ba người, hình như cỗ thân thể này bị thương rất nặng, một lúc sau thị lực mới dần dần có tiêu cự.

“Sư phụ, rốt cục ngài cũng đã tỉnh!” Đây chính là người con gái lúc trước gọi cô, tuổi chừng mười bảy mười tám tuổi, lúc này tay còn khoác lên trên cánh tay cô, thấy Bách Hợp tỉnh lại thì hơi kinh hỉ, lại bắt đầu mở miệng: “Sư phụ, sao cô mê man lâu như vậy, cô có biết không  thầy trò phái Hiển tông rất càn quấy, vậy mà bà già Long Hiển Phương mang theo Diệp Toàn Chi đến nhà họ Hạ đoạt mối làm ăn của chúng ta! Anh Hạ là của tôi, không thể để cho bọn họ làm chuyện xấu …, sư phụ!”

Lúc cô gái nói xong lời này, hai chân còn đung đưa, cô bé nhìn rất xinh đẹp, tóc uốn thành sóng lớn sóng cuốn, thoạt nhìn quyến rũ hơn, mặc váy liền ngắn bó sát người, lộ ra hai cái chân thon dài thẳng tắp , trong tay còn ôm theo một cái túi hàng hiệu, lúc này vẻ mặt không kiên nhẫn, xem ra là cô bé được chiều quá sinh hư.

Bách Hợp bị cô ta lắc khiến cho đầu óc choáng vàng, nhìn liếc qua hai người con trai khác, hai người này đều ước chừng hai mươi tuổi, một người thoạt nhìn hơi giống con gái, lúc nhìn Bách Hợp còn nháy mắt mắt quyến rũ, người còn lại thì chất phác, chống lại ánh mắt Bách Hợp thì nhếch miệng nở nụ cười hai tiếng ‘Hắc hắc’ .

“Đi ra ngoài trước, để cho tôi yên tĩnh một chút!” Lúc này chưa có tiếp thu  kịch bản, Bách Hợp lại bị cô gái kia làm phiền, giận  đến tái mặt  quát một câu, cô gái kia ngẩn ngơ, có chút không cam lòng muốn nói điều gì, nhưng thấy sắc mặt Bách Hợp lạnh lùng, cô ta hơi do dự song vẫn cong lên miệng, hừ lạnh một tiếng, đi một đôi giày cao gót, mặt âm trầm đi ra ngoài .

Người con trai xinh đẹp lòng vòng nhìn Bách Hợp, cũng cười hì hì rồi mời người con trai có khuôn mặt chất phác  đi ra ngoài , trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại, Bách Hợp ngồi xếp bằng, một lần nữa lại nhắm mắt lại.

Bởi vì tinh thần lực gia tăng, tốc độ tiếp thu kịch bảnnhanh hơn trước kia rất nhiều, số lượng lớn kịch tình rót vào trong óc, Bách Hợp chỉ có hơi không thích ứng nhíu mày một chút rồi bình tĩnh lại.

Lúc này đây trong kịch tình, Mao Sơn chia làm Mật Tông và Hiển Tông, trong cái thế giới này, Mật Tông và Hiển Tông tầm đó cũng không phải như rất nhiều người lý giải , chia làm hai phái tu luyện, ở chỗ này Mật Tông Hiển Tông, là chỉ lý niệm khác nhau.

Mật Tông tựu giống với là phái chủ chiến, lúc chiến đấu với yêu ma quỷ quái thì dùng thủ đoạn mạnh mẽ tru sát, mà Hiển Tông thì nhu hòa hơn dùng cảm hóa làm chủ, tiu hai tông là đồng môn cùng thầy, nhưng bởi vì lý niệm khác nhau, về sau lúc tranh cãi suýt nữa trở mặt thành thù. Bách Hợp trở thành Long Bách Hợp chưởng môn Mật Tông mới nhận chức.

