Bia Đỡ Đạn Phản Công – Con gái sợ gả nhầm ác lang 5+6

15

Con gái sợ gả nhầm ác lang (5)

Edit: Alex Pooh

Beta: Sakura

Tiệc ăn mừng trong công ty, rất nhiều người đều chúc mừng Bách Hợp, chỉ có Triệu Tấn chua xót nộp đơn xin từ chức, anh ta là một người tâm cao khí ngạo, một khi cho rằng công ty có chỗ nào không vừa ý anh ta, anh ta lập tức đổi công ty đi ăn máng khác. Nếu ở thời điểm về sau anh ta quyền cao chức trọng danh tiếng vang xa, như vậy đi ăn máng khác có lẽ có người tranh cướp, hiện tại anh ta mới tốt nghiệp hai ba năm, chưa có tiếng tăm gì, một khi từ chức lại tiến vào công ty mới dĩ nhiên là quay đầu lại lần nữa, trong cơn xúc động Triệu Tấn cũng không nghĩ nhiều như vậy, anh ta chủ động từ chức, công ty rất vui mừng lập tức đồng ý.

Lúc gần đi, Triệu Tấn liếc nhìn văn phòng của Bách Hợp, hôm nay Bách Hợp thăng chức, từ sau sẽ có văn phòng của chính mình. Trên mặt Triệu Tấn hiện ra vẻ do dự, cuối cùng vẫn cắn răng một cái, mang theo đồ đạc của mình đi vào trong văn phòng của Bách Hợp.

“Nếu bây giờ em đổi ý, kì thật cũng vẫn được.” Triệu Tấn đứng ở cửa ra vào, ánh mắt nhìn thoáng qua văn phòng của Bách Hợp, cuối cùng lại rơi xuống người Bách Hợp. Mấy năm nay ở cùng anh ta, tiền lương của Bách Hợp đều bị anh ta giữ trong tay, bởi vậy trong tay Trịnh Bách Hợp cũng không có tiền để dành, cho nên tuy tuổi cô không lớn lắm, nhưng lại không hề giống những người phụ nữ văn phòng tô son điểm phấn, cô gần như cả ngày đều chỉ biết đến công việc. Hai người qua lại nhiều năm, Triệu Tấn cũng từ dáng vẻ quê mùa ban đầu dần trở nên thời thượng, chỉ có Trịnh Bách Hợp từ đầu đến cuối vẫn mặc mấy bộ quần áo cũ.

Gương mặt cũng không sử dụng mỹ phẩm chăm sóc dưỡng da, không có đồ trang điểm và quần áo xinh đẹp, cái đó sợ là trời sinh xinh đẹp cũng thấy ngán. Hơn nữa không biết có phải vì Trịnh Bách Hợp ngoan ngoãn phục tùng anh ta hay không, khiến Triệu Tấn quen có được người phụ nữ này. Sớm đã quên sự thấp thỏm bất an không yên lúc đầu theo đuổi cô, dần dần đối với cô có sự xem thường lại có phần chán ghét.

Nhưng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Triệu Tấn đột nhiên phát hiện Bách Hợp thay đổi. Trang phục xinh đẹp phù hợp với nghề nghiệp trên người cô, trong văn phòng mở điều hòa, cô mặc áo lông dài màu đen thấp cổ, bên hông thắt dây lưng màu rám nắng lên, lộ ra vòng eo vốn dĩ vì gầy mà mảnh khảnh lại càng thêm quyến rũ. Cô đi một đôi tất da chân màu đen, dưới chân là đôi bốt da gót nhỏ dài đến đùi, dưới áo lông dài là váy ngắn, tóc cô bàn lên, trang điểm nhẹ. Trước kia Triệu Tấn chưa bao giờ thấy một mặt này xuất hiện trên người Bách Hợp, lúc này không ngại âm thầm đánh giá vậy mà lại khiến Triệu Tấn cảm thấy hơi ngạc nhiên.

“Còn có chuyện khác sao?” Bách Hợp đứng dậy cầm tư liệu một lần nữa ngồi trở lại phía trước bàn, khóe mắt không thèm nhìn anh ta một cái: “Lúc đi ra ngoài phiền đóng cửa giùm.”

Loại thái độ thờ ơ này thực sự chọc giận Triệu Tấn, trong quá khứ, trong mắt Trịnh Bách Hợp chỉ có mình anh ta, điều ấy khiến anh ta cảm thấy cực kì tự hào kiêu ngạo, lâu rồi lại cảm thấy không kiên nhẫn. Lúc này Bách Hợp không nhìn anh ta, Triệu Tấn lại cảm thấy không vừa ý, anh ta đi đến trước bàn làm việc, đập mạnh tay một cái lên bàn: “Trịnh Bách Hợp, rốt cuộc em muốn như thế nào? Kết hôn là em yêu cầu. Chúng ta hiện tại là sao?”

