Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kế hoạch cứu vớt chính mình 7+8

16

Kế hoạch cứu vớt chính mình (7)

Edit: Cố Nhạc Phong

Beta: Sakura

Nhiếp Bách Hợp trong cốt truyện một lòng cuồng si Nhiếp Diễm cuối cùng đổi lại chính là sau khi chết đi, có lẽ hắn cả trăm năm cũng khó mà nhớ tới một lần kết cục như vậy. Lần này trong tâm nguyện của Nhiếp Bách Hợp không có hắn, Bách Hợp cũng không định dây dưa tiếp với người này, vì thế chuẩn bị giải quyết dứt khoát hủy đi mối hôn sự này:

“Ta thấy chỉ e Hạ Hậu cô nương còn xứng đôi với Nhiếp đại ca hơn ta, mối hôn sự này chấm dứt tại đây thôi.” Bách Hợp vừa dứt lời này, Hạ Hậu Thấm Nhi ngây người, hai má hiện lên vài phần ửng đỏ, theo bản năng nhìn Nhiếp Diễm một cái, trong mắt Nhiếp Diễm cũng lộ ra ra vài phần vui vẻ, sau đó lại có chút ngờ vực nhìn Bách Hợp, hắn đích xác tâm cao khí ngạo, tuy nói ban đầu lúc Nhiếp phụ nhặt được hắn, hắn đã không còn kí ức, nhưng trong xương cốt của Nhiếp Diễm theo bản năng cảm thấy mình chắc hẳn không nên tầm thường như vậy, hắn muốn truy tìm người nhà thực sự của mình, hắn muốn đi tìm cội nguồn của hắn ở đâu, đáng tiếc lúc đầu Nhiếp phụ lại có ơn với hắn, Nhiếp Diễm tựa như cảm thấy mình chính là một con đại bàng muốn tung cánh bay, nhưng lại bị khóa chặt hai cánh, vây hãm trong Nhiếp gia.

Hắn không thích Nhiếp Bách Hợp, hơn nữa cũng không thích loại phương thức dùng thành hôn để báo ơn, điều đó khiến hắn cảm thấy vô cùng khuất nhục, đáng tiếc bởi vì hắn trở thành đối tượng được ban ơn, lại không có tư cách nói ra lời hủy bỏ hôn ước, nhất là sau khi Nhiếp phụ tạ thế, chuyện thành hôn báo ơn với Nhiếp Bách Hợp giống như gông xiềng treo ở trên cổ hắn, khiến hắn ngủ không yên giấc, đến nay sắp tới ngày thành hôn, hắn vốn cảm thấy càng ngày càng không bình tĩnh, nhưng mà trong thế giới của hắn lại có một Hạ Hậu Thấm Nhi xông vào, hiện tại Bách Hợp lại chủ động đề xuất chuyện giải trừ hôn ước, điều này khiến Nhiếp Diễm cảm thấy có chút kinh hỉ, tuy nói hắn có chút tâm cơ, nhưng dù sao lúc này cũng chỉ là tên thiếu niên chưa đến 20 tuổi, vì thế hắn mặc dù đã mạnh mẽ kiềm chế, nhưng sự thả lỏng trong khóe mắt hắn vẫn bị Bách Hợp nhìn thấy như cũ.

“Muội đang nói gì vậy?” Nhiếp Diễm lúc này cố gắng trấn định, trong lòng hắn tuy vui mừng, hơn nữa còn có một loại cảm giác chính mình dường như sắp được giải phóng, hắn thậm chí cảm thấy mình phảng phất giống như chỉ cần đưa tay ra là có thể sờ tới tự do. Hiện giờ trong lòng Nhiếp Diễm thầm ra quyết định, nếu Nhiếp Bách Hợp thật sự đáp ứng nguyện ý cho hắn tự do, vậy thì để hồi báo, hắn cũng nguyện ý chăm sóc Bách Hợp cả đời, chỉ cần nàng không nghĩ tới việc gả cho hắn, hắn cũng vui vẻ coi nàng thành muội muội mà đối đãi, dù sao ban đầu phu thê Nhiếp gia cũng có ơn với hắn.

“Bách Hợp, muội thật sự muốn giải trừ hôn ước sao? Muội đã nghĩ kĩ chưa?” Có lẽ bản thân gần đây vẫn luôn xoắn xuýt vấn đề này, hiện tại Nhiếp Diễm có chút không dám tin, hắn không khỏi hỏi lại lần nữa, Bách Hợp kiên định gật đầu: “Phải, ta đồng ý giải trừ hôn ước với ngươi.”

Hạ Hậu Thấm Nhi ở bên cạnh kinh ngạc đến ngây người, nàng ta giống như nhớ tới chuyện gì đó, vẻ mặt đầu tiên giống như có chút phát xanh, sau đó lại đỏ bừng, cuối cùng biến thành trắng bệch. Nàng ta mím chặt môi, lúc nghe thấy Bách Hợp xác định nói muốn giải trừ hôn ước, trên mặt lại lộ ra vài phần thẹn thùng, liếc mắt nhìn Bách Hợp một cái, có chút áy náy cúi thấp đầu, hai tay vặn vặn ở trước ngực, không hề lên tiếng.

