Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 567+568

7

Chương 567: Chứng Cứ Mai Một

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Hắn vẫn cứ duy trì tư thế như vậy. Mãi tới khi chút lửa cuối cùng bị hít vào trong bụng hắn, mới ngậm chặt miệng lại, lại không nhịn được nấc lên một tiếng. đây là thiên phú thu phục hỏa của Hỏa sư tử, có thể hút ngọn lửa vào trong bụng. Chẳng qua, điều này cũng chỉ giới hạn với một số đẳng cấp hỏa lực, nếu hắn dám đem huyền minh chân hỏa của Trường Thiên hoặc Ninh Tiểu Nhàn nuốt vào bụng, sợ rằng sẽ nứt bụng đứt ruột ra mất.

Nhưng vô luận như thế nào, ngón đòn này hay hay kém thì ngọn lửa cũng đã được dập tắt, có người cả kinh nói “Người Lý gia sao rồi, lửa lớn như vậy …” Lửa lớn như vậy nhưng không thấy người của gia đình này xuất hiện, chỉ sợ đã gặp bất trắc.

Một nhà Lý gia ở nơi này cũng là người tốt, lập tức không ít người đẩy lụi khói bụi tiến vào bên trong, muốn tìm kiếm họ. Nhưng mọi người mới đi vào liền cả kinh mở lớn mắt.

Cửa thùy hoa ở Lý gia đã bị đại hỏa thiêu rụi, bức tường đổ sụp xuống lộ ra hậu viện. Cửa thùy hoa này có kiến trúc rất thú vị, bởi vì trải qua hỏa hoạn mái hiên lại không có rơi xuống, vẫn rủ trên cột trụ, phía dưới còn có một loạt thùy châu rơi xuống, hoa văn cùng màu sắc bình thường. Cánh cửa này cũng đáng chú ý, vì nó là ranh giới giữa nội viện và ngoại viện, ngoại viện vốn dùng để tiếp đãi khách nhân, nội viện là nơi sinh hoạt của gia đình, người ngoài không thể tùy tiện xuất nhập, quy định này ngay cả nam bộc trong nhà cũng phải chấp hành. Mọi người thường nói ‘Đại môn không ra, cổng trong không bước” – cổng trong – chính là để chỉ cửa thùy hoa này.

Thành phần gia đình Lý gia đơn giản, hàng xóm phụ cận cùng Lý gia có quan hệ khá tốt, cũng có người chạy vào bên trong gặp mặt nữ quyến, dĩ nhiên cũng chưa từng đi đến trong nội viện, giờ phút này cửa thùy hoa đã đổ nát, rối rít nối đuôi nhau đi vào, tìm hành tung của những người Lý gia. Kết quả …

Hậu trạch Lý gia lại chỉ có mấy gian sương phòng nhỏ, nhưng lại khác ở chỗ nhà kho rất lớn. Người tới đều ngạc nhiên. Nhà kho này có ít nhất hơn mười gian, lúc này cửa lớn nhà kho mở rộng. Xem ra lửa lớn ban đầu là từ nơi này tràn ra, đồ vật bên trong bị lửa lớn thiêu sạch.

Chẳng ai ngờ rằng, hậu viện Lý gia lại có nhà kho khổng lồ bí ẩn như vậy.

Trong đám người có không ít tu sĩ, cũng là hạng người mắt sáng như đuốc, một ánh mắt quét tới những thứ chưa bị thiêu hủy trong nhà kho, ánh mắt giống như bị nam châm hút lại, không thể rời đi.

Hải trung kim, thiên ngoại vân thiết, xích tinh, còn có nội đan yêu quái muôn hình muôn vẻ, pháp khí. Nửa đoạn còn sót lại của huyết linh chi ngàn năm, ngọc sâm … Tùy tiện cầm một vật ra ngoài là có thể chống đỡ được tất cả gia nghiệp bị tiêu hủy của Lý lão gia rồi. Một trung đẳng phú thương, trong nhà kho có thể có được những loại đồ này sao?