“Quan hệ hiện tại của chúng ta chỉ được xem là chủ nợ và người thiếu nợ, nếu anh còn chưa hiểu, tôi sẽ lập một danh sách cho anh.” Bách Hợp tranh thủ thời gian công tác hai ngày, tới ngân hàng in hóa đơn thẻ lương mấy năm nay bị chuyển đi của mình ra. Tấm thẻ này tự động thiết lập chuyển khoản, một khi đến lúc phát tiền lương đều chuyển về tài khoản của Triệu Tấn. Lúc trước Triệu Tấn nghi ngờ nặng không chịu tin cô, có lẽ sợ cô sẽ đem tiền lương đi hoặc đổi ý, bởi vậy làm sẵn ra một chứng cứ, lúc này lại không có cách nào chống chế. Thấy Bách Hợp chìa ra một tờ giấy, sắc mặt Triệu Tấn lúc xanh lúc trắng, sau một lúc mới cứng ngắc mở miệng: “Ý của em là phải chia tay? Cũng chỉ bởi vì ngày đó không cho em bắt xe? Bệnh của em cũng không phải nghiêm trọng lắm, bắt xe phí tiền làm gì? Hơn mười đồng em có thể tiết kiệm để bắt xe kia, em có thể đi bệnh viện mua thêm ít thuốc nữa rồi!”

Triệu Tấn nói xong, càng về sau càng lớn giọng hơn, gần như đã tìm được lý lẽ: “Em vẫn tùy hứng bụng dạ lại hẹp hòi như vậy. Mấy ngày nay vì một chút chuyện nhỏ như vậy mà làm loạn lên với anh, hiện tại vì chuyện này đến cả kết hôn cũng không đề cập nữa, khách sạn đã sớm đặt xong, em không muốn kết hôn sao không nói sớm, bây giờ sao lấy lại tiền đặt cọc được? Huống hồ, một người phụ nữ suốt ngày chỉ biết làm việc, sau này em làm sao lập gia đình được? Đàn ông bên ngoài đàn bà trong bếp là điều hiển nhiên, nếu em tặng cơ hội này cho anh, về sau anh sẽ càng có nhiều cơ hội chăm lo cho gia đình…”

Anh ta nói xong, trên gương mặt càng hiện ra vẻ bất mãn phẫn hận, càng nói càng tức giận:

“Người phụ nữ như em, về sau tốt nhất là làm việc cả đời đi, đừng cần đàn ông nữa!”

Bách Hợp lạnh lùng nhìn anh ta, giống như đang nhìn một người điên, mấy câu nói của Triệu Tấn đã lộ ra bản chất tư lợi của anh ta. Trong nội dung vở kịch, Triệu Tấn lấy cớ như vậy khuyên nhủ Bách Hợp đã mất đi cơ hội về sau phải chịu hết bao nhiêu thiệt thòi, nhưng trên thực tế, anh ta không hề thực hiện cái gọi là đàn ông bên ngoài đàn bà trong bếp, cái anh ta gọi là nuôi gia đình cũng chưa bao giờ làm được, anh ta cũng không tin tưởng Trịnh Bách Hợp, toàn bộ tiền về sau anh ta kiếm được gần như đều giao cho mẹ Triệu giữ, rất sợ sau này hai người ly hôn, số tiền này sẽ trở thành phần tài sản cần phân chia của vợ chồng. Mà Trịnh Bách Hợp bỏ tiền ra mua nhà cuối cùng lại giống như người phụ nữ ăn nhờ ở đậu, bởi vì bị bệnh, mất đi cơ hội thăng quan tiến chức trong công việc, sau khi Triệu Tấn phát đạt, người nhà họ Triệu còn vô cùng ghét bỏ đối với tiền lương cô ấy kiếm được, cho rằng cô ấy kiếm được quá ít tiền.

“Cho anh năm giây ra khỏi đây.” Bách Hợp một mặt nói xong, một mặt cầm lấy điện thoại trên bàn bắt đầu gọi bảo vệ. Triệu Tấn chửi bậy trong miệng hai tiếng, quay đầu lại dữ tợn nhìn Bách Hợp: “Không nghĩ tới cô lại là loại phụ nữ tư lợi yêu thích hư vinh như vậy, nếu sớm biết như vậy, lúc trước tôi sẽ không qua lại với cô, coi như năm đó mắt tôi bị mù, nếu bây giờ tôi có tiền, nhất định tôi sẽ dứt khoát đập lên mặt cô!”

