Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 573+574

5

Chương 573:  treo giá

Edit: Hue Man

Beta: Tiểu Tuyền

Chẳng qua nàng đã có cảm tình với cái Ô Giáp này rồi, quan trọng nhất là tài chính trong tay nàng cũng có hạn, sau khi mua Thứ Long Kích thì càng phải tính toán tỉ mỉ.

Cho nên nàng vẫn thờ ơ lạnh nhạt, thẳng đến Tiêu Y bị người ta dùng giá ba trăm bảy mươi vạn linh thạch bỏ vào trong túi, nàng mới khẽ thở dài một hơi.

Cưu Ma thấy kỳ nói: “Thở dài làm chi, người đã thích thì sao không mua?”

Ninh Tiểu Nhàn mặt mày nhăn nhó nói: “Còn không phải do nghèo sao?”

Gã sai vặt cùng Cưu Ma cũng nhịn không được nhìn nàng một cái, nghe cái liền hiểu.

Nàng thở dài một tiếng. Tri kỷ khó cầu. Đám người này không quản lý việc nhà, tất nhiên là không biết củi gạo dầu muối đắt. Nói cho cùng, nàng vẫn không dư dả tiền a!

Kế tiếp, nàng lại đứng ngoài quan sát tình huống mấy buổi đấu giá khác, chỉ cảm thấy mở rộng tầm mắt. Thứ nhất là bảo vật nhiều vô số, làm nàng hoa cả mắt; thứ hai là tỷ phú thật sự quá nhiều, động một tí giá sau cùng là trăm vạn, mấy trăm vạn linh thạch, nàng chính tai nghe được một kiện đồ vật đắt tiền nhất, giá sau cùng cũng phải hơn ngàn vạn linh thạch.

Hai canh giờ sau, Ngô quản sự mới từ kích động đi trở về, đem đơn định giá đưa cho nàng, đồng thời đứng ở bên cạnh giải thích:

” Kiện pháp khí ‘Luân Hồi đài’ này tác dụng khá đặc thù, có thể đem người nhốt vào trong khốn cục vô tận của Luân Hồi. Tuy nói là loại phụ trợ, nhưng nếu dùng tốt, tính sát thương cũng khá là to lớn, là tinh phẩm hiếm thấy trong huyễn trận, chủ nhân đời trước lại là danh nhân, cho nên Giám Định Sư đối với nó đánh giá rất cao, đáng tiếc mặt kính bên trên đã có hai vết nứt rồi, pháp khí này hiệu dụng chắc chắn sẽ giảm bớt đi nhiều, hơn nữa tối đa chỉ có thể cho phép địch nhân chạy ra hai lần sẽ toàn diện tổn hại, cho nên trên giá cả cũng giảm bớt đi nhiều. Ninh trưởng lão, ngài có định sửa chữa nó không? Trong Giám Định Sư của Thiên Thượng Cư, có người chuyên sửa chữa pháp khí, ngài chỉ cần giao mười lăm vạn linh thạch, là có thể khiến cho nó rực rỡ như mới.”

Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn liếc nói: “Chém gió! Trên tờ đơn này viết Luân Hồi đài định giá chỉ có 60 vạn linh thạch, trả lại mười lăm vạn linh thạch sửa chữa tốt lại có thể thế nào, ta có thể cầm nó bán được giá gấp đôi sao?”

Ngô quản sự cười khan một tiếng nói: “Không thể, đã sửa xong cũng ước chừng bán được tám mươi vạn linh thạch. Hắc hắc. Chê cười rồi, đây là nghề nghiệp bản năng của ta.”

Về phần Phản Nhan Đan. Thiên Thượng Cư giá cả định ra hơi thấp, mỗi miếng chỉ có 35 vạn. Mười miếng Phản Nhan Đan cũng không quá đáng là 350 vạn linh thạch. Ngô quản sự thấy nàng nhíu mày, liền tranh thủ thời gian giải thích nói: “Phản Nhan Đan hiệu quả mặc dù tốt, nhưng lại căn cứ vào dược hiệu của Duyên Thọ Đan phát huy mà được, Duyên Thọ Đan bên trong hội đấu giá của Bạch Ngọc Kinh  mỗi miếng chỉ có giá là hai mươi vạn bạch ngân.”