Hồi trước Long Bách Hợp là cô nhi, do chưởng môn tiền nhiệm Mật Tông Long Hiển Trân thu làm đệ tử nuôi dưỡng lớn lên, từ nhỏ đi theo sư phụ Long Hiển Trân học đạo thuật, thẳng đến năm trước mười tám tuổi,  trong một lần Long Hiển Trân vô tình đuổi bắt quỷ vật nhưng lại bị Lệ Quỷ làm hại bỏ mình, chức chưởng môn Mật Tông cuối cùng rơi vào cô gái tuổi vừa mới hai mươi, còn chưa tốt nghiệp đại học.

Sau khi tiếp nhận chức chưởng môn, Long Bách Hợp ngoại trừ tiếp thu chức chưởng môn cùng tài sản bên ngoài do Long Hiển Trân để lại, còn tiếp thu trách nhiệm và áp lực tranh đấu với Hiển Tông, Mật Tông cùng  với Hiển Tông bởi vì lập trường bất đồng, song phương đến bây giờ tranh đấu hết sức lợi hại, tại lúc trước Long Hiển Trân còn sống tranh đấu với Long Hiển Phương không ngừng, hai người thu đồ đệ cũng tranh chấp không ngớt, khi đó Long Bách Hợp cùng nữ đệ tử duy nhất của Long Hiển Phương là Diệp Toàn Chi không vừa mắt nhau, giữa hai người tranh đấu gay gắt, thẳng đến Long Bách Hợp kế thừa chức chưởng môn Mật Tông, tưởng rằng mình đã trấn áp Diệp Toàn Chi một hồi, lại không nghĩ rằng Diệp Toàn Chi  lúc trước chăm chỉ có thừa nhưng thiên phú chưa đủ, sau đó giống như là kiếm được chỗ then chốt , phù chú pháp quyết mọi thứ tinh thông, hoàn toàn áp đảo lại Long Bách Hợp , thậm chí tại một lần hai người tranh chấp , Diệp Toàn Chi còn triệu ra âm binh, Long Bách Hợp bởi vậy thua thảm.

Trong quá trình tranh đấu Long Bách Hợp dần dần bị đè nén đến điên cuồng, song phương tranh đấu không ngừng, cô ấy mấy lần ăn thiệt thòi từ Diệp Toàn Chi nhưng không biết sửa đổi, cuối cùng tại một lần nào đó đấu khí với Diệp Toàn Chi, Diệp Toàn Chi không kiên nhẫn nữa triệu ra một cái Lệ Quỷ giết chết Long Bách Hợp, đến tận đây Mật Tông đại bại, mấy đồ đệ cũng không có thành tựu, tự nhiên hai tông chiến đấu vì Mật Tông biến mất mà chấm dứt.

Câu chuyện này rất đơn giản, chính là chuyện xưa nói về Long Bách Hợp tranh đấu với hai thầy trò phái Hiển Tông sau đó bước lên con đường như sư phụ Long Hiển Trân.

Bách Hợp đi tới đúng lúc Long Hiển Trân vừa mới chết được hơn một năm, Long Bách Hợp mới thu ba đệ tử , trong đêm qua cô đánh cuộc với Hiển Tông, bị Long Hiển Phương tính kế giải quyết hai mẹ con quỷ do nhảy lầu ở trường đại học nhưng lại không biết lượng sức mình nên bị Lệ quỷ đánh trọng thương. Bách Hợp đến đúng lúc Long Bách Hợp đang bị âm khí quấn người.

 

Chưởng môn bại trận (2)

Tiếp thu hết kịch tình, Bách Hợp thở ra một hơi ra, tâm nguyện của Long Bách Hợp chỉ có một, chính là áp đảo Diệp Toàn Chi cùng với sư phụ của cô ta Long Hiển Phương, giải hận thay cho Long Hiển Trân, phát triển uy danh Mật Tông.

Vuốt vuốt trán đang đau, Bách Hợp mở to mắt nhìn bốn phía, đây là một phòng vô cùng tinh xảo, bốn phía bài trí đều là đồ giả cổ  nhưng bởi vì quá mức tinh xảo, lại hiện ra vài phần vi diệu. Bách Hợp hiện đang ngồi giường Quý Phi làm từ gỗ lim thoạt nhìn giá trị xa xỉ, bên cạnh có gương gỗ nhỏ xinh đẹp, Bách Hợp cầm lên soi , thấy trong gương mặt mình xám ngoét, hai đầu lông mày như có âm khí mờ ảo, bờ môi trắng bệch, tóc tai bù xù , không có sức sống của tuổi trẻ, phảng phất như là một nữ quỷ .