Anh ta nói xong lời này mới mang khuôn mặt đầy oán hận lại có chút lửa giận đi ra ngoài.

Hai ngày sau đó, vì Bách Hợp được thăng chức mà bề bộn quan hệ mất hai ngày. Trịnh Bách Hợp có thể mất đi tình yêu, nhưng cô lại không thể mất đi lý trí, cho đến ba ngày sau, một cái túi được đưa tới văn phòng của Bách Hợp.

Triệu Tấn muốn kết hôn, đối tượng là người trước kia thừa dịp Trịnh Bách Hợp trở về quê nhà đưa cha mẹ lên mà anh ta từng mang về nhà một lần, Tôn Tiểu Tịnh. Triệu Tấn là người cực độ tự ti sau trở thành tự đại, anh ta là người duy nhất trong họ hàng được học lên đại học, cô dâu trước giờ muốn kết hôn lại ầm ĩ đòi chia tay, anh ta không chịu được chuyện này, cách duy nhất có thể thỏa đáng chuyện này, chính là anh ta ở bên ngoài nói rằng đã đá Bách Hợp mặt khác tìm kiếm một người khác.

Bởi vì lúc trước hai người làm việc ở công ty này vài năm, không biết Triệu Tấn muốn kết hôn là vì hờn dỗi hay vì khoe khoang, anh ta phát bánh kẹo cưới và đưa thiệp mời đến văn phòng của mỗi người. Mọi người đều nhìn Bách Hợp với ánh mắt mang theo vài phần thương cảm và đáng tiếc, nhưng lúc này lại không có ai dám tiến về phía trước khích lệ Bách Hợp hai câu. Bách Hợp cầm lấy thiếp mời nhìn thoáng qua, thấy thời gian phía trên là nửa tháng sau, cũng là thời gian lúc trước cô và Triệu Tấn định ra cho việc kết hôn. Trong cơ thể nguyên chủ truyền tới cảm giác đau lòng như ẩn như hiện, còn chưa đợi Bách Hợp cảm thấy khó chịu, thời gian trôi qua cũng dần lắng lại.

Trong khoảng thời gian này ngoại trừ bề bộn công việc, Bách Hợp cũng không để việc kết hôn của Triệu Tấn ở trong lòng. Cô lôi kéo ba Trịnh mẹ Trịnh đi vòng quanh thành phố này, chuẩn bị mua nhà cho mình. Trong nội dung vở kịch, cô cũng không định kết hôn, không biết vì sao, trải qua việc bái đường thành thân với Lý Duyên Tỳ trong nhiệm vụ vừa rồi, hiện tại cô sinh ra mâu thuẫn bản năng với việc mình kết hôn với những người khác. Cho dù biết rõ Lý Duyên Tỳ khẳng định cũng sẽ giúp cô kết hôn, nhưng Bách Hợp lại không muốn lúc này có quan hệ với bất kì ai trong nhiệm vụ. Dù sao Trịnh Bách Hợp cũng không có tâm nguyện muốn cô gả cho một người chồng như ý, cô ấy chỉ muốn Triệu Tấn trả giá thật nhiều, một kết quả có thể khiến Trịnh Bách Hợp cảm thấy vui sướng.

Bi kịch của Trịnh Bách Hợp phát sinh tại thành phố này, đương nhiên Bách Hợp cũng hy vọng có thể chấm dứt ở thành phố này. Cô mang theo ba Trịnh mẹ Trịnh, nhìn trúng một căn nhà nhỏ, mà hôn lễ của Triệu Tấn, cuối cùng cũng tới.

Khu vực tổ chức hôn lễ vốn cũng sớm chọn xong, lúc Bách Hợp đi vào khách sạn, cô dâu mới Tôn Tiểu Tịnh đang đứng cùng Triệu Tấn mặc âu phục thẳng thớm ở trước cửa khách sạn đón khách. Trong tay hai người đang bưng khay bày rượu và bánh kẹo cưới, lúc thấy Bách Hợp thật sự dẫn cha mẹ xuất hiện, trên mặt Triệu Tấn hiện lên một tia cao ngạo, Tôn Tiểu Tịnh đứng bên cạnh càng không che dấu được đắc ý.