“Nếu đã như vậy, ta cũng tôn trọng nguyện vọng của muội, ta sẽ coi muội như muội muội mà đối đãi, về sau tuyệt sẽ không bạc đãi muội, cũng sẽ chăm sóc muội cả đời…” Nhiếp Diễm nghe thấy Bách Hợp nói vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hắn lộ ra vài phần tươi cười thân thiết, chỉ là Bách Hợp lại cau mày, thoạt nhìn giống như coi hắn như bị bệnh thần kinh: “Coi ta như muội muội? Nhiếp gia này là của ta, Nhiếp đại ca ngươi sẽ không quên đấy chứ? Ân tình cha nương ta lúc trước nuôi ngươi mười mấy năm tin tưởng không cần ta nhắc trong lòng ngươi chắc cũng hiểu rõ, những thứ ngươi nợ nhà ta những năm qua, ta hi vọng ngươi ký khế ước bán thân, để ngươi trở thành tổng quản của Nhiếp gia, như vậy mà nói giữa chúng ta cũng không ai nợ ai, đương nhiên ta cũng không cần ngươi chăm sóc.”

Nhiếp gia nhiều nhất chính là tiền, hết thảy toàn bộ đều là của Nhiếp Bách Hợp, cũng không phải của Nhiếp Diễm, hắn chỉ là người mà Nhiếp phụ hảo tâm cứu về mà thôi. Nếu như không phải trên người hắn treo cái danh nghĩa vị hôn phu của Nhiếp Bách Hợp, thậm chí những năm gần đây đến ngay cả tư cách sống an nhàn sung sướng hắn cũng không có, lúc này lại dùng loại khẩu khí Nhiếp gia đã là của hắn để nói chăm sóc cô, Bách Hợp không khỏi có chút muốn cười, cô cũng không có yếu đuối dễ điều khiển như nguyên chủ, cuối cùng đến mạng sống cũng bị Nhiếp Diễm cùng Hạ Hậu Thấm Nhi cướp mất, cả cái Nhiếp gia còn bị Nhiếp Diễm bán đi, coi như vốn liếng để đi tìm Hạ Hậu Thấm Nhi cũng là tài sản để quật khởi sau này.

“Cái gì? Tổng quản?” Nhiếp Diễm nghe thấy vậy, hai mắt bỗng chốc trợn trừng, vẻ mặt ngay tức khắc lạnh xuống: “Bách Hợp, đừng nháo nữa, ta từng đáp ứng với cha, phải đem Nhiếp gia…”

“Nhiếp đại ca, cha ta trước lúc lâm chung từng giao phó cho ngươi những thứ này, là bởi vì lúc đó hôn ước của chúng ta vẫn còn, nếu như chúng ta không có hôn ước, thì ngươi cũng không còn là con rể của Nhiếp gia nữa.” Bách Hợp có chút không nhịn được cười lạnh một tiếng, đã không muốn thành thân với Nhiếp Bách Hợp, muốn có tự do mà mình tưởng tượng, lại còn cho rằng Nhiếp gia nên thuộc về hắn, ý nghĩ này của Nhiếp Diễm có thể là có một phần trách nhiệm với Nhiếp gia ở trong đó, nhưng lại khó mà bảo đảm hắn không có lòng riêng, dù sao nếu Nhiếp gia nghèo rớt mồng tơi mà hắn nói như vậy có khả năng sẽ được người khác khen ngợi một tiếng có tình có nghĩa, nhưng trong tình cảnh Nhiếp gia gần như là giàu nhất trong thành, Nhiếp Diễm lại nói lời này chính là có chút khó tránh khỏi khiến người ta chế nhạo.

Không muốn làm con rể của Nhiếp gia cũng được, vậy thì làm hạ nhân của Nhiếp gia đi!

Cô cũng không phải cô nương dễ bị ăn hiếp như Nhiếp Bách Hợp, bằng vào việc Nhiếp Diễm đem ngọc bài của Nhiếp Bách Hợp nhận chủ, thì có ngại gì lấy oán báo ơn, Nhiếp Bách Hợp trong cốt truyện vì đôi phu thê Nhiếp Diễm cùng Hạ Hậu Thấm Nhi này mà chết, Nhiếp gia cũng vì thế mà bị hủy trong chốc lát, hai người này về sau hối hận thì có tác dụng gì?