Giám Định Sư của Thiên Thượng Cư quả nhiên tài ba, vậy mà có thể đoán được quan hệ giữa Phản Nhan đan cùng Duyên Thọ Đan. Ninh Tiểu Nhàn hơi hờn nói: “Vô luận Duyên Thọ Đan cùng Phản Nhan Đan có liên quan gì, thiên hạ cũng tìm không ra đan dược nào kỳ hiệu như vậy. Cái định giá này có phần không hợp lý.” Nàng mặc dù nói như thế. Nhưng mười miếng Phản Nhan Đan có thể kiếm về một nửa giá tiền Thứ Long Kích cũng không tệ rồi. Phải biết, Phản Nhan Đan cơ hồ là thành phẩm không hao tổn gì đấy, bán đi chính là tay nghề của Trường Thiên.

Thịt Xích Ngư, ăn liền không bệnh. Hiệu dụng này nghe rất trâu bò, đáng tiếc cơ hồ chỉ có phàm nhân cần đến, Tu tiên giả muốn sinh bệnh hơi khó, cho nên mỗi một khối định giá chỉ có năm ngàn Linh thạch mà thôi. Cân nhắc đến linh thạch cùng ngân lượng tỉ suất hối đoái, cái giá này đối với phàm nhân mà nói đã không thấp.

Tờ đơn trên kể ra giá cả của vài loại đan dược khác, cùng giá cả nàng nghĩ không khác biệt lắm. Cũng coi như công bằng.

Sau đó là thần bút “Kinh Phong vũ” có được từ một phân thân của Âm Cửu U. Cho tới bây giờ, thứ này ngoại trừ Đồ Tẫn cùng Âm Cửu U là hồn tu, đoán chừng chỉ có Tu tiên giả trước khi chết nhất định lưỡng bại câu thương mới dám dùng. Thuộc về đại sát khí vừa tổn hại người lại gây bất lợi mình.

“Nhờ phúc của ngài, ta ngược lại lần đầu tiên thấy được tràng diện  náo nhiệt của thương hội mà đã nhiều năm chưa từng thấy qua, lần giám định này đã bỏ ra thời gian rất dài hơn phân nửa là vì cây bút này.” Ngô quản sự cười nói, vì thần bút này mà đám Giám Định Sư mặt đỏ tới mang tai, thiếu chút nữa nhao nhao đánh chung một đám.

Một bên cho rằng, hiệu dụng  cây thần khí này là Thông Thần, có thể dẫn động thiên địa lực lượng cho mình dùng. Có hiệu quá Nhất Ngôn Cửu Đỉnh, đây đã là đạt đến phạm trù của thần khí. Lẽ ra phải đưa ra cái giá cao; một bên khác lại cho rằng, điều kiện sử dụng “Kinh Phong vũ” hà khắc. Chữ vẽ ra uy lực càng lớn, lực hấp thụ mạng sống con người thì càng nhiều, không phải pháp khí thông thường Tu tiên giả có thể tùy tâm sở dục sử dụng, thậm chí không nên quy vào hạng pháp khí  mà nên xưng là kỳ vật, đương nhiên càng chưa nói tới là thần khí, cho nên giá trị nó không  vượt qua 500 vạn linh thạch.

“Cuối cùng thì sao?” Hai bên lão gia hỏa này cũng thật sự là có tinh thần học giả, chỉ là giá cả trên tờ đơn lại là một mảnh trống không, lại có ý gì?

Ngô quản sự cười khan một tiếng nói: “Cuối cùng vẫn là không có tranh giành ra kết quả. Cho nên các lão tiên sinh có muốn đợi đến lúc ngài thực sự định cầm thần bút này đi ra bán, bọn hắn một lần nữa cân nhắc lại.”

Định giá một lần nữa sao? Nàng xấu hổ. Nói đi nói lại, kỳ thật là tạm thời không cách nào định giá chứ sao.

Có vẻ như là trong tay nàng còn một kiện bảo vật là :Tụ Bảo Bồn. Chỉ là thứ này mới về trong tay nàng không lâu, Kính Hải Vương Phủ lại đang truy tìm tung tích của vật này, mạo muội lấy ra trước mặt công chúng thể hiện thì không tốt lắm.

Nàng lắc lắc đầu rồi nhìn hội đấu giá tầng thứ nhất. Tầng này bán chính là các thức nguyên vật liệu, cũng kể cả kim loại mà Vô Điện một mực chú ý. Không thể không nói, thằng này quả nhiên rất kén chọn, thứ để ý đều là Thiên Ngoại Thiên Thạch, kim loại cấp bậc như kim đáy biển này một mảnh lớn như trái bồ đào cũng phải mất gần một ngàn linh thạch. Đã đưa nó mang vào đây rồi, nàng cũng sẽ trong phạm vi đủ khả năng đó thỏa mãn yêu cầu của hắn, huống chi năng lực đặc thù của Vô Diện từng gia chủ đều quý trọng đấy.