Từ xưa đến nay, Trịnh Bách Hợp chưa từng gặp người gọi là tình địch, đây là lần đầu hai người gặp mặt, nhưng rõ ràng Tôn Tiểu Tịnh biết cô, bởi lúc thấy Bách Hợp xuất hiện, Tôn Tiểu Tịnh vô ý thức khoác tay Triệu Tấn, dịu dàng nói:

“Chồng à, chân em đau lắm rồi, buổi sáng hôm nay bắt đầu quá sớm, sao Mạt Lị còn chưa đến?” Khi cô ta nói chuyện, khóe mắt còn liếc nhìn Bách Hợp, lúc này người phụ trách thu quà cầm một danh mục quà tặng đi ra để Bách Hợp ký tên. Bách Hợp cầm bút tiện tay ghi năm trăm ở phía trên, ký tên Trịnh Bách Hợp, lại chậm chạp không móc tiền lì xì ra, sắc mặt người thu lễ hơi xấu hổ, nhỏ giọng nói:

“Cô còn chưa cho tiền lì xì vào.”

Người hôm nay Triệu Tấn mời đến hỗ trợ thu tiền lì xì là một người lạ mặt trẻ tuổi. Hai người học đại học bốn năm, Trịnh Bách Hợp quen anh ta cũng được vài năm, họ hàng thân thích đến bàn bạc chuyện hôn sự cô đều quen thuộc, thế nhưng trong nội dung vở kịch cũng không xuất hiện người trẻ tuổi này, chắc là người thân của Tôn Tiểu Tịnh bên kia, lúc này giơ tay về phía Bách Hợp muốn tiền lì xì. Bách Hợp xòe hai tay ra, nở nụ cười:

“Triệu Tấn thiếu nợ tôi hơn mười vạn, trong khoản nợ kia khấu trừ năm trăm đi, tôi đã ghi âm lời nói kia rồi.”

Bách Hợp nói xong, cười tủm tỉm giơ điện thoại quơ quơ trước mặt Triệu Tấn, sắc mặt Tôn Tiểu Tịnh thoáng cái khó coi: “Lần đầu tiên nghe nói có người đi uống rượu mừng không đưa tiền đấy.”

Bề ngoài cô ta cũng không xinh đẹp như Trịnh Bách Hợp tưởng tượng trong nội dung vở kịch, dung mạo chỉ là bình thường mà thôi, một nhân vật bình thường đến vậy lại quấy nhiễu Trịnh Bách Hợp và Triệu Tấn đến mức đó. Bách Hợp cao thấp đánh giá cô ta vài lần, Tôn Tiểu Tịnh nhanh chóng nhìn chằm chằm vào cô, bộ dạng không kiên nhẫn: “Trịnh tiểu thư, ba mẹ cô chẳng lẽ không dạy cô, tới tham gia hôn lễ của người khác, là phải đưa tiền sao?”

Con gái sợ gả nhầm ác lang (6)

Tôn Tiểu Tịnh gọi họ của Trịnh Bách Hợp một tiếng, hiển nhiên biết đến sự tồn tại của Trịnh Bách Hợp, biết rõ sự tồn tại lúc trước của Trịnh Bách Hợp lại vẫn nguyện ý qua lại với Triệu Tấn. Trịnh Bách Hợp trong nội dung vở kịch vốn coi Tôn Tiểu Tịnh và cô ấy giống nhau, đều là người bị hại, lúc này xem ra chỉ là một người đánh một người nguyện bị đánh mà thôi.

“Ba mẹ cô không dạy cô, khi người khác có bạn gái, ngàn vạn không nên làm người thứ ba sao?” Trên mặt Bách Hợp lộ ra vẻ châm chọc, khóe mắt liếc nhìn Tôn Tiểu Tịnh. Lúc này ở cửa có rất nhiều người ra vào, có người là tới tham gia hôn lễ của Triệu Tấn, có người khác là khách của khách sạn, nghe nói như thế, đều vô ý thức dừng bước nhìn chằm chằm mấy người họ.

Sắc mặt Tôn Tiểu Tịnh thoáng chốc đỏ bừng, bộ ngực lộ ra bên ngoài của cô ta hơi phập phồng, thật lâu về sau mới nhẹ giọng nở nụ cười: “Trịnh tiểu thư, đùa với cô chút thôi, làm gì nghiêm túc như vậy, phù dâu hôm nay của tôi còn chưa biết đang ở đâu rồi, cô Trịnh cô làm phù dâu cho tôi nhé.”

Nói xong lời này, Tôn Tiểu Tịnh tiến lên đưa tay đến muốn kéo Bách Hợp: “Sao cô lại muốn tới đây? Hôm nay là hôn lễ của tôi với Triệu Tấn, hai người các người đã chia tay rồi, có phải cô cố ý tới gây sự không?”