Sau khi mọi người tiến vào hậu viện, bị cảnh tượng này làm cho cả kinh, qua một lúc lâu mới có người vội vàng chạy tới mấy gian sương phòng, lớn tiếng gọi “Lý gia tử”

Mấy gian sương phòng, ngay tới nóc nhà cũng đã sụp xuống, kết cục của người ở bên trong có thể tưởng tượng được. Ninh Tiểu Nhàn truyền âm cho Cưu Ma nói “Theo vào đi”

Cưu Ma nhận lệnh, theo sát người kia vào sương phòng, quả nhiên thấy sáu thi thể, hai lớn bốn nhỏ đen sì, sau đó nàng thuận tay phóng kết giới, chặn lại ánh mắt theo dõi của người bên  ngoài.

Trận đại hỏa này mặc dù thế mãnh liệt, nhưng thời gian cháy không lâu, cho nên mấy người chết này vẫn còn duy trì tư thế khi còn sống. Thi thể cũng không bị nhiệt độ cao làm cho co rút lại trong thời gian đó. Vào trong liền thấy năm thi thể ngã lệch trên giường, chỉ có một người vóc dáng cao lớn nhất cúi gục trên mặt đất.

Có người thét lên một tiếng bi thảm “Lý lão gia” đưa tay ra muốn nâng thi thể trên đất. Ánh mắt Cưu Ma lóe lên, đột nhiên đoạt trước một bước, nhào vào thi thể Lý lão gia đen nhánh trên  mặt đất “Lý thúc”. Nếu là Ninh Tiểu Nhàn ở chỗ này, thì không thể nào thiếu bước khóc lóc buồn bã mấy câu “người chết thật thê thảm” … lại thêm hai hàng nước mắt yêu kiều. Đáng tiếc, Cưu Ma làm không được bực đó, chỉ có thể khô cằn nói một câu này.

Nàng có tu vi bực nào. Lần bổ nhào về phía trước này đẩy người nọ một cái, hắn lảo đảo lui lại hai trượng.

Người này trợn mắt nhìn. Cưu Ma chỉ làm như không thấy. Góc độ xông ra của nàng cũng rất có tính toán, vừa vặn chặn tầm nhìn của người phía sau. Sau đó đưa tay hướng tới người Lý lão gia, phát giác quả nhiên trong tay người chết nắm chặt một lệnh bài. Nàng cũng không rảnh nhìn kỹ, lập tức len lén đem nó thu vào nhẫn trữ vật, giữ lấy thi thể đung đưa của Lý lão gia, nhìn như thực thương tâm, thật ra là đang kiểm tra xong trên người hắn cùng trong quần áo còn vật gì khác hay không.

Nàng nhìn thấy rõ ràng, những người bên giường kia sắc mặt bình thản, năm ngón tay mở rộng, hiển nhiên không giấu được đồ, nếu có người muốn gài tang vật thì chỉ có thể giấu trên người Lý lão gia này, vì vậy vừa vào gian phòng liền lao thẳng tới thi thể của Lý lão gia.

Mấy động tác của nàng vô cùng mau lẹ, lại có tu vi độ kiếp kỳ, muốn nhìn rõ động tác của nàng, người trong phòng này căn bản không làm được. Sau khi cực nhanh kiểm tra một lần, Cưu Ma thình lình đem thi thể lật ra. Nhất thời vẻ mặt kinh hoảng cũng ánh mắt trợn tròn rơi vào trong mắt mọi người. Bộ mặt hắn cũng bị cháy sạch, thay đổi hình dạng, với vẻ mặt này lúc bình thường hơn nửa đêm cũng làm cho người ta thoặt nhìn kinh hãi, nói chi tới tình trạng cháy như vậy, hai người phàm nhát gan không nhịn được thối lui một bước dài.

Trọng điểm Cưu ma chú ý không ở trên mặt người chết. Động tác cúi người úp sấp của Lý lão gia rất dễ dàng làm người ta liên tưởng tới, trước khi chết hắn muốn che chắc cho thứ gì ở phía dưới, quả nhiên thời điểm lật thi thể ra, nàng thấy rõ mấy vết vạch, nhìn như trước khi chết Lý lão gia dùng móng tay vội trên khe gạch viết ra.

Lý lão gia gia cảnh không tệ, trong sương phòng dùng gạch Thủy Phương, gạch được mãi nhẵn bóng, các vết ghép cũng được làm rất chỉnh tề, dùng dương vôi tương đối chắc chắn. Nhưng Lý lão gia trước khi chết hẳn oán niệm phải rất sâu, liên tục dùng móng tay lấy vôi cùng máu viết nên.

