Bia Đỡ Đạn Phản Công – Con gái sợ gả nhầm ác lang 1+2

16

Con gái sợ gả nhầm ác lang (1)

Edit: Alex Pooh

Beta: Sakura

Nhiệm vụ này càng về sau Bách Hợp đấu tranh không biết nên tiếp tục nán lại trong không gian này thêm chốc lát hay vẫn nên sớm trở lại tinh không, chết sớm siêu sinh sớm.

Sớm muộn cô cũng phải quay lại trong tinh không gặp Lý Duyên Tỷ, cuối cùng, Bách Hợp vẫn kiên trì như trước, trở lại trong tinh không.

Trong tinh không, Lý Duyên Tỷ lại khôi phục trang phục quen thuộc của anh, không còn là long bào Bách Hợp nhìn đã quen, anh vẫy vẫy tay với Bách Hợp, Bách Hợp do dự một chút, vẫn đi về phía anh.

Vừa mới tới gần, Lý Duyên Tỷ ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong ngực, không giống cái ôm an ủi lúc trước mà như cái ôm mang theo ham muốn giữ lấy của tình nhân. Hai tay Bách Hợp để trước ngực anh, muốn giãy dụa lại không dám, trong đầu cô lúc này cũng cảm thấy buồn cười với suy nghĩ của mình, hi vọng Lý Duyên Tỷ có thể mất trí nhớ, quên hết mọi thứ trong nhiệm vụ.

Tuy biết rõ suy nghĩ này của mình không thực tế, nhưng Bách Hợp như bị ma xui quỷ khiến, vẫn hỏi: “Ra khỏi nhiệm vụ, anh không để lại con nối dõi, thế giới như vậy có được không?”

Trong nhiệm vụ này cô gả cho Lý Duyên Tỷ, nhưng bởi vì thân thể Tần Bách Hợp yếu ớt quá mức, sống sót cũng là điều xa xỉ càng đừng nói đến chuyện sinh con, nhiệm vụ lần này là không có con. Trước đây, cô cũng không thực sự sinh ra cảm tình hay gút mắc gì với đối tượng trong nhiệm vụ, nguyên chủ đều đã mang thai, lúc này, chính cô bổ nhào vào người ta, ăn xong lau sạch ngược lại không mang thai. Lý Duyên Tỷ không hề nạp thêm phi tần khác, không biết có phải do thân phận của anh hay không, toàn bộ nội dung vở kịch rõ ràng không ai dám nhắc tới điều này, dù Bách Hợp cảm thấy có phần không bình thường, nhưng vốn dĩ cô không muốn tranh tới tranh lui với người khác. Ngày đó dùng câu “Nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện thường” chỉ muốn mỉa mai Tần Nhã Ngọc mà thôi, cũng không phải suy nghĩ chân thật trong lòng cô.

“Sau khi tôi rời khỏi, thế giới tự nhiên sẽ trở về quỹ đạo. Dù không trở lại được như trước thì có làm sao?” Thế giới này do anh sáng tạo ra, anh chơi hỏng mất, nhiệm vụ hoàn thành mà bị sụp đổ thì sụp đổ thôi. Lý Duyên Tỷ cười nhạt một tiếng, câu nói kế tiếp anh không nói rõ ra, nhưng Bách Hợp có thể hiểu. Anh ôm Bách Hợp trong lòng, chẳng biết từ lúc nào, anh biến ra một cái ghế Quý phi thật dài trong tinh không. Bách Hợp bị anh ôm trong ngực, bộ dạng muốn giãy dụa lại không dám giãy dụa vừa đáng thương vừa đáng yêu.

“Nhiệm vụ hoàn thành rất tốt.” Lý Duyên Tỷ thấy cô khẩn trương đến mức cả người đều run rẩy, trong mắt anh lúc này hiện lên một tia sáng màu đỏ ma mị, không hề ép buộc cô, ngược lại bờ môi chỉ nhẹ nhàng đụng vào khóe môi cô, giọng điệu có chút dịu dàng, hai tay vòng lại vây cô ở trước ngực, môi lưỡi thân mật giao thoa với cô. Cử chỉ dường như hiển nhiên của anh khiến Bách Hợp không có sức từ chối, dù trong nhiệm vụ, cô đã từng đồng ý sẽ phụ trách với Lý Duyên Tỷ, nhưng giờ là bên ngoài nhiệm vụ nên vô ý mang theo vài phần tránh né. May mà Lý Duyên Tỷ không làm tiếp những chuyện khác, chỉ cọ xát bên môi cô một lát, lúc này mới thả cô ra.