Trong giọng nói của cô ta lộ ra vài phần oán hận và bối rối, lúc này hai người đứng quá gần nhau, người ngoài nhìn vào tưởng Tôn Tiểu Tịnh đang thân mật to nhỏ với Bách Hợp, cô ta nói xong lời này, lại nặng nề thở ra một hơi, nhỏ giọng nói:

“Vốn dĩ tôi cũng không muốn giành lấy Triệu Tấn của cô, thế nhưng mà Trịnh tiểu thư à, tôi đã mang thai, con trẻ không thể không có ba, cầu xin cô thành toàn cho chúng tôi.”

Trong nội dung vở kịch cũng không có chuyện Tôn Tiểu Tịnh mang thai, có lẽ là sau này, Triệu Tấn đã xử lý tốt chuyện này. Khi Bách Hợp nghe vậy, trong lòng càng cảm thấy Triệu Tấn đáng giận. Sau đó, nhìn Tôn Tiểu Tịnh cũng không có sắc mặt tốt, lúc trước, Tôn Tiểu Tịnh đã biết rõ Triệu Tấn có bạn gái lại còn muốn đụng vào, qua lại với anh ta còn có con, tình cảnh mười năm sau trong nội dung vở kịch xuất hiện sớm hơn, thật sự thú vị.

Bách Hợp thấy vẻ mặt lo âu thấp thỏm của Tôn Tiểu Tịnh kia, mắt cô có thể nhìn ra phía dưới lớp trang điểm đậm là dấu vết tiều tụy, hiển nhiên trong khoảng thời gian này, cuộc sống của cô ta cũng không an ổn, tuy nói vẻ đắc ý trong mắt lúc này còn chưa hoàn toàn rút đi, nhưng lại càng cho thấy sự hèn mọn của cô ta.

“Cô Tôn, tôi chúc cô và A Tấn trăm năm hạnh phúc, cô yên tâm, tôi sẽ buông anh ta, tôi sẽ không lén liên lạc với anh ta đâu, về sau nếu anh ta tìm tôi, tôi cũng sẽ không để ý tới anh ta. Thì ra cô đã có con sao, về sau cô dưỡng thai cho tốt nhé.” Bách Hợp dịu dàng sửa sang lại lọn tóc quăn hai bên gò má Tôn Tiểu Tịnh, vừa nhẹ nói một câu, vừa lưu luyến nhìn Triệu Tấn không rời, cái nhìn này khiến cả người Tôn Tiểu Tịnh đều căng thẳng. Hiển nhiên lời Bách Hợp nói không an ủi được cô ta, cũng không giúp cô ta tỉnh táo lại, ngược lại lúc nghe thấy Bách Hợp nói hai người còn lén liên lạc với nhau kia, Tôn Tiểu Tịnh thoáng chốc lộ ra biểu tình cứng ngắc.

Khóe môi cô ta run rẩy, đầu cúi xuống, bàn tay cầm chặt khay bánh kẹo cưới lúc này trở thành nắm đấm, toàn thân run rẩy một hồi lâu, lúc ngẩng đầu lên một lần nữa, trên mặt đã đổi thành bộ dạng tươi cười.

“Hai người các em đang nói gì vậy?” Triệu Tấn kéo Tôn Tiểu Tịnh trở về, mặt mũi tái nhợt do dự một lúc ngẩng lên nhìn Bách Hợp, có lẽ sợ Bách Hợp ở trước mặt mọi người khiến anh ta mất hết mặt mũi, bởi vậy Triệu Tấn do dự một chút, kéo Bách Hợp đi sang một bên, lúc đến một góc của khách sạn, anh ta mới buông Bách Hợp ra, ánh mắt âm u phiền muộn: “Cô còn tới làm gì? Hôm nay chúng ta đã không có khả năng rồi, cô còn tới làm gì? Hơn nữa, cô đừng có mà nói hươu nói vượn tiền lương gì đó với Tiểu Tịnh, cùng lắm thì, cùng lắm thì tôi khấu trừ tiền ăn uống sinh hoạt mấy năm nay của cô vào tiền lương rồi sẽ trả lại cho cô!”

Lúc đầu mặc dù Triệu Tấn đối với việc Bách Hợp không nguyện ý gả cho mình có phần tức giận, nhưng anh ta là một người luôn cho rằng mình hơn người, cực độ tự ti về sau phát triển thành lòng tự tôn của anh ta. Bách Hợp lúc này thay đổi bỏ anh ta, nhưng khi anh ta ở cùng Tôn Tiểu Tịnh, dường như anh ta đã tìm được cảm giác vui sướng vì vứt bỏ Bách Hợp. Tôn Tiểu Tịnh mang thai, điều này khiến mẹ anh ta vô cùng vui sướng, hơn nữa Tôn Tiểu Tịnh cực kì sùng bái anh ta, bởi vậy thời gian dần qua, anh ta cũng hiểu được lấy Tôn Tiểu Tịnh tốt hơn so với Bách Hợp.

