Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kế hoạch cứu vớt chính mình 3+4

12

Kế hoạch cứu vớt chính mình (3)

Edit: Cố Nhạc Phong

Beta: Sakura

Một khuê nữ chưa từng bước ra khỏi cửa nửa bước lại đang trong độ tuổi mơ mộng yêu đương, cho dù biết rõ chính mình về sau sẽ gả làm vợ cho người trong lòng, nhưng khi nghe thấy bốc quẻ đoán nhân duyên, Nhiếp Bách Hợp có chút động tâm, hơn nữa thế gian phồn hoa bên ngoài quả thực quá mức hấp dẫn, tính cách của Hạ Hậu Thấm Nhi lại hoạt bát cởi mở có chủ kiến, trong lúc Nhiếp Bách Hợp động tâm lại bị nàng ta nói đến mức tâm động, vào trước nửa tháng gần ngày 16 tuổi, Hạ Hậu Thấm Nhi nghĩ biện pháp gạt đám nha hoàn bà vú trong nhà, hai người cùng nhau chạy ra khỏi cửa phủ, phá vỡ điều cấm không thể ra khỏi cửa trước lúc nàng 16 tuổi kia.

Lần xuất phủ này từ nay về sau liền đạp đổ vận mệnh của Nhiếp Bách Hợp, trên đường nàng xuất phủ, trong lúc âm kém dương sai liền làm mất khối ngọc bài trên người lúc trước từng được cao nhân hạ thần chú cho, ra ngoài chơi đùa nửa ngày, bởi vì không có ngọc bài bảo vệ, Nhiếp Bách Hợp lập tức bị trúng phong hàn, mà trùng hợp là khối mệnh bài này lại bị người vừa mới từ bên ngoài đang nhanh chóng trở về, chuẩn bị thành thân cùng nàng là Nhiếp Diễm nhặt được.

Lúc hắn chưa kịp trả lại ngọc bài cho Nhiếp Bách Hợp, Hạ Hậu Thấm Nhi cũng không biết làm sao lại phát hiện ra trên mệnh bài ẩn chứa một tia linh khí, trời xui đất khiến lại làm cho tia linh khí này từ mệnh bài vọt vào cơ thể Nhiếp Diễm, từ đó khiến cho Nhiếp Diễm vốn chỉ tập võ, thoáng chốc lại mở ra cánh cổng tu tiên, Nhiếp Bách Hợp lại vì thế mà bị bệnh triền miên không dứt, cơ thể nàng trước đây tuy yếu ớt, nhưng lại chưa đến mức vô phương cứu chữa, vậy mà kể từ sau khi ra khỏi cửa đánh rơi mất ngọc bài, cơ thể nàng liền ngày càng sa sút.

Mà Nhiếp Diễm sau khi chiếm được linh lực trong mệnh bài của Nhiếp Bách Hợp liền bắt đầu tu tiên, hắn giống như có thiên phú trời sinh, tu luyện vô cùng nhanh, chỉ ngắn ngủi chừng mười ngày, hắn lại đạt được chút thành tựu nho nhỏ. Mà Hạ Hậu Thấm Nhi ở tại Nhiếp gia giống như phát sinh chút quan hệ mập mờ không rõ với Nhiếp Diễm. Thân thể Nhiếp Bách Hợp càng ngày càng yếu. Cuối cùng nàng cũng không nhịn được đến lúc thành thân, vào đêm trước ngày sinh nhật 16 tuổi, sau khi vô tình phát hiện ra Hạ Hậu Thấm Nhi tới thăm nàng đang cùng một chỗ ôm ấp với Nhiếp Diễm, nàng phẫn nộ không dám tin tưởng.

Lúc còn chút hơi thở cuối cùng, Hạ Hậu Thấm Nhi lại khóc lóc xin lỗi nói nàng ta không biết mối quan hệ giữa Nhiếp Diễm với Nhiếp Bách Hợp, chỉ cho rằng hai người chỉ là quan hệ huynh muội, sau cùng Nhiếp Bách Hợp cũng không thể sống quá tuổi 16.

Trong phủ sau khi làm xong tang sự của Nhiếp Bách Hợp, Hạ Hậu Thấm Nhi liền biến mất, thế nhưng trong khoảng thời gian ở chung này, Nhiếp Diễm sớm đã yêu nàng ta đến sâu đậm. Vì tìm Hạ Hậu Thấm Nhi, Nhiếp Diễm bán sạch tài sản của Nhiếp phủ, bắt đầu con đường truy tìm nàng ta, trên con đường này, Nhiếp Diễm từ từ tra rõ thân phận của mình, hắn bắt đầu bước lên con đường tu tiên, cũng phát hiện ra mối hận thù ẩn sau thân thế mình, tuy hắn cảm kích Nhiếp phụ lúc trước cứu mạng hắn, nhưng hắn không nên quên đi cội nguồn của mình, gia thế của hắn vốn là một gia tộc lánh đời vô cùng không bình thường, chỉ là lúc trước bị diệt toàn gia được Nhiếp phụ cứu vớt. Hắn lúc này sau khi tra ra lại nhớ lại mọi chuyện lúc đó, hiển nhiên tính danh của chính mình cũng đổi trở về nguyên họ.