Trên mặt đất chỉ có một chữ:

Ninh!

Lúc này có người phát giác ra sự tình không đúng, đưa tay ra nắm lấy bả vai Cưu Ma, nghi ngờ hỏi “Ngươi là người nào?”

Cưu Ma nức nở hai tiếng, mới vỗ ngực thối lui, nhường không gian cho người khác. Nàng vừa khóc, bộ ngực khổng lồ liền lên xuống phập phồng, đoạt đi ánh mắt người đó. Người vừa hỏi nhất thời ngây ngẩn, còn chưa kịp nói nữa, nàng đã tập tễnh bước ra ngoài. Mà người rất có danh vọng trong vùng là Hoài Nam Tử lại đẩy cửa đi vào, báo cho mọi người “Lui về phía sau. Chờ đốc vụ cục tới khám nghiệm tử thi”

Lý gia dù sao cũng là người phàm. Trong nội thành, nếu nhà người phàm xảy ra hỏa hoạn trộm đạo, tự nhiên là cần tuân theo trình tự của người phàm.

Mà Cưu Ma nếu đã thấy được di ngôn kia, trên  mặt đất tất nhiên chỉ còn lại một mảnh vôi mơ hồ, cái gì cũng không rõ.

Cưu Ma ra khỏi sương phòng còn che mặt, bộ dáng là thật thương tâm, nhưng khi đi tới sau lưng Ninh Tiểu Nhàn thì sóng mắt sáng ngời, trên mặt nào có nửa điểm lệ? Nàng nhẹ nhàng nghiêng về phía trước, lấy tấm lệnh bài từ trong tay Lý gia tử, đưa tới tay Ninh Tiểu Nhàn.

Ninh Tiểu Nhàn vuốt ve đường vân trên đó, biến sắc, vừa cười vừa nói “Làm thật đẹp mắt”

Mí mắt Cưu ma giương lên, đột nhiên thấy chúng ẩn vệ quay đầu nhìn nàng, ánh mắt quái dị. Đầu tiên nàng còn kinh ngạc, sau đó mới giật mình “Ta mà lại làm ra chuyện như vậy” Nàng đường đường là đại yêu quái độ kiếp kỳ, phượng tộc cao ngạo, nếu là trước kia, đánh chết nàng cũng không làm ra được bộ dạng này. Nào biết đi theo Ninh Tiểu Nhàn không tới một năm, lại có thể không chút gánh nặng để xuống mặt mũi, bày ra dáng vẻ đó. Thật là càng ngày càng thụt lùi.

Ninh Tiểu Nhàn nào biết được suy nghĩ trong nội tâm của nàng. Nàng lần mò đường vân trên lệnh bài, trong lòng ngăn không được cười lạnh “Quả nhiên thế”

Bất quá đường vân này quá quen thuộc, chính là yêu bài của Ninh Viễn đường. Sự kiện này không khác gì suy nghĩ của nàng, không đuổi vào trong chỗ ở Lý gia kiểm tra linh trà, cho nên kế này không được liền sử dụng kế khoác, dứt khoát giết cả nhà Lý gia, gài tang vật giá họa cho nàng.

Nếu như lúc đó nàng sớm rời đi, hiện tại dựa vào lệnh bài trong tay Lý lão gia trước khi chết lưu lại, nàng không thể biện giải được rồi.

Trên mặt Ninh Tiểu Nhàn sắc mặt như thường, trong bụng lại bập bùng lửa giận. Từ khi xuất đạo tới nay, cho dù là cùng phân thân của Âm Cửu U giao thủ mấy lần, nàng vẫn có thể toàn thân trở ra, cùng nhừng người khác giao thiệp lại càng chiếm thế thượng phong, chưa từng ăn thiệt thòi lớn như vậy.

Linh trà nhà mình không rõ tung tích, tổn thất vạn lượng, còn chút nữa bị tặc tử cắn ngược lại một cái, giết cười cướp bảo vật. Bị đánh tới không hoàn trả như vậy, thật sự nàng không thể nhẫn nhịn được nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, tay nàng nắm chặt thành quyền, trên người bỗng dâng lên một khí thế bén nhọn, khiến các ẩn vệ bên cạnh không khỏi tự chủ lui hơn nửa bước.

