Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 559+560

6

Chương 559:  Thiên Thượng Bạch Ngọc kinh

Edit: Gấu Trúc

Beta: Tiểu Tuyền

Nước mưa trong lành  gột rửa ngói Lưu Ly, tường cẩm thạch đẹp như mới, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển, lầu gác tinh tế đẹp đẽ.

Tia sáng ở phía sau liên tục  hiện lên, lại có không ít người tiến vào trong thế giới kính, bất cứ ai lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng đều khen ngợi không dứt.

Thiên Thượng Cư bốn năm một lần mở đấu giá ở Kinh Đô, danh khí đã truyền khắp nơi, thứ nhất là có nhiều kỳ trân, thứ hai là sân cử hành này thật sự thần kỳ, lại đặt ở trong kính thế giới. Cổ Kính đồng xanh dung nạp thế giới này  , xưng là”Tiểu thiên Kính” , mỗi lần đấu giá ở Kinh Đô đều cố định cử hành ở chỗ này, người tu tiên cho thế giới kính này một cái tên rất êm tai  ——

Thiên Thượng Bạch Ngọc kinh.

Cổ ngữ có nói: “Thiên Thượng Bạch Ngọc kinh, mười hai thành trì, phủ của tiên nhân, kết tóc được trường sinh” . Bạch Ngọc kinh mặc dù không giống trong lời thơ ” mười hai thành trì” , nhưng cung điện Vân Hải Cô Phong này cũng là hết sức  hoàng tráng.

Ninh Tiểu Nhàn âm thầm cười trong lòng. Ngay từ lúc nhận được thiệp mời của Thiên Thượng Cư  , nàng thu tập tư liệu về Bạch Ngọc kinh nên bây giờ thật ra cũng không quá kinh ngạc, chẳng qua là Thiên Thượng Cư đem phòng khách riêng thiết kế thoáng đãng được như vậy chỉ vì để cho tân khách tiến vào trong kính thành, so sánh cùng bên ngoài tạo ra cảm giác rung động mãnh liệt, càng cảm thấy Bạch Ngọc kinh  tráng lệ. Chỉ bằng bản lãnh gây tác động lòng lòng người  đã  nhìn ra Thiên Thượng Cư  có chỗ lợi hại.

Tiểu thiên Kính là do một vị đại năng thời kì thượng cổ tạo ra, nhằm tạo ra một “thế giới thu nhỏ” . Thời điểm Thiên Thượng Cư nhận được thần khí này bên trong cũng đã là một thế giới phong kín như vậy. Nó với bí cảnh bình thường  hoàn toàn không giống nhau. Tiểu thiên kính có tánh mạng, lãnh thổ quốc gia có thể từ từ phát triển sinh trưởng , từ thời kỳ thượng cổ đến nay đã có vài ngàn năm lịch sử, diện tích so với lúc ban đầu  đã lớn hơn rất nhiều.

Thiên Thượng Cư đem buổi đấu giá cố định ở trong này một mặt vì thể hiện rõ sự hùng hậu của cải và thực lực;  mặt khác, Tiểu thiên kính là một thế giới hoàn toàn phong kín  , lối ra vào  duy nhất chỉ có một, do đó người tu tiên tiến vào nơi này  cũng không dám tùy ý gây sự, như thế thuận tiện cho Thiên Thượng Cư nắm chặt toàn cục.

Mới đứng một hồi, có người vội vàng chạy từ trên cầu vồng tới , hướng mọi người vái chào: “Chậm trễ tiếp đón các vị khách quý, thứ tội. Ta là quản sự nhất đẳng Thiên Thượng Cư Bạch Ngọc kinh, họ Ngô, chịu trách nhiệm dẫn đường các vị khách quý Ẩn Lưu tham quan Bạch Ngọc kinh.” Giọng điệu của hắn nhiệt tình, khách khí nhưng không nhún nhường —— làm quản sự Thiên Thượng Cư  tất nhiên phải tươi cười đón khách, nhưng nếu ăn nói khép nép đối với  tân khách, ngược lại sẽ phản tác dụng.

