Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kế hoạch cứu vớt chính mình 5+6

36

Kế hoạch cứu vớt chính mình (5)

Edit: Cố Nhạc Phong

Beta: Sakura

“Ai hưởng thụ chứ, là..là ngươi chiếm tiện nghi của người ta! Ngươi…ngươi không biết xấu hổ, buông ta ra!” Giọng nói có chút thẹn quá hóa giận của Hạ Hậu Thấm Nhi truyền tới, trong lúc hai người đấu võ mồm, máu tươi vốn chảy xuống cằm Nhiếp Diễm đầu tiên nhỏ giọt xuống mặt hồ, sau đó lại có hai giọt nhỏ xuống ngọc bài vốn đang đeo trước cổ Nhiếp Diễm, ngọc bài khi nãy mới còn óng ánh trong suốt trong nháy mắt liền chậm rãi hiện lên từng đợt tia sáng màu vàng nhạt nhu hòa, tia sáng lập tức vây quanh Nhiếp Diễm, mà lúc này Bách Hợp đang ở giữa sườn núi lại mang sắc mặt trắng nhợt, cơ thể vô lực ngã nhào xuống đất, trong nháy mắt đó cô cảm thấy sức sống trong cơ thể mình như bị người ta mạnh mẽ rút đi, bỗng chốc giống như mất đi một vật quan trọng tương liên với sinh mệnh mình, không cần phải nói, linh khí trong ngọc bài nhất đinh đã bị Nhiếp Diễm hấp thụ, hơn nữa ngọc bài hẳn là đã bị Nhiếp Diễm nhận chủ rồi.

“Ngọc bài của em…” Bách Hợp đột nhiên gào thét không ra tiếng, cơ thể mềm nhũn ngã xuống cạnh Lý Duyên Tỷ, anh chỉ dang cánh tay ra, liền dễ dàng kéo thiếu nữ mềm mại yêu kiều vào trong lòng, lúc này trong mắt Bách Hợp giống như phủ kín một tầng sương mù màu xám tro, sắc mặt thoáng chốc vô cùng khó coi, chân mày Lý Duyên Tỷ cau lại, vừa định mở miệng nói chuyện, Bách Hợp lại cắn chặt răng, quay ra chỗ khác nhìn một cái, đột nhiên trở tay nắm chặt Lý Duyên Tỷ, trong mắt lộ ra vài phần kiên quyết:

“Giúp em…” Cô không muốn chết, nhưng cái cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể khó mà giữ được tính mạng giống như lúc trước trở thành Tần Bách Hợp lại tới nữa, phảng phất tựa như sau một khắc cô sẽ vì cỗ thân thể của Nhiếp Bách Hợp tử vong mà biến mất, Bách Hợp cố nén cảm giác hoảng loạn trong lòng, đưa tay muốn nắm lấy áo của Lý Duyên Tỷ, trong lúc hỗn loạn cô mơ hồ nhớ tới lần nhiệm vụ của Tần Bách Hợp, Lý Duyên Tỷ từng giúp cô kéo dài tính mạng. Hiện tại cô muốn sống tiếp, Lý Duyên Tỷ lại ở ngay bên cạnh, Bách Hợp cố đưa tay giữ chặt hắn, sức lực lớn đến mức giống như sợ hãi Lý Duyên Tỷ sẽ biến mất vậy.

“Thực ra, tôi…” Mí mắt Lý Duyên Tỷ cụp xuống, dưới ánh trăng gương mặt trắng nõn kia của hắn không chút thay đổi, Bách Hợp trong chớp mắt có ý định lùi bước, nhưng ngay sau đó cô lại cắn răng, nhắm mắt lại không dám nhìn gương mặt kia của hắn: “Trước đừng nói!”

“…” Khóe mắt Lý Duyên Tỷ thoáng hiện lên một tia sáng. Khóe miệng khẽ nhếch lên, lúc mây đen ngăn trở ánh trăng, dưới ôn tuyền đôi nam nữ đang quấn quýt lấy nhau lúc này cũng khó mà phân tách, cô nam quả nữ dây dưa một chỗ, hơn nữa hai bên đều ** toàn thân, lại thêm Nhiếp Diễm vừa mới không biết thứ gì bị hút vào cơ thể, khiến khắp người hắn đều lâng lâng, hắn nhịn không được ôm Hạ Hậu Thấm Nhi chặt hơn chút nữa, nghĩ cũng không thèm nghĩ liền vọt ra khỏi ôn tuyền, dẫn tới một mảng lớn bọt nước theo sau, hắn nhặt quần áo trên mặt đất bọc lại cơ thể hai người liền rời đi trong tiếng thét chói tai của Hạ Hậu Thấm Nhi, cuối cùng chỉ lưu lại tiếng ‘nức nở’ ái muội.

Đợi hai người vừa rời đi, Bách Hợp ở phía trên ôn tuyền liền thở phào nhẹ nhõm. Dù cho biết rõ Nhiếp Diễm ở trong ôn tuyền cũng không thấy cô, nhưng khi nãy lúc có người trong lòng cô vẫn gấp gáp lo sợ như cũ. Hiện tại người vừa đi, lá gan của cô cũng to thêm liền nhào vào trong lòng Lý Duyên Tỷ, lúc Lý Duyên Tỷ đưa tay đẩy cô ra, Bách Hợp lại tiến sát thêm mấy lần, chỉ là cuối cùng sức lực không địch lại được hắn, trong lúc gấp gáp cô nhịn không được có chút thấp thỏm lo âu hỏi: “Cầu xin anh?”