“Ngươi hồ nháo!” Nhiếp Diễm lúc này hiển nhiên có chút thực sự tức giận, nhíu chặt chân mày, hắn lạnh lùng nhìn đám người vú nương một cái, phân phó: “Đại tiểu thư bệnh đến hồ đồ rồi, mau đưa tiểu thư về phòng, không được ta cho phép, về sau không cho phép nàng ta ra ngoài nửa bước…”

Đám người vú nương đứng im không động đậy, Bách Hợp nghe thấy Nhiếp Diễm phân phó, cầm khăn tay che miệng cười:

“Đây là Nhiếp gia của ta, không phải Nhiếp gia của ngươi, ta mới là chủ nhân chân chính của Nhiếp gia.” Nhiếp phụ lúc còn sống từng sửa cầu lót đường nên thanh danh cực tốt, là đại thiện nhân nổi tiếng trong thành, đồng dạng hạ nhân của Nhiếp gia cũng vô cùng trung thành với Nhiếp phụ, hai năm nay Nhiếp gia tuy được Nhiếp Diễm chưởng quản, nhưng dư uy của Nhiếp phụ vẫn còn, hắn phân phó xong lại không có ai nghe theo hắn, đang có chút thẹn quá hóa giận, hắn lại nghe thấy thanh âm mềm mại của Bách Hợp:

“Càng huống chi, cha ta lúc đầu cứu ngươi về, nhưng mà tiêu phí không ít sức lực. Ban đầu từng vì trị nội thương cho ngươi mà đã tiêu một lượng lớn bạc trắng để mua rất nhiều dược liệu trân quý, lại mời sư phụ dạy võ công cho ngươi, hơn nữa còn cung cấp cho ngươi ăn, mặc, đi học, nuôi ngươi lớn đến như bây giờ, nguyên nhân cha ta làm vậy chính là vì ta, mà ngươi giờ đây muốn giải trừ hôn ước với ta, không muốn sở hữu danh phận con rể của Nhiếp gia, ngươi lại dựa vào cái gì để hưởng thụ hết thảy?”

Nhiếp gia tuy có tiền, nhưng bạc trắng cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Nhiếp phụ mặc dù dụng tâm, nhưng nếu như ban đầu Nhiếp Diễm không đáp ứng muốn cưới Bách Hợp làm vợ, Nhiếp phụ nhiều lắm cũng chỉ cứu mạng của hắn, thu nhận hắn làm tôi tớ thủ hạ bên người, hoặc là xem trúng việc quản gia, thưởng cho hắn một miệng cơm, cho hắn một thân áo mặc, cung cấp một nơi cư trú để hắn tránh mưa tránh gió, nếu như không phải vì con gái của mình, Nhiếp phụ dù có thiện lương hơn nữa, cũng không thể yên tâm giao Nhiếp gia vào tay Nhiếp Diễm.

Mọi người xung quanh nghe thấy lời này, đến thở mạnh cũng không dám thở ra tiếng, sắc mặt Nhiếp Diễm lúc này tái mét, hắn không ngờ sau khi Bách Hợp yêu cầu giải trừ hôn ước, lại đẩy ra trước mặt hắn một vấn đề khó như vậy.

Hắn không hiếm lạ vinh hoa phú quý, vốn cũng chưa từng có tâm tư ác độc muốn chiếm đoạt Nhiếp gia, nhưng đường đường Nhiếp Diễm hắn, từ nhỏ văn tài vũ lược mọi thứ siêu phàm như hắn đột nhiên có một ngày từ chủ nhân của Nhiếp gia biến thành chủ quản, hắn không tiếp thu nổi sự thay đổi này, tự tôn của hắn cũng không cho phép hắn rơi xuống tình cảnh thấp kém một bậc như vậy.

“Mời Nhiếp tiên sinh nghĩ cho kỹ, sau này ta sẽ cho người làm một cái danh sách, chỉ cần trong 10 năm tiên sinh làm việc cho ta, 10 năm sau ta đương nhiên sẽ trả lại thân tự do cho ngươi.” Bách Hợp mím môi, trong mắt mang theo vài phần lạnh lùng, lại nhìn Hạ Hậu Thấm Nhi đang không biết phải làm sao ở bên cạnh một cái, ngày thường Hạ Hậu Thấm Nhi chỉ cảm thấy Nhiếp Bách Hợp dịu dàng, đáng yêu, nhưng hiện tại bị Bách Hợp nhìn lại, nàng ta chỉ cảm thấy một cỗ nguy hiểm vô hình xông thẳng lên đầu, vừa định mở miệng nói chuyện, liền nghe thấy Bách Hợp cười nói:

“Thương thế của Hạ Hậu cô nương chắc hẳn cũng đã tốt hơn nhiều, nếu đã như vậy, Nhiếp gia ta cũng không dám giữ lại cô nương nữa, cô nương tới từ chỗ nào, thì quay về chỗ đó đi.”

Tròng mắt của Hạ Hậu Thấm Nhi xoay vòng vòng, kỳ thực trên người nàng ta lúc này đến một phân tiền cũng không có, lúc trước nàng ta trốn ra khỏi nhà vốn là muốn xông xáo vào cái thế giới này, hiện tại nàng ta còn chơi chưa đủ, không muốn trở về, nhưng dù cho nàng ta muốn trở về, đường xá xa xôi, trên người nàng ta lại không có bạc, một khi Nhiếp gia không thu lưu nàng ta nữa, nàng ta đến ngay cả tiền ăn cơm ở trọ cũng không có.