Nàng nổi giận rồi, mà người có thể trấn an nàng, trước mắt vừa vặn không có mặt.

Thất Tử nuốt một chút nước miếng, thử kéo ống tay áo nàng “Nữ chủ nhân”. Quần áo lại bị cương khí của nàng đánh văng, khí thế nàng phóng ra quá mãnh liệt, ngay cả bọn người Hoài Nam Tử cũng nhìn ra.

Cưu Ma cau mày, giơ tay đánh tới. Đạo hạnh nàng thâm hậu, một chưởng này nhẹ nhàng áp vào cương khí hộ thân của Ninh Tiểu Nhàn, sau đó nàng thấp giọng nói từng chữ một “Nơi này là chỗ ở của Lý gia”

Mấy chữ này rốt cuộc khiến Ninh Tiểu Nhàn đột ngột tỉnh ngộ, nhớ ra mình đang ở hiện trường hỏa hoạn, trong sương phòng có người chết, hiện trường còn có rất nhiều người tu tiên, ở chỗ này thất thố tuyệt đối không phải chủ ý tốt.

Thần quan trong mắt nàng chợt lóe, cương khí nhất thời thu hồi, nàng lại biến trở thành cô gái thanh tú vô hại.

Nắm đấm của nàng chầm chập thả rả, nhẹ nhàng đặt bên người “Đám người này cũng không phải là dấu diếm không lộ ra sơ hở, ta vừa rồi có thể bắt được một điểm, thì cũng có thể bắt được nhiều hơn. Thời gian còn hai ngày, còn đủ để phản kích”

Nàng ở trong hậu viện đứng một hồi. May là đốc vụ cục làm việc hiệu suất cao, phái người nhanh chạy tới hiện trường, trước đem đồ trong nhà kho bảo vệ, lại có một người lấy khẩu cung của những người có mặt tại hiện trường, trong đó có nàng. Ở nơi này, nàng phải cẩn thận từng bước, không thể khiến người khác mượn cớ, ngay cả việc lúc trước theo Lưu Vân Phong tới quý phủ Hoài Nam Tử làm khách cũng có cùng mục đích, nàng mặc dù không biết muốn đối phó người này nàng cần chuẩn bị gì, nhưng có một chút việc rõ ràng là nàng cần phải có người làm chứng cho mình, chứng minh thời điểm xảy ra việc nàng cùng nhân chứng ở chung một chỗ, nàng trong sạch.

Nàng lại một lần nữa kiểm tra hiện trường, xác nhận không còn thứ gì bất lợi cho mình  nữa mới cùng Hoài Nam Tử và Lưu Vân Phong rời đi.

Chương 568: Đồng Minh

Nàng nghe thấy các tu sĩ hướng về nhà kho Lý gia rối rít nghị luận, Lưu Vân Phong cũng nói “Thật là kỳ quái, Lý gia thế nhưng giấu nhiều bảo bối như vậy, Lý lão gia cả ngày còn cố gắng mua bán tơ lụa làm gì?”

Hoài Nam Tử cười cười, giảm thấp âm lượng nói “Ta cùng hắn có mấy chục năm làm hàng xóm, bình thường trong nhà hắn có ai xuất nhập, bản thân ta thường nhìn thấy, cho nên ngược lại đoán được những bảo bối này, cũng không phải của hắn”

Lỗ tai Ninh Tiểu Nhàn vừa động, không nhịn được ngưng thần nghe “Những người thường xuyên ra vào nhà hắn, sau đó bị ta lại gặp ở nơi khác, ngươi đoán xem?”

Nàng囧 rồi, Hoài Nam Tử này cho rằng đang kể chuyện cổ tích sao, nói chuyện còn câu giờ. Lưu Vân Phong đại khái cũng hiểu rõ tính tình lão bằng hữu, rất phối hợp “Nơi nào?”

“Thiên Thượng Cư.”

Thì ra là như vậy. Cước bộ của nàng dừng lại một chút, khó có thể nhận ra. Biết được tin tức này, trong lòng nàng liền sáng tỏ.