Nàng dựa theo yêu cầu của Vô Diện, đem những kim loại nó nhìn trúng từng cái mua đi, linh thạch bất tri bất giác lại tốn hơn bảy mươi vạn. Lại để cho nàng tiêu tốn như thế, yêu quái Dịch Kim cũng có chút ngại ngùng, co lại thành một quả cầu bạc cọ cọ trên ngón tay nàng, đột nhiên kịch liệt mà run rẩy lên!

Đây là làm rồi sao, sinh mệnh kim loại cũng có được chứng bệnh động kinh sao? Trong khi nàng ngạc nhiên , Vô Diện đột nhiên hướng nàng phát tới một đạo tin tức: “Ta muốn, ta muốn, cái này!” Đúng là lời nói đều không nối liền ăn khớp.

Lấy bản tính lãnh đạm của nó, tỉnh táo trấn định khổ tu nhiều năm, có đồ vật gì đó có thể làm nó thất thố như này? Ninh Tiểu Nhàn tức giận nói: “Ngươi muốn, ngươi muốn, cái gì? Lại không nói rõ ràng là cái nào?” Còn muốn muốn muốn muốn nữa, đây là khát khao bao nhiêu năm à?

Vô Diện vội vàng nói: “Vật này, tầng thứ mười ba đang đấu giá. Ta ăn nó, lập tức có thể tấn giai!”

Nàng giương mắt nhìn, vật đấu giá ở tầng thứ mười ba không phải nguyên vật liệu rồi, mà là “Kỳ vật” . Trêu chọc được Vô Diện xuân tâm nảy mầm, tình khó kìm chế là một tảng đá màu đen mà đấu giá sư đang  giới thiệu.

Là ảo giác của nàng sao? Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, sao lại cảm thấy hình dạng thứ này thoạt nhìn giống như cứt vậy? Nàng lại ngưng thần lắng nghe, không khỏi quýnh lên :

Quả nhiên, quả nhiên đúng a!

Thứ này, lại là vật bài tiết của Thực Thiết Thú.

Thực Thiết Thú cũng là một loại dị thú kì lạ, trong thực đơn của nó dĩ nhiên không chỉ có sắt, cái chữ “Thiết” này đại điện cho kim loại, ý là nó không ăn phàm vật không uống nước, chỉ ăn các loại kim loại. Bởi vì cái gọi là ăn cái gì thì ra cái ấy, Thực Thiết Thú sau khi nuốt vào đại lượng kim loại trải qua đường ruột tiêu hóa, bài tiết đi ra cũng là kim loại, hơn nữa là kim loại hoàn toàn dung hợp cùng một chỗ. Mọi người đều biết, nhiều loại kim loại dung hợp cùng một chỗ sẽ biến thành kim loại mới , hữu dụng hay là rác rưởi, mấu chốt ở chỗ thành phần pha trộn cân đối.

Cho dù có người nuôi dưỡng, thì chỉ số thông minh của Thực Thiết Thú cũng cực kỳ thấp, ăn cái gì cũng sẽ không nghiêm khắc mà dựa theo tỉ lệ Hoàng Kim để bài tiết ra, cho nên hỗn hợp kim loại nó sinh ra trong đó, 90% đều là phế kim loại, nhưng cũng có ngẫu nhiên một hai lần, nó có thể sản xuất ra kim loại mới tỉ lệ cực kỳ hoàn mỹ. Ví dụ như kim loại đang được đấu giá ở tầng thứ mười ba thì lóe ra những tia sáng màu trắng bạc. Có lẽ cũng chính là bởi vì sáng bóng như vậy, mới bị phát hiện và đưa tới Bạch Ngọc Kinh.

Giám Định Sư của Thiên Thượng Cư quả nhiên rất cao minh, thuộc tính đại biến của kim loại Thực Thiết Thú sinh ra, thường thường trở nên kỳ lạ quý hiếm cổ quái, như vậy cũng có thể giám định ra!

Ninh Tiểu Nhàn nghe đến đó, lập tức hiểu được: “Thì ra Thực Thiết Thú rõ ràng có thể đem nhiều loại kim loại dung hợp thành đặc chủng thép hoặc hợp kim!” Không cần lò luyện nhiệt độ cao, sinh vật này chỉ dựa vào dạ dày chính mình có thể làm được điểm này, quả nhiên là thiên hạ to lớn không thiếu cái lạ.