Long Bách Hợp do hai mẹ con quỷ làm bị thương nhưng cô ấy không biết cách điều trị, bởi vậy âm khí lưu tại trong cơ thể  cuối cùng lại bị Diệp Toàn Chi thả ra Lệ quỷ giết chết, hai người tranh đấu không ngừng, nhưng Long Bách Hợp lại không có một lần thắng, ăn vô số thiệt thòi mà còn chưa tỉnh ngộ, Bách Hợp thở dài, tuy nói thân thể Long Bách Hợp ở vào giai đoạn vô cùng nguy hiểm , nhưng cũng may cô có Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh, có thể xua đuổi âm khí, không giống nhiệm vụ trước phải dựa vào Lý Duyên Tỷ hỗ trợ.

Tại trong thế giới nhiệm vụ lần này, đạo sĩ truyền thừa đến bây giờ đã mất đi rất nhiều thứ chỉ còn lại mấy thứ không quan trọng, giống như trong trí nhớ của Long Bách Hợp, đồ vật Long Hiển Trân để lại cũng chỉ là một chút da lông mà thôi, thay người thô sơ giản lược nhìn xem phong thủy. Xua đuổi một ít cô hồn vô chủ cũng còn có thể, thu Lệ Quỷ thì hơi quá sức, nhất định phải mượn nhờ một ít đồ vật tổ tiên lưu truyền tới nay, nhưng Mao Sơn phát triển đến bây giờ  dần dần bị mai một, bao nhiêu pháp khí quan trọng đã sớm mất gần hết, Mật Tông và Hiển Tông vẫn tranh chấp không ngừng, có thể kỳ thật hai phái đã không có thành tựu, cũng chính bởi vì như thế, sau khi Diệp Toàn Chi quật khởi thì cảm thấy vô cùng xuất chúng, Long Bách Hợp  trong câu chuyện rất không phục, mấy lần đối nghịch với cô ta, cuối cùng rốt cục bị Diệp Toàn Chi không kiên nhẫn nữa mà giết chết.

Lúc này Bách Hợp lại cảm giác ra trong đó có cái gì không đúng, ở thời điểm này đạo thuật đã tiêu vong gần hết, rất nhiều pháp khí mất đi. Thế nhưng trong câu chuyện Diệp Toàn Chi lại biết rõ rất nhiều khẩu quyết đạo thuật, hơn nữa người này vẽ phù công lực rất mạnh, biết rõ rất nhiều phù chú thời đại này đã tiêu vong, tỷ như một ít Ngũ Hành chú đã sớm thất truyền bị cô ta thuận tay nhặt ra, hơn nữa thân mang cổ võ, cái này lại để cho Bách Hợp không thể không hoài nghi người gọi là Diệp Toàn Chi có khả năng là một người tu đạo xuyên việt đến đô thị.

Trong lòng hoài nghi, việc cấp bách lúc này là phải luyện Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh. Nhiệm vụ ở thế giới này vô cùng có lợi với cô, Bách Hợp nhắm mắt lại ngồi thiền, cô kinh hỉ phát hiện thân thể Long Bách Hợp vô cùng thích hợp tu đạo chi thuật, ở bên trong kịch tình Long Bách Hợp sở dĩ mọi thứ không bằng Diệp Toàn Chi, cuối cùng cũng chết thảm tại dưới tay Diệp Toàn Chi, cũng không phải do thiên phú Long Bách Hợp không bằng người, bởi vì Diệp Toàn Chi cũng không phải là người bình thường. Cô ấy không biết Đạo Môn tâm pháp, hơn nữa bởi vì lúc trước Long Hiển Trân cũng không biết mấy thứ đạo thuật cho nên dạy cho cô ấy cũng chỉcó hạn mà thôi, hơn nữa Long Hiển Trân trước khi chết lwu lại không có nhiều thứ, kể từ đó đạo thuật rơi xuống trên tay cô ấy càng có hạn, bởi vậy tạo thành Long Bách Hợp rõ ràng thiên phú hơn người nhưng lại không được học nhiều thứ.