“Tiểu Hợp, muội rốt cuộc làm sao vậy?” Trong lòng Hạ Hậu Thấm Nhi có chút khó chịu, không chỉ khó chịu đối với người bạn mình vốn cho là bạn bè lại đột nhiên trở mặt, còn khó chịu với hành động Bách Hợp đuổi nàng ta rời đi: “Có phải bởi vì chuyện hôm qua ta đưa muội ra ngoài không? Nhưng hôm qua không phải muội cũng rất vui sao?”

“Hạ Hậu cô nương, hôm nay tuy Nhiếp Diễm đã cùng ta giải trừ hôn ước, nhưng lúc trước hôn ước của chúng ta vẫn còn, ngươi luôn mồm luôn miệng nói chúng ta là tỷ muội, vậy mà lại một bên đưa ta ra ngoài, khiến ta làm mất ngọc bài hộ thân, một bên lại ở sau lưng ta liếc mắt đưa tình với Nhiếp Diễm, người bạn tốt như ngươi, ta không dám kết giao.” Khuôn mặt Bách Hợp hàm chứa ý cười dịu dàng, nhưng lời nói ra lại khiến sắc mặt Hạ Hậu Thấm Nhi trắng xanh lẫn lộn, nàng ta vốn muốn nói mình không có dụ dỗ Nhiếp Diễm ở sau lưng Bách Hợp, nhưng nàng ta không hiểu sao lại nghĩ tới chuyện đêm qua, tuy nói không có ai biết, nhưng hiện tại rõ ràng là chột dạ đến hít thở không thông. Vốn nàng ta cũng không có rắp tâm bất lương như những gì Bách Hợp nói, nhưng quá nhiều chuyện trùng hợp, lại khiến nàng ta có miệng mà không thể chối cãi, vì thế nàng ta mếu máo, có chút oan ức cúi đầu xuống, nghịch nghịch vạt áo của mình, trong ngữ khí lộ ra một tia âm mũi:

“Ta thực sự không có.”

 

Kế hoạch cứu vớt chính mình (8)

Bách Hợp khẽ mỉm cười, cũng không giải thích với nàng ta, Hạ Hậu Thấm Nhi luôn mồm kêu không làm mấy chuyện như vậy, nhưng kỳ thực bất kể những chuyện này xuất phát từ chủ ý hay thật lòng của nàng ta, kết quả vẫn đi theo hướng bất lợi đối với Nhiếp Bách Hợp.

Hơn nữa lúc Bách Hợp nhắc tới ngọc bài, theo bản năng nhìn Nhiếp Diễm một cái, lại thấy vẻ mặt hắn có chút không được tự nhiên, lúng túng nắm tay thành quyền đặt trước miệng ho hai tiếng, lại đưa nắm tay kia đặt lên trước ngực, đó là vị trí hắn đeo ngọc bài, đêm qua hắn đã hấp thu linh khí trong ngọc bài, cũng đem miếng ngọc bài này nhận chủ, hắn ở Nhiếp gia nhiều năm, về sau lại là con rể của Nhiếp gia, lúc trước Nhiếp phụ cũng không giấu hắn chuyện ngọc bài, lúc này Nhiếp Diễm lại nghe thấy Bách Hợp nhắc tới đồ vật này, hiển nhiên có chút lúng túng.

“Ngươi có làm hay không, trong lòng ngươi biết rõ, nhưng người như ngươi ta cũng không muốn kết giao nữa.” Cắt đứt lời giải thích của Hạ Hậu Thấm Nhi, Bách Hợp lại phân phó cho người mang giấy bút nghiên mực tới, sắc mặt Nhiếp Diễm trắng xanh lẫn lộn một hồi lâu, trong lòng hắn muốn trả ơn cứu mạng cùng ơn dưỡng dục của Nhiếp phụ lúc trước đối với hắn, nhưng hắn lại không muốn làm hạ nhân 10 năm cho người ta, hắn còn phải đi tìm gốc gác của mình, quê hương của hắn ở đâu, cha mẹ là ai, bản thân lúc đó làm sao lại bị thương, thậm chí cha mẹ có phải gặp chuyện không may hay không hắn đều muốn biết, hắn đã ngây người ở Nhiếp phủ mười mấy năm, cũng không muốn lãng phí thêm 10 năm ở Nhiếp phủ làm hạ nhân nữa, hắn không thể kéo dài thêm, lòng tự tôn của hắn cũng không cho phép.

“Ta sẽ không làm hạ nhân cho Nhiếp gia.” Do dự một hồi lâu, Nhiếp Diễm cuối cùng cũng phun ra lời muốn nói trong lòng mình: “Xin lỗi Bách Hợp, những gì ta nợ Nhiếp gia lúc trước, ta sẽ nghĩ cách trả lại. Nhưng ta không thể ngây ngốc ở Nhiếp gia 10 năm, ta biết nói vậy rất có lỗi với Nhiếp bá phụ, nhưng ta còn có việc quan trọng hơn, chỉ cần đợi ta tra rõ cha mẹ ta ở đâu, đến lúc đó sẽ đến mộ phần của Nhiếp bá phụ sám hối.”