Lý Duyên Tỷ lắc đầu, trên mặt vẫn là bộ dạng trong trẻo lạnh lùng như cũ, lúc này anh ngồi sau vách núi. Bách Hợp dạng chân ngồi trên người anh, quần áo anh vốn mặc chỉnh tề đều đã bị cô kéo cho xốc xếch. Tư thế của hai người lúc này mang theo sự thân mật không thể nói rõ, tay Lý Duyên Tỷ vịn ở bên hông Bách Hợp, trong mắt lộ ra vẻ băng lãnh ẩn nhẫn, hai bên thái dương rịn ra từng tầng mồ hôi.

Nếu như anh trực tiếp lấy thân phận chủ nhân của tinh không để xuất hiện trong nhiệm vụ, hai bên trán của anh vốn sẽ không thể đổ mồ hôi, nhưng lúc này Bách Hợp cũng không ý thức được điểm này, cô chỉ nghĩ tới nếu như Lý Duyên Tỷ cự tuyệt cô, vậy thì lời thề Nhiếp Bách Hợp 16 tuổi rời khỏi Nhiếp Phủ vừa phá vỡ, linh khí trong ngọc bài bổn mệnh hiện tại lại bị Nhiếp Diễm hấp thụ sạch, lần này cô không cần Lý Duyên Tỷ nhắc nhở cũng có thể cảm giác được bất cứ lúc nào cũng có một cái lưỡi hái tử thần treo ngay trên đầu mình.

Không hoàn thành tâm nguyện của Nhiếp Bách Hợp trái lại còn có khả năng sẽ chết trong nhiệm vụ, cô dựa vào cái gì để Lý Duyên Tỷ cứu cô? Bách Hợp trong chốc lát cảm thấy có chút thấp thỏm lo âu không biết phải làm sao, đôi đồng tử của cô đều có chút run lên, vẻ mặt tuy cố gắng trấn định nhìn chằm chằm Lý Duyên Tỷ, nhưng khóe môi mím chặt cùng vẻ cầu xin giữa mi tâm lại lộ ra chút điềm đạm đáng yêu.

“Tôi có lời muốn nói với em.” Lý Duyên Tỷ cố ý kéo dài âm điệu, đôi mắt của anh âm u tựa như đầm sâu không thấy đáy, dung mạo của anh dưới ánh trăng được vẽ lên một nét u tối dày đặc, lúc anh từ trên cao nhìn xuống Bách Hợp, bởi vì ngược sáng mà Bách Hợp không nhìn rõ thần thái nhất định phải có được trong mắt anh, chỉ thấy được môi mỏng mềm mại dưới sống mũi mím thành một đường thẳng cùng chiếc cằm trắng nõn như ngọc của anh.

“Có thể để sau hãy nói được không?” Bách Hợp thận trọng đề nghị, dù sao hai người thân mật cũng không phải lần đầu, cô hi vọng có thể sau khi đảm bảo được tính mệnh của chính mình rồi mới nói tới chuyện khác.

Chân mày của Lý Duyên Tỷ giống như cau lại, cơ thể anh căng thẳng cứng ngắc, lực đạo trên tay vịn bên hông cô lúc này lớn đến nỗi khiến cho Bách Hợp có chút đau, cô run rẩy cởi xiêm y của Nhiếp Bách Hợp, không kéo được nút thắt trên quần áo của Lý Duyên Tỷ, chí ít cô có thể cởi đồ của mình trước: “Trước đừng nói, để sau rồi nói.” Bách Hợp mang bộ dạng nôn nóng, Lý Duyên Tỷ lại chỉ lắc đầu: “Em sẽ hối hận.”

Cô để cho Lý Duyên Tỷ – người cứu được mạng mình chạy mất mới thật sự sẽ hối hận, Bách Hợp không để cho Lý Duyên Tỷ lại có cơ hội nói chuyện, cô lo sợ phải nghe thấy lời anh không đồng ý giúp mình, đành mặt dày thò tay ôm lấy cổ anh, dán người lên thân anh.

Trong Nhiếp phủ lúc này đã loạn thành một đống, Hạ Hậu Thấm Nhi giống như vô lí biến mất khỏi phủ, mọi người tìm gần một canh giờ cũng không thể tìm ra, trong khi Nhiếp phủ còn đang náo loạn đến long trời, lại chẳng có ai chú ý tới Bách Hợp vốn bị mọi người cho là ở trong sương phòng ngủ mê man lúc này lại bị Lý Duyên Tỷ ôm vào trong ôn tuyền, dòng nước của suối nước nóng vây bọc hai người, Bách Hợp không nhịn được thờ phào một hơi, cảm giác hai chân không chạm tới đáy khiến cô có chút sợ hãi, hai tay gắt gao ôm chặt lấy Lý Duyên Tỷ, lo sợ anh sẽ ném mình xuống, sau khi ôm chắc anh rồi, lại mặc cho đôi chân nhỏ dài trôi lơ lửng trong ôn tuyền, thân thể cô mềm nhũn mới ngáp một cái, mặt tựa vào trước ngực anh, nhớ tới lời hắn nói trước đó, liền lười biếng mở miệng hỏi:

“Đúng rồi, lúc trước anh định nói gì?”