Có thể làm loại công việc này tất nhiên phải thể hiện sự lão luyện, làm người ta cảm giác như được tắm gió xuân, chỉ nói mấy câu nói, Ngô quản sự đã cùng mọi người thân quen, chỉ trước mặt nói: “Nơi này mỗi tòa cung điện trên ngọn núi  chỉ trưng một loại hàng triển lãm, cho nên mỗi lần đấu giá có khoảng mười bảy loại. Duy chỉ ở trung ương núi Thăng Long bây giờ không làm bất kỳ triển lãm gì bởi vì trên đỉnh  Thăng Long, Trích Tinh lâu là địa điểm năm ngày sau cử hành đấu giá.”

“Trích Tinh lâu?” Nàng nhẹ giọng nói, “Tay giơ lên có thể hái sao. Lầu này nguy nga như thế đúng là danh xứng với thực.”

Ngô quản sự tự hào cười một tiếng: “Trích Tinh lâu có mười bảy tầng. Thời điểm đấu giá cử hành, mỗi tầng sẽ có vật phẩm đấu giá riêng  .”

Thất Tử lẩm bẩm nói: “Là mười bảy tầng đồng thời đấu giá! Lần này Bạch Ngọc kinh tổng cộng có bao nhiêu vật phẩm muốn bán?”

Ngô quản sự cười nói: “Mỗi một lần đấu giá Bạch Ngọc kinh sẽ kéo dài chừng bảy ngày. Nếu tính một lần mà nói, lúc ấy mỗi ngày Trích Tinh lâu sẽ đưa ra hơn tám ngàn bảo vật, cho nên đến khi đấu giá kết thúc làm thống kê, tổng cộng là khai mạc sáu vạn bốn trăm bốn mươi bảo vật, hoàn thành thủ tục mua bán năm vạn sáu ngàn bảy trăm vật. Về phần cụ thể mua bán mặc cả ra sao, chúng ta không thể truyền bá, thứ cho không thể để để lộ.”

Ninh Tiểu Nhàn âm thầm tặc lưỡi. Thiên Thượng Cư dựa vào biển chữ vàng này, năng lực kiếm tiền quả nhiên mạnh mẽ. Chả trách khách nhân từ buổi đấu giá trở về đều muốn nó kéo dài ra nữa, thì ra là hơn mười vạn vật phẩm, dù chỉ nhìn số lượng này thì cũng cần đến rất nhiều thời gian.

Đang nói chuyện, bọn họ đã đi qua cầu vồng thứ nhất, bước chân vào đại điện thứ nhất.

Đại điện này trưng  bày các nguyên vật liệu, bán thành phẩm. Hắc Diệu Thạch, Thiên ngoại thạch, Xích hỏa đồng, U Minh mỏ thiết, lôi mộc, cùng với nhẫn trữ vật được luyện chế một tấc vuông vân vân, ngoài ra, còn có các loại bảo vật trên người  yêu thú, như túi thơm xạ yêu, máu bệ thú, là tài liệu tốt chế bùa, luyện khí. Tinh hoa tính mạng Hải vương kình cũng có, chứa trong trong bình Lưu Ly, trích nhỏ ra bán. Thiên Thượng Cư rất là biết hàng, đem một túi tinh hoa máu Hải vương kình dùng để nuôi nấng Huyết Ngô Đồng, người bình thường làm không được.

Nàng thậm chí còn thấy được một khối kim tinh,  so với A Ly nhỏ hơn một chút, nhưng đồ chơi này năng lực tăng pháp khí  lên thật sự mạnh mẽ, cho nên nhìn vào ánh mắt sáng quắc của người tu tiên là biết, người muốn đem nó thu vào túi không ít.