Nhắm mắt lại tu luyện, tuy Long Bách Hợp học không nhiều lắm, nhưng đến cùng từng học qua đạo thuật, bởi vậy luyện Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh mấy giờ thì Bách Hợp đã cảm giác được trong thân thể chậm rãi có một dòng khí nhỏ bắt đầu chạy trong gân mạch, Đạo Đức Kinh lúc trước luyện có thể xua tán độcThi Vương mà Dung Ly từng lưu lại trên người cô, lúc này muốn xua tán một cái âm khí Lệ Quỷ quá dễ dàng, đợi đến lúc Bách Hợp nhảy xuống giường thì cô đã cảm giác được thân thể đã sạch sẽ, cả người rất thoải mái dễ chịu.

Trong phòng tăm tối, từ khi tiếp thu kịch tình đến bây giờ đã là buổi tối rồi, bốn phía im ắng , mấy đệ tử danh nghĩa của Long Bách Hợp lại không thấy bóng dáng, Bách Hợp bật đèn trong phòng lên, lại lần nữa cầm một gương lên nhìn nhìn, trong gương hiện ra thiếu nữ có sức sống mạnh mẽ, thậm chí hai gò má hồng hào hơn, khuôn mặt trông khỏe mạnh và xinh đẹp hơn.

“Sư phụ, cô tỉnh rồi?” Đèn vừa mở ra, bên ngoài  truyền đến giọng nói chất phác, có người gõ cửa, Bách Hợp cau mày, nói một tiếng: “Vào đi.”

Cửa bị đẩy ra, dáng người thiếu niên cao lớn rắn chắc đi đến, đây là đệ tử cuối cùng trong ba đệ tử Long Bách Hợp thu, tên là Hạ Thanh Hàn, xuất thân con trai nhà họ Hạ nguyên soái khai quốc trong kinh đô, gia thế vô cùng lớn, lúc Long Hiển Trân còn sống thích quan hệ với quyền quý liên hệ đây cũng là lý do Mật Tông bị Hiển Tông chướng mắt, Long Hiển Phương cảm thấy sư tỷ ái mộ hư vinh, vô cùng chướng mắt bà ta, Long Bách Hợp được Long Hiển Trân nuôi lớn cho nên tính cách giống Long Hiển Trân, tuy mình không nhiều tuổi nhưng lại thu ba đệ tử muốn đả bại Hiển Tông, địa vị của đồ đệ so một đồ đệ càng lớn, trong đó đồ đệ đầu tiên là Vương Sư Thành là con trai thứ hai của Thị trưởng kinh đô, người thứ hai cũng xuất thân thế gia chính trị Giản Vân Vân, cuối cùng là Hạ Thanh Hàn xuất thân cao nhất, thế nhưng mà tính cách lại trầm mặc ít nói, không giống hai đồ đệ trước biết ăn nói thân thiết với Long Bách Hợp hơn.

“Bọn Vương Sư Thành đi đâu rồi?” Ngồi cả ngày hơn nữa thân thể Long Bách Hợp chưa đến giai đoạn tích cốc, bởi vậy lúc này Bách Hợp thấy có chút đói bụng, đứng dậy hoạt động  gân cốt, liền hỏi một câu.

Hạ Thanh Hàn hé mắt, hồ nghi nhìn Bách Hợp, gương mặt trông rất nam tính lại khôi phục bộ dáng chất phác trước kia : “Xuống núi sống phóng túng rồi.”