Bên khóe môi Lý Duyên Tỷ lộ ra một tia cười rất nhỏ, đôi mắt híp lại, thân thể anh ở trong nước đổi sang một tư thế khác, khiến cho Bách Hợp dựa vào thoải mái hơn chút, đưa tay sờ mái tóc đen dài tán loạn của cô, trong đêm tối ánh mắt của Lý Duyên Tỷ cũng không che giấu đi sự càn rỡ của mình, ánh mắt lãnh đạm lại mang theo sự sắc bén rơi xuống người cô, thấy cô hơi híp mắt lại, gò má đỏ ửng lộ ra thần sắc tươi tỉnh, hắn khẽ nói: “Thực ra tôi định nói với em, tôi bước vào thế giới này cũng không bị lưu lại, tôi có thể giúp em, nhưng không ngờ em lại rất thích dùng phương pháp này.”

Giọng nói của anh tựa như mang theo chút hoài nghi cùng khó hiểu, động tác trên tay thay cô vuốt tóc lại dịu dàng cẩn thận, gương mặt anh vốn lãnh đạm lúc này lại lộ ra nụ cười có vài phần tà khí, tựa tiếu phi tiếu nhìn Bách Hợp vốn dựa vào ngực anh lúc trước còn mang bộ dáng lười biếng, đôi mắt híp lại thoáng cái trợn to, con ngươi như muốn rời ra khỏi hốc mắt, khóe miệng Lý Duyên Tỷ hàm chứa ý cười, cảm thấy thân thể cô lập tức cứng ngắc, lại giả bộ không biết hỏi:

“Làm sao vậy?”

Hai tay cô mềm nhũn, vốn đang ôm bên hông anh nhẹ buông xuống, toàn thân đều suýt chút nữa rớt vào trong ôn tuyền, Lý Duyên Tỷ không chút hoang mang kéo cô trở về, một tay khóa tại bên hông, hai người dán sát vào nhau, làn da của thiếu nữ mềm mại như tơ, kì thực hắn càng thích Bách Hợp ở trong tinh không hơn, đó mới là cô chân thực nhất, nếu như có thể có được, cảm giác nhất định sẽ tuyệt hơn hiện tại.

Đáng tiếc, muốn lập tức bắt được cô cũng không dễ chút nào, Lý Duyên Tỷ chỉ đành dùng cách thức từ từ mới có thể chậm rãi bức ép cô tiến vào thôi.

“…” Lúc này, trong lồng ngực Bách Hợp nổi lên một trận kích động, suýt chút nữa phun một ngụm máu ra ngoài, sắc mặt cô xanh trắng đan xen một lúc lâu, thậm chí cô còn không dám ngẩng đầu nhìn mặt mũi của Lý Duyên Tỷ hiện giờ trông ra sao, chỉ hận không thể ngay lúc này tìm thấy một cái lỗ để cô chui xuống, Bách Hợp không dám ngẩng đầu, vì thế cô đã bỏ lỡ ánh mắt sáng ngời đầy thích thú của Lý Duyên Tỷ, lúc này Lý Duyên Tỷ tỏ vẻ lười nhác, khóe miệng hơi nhếch lên mỉm cười chứng tỏ tâm trạng của anh rất rốt.

“Anh có…có thể giúp em không?” Lúc Bách Hợp nói ra câu này, cô chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, cô hỏi một lần, Lý Duyên Tỷ liền nén cười gật đầu: “Được thôi, tuy hôm nay tôi chỉ khôi phục được hai ba phần công lực, nhưng vẫn có thể nghĩ ra cách khác, thật không ngờ em lại thích cách này”.

Mấy chữ “Em thích cách này” quanh quẩn mãi trong đầu Bách Hợp, khiến lòng cô rỉ máu, khóc không ra nước mắt.

Bách Hợp vốn định hỏi trước đó sao Lý Duyên Tỷ không nói ra câu này, nhưng cô lại nhớ đến Lý Duyên Tỷ hình như muốn nói chuyện với mình, vậy mà lúc ấy cô bởi vì chuyện ngọc bài bị Nhiếp Diễm nhỏ máu nhận chủ, một khắc đó cô sợ hãi mình có lẽ sẽ phải chết, nên mới theo bản năng cự tuyệt nghe biện pháp của Lý Duyên Tỷ, mà làm theo cách bản thân cô cho là có thể cứu được tính mạng của mình.

Cô nghĩ, dù sao Lý Duyên Tỷ cũng từng giúp cô như vậy, trước đó anh cũng không cự tuyệt, hiên tại cũng không đến mức từ chối mới phải, lúc hoảng loạn thì làm sao nghĩ ra được cách khác chứ?

“Bây giờ tôi lại bị vây khốn ở trong nhiệm vụ, nhưng mà tính mệnh của Nhiếp Bách Hợp chắc chắn giữ lại được rồi”. Bàn tay của Lý Duyên Tỷ véo nhẹ lên cánh tay bên hông Bách Hợp, vốn là động tác vô cùng tự nhiên thoải mái, nhưng toàn thân Bách Hợp lúc này lại cứng ngắc, khó mà hưởng thụ cảm giác đó.

Trời tạo nghiệt còn có thể tránh, tự tạo nghiệt không thể sống.