“Cần nghỉ ngơi hay muốn nhiệm vụ?” Ánh mắt Lý Duyên Tỷ lãnh đạm, bình tĩnh che dấu cảm xúc bên dưới, anh đang mạnh mẽ khắc chế xúc động.

Sau khi nhậnđược khát khao của Diệp Xung Cẩn, anh không chỉ thu về một trong thất tình của chính mình, đồng thời còn tiếp nhận dục niệm và khát vọng của Diệp Xung Cẩn với Bách Hợp, nhưng anh kiềm chế hơn Diệp Xung Cẩn, cho nên lúc này mới không biểu lộ ra.

Bách Hợp thấy vẻ mặt lãnh đạm của anh, trong lòng không khỏi thầm thở phào. Vốn dĩ cô muốn tranh thủ thời gian đi làm nhiệm vụ, có thể thấy Lý Duyên Tỷ cũng không làm gì mình, thậm chí cũng không đề cập tới chuyện cô thẹn quá hóa giận mà nói một câu “Phụ trách…”, cô nghĩ tới chuyện mình gây nên trong nhiệm vụ, tự trách lương tâm trong chốc lát. Nhìn gương mặt hoàn mỹ như tạc của Lý Duyên Tỷ, vẻ mặt lạnh như băng cao cao tại thượng, giống như không thể xâm phạm, một nhân vật như vậy bị mình xâm phạm mấy lần trong nhiệm vụ, cảm giác áy náy cùng với chột dạ xông lên đầu, Bách Hợp kiên trì mở miệng:

“Em muốn nghỉ ngơi trong chốc lát.”

Lý Duyên Tỷ nhẹ gật đầu, giống như chẳng để ý gì đến đáp án của cô, khóe miệng lại hơi cong lên, nhưng rất nhanh khôi phục trở thành vẻ mặt thờ ơ.

Khi Bách Hợp mới bắt đầu tiến vào tinh không, dù là thuộc tính dung mạo cũng không phải ưu tú nhất, nhưng cô lại kiên cường nhất nghị lực nhất, cô không đặc biệt yêu thích cái gì cũng như ngoại trừ việc cô chỉ muốn sống thì không có nhược điểm đặc biệt gì. Lúc đầu thấy người như vậy cũng không nổi bật, nhưng kỳ thật, khó nắm bắt nhất cũng là kiểu người như vậy, cho nên, dù Diệp Xung Cẩn dứt khoát trong chuyện tình cảm, nhưng cuối cùng vẫn không thể thành công. Giống như kiểu người cạn tàu ráo máng, chạy trốn ở đằng trước nhanh hơn anh, vĩnh viễn đều không đuổi kịp.

Thủ đoạn của Lý Duyên Tỷ không giống Diệp Xung Cẩn, anh muốn bắt Bách Hợp, nhưng không phải mạnh mẽ truy đuổi, mà là đào hầm ở phía trước, lại giống như chơi diều, thu dây về lúc dài lúc ngắn, anh có kiên nhẫn, cuối cùng Bách Hợp sẽ ngoan ngoãn chủ động trở lại vòng ôm của anh, không cần cố sức cũng có thể bắt được cô, lại khiến cô sau này cũng không chạy trốn được. Giống như giờ phút này, Lý Duyên Tỷ nghe thấy Bách Hợp nói muốn ở lại, trong đôi mắt chỉ chứa mình cô lộ ra vẻ khẩn trương không dễ thấy, ôm chặt lấy cô không buông, cố nén xúc động muốn nhào nặn cô tiến nhập cơ thể mình, mà lý trí rõ ràng không làm ra hành động sẽ gây bất lợi cho mình, trong tinh không xuất hiện tư liệu của Bách Hợp:

Giới tính: nữ (có thể biến đổi giới tính)

Tính danh: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 80 (max 100 điểm)

Dung mạo: 85 (Max 100 điểm)

Thể lực: 73 (Max 100 điểm)

Vũ lực: 47 (Max 100 điểm)

Tinh thần: 65 (Max 100 điểm)

Danh vọng: 33 (Max 100 điểm)

Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh, Cửu  m Chân Kinh, Đạo Đức Kinh Thiên Địa môn, Cổ thuật Nam Vực, Tinh thần Luyện Thể Thuật.

Năng khiếu: Nấu ăn trung cấp, Kĩ xảo biểu diễn cao cấp, Thuật ngũ hành bát quái.

Mị lực: 60 (Max 100 điểm)

Ấn ký: Hơi thở của Hoàng tộc Chân Long.