Nàng là theo đầu mối vụ trộm mười vạn cân linh trà, thương vụ giữa Ninh ký sâm hành và Thiên Thượng Cư đuổi tới, sau đó dọc đường đi theo đầu mối để lại, muốn lừa nàng tới chỗ ở của Lý gia. Nhìn điệu bộ này, Thiên Thượng Cư cũng am hiểu rất sâu cái gì mà không để tất cả trứng trong một cái giỏ, cho nên chỗ ở của một phú hộ người phàm bình thường này kỳ thực là chỗ Thiên Thượng Cư cất giấu bảo vật, nếu nàng mang theo ẩn vệ cứ thế xông vào, không chỉ không tìm được linh trà, còn có thể khiến người ta khoác lên người danh tiếng trộm bảo vật của Thiên Thượng Cư.

Thời điểm Bạch Ngọc Kinh bán đấu giá sắp bắt đầu, chúng tu sĩ đề tụ tập tại kinh đô, nếu có tin tức Ẩn Lưu cướp đoạt kho hàng của Thiên Thượng Cư, trước chưa cần nghĩ tới Thiên Thượng Cư, chỉ cần nghĩ đốc vụ cục sẽ đối phó nàng như thế nào, áp lực dư luận ra sao đã đủ để nàng đối phó không được rồi. Không có người nào so với nàng càng hiểu rõ đạo lý đáng sợ của tin đồn.

Người này cũng đồng thời sử dụng kế sách phòng ngừa, mắt thấy chỗ ở của Lý gia thủy chung im ắng. Ninh Tiểu Nhàn cũng không có trở về, cho nên phóng hỏa, đem đồ đạc thiêu hủy tới bảy tám phần, lại lưu lại chứng cứ. Nghĩ muốn gài tang vật ám hại nàng. May là thời điểm nàng thấy lửa cháy liền hiểu, trận đại hỏa này là nhằm mục đích thiêu hủy chứng cứ. Cho nên địch nhân cũng đồng thời gài tang vật hãm hại nàng … tất nhiên là lệnh bài, loại đồ này có khả năng chịu được nhiệt độ, cho nên lúc trước lệnh cho Cưu Ma vào sương phòng, trước một bước trộm đi chứng cứ.

Thời điểm đốc vụ cục chạy tới, nàng cũng cùng với những người khác đứng tại hiện trường, cho nên nếu hiện trường lại xuất hiện món đồ gì có liên quan tới Ẩn Lưu, vậy cũng không thể dùng làm chứng cứ.

Chẳng qua là tại sao lại là chỗ ở của Lý gia. Tại sao lại là ở chỗ này làm hành động mờ ám? Gian hàng của Thiên Thượng Cư quá lớn, cho nên trong cả thành tuyệt đối không chỉ có một chỗ giữ đồ, đối phương tại sao lại chọn chỗ ở của Lý gia để ra tay? Cũng không thể vì lý do khoảng cách, nàng tin tưởng nhất định còn có chỗ khác gần Ninh Ký hơn, nhưng là tại sao đối phương lại mạo hiểm khả năng bị đuôi kịp, lựa chọn chỗ ở của Lý gia?

Còn có, việc Thiên Thượng Cư đặt ám thất tại đây là chuyện tuyệt mật, dù sao chỉ có một số ít người biết. Từ đó chẳng phải có thể xác nhận thân phận đối phương sao?

Nàng có thể để cho người này tùy ý định đoạt, tùy ý hãm hại sao? Ninh Tiểu Nhàn siết chặt quả đấm, trong lòng cười lạnh “Chớ có cho là ngươi làm được thiên y vô phùng. Nghĩ ta thật không làm gì được ngươi sao?”

Lúc này đã qua giờ tý, bầu trời đầy ánh sao cũng đã ảm đạm.

Từ biệt Hoài Nam Tử cùng Lưu Vân Phong, nàng mang theo ẩn vệ trở về khách sạn.

Ẩn vệ cũng đã kết thúc việc thẩm vấn hộ vệ kia. Người này khoảng nửa năm trước bị người cài vào. Tới hiệu thuốc nhận chức họ vệ, đối với người trực tiếp ra lệnh hắn cũng không có quá nhiều ấn tượng, chỉ biết đối phương cùng hắn gặp mặt đều mặc đồ đen, vóc người nhỏ thấp, nếu không phải mỗi lần xuất thủ, thù lao đều cực kỳ lớn thì việc này hắn cũng sớm không muốn làm.