Nghe hắn nói vậy, Bách Hợp rốt cuộc cũng cười lạnh.

Những thứ Nhiếp Diễm nợ Nhiếp gia nào chỉ có 10 năm mà thôi, còn có tình cảm của phu thê Nhiếp gia đối với hắn, cùng với một cái mạng của Nhiếp Bách Hợp, hôm nay hắn nói ra những lời sảng khoái như vậy, Bách Hợp tin tưởng hắn xuất phát từ thật lòng, nhưng đợi hắn tra ra hành tung của cha mẹ hắn, đến lúc đó hắn sẽ báo thù cho cha mẹ cùng tộc nhân, mà sẽ không để ý tới Nhiếp gia lần nữa, cho dù đợi được đến lúc hắn công thành danh toại trở lại mộ phần của Nhiếp phụ chân chính sám hối, nhưng mà sám hối thì có tác dụng gì?

Chẳng qua nói nghe hay hơn hát mà thôi, giống như người xấu lúc sắp chết luôn không cam lòng muốn lưu lại vài câu ác độc, Bách Hợp không kìm được nhướng mày lên:

“Được rồi, ngươi trực tiếp nói mình vong ân phụ nghĩa là được, nói hay như vậy để làm gì? Nhiếp gia cũng không thiếu chút bạc cứu ngươi lúc trước, cha mẹ ta cứu ngươi cũng không phải để báo ân, ngươi muốn rời đi thì tự mình đi là được.”

Lời nói không khách khí như vậy khiến sắc mặt Nhiếp Diễm vô cùng khó coi. Lòng tự tôn của hắn vốn vô cùng mạnh, nếu không những năm gần đây cũng không đến mức đối với Nhiếp Bách Hợp – con gái của ân nhân cứu mạng càng ngày càng lạnh nhạt. Hiện tại trong lòng Nhiếp Diễm tự nhận không giống như Bách Hợp nói, nhưng lại bị nàng nói như vậy ngay trước mặt, Nhiếp Diễm hiển nhiên có chút không chịu nổi, trong lòng xấu hổ, phẫn nộ, lại nhìn vẻ mặt của mọi người xung quanh khi nhìn mình, hắn theo bản năng liền nói: “Ngươi nói láo! Tấm chân tâm của Nhiếp Diễm ta không phụ nhật nguyệt.”

Trên mặt Bách Hợp lộ ra vẻ châm chọc, không nói gì. Bộ dáng này của nàng lại chọc giận Nhiếp Diễm, nghĩ cũng không thèm nghĩ liền nói:

“Theo như ngươi nói, ban đầu Nhiếp phụ cứu ta cũng chỉ vì muốn tìm một người ở rể cho Nhiếp gia?”

Sau khi buột miệng nói ra, kỳ thực Nhiếp Diễm cũng có chút nhục nhã, nhưng hắn rất nhanh đè nén tia hổ thẹn này xuống, bởi vì sau khi hắn nói xong lời này tuy cảm thấy có chút có lỗi với Nhiếp phụ, nhưng trong lòng hắn lại nhẹ nhõm, suốt nhiều năm qua, từ lúc hắn đáp ứng Nhiếp phụ sẽ lấy Nhiếp Bách Hợp, ý niệm này thường xuyên xuất hiện trong đầu hắn, người bên ngoài cũng đều nghị luận hắn như vậy, hắn không thể không tin, tuy nói như vậy vô cùng bất kính với người chết, nhưng những lời này chôn dấu trong lòng hắn đã nhiều năm, hắn cũng có chút mệt mỏi.

“Thứ Nhiếp gia có chính là bạc trắng, người ở rể dạng gì mà tìm không được, ngươi thật sự cho là nam nhân trên thế giới này đều chết hết rồi, chỉ còn một mình ngươi thôi sao?” Bách Hợp nhìn Nhiếp Diễm từ trên xuống dưới vài cái, nhìn đến mức hắn có chút không được tự nhiên cúi đầu xuống, lúc này mới bĩu môi:

“Mời ngươi lập tức rời khỏi Nhiếp phủ, về sau Nhiếp gia chúng ta không muốn thấy ngươi nữa.”

Nói xong, Bách Hợp cũng không thèm liếc mắt nhìn Nhiếp Diễm, hắn trái lại muốn nói gì đó, môi mấp máy lại không có nói ra, ngược lại Hạ Hậu Thấm Nhi không khỏi nói:

“Tiểu Hợp, ngươi nghĩ kĩ lại đi, ta nhớ ra rồi, không phải ngươi nói rất thích người đại ca này sao, làm sao đang êm đẹp lại muốn đuổi hắn đi?”