Bách Hợp đợi một hồi lâu, lúc cô chứng kiến giá trị thuộc tính gia tăng trên diện rộng, trên mặt không nhịn được lộ ra vẻ vừa mừng vừa sợ, trong lúc nhất thời không để ý đến tay Lý Duyên Tỷ đặt bên eo cô, nhưng khi phát hiện thấy một thuộc tính mới trước kia chưa từng có phía dưới mị lực, cô đang hưng phấn muốn nói với Lý Duyên Tỷ, vậy mà đợi trong chốc lát, sưu tầm hết lần này tới lần khác của cô vậy mà không thấy đâu rồi!

Sưu tầm của cô đâu mất rồi!

“Anh, anh có thấy gì không?” Lúc đầu, Bách Hợp xấu hổ không biết nên mở miệng như thế nào với Lý Duyên Tỷ, lúc này không thấy sưu tầm của mình đâu mất, lập tức cô sợ ngây người, mình tiến nhập nhiệm vụ nhiều lần như vậy, có thể nói gian nan khốn khổ mới vượt qua nhiều cửa ải, vậy mà giờ không thấy đâu, một cái sưu tầm cũng không có!

Lúc này, Bách Hợp mặc kệ xấu hổ, cô thoáng cái ngồi dậy, kéo Lý Duyên Tỷ, sốt ruột nói: “Của em, sao sưu tầm của em không thấy đâu hả?”

Cố gắng hoàn thành nhiều nhiệm vụ như vậy, khó khăn tích lũy được nhiều sưu tầm như vậy, Bách Hợp suýt nữa phun ra một ngụm máu. Giá trị thuộc tính vừa rồi gia tăng trên diện rộng cũng không khiến cô vui nổi nữa, cô đang cảm thấy hơi kỳ lạ, dù sao giá trị thuộc tính gia tăng sau mỗi nhiệm vụ của cô cũng rất chậm. Theo như Lý Duyên Tỷ giải thích thì hiện tại, cô không đạt được giá trị thuộc tính quan hệ với rất nhiều người, cho nên linh hồn cô cần làm nhiều nhiệm vụ mới có thể giúp cô gia tăng một điểm thuộc tính giá trị, như vậy thuộc tính giá trị của cô mới có thể dần dần tăng lên.

Ý nghĩ kia vừa xuất hiện trong đầu, lúc này nhìn sưu tầm của cô không còn, mọi suy nghĩ trong đầu Bách Hợp đều không cánh mà bay, muốn khóc mà không khóc được nhìn chằm chằm vào tinh không.

“Thấy được.” Khóe mắt Lý Duyên Tỷ hiện lên tia ác liệt, thể hiện ra bộ dạng nghiêm túc, nhíu mày: “Chuyện gì đang xảy ra?”

“…” Bách Hợp trầm mặc nói không nên lời, cô cũng muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra, có thể thấy vẻ mặt Lý Duyên Tỷ chăm chú lãnh đạm, không giống như đang nói đùa với cô. Trong lòng Bách Hợp bán tín bán nghi, nhịn không được, hỏi: “Không phải anh là người sáng lập sao? Chẳng lẽ cũng không biết?”

Trong giọng nói của cô lộ ra vài phần hoài nghi khiến Lý Duyên Tỷ híp mắt, nguy hiểm nhìn, nhưng anh vẫn tỏ vẻ khó hiểu, lắc đầu:

“Không biết.” Chuyện này là anh làm, anh sớm thấy cái gì “Tình yêu của Thi Vương”, “Lời chúc phúc của thánh nữ”, “Cố chấp của quân phiệt”, mấy loại sưu tầm ấy nhìn không vừa mắt, trước kia chỉ là bản năng không thích, hiện tại biết nguyên nhân mình không thích là gì, dĩ nhiên chính anh khiến toàn bộ mấy thứ đó của Bách Hợp biến mất, ngược lại gieo lên người cô ấn ký của chính anh.

“Sao lại không biết?” Bách Hợp tỉnh táo lại, kéo tay Lý Duyên Tỷ: “Anh suy nghĩ chút đi.”

Trên mặt Lý Duyên Tỷ lộ ra vài phần mất mát, mím môi, nhìn Bách Hợp muốn nói lại thôi. Lúc Bách Hợp còn đang sốt ruột, rốt cuộc, anh dùng khóe mắt nhìn cô:

“Em đã quên, lần này, tôi và em đều bị nhốt trong nhiệm vụ rồi hả?” Vừa nói đến nhiệm vụ của mình, Bách Hợp á khẩu không trả lời được, rốt cuộc nói không nên lời. Thậm chí cô còn chột dạ đến mức không dám hỏi lại chuyện sưu tầm, cúi đầu, như quả cà bị sương đánh qua, bờ môi giật giật, cuối cùng lỗ tai cũng bắt đầu đỏ lên.