Nhiếp phụ cứu Nhiếp Diễm, vốn một là làm việc tốt, hai là tìm một người con rể nhập chuế (ở rể – mình để từ này để tránh lặp từ) cho con gái, vì Nhiếp gia mà kéo dài hương hỏa, lại không ngờ tới cuối cùng đổi lấy là con gái chết sớm, Nhiếp gia ở trong thành lúc trước một thời danh chấn lại rơi vào kết cục người đi nhà bán, cuối cùng mất đi hương hỏa.

Mà Nhiếp Diễm trong nội dung câu chuyện sau cùng lại lấy được tài nguyên của gia tộc hắn, đồng thời danh chấn một phương, cuối cùng tìm được Hạ Hậu Thấm Nhi cũng xuất thân từ gia tộc tu tiên lánh đời như hắn, hai người liền kết thành phu thê, trở thành đôi phu thê cường giả trứ danh trong giới tu tiên, tình cảm bền vững cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, trở thành truyền kỳ của đại lục. Về sau khi nhắc đến Nhiếp Diễm, điều mọi người sẽ nói nhiều nhất đều là chuyện hắn lúc trước kiên trung bất khuất báo thù cho gia tộc, lúc đề cập đến hắn đều sẽ là chuyện tình ly kì khúc chiết giữa hắn cùng Hạ Hậu Thấm Nhi, chẳng có ai nhớ tới Nhiếp Diễm trước đây từng được người họ Nhiếp thu dưỡng, cũng chẳng có ai nhớ rõ Nhiếp Diễm từng có một vị hôn thê sống chưa đến 16 liền chết đi, cường giả truyền kỳ của đại lục này bắt đầu bước chân lên con đường tu tiên như thế nào, cũng chẳng có ai nhớ được.

Nhiếp Bách Hợp chết đi vô cùng không cam tâm, xác thực trong vận mệnh của nàng có một kiếp nạn năm 16 tuổi, nhưng nếu như ban đầu nàng có ngọc bài bảo mệnh cùng không ra khỏi cửa lớn Nhiếp phủ nửa bước, kỳ thực nàng có lẽ sẽ không phải chết, ngày đó vị cao nhân kia từng hạ kết giới xung quanh Nhiếp phủ, chỉ cần nàng còn sống đến cái tuổi 16, lúc kiếp nạn qua đi, nàng liền có thể sống tiếp, nhưng vì Hạ Hậu Thấm Nhi xúi giục, một thiếu nữ vốn 16 năm bị nhốt trong lồng lại không có ý chí kiên định, vì thế cuối cùng tự mình phá giới, không chỉ hủy đi tính mệnh, lại còn chắp tay đem vị hôn phu của mình đưa vào tay người khác.

Mặc dù hết thảy đều là âm kém dương sai, Nhiếp Bách Hợp cũng không trách Hạ Hậu Thấm Nhi, nhưng nàng lại không có cách nào tha thứ cho hai người, lần này tâm nguyện của Nhiếp Bách Hợp chính là muốn khiến bản thân thuận lợi sống qua tuổi 16, càng quan trọng hơn là, khiến cho người trong thiên hạ đều biết, Nhiếp Diễm về sau dù có thành tựu, cũng là dựa vào Nhiếp gia mới có thể sống tiếp, Nhiếp phụ từng có ơn với hắn, Nhiếp gia không nên rơi vào kết cục xuống dốc như vậy, Nhiếp Bách Hợp hi vọng Nhiếp gia có thể nổi danh thiên hạ.

Hai nguyện vọng đơn giản này, kỳ thực nghe qua cũng không phức tạp, thế nhưng sau khi Bách Hợp tiếp thu xong kịch tình cùng ký ức, sắc mặt liền biến hóa, lần nhiệm vụ này cô tới muộn một chút, hiện tại nội dung câu chuyện đã tiến đến đoạn sau buổi sáng Nhiếp Bách Hợp cùng Hạ Hậu Thấm Nhi từng xuất môn đi cầu nhân duyên, mà Bách Hợp lúc này theo bản năng mò vào trong ngực, chỗ đó vốn chứa ngọc bài của cô, nhưng bây giờ lại là một khoảng trống.