“Hạ Hậu cô nương, đây là việc nhà của Nhiếp gia, hi vọng ngươi không cần quản nhiều.” Vú nương sớm đã chướng mắt Hạ Hậu Thấm Nhi, lúc này trong nhà xảy ra nhiều chuyện như vậy, vốn cho rằng Nhiếp Diễm là cô gia lại không ngờ tới trong lòng hắn có ý nghĩ như vậy, nguyên bản tưởng nửa tháng sau có thể làm hỉ sự, chớp mắt một cái đến hôn ước cũng đã giải trừ, trong lòng vú nương cũng có chút phiền muộn, lúc này hung tợn trừng mắt nhìn Hạ Hậu Thấm Nhi, trong lòng cho rằng những chuyện bất hạnh liên tiếp của Nhiếp gia đều có liên quan đến Hạ Hậu Thấm Nhi: “Tiểu thư nhà chúng ta chăm sóc ngươi như vậy, không chỉ cứu mạng ngươi mà còn giữ ngươi lại cho ngươi ăn không uống không, ngươi vậy mà lại lấy oán báo ơn dụ dỗ vị hôn phu của nàng, ngươi cút đi!”

Gương mặt Hạ Hậu Thấm Nhi lộ ra vẻ oan ức, bụm mặt đột nhiên ‘oa’ một tiếng rồi chạy đi.

Nàng ta vừa chạy, sắc mặt Nhiếp Diễm trắng xanh đan xen một trận, rất sợ Hạ Hậu Thấm Nhi xảy ra chuyện gì, hừ lạnh một tiếng với vú nương: “Thanh danh nữ tử quan trọng như vậy, hi vọng vú nương về sau đừng có nói bậy.”

Nói xong, Nhiếp Diễm cũng đuổi theo ra ngoài.

Bách Hợp ở trong phòng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, trong lòng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Liên tiếp mấy ngày không có Nhiếp Diễm, trong phủ vẫn một mảnh yên bình như cũ, tài sản của Nhiếp gia không ít, Nhiếp phụ trước khi tạ thế từng lưu lại gia sản khổng lồ, cho dù Bách Hợp cả đời này tiêu tiền như nước cũng đủ dùng, Bách Hợp thừa dịp hai ngày này thu xếp lại sản nghiệp của Nhiếp gia, mới phát hiện ra bề ngoài nhìn Nhiếp Diễm quản lý Nhiếp gia không tệ, trên thực tế tên này có lẽ là có thiên phú ở phương diện đọc sách cùng luyện võ tu tiên, nhưng đối với với việc buôn bán mà nói, hắn lại dốt đặc cán mai, sản nghiệp Nhiếp gia hai năm qua đã hao tổn đi không ít, chỉ là chút tiền này đối với Nhiếp gia mà nói cũng không được coi là thương cân động cốt (tổn thất, thiệt hại to lớn, ảnh hưởng tới căn cơ), cho nên mới nhìn không ra mà thôi.

Đuổi tên này đi, lại có Lý Duyên Tỷ ở đây, ngoại trừ kiếp nạn năm 16 tuổi khiến Bách Hợp có chút lo lắng ra thì dường như cũng không có việc gì khẩn trương phát sinh nữa.

Trong nhiệm vụ lần này không biết Lý Duyên Tỷ có thân phận gì, Bách Hợp cũng không có ý định đi tìm hiểu, cô trái lại bắt đầu suy nghĩ về tâm nguyện khiến cho Nhiếp gia nổi danh đại lục của Nhiếp Bách Hợp. Nhiếp gia dùng thân phận thương nhân để lập nghiệp, nếu như duy trì vốn liếng ban đầu của Nhiếp phụ, sau đó khiến Nhiếp gia nổi danh đại lục cũng không phải không thể. Bách Hợp trải qua nhiều lần nhiệm vụ như vậy, cũng không phải chưa từng làm buôn bán, nhưng đó là một quá trình vô cùng dài hơn nữa cũng không dễ, không chỉ phải lao tâm lao lực, mà còn không chắc sẽ thành công.

Bách Hợp cũng sẽ không xem thường người khác, Nhiếp gia ở trong thành này coi như là nhà giàu số một, nhưng nếu ra khỏi thành này, rất nhiều người chưa chắc đã biết tới Nhiếp gia. Không thể thực hiện được con đường buôn bán, vậy thì cách khác chính là bản thân Nhiếp Bách Hợp phải nổi danh, mà còn có thể khiến cho Nhiếp gia được người trong thiên hạ biết đến.

So sánh với giả thiết lúc đầu, vế sau không thể nghi ngờ là càng dễ dàng hơn, hơn nữa bản thân cường đại nhẹ hơn so với cả nhà cường đại, so sánh lại với nhau bản thân mình nổi danh chính là một con đường tắt.

Trên cái đại lục này, một nữ nhân muốn nổi danh hoặc là dựa vào tài nghệ sắc đẹp, hoặc là dựa vào thực lực mạnh mẽ, tuy dáng vẻ Nhiếp Bách Hợp lớn lên không tồi, dáng vẻ yêu kiều e thẹn, người thấy mà yêu, nhưng ở cái đại lục xem trọng thực lực này, mỹ nhân cũng không hiếm, đa số đều chỉ phụ thuộc vào người khác mà thôi, lúc này chỉ có quả đấm lớn mới là vương đạo, mấy ngày nay Bách Hợp dành thời gian liền muốn thử nghiệm thuật tinh thần luyện thể cùng võ công đạo thuật, nhưng khiến Bách Hợp cảm thấy có chút nhụt chí chính là dù cô có cố gắng thử luyện tập bên nào, cơ thể đều hoàn toàn không có cách nào hấp thu linh lực.