Cho dù đã ra khỏi nhiệm vụ, trong lòng Bách Hợp vẫn như trước, vừa muốn hạ độc lại muốn mắng chửi đến khi hai người Tần Nhã Trí và Tần Nhã Ngọc kia bị mất mặt. Trong lòng cô đang cực kì buồn phiền, hết lời này tới lần khác có khổ mà không nói nên lời. Lý Duyên Tỷ bị nhốt trong nhiệm vụ, đây là chuyện tốt cô làm, cô tự gây nghiệt. Bách Hợp yên lặng nuốt vào một ngụm máu, trong lòng đã hối hận sao trước khi mình rời khỏi nhiệm vụ kia không hung dữ tra tấn hai người Tần Nhã Trí trăm ngàn lượt.

Thấy bộ dạng tức mà không có chỗ trút của cô, không nói lời nào hiển nhiên đã chấp nhận không thấy sưu tầm là sự thật. Lý Duyên Tỷ biến thái nhắm trúng người khóc không ra nước mắt kia, lại làm ra vẻ dịu dàng săn sóc kéo cô vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi:

“Yên tâm, tôi sẽ làm rõ mọi chuyện giúp em, giờ đừng vội, được chứ?”

Ngoại trừ phương pháp này, Bách Hợp cũng không có phương pháp xử lý nào tốt hơn cả, ít nhất nghe thấy Lý Duyên Tỷ chịu giúp đỡ, trong lòng Bách Hợp cảm thấy nhẹ nhõm, lúc trước mình đề phòng với anh nên cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhẹ nhàng gật đầu đáp lại. Lý Duyên Tỷ lại hôn lên khóe môi cô một lúc, Bách Hợp cũng không trốn nữa, không biết là cảm kích hay vẫn áy náy, cô chủ động đưa cái lưỡi đinh hương qua, ngoan ngoãn ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn của anh.

Cũng may Lý Duyên Tỷ biết rõ chừng mực, cũng không có được một tấc lại muốn tiến một thước, cho dù cánh tay ôm cô lúc này đã hơi dùng sức, cuối cùng vẫn không làm động tác dư thừa, sau hồi lâu vẫn đưa cô tiến nhập vào nhiệm vụ.

 

Con gái sợ gả nhầm ác lang (2)

“Chỉ là phát sốt thôi, đâu cần phải bắt xe?” trong lúc Bách Hợp còn đang lo lắng, mơ màng cảm thấy mình bị người ta thô lỗ kéo đi, hai chân không có sức, cô còn đang nghĩ đến sưu tầm bị mất đi của mình, lúc này lại suýt nữa phun ra một ngụm máu.

Một giọng nam chói tai vang lên bên tai cô, Bách Hợp không kịp đáp lời, cảm giác mình bị người ta đẩy lên bậc thang, tiếp theo hình như nghe thấy hai tiếng ‘Ting ting’, khi ngực buồn nôn muốn ói, cuối cùng cô ngồi lên đúng vị trí, đầu gục xuống dựa vào trên cửa kính.

“Thân thể con gái thành phố thật đúng là không dùng được, động một chút lại sinh bệnh, con gái làng bọn anh bên kia, quanh năm suốt tháng cũng không yếu đuối đến vậy, mẹ anh trước kia sinh em gái anh xong còn phải ra đồng làm việc, về sau em gả vào nhà anh, thân thể cũng cần chăm sóc tốt.” Một giọng nam không ngừng lải nhải bên tai cô. Bách Hợp đã ở cùng được với loại đàn ông lạnh lùng nhưng đơn thuần như Lý Duyên Tỷ trong nhiệm vụ, không ngại lạnh lùng, gặp phải người lảm nhảm lại cảm thấy vô cùng đau đầu, cô miễn cưỡng mở mắt ra, phát hiện lúc này mình đang ở trên xe buýt, trên mu bàn tay dán miếng gạc dính dính, hiển nhiên vừa mới truyền nước, ngồi bên cạnh cô là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo lông màu đen, dáng người hơi gầy, đeo kính mắt, lúc này hai tay khoanh trước ngực, cầm điện thoại giống như nhớ ra cái gì.

“Tỉnh rồi sao? Anh bảo em truyền hết nước sẽ tốt, sốt cũng giảm, đâu có yếu đuối như vậy.” Người đàn ông xoay đầu lại liếc nhìn Bách Hợp, lớn lên dung mạo ngược lại vô cùng thanh tú, chỉ là mặt mũi tràn đầy vẻ không kiên nhẫn: “Mắt thấy cũng sắp bước sang năm mới rồi, mẹ anh gọi điện thoại nói chúng ta tranh thủ thời gian đặt vé máy bay trở về, nhưng hết lần này tới lần khác em lại bị bệnh.”