Mỗi một vật triển lãm đều đặt trên bàn Bạch Ngọc,  bên ngoài có một tầng ánh sáng nhàn nhạt  bao phủ, hiển nhiên là đặt kết giới bảo vệ mạnh, không để cho người đem nó  lấy đi. Cho nên ở thế giới này không có người nào ngốc đến mức ra tay thử cường độ kết giới này một chút. Trên mỗi bàn Bạch Ngọc còn dùng ngọc bài chỉ rõ ra số lượng, tính trạng, cách dùng của vật này. Điều này cũng rất dễ hiểu, rất nhiều đại tông phái mua tài liệu lấy nghìn cân làm đơn vị, nơi này chỉ triển lãm hàng mẫu thôi. Kỳ quái là, trên ngọc bài không ghi rõ giá tiền làm cho không người nào phỏng đoán được giá tiền.

Nghe nàng hỏi thăm, Ngô quản sự mới giải thích: “Mỗi dạng đồ dĩ nhiên đều đã có Giám Định Sư làm giám định trước, bảo đảm  chính phẩm, nhưng giá tiền không công bố công khai, là do khách nhân đến tự đánh giá đặt ra. Phương thức định giá ngài lập tức sẽ biết thôi.”

Nàng đối với  nguyên vật liệu không cảm thấy hứng thú mấy cho nên mọi người rất nhanh đi tới đại điện thứ hai. Trừ Trích Tinh lâu, cung điện này khổng lồ hơn so với bất kỳ một ngọn nào còn lại, bởi vì nơi này triển lãm vật sống, là đầy tớ và dị thú.

Đem sinh linh có trí khôn cùng dị thú đặt vào ở chung một chỗ, chính là một loại vũ nhục. Chẳng qua Thiên Thượng Cư không thèm để ý, khách quý cũng sẽ không để ý.

Đại điện chia làm hai điện. Đông điện chính là đủ loại kiểu dáng, hình thù kỳ quái  quái thú ngoại tộc. Đối với  những sinh vật này dĩ nhiên không thể dùng kết giới bao lại, người ta là dùng xiềng xích, tương tự với tử kim gông trong tay nàng, tuy nhiên cấp bậc thấp hơn rất nhiều, chúng bị gông ở cổ và tứ chi, nhốt vào trong lồng, không thể đả thương người.

Dị thú là một loại sinh linh xen giữa yêu quái và dã thú, giống như Thương Long của Ẩn Lưu. Bọn họ và yêu quái đều có trí khôn thấp, căn bản không thể đặt chân tiên đồ, cho dù hấp thu nhiều hơn nữa tinh hoa cũng vô dụng. Nhưng bàn về cường độ thân thể, nanh vuốt sắc bén, cùng với tuổi thọ thì hơn hẳn dã thú, có một vài dị thú có thể có được thiên phú.

Ví như “Côn Ngô” nàng đang xem này, thân thể không lớn, màu lông nâu đen, hình dáng như chồn sóc, nhìn qua không có gì đặc biệt nhưng một khi thuần hóa tốt có thể miệng phun kim khí, trong lúc chủ nhân luyện pháp khí thì rót vào hơi thở kim khí. Loại hơi thở này mặc dù xa xa không bằng kim lực của Bạch Hổ Thần Quân  nhưng có thể tăng lên sự sắc bén cho kiếm, đao, vì vậy”Côn Ngô” là đồng bạn yêu thích của  luyện khí sư.

Còn có những dị thú khá đáng thương, đại khái là trên người có một bộ phận dùng làm thuốc hoặc luyện khí nhưng yêu cầu cần phải tươi sống , vì vậy bị bán ra khi còn sống nhưng lúc trở về thì kết quả thật đáng buồn.

Ninh Tiểu Nhàn ở chỗ này dừng lại một thời gian tương đối ngắn, nhớ kĩ bộ dáng và đặc tính vài loại dị thú, lúc này mới bước đến tây điện.”Yêu sọ” có thể căn cứ vào việc hút lấy máu huyết mà mô phỏng ra đặc tính khách nhau , nàng ở chỗ này đem ít dị thú hữu dụng  trở về, đúng lúc làm phong phú chủng loại kho máu của mình.

Dù đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lí, nhưng vừa mới bước vào Tây điện nàng vẫn cảm thấy lòng tràn đầy cảm giác không nói nên lời.