Lúc được Lý Duyên Tỷ đưa về phòng, sắc mặt Bách Hợp có chút mệt mỏi, cứ nghĩ đến những việc mình đã làm trong ngày hôm nay, cô không biết phải đối mặt với Lý Duyên Tỷ như thế nào, lại có loại xúc động muốn nôn ra máu. Lúc đám nha hoàn trong Nhiếp phủ chia nhau đi tìm Hạ Hậu Thấm Nhi không có kết quả quay trở về, Lý Duyên Tỷ cũng mới rời đi chưa được bao lâu, mái tóc của Bách Hợp vẫn còn hơi ẩm ướt, nhũ mẫu vừa nhìn thấy không kịp hỏi cô làm sao lại ướt sũng như thế, liền hoảng loạn lấy khăn thay cô lau tóc: “Đại tiểu thư, không tìm thấy Hạ cô nương, người xem chuyện này nên giải quyết thế nào?”

 

Kế hoạch cứu vớt chính mình (6)

“Trước đừng quản nàng ta.” Dù sao tạm thời cũng giữ được mệnh rồi, hiện tại chuyện khiến Bách Hợp phiền não chính là về sau cô lấy đâu ra mặt mũi để gặp Lý Duyên Tỷ, vừa nghĩ tới ngoài nhiệm vụ này ra mình lại phải dựa vào Lý Duyên Tỷ để giữ mạng, về đến tinh không còn phải đối mặt với anh, sắc mặt cô không kìm được lộ ra vài phần sầu khổ, một lần trước đó còn có thể đem chuyện tình đổ tội cho đám người Tần Nhã Trí hạ thuốc cô, lần này cô tự mua dây buộc mình, còn có thể trách ai? Tình hình rõ ràng chính là muốn chống chế cũng kiếm cớ không được, xuyên qua lớp mành cửa sổ, ánh mắt Bách Hợp nhìn ra đêm tối bên ngoài, phảng phất như nghĩ tới tình cảnh sau khi hoàn thành nhiệm vụ về đến tinh không, bất chợt có loại cảm giác lo sợ con đường sau này của mình sẽ vô cùng khó đi.

Một đêm này ai ngủ cũng không được yên ổn, hạ nhân Nhiếp phủ thật lòng lo lắng cho thân thể của Bách Hợp, còn Bách Hợp lại nghĩ tới chuyện ngu ngốc mình làm mà lăn lộn khó ngủ, gần tới lúc bình minh mới lờ đờ nhắm mắt lại, lúc tỉnh dậy sắc trời cũng đã sáng, bên ngoài thanh âm Hạ Hậu Thấm Nhi đang cãi lại vú nương truyền tới:

“…Ta chỉ muốn xem tiểu Hợp đã tốt hơn chút nào chưa mà thôi, cũng không phải muốn hại nàng ấy, các ngươi như vậy cũng không phải giúp nàng, trái lại là đang hại nàng ấy. Các ngươi biết nỗi lòng của nàng ấy sao? Các ngươi biết nàng ấy đang nghĩ gì trong lòng sao? Nàng ấy từ sáng tới tối bị nhốt trong phủ, chính là giống như ngồi tù, lại còn ngồi những 16 năm, hôm qua ta không nói tiếng nào với các ngươi mà đã đưa tiểu Hợp ra ngoài là ta sai, nhưng hết thảy những chuyện này cũng là tâm nguyện của chính nàng ấy!”

Lí lẽ hùng hồn khiến cho vú nương tức giận không nhẹ, bởi vì giọng nói của bà cũng theo đó mà tăng lên: “Tâm nguyện gì? Tâm nguyện của lão gia, phu nhân chính là muốn đại tiểu thư cả đời này được bình an, ngươi có thân phận gì mà cũng dám gọi tên đại tiểu thư của chúng ta, lúc đầu đại tiểu thư có lòng tốt thu lưu ngươi, ngươi không chỉ không biết cảm ơn cũng thôi đi, ở Nhiếp phủ lừa ăn lừa uống, hiện tại còn lừa gạt tiểu thư nhà ta ra ngoài, ngài ấy còn gần nửa tháng nữa là 16 tuổi, ngươi rốt cuộc đang rắp tâm cái gì? Tiểu thư không có việc gì cũng coi như xong, nếu xảy ra chuyện gì ta tìm ngươi tính sổ!”

“Ta cũng không biết thân thể của tiểu Hợp lại yếu như vậy! Ta cũng là vì tốt cho nàng ấy, muốn để cho nàng ấy ra ngoài tăng thêm kiến thức. Ai biết thân thể nàng ấy yếu như vậy, vừa trở về liền ngã bệnh, càng huống chi chính là vì thân thể suy yếu, nên mới cần ra ngoài đi dạo nhiều hơn chút…” Tiếng cãi lại có chút không cam lòng của Hạ Hậu Thấm Nhi vang lên, thật lâu sau mới dậm chân: “Tiểu Hợp, muội dậy rồi sao, thân thể đã tốt hơn chút nào chưa?” Nàng ta to tiếng kêu lên, vú nương chắc hẳn tức giận vô cùng, nói liền vài tiếng:

“Ngươi..ngươi..ngươi…”

“Hì hì, vú nương. Ta cũng chỉ vì tốt cho tiểu Hợp thôi, dù sao người có thân thể không khỏe, vẫn cần vận động nhiều hơn chút thì cơ thể mới tốt lên được, suốt ngày chỉ có nằm thì thành cái gì? Nói không chừng chính là vì các ngươi cứ nhốt nàng ấy, mới khiến nàng ấy buồn bực đến sinh bệnh.” Giọng nói của Hạ Hậu Thấm Nhi tựa như chuông bạc, Bách Hợp nghe đến nỗi trong lòng không khỏi phiền chán, mặt lạnh như tiền ngồi dậy, chuyện nguyên chủ bị dụ dỗ ra ngoài mặc dù Hạ Hậu Thấm Nhi có trách nhiệm, nhưng ý chí của nàng ấy không kiên định cũng là một trong những nguyên nhân trong đó. Tuy nhiên tối hôm qua ma xui quỷ khiến Hạ Hậu Thấm Nhi đem ngọc bài thủ hộ vốn thuộc về mình cho Nhiếp Diễm nhận chủ, chuyện này lại khiến Bách Hợp không khỏi chán ghét nàng ta.