Lúc này đấu giá sư nói: “Trải qua quyền uy giám định, Thực Thiết Thú này hẳn là nuốt luôn một loại kim loại hiếm thấy tên là Khoa Trương Ngân, cho nên khối hỗn hợp kim loại này có thể kéo dài và dát mỏng vô cùng tốt.” Từ trong mâm trước mặt lấy ra một sợi tơ bạc biểu diễn cho tất cả mọi người xem, cái tơ bạc này yếu ớt như tóc, nhưng chiều dài lại đạt tới gần ba thước, “Cái này là Luyện Khí Sư của chúng ta từ trong kim loại lấy ra một khối nhỏ hạt gạo mà rèn thành đấy.”

Người có chút thưởng thức luyện khí cũng biết, thần binh lợi khí tính chất cũng không phải càng cứng rắn càng tốt, có câu gọi là “Kiên cường dễ gãy”. Đặc tính của loại kim loại này, đúng là rất nhiều binh khí cần thiết, cho nên người định cạnh tranh cũng không ít. Ninh Tiểu Nhàn nhìn xem bộ dáng Vô Diện xao động , đành phải tham dự đấu giá, thẳng đến dùng giá cả tám vạn linh thạch, mới đem cái hỗn hợp kim loại to cỡ nắm tay này lấy về.

Vô Diện có sinh mệnh đặc thù, ngày cả Ngọc Cao cũng không cách nào tăng lên thể chất của nó, cho nên người này muốn như thế nào tấn giai, liền chính nó đều nói không rõ ràng. Nàng nghe rõ đặc tính của khối kim loại này rất giống kim loại hiếm thấy trên địa cầu, nên hiểu Vô Diện vì cái gì mà nhất định phải có được nó. Có điều Vô Diện phải làm sao ăn khối kim loại này? Khục, nàng tự mình bổ não một phen, liền không rét mà run.

Kỳ thật nàng cũng biết mình ngạc nhiên quá mức rồi, Vô Diện là không có giới tính, yêu quái vô hình thể, khả năng lớn nhất là cắn nuốt kim loại, đem nó dung hợp đến thân thể của mình. Lại nói, trong thế giới trước đây của nàng, vô luận là Miêu Thỉ (cức mèo) Cà Phê (cà phê Chồn) hay là Trùng Thỉ Trà, đều là xa xỉ phẩm giá trị cực kỳ đắt đỏ, đều có một nhóm lớn người ủng hộ, còn phát ngôn là vì yêu cái mùi vị kia, dân chúng bình thường trong túi chỉ mang hai mươi hai lạng bạc kia căn bản mua không nổi .

Nàng lại quan sát mấy buổi diễn khác, thẳng đến gã sai vặt nhẹ giọng nhắc nhở nàng giờ Dậu đã tới, buổi đấu giá hôm nay gần tới khâu cuối cùng, nàng mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.

Chương 574: ngươi nói không kết thì không kết sao?

Khi Ninh Tiểu Nhàn trở về khách sạn nghỉ ngơi thì trời đã tối rồi.

Lúc Kim Mãn Ý tìm tới tận cửa, nàng vừa lúc đang uống canh gừng Hồng Tảo Ô do khách sạn tặng cho mỗi một vị khách nhân.

“Kim đại tỷ, khách quý à nha.”  Miệng nàng uống chén chè nhỏ, không ngạc nhiên về việc Kim Mãn Ý có thể tìm được nơi nàng ngủ lại. Canh gừng cùng táo đỏ lăn đường vốn không phải là thứ gì quý trọng, chẳng qua chén trong tay nàng chẳng những để củ gừng vào, còn cố gắng nấu cho mùi vị thật nồng, uống vào miệng rất ngọt nhưng cũng rất cay, cho dù là trước đó tay chân có hai phần lạnh buốt, sau khi uống hết cũng thấy giữa mũi miệng tỏa ra ấm áp, chỉ chốc lát sau toàn thân đều có chút đổ mồ hôi.  Nước chè  này vốn có tác dụng làm ấm lòng, đối với nữ tử cùng người có dạ dày hàn càng có hiệu quả, đầu bếp vì muốn thỏa mãn khẩu vị của khách, trong nước chè còn bỏ thêm một trứng gà, ngược lại có vài phần tương tự nước chè kiểu Quảng mà nàng đã ăn ở Hoa Hạ.