Dị thú  số lượng dù có hạn, nộ lệ ở Tây điện  mới thật gọi là”nhiều vô kể” , giới tính khác biệt, màu da khác biệt, chủng tộc khác biệt, hình dáng tướng mạo  khác biệt nhưng tất cả trên chân đều bị buộc xiềng xích, yên lặng ngồi dưới đất.

Nơi này một chút cũng không dơ dáy bẩn thỉu giống trong tưởng tượng của nàng, ngược lại ở bốn góc đại điện  đốt hương thơm thanh nhã , trên cột điện khảm minh châu sáng ngời  , bọn nô lệ tuy là ngồi trong lồng giam, nhưng trong lồng quét dọn sạch sẽ, hơn nữa mỗi tên nô lệ còn được phân theo năng lực là ngũ cốc đất đai, để cho những chuyện ngấm ngầm xấu xa không bại lộ ở trước mặt tân khách.

Ninh Tiểu Nhàn thậm chí ở chỗ này thấy được vài vạc Lưu Ly lớn trong suốt  , bên trong chuyển động là mái tóc dài bồng bềnh, thân người đuôi cá —— Mỹ Nhân Ngư? Kết quả đến khi sinh vật này quay lại, vẻ đẹp mà nàng vừa tưởng tượng ra bị phá hư sạch sẽ.

Vật này cả người màu chàm , nhìn bóng lưng còn yểu điệu hứng thú, có thể làm cho người vô hạn mơ màng, đáng tiếc nhìn trực diện có thể khiến người ta chật vật rút lui .

Tuy sinh vật này ngực cũng cực kỳ đầy đặn , nhưng trên mặt nó hai mắt lồi ra ngoài, lòng trắng mắt rất lớn, nhưng con ngươi rất nhỏ, hơn nữa không có mí mắt, cho nên tạo ra cảm giác như đôi mắt trắng dã từng thời điểm đều nhìn chằm chằm ngươi, ngoài ra, nó còn có mũi tẹt, miệng rộng, răng nhọn bao gồm nhiều tướng mạo cổ quái, có thể đem mỹ cảm phá hỏng gần như không còn gì. Nếu đang bơi lội trong biển đột nhiên gặp phải sinh vật như vậy chính là một loại ác mộng.

“Đây là. . . . . . người cá?” Nàng do dự hỏi.

“Không sai. Đây cũng là giống cái Lam giao ở Đông Hải  .” Ngô quản sự hiển nhiên nhớ rất kĩ về hàng triển lãm ghi. Quản sự như hắn vậy thì phải đem danh xưng, đặc tính cơ bản của hơn mười vạn loại hàng triển lãm nói rõ chính là yêu cầu cơ bản, nhờ có thần niệm cường đại, đa số người tu tiên cũng có bản lãnh nhìn một lần sẽ không quên  , “Đừng xem nó lớn lên xấu xí, nhưng nước mắt Lam giao màu lam nhạt, ban đêm có thể sáng lên, được rất nhiều cô gái yêu thích, cũng là nguyên liệu dệt tốt nhất.”

            Chương 560: Nô lệ

“Dệt tơ?” Nàng nhíu mày, chủng tộc giao nhân này quả thật trời sinh chính là xui xẻo : giao nhân khóc giọt lệ thành châu ngọc, cho nên chủ nhân thường xuyên đánh bọn họ cầu châu ngọc. Dùng thân thể giao nhân có thể tinh luyện thành  đèn dầu, thiêu đốt trăm ngàn năm vô tận, giống như ở trong bụng lão rùa thần ở Ẩn Lưu.

“Giống cái giao nhân sinh ra tơ giao, vào nước không ướt, nhẹ như không, khoác lên người có hiệu quả mát mẻ, dưới ánh sáng mặt trời thoạt nhìn tràn ngập đủ loại màu sắc, vượt xa các loại vải dệt mà các cô gái phàm tục sử dụng, cho nên giao tớ chế thành quần áo giá tiền rất cao. Lúc đấu giá tiến hành có vài quần áo làm từ giao tiêu, đến lúc đó ngài có thể xem một chút. Cho dù ở Diễn Cư, giống cái giao nhân cũng cực kì quí hiếm, giá trị người này không rẻ đâu.”