“Hạ Hậu cô nương. Cô đừng vào, đại tiểu thư còn chưa thức dậy…” Tiếng ngăn trở của nha hoàn ở bên ngoài truyền tới, một chuỗi tiếng lục lạc vang lên, Hạ Hậu Thấm Nhi vẫn thành công chuồn vào, lúc thấy Bách Hợp ngồi dậy nàng ta có chút ngạc nhiên chạy về phía nàng: “Tiểu Hợp, muội tỉnh rồi, ta đã nói muội không sao rồi mà, bọn họ vẫn cứ khăng khăng nói ngươi bị lời nguyền gì đó.”

“Đại tiểu thư…” Vú nương cũng theo sau đi vào, vẻ mặt tức giận, thân pháp Hạ Hậu Thấm Nhi linh hoạt, giống như từng luyện qua võ công, bọn họ căn bản không thể ngăn được nàng ta, lúc này thấy nàng ta mạnh mẽ xông vào, trên khuôn mặt của mọi người đều là dáng vẻ phẫn nộ.  May mà lúc này Bách Hợp đã tỉnh dậy, hơn nữa khí sắc thoạt nhìn cũng không phải trắng bệch, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, Bách Hợp cau mày nhìn Hạ Hậu Thấm Nhi một cái, lắc đầu với đám người vú nương: “Ta không sao. Hạ Hậu cô nương, ta muốn thay y phục trước, có thể mời ngươi ra ngoài một lát được không?”

Tính cách của nguyên chủ vốn có chút dịu dàng, an tĩnh lại mang theo vài phần tốt bụng, nhát gan, đối với bất cứ ai cũng đều là dáng vẻ lương thiện, bao dung, Bách Hợp vừa dứt lời, Hạ Hậu Thấm Nhi không chỉ không rời đi, trái lại cách cô càng gần hơn:

“Tiểu Hợp, ta cho muội biết, trong phủ này của các ngươi có sắc lang!” Vẻ mặt nàng ta thần bí vô cùng, gò má ửng đỏ hiện ra vài phần tức giận lại ngượng ngùng: “Hôm qua ta phát hiện ra trong Nhiếp phủ có suối nước nóng, vậy mà bên trong lại có sắc lang, nếu không phải ta chạy nhanh, có khả năng đã bị hắn…”

Nàng ta chưa kịp dứt lời, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng thỉnh an của nha hoàn: “Đại gia tới rồi.”

“Đại tiểu thư vẫn chưa dậy sao?” Giọng nói có chút băng lãnh của Nhiếp Diễm truyền tới, Hạ Hậu Thấm Nhi ở trong phòng thoáng cái nhảy dựng lên: “Chính là hắn chính là hắn, ta phải đuổi hắn đi!”

Vừa dứt lời, Hạ Hậu Thấm Nhi không đợi mọi người phục hồi tinh thần, liền vội vã chạy ra bên ngoài, giọng nói của Nhiếp Diễm ở ngoài phòng vốn lạnh nhạt thoáng chốc liền biến thành có vài phần kích động:

“Ác nữ ngươi sao lại cũng ở đây?”

“Hừ, tên đại sắc lang ngươi, vậy mà cũng ở đây…” Tiếng hai người tranh cãi vang vào trong phòng, Bách Hợp cố nén bực mình, cho vú nương thay mình tìm y phục để đổi lại, mái tóc được chải xong, bên ngoài vẫn còn đang ầm ỹ chưa dứt, mới sáng sớm đã phải nghe hai người này cãi lộn, sắc mặt Bách Hợp vô cùng khó coi, mọi người xung quanh nhìn ra tâm tình Bách Hợp lúc này không tốt, ai ai cũng đều không dám lên tiếng, bởi vì người gây gổ bên ngoài có liên quan với Nhiếp Diễm, nên đám hạ nhân cũng không dám tùy ý mở miệng, Bách Hợp bị làm ồn đến mức hoa mắt chóng mặt, hai người kia lại giống càng cãi càng nghiện, lúc Bách Hợp ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Nhiếp Diễm đang trợn to hai mắt, đưa tay chỉ Hạ Hậu Thấm Nhi trước mặt, dư quang khóe mắt cảm nhận được có người từ trong phòng đi ra, hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía bên này một cái.

Hạ Hậu Thấm Nhi nhân cơ hội này, đột nhiên há mồm cắn vào đầu ngón tay Nhiếp Diễm, Nhiếp Diễm lúc này cũng bất chấp Bách Hợp mới ra cửa, theo bản năng hét lên:

“Đau..đau..đau, ác nữ, mở miệng ra!”