Đối với kết quả này Ninh Tiểu Nhàn cũng không quá kinh ngạc. Người này thực lực thấp kém, nàng vốn cũng không tính toàn từ miệng hắn hỏi được tin tình báo gì hữu dụng. Chỉ có Thất Tử ngạc nhiên nói “Lúc đó nữ chủ nhân làm thế nào nhận ra người này là nội gián?”

“Tiểu tử đần” nàng liếc xéo hộ vệ xụi lơ trên mặt đất một cái “hắn thừa dịp tiểu nhị không chú ý liền tiến vào phòng bếp. Thời điểm bỏ độc vào nước trà, đại khái trên tay cũng có dính một chút bột phấn ấu lộc tán. Hắn sợ bị người phát hiện, cho nên sau khi cùng mọi người uống linh trà, hắn còn đi rửa mặt một phen”

“Vì vậy, hắn tự cho là làm việc chu đáo, nhưng trong tất cả các hộ vệ, ngược lại chỉ có trên người hắn không có nửa điểm ấu lộc tác. Giấu đầu hở đuôi như vậy, ta không bắt hắn thì còn bắt người nào?”

Nàng dùng tay áo che miệng, ngáp một cái, lại không để ý tới người bên cạnh, chậm rãi đi về phòng mình, ngủ một giấc ngon lành.

Sáng sớm hôm sau, trước tiên nàng uống một chén nước đậu xanh nóng hổi, tinh thần hồi phục nhìn tới hai phần tình báo Thanh Loan mang tới, khóe miệng từ từ lộ ra nụ cười “Thú vị”

. . . . . .

Xế chiều hôm đó, nàng nghênh đón một vị khách nhân.

Người này vóc người trung bình, diện mạo đã được dùng thần thông xử lý, người ngoài thoạt nhìn giống như lạc vào sương mù, không nhớ được diện mạo của hắn. Hắn bước vào phòng khách, đầu tiên bố trí kết giới, sau đó mới lộ ra mặt thật.

“Ngô quản sự” nàng đích thân rót cho đối phương  một chén trà.

“Không dám nhận” Ngô quản sự cười lớn một chút. Người khéo léo như hắn, hôm nay sắc mặt cũng rất khó coi, chỉ sợ có việc trong người, thoạt nhìn cũng có cảm giác kiệt sức “Ninh trưởng lão có việc tìm ta sao? Thiên Thượng Cư quy định, hai ngày trước ngày đấu giá không cho phép thuộc hạ cùng khách quý lén lút tiếp xúc”

Thời điểm Ninh Tiểu Nhàn phái người tới, hắn vốn là không muốn gặp. Hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, trách phạt từ Thiên Thượng Cư còn chưa có tới, nếu hắn lại phạm vào quy củ, sợ rằng thần tiên cũng không cứu được hắn. Nhưng người Ninh Tiểu Nhàn sai tới hỏi hắn một câu, đả động hắn “Không duyên không cớ gặp tai ương, ngươi cam tâm sao?”

Hắn tất nhiên không cam lòng, hắn làm sao có thể cam tâm? Thật vất vả có hi vọng lên chức, lần này bị đánh một vố, lại phải làm lại từ đầu.

“Chỗ ở của Lý gia là nơi cất giữ đồ của Thiên Thượng Cư, ngươi lại là người quản lý trên danh nghĩa đúng không?” Từ phần tình báo thứ nhất của Thanh Loan, chính là điều tra về chỗ ở của Lý gia. Nơi này đã được sử dụng mấy chục năm rồi, gần hai năm nay mới chia ra để Ngô quản sự quản lý cùng với hai nơi khác. Dĩ nhiên với chức vụ cùng cấp bậc của hắn vốn không có cái quyền lực này, chẳng qua là cấp trên giúp hắn tranh thủ, quả nhiên hắn xử lý mấy chỗ này ngay ngắn rõ ràng, Ngô quản sự rất nhanh từ quản sự cấp ba lên tới cấp một, nhảy liền hai cấp, có cùng cấp bậc với Quyên Nương.