Sinh nhật của Nhiếp Bách Hợp sắp tới gần, Lý Duyên Tỷ vào hai ngày trước đó từng xuất hiện một lần, Bách Hợp vốn muốn hỏi hắn vấn đề của cơ thể NHiếp Bách Hợp, nhưng cô thoáng do dự, cuối cùng cái gì cũng không nói, Lý Duyên Tỷ đã giúp cô quá nhiều, cô cũng không hi vọng chính mình về sau nếu như mình xảy ra chuyện liền theo bản năng cầu cứu Lý Duyên Tỷ, anhcó thể giúp mình một hai lần, nhưng cũng không thể giúp cô vĩnh viễn.

Vào đêm trước ngày sinh nhật, trong Nhiếp phủ đã sớm treo lụa hồng, tuy nói đến nay hôn sự giữa Bách Hợp với Nhiếp Diễm đã hủy bỏ, nhưng kiếp nạn 16 tuổi lại là kiếp nạn vô cùng quan trọng của Nhiếp Bách Hợp, không chỉ hạ nhân trong Nhiếp phủ căng thẳng, đến ngay cả bản thân Bách Hợp cũng cảm thấy có chút bất an vô hình.

Sau cơm tối sắc trời dần đen lại, trong phòng treo đèn, đám người vú nương vẫn đang chuẩn bị đồ cần thiết cho lễ cập kê vào ngày mai của Bách Hợp. Nhiếp phụ tuy sớm đã tạ thế không thể lo liệu đại sự sinh thần cho con gái, nhưng sau khi vú nương bàn bạc với Bách Hợp, quyết định Nhiếp phủ sẽ nấu cháo cứu tế, một là làm việc thiện thay Bách Hợp tích đức, hai là cũng có thể thuận tiện náo nhiệt một phen chúc mừng sinh nhật 16 của Bách Hợp.

“Nếu như lão gia phu nhân vẫn còn tại thế, nhìn thấy tiểu thư đến nay đã lớn như vậy, không biết vui mừng đến cỡ nào.” Vú nương vừa nói vừa lau nước mắt, nến đỏ chiếu rọi xuống, tuy trong phòng sáng giống như ban ngày, nhưng lại làm cho người ta không khỏi cảm thấy đè nén. Sau khi ăn xong cơm tối, Bách Hợp theo bản năng có chút hoảng sợ, mí mắt phải luôn nháy không ngừng, phảng phất giống như có chuyện gì lớn sắp xảy ra vậy, theo lý mà nói cô có Lý Duyên Tỷ giúp đỡ nên chắc hẳn có thể thuận lợi vượt qua kiếp nạn 16 tuổi, nhưng hiện tại cô vẫn cảm thấy có chút vô cùng lo sợ, giống như sự yên tĩnh trước lúc bão tố sắp tới.

“Lúc đầu lão gia lo sợ cái kiếp số này, còn đặc biệt mời chân nhân của Tử Dương Tông tới coi mệnh cho tiểu thư, chỉ cần chịu đựng qua hôm nay, ngày mai liền xuôi gió xuôi nước rồi, a di đà phật, chỉ đáng hận tiểu thư suýt chút nữa bị Hạ Hậu cô nương…” Miệng vú nương vẫn còn đang lẩm bẩm, phảng phất giống như vô cùng vui mừng, trong lòng Bách Hợp đột nhiên càng có dự cảm không tốt, cô nhịn không được mở miệng phân phó: “Ma ma, cho người nhìn chằm chằm trong thành chút, ít nhất phải tìm cho ra hai người Hạ Hậu Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm.”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion16 Comments

  1. Không biết Bách Hợp sẽ gặp phải chuyện gì nhưng chắc cũng đều được Lý Duyên Tỷ giúp đỡ ^^
    Hai người Nhiếp Diễm và Hạ Hầu Thấm Nhi chắc chắn sẽ không được thoải mái như trong cốt truyện cũ rồi. Có khả năng Nhiếp Diễm còn bỏ mạng trong cuộc giải quyết ân oán gia đình ấy chứ =)))))

  2. lại chuyện gì xảy ra nữa đây. Lý Duyên Tỷ cứ động tay động chân vào nhiệm vụ của Bách Hợp, cảm thấy Bách Hợp bị xoay như chong chóng. Lý Duyên Tỷ này quá ư là….

  3. Có khi nào 2 ng này thẹn quá hóa giận lấy oán trả ơn quay lại cắn nhiếp bách hợp 1 vài cái mới an tâm k

  4. Kiếp nạn sắp xảy ra là gì đây. Dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng lo đã có boss lớn ở đây rồi. Chương nào LDT không xuất hiện là thấy nhớ quá trời.