Không biết có phải hay không vì lúc nhỏ từng bị thu nuôi, Nhiếp Diễm ở tại Nhiếp gia tuy được người ta gọi là đại gia, nhưng kì thực lòng trung thành của hắn đối với Nhiếp gia cũng không lớn, lúc bình thường hắn luôn mang bộ dạng lạnh nhạt người lạ chớ gần, cho dù là lúc đối mặt với Nhiếp Bách Hợp – vị hôn thê trên danh nghĩa mà bản thân hắn chấp thuận, đều rất ít khi lộ ra bất kỳ cảm xúc chân thực nào, nhưng lúc hắn cãi lộn với Hạ Hậu Thấm Nhi, đến cả mặt mày cũng đều như tan ra, mặc dù trên mặt mang theo vài phần bực bội, nhưng loại vẻ mặt bực bội chân thực này, hắn trước kia chưa từng bộc lộ qua trước mặt Nhiếp Bách Hợp.

“Hừ, cắn chết ngươi, xem ngươi lần sau có dám hay không…”

“Các ngươi náo loạn đủ chưa?” Giọng điệu của Bách Hợp lạnh dần, vẻ mặt mang theo vài phần chán ghét, trong trái tim của cỗ thân thể này truyền tới cơn đau như ẩn như hiện, vừa nghĩ tới ngọc bài bảo mệnh đêm qua đã bị Nhiếp Diễm nhận chủ, trong lòng Bách Hợp lại nổi giận: “Hạ Hậu cô nương, ngươi ở Nhiếp phủ lâu như vậy, nghĩ tới người trong nhà chắc hẳn cũng vô cùng nhớ ngươi, ngươi về đi!”

Hạ Hậu Thấm Nhi nghe thấy lời này, liền há miệng thả ngón tay đang cắn ra, trên mặt lộ ra vài phần tổn thương và không biết phải làm sao, theo bản năng nhìn Nhiếp Diễm một cái, lại nhìn vẻ mặt lãnh đạm của Bách Hợp, thân thể không khỏi hơi nghiêng ngả, dựa vào Nhiếp Diễm ở phía sau, nhỏ giọng nói:

“Tiểu Hợp, làm sao vậy? Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngươi không thích ta sao?”

“Hạ Hậu cô nương, ngươi sao lại không biết xấu hổ như vậy? Vị này là vị hôn phu của tiểu thư nhà ta, ngay trước mặt tiểu thư nhà ta ngươi lại liếc mắt đưa tình với đại gia…” Vú nương không nhịn được nói một câu, Hạ Hậu Thấm Nhi không đem mấy chữ vị hôn phu để vào tai, lúc nghe thấy mấy từ ‘liếc mắt đưa tình’, nàng ta lại không nhịn được chỉ vào mũi mình, trợn mắt cười: “Liếc mắt đưa tình? Ta với hắn? Cả đời đều không thể!”

“Ngươi cho là ta muốn liếc mắt đưa tình với ngươi sao? Nhìn ngươi lớn lên bộ dạng gầy như vậy, có chỗ nào xứng với ta?” Nhiếp Diễm nghe thấy câu nói này của Hạ Hậu Thấm Nhi, theo bản năng bác bỏ: “Ngươi đừng có thích ta mới đúng.”

“Ta thích ngươi?” Hạ Hậu Thấm Nhi nghe thấy câu này liền giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, suýt nữa nhảy dựng lên, sắc mặt Bách Hợp càng lạnh xuống, cau mày hét lên một câu: “Ra ngoài!”

Hạ Hậu Thấm Nhi khi nãy còn mang vẻ mặt vui thích liền có chút bị tổn thương, cắn môi một cái, theo bản năng kéo tay Nhiếp Diễm, miệng tuy nói ghét bỏ Hạ Hậu Thấm Nhi, nhưng trong mắt Nhiếp Diễm lại không kìm được lộ ra ý cười, lúc nhìn Bách Hợp vẻ mặt thoáng chốc lại có chút nhạt đi, hắn thở dài:

“Sao đột nhiên lại tức giận rồi? Muội trước về phòng nghỉ ngơi đi, ta muộn một chút lại tới thăm muội.”

Những lời Nhiếp Diễm từng nói trước đó với Hạ Hậu Thấm Nhi, vẫn còn nhiều hơn so với những câu hắn từng nói với Nhiếp Bách Hợp, lúc hai người gặp mặt, điều Nhiếp Diễm nói nhiều nhất chính là cho nàng về phòng nghỉ ngơi, hắn luôn chỉ nói muộn một chút lại tới thăm Nhiếp Bách Hợp, khiến cho Nhiếp Bách Hợp mòn mỏi chờ mong, nhưng cuối cùng lại không thấy bóng dáng hắn đâu, trong lồng ngực lại có chút khó chịu, chân mày Bách Hợp cau lại: “Không cần nữa, ta đã nghĩ kĩ, những năm gần đây cha ta ban đầu không nên định ra hôn ước cho chúng ta, đến nay ta nghĩ đi nghĩ lại, luôn thấy lúc đầu mối hôn sự này chính là sai lầm, ngươi đã vô ý với ta, ta cũng khỏi phải ép ngươi.”