“Ta biết rõ sau khi ngươi rời khỏi Kính Hải Vương Phủ nhất định sẽ tới Bạch Ngọc Kinh tăng thêm hiểu biết.” Trong lời nói mang thêm vị cay nghiệt, ngay cả bản thân Kim Mãn Ý cũng nhíu nhíu mày, nàng vốn là không muốn nói những lời như thế, nào biết lời nói đến bên miệng lại thành như vậy.

Hơn nữa, đối phương thấy nàng đến thăm ngay cả chén nhỏ kia cũng không buông ra, cho thấy được tâm tính rất buông lỏng, một chút cũng không thấp thỏm không yên như nàng vậy. Trong nội tâm nàng không khỏi có vài phần tức giận, lại có vài phần hiếu kỳ: nàng là nữ nhi gia được nuôi dưỡng trong Phú Quý, đều có một sự kiêu ngạo, nhưng ngược lại đối phương dựa vào cái gì? Một nữ tử ngay cả bối cảnh hậu trường đều không có, làm sao có thể dưỡng thành khí chất hờ hững tự nhiên như vậy?

Nàng không biết, nếu thời thời khắc khắc phải đối mặt với một đầu thần thú uy thế cường đại dài hơn ba năm, đổi là nữ tử khác cũng có thể bình tĩnh như vậy đấy.

Ninh Tiểu Nhàn không ngẩng đầu lên nói: “Mục đích đến Kim Đô của Kim đại tiểu thư chẳng lẽ không giống với ta?”

Giống với nàng? Kim Mãn Ý sững sờ, sau đó mới kịp phản ứng Ninh Tiểu Nhàn hỏi nàng phải hay không cũng “Đến Bạch Ngọc Kinh tăng thêm hiểu biết?” Trên mặt không khỏi đỏ lên, nhưng vì trong nội tâm nàng có việc, cũng không có tâm tình cãi nhau, chỉ hơi bĩu môi một cái nói: “Mỗi lần Bạch Ngọc Kinh này ta đều tới, bảo bối gì chưa thấy qua…” nói đến nơi đây, đột nhiên im ngay không nói.

Nàng chờ đối phương mở miệng tới hỏi, nữ nhân đối diện này chỉ lo uống canh gừng, như là không nghe thấy lời của nàng. Trong gian phòng lập tức trầm mặc xuống.

Nàng nhịn nhẫn, lại nhịn nhẫn.

Chén trên tay đối phương cũng không lớn. Tại sao chén canh gừng này giống như là vĩnh viễn uống không hết vậy?

Cứ thế đã qua hơn mười hơi thở, vẫn là Kim Mãn Ý thiếu kiên nhẫn trước, mở miệng nói: “Ninh Tiểu Nhàn. Hôm nay ta có việc tìm ngươi.”

Ninh Tiểu Nhàn rốt cục đem chén nhỏ để lên trên bàn, hai tay cụp xuống đặt tại trên gối, lộ ra bộ dáng nghiêng tai lắng nghe.

Kim Mãn Ý trên mặt ửng đỏ, cắn răng mới nói: “Ngươi có phải là rất thích Mịch La không?”

Ninh Tiểu Nhàn mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thì nhảy dựng. Cẩn thận dò xét  Kim Mãn Ý trước mặt, đầu tiên chú ý tới đúng là nàng không mang thị nữ. Vậy thì hiểu rồi, nàng tìm mình, làm vậy là vì chuyện cực kỳ tư mật, cả thiếp thân tỳ nữ cũng không được biết. A, Ninh Tiểu Nhàn rất không thích loại cảm giác này, giữa nàng và kim Mãn Ý không có thân mật đến mức có thể chia sẻ trọng đại bí mật gì à nha? Với thân phận của Kim đại tỷ, việc có thể làm nàng mở miệng thỉnh cầu mình dĩ nhiên không phải chuyện hay.

“Tại sao nói ra lời ấy?” Nàng nhếch một bên lông mày, lộ ra vài phần kinh ngạc.”Ta và Mịch La công tử chỉ gặp qua mấy lần mà thôi.” Lời nói của nàng là sự thật, số lần cùng Mịch La gặp mặt xác thực không nhiều lắm, ba năm này cộng lại thì gặp qua bốn, năm lần mà thôi.