“…..” Lúc này tâm can Bách Hợp đều muốn ói ra máu, đôi môi cô run run hai cái, hai mắt lập tức mở ra, trong kịch tình Nhiếp Bách Hợp sau khi đi ra ngoài một chuyến, phá vỡ giới luật trước 16 tuổi không được xuất phủ, lại làm mất ngọc bài bổn mệnh, về đến Nhiếp phủ nàng bắt đầu mê man, nằm liệt giường không dậy nổi, cuối cùng chưa đến 16 liền gặp phải tai bay vạ gió, hiện tại cô đã có thể cảm thấy tình trạng bất ổn của cỗ thân thể này, phảng phất giống như có một luồng tử khí quấn quanh cô, đang từ từ hút đi sức sống của cô vậy.

Bách Hợp xoa bóp đầu mình, sau khi tiếp thu xong nội dung câu chuyện, cô cảm giác đầu mình có chút âm ỷ đau, càng quan trọng hơn là sức sống của cỗ thân thể này đang chậm rãi giảm sút, cô bắt đầu cảm thấy toàn thân đều có chút không ổn, sắc trời bên ngoài lúc này đã tối, vốn là sau khi Nhiếp Bách Hợp ra ngoài cầu nhân duyên trở về thì trời cũng đã tối muộn rồi, lúc té xỉu ở trên giường Bách Hợp lại tiến vào cỗ thân thể này tiếp thu kịch tình gần hai tiếng đồng hồ, lúc này ở bên ngoài sắc trời đã sớm đen kịt, xung quanh là một đám nha hoàn bà tử trông coi, khi nhìn thấy Bách Hợp mở mắt, tất cả mọi người đều vây lại.

“Tiểu thư, cảm thấy thân thể có tốt hơn chút nào không? Còn có chỗ nào không thoải mái không?” Nãi nương của cỗ thân thể này cẩn thận quy củ đỡ Bách Hợp dậy, có chút lo âu hỏi nàng một câu. Nhiếp Bách Hợp trong kịch tình sau khi ra ngoài, trở về nhà liền không tỉnh lại nữa, mời đại phu bốc thuốc dán bùa đều không có tác dụng, mãi đến tận trước lúc sắp chết mới hồi quang phản chiếu thanh tỉnh được một chút, bởi vì nguyên nhân tinh thần lực của Bách Hợp mạnh hơn nguyên chủ mấy phần, lúc này trái lại tỉnh táo, nhưng từng cỗ buồn ngủ lại xông tới, khiến cô cảm thấy mí mắt nặng tựa ngàn cân.

“Hạ Hậu Thấm Nhi đâu?” Bách Hợp mở miệng hỏi một câu, sắc mặt nãi nương bắt đầu có chút khó coi: “Tiểu thư còn nhắc đến nàng ta làm gì? Cái đồ ăn cây táo rào cây sung này, tiểu thư cứu mạng nàng ta, cho nàng ta ăn cho nàng ta uống, vậy mà giờ nàng ta lại hại tiểu thư thành ra thế này, quả thực là cẩu vật không bằng cầm thú, mau đuổi nàng ta ra ngoài đi thôi!”

Hạ Hậu Thấm Nhi trong kịch tình sau khi lôi kéo Nhiếp Bách Hợp ra ngoài liền bị tất cả mọi người trong Nhiếp gia coi như kẻ thù, trong lúc tâm tình nàng ta không vui liền chạy loạn khắp nơi trong Nhiếp gia, lại tình cờ vấp phải Nhiếp Diễm vừa mới hồi phủ, lúc trước nàng ta ở đây chưa từng gặp qua Nhiếp Diễm, vì thế hai người đụng nhau, trời xui đất khiến nàng ta lại giúp Nhiếp Diễm chiếm được linh khí trong ngọc bài bổn mệnh của Nhiếp Bách Hợp, chặt đứt đường sinh cơ cuối cùng của Nhiếp Bách Hợp, lại giúp Nhiếp Diễm bước lên con đường tu chân.

Bách Hợp nghĩ tới đây, suýt chút nữa không nhịn được muốn nhảy dựng, cỗ thân thể này đã một lần xuất môn, chiếu theo kịch tình đã đặt ra, nàng một khi không nghe lời của cao nhân, liền nhất định sẽ chịu thiệt, cao nhân nói trước lúc 16 tuổi nàng không thể ra khỏi cửa, bằng không ắt sẽ phải chết, nàng nếu như không nghe lời liền nhất định sẽ rơi vào kết cục như vậy, sau cùng quả nhiên không sống quá sinh nhật 16 tuổi, nhưng Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ hiển nhiên không cam tâm chịu chết, nếu như tới sớm một chút cô vẫn còn có thể có cách tránh thoát Hạ Hậu Thấm Nhi, thế nhưng hiện tại bởi vì tới muộn, cô cũng chỉ có ngọc bài làm phương tiện bảo mệnh cuối cùng thôi.