Tiếp tục đi ngang qua  lồng giam đang đóng  có nữ có nam, theo Ngô quản sự giới thiệu, trong này là tù binh Bắc Phương chiến tuyến bị bắt  , yêu có, người có.

Dĩ nhiên, cho dù ở đâu , nô lệ nữ cũng là vật phẩm có giá cao. Thiên Thượng Cư cố gắng đưa ra mỗi mặt hàng triển lãm đều đạt tới độ hoàn mỹ nhất, cho nên nữ nô thoạt nhìn mặt hoa da phấn, quần áo hoa lệ. Bọn họ cũng hiểu được phải vì tiền đồ mình  mà suy nghĩ nên hướng về phía nam tử dưới đài  vứt mị nhãn để trong buổi đấu giá có thể có người mua mình về.

Chuyện này hoàn toàn không khó hiểu, nàng ở Hoa Hạ nhìn qua triễn lãm đấu giá,  nhận thấy hàng triển lãm còn dùng nhung thiên nga, thủy tinh, tia sáng laser, ngay cả góc độ ánh đèn chiếu vào bảo bối  cũng có thủ thuật , huống chi Thiên Thượng Cư ỷ vào thân phận và chiêu bài của mình nên hàng hóa muốn bán ra ép giá rất cao, mỗi một loại hàng cũng sẽ làm đủ thủ thuật mặt ngoài: thời gian phù hợp , đâu  thể giống bán rau cải trắng ngoài chợ được?

Nàng cũng chú ý tới, đám người tụ tập chỗ nữ nô, nam tử phàm nhân chiếm đa số. Thiên Thượng Cư vừa mở cửa làm ăn, cho nên những kẻ phàm nhân  quyền quý cũng có thể tham dự buổi đấu giá. Ở trong điện ,giờ phút này cũng có sáu bảy người là phàm nhân.

Nô lệ người phàm cũng thôi, nơi này còn có rất nhiều mèo tộc, điệp tộc, Hồ Tộc, đủ các loại nữ nô. Diện mạo, vóc người rất quan trọng, đối với  nam tử người phàm mà nói, bình thường muốn có một cô gái  yêu tộc có dung mạo không phải dễ dàng. Hiện tại Thiên Thượng Cư bán ra nữ nô đeo xiềng xích, bị khống chế một thân yêu lực, sức lực không khách gì các cô gái người phàm, bọn họ có thể mua về nhà dâm hoạn từ từ chơi. Vì vậy trước lồng giam các nữ nô bị chen chúc đến nước chảy không lọt.

Ánh mắt Ninh Tiểu Nhàn khẽ dừng lại, từ trong lồng khác thấy mấy gương mặt quen, trong bụng cả kinh.

Ngô quản sự quan sát nét mặt, nhìn hướng nàng ngắm nhìn  hồi lâu. Không khỏi cười nói: “Đây là đặc sản Nam Chiêm bộ châu. Bộ Lạc nơi đó  thừa thãi mỹ nữ song bào thai, xinh đẹp có thể duy trì bốn mươi năm, mỗi một người  giá cũng không phải là đặc biệt cao, mua về vô cùng có lời đây.”

Không sai, đang đóng trong lồng này chính là song bào thai mỹ nữ ở Tuyết Sơn mà nàng cứu ra từ Thái Diễm đoàn xe. Lúc ấy nàng còn đặc biệt sai người đem họ chia ra mang đến các nơi, không nghĩ tới tỷ muội này vẫn khó thoát một kiếp. Có lẽ các nàng trốn tại trấn nhỏ bị lộ chân tướng, bị Minh Thủy tông phái người bắt trở về. Bởi vậy có thể thấy được, Thiên Thượng Cư đối với  cửa mua bán này rất  quyết tâm.