Khóe miệng Kim Mãn Ý lộ ra một nụ cười lạnh nói: “Ánh mắt của hắn nhìn ngươi rất khác biệt đấy. Đừng cho rằng ta không biết, ta… ta nhìn thấy rất rõ ràng.” Nàng đi theo bên cạnh Mịch La, phát hiện mấy lần hắn nhìn Ninh Tiểu Nhàn, trong mắt đều là thưởng thức cùng yêu thích,  khác hẳn lúc nhìn nữ nhân khác. Chính Kim Mãn Ý cũng là nữ nhân, đối với phản ứng của hắn tất nhiên rất là nhạy cảm, càng làm nàng buồn bực chính là Mịch La không chút nào che dấu loại tình cảm này, biểu lộ ra trước mặt nàng mà không chút kiêng kỵ.

Hắn căn bản là xem nàng như vô hình. Cho dù nàng đối với đại yêu quái này không có cảm tình, thì vẫn cảm thấy không thể chịu đựng được.

Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu nói: “Nếu như hôm nay ngươi đến là tìm ta hỏi tội, thế thì thật xin lỗi rồi, ta sẽ không vì việc căn bản không có này mà cảm thấy đuối lý.” Người nàng thích cũng không phải Mịch La, Kim Mãn Ý cơ hồ đem sự chán ghét đối với nàng đều ghi trên mặt, chẳng lẽ nàng còn đi thích nữ nhân nuông chiều khinh cuồng này sao? Chọc giận nàng, cũng đừng trách nàng đem nữ nhân này trực tiếp ném ra bên ngoài.

“Ta không phải tới hỏi tội  ngươi.” Kim Mãn Ý cắn cặp môi đỏ mọng nói: “Ngươi biết không, còn ba tháng nữa ta phải gả cho Mịch La rồi…”

“Ta đã nhận được thiệp mời của Phủ chủ phủ Phụng Thiên phát tới rồi.” Ninh Tiểu Nhàn lên tiếng ngắt lời nói: “Chúc mừng, đến lúc đó ta chắc chắn sẽ tặng một hậu lễ.” Mịch La cùng Kim Mẫn Ý kết hôn, liên quan gì đến nàng.

Kim Mãn Ý bị nghẹn, giận dữ: “Ngươi nghe ta nói xong đã.” Nàng ngẩng đầu lên thật cao, đột nhiên dùng khẩu khí ban ân huệ lớn nói tiếp, “Ta, ta nguyện ý đem vị trí tân nương tặng cho ngươi!”

Cái..dề?

“…” luồng sét này đánh xuống, Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, miệng của mình nhất định đã há thành chữ o.

Khụ, công phu trấn định vẫn học không tới nơi tới chốn, nàng thật sự là thẹn với Trường Thiên.

Kim Mãn Ý nhìn nàng mắt trợn lên, miệng khẻ nhếch, còn tưởng rằng nàng vui mừng đến mức không nói ra lời, nên tranh thủ thời gian đánh sắt khi còn nóng, nói tiếp: “Mịch La là thân phận bậc nào, tài mạo hạng gì? Nếu ngươi gả cho hắn, nữ tử trong thiên hạ chỉ sợ đều phải đố kỵ chết thôi. Chỉ cần ngươi khiến Mịch La từ hôn, ta liền đi khuyên phụ thân đồng ý…”

Ninh Tiểu Nhàn phục hồi tinh thần, đem miệng khép lại, không thể không cắt lời nàng ta lần nữa: “Chờ một chút, sao Kim đại tỷ lại hào phóng như thế? Đã có phu quân mỗi người cực kỳ hâm mộ, vì sao cam lòng nhường cho ta?”

Kim Mãn Ý cười lạnh nói: “Ta là nhân loại, không thích yêu quái. Dù cho Mịch La lớn lên rất tốt nhưng cũng là yêu thân biến hóa mà ra, ta đối với yêu quái không có hứng thú.”

Lời này của nàng thốt ra nhanh như vậy, chắc là trước đó trong bụng đã ngẫm qua mấy lần đi? Ninh Tiểu Nhà rất dứt khoát thở dài một hơi nói: “Người nọ là ai?”

Kim Mãn Ý khẽ giật mình nói: “Ngươi cái gì?”

“Ta ——” Ninh Tiểu Nhàn ngẩng đầu nhìn nàng, trên mặt không có chút tươi cười, gằn từng chữ, ” Nam nhân ngươi thích, là ai? Có thể làm cho ngươi cam lòng không gả cho Mịch La.”

Những lời này rất nặng! Kim Mãn Ý lập tức tức giận đến thân thể đều run rẩy nhẹ: “Nói bậy! Ta chưa từng… thích nam nhân khác, ta chỉ là không muốn gả cho yêu quái! Không muốn cùng nam nhân không có tình cảm có quan hệ thông gia!”