Long Bách Hợp thu mấy đồ đệ xuất thân khá cao, ngoại trừ Hạ Thanh Hàn trầm mặc ít nói bình thường không thích nói chuyện, còn lại hai người bởi vì xuất thân cao quý dù gọi Long Bách Hợp một tiếng sư phụ, nhưng kỳ thật cũng không có tôn trọng Long Bách Hợp, tại trước mặt cô còn hơi vẻ kiêu ngạo tài trí hơn người. Đã sớm đoán được tính cách hai người kia nên Bách Hợp cũng không có để ở trong lòng, chỉ nhẹ gật đầu, trực tiếp ra cửa phòng. Tuy nói Long Bách Hợp lúc này trên danh nghĩa là ở trên chân núi, nhưng xưa kia Long Hiển Trân cùng rất nhiều quyền quý có quan hệ tốt, bởi vậy Mật Tông nhận được rất nhiều nhân sĩ đương quyền tiến cống, chỗ ở trên núi kỳ thật là một tòa biệt thự cỡ nhỏ, nội thất bên trong trang trí rất hoàn hảo, Long Bách Hợp mặc dù nhỏ tuổi nhưng thực chất bên trong lại có chút tham mộ danh thanh, nhưng kỳ thật cô ấy vô cùng khắc khổ, ngày thường đa phần nhiều thời giờ đều dùng để tu tập đạo thuật, một ít tục vụ dĩ nhiên là không để ý đến, Bách Hợp tiến vào phòng bếp xem xét, bên trong sạch sẽ, đến nửa hạt gạo đều không có.

“Đói bụng?” Hạ Thanh Hàn đi theo cô tiến vào phòng bếp, thấy cô trái phải nhìn quanh, khóe miệng ngoéo … một cái, lúc này mới không nhịn được hỏi cô một câu, Bách Hợp nhẹ gật đầu, nghĩ nghĩ quyết đoán nói: “Chúng ta xuống núi ăn.”

Cô định ăn cơm xong về sau qua vài ngày luyện đạo thuật, lại đi bắt con nữ quỷ hại cô bị âm khí quấn thân ném tới Hiển Tông, tai họa bà già Long Hiển Phương không nể tình sư tôn, tuy hai phái tranh đấu gay gắt không ngừng, nhưng do Long Hiển Phương không quen nhìn hành vi của Mật Tông, vì ân oán cá nhân với Long Hiển Trân  mà tính kế Long Bách Hợp đi tìm chết cũng thực quá đáng, tuy Long Bách Hợp cũng quá mức xúc động nhưng Long Hiển Phương hẹp hòi, Long Bách Hợp nuối không trôi cơn tức này, đương nhiên Bách Hợp muốn giải hận thay cô ấy.

Hạ Thanh Hàn thấy cô như thay đổi thành người khác, trầm mặc xem như đồng ý, hai người đi xe xuống núi, tùy ý tìm tiệm cơm lấp đầy bụng, Bách Hợp thấy Hạ Thanh Hàn chuẩn bị tiễn đưa cô lên núi , hiếu kỳ nhìn anh một cái:

“Cậu không định về?” Tuy nói Long Bách Hợp  thu ba  đệ tử trên danh nghĩa nhưng bởi vì cô không nhiều tuổi cho lắm , cho nên ba đồ đệ này cũng không tôn kính cô ấy ngày thường đối xử ngang vế, hơn nữa ba người đều xuất thân thế gia, khó tránh khỏi kiêu ngạo , ngoại trừ cái tên trầm mặc ít nói Hạ Thanh Hàn còn hai người kia  khồng hề tôn trọng cô ngược lại mang theo vài phần chỉ cao khí ngang, bình thường gọi Long Bách Hợp một câu ‘Sư phụ’ đều giống như mang theo sự mỉa mai, tuy Bách Hợp muốn đấu lại thầy trò Diệp Toàn Chi nhưng lại cũng không định tiếp nhận ba đồ đệ này của Long Bách Hợp, ngoại trừ Hạ Thanh Hàn xuất thân cao quý không cần phải  lợi dụng Long Bách Hợp, mặt khác hai người kia một người cần Long Bách Hợp để tiếp cận nhà họ Hạ người còn lại Long Bách Hợp thành công cụ tranh đấu với Diệp Toàn Chi.

Diệp Toàn Chi bằng tuổi Long Bách Hợp, hai người ngoại trừ cùng từ Mao Sơn ra, hơn nữa hai người còn học cùng một trường, mà em trai Hạ Thanh Hàn là Hạ Thanh Lãnh gần đây đang theo đuổi Diệp Toàn Chi còn đồ đệ Giản Vân Vân thì là bạn gái cũ cũng bởi vì những quan hệ này, cho nên Giản Vân Vân rất ghét Diệp Toàn Chi, Long Bách Hợp và Diệp Toàn Chi càng đánh càng hăng, ngoại trừ Mật Tông và  Hiển Tông hai phái tranh chấp ra thì cũng có một phần do Giản Vân Vân châm ngòi.