Ngô quản sự ngẩng đầu nhìn nàng một cái, không nói chuyện. Ninh Tiểu Nhàn có thể sai người tới hỏi hắn như vậy, nói rõ bản thân nàng đã hiểu rõ hoàn cảnh của hắn.

Hắn tới đây chính là chấp nhận đi.

“Đêm qua rất khó chịu đi?” Ninh Tiểu Nhàn đồng tình nhìn hắn, “Ta lúc ấy có mặt ở hiện trường, có tham gia cứu hỏa”

Ngô quản sự chỉ có thể cười khổ, há miệng, cuối cùng thở dài một tiếng. Cả đêm hắn đi theo đốc vụ cục xem xét khẩu cung, tự nhiên cũng thấy khẩu cung của Ninh Tiểu Nhàn. Song tại hiện trường đốc vụ cục cũng không tìm thấy đầu mối gì hữu dụng.

Địa điểm bảo khố hắn quản lý bị đốt, tổn thất vượt qua mấy trăm vạn linh thạch, bên trong thậm chí có vài vật sẽ đấu giá tại Bạch Ngọc kinh lần này. chuyện này đã chấn động tới cao tầng Thiên Thượng Cư rồi, xử phạt đối với hắn tuyệt không nhẹ, có thể lưu lại cái mạng nhỏ này hay không còn nói sau.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn chằm chằm, không bỏ qua bất kỳ biến đổi nào trên mặt hắn, lúc này mới chậm rãi nói “Hôm qua ở trong Lý gia phóng hỏa giết người, là Quyên Nương hạ thủ”

Ngô quản sự bỗng dưng ngẩng đầu, trong mắt bắn ra hai luồng tinh quang, gấp giọng nói “Ngươi, ngươi nói cái gì?”

“Ta nói, người muốn hủy hoại tiền đồ cùng tính mạng ngươi chính là Quyên Nương” Nàng lúc này mới đem chuyện phát sinh tối qua phía nàng nói ra, hướng hắn tinh tế thuật lại, bao gồm cả chuyện bị mất trộm linh trà, một đường tới Lý gia và việc cứu hỏa.

Ngô quản sự nghe thấy, thần tình trên mặt liên tục biến ảo, thỉnh thoảng u mê, thỉnh thoảng dữ tợn, đợi đến khi nàng lấy ra mảnh lênh bài của Ninh Ký mà Lý lão gia vẫn nắm chắc trong tay khi chết đi, vẻ mặt căn bản đã khôi phục trấn định.

Ngô quản sự đối với lời nàng nói …, thật ra đã tin tám phần. Cô nương này nếu như không muốn hỗ trợ, chỉ cần cái gì cũng không làm, hắn sẽ bị Thiên Thượng Cư trọng phạt, nàng lại bỏ đá xuống giếng, cần thiết sao? Tính đi tính lại, nàng muốn cùng mình đạt thành hiệp nghị, dùng khả năng lớn nhất hỗ trợ nhau.

Nghiêm chỉnh mà nói, bản thân Quyên Nương cùng Ngô quản sự cũng không có đụng chạm gì, nhưng từ sau khi Ngô quản sự lên chức, liền nắm giữ vị trí tâm phúc của Quyên Nương. Hơn nữa, trong trưởng lão hội, lãnh đạo trực tiếp của Quyên Nương và Ngô quản sự đối đầu nhau, điều này làm cho thuộc hạ cũng chỉ có thể gay gắt đối chọi. Ngô quản sự làm việc đáng tin, có thể làm cấp trên vừa ý, cho nên sau khi tổ chức xem xét, nhận thấy hắn có thể chịu trách nhiệm được công việc nên tính toán bồi dưỡng trọng điểm. Mắt thấy thuộc hạ của đối thủ được bồi dưỡng trọng điểm, Quyên Nương tất nhiên muốn vì chủ nhân phân ưu, tìm cách ngáng chân đối thủ, cho nên sẽ thường xuyên gây khó dễ cho Ngô quản sự.

Song phóng hỏa đốt bảo khố? Hành động ngày cũng quá ngu!

Sự thể lớn, chỉ sợ trong lòng Ngô quản sự đã tin, nhưng trong miệng vẫn hỏi thêm một câu “Có căn cứ gì xác minh không?”