Quan hệ thông gia? Tại Kính Hải Vương Phủ, Mịch La đã từng đề cập qua, hôn sự của hắn và Kim Mãn Ý chẳng qua là quan hệ thông gia giữa Phủ Phụng Thiên cùng Tế Thế Lâu mà thôi. Thái độ hắn đối đãi hôn sự này là rất tùy ý. Dùng hôn nhân đến củng cố quan hệ hai thế lực lớn, không riêng là tại Hoa Hạ, tại đây cũng đồng dạng thịnh hành.

Nếu xuất phát từ phương diện này Kim MãnÝ không muốn gả cho Mịch La cũng xem như hợp tình hợp lý. Trên đời có ít người trời sinh là xem không hợp mắt đấy, dù đối phương lớn lên xinh đẹp, hoặc là ngọc thụ lâm phong. Đáng tiếc, Ninh Tiểu Nhàn hiểu rất rõ nàng ta, còn rõ hơn cả bản thân cô ta.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn nàng, không nói tiếp. Kim Mãn Ý biết rõ nàng đang tại ước định sức nặng của những lời này, lại không hiểu mà có chút thấp thỏm không yên, nhưng sự việc nếu có thể hoàn thành thì về sau trời cao đất rộng cũng không cần cấm kỵ, trong nội tâm liền dâng lên ngọn lửa nóng.

Đại tỷ, ánh mắt kia của ngài thể hiện cuồng nhiệt như khi lâm vào tình yêu, thực cho rằng người ngoài đều là mù sao? Ninh Tiểu Nhàn âm thầm cười lạnh, lại thản nhiên nói: “Ngươi đã không muốn thành hôn, sao không đi thuyết phục Mịch La, ngược lại chạy đến chỗ của ta bỏ công sức?”

Kim Mãn Ý đem môi đều mím thành một đường thẳng tắp nói: “Nếu như ta mở miệng thỉnh cầu, hắn, hắn sẽ không đồng ý. Cha ta từng nói qua, thế lực của Tế Thế Lâu đối với Mịch La rất quan trọng.”

Ninh Tiểu Nhàn từ trong mắt nàng thấy được một tia sợ hãi. Nàng rất sợ hãi Mịch La?

Được rồi, vấn đề này thật ngu xuẩn. Một yêu nghiệt âm hiểm công tâm kế như vậy, ai không sợ? Nàng giống như cười mà không phải cười nói: “Ngươi đã biết quan hệ thông gia này đối với Mịch La rất quan trọng, vì sao lại muốn ta tìm hắn từ hôn?” Thấy Kim Mãn Ý kinh ngạc đến miệng khẽ mở, lại nói tiếp, ” Nếu Mịch La đi từ hôn thì sẽ không được Kim gia ủng hộ.”

Kim Mãn Ý sững sờ, thốt ra nói: “Ngươi, sau lưng ngươi không phải có Ẫn Lưu sao? Nếu như hắn được Ẩn Lưu ủng hộ, chắc hẳn không kém gì Kim gia trợ giúp. Lại nói, nếu như nữ tử cực kỳ yêu một người, vô luận như thế nào cũng sẽ nguyện ý vì hắn trả giá tất cả… Chẳng lẽ ngươi không phải như thế?” Ẩn Lưu là yêu tông,  Phủ Phụng Thiên cũng là yêu quái thiên hạ, hai nhà nếu quan hệ thông gia chính là yêu quái một nhà thêm thân, qua xứng đôi rồi, cô gái này còn đang suy nghĩ cái gì?

Không thể tưởng được Kim Mãn Ý cũng có thể nói ra lời triết lý như vậy. Ninh Tiểu Nhàn nhất thời tức cười. Hoàn toàn chính xác vì người thương, nàng nguyện ý bỏ tất cả, nhưng mà người này cũng không phải Mịch La à nha. Lời này của Kim Mãn Ý cũng lại một lần nữa bại lộ tâm sự của mình.

Nàng cực kỳ yêu một người. Cảm giác chán ghét của Ninh Tiểu Nhàn đối với nàng rốt cục giảm đi ba phần, dùng thân thế cùng dung mạo của nàng, nếu không phải trong nội tâm cực kỳ yêu thích, như thế nào lại làm ra chuyện này?