Tuy nói nhà Tôn Tiểu Tịnh không có tiền như nhà họ Trịnh, cũng không có khả năng đưa tiền cho anh ta mua nhà ở, thế nhưng có nhiều tiền hơn nữa cũng không đổi được đứa con trong bụng Tôn Tiểu Tịnh. Gần đây anh ta thay đổi chỗ làm, tiền đồ sau này sẽ phát triển rất tốt, về sau chờ khi anh ta ngồi lên vị trí trưởng phòng, đừng nói mười vạn hai mươi vạn, dù là trăm vạn anh ta cũng không để trong mắt.

Cũng bởi ý nghĩ như vậy, cho nên lúc này Triệu Tấn hoàn toàn không còn ý nghĩ muốn quay lại với Bách Hợp, lúc này lại sợ Bách Hợp náo loạn khiến mình mất mặt. Hành động tới mà không đưa tiền lì xì của Bách Hợp hôm nay khiến Triệu Tấn cảm nhận được nguy cơ, cảm thấy dường như Bách Hợp muốn tới phá hỏng gia đình của anh ta. Anh ta nghĩ tới Tôn Tiểu Tịnh nhu thuận ít nói, tiết kiệm lại nghe lời anh ta, khác một trời một vực với Trịnh Bách Hợp bốc đồng hoang phí, đã có một người phụ nữ như vậy, sau này anh ta cần gấp gáp chuyên tâm vào công việc, không cần vì chuyện gia đình vụn vặt mà trì hoãn tiền đồ của mình. Triệu Tấn cảm thấy phải trả giá mười vạn, cũng đáng.

Nghĩ như vậy, Triệu Tấn càng thêm kiên định, anh ta quay đầu lại nhìn Tôn Tiểu Tịnh, lại cúi đầu nhìn Bách Hợp, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt:

“Không phải cô tới đòi tiền sao? Tiểu Tịnh cô ấy không giống cô, cô ấy không phải một người hám giàu. Lúc trước cô luôn tự coi là đúng, hai mươi tư vạn tiền lương, trừ đi phí ăn uống của cô mấy năm nay ở nhà họ Triệu còn lại hai mươi vạn, mặt khác lại bỏ mười vạn phí tổn thất thanh xuân, tôi trả lại cho cô mười vạn.” Lúc này trong lòng Triệu Tấn hoàn toàn coi Bách Hợp trở thành người phụ nữ hư vinh hám giàu, thậm chí lúc nói những lời này còn hơi xem thường: “Từ nay về sau, tôi và cô không thiếu nợ nhau, mong cô về sau đừng quấn quít tôi nữa.”

Trong lòng Bách Hợp tính toán một phen, trên mặt lộ ra vẻ tổn thương sâu sắc:

“A Tấn, sao anh có thể dùng tiền tính toán tình cảm giữa hai chúng ta? Em không cần tiền, em chỉ thích anh!” Lúc Bách Hợp nói lời này, bản thân cũng sợ run cả người, Triệu Tấn quệt quệt khóe môi, dáng vẻ vừa có phần đắc ý lại khinh thường:

“Cô đừng nói những lời này nữa, bây giờ nói gì cũng đã muộn, hiện tại tôi rất rõ ràng, người tôi muốn kết hôn là Tiểu Tịnh, tôi xin cô hãy buông tha cho tôi, tôi đưa cô mười vạn, mười vạn còn chưa đủ sao?”

Trịnh Bách Hợp trong nội dung vở kịch, trả giá đâu chỉ là mười vạn, nhưng cũng may lúc này cô tới sớm, vẫn chưa mua nhà ở, chưa lãng phí mười năm tương lai. Hơn nữa, điều Bách Hợp muốn đương nhiên không chỉ là mười vạn này. Lúc này, Triệu Tấn cho rằng cô luôn giả bộ, chỉ là một người phụ nữ hám giàu, bởi vậy sau khi Bách Hợp nghe thấy mười vạn lại im lặng.