Lúc đầu Nhiếp phụ nhìn ra tên Nhiếp Diễm này cốt cách tinh kỳ, không phải vật trong ao, cho rằng có thể cho con gái những thứ tốt nhất, lại duy chỉ nghĩ sai một điểm, Nhiếp Diễm không yêu Nhiếp Bách Hợp, thậm chí trong lòng hắn có khả năng còn cảm thấy Nhiếp phụ năm đó cứu hắn chính là vì lợi dụng hắn cưới Bách Hợp mà thôi, hắn vốn tâm cao khí ngạo, mặc dù nguyện ý tuân theo lời thề hắn từng lập lúc đầu, nhưng trong lòng chắc hẳn sẽ phản cảm với chuyện này, cho nên những năm gần đây hắn vô cùng lạnh nhạt với Nhiếp Bách Hợp, phảng phất giống như Nhiếp gia nợ hắn rất nhiều, ơn cứu mạng cùng bồi dưỡng của Nhiếp phụ, chỉ e trong mắt hắn đã sớm thành lợi dụng cùng báo ân, cho nên hắn thẳng thắn trực tiếp lạnh nhạt với Nhiếp Bách Hợp, thậm chí trong lòng cũng ôm một loại ngờ vực đối với hai người phu thê Nhiếp gia đã tạ thế.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion36 Comments

  1. Cái tên Nhiếp Diễm này có phúc mà không biết hưởng lại còn nghĩ xấu cho người khác nữa chứ. Cầu mong BH làm cho hắn sáng mắt ra hối hận cũng muộn.

  2. Bó tay với Bách Hợp rồi. Không ngờ nàng lại nghĩ ra biện pháp như vậy để giữ mạng. Mà Lý Duyên Tỷ cũng quá phúc hắc rồi. Đáng lẽ chàng có thể cho Bách Hợp biết là còn phương pháp khác bảo mệnh nhưng chàng lại như bị ép buộc chìu theo ý nàng lại còn tỏ vẻ bất đắc dĩ nữa. Nhiếp Diễm và Hạ Hậu Thấm Nhi quá đáng quá trời. Không biết Bách Hợp xử lý chuyện này sao đây.
    Cảm ơn editors

  3. hic, lại gặp phải cốt truyện cẩu huyết nữa rồi. bách hợp tỷ lại vào tròng rồi… vẫn là cốt truyện cẩu huyết. vẫn cầu thêm h nữa đi…

  4. Nhiếp Diễm kỳ ghê. vô duyên thật luôn á! người ta cứu mình một mạng còn không biết ơn! ăn cháo đá bát hừ hừ!

  5. kaka, ta biết ngay là Duyên tỷ huynh có cách mà, chỉ trách Hợp tỷ quá nhớ hương vị của Tỷ huynh nên mới nóng lòng ăn vào bụng lần nữa thôi.kk
    Ta cũng nghĩ là tên Nhiếp Diễm này k cảm thấy biết ơn Nhiếp gia đâu, hừm, để xem lần này Hợp tỷ sẽ giải quyết vụ này như thế nào đây???

    tks tỷ ạk

  6. Chỉ có mình ta cảm thấy Hợp tỷ có vấn đề thôi ư?
    Cảm thấy từ sau nhiệm vụ 18 tuổi kia, khi lên cường bạo LDT, Bách Hợp có gì đó khác với trước đây, trông không giống tính cách của tỷ ấy, đặc biệt là lúc nói câu “ta sẽ chịu trách nhiệm” ấy, rất gượng ép, rõ ràng Bách Hợp sống dựa vào LDT thì lấy gì để chịu trách nhiệm, lấy thân à? Rồi còn hối hận, muốn đổi ý nữa chứ. ~.~
    Rồi nhiệm vụ lần này, BH cứ như là ỷ vào lần trước LDT chịu giúp thải dương bổ âm nên lần này cũng muốn như vậy.
    Theo tính cách trước đây thì tỷ ấy đâu chịu quan hệ, giờ thì như cái kiểu dù sao đã quan hệ rồi thì bao nhiêu lần cũng vậy, người nào cũng được, miễn sao còn sống là được rồi.

  7. Phục anh Tỷ sát đất, ngăn BH chạy xuống ôn tuyền mỹ kỳ danh thằng kia đag cởi áo tháo thắt lưng ko nên koi lại chẳng ngăn con bà tám kia đi vào cứ giữ chặt BH. Đến khi vụ dưới ôn tuyền xong cũng ko nói thẳng ra còn cách khác lại còn bầy đặt ấp úng, ăn con ng ta sạch trơn còn làm ra vẻ bất đắc dĩ Bh lần này bị hố nặng rồi ;66 . Còn thằng tra nam với con bánh bèo ôm nhau đi mà ko làm j ai tin, hai cái đứa hồn nhiên này phải cho nó mấy phát đi cho hết hồn nhiên đi BH ko phát uy nó tưởng bả là helo kitty ;09
    Thank editor & beta nha ;61

  8. Hihi… Lần này Bách Hợp tỷ bị hố rùi ah… Mà công nhận anh Tỉ cao tay ghê… Thế mà lại lừa được tỷ ấy vào tròng mới ghê… Chỉ khổ thân tỷ ấy cứ suốt ngày có cảm giác ói máu không ah ^^… còn hai người Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm là ta bó tay rùi… Hai thánh này đúng là một cặp trời sinh lun nha… Thật đáng ghét quá mà… Không bít sắp tới Bách Hợp tỷ định giải quyết hai người này như thế nào đây ah… Đây là thế giới tu tiên… Liệu tỷ ấy có định tu tiên hay không đây… Anh Tỉ trong nhiệm vụ này là nhân vật nào nhỉ… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Tỷ hồ ly, haha, cố ý tình để BH ăn mà luca nào cũg tỏ vẻ bất đắc dĩ, HHTN vs ND đúg mô típ oan gia ha, loại ng ko biết xấu hổ úp vô nhau đúg bài luôn. loại người như ND vog ân bội nghĩa, ra vẻ cao cao tại thượng nv sẽ bị BH xử đẹp cho mag xem.