Bách Hợp bị anh mắng đến mức choáng váng đầu óc, tuy nói lúc này cơn sốt giảm, thế nhưng di chứng để lại sau cảm mạo vẫn còn. Cô nghe thấy giọng nói không kiên nhẫn của người đàn ông kia, không nhịn được nhẹ giọng hét lên một tiếng: “Câm miệng!”

Người đàn ông dường như không nghĩ cô kêu mình câm miệng, lắp bắp kinh hãi, quay đầu nhìn Bách Hợp, mặt khác im lặng chọn một chỗ trống rồi ngồi xuống.

Độ ấm bên cạnh vừa biến mất, Bách Hợp lạnh đến mức run cả người, trong xe tuy mở điều hòa, nhưng dường như bên ngoài có bông tuyết đang bay. Mặt cô dựa vào cửa sổ, mùa đông lạnh đến run người, trên cửa nhanh chóng phủ kín một tầng sương mù, thế giới lại yên tĩnh trở lại.

Trong xe lung la lung lay, một lượng lớn nội dung vở kịch mạnh mẽ tràn vào đầu. Bách Hợp cảm giác bản thân giống như bị ai đó tách thành hai phần, nói gì đó bên tai cô, nhưng cô không để ý. Một hồi lâu sau, xe bị nảy lên một lần nữa, đến khi tiếp thu xong nội dung vở kịch đã là chuyện của nửa tiếng sau.

“Cô gái, xe chúng ta đã đến nơi. Cô có ổn không?” Tài xế lái xe cau mày nhìn Bách Hợp. Bách Hợp miễn cưỡng gật nhẹ đầu, trong miệng ho hai tiếng, cũng may ví da của cô vẫn còn, cô mở ra nhìn nhìn, bên trong ngoại trừ giấy chứng nhận, điện thoại và các loại vật phẩm thiết yếu, còn có tiền, bên trong chỉ còn năm mươi đồng tiền.

Trong nhiệm vụ lần này, cô đã trở thành một cô gái tên là Trịnh Bách Hợp. Trịnh Bách Hợp tuy không phải xuất thân đại phú đại quý, nhưng cha mẹ là người làm ăn, bởi vậy trong nhà coi như giàu có. Từ nhỏ, cha mẹ chỉ có một đứa con gái duy nhất là cô ấy, cũng vô cùng cưng chiều cô ấy, lần đầu tiên rời khỏi cha mẹ là khi cô ấy học đại học ở một thành phố khác ở Trung Quốc, ở đó cô ấy được một bạn học nam tên là Triệu Tấn theo đuổi,sau đó Trịnh Bách Hợp đã tốt nghiệp đại học không để ý cha mẹ phản đối, đồng ý đến nơi khác với Triệu Tấn.

Triệu Tấn xuất thân bình thường, lớn lên ở một vùng quê, trong nhà còn có ba chị em, anh ta là người con trai duy nhất, gia cảnh cũng không tốt. Từ khi Trịnh Bách Hợp quen anh ta, quần áo điện thoại giày tất các loại của anh ta toàn bộ do Bách Hợp chi trả. Triệu Tấn người này có lẽ vì từ nhỏ xuất thân ở nông thôn, bởi vậy đặc biệt quý trọng tiền bạc. Do Trịnh Bách Hợp xuất thân giàu có, cho nên quen thói tiêu tiền như nước, hai người thường bởi chuyện như vậy mà sinh ra mâu thuẫn, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học chưa được mấy năm, hai người vẫn kết hôn.

Trước lúc đi đến hôn nhân, hai người vì quan điểm khác nhau đã sinh ra mâu thuẫn, nhưng vì Trịnh Bách Hợp thực sự quá yêu Triệu Tấn nên không nhìn thấy đá ngầm được che dấu phía dưới cái cọc hôn nhân này. Sau khi kết hôn, Triệu Tấn bề bộn nhiều công việc, vô cùng hờ hững với Trịnh Bách Hợp. Trịnh Bách Hợp vốn có một cơ hội việc làm rất tốt, cuối cùng bởi vì hai người học cùng chuyên ngành, cơ hội bị Triệu Tấn đoạt đi. Trịnh Bách Hợp bỏ lỡ cơ hội tốt, cuối cùng chỉ lấy được một công việc bình thường, vất vả làm mười năm vẫn chỉ là một viên chức nhỏ.