Tuy nói hiện tại Bách Hợp cũng không định bỏ qua Diệp Toàn Chi, nhưng cô cũng không muốn thu hai đồ đệ kia, hiện tại cô cũng không thích hợp trộn lẫn đến tranh đấu các đảng phái, ba của đại đồ đệ Vương Sư Thành gần đây đang tham gia tranh cử, cần nhờ nhà họ Hạ hỗ trợ, bởi vậy hôm nay Vương Sư Thành mới đi lên núi, nếu không quanh năm suốt tháng chỉ biết sống phóng túng tối đa treo cái thầy trò danh nghĩa mà thôi, hắn lên núi đến mục đích chính yếu nhất là hi vọng Long Bách Hợp thay mặt nhà họ Vương đến nhà họ Hạ, mà mục đích Giản Vân Vân lên núi là hi vọng Long Bách Hợp có thể thay cô ta tiêu diệt Diệp Toàn Chi, về phần vị Thái Tử nhà họ Hạ thì Bách Hợp cũng không rõ mục đích của anh ta lắm, vị này xuất thân cao nhất nhưng lại rất chăm lên núi, phảng phất thiệt tình đến học đạo, nhưng bởi vì anh ta bình thường trầm mặc ít nói cũng không thân thiết với Long Bách Hợp, trầm ổn lại lộ ra lãnh đạm, cho nên Long Bách Hợp không thích nói chuyện với anh ta..

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion10 Comments

  1. đến thế giới này có vẻ hơi rối nhỉ? hiện đại mà lại có đạo thuật này nọ, mà đọc các mối quan hệ cũng thấy rối rắm ghê hồn, hóng chương sau.

    tks tỷ ạk

  2. Không biết lần này LDT có xuyên vào câu chuyện này không. Nếu có thì sẽ là nhân vật như thế nào. Mình cũng không hiểu mục đích của HTH là gì khi tiếp cận LBH.

  3. Thì ra phát sinh quan hệ với Lý Duyên Tỷ có lợi ghê. Không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn được tăng thêm nhiều điểm giá trị như vậy. Câu chuyện mới này thấy coi bộ Bách Hợp dễ đối phó nè. Dù sao nhờ có đạo đức kinh, đã từng học đạo thuật thì đối phó mấy cái quỷ hồn dễ mà.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. ban đầu mị đọc cứ tưởng nhầm chứ, hiện đại mà đạo thuật cứ như cổ đại vậy. xem ra cũng có người xuyên không hay làm nhiệm vụ giống hợp tỷ rồi, vậy mới gay cấn. mong tỷ ca đừng xuyên vào để hợp tỷ thể hiện bản lãnh chứ… ;69
    các nàng vất vả rồi ạ!!!!

  5. Hóa ra là thế giới hiện đại. Đầu tiên đọc cứ tưởng editor nhầm xưng hô :P
    Không biết lần này Lý Duyên Tỷ sẽ là nhân vật nào trong truyện. Nhưng chắc chắn thân phận sẽ rất cao ^^
    Chừ ngày 2 anh chị chính thức về một nhà ^^

  6. Mị hóng đến một tập nào đó Bách Tỷ biến đổi giới tính cùng với anh Tỷ làm thành một đôi truyền kỳ ghê :v

  7. ;57 Thế giớ này có vẻ phức tạp và rối rắm nhỉ? Cơ mà BH tỷ gần quan nên được nhờ. Câu chuyện chưa vào sâu nên chưa nói được gì

  8. Hehe, qh với chủ ság tạo thế giới hời quá BH ơi, chỉ có nàg mới nhận đc ưu đãi này đó a. Heheh,Đọc gt truyện 1 hồi ta ko hiểu mô tê chi cả, gần cuối mới biết hoá ra truyện tu tien thuật nhưg lại hiện đại.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close