  10. Đúng là thứ ăn cháo đập bể luôn nồi mà, khốn từ nam tới nữ luôn. Ngược ngược điiii… cầu ngược

  11. Sao câu nào cũng cẩu huyết hết vậy, mặc dù mình không phải người làm nv nhưng đọc xong cũng muốn thay nguyên chủ báo thù. BH ngược tra nam tra nữ nhiều vô, ngược chết nó luôn.

  12. Đọc mà máu nó tràl lên , tức muốn nổ phổi đời nàu ghét nhất loại người gì mà ngây thơ không đẹo ưa không được

  13. Con kia đầu óc có vấn đề à, chuyên lựa chuyện quan trọng bỏ qua rồi kêu không biết gì. Trong nhà người ta mà làm như nhà mình, mặt dày.

  14. Tác giả xây dựng LDT quá tính toán trong tình yêu đã làm mình không thích rồi, giờ lại xây dựng BH vì sống mà làm trái nguyên tắc từ trước đến giờ. Vì sao BH muốn thoát hồn khi thân xác ân ái? giờ thì lại xáp xáp vào người ta như thế, làm mình nghĩ đến mấy từ “không biết xấu hổ” :(

    • sakurahime

      vì đối tượng là Lý Duyên Tỷ nên Bách Hợp mới thế, thực chất Bách Hợp đã thích Lý Duyên Tỷ rồi nhưng bản thân không biết mà thôi

  15. thật mong chờ ngày bách hợp phát hiện ra cái mặt phúc hắc của lý duyên tỷ. tên nhiếp Diễm này tâm lý cũng quá vặn vẹo rồi, cái này gọi là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. người có hoài bão và cái nhìn hạn hẹp lại không biết ơn như vậy, mà sau này lại trở thành một nhân vật lớn được sao? ta phi!

  16. Đọc mà tức kinh khủng nữ chính tỏ vẻ ngây thơ, ta rất quan tâm đến ngươi, nam chính thì cao ngạo tự kỉ. Mẹ nó ta muốn giết người ;96

  17. ôi, lý tỷ duyên không hổ danh là boss mà, tính toán bày cái hố thật sâu để bách hợp tỷ tỷ tự nhảy vào mà còn không biết :)):)) tội nghiệp bách hợp thông minh thế mà bị ăn sạch còn tưởng mình hại người nữa chứ, cặp ddoooi này đáng yêu quá

  18. Cẩm Tú Nguyễn

    LDT cố ý đây mà. Ta đang nghĩ HHTN có âm mưu nên mới đến gần BH, nói không thích ND mà cố ý lại gần chứ

  19. Hạ Hậu Thấm Nhi già mồm cãi láo, cái j mà tốt cho nguyên chủ, cô ta hại nguyên chủ thì có, bây giờ hại cả Bách tỷ. Cái môtip “ở bên cô ấy mình có thể bộc lộ cảm xúc thực…vân vân và vê vê” sao áp dụng lên Nhiếp Diễm ta lại thấy phản cảm thế nhở, vong ân phụ nghĩa, còn nghi ngờ ông bà Nhiếp nữa chứ ;54
    Thanks editors <3

  20. Miệng thì nói ghét tra nam vậy mà lúc nào cũng bám lấy hắn ta giả tạo dễ sợ. Còn cả tra nam nữa lúc Nhiếp phụ nhặt hắn về hắn mới có tí tuổi, có gì để lợi dụng chứ, luôn cho mình là nhân vật quan trọng, hắn ta hiện nay chỉ ăn nhờ ở đậu Nhiếp giá thôi mà làm như mình thực sự là chủ.

  21. Anh Tỷ ghê thật, để ng ta nhảy hố xong rồi mới nói. Sao ta càng ngày càng sợ thể loại ngây thơ, đáng yêu, hay cãi lộn ý nhỉ. Cảm thấy con mẹ Hạ Hầu giả tạo sao á. Ngu xuẩn cực điểm, nói tới thằng NN là chông chưa cưới của BH cũng không để ý, oang oang cái mồm gì ta mà thích hắn. Eo ôi. Ta nói sao ta ghét ghê gớm.

  22. Mợ 2 nhmg trg tg này từ tên đến diễn biến yêu đương cũng như teenfic nhỉ, nc tính tình lạnh nhạt gặp nữc lại cãi hăng say, gặp nhau trg tình trạng xx suối nc nóng

  23. Lý duyên tỷ đúng là hồ ly mà, hưởng thụ còn làm ra vẻ bất đắc dĩ. tội nghiệp Bách Hợp ngay ngô không biết gì. Lý Duyên Tỷ càng ngày càng phúc hắc hơn rồi. he he
    Bách hợp trừng trị 2 kẻ sỏi mắt trăng kia đi, ức chế quá

  24. Đôi cẩu nam nữ, đọc ức chế quá, ăn cây táo rào cây sung, ngây ngây thơ thơ ăn luôn vị hôn phu của ân nhân

  25. Ô hố hố này là tự làm tự chịu nha Hợp tỷ người ta đã cố ý nhắc nhở có chuyện cần nói ( dù thật tâm anh đã chắc chắn Bách Hợp không cho anh thời gian nói) tại chị không nghe nên giờ lại bị ăn rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close