Mà cơ hội lúc trước vốn thuộc về Trịnh Bách Hợp sau Triệu Tấn nhận được lại thăng chức rất nhanh, anh ta bắt đầu đắc ý quên đi dáng vẻ vốn có của mình, ở bên ngoài mập mờ với cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Trịnh Bách Hợp biết một chút về việc này, thế nhưng lại đau khổ nhẫn nại, vài năm kết hôn cô ấy cũng không sống khá giả, mẹ chồng khó chiều, vì thỏa thuận trước khi kết hôn, từ trước đến nay cô ấy ở cùng một nhà với mẹ chồng, mỗi ngày đều như một năm, cuối cùng cô ấy không cam lòng ly hôn, bởi vậy kéo dài tới ba mươi tuổi.

Sau khi Triệu Tấn thành công cảm thấy chướng mắt với gương mặt không còn trẻ tuổi của Trịnh Bách Hợp, hơn nữa hiện nay anh ta đã có chức vị quan trọng, bản thân có thể kiếm được tiền, lại nhìn người vợ nghèo khó lúc trước, chỉ cảm thấy chán ghét, hiện tại, anh ta muốn phá bỏ bất động sản trước kia của hai người và dời đi nơi khác, lấy danh nghĩa lừa gạt Trịnh Bách Hợp ly hôn, cũng dỗ ngon dỗ ngọt đồng ý một khi ly hôn, sau khi phá bỏ bất động sản và dời đi nơi khác thì mỗi người một nửa, về sau hai người có con, có thể cho con mình nhận được sự giáo dục tốt hơn.

Kết hôn được vài năm, trên phương diện tránh thai, Triệu Tấn luôn luôn cẩn thận. Mấy năm trước, Trịnh Bách Hợp bắt đầu muốn có con, nhưng Triệu Tấn luôn luôn nói hai người chưa chuẩn bị tốt, qua loa tắc trách cô ấy, giờ nghe thấy Triệu Tấn chủ động nhắc tới con cái, Trịnh Bách Hợp không chút suy nghĩ gì mà đồng ý. Cô ấy và Triệu Tấn xử lý ly hôn, vốn lòng tràn đầy vui mừng chờ phá bỏ bất động sản và dời đi nơi khác, về sau lúc hai người tái hôn có thể cũng sẽ sinh con, nửa năm sau khi đi tìm Triệu Tấn tái hôn, cô ấy phát hiện anh ta ôm lấy một người phụ nữ đang mang bầu, bộ dạng che chở.

Khi Trịnh Bách Hợp tiến lên chất vấn, Triệu Tấn mới cười lạnh nói cho cô ấy biết, anh ta cũng đã sớm chán cô ấy, định cho cô ấy mười tội ác, nói cô ấy nuông chiều tùy hứng, nói cô ấy tiêu tiền như nước không hề tiết kiệm chút nào, cũng nói cô ấy không kính trọng cha mẹ mình, không chăm sóc chị em mình. Nói một tràng, cuối cùng, Triệu Tấn mới lạnh lùng nói: “Tôi luôn luôn không yêu cô, những năm gần đây, tôi cũng đã chịu đựng đủ cuộc hôn nhân này rồi, tôi cũng đã hết lòng đối với cô. Chỉ xin lỗi cô một chuyện, lẽ ra tôi nên ly hôn với cô sớm hơn, không nên kéo dài đến lúc cô đã ba mươi tuổi, hoa tàn ít bướm.”

Triệu Tấn nói xong những lời này, dường như đang ban ân huệ: “Nhưng tôi cũng sẽ đền bù tổn thất cho cô, cho cô năm mươi vạn, về sau cô đừng tới dây dưa với tôi nữa.”

Lúc trước hai người mua nhà, trong nhà Triệu Tấn nghèo khó, là Trịnh Bách Hợp trở về xin cha mẹ cho tiền mua nhà, đây là tích cóp cả đời của bố mẹ Trịnh Bách Hợp. Trước lúc kết hôn, Triệu Tấn yêu cầu mua nhà ở, cha mẹ chị em của anh ta cũng muốn ở, bởi vậy yêu cầu trên giấy tờ bất động sản viết tên cha mẹ của anh ta cùng với hai vợ chồng. Hiện tại đã qua mười năm, căn nhà kia đã tăng giá, Triệu Tấn đưa cho Trịnh Bách Hợp năm mươi vạn này, còn không nhiều bằng tiền cha mẹ lúc trước lấy ra mua nhà cho cô ấy.