Chỉ hy vọng hiện tại mình tới vẫn kịp đi tìm ngọc bài trở về, chỉ cần tìm được cô sẽ không cần phải ngủ mê man, lại khiến cho người Nhiếp gia nghĩ cách xem thử có thể tìm được cao nhân cứu mạng mình thêm lần nữa. Bách Hợp lúc này cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, cô hung hăng cắn đầu lưỡi cưỡng ép tinh thần mình tỉnh táo lại, cảm thấy đầu óc mình vốn đang hỗn loạn liền thanh tỉnh một chút, mới vội vã nói với nãi nương: “Ma ma, hiện tại Hạ Hậu Thấm Nhi đang ở đâu?”

“Lão gia phu nhân trước lúc lâm chung từng nói qua, tiểu thư trước khi 16 tuổi không được phép ra khỏi cửa nửa bước, bây giờ cô nương Hạ Hậu Thấm Nhi lại kéo tiểu thư ra ngoài, đây không phải là lấy oán báo ơn sao?” Nãi nương ở bên cạnh còn đang tận tình khuyên bảo, từ khi Nhiếp Bách Hợp sinh ra bà vẫn luôn là người hầu hạ ở bên cạnh nàng lâu nhất, vợ chồng Nhiếp gia có đại ân với bà, trước lúc chết từng nhờ cậy bà cố gắng chăm sóc cho Nhiếp Bách Hợp, ngày thường nãi nương coi Nhiếp Bách Hợp giống như trân bảo (nguyên gốc là nhãn châu tử – con ngươi, ý chỉ vô cùng coi trọng, vô cùng trân quý, luôn đặt ở trong tầm mắt), cũng đặc biệt để tâm đến kiếp nạn năm 16 tuổi của Nhiếp Bách Hợp, trong nội dung câu chuyện sau khi Nhiếp Bách Hợp ra ngoài cùng Hạ Hậu Thấm Nhi, bà vô cùng tức giận, từng tận lực khuyên Nhiếp Bách Hợp đuổi Hạ Hậu Thấm Nhi ra khỏi phủ, chỉ là Nhiếp Bách Hợp không nghe lời bà, đợi đến về sau lúc tình trạng của bản thân Nhiếp Bách Hợp trở nên nghiêm trọng, lại ngủ mê man đến tận trước lúc sắp chết mới để ý tới, phát giác ra gian tình giữa Hạ Hậu Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm, lúc này mới hối hận lúc đầu không nghe lời nãi nương, nhưng cuối cùng dù có phát giác hối hận cũng không kịp nữa.

“Lời ma ma nói trong lòng ta đều rõ, trước tiên phải tìm cho ra Hạ Hậu Thấm Nhi, mời nàng ta tới phòng ta một chuyến, ngày mai lại mời nàng ta rời phủ.” Bách Hợp chỉ cảm thấy sức sống trong thân thể không ngừng trôi đi mất khiến cô mỗi khi nói một câu đều hết sức khó khăn, hôm nay không thể để Hạ Hậu Thấm Nhi rời đi, chí ít phải tìm được nàng ta, đem người nhốt đến lúc bình minh, đợi khi mình cầm được ngọc bài mới cho nàng ta rời đi.

 

Kế hoạch cứu vớt chính mình (4)

Trước chỉ cần giữ lại tính mạng của Nhiếp Bách Hợp, về sau Nhiếp Diễm muốn cùng Hạ Hậu Thấm Nhi phát sinh chuyện gì cô cũng mặc kệ, tối nay là khoảng thời gian quan trọng, chuyện này liên quan đến tính mạng của mình, Bách Hợp hốt hoảng cho người ra ngoài đi tìm Hạ Hậu Thấm Nhi trước, mọi người trong phòng loạn thành một đống, vú nương thoáng chốc do dự, cũng vội vàng ra ngoài.