“Không đủ?” Sắc mặt Triệu Tấn hơi khó coi, hôm nay là ngày anh ta kết hôn, nếu Bách Hợp làm loạn lên, đến lúc đó ai cũng mất mặt. Anh ta là người địa phương, tới tham gia hôn lễ của anh ta hôm nay đều là người quen, Bách Hợp là người bên ngoài. Cô làm ầm lên, đáng lo đến mấy xong cũng đi, mình lại không đi được, trong lòng anh ta nóng như lửa đốt, chỉ cảm thấy trước đây mình mù mắt mới qua lại với một người phụ nữ ác độc như vậy mấy năm trời. Triệu Tấn hừ lạnh một tiếng, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Bách Hợp lại nhỏ giọng giận dỗi, nói:

“Em chỉ muốn tiền lương của em, A Tấn, em chỉ muốn mấy năm tiền lương ấy của em.” Bách Hợp cố ý nhỏ giọng nói, lại đến gần Triệu Tấn thêm chút nữa, nghiêng mặt đi nhìn nơi bày rượu ở cửa chính. Lúc này, Tôn Tiểu Tịnh khẩn trương nhìn chằm chằm bên này, hai tay nắm lại thành nắm đấm, bộ dạng khẩn trương lại không cam lòng. Bây giờ cô ta còn có thể mạnh mẽ nín nhịn được, thế nhưng Bách Hợp cũng là phụ nữ, cô hiểu rõ Tôn Tiểu Tịnh lúc này nhịn được, có lẽ chỉ vì cô ta mới có được Triệu Tấn, không dám ầm ĩ khiến Triệu Tấn phiền chán mà thôi. Nếu có một ngày, trong lòng Tôn Tiểu Tịnh tích tụ nhiều cảm xúc tiêu cực hơn nữa, một khi bộc phát ra mới thật sự thú vị.

Vừa nghĩ như thế, Bách Hợp vừa vui vẻ lại càng thêm vui mừng, trên mặt lộ ra vẻ thân mật, nhỏ giọng nói: “Anh nói tôi thiếu cái gì mà phí tổn thất thanh xuân, ai chẳng có thanh xuân? Tôi còn bị người đàn ông không biết xấu hổ như anh làm chậm trễ nhiều năm, muốn phí tổn thất thanh xuân cũng nên là tôi đòi. Trước đây anh cầm nhiều tiền của tôi như vậy, nếu anh không trả lại, về sau mỗi ngày tôi đều đưa cha mẹ tới tìm anh đòi. Dù sao tôi không phải người địa phương, huyên náo làm lớn đáng lo đến mấy tôi vẫn đi được, nhưng người họ Triệu ở nơi đây nhất định không thể tiếp tục huênh hoang nữa rồi. Anh ở sau lưng tôi, có con với Tôn Tiểu Tịnh, giờ lại vội vã muốn kết hôn? Anh không đưa hai mươi vạn ra, đến lúc về già tôi mới buông tha cho anh.”

Triệu Tấn có thể lấy ra được hai mươi vạn, anh ta chỉ không cam lòng, miếng thịt mỡ ăn vào lại phải nhổ ra mà thôi. Những lời Bách Hợp nói chọc đúng vào nhược điểm của anh ta, anh ta là người địa phương, sau này anh ta cũng muốn phát triển ở thành phố này, anh ta không thể bị hủy trên tay Bách Hợp. Hôm nay công ty anh ta mới ký đồng ý với anh ta, chỉ cần đặt bút ký kết được cái hợp đồng kia, đến lúc đó sẽ cho anh ta mười vạn tiền hoa hồng. Toàn bộ tiền lương lúc trước của Trịnh Bách Hợp, anh ta đều cất ở chỗ mẹ Triệu, lúc này có gần 30 vạn, anh ta vốn định cầm số tiền này đặt cọc mua trả góp một ngôi nhà nhỏ trong thành phố, hiện tại Bách Hợp lại muốn làm ầm lên, tiền kia nhất định không giữ được, chỉ có thể giữ lại ít nhất là mười vạn.

Chỉ cần anh ta còn đi làm, sau này anh ta muốn cố gắng, thoát khỏi người phụ nữ phiền chán Trịnh Bách Hợp này, anh ta cật lực chuyên tâm làm việc, một ngày nào đó anh ta có thể kiếm được hai trăm vạn mang về!

Trong lòng so sánh rồi lại so sánh, Triệu Tấn cắn răng, gật đầu nói: “Được, tôi đưa cô hai mươi vạn, cô cầm lấy đi đi, về sau đừng đến làm phiền tôi nữa.”