Theo như quy định, cô gái Hô Liên Bộ Lạc cũng bị đưa đi nô doanh Thanh Châu nổi danh để tiếp nhận thuần hóa. Giờ phút này nàng nhìn những nữ hài này, quả nhiên tinh thần khác biệt hoàn toàn với một năm trước, lớp son phấn mỏng, lớp áo mỏng trên người, bờ mi mảnh, búi tóc vén lên cao, trên mặt lộ vẻ ướt át, đôi mắt quyến rũ , thấy vậy đám đăng đồ tử dưới đài  đều động dục; có người quần áo thanh nhã không tầm thường, bộ dạng phục tùng, mặt như phủ băng, con mắt cũng không nhìn bất cứ người nào, như ngọc quan âm, ngược lại khiến lòng nam nhân dưới đài  ngứa ngáy . Hận không thể ôm về nhà, đích thân kéo xuống tầng mặt nạ này.

Nô doanh  Thanh Châu quả thật có bản lãnh thuần phục nô lệ  . Quả nhiên không giống vật thường, có thể “Tùy theo tố chất mà dạy” . Có thể khiến mỗi người thể hiện ra phong thái khác nhau. Càng đánh sâu vào lòng người là cùng một đôi  hoa tỷ muội, một nhiệt tình như lửa, một trong trẻo lạnh lùng như băng, rõ ràng khuôn mặt giống nhau như đúc, nhưng lại có dáng vẻ hoàn toàn trái ngược. Ngô quản sự cũng là nam nhân, liếc mắt nhìn cũng khẽ nuốt nước miếng: “Những tỷ muội này toàn bộ đều từ nô doanh Thanh châu huấn luyện ra , cam kết có thể làm  chủ nhân được  hầu hạ đến thỏa mãn.”

Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nhìn hắn một cái không nói gì. Ngô quản sự lúc này mới nhớ tới, Ninh trưởng lão trước mắt cũng là một cô gái, nói điều này có vẻ không tốt lắm. Aizz, thật ra thì hàng năm mua những nữ nô này cũng có rất nhiều nữ khách quý hỏi, có khi là mua về hầu hạ trượng phu, có. . . . . .

Lúc này, có mấy người Hô Liên Bộ Lạc thấy Ninh Tiểu Nhàn ở đứng phía xa  , ánh mắt nhất thời sáng lên , điềm đạm đáng yêu. Ninh Tiểu Nhàn biết, các nàng hi vọng nàng có thể đem các nàng cứu trở về lần nữa, giải cứu các nàng ra khỏi nước sôi lửu bỏng.

Đáng tiếc, lần này nàng không giúp được các nàng. Trong đại điện  này nô lệ đâu chỉ mấy ngàn người? Cho dù muốn cứu nàng cũng chỉ có lòng là không có sức.

Nàng rũ mắt xuống, thở dài, cảm thấy trong lòng có chút buồn bực. Lúc này, Cưu Ma kéo ống tay áo nàng, truyền âm nói: “Mấy người này bị Minh Thủy tông bắt trở lại, như vậy chỉ sợ Thiên Thượng Cư cũng biết chúng ta tham dự đánh cướp Thái Diễm đoàn!”

Ninh Tiểu Nhàn khẽ gật đầu, truyền âm cho nàng nói: “Không sai, lúc ấy Thất Tử không bắt được phó tông chủ Minh Thủy tông  , hắn là người thông tuệ, tin tức này chỉ sợ cũng đã để lộ đến Thiên Thượng Cư. Tuy vậy đứng phía sau ta là Ẩn Lưu, dù Thiên Thượng Cư biết sự thật cũng không dám làm gì ta, an tâm.” Muốn cho mấy cô gái khai ra bộ dáng của nàng rất dễ, dùng biện pháp đơn giản nhất —— miêu tả, huống chi trước khi chết Chung Ly Hạo đã đem bức họa của Hô Liên Mẫn Mẫn  truyền đi trong tông, mà Hô Liên Mẫn Mẫn cùng nàng lớn lên giống nhau như vậy. . . . . .

Nàng rũ mắt xuống, những người trong lồng kia lập tức biết cầu nàng cứu mình là vô vọng rồi, không nhịn được lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng  . Các nàng vẫn là tiêu điểm chú ý của  mọi người, ánh mắt lại liên tục nhìn về một phía cầu khẩn, tiếp theo lộ vẻ thê lương khiến không ít người  ánh mắt thuận thế nhìn tới đây.