Hạ nhân Nhiếp gia tuy không ít, nhưng diện tích trong phủ lại rất lớn, thân làm nhà giàu số một trong thành, vị trí của Nhiếp phủ gần như đã chiếm ngang phân nửa góc đường mặt tây nam trong thành, vú nương mặc dù không biết vì sao Bách Hợp đột nhiên muốn tìm Hạ Hậu Thấm Nhi, nhưng lúc bà nghe thấy Bách Hợp cuối cùng cũng mở miệng đáp ứng đuổi Hạ Hậu Thấm Nhi ra khỏi phủ, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

Đợi đến lúc mọi người đều rời đi, Bách Hợp cố nén sự hỗn loạn trong cơ thể, một bên lại bình tĩnh bắt đầu ngẫm nghĩ xem trong nội dung câu chuyện sau khi Nhiếp Diễm trở về rốt cuộc là gặp phải Hạ Hậu Thấm Nhi ở đâu, nhưng trong kí ức của Nhiếp Bách Hợp lại là một mảnh trống rỗng, có lẽ là do sau khi mất đi ngọc bài lại rời khỏi Nhiếp phủ mới trở về liền ngủ mê man, trong trí nhớ của Nhiếp Bách Hợp cũng không có cảnh lúc Hạ Hầu Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm lần đầu quen nhau, trên thực tế nếu không phải trước lúc nàng ấy sắp chết lại tỉnh lại giống như hồi quang phản chiếu, nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Nhiếp Diễm cùng với Hạ Hậu Thấm Nhi, thì nàng ấy căn bản cũng không biết Nhiếp Diễm trong lúc vô ý nhặt được ngọc bài của mình.

Bách Hợp suy nghĩ một hồi, trong lòng cũng không chắc chắn, Nhiếp phủ quá lớn, lúc đầu Nhiếp phụ khi còn tại thế vì e ngại điều cấm của con gái trước 16 tuổi không thể ra khỏi cửa phủ một bước, lại lo sợ con gái mình bị kẹt ở trong nhà sẽ buồn chán, cho nên tu sửa Nhiếp phủ thêm rộng lớn, lúc này muốn trong thời gian ngắn tìm ra được Hạ Hậu Thấm Nhi, không khác gì như mò kim đáy bể, thời gian không đợi người, lúc Bách Hợp lo sợ chuyến nhiệm vụ lần này của mình sẽ thất bại, cô bất chợt nhớ ra một chuyện.

Sở dĩ phủ đệ Nhiếp gia xây dựng ở chỗ này, lưng phủ dựa vào núi lớn hướng bắc, chính là do chỗ núi dựa hướng bác từng có người đào ra suối nước nóng, bởi vì nghe người ta nói tắm suối nước nóng tốt cho thân thể của Nhiếp Bách Hợp, nên Nhiếp phụ năm đó mới tiêu số tiền lớn để mua suối nước nóng này, vào mùng một và mười lăm mỗi tháng, Nhiếp Bách Hợp đều sẽ đi một chuyến đến chỗ suối nước nóng kia, nghe nói Nhiếp Diễm trong kịch tình cũng thích đến chỗ đó, không nói ngày thường chỗ đó yên tĩnh, mà mấu chốt là tắm rửa vô cùng thuận tiện.

Nếu như trong nội dung câu chuyện tin đồn này là có thật, Nhiếp Diễm phong trần mệt mỏi từ bên ngoài gấp gáp trở về, hắn trời sinh tính tình lại ưa sạch sẽ, ngày thường thích đến chỗ ôn tuyền kia, nói không chừng lúc này về đến Nhiếp phủ chuyện đầu tiên nhất định sẽ là đến suối nước nóng gột rửa đi một thân bụi bặm. Bách Hợp theo bản năng cảm thấy mình hẳn là đã đoán đúng hướng, xung quanh lúc này không có một ai, bên ngoài sắc trời cũng đã dần tối. Chung quanh đều có thể nghe thấy tiếng mọi người đốt đuốc gọi Hạ Hậu Thấm Nhi, Bách Hợp thoáng do dự cố nén cảm giác choáng váng trong đầu, lấy một chiếc áo choàng ra khoác lên người, nhớ lại phương hướng của ôn tuyền trong kí ức liền vội vàng chạy tới chỗ bên kia.

Cô lao đi rất nhanh, sợ hãi mình tới không kịp, Bách Hợp một đường lảo đảo nghiêng ngả cũng không gặp được người khác, trong lồng ngực giống như đang thiêu đốt một ngọn lửa, (khiến cô) hít thở không thông, hiện tại mặc dù cô dựa vào tinh thần lực cùng giá trị thuộc tính của mình để giữ tỉnh táo, nhưng kì thực cứ như vậy cũng là đang tiêu hao đi mạng sống vốn có của Nhiếp Bách Hợp, đường phía trước vẫn còn rất xa, Bách Hợp theo bản năng gọi một tiếng: “Lý Duyên Tỷ.”