  5. Kk. Hợp tỷ cũng chỉ làm màu kêu trên đó ở lại làm quản gia để đuổi hắn đi dễ hơn thôi.
    Không biết kiếp bạn này là gì nhỉ???

    Tks tỷ ạk

  6. bực ghê! hai cái loại vật kia sớm muộn gì cũng phải phế thôi! hại Bách Hợp của chúng ta kìa kìa!!! ;45

  7. Bách Hợp xử lý hai người Hạ Hậu Thấm Nhi và Nhiếp Diễm hay ghê. Nhiếp Diễm vừa nghe được Bách Hợp hủy bỏ hôn ước mừng quá trời không ngờ Bách Hợp lại yêu cầu hắn ta xuống làm quản gia. Để Nhiếp Diễm không tưởng bở về khả năng của mình. Cứ tưởng rằng Nhiếp gia là của hắn, Bách Hợp làm như cần hắn lắm vậy. Không biết chuyện Bách Hợp lo lắng là chuyện gì. Mong chương sau. Cảm ơn editor

  8. Nhiếp Diễm đúng kiểu bạch nhãn lang, Nhiếp gia nuôi hắn lớn như vậy mà hắn còn hùng hồn cho rằng Nhiếp gia nợ hắn, cho dù thân thế hắn hiển hách, nhưng uống nước phải nhớ nguồn, nhà họ Nhiếp không thiếu một người ở rể, họ chọn hắn là vì nghĩ hắn là hòn ngọc quý, sẽ chăm sóc được cho con gái của họ, và trong đó cũng là phần nhiều yêu thương thật lòng :(((, cuộc đời của nguyên chủ Bách Hợp buồn thật, chị ý vô tội, nếu không có Hạ Hầu Thấm Nhi thì chị ấy đã không chết, mẻ Thấm Nhi cứ như Bạch Liên Hoa, làm sai mà cứ như vô tội, người ta nói là đã có vị hôn phu vậy mà dây dưa ko dứt, chs vẫn có người thích đc mẻ này, sau đó còn sống hạnh phúc với vị hôn phu của người ta mà 2 con người này không chút áy náy hay hổ thẹn nào nhỉ, sống hạnh phúc trên sinh mạng của người khác, bằng tài sản mồ hôi nước mắt của người khác mà không một chút xấu hổ nào, mặt dày vô đối. Mong lần này chị Bách Hợp sẽ làm cho 2 con người kia sáng mắt, cho họ biết họ vô sỉ đến mức nào, “ngây thơ” vô (số) tội đến mức nào. Tiếc cho cuộc đời của nguyên chủ, khi mà chị ý chỉ muốn nhìn thấy thế giới bên ngoài mà cuối cùng đánh đổi lại bằng tính mạng của mình, người bạn mà chị coi thân thiết, vị hôn phu mà chị ý yêu sâu săsc lại chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của mình :((

  9. ;69 Lại có kiếp nạn sao? Ac cùng cố gắng nhé! Phải xử 2 thanh niên vong ơn kia thật đẹp cho em nha

  10. Chị giải quyết mọi việc quá hay, đã k đáng nhắc tới thì đuổi đi. Còn cái kiêp nạn là gì a, hi vọng có Lý Duyên Tỷ ở đây thì mọi chuyện sẽ bình an nhaaa

  11. tỷ ca à tỷ ca… huynh mà xuất hiện thì hợp tỷ ko ăn khổ được đâu, ai mà nỡ chứ… kâmkakaakam…

  12. Bách hợp tỷ cố lên,đã có boss ở bên cạnh rồi nha~.~dẹp hết đá cản đường đi tỷ,cho Nhiếp Diễm và Thấm Nhi một vố lớn đi~~~.. ;69

  13. 2 cái người Hạ Hầu và Nhiếp Diễm này lại giống đôi tình nhân giang hồ nghĩa hiệp rồi. Vong ân phụ nghĩa. Ăn cháo đá bát. Vừa ăn cướp vừa la làng đây mà

  14. Cuối cùng thì cũng giải trừ hôn ước thành công ah… Mà thằng cha Nhiếp Diễm này vô sỉ bà cố… Cứ làm như Nhiếp gia là của mình… Cũng may Bách Hợp tỷ cao tay khiến cho hắn ta không được đắc ý ah ^^… mà sao tự nhiên Bách Hợp tỷ lại có cảm giác bất an thế này… Liệu có chuyện gì sắp xảy ra đối với tỷ ấy sao… Hay hai người Thấm Nhi và Nhiếp Diễm này âm mưu hại tỷ ấy… Nếu mà đúng vậy thì cũng xin bó tay lun… Hai kẻ ăn cháo đá bát kinh điển ah… Cộng thêm không bít xấu hổ nữa… Mong Bách Hợp tỷ trải qua bình an ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  15. Dù có là nam thần kiế trước nhưg kiếp này gặp BH thì sẽ thành tiện tra nam thôi. BH thì sợ ỷ lại vào Tỷ ca, nhưg mà Tỷ ca đag mog nàg ỷ lại vào ca ấy đây mà.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close