Nàng rủ xuống đôi mắt, rốt cục không hề đùa nàng ta nữa: “Ta tất nhiên là như thế, chỉ là người ta yêu  cũng không phải Mịch La.” trong ánh mắt khó có thể tin của Kim Mãn Ý nàng tiếp tục nói, “Cho dù ta thích hắn, nhưng Mịch La là nam tử có thân cư địa vị cao như vậy, cũng sẽ không bởi vì sở thích cá nhân mà làm ra hành động khinh suất. Kim đại tỷ, hôn nhân này của ngươi chỉ sợ là không hủy được rồi.”

Kim Mãn Ý khẩn trương, liên tục nói: “Ngươi không thử sao biết?”

“Thử cái gì?” Ninh Tiểu Nhàn khẽ cười nói, “Cho ngươi thất vọng rồi, người ta ái mộ trong lòng không phải hắn. Cho nên, ta lực bất tòng tâm!” Bốn chữ cuối cùng này chém đinh chặt sắt.

Nàng đề cao âm lượng: “Thanh Loan, tiễn khách.”

Kim Mãn Ý khó thở nhưng rốt cục vẫn phải đầy mặt thất vọng mà thẳng bước đi. Ai cũng không hỏi qua, vì cái gì Kim Mãn Ý không đi tìm cha mình cầu xin từ hôn. Tôn sư chấp chưởng nhất phái phần lớn là chủ nhân nói một không hai.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn qua bóng lưng của nàng nhịn không được lắc đầu. Nếu như đổi thành nàng là kim Mãn Ý, sớm đã bắt đầu lo lắng an nguy của mình rồi, sao có lòng dạ thanh thản tại Thành Đô Linh cùng người khác tranh giành Hải Loa châu, quá rảnh rỗi sao? Nhìn nàng, lại nghĩ đến Hoàng Phủ Minh, cùng là tiên nhị đại, sao chỉ số thông minh cùng tình thương của hai bên chênh lệch lớn như vậy chứ?

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion5 Comments

  1. Cứ nghĩ là TN sẽ thu bảo giáp vào trong tay cơ đấy. Ai da lần này mới thấy hoá ra tN nhà ta còn nghèo lắm. Chưa đủ giàu có rồi cần cố gắng nhiều nữa.
    Vô Diện lần này nhìn trúng đồ tốt cho nó cũng nhiều nhỉ. Nhất là miếng kim loại hỗn hợp cuối cùng kia. Nó tấn giai thì lại tăng thực lực phụ vụ TN rồi.
    Ta cứ nghĩ là KMY yêu thích ML chứ. Nhưng rốt cuộc ai làm cho KMY yêu đến mức muốn buông bỏ trọng trách với gia tộc để huỷ hôn với ML đây. Nhưng tìm TN thì sai người rồi. Vì TN nhà ta có TT ca rồi.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  2. Cái thứ mà Vô Diện truy cầu thật không dám khen tặng. Nghe thấy tởm rồi. Tưởng tượng hắn ta hấp thu càng thấy kinh hơn. Ta chờ đợi hội đấu giá có Minh Hỏa lưu ly kiếm mà không thấy. Rốt cuộc nó ở đâu. Kim Mãn Ý không ngờ đòi từ hôn Mịch La. Nàng ta thích ai. Mong chương sau.Cảm ơn editor

  3. Đoạn NTN nói chuyện với Ngô quản sự về luân hồi đài mà dùng từ ‘ chém gió ‘ ta thấy không hợp lý lắm, vì đó là từ ngữ hiện đại a~ theo ta thấy thì để lừa đảo , lừa gạt hoặc từ nào khác đó thì hơn a~

    Có hiệu quá Nhất Ngôn Cửu Đỉnh => hiệu quả
    Tầng này bán chính là các thức nguyên vật liệu mà Vô Điện một mực chú ý
    => các thứ nguyên vật liệu
    => Vô Diện
    Sau lưng ngươi không phải có Ẫn Lưu sao => Ẩn Lưu

    Hắc hắc cảm ơn editor nha nha !!!

  4. Làm con nhà thế gia đâu có sướng tình yêu cũng không được lựa chọn, hôn nhân phải dựa vào lợi ích gia tộc. Không biết Kim Mãn Ý có đến được với tình yêu của mình không

  5. Ôi nói chung cái này k đứng về phía nữ 9 đượ. Thực sự điểm mình ghét nhất ở nữ 9 là k rõ ràng. Đã có nam 9 r mà còn kiểu cứ lâu lâu thả thính vs quyền thập phương và mịch la

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close