Cảnh vật xung quanh dường như lập tức bị định cách (dừng lại), âm thanh bốn phía đột nhiên tắt ngấm, đến ngay cả không khí và luồng gió phảng phất giống như đều ngưng lại, Bách Hợp chỉ nghe thấy trái tim trong lồng ngực mình sắp nhảy ra ngoài, thân ảnh của Lý Duyên Tỷ mau chóng xuất hiện. Hắn một tay lôi kéo Bách Hợp vào trong góc, xung quanh lại khôi phục về cảnh tượng náo nhiệt lúc trước. Chỉ trong nháy mắt mà thôi, định cách lúc trước giống như là ảo giác của Bách Hợp, Lý Duyên Tỷ xoa nhẹ lồng ngực của Bách Hợp, lúc này trái tim cô đập kịch liệt, sắc mặt trắng bệch lộ ra chút xanh xao, cảnh tượng thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.

“Em, em muốn đến chỗ ôn tuyền…” Cố hết sức nói ra một câu, Bách Hợp chỉ cảm thấy yết hầu giống như chứa đầy cát, mỗi một từ nói ra, không khí còn sót lại không nhiều trong lồng ngực liền chen nhau thoát ra ngoài, (khiến cô) khó chịu muốn chết.

Lý Duyên Tỷ không nói gì, chỉ kéo cô vào trong lòng, đầu cúi xuống, môi anh cọ xát trên đôi môi có chút khô nứt của cô, đầu lưỡi tiến vào thăm dò trong miệng cô, đưa khí vào, Bách Hợp lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút, còn chưa kịp nói gì, tay Lý Duyên Tỷ vỗ nhẹ lưng cô:

“Đỡ hơn chưa?”

Trong lúc nói chuyện, Bách Hợp nhìn xung quanh một cái, hai người đã xuất hiện ở cửa ôn tuyền phía bắc, cô cùng Lý Duyên Tỷ hai người núp ở trong một bụi cây thấp bên sườn núi ôn tuyền, từ trên cao nhìn xuống, cảnh tượng trong suối nước nóng vừa nhìn liền hiểu rõ, xung quanh không có người khác, một bóng người cao gầy mặc xiêm áo màu đen lúc này đang đi tới, ánh trăng sáng trong núi chiếu rọi xuống khiến cho Bách Hợp thấy rõ khuôn mặt lạnh lùng mà lại tuấn tú của người đàn ông, chính là Nhiếp Diễm vị hôn phu của Nhiếp Bách Hợp trong nội dung câu chuyện, nhìn thấy Nhiếp Diễm lúc này xuất hiện ở đây, trong lòng Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm, kích động đến mức suýt chút nữa nước mắt đều rớt ra ngoài, tính mạng của cô cuối cùng tạm thời cũng có chỗ dựa rồi.

Vừa mới định đứng lên, Lý Duyên Tỷ liền kéo cô vào trong lòng ôm chặt, Bách Hợp đang muốn mở miệng, Lý Duyên Tỷ liền nói khẽ bên tai cô: “Hình như có người đến.”

Bốn phía đều là tiếng ‘xào xạc’ của cây cỏ bị gió thổi, mặt Bách Hợp bị hắn đặt ở trước ngực, căn bản không thấy được cảnh tượng phía dưới, thậm chí Lý Duyên Tỷ còn đẩy bụi cỏ lên cao hơn để chặn lại tầm nhìn của cô, chờ hắn nói xong câu này lúc Bách Hợp nhìn xuống dưới, Nhiếp Diễm đã cởi sạch quần áo nhảy vào trong hồ, nửa người trên cũng chưa vào hẳn trong hồ, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy xương quai xanh như ẩn như hiện trên mặt nước mà thôi, mà khối ngọc bài hộ thân kia của Nhiếp Bách Hợp lại đang đeo ở trước ngực hắn! Lúc này quả nhiên vẫn còn, Bách Hợp gấp đến độ thoáng chỉ vào mình, lại nhìn hắn một cái, mới nói với Lý Duyên Tỷ:

“Ngọc bài của em.”

“Hiện tại em làm sao để nói cho hắn biết em một mình tới được ôn tuyền, làm sao lại biết ngọc bài của em ở trên người hắn?” Lý Duyên Tỷ lúc này trái lại có chút không gấp, cơ thể Nhiếp Diễm tuy ** dưới ánh trăng, nhưng hiện giờ đêm khuya vắng người căn bản nhìn không rõ diện mạo, hơn nữa trước sau đều là ôn tuyền, khói nước từ từ dâng lên, càng khiến cho phía dưới giống như đang ở trong sương mù vậy, nếu như không phải hai người từ trên cao nhìn xuống, nói không chừng đứng ở phía dưới đến ngay cả trước mặt có người cũng nhìn không rõ, Bách Hợp lại trợn trừng hai mắt, cô nhiều lắm cũng chỉ có thể nhìn thấy đầu và bả vai của Nhiếp Diễm mà thôi, tuy Lý Duyên Tỷ hơi cau mày đến khó mà nhận ra, nhưng hắn vẫn thả tay ra.