Nghĩ tới những bực bội mình phải chịu khi ở nhà họ Triệu, nghĩ tới những uất ức chính mình vì Triệu Tấn mà phải chịu những năm gần đây, Trịnh Bách Hợp dưới sự phẫn nộ bắt đầu đi tìm Triệu Tấn gây sự, chỉ là cô ấy càng gây sự thì Triệu Tấn lại càng sống tốt, anh ta được thăng chức, anh ta có được người vợ trẻ trung xinh đẹp, vợ anh ta thậm chí đã mang thai, mình đã ba mươi tuổi, lại chỉ cầm được chưa đến một nửa tiền lúc trước cha mẹ cho, một mình bỏ đi.

Trịnh Bách Hợp tiếp tục phiền muộn đến tận khi về già, cô ấy không thoát ra khỏi cái bóng của Triệu Tần, cả đời Triệu Tấn sống trong ánh hào quang, Trịnh Bách Hợp cực kỳ không cam lòng, cô ấy cảm thấy cuộc sống của mình cứ như vậy mà bị hủy, cô ấy không rõ vì sao con người không có đạo đức như Triệu Tấn lại có thể sống trong ánh hào quang cả đời, mà mình lại buồn khổ cả đời.

Cũng có thể do bị nội dung vở kịch ảnh hưởng, tâm tình Bách Hợp khó tránh khỏi hơi phiền muộn u ám, lúc này cô cũng chẳng quan tâm suy nghĩ tiếp về chuyện sưu tầm, trước tiên vẫn phải giải quyết nhiệm vụ trong tay rồi nói sau.

Gặp phải người đàn ông như Triệu Tấn trong nhiệm vụ cũng không phải mới lần đầu tiên, Trịnh Bách Hợp lúc trước yêu quá lâu quá sâu đậm, cho nên mới im lặng chịu hết thiệt thòi. Bách Hợp đứng lên khỏi chỗ ngồi trên xe buýt, nhìn năm mươi đồng trong tay, cô nhịn không được suýt nữa mắng chửi.

Nội dung câu chuyện lúc này là khi cô và Triệu Tấn sắp sửa bàn đến chuyện kết hôn, khi ấy Triệu Tấn cho rằng tiền bạc của hai người không lẽ lại phân chia rạch ròi, bởi vậy kiểm soát tiền lương khi đi ra ngoài của cô ấy, mỗi ngày chỉ đưa cho cô ấy ba mươi đồng tiền tiêu vặt, số tiền này bao gồm cả tiền ăn cơm và đi xe, tiền còn lại do anh ta phân phối, phần lớn đều giao vào tay mẹ anh ta. Năm mươi đồng trong tay Bách Hợp cũng là do cô ấy tích lũy vài ngày mới được.

Trước xuống xe tìm xe taxi ngồi lên, Bách Hợp nói địa chỉ chung cư bây giờ mình đang thuê tạm thời, xe taxi lập tức đi đến địa chỉ kia.

Thời tiết gần đây đột nhiên hạ thấp kinh khủng, lãnh đạo công ty cố ý muốn cho Trịnh Bách Hợp một cơ hội tốt, bởi vậy liên tục bận rộn khiến cô ấy ngã bệnh vô cùng nghiêm trọng. Đêm n qua sốt tới bốn mươi độ, thế nhưng Triệu Tấn lại ngủ say không thèm để ý gì đến cô ấy, hôm nay khó khăn lắm Trịnh Bách Hợp mới lôi kéo anh ta đưa đến bệnh viện, khi trở về hai người lại bởi chuyện ngồi xe buýt hay thuê xe taxi mà cãi cọ. Sau khi trở về, cơn sốt của Trịnh Bách Hợp không những không tốt lên ngược lại càng nghiêm trọng hơn, Triệu Tấn không để ý tới cô ấy, khiến bệnh tình của cô ấy càng ngày càng nghiêm trọng, hơn nữa cảm thấy cô ấy bệnh nặng không thể tiếp tục công việc, chạy đến trước mặt lãnh đạo công ty tự đề cử mình, cuối cùng đánh bại Trịnh Bách Hợp, tiếp nhận cơ hội công việc kia.

Khi Bách Hợp tiến vào trong nhiệm vụ, đúng lúc Triệu Tấn đưa cô từ bệnh bệnh viện về, Bách Hợp tiếp thu nhiệm vụ là khi ngồi ở trên xe buýt, chắc Triệu Tấn thấy cô bất tỉnh, vậy mà mặc kệ bạn gái bệnh nặng, cứ thế quay người đi trước. Tuy Bách Hợp không phải nguyên chủ, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn cảm thấy lạnh lẽo.

Đàn ông vô tình vô nghĩa hơn cũng thấy nhiều rồi, nhưng đàn ông bạc tình phụ nghĩa như Triệu Tấn thực sự cũng hiếm thấy.