Ninh Tiểu Nhàn vỗ tay, ẩn vệ từ trong phòng ném ra một người.

Người này lạnh run, thấy hai người Ninh Tiểu Nhàn chỉ đem mình co lại thành một đoàn, không có nửa điểm tôn nghiêm của tu sĩ. Ẩn vệ nàng mang theo lần này có hai người xuất thân từ Kinh Cức đường, là cao thủ tra tấn, bị bọn họ tra hỏi trên người sẽ không lưu lại vết thương gì, nhưng tinh thần đã gần như hỏng rồi.

Nàng chỉ vào người này nói “Người này chính là người tối qua vào trong sương phòng Lý gia, người đầu tiên muốn lật thi thể Lý lão gia. Được rồi, ngươi nói một chút, bị người nào sai sử, muốn ngươi làm những gì?”

Người này thấp giọng nói “Dạ, là nhất đẳng quản sự Quyên Nương muốn ta canh giữ tại phụ cận Lý gia, chờ sau khi hỏa hoạn được dập tắt chạy tới cạnh thi thể Lý lão gia, phát hiện lệnh bài trong tay hắn cùng di ngôn trên mặt đất, lớn tiếng thông báo cho mọi người biết”

Ninh Tiểu Nhàn tủm tỉm cười nói “Nếu như trong tay Lý lão gia không có lệnh bài?”

Đầu hắn cúi thấp hơn “Vậy thừa dịp hỗn loạn, nhét vào trong tay của hắn.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion7 Comments

  1. Quyên nương có hận thù lớn với Ninh Tiểu Nhàn lại muốn hãm hại Ngô Quản sự nên thiết kế hãm hại. Tiểu Nhàn đã tìm ra kẻ chủ mưu đúng đằng sau không biết sẽ làm gì để trị Quyên Nương

  2. Ai chà chà. TN đúng là liệu sự như thần mà. Cho Cưu ma vào trước để xem xét tình hình. Mà cũng không nghĩ rằng mới theo TN 1 năm cưu ma đã có thể bỏ đi thân phận mà diễn trò đấy.
    Nhưng muốn hãm hại TN nhà ta thì còn lâu nhé. Lần này thì TN tức giận thật rồi đấy.
    Hoá ra là con mụ Quyên nương kia. Rốt cuộc mụ ta thù hận gì TN đây.
    Mong rằng lần này sẽ cho mụ ta ăn đủ đau khổ.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  3. Biết ngay mà đã thấy ngờ ngợ Uyên Nương muốn một mũi tên trúng hai đích vừa trả thù được Ninh tiểu Nhàn lại vừa hạ được quản sự. Bị tiểu Nhàn bắt được Quyên nương này mở suốt trong ngục
    Thanks editor mong chườn sau

  4. Tại sao lại chọn Lý gia. Thì ra là một mũi tên trúng hai con nhạn. Muốn hại cả Ninh Tiểu Nhàn và Ngô quản sự của Thiên Thượng Cư. Quyên Nương này cũng thủ đoạn ghê gớm. May mà Ninh Tiểu Nhàn sớm biết Lý gia là một cái bẫy, may mà Cưu Ma nhanh tay lấy và xóa sạch chứng cứ. Không biết Ninh Tiểu Nhàn sẽ trả thù ra sao.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  5. Ô thật sự đúng là mụ Quyên Nương luôn, Dám gài tang vật hãm hại NTN
    tưởng chỉ muốn hại NTN thôi hóa ra còn muốn hại luôn cả Ngô quản sự , định một mũi tên hạ 2 con chim luôn đấy kkkk
    Khi không lại kéo thêm cho NTN một đồng minh rồi hi hi
    Chương sau xử đẹp mụ luông đi
    Thanks editor !

  6. Quyên nương ghét ninh tiểu nhàn định hãm hai nhưng không phải dễ dàng như vậy nhé , ngô quản sự và ninh tiểu nhàn hợp tac quyên nương thả nào cũng chết thôi ,

  7. Quyên Nương đây là muốn trả thù giùm đây mà. Chiêu này của mụ vừa hại NTN, vừa hại Ngô quản sự, quá lợi cho mụ rồi, nhưng mụ k dè trc đc NTN k phải là ng dễ chơi như vậy a.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close