Bách Hợp chính là đang sốt ruột muốn lấy lại ngọc bài, nghe thấy câu này cũng không khỏi gặp phải trở ngại, cô xác thực muốn nghĩ ra cách thu ngọc bài vào tay, nhưng lại không thể đả thảo kinh xà, cô liếm môi một cái, vào lúc vẫn chưa nghĩ ra chủ ý, không biết từ lúc nào bên dưới đột nhiên lại xuất hiện thêm một bóng người, một giọng nữ có chút ngây thơ vang lên:

“Hạnh phúc quá! Không ngờ Nhiếp gia còn có một cái ôn tuyền như vậy, có thể coi như tìm được bảo bối, thật thoải mái!” Bóng người dưới ánh trăng cởi xiêm y liền nhảy xuống hồ, Bách Hợp vừa mới vậy mà không phát hiện ra bóng người này tới từ lúc nào, vốn dĩ một đám mây đen che khuất ánh trăng dần tản đi, cô nhìn thấy Hạ Hậu Thấm Nhi cởi sạch quần áo nhảy vào trong ôn tuyền, làn da trắng nõn ở trong ôn tuyền lọt vào tầm mắt vô cùng kinh tâm.

Thấy vậy, Bách Hợp theo bản năng quay mặt đi, ngửa đầu nhìn Lý Duyên Tỷ, lại thấy vẻ mặt anh lạnh nhạt, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người mình, một cái liếc mắt vào trong hồ cũng không có, trong lòng không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó cô mới nhớ tới chuyện Hạ Hậu Thấm Nhi chạm mặt với Nhiếp Diễm, Bách Hợp lập tức đứng lên, lại nghe thấy một tiếng ‘ồ’ của Hạ Hậu Thấm Nhi ở bên dưới: “Trong này còn có người? Mỹ nữ tỷ tỷ, mỹ nữ tỷ tỷ…”

Nhiếp Diễm vốn ở trong hồ ngay từ lúc nghe thấy có người tới liền lập tức kinh ngạc đến ngây người, toàn thân cứng ngắc lúc này không biết nên làm thế nào mới tốt, có lẽ là do trong hồ xương mù dày đặc, Hạ Hậu Thấm Nhi đến tận lúc này mới phát hiện ra hắn, nhưng dường như lại nhìn không rõ dung mạo của hắn, chỉ thấy bóng lưng của Nhiếp Diễm, vì thế liền vui vẻ kêu ra cái danh tự mỹ nữ tỷ tỷ này, cũng bơi qua chỗ Nhiếp Diễm.

“Không được, em phải cướp lại ngọc bài củaem trước đã.” Bách Hợp lúc này gấp đến độ trong lòng nóng như đốt lửa, cô nhìn quanh bốn phía, lúc nhìn thấy bên cạnh có mảnh đá vụn, trong mắt lộ ra vài phần kinh hỉ, Bách Hợp đưa tay nhặt lấy, liền nghe thấy tiếng Nhiếp Diễm bên dưới chỗ ôn tuyền có chút thẹn quá hóa giận vang lên:

“Nữ nhân, buông ra!”

“A! Ngươi vậy mà lại là nam nhân.” Tiếng thét chói tai của Hạ Hậu Thấm Nhi vang lên, kinh động đến đám chim cùng côn trùng đang náu trong bãi cỏ bên hồ, chỉ nghe thấy tiếng vỗ cánh ‘phành phạch’, lúc bên dưới loạn thành một đống, Hạ Hậu Thấm Nhi sớm đã kéo loạn cùng Nhiếp Diễm: “Ngươi đừng đi! Biến_thái, vậy mà lại trộm nhìn nữ hài tử tắm rửa, không cho ngươi đi, bắt sắc lang !” Nàng ta kêu to lên, lúc này dĩ nhiên lại giống như quên đi cơ thể chính mình cũng đang trần chuồng, tứ chi quấn chặt ở trên người Nhiếp Diễm, tựa như rất sợ hắn bỏ trốn vậy.

Vốn dĩ hai người ở trong ôn tuyền lúc này chính là đã cởi sạch quần áo, nàng ta lôi kéo như vậy, thân thể nữ nhân mềm mại cọ xát trên cơ thể Nhiếp Diễm, mái tóc dài đen nhánh của hai người quấn quýt lại cùng một chỗ, lộ ra một loại thân mật khác thường.

“Câm mồm!” Nhiếp Diễm rất sợ nàng ta hét lên khiến người trong Nhiếp phủ đuổi tới, hắn trở tay kéo Hạ Hậu Thấm Nhi vào trong ngực, lại thấy nàng ta giãy dụa không ngừng, trong miệng vẫn còn đang mắng chửi, để chặn lại tiếng kêu của nàng ta, Nhiếp Diễm trong lúc sốt ruột liền cúi đầu xuống, đôi môi gắt gao ấn lên miệng của Hạ Hậu Thấm Nhi.