Bách Hợp sảng khoái nhẹ gật đầu, sau này cô sẽ không làm phiền Triệu Tấn, cô chỉ trả thù Triệu Tấn thật tốt mà thôi. Hai người nhanh chóng tìm quán rượu, cả hai lấy giấy bút lập điều khoản rồi ký tên, vì phòng ngừa hai bên đổi ý, mỗi người còn ấn ngón tay lên, tránh cho đêm dài lắm mộng. Triệu Tấn lo lắng Bách Hợp còn muốn ở lại hôn lễ của mình, anh ta không thích nhìn thấy Bách Hợp, bởi vậy để mẹ Triệu dẫn cô tới ngân hàng chuyển khoản, đợi đến lúc trên điện thoại di động của Triệu Tấn hiện lên tin nhắn hai mươi vạn bị chuyển đi từ ngân hàng của mình, bỗng nhiên trong lòng anh ta lúc đó muốn đổi ý, nhưng lúc nhìn thấy Tôn Tiểu Tịnh và cái bụng của cô ta, Triệu Tấn lại mạnh mẽ áp chế cái suy nghĩ muốn đổi ý này đi.

Anh ta còn có công việc, về sau anh ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn, không nỡ dùng hai mươi vạn sẽ không thoát khỏi người phụ nữ Trịnh Bách Hợp độc ác này được, dùng tiền mua nửa đời sau bình an của mình, anh ta cảm thấy đáng giá.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion15 Comments

  1. haha. Tên này nghĩ quá dễ dàng rồi, lấy 20 vạn là còn ít đấy, còn những phí tổn tinh thần và thanh xuân còn chưa tính đâu.hừ. cứ từ từ mà thưởng thức.

    tks tỷ ạk

  2. Tiền của người khác mà làm như tiền của mình ý, đúng là vừa ăb cướp vừa la làng, loại người như tên Triệu Tấn này sớm muộn cũng gặp quả baơ thôi, loại con trai mà mặc váy như này thì sợ r, tính toán chi li chỉ muốn sài tiền người khác mà ko muốn dùng tiền mình. H có Bách Hợp tỷ thay nguyên chủ sống tốt hơn cho tên kia ság mắt ra, xem có hối hận đến già ko

  3. Bh tỷ thật cao tay, nói vài câu đã lấy được 20 vạn từ TT. Có vẻ như nhiệm vụ này quá dễ với Bh tỷ rồi.

  4. Cái tên Triệu Tấn này bỉ ổi quá -_-, Bách Hợp ngược chết hắn đi ~~
    Cầu Lý Duyên Tỷ lên sàn diễn, lâu lắm chưa thấy anh đâu ~~

  5. Bách Hợp vao chiêu quá, đến tận đám cưới đòi tiền, bắt buộc Triệu Tấn đưa tiền cho mình. Cái cô nàng Tôn Tiểu Tĩnh xứng đôi vừa lứa với Triệu Tấn ghê. Đã làm người thứ ba giật chồng người khác còn tỏ ra vô tội. Bách Hợp đã gieo vào đầu cô ta sự lo âu về quan hệ của Triệu Tấn và Bách Hợp. Không biết khi nào bùng nổ đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  6. thể loại cẩu nam nữ, nồi nào úp vung nấy à. cứ tưởng bà kia cũng bị hại chứ, ai ngờ cùng một giuột. hzai… hợp tỷ phải nghĩ cách nào chỉnh cho thằng C Hó TT này sống không bằng chết mới thỏa lòng con dân nha… ;45

  7. cái tên tra nam trong này như bị thiểu năng ý, tính toán xoành xoạch như ngu bỏ xừ. không biết Lý Duyên Tỷ có xuất hiện không ta…

  8. ;96 Tra nam TT này cũng quá bỉ ổi, chân trước chân sau tính toán đủ đường! BH tỷ vất vả gòi! Chúng em chống mắt chờ xem tra nam hạ màn thế nào?

  9. Cuối cùng thì Duyên Tỷ có xuất hiện k zạ :(((((( đừng làm e chờ lâu đến thế :(((
    Nói chung biết là ch hư cấu nhưng đời thực cũng nhiều dạng ntn mà, lấy nguồn từ hiện thực cuộc sống cả thôi ý.
    p.s: cảm ơn team đã edit truyện nhiều nhé

  10. vậy là Lý Duyên Tỷ đã thành công trong việc tạo bóng ma tâm lý cho Bách Hợp về hôn nhân rồi đó ạ! ;70

  11. đúng là cẩu nam nữ, may là chị tác hợp cho hai đứa nó về với nhau rồi, mà công nhận chị cao tay ghê, với nói vài câu đã dụ tên tra nam trả cho hai mươi vạn rồi, như vậy tốt quá, xem ten tra nam kia sau này làm sao ngẩng mặt lên được

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close