Ninh Tiểu Nhàn lập tức cảm nhận được một vài ánh mắt ác ý. Thuận thế nhìn lại, vừa vặn trông thấy một cô gái trung niên híp mắt lại nhìn nàng, người này màu da cực trắng, nhưng mặt không có thịt, khuôn mặt nghiêm túc. Phát hiện ánh mắt của Ninh Tiểu Nhàn, cô gái này hướng nàng khẽ mỉm cười, bày ra sự thân thiện. Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nhìn lại. Nàng tập  tâm pháp, quen cảm nhận đủ loại dị thường dù rất nhỏ, cô gái này mặc dù che dấu tốt nhưng vẫn bị nàng cảm thấy được nhiều tia ác ý.

Trong bụng nàng hiểu rõ, cũng không để ý nàng ta, xoay người đi.

Ra khỏi đại điện, nàng mới thấp giọng hỏi Ngô quản sự nói: “Cô gái quần áo đen vừa rồi ở trong  Thiên Thượng Cư là ai vậy?”

Ngô quản sự suy nghĩ một lát nói: “Đó là Quyên Nương, là nhất đẳng chấp sự của Thiên Thượng Cư  chúng ta, so với ta còn cao ra hai bậc đây. Ninh cô nương từng thấy qua nàng sao?” Thiên Thượng Cư  có ba cấp quản sự, chấp sự chỉ có hai cấp.

Ninh Tiểu Nhàn “À” một tiếng, lắc đầu.

Bạch Ngọc kinh phạm vi rộng lớn, hàng triển lãm cũng rất nhiều, mới đi mấy ngọn núi cũng đã hai mươi canh giờ, tức là sắp thời gian hai ngày. Đây là với điều kiện cưỡi ngựa xem hoa . Do đó, không ít người đã đến trước nửa tháng thời gian. Bạch Ngọc kinh đấu giá có quả nhiên vô số kỳ trân, đồ xuất hiện ở nơi này quả nhiên là chỉ có không nghĩ tới, chứ không có gì không có. Trong đó có một đại điện chuyên trưng bày những phụ kiện, đầy nhẫn trữ vật bảo thạch  , dung lượng cũng kinh người, trong đó thậm chí dự trữ một con số đạt đến năm vạn cân.

Rốt cục đi tới núi cuối cùng là triển lãm vũ khí.

Lúc này mưa đã ngừng, mây đen trên bầu trời tản đi khiến bầu trời càng thêm vẻ sáng rỡ. Tiểu thế giới này có đủ bốn mùa biến hóa.

Mặc dù trên mặt Ninh Tiểu Nhàn không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng không ngừng suy nghĩ. Quẻ bói của Ninh Vũ nói nàng sẽ “Đạt được ước muốn”, chẳng lẽ là ở nơi này?

Chỉ có Thanh Loan, Thất tử quen thuộc với nàng mới có thể từ động tác nàng nhẹ nhàng hít vào mà hiểu rõ nội tâm nàng đang khẩn trương.

Ninh Tiểu Nhàn một chân bước chân vào đại điện.

Trong điện, vũ khí rực rỡ muôn màu, có thể đi vào Thiên Thượng Cư đấu giá cấp bậc  ít nhất cũng là pháp khí cấp Huyền trung phẩm trở lên , bảo vật nơi này có cấp Địa nhiều nhất, cấp Thiên hạ phẩm, cấp Thiên trung phẩm cũng có mấy cái, trước đài vây đầy người xem. Thiên Thượng Cư cũng phá lệ gia tăng số lượng thủ vệ  ở nơi này, mấy vũ khí quan trọng đều là người tu vi cao thâm canh gác. Dù sao đối với bất kỳ người tu tiên nào, quan trọng nhất chính là vũ khí, mà nơi này bảo vật đông đảo, nói không chừng dụ hoặc quá lớn khiến người người đỏ mắt bí quá hoá liều thì sao?