Hình ảnh thường xuất hiện trong tổng tài bá đạo lúc này lại xuất hiện chân thực ngay trước mặt Bách Hợp, khiến tay cô không nhịn được run lên, đống đá vốn nhặt trong tay đều rơi xuống đất, trong lồng ngực truyền đến từng cơn khó chịu cùng đau khổ khi bị phản bội, Bách Hợp theo bản năng đưa tay che ngực, Hạ Hậu Thấm Nhi ở phía dưới kia lại rên khẽ một tiếng, đôi môi lại đè lên miệng Nhiếp Diễm cắn một cái, ngượng ngùng nói: “Không biết xấu hổ!”

Chỉ là trên miệng rách tí da mà thôi, Nhiếp Diễm cũng không để vết thương nhỏ này ở trong lòng, hắn hừ lạnh một tiếng, đưa tay lau miệng, nữ nhân Hạ Hậu Thấm Nhi này hạ khẩu không nhẹ, vừa mới nãy vậy mà cắn môi hắn đến mức chảy máu, hiện tại thuận theo khóe miệng bắt đầu chảy xuống, hắn tà mị cười lạnh hai tiếng: “Làm sao? Khi nãy ngươi không phải cũng rất hưởng thụ sao?”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion12 Comments

  1. Đọc mà tức quá đi, không biết Bách Hợp sẽ làm như thế nào để lấy lại ngọc bài đây ~~
    Có khi nào Bách Hợp không lấy ;70 lại được ngọc bài, sau đó Lý Duyên Tỷ sẽ … hai anh chị sẽ … ;94 ;70

  2. Trời ơi. Sao xui dữ vậy. Theo đúng câu chuyện nếu như xuất hiện trước lúc Nhiếp Bách Hợp đồng ý theo Hạ Hầu Thấm Nhi xuất phủ thì khỏe rồi. Chỉ cần Bách Hợp không ra khỏi cửa là vượt qua được mười sáu tuổi rồi. Giờ thì phải tìm cách lấy lại ngọc bội. Mà hai người kia lại gặp nhau rồi nữa chứ. Phải làm sao đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn các nàng đã edit

  3. Tỷ ca nghiệt ngã vậy, chọn đúng lúc cho tỷ tới luôn. Làm khó tỷ để tỷ còn gọi ca ra đúng không? khà khà khà… càng ngày level càng lên cao rồi nha… ;70

  4. trời, nhiệm vụ đúng khó luôn á, không biết Hợp tỷ làm sao để lấy lại được ngọc bội nữa, mà con nhỏ kia cũng đâu phải tốt đẹp gì đâu nhỉ?hừ, bị ngta thấy thì tránh ra đi, đằng này còn chạy lại quấn quýt nữa chứ.kk

    tks tỷ ạk

  5. Lại thêm một kẻ vong ân bội nghĩa ko biết xấu hổ. Ko biết HB dùng cách j để trừng trị 2 kẻ này. Rõ ràng HHTN cố tình câu dẫn ND mà tên này cũng rất hưởng thụ.

  6. ;69 Kỳ này kịch tính đến quá sớm! Mong BH tỷ mau lượm dc ngọc bội về! LDT cũng ăn dđược không ít đậu hũ đâu

  7. Khổ thân quá ah… Tự nhiên lại xuyên đúng lúc đã mất ngọc bài… Haiz… Giờ tính mạng Bách Hợp tỷ đang ngàn cân treo sợi tóc ah… Phần này anh Tỉ xuất hiện rùi… Mà sao có vẻ anh í cứ ngăn cản tỷ ấy mún lấy lại lệnh bài ấy nhỉ… Hay anh Tỉ có mưu đồ khác… Mà công nhận con nhỏ Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm đều vô sỉ như nhau nhỉ… Trần truồng ra khi thấy nam nhân thì quấn chặt nam nhân… Bó tay… Cái này cố tình chắc lun nè… Không bít Bách Hợp tỷ làm sao lấy lại được ngọc bài đây… Hồi hộp quá ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  8. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Haha. Motip gặp mặt giữ Nhiếp Diễm và Thẩm Nhi thật cũ quá thể. Vừa mới gặp đã vô duyên thế này rồi. Đúng bó tay luôn. Cringe!!!

  9. Tỷ ca gen kìa, hahaha, HHTN vs ND gặp nhau đúg theo mô tip máu chó lun, HHTN đúg là hồn nhiên như con điên, sợ kiểu gì mà quấn ngta ôm chặt ko buôg khi đag trần truồg. Ta lạy.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close