Xe taxi dừng ở dưới tầng tiểu khu, vừa vặn năm mươi đồng, Bách Hợp lấy tiền ở trong ví da đưa tới, lúc cầm đồ của mình xuống xe, không biết có phải do cảm mạo chưa khỏe hay không, cô cảm giác đầu óc có  hơi choáng váng.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion16 Comments

  1. Bách Hợp và Lý Duyên Tỷ hình như bắt đầu có gian tình rồi. Sau khi kết thúc nhiệm vụ về lại tinh không Lý Duyên Tỷ vẫn ăn đậu hủ của Bách Hợp. Bách Hợp tỏ ra không thoải mái nhưng vẫn chìu theo. Mà Lý Duyên Tỷ bỏ hết mấy cái sưu tầm đủ thấy anh bắt đầu ghen rồi.
    Nhiệm vụ mới coi bộ dễ nè, chỉ cần thoát khỏi gã đàn ông tệ bạc đó là được rồi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Ôi chao ~ thân thế của anh Tỷ quá bá nha ~ Hoàng Tộc Chân Long ~ là Rồng cổ đại cơ đấy, hóng cảnh anh biến hình ghê ta :v Lúc trước thanh lãnh như thiên tiên trên trời mà giờ biến thành ma vương kiêu ngạo bá đạo chiếm giữ con nhà người ta như vầy, trong truyện này liệu anh có lại xuất hiện trong vai tổng tài bá đạo chiếm đoạt tôi hay không :v Hóng-ing

  3. Nguyen Thanh Quynh

    Ko biết lần này Lý Duyên Tỷ lấy lý do gì để bắt cặp với Bách Hợp. Hóng quá….

  4. Mình nghĩ a ấy đã ghen như z thì chắc sẽ xuất hiện thôi đời nào a chịu đứng nhìn BH thân mật ở bên người khác.

  5. thích quá đi, BH với LDT chính thức bắt đầu có tiến triển rồi, BH sẽ bị kiểm soát chặt chẽ từ bây giờ thôi. Thích LDT vô chung nhiệm vụ với BH quá. Thanks editor nhiều lắm nhé

  6. Tội nghiệp BH tỷ, do bị ghen mà mất luôn cả bộ sưu tầm phải khó khăn vất vả mới có được từ nhiệm vụ. Không biết hơi thở hoàng tộc có tác dụng ích lợi gì cho BH tỷ khi làm nhiệm vụ không nhỉ?

  7. Lý Duyên Tỷ gian xảo quá đi =))))))))) không biết trong thế giới này anh sẽ lấy thân phận gì xuất hiện bên cạnh Bách Hợp đây ta. Hóng truyện ~~~ mong sẽ có nhiều cảnh trả thù, ngược tra nam một cách dã man :v :v

  8. tình cảm của hai anh chị đã tiến triển lên một mức mới rồi.hi

    câu chuyện mới nghe ức chế vãi. mong chờ màn giải quyết của Hợp tỷ, sao trên đời lại có kẻ vô tình vô nghĩa, vô sỉ như vậy cơ chứ.hừ

    tks tỷ ạk

  9. ;97 Anh chị đã có gian tình, thùng giấm anh nhà đổ rồi đó và có xu hướng phát triển thành sông lươn gòi
    Bởi người ta nói con gái lấy nhầm chồng là khổ cả đời luôn, ko sai mà

  10. hzai… tỷ ca quả thật lợi hại, thế giới này ta tạo thì bỏ cái gì là quyền của ta( vẻ mặt vô tội). hợp tỷ cần phải cố lên nha…
    thế giới này coi bộ cũng dễ với tỷ rồi.
    team nhà mình vất vả rồi ạ!!!
    *-* *-* *-* *-* *-* *-* *-* *-* *-* *-*

  11. ủng hộ team editor :)))
    Tỷ ca thật lợi hại, dần dần đun nc luộc ếch Bách Hợp luôn, BH đúng kiểu bị bán rồi còn giupsp ngta đềm tiền =))))))))
    đoán đoạn sau khi BH choáng váng này sẽ gặp DT nè :3
    Yêu team editor nhiều nhiều nhiều <3

  12. lý duyên tỷ gian xảo quá trời, anh còn ghen bá đạo nữa không biết, cái gì không liên quan đến anh anh xóa hết đi của chị, hic, thiệt thòi cho chị làm những nhiệm vụ lần sau ghê, nhưng ấn ký của anh có tác dụng gì nhỉ, chưa gì đã đóng dấu chủ quyền con gái nhà người ta rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close