Nàng còn chưa từng thấy qua nhiều binh khí như vậy, nơi này số lượng nhiều nhất là các loại trường kiếm, sau đó là đao, rìu, Hồng Lăng cung, mâu, lá chắn. Ngay giữa đại điện lẳng lặng trưng bày một Thiên kích khổng lồ. Kích dài gần một trượng, còn cao hơn cả nàng, cả thân nó lóe lên ánh sáng màu đồng xanh, hình bán nguyệt hai bên kích vừa có thể đâm thẳng, ghim chọn, có thể quét ngang, mổ. Dưới ánh đèn chiếu xuống, mũi kích vẫn không ngừng lóe lên hàn quang.

Cao cấp pháp khí đều có linh tính. Phương Thiên kích lộ ra trước mặt mọi người chính là hơn thở cực độ khát máu, dữ dội tàn bạo, không máu không vui, hai mặt thỉnh thoảng có ánh sáng màu đỏ sậm chợt lóe lên. Nàng hiểu, chỉ có hung binh đi theo chủ nhân giết người vô tình mới có hơi thở đáng sợ như vậy.

Cái này được nhiều người chú ý nhất, bởi vì ngọc bài bạch ngọc viết rõ ràng: “Đâm Long kích, một trong những vũ khí của Đại thủ lĩnh Man tộc thượng cổ, chuẩn thần khí.”

Về man tộc, nàng biết không nhiều lắm.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion6 Comments

  1. Không ngờ lần này TTC đấu giá lớn như vậy đấy. Chả trách đông như vậy. Khôg nghĩ là còn đấu giá cả người nữa cơ.
    Ở đây vậy mà lại gặp phải bọn người hô liên bộ lạc mà TN cứu ra. Chỉ trách số các nàng trốn không thoát rồi. Lần này tN cũng chịu thua rồi đâu thể cứu đc nữa.
    Liệu ở đây có thể gặp được vật mà TN cần không nữa
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  2. Cô gái Quyên lương có thù oán gì với Ninh tiểu Nhàn mà ánh mắt ác độc tiểu Nhàn đến dãy chứa vũ khí. Đâm Long Kích một vũ khí thượng cổ có liên quan tới tiểu nhàn không . 1 Long Kích tốt Sẽ Đến tay tiểu nhàn.
    Thanks editor

  3. Sau truyện này ta thất vọng vô cùng về cái gọi là mỹ nhân ngư. Cái dáng người cũng được có điều gương mặt theo mô tả thì không thể xứng với hai chữ mỹ nhân được. Còn cái bà quản sự của Thiên Thượng Cư có ác ý với Ninh Tiểu Nhàn cũng đúng thôi. Nàng cứu thoát một đám thiếu nữ của Hô Diên bộ lạc, mặc dù có bị bắt về nhưng cũng đã tổn thất thảm trọng. Hy vọng Ninh Tiểu Nhàn tìm được Nam Ly Minh Hỏa kiếm.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  4. Cái mu quyên Nương kia có ác ý Với NTN là chắc chắc rồi, TTC cũng biết NTN quấy phá cứu ngừoi Hô Liên bộ lạc, ngại Ản Lưu nên không dám công khai làm gì thà chứ bà Quyên Nương kia chắc sẽ ngấm ngầm gây khó dễncho NTN
    Hy vọng o đây sẽ tìm dc Nam Minh Ly Hoả Kiếm , nếu không ít nhất cũng nên có ít manh mối .
    Thanks editor !

  5. Ninh tiểu nhàn có tìm được nam minh ly hoả không ? Bộ tộc sinh đôi ninh tiểu nhàn đã cứu nhung không cứu được mãi có người oán thầm ninh tiểu nhàn nữa vì đống cô gái xunh đẹp như vậy cơ mà sao bà ta không oán chứ,đấu giá mấy năm mới tổ chức 1 lần

  6. Ttc này thật sự rất chuyên nghiệp, làm đc như vậy k phải điều đơn giản, k biết chuyến đi lân dày của NTn có tìm đc nam minh ly hoat kiếm k nha, hi vọng nhanh tìm đc để TT có thể ra ngoài ánh sáng nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close