Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cung đấu: Quý phi bia đỡ đạn 5+6

19

            Cung đấu: Quý phi bia đỡ đạn 5

Edit: Minh Minh Minh

Beta: Sakura

“Ngươi!” Tô thị nghe được lời này của Bách Hợp thì bộ ngực sữa không ngừng phập phồng. Cô ta hôm nay mặc một bộ cung trang đỏ nhạt, chỗ cổ áo lộ ra một phần da thịt trắng nõn như tuyết, lúc này dù đang tức giận đến tái mặt, nhưng vẫn không ảnh hưởng mỹ mạo của mình. Chỉ tiếc lúc này Sở Vân Dương không ở đây, Bách Hợp phất tay: “Nếu Tô muội muội khăng khăng muốn giúp đỡ Bổn cung thì hãy ở lại. Bọn Phất Phong vừa vặn nhân lực không đủ, mong Tô muội muội tha thứ, Bổn cung đang rất buồn ngủ, xin lỗi không tiếp đãi được.”

Nói xong lời này, Bách Hợp thuận theo bọn cung nữ đỡ nàng đứng lên, nhìn cũng không nhìn sắc mặt khó coi của nhị phi hai Tiệp dư khi nghe  thấy Bách Hợp so sánh mình với hạ nhân, trực tiếp đi thẳng vào nội điện nghỉ ngơi.

Hôm sau, tại hậu cung mọi người tranh nhau truyền bá Quý Phi kiêu ngạo hung hăng, nhưng dường như Sở Vân Dương không nghe không nhìn thấy. Trước khi chưa có nhân vật mới vào cung, Bách Hợp có thể nói là người được sủng ái nhất hậu cung này. Thẳng đến giữa tháng 8, các tú nữ ngày trước bị chọn trúng đã tề tựu đông đủ đứng trước cửa cung. Lúc hừng đông, được thái giám theo cửa bắc mà tiến đến ngự hoa viên, đến lúc đó tất cả phân thành mấy tổ, diện kiến Sở Vân Dương.

Bởi vì hậu cung không có Thái Hậu, trong cung lại không có chủ, nên Bách Hợp liền nhận được chuyện xui xẻo này từ sớm. Một ngày trước Đức Phi Tô thị cùng Hiền Phi – vốn dĩ từ trước đến giờ đều bất hòa, hai người đều tới đây năn nỉ nàng cùng nhau đến. Đây đúng là một chuyện hay, Bách Hợp tự nhiên đáp ứng. Một đêm này trong nội cung rất nhiều người đều không ngủ được trong nội cung rất nhiều người chịu một ngày như một năm. Hôm nay lại tiến nhập thêm một đám tiểu mỹ nhân tươi mới ngon miệng, tự nhiên sẽ khiến cho rất nhiều người cũ trong nội cung thấp thỏm lo âu.

Nhưng Bách Hợp lại ngủ say sưa, Sở Vân Dương còn dùng tay vuốt tóc nàng. Lúc nàng không kiên nhẫn còn xoay người qua, bộ dáng này khiến cho Sở Vân Dương âm thầm nở nụ cười.

Hừng đông, mọi người chia nhau trang điểm, ăn mặc tiến về trước ngự hoa viên. Lúc này trong hoa viên đã sớm đầy người đứng chỉnh tề. Đằng trước Sở Vân Dương ngồi xuống Long liễn. Từng nhóm nội thị cùng với đám tiểu mỹ nhân mới tiến cung liền theo thứ tự quỳ xuống, Bách Hợp sau đó cũng ngồi xuống Long liễn. Một đám người trắng nõn quỳ trên mặt đất, chỉ có một dáng thiếu nữ đầy đặn cao gầy lúc này không những không quỳ, ngược lại là kéo làn váy hiếu kỳ nhìn sang bên này. Chỉ là vì khoảng cách quá xa, dường như không nhìn rõ tình cảnh bên này, nàng thè lưỡi. Bị người bên cạnh kéo một hồi, lúc này mới không tình nguyện quỳ xuống.

Không cần nhìn liền biết rõ cái này chính là tình tiết Quách Bách Hợp đấu Dương Ngọc Như đến suy sụp rồi, lúc này kẻ thù gặp mặt đặc biệt tức giận. Bách Hợp không muốn suy nghĩ liền vẫy tay, phân phó Phất Phong: “Đó là nữ  nhi nhà ai, không hiểu quy củ, gặp Hoàng Thượng chậm chạp không quỳ, còn dám nhăn mặt, như thế không hợp lễ nghi, thưởng năm bàn tay.”

Phía sau hai người Đức Phi vàHiền Phi vừa vặn vội vàng dắt tay nhau chạy đến,  nghe được lời Bách Hợp rất rõ ràng. Tô thị vuốt bụng cho Đại cung nữ thân cân dìu mình xuống liễn, nhìn thấy Sở Vân Dương vẫn còn ở đây. Gặp phải tình huống như vậy Hoàng Thượng còn chưa lên tiếng, thế mà Bách Hợp đã vượt lên trước muốn ra tay đả thương người, trong lòng hết sức bất mãn. Tuy rằng nàng cũng không thích các cô nương như hoa như ngọc này, Tô thị đã không còn nhỏ tuổi, có thể sau này đám tú nữ quỳ ở đây sẽ có người được sủng ái, nàng không thích nhất là người đối chọi nhiều năm với mình, đồng thời hiện nay Bách Hợp vô cùng được sủng ái, hai phía so sánh, Tô thị không chút do dự liền mở miệng:

“Tỷ tỷ, lời nói này không đúng. Người này về sau có khả năng đều là tỷ muội của chúng ta, hơn nữa tuổi còn nhỏ không hiểu cung quy cũng là hợp tình lý, tỷ tỷ cũng là bậc trưởng bối trong cung rồi. Sau này vào cung mọi người trở thành tỷ muội, chậm rãi giáo huấn cũng được, cần gì phải mới vào cung liền đánh người, hơn nữa còn đánh vào mặt, nữ nhi xem gương mặt vô cùng  trọng yếu, nếu làm hỏng rồi, tỷ tỷ lấy cái gì bồi thường?”

Tô thị xem ta gặp yêu tiếc, nhất là khéo mồm khéo miệng nhưng lại rất bản lĩnh, đã chỉ ra Bách Hợp tuổi không nhỏ, nói bóng gió nàng đã không phải là thiếu nữ mới lớn, phải nhường đường cho tuổi trẻ rồi, lại mỉa mai nàng cay nghiệt đánh người không giữ thể diện, làm việc quá mức ngang ngược. Trước mặt Sở Vân Dương cứ như vậy khiến cho Bách Hợp mất mặt. Chỉ bằng cách nói chuyện này, trước đây Quách Bách Hợp bất luận thế nào cũng không phải là đối thủ của cô ta, nhưng Bách Hợp không cùng cô ta so đấu mồm mép lanh lợi, ngược lại là cười lạnh một tiếng:

” Đánh là thân mắng là yêu, Bổn cung muốn thân cận với muội ấy mà. Đây là phúc khí của muội ấy, nếu không ngươi xem nhiều tú nữ như vậy, Bổn cung không phạt thì làm sao Hoàng Thượng có thể để mắt tới? Hoàng Thượng nói xem, thần thiếp nói lời này có hợp tình hợp lý không?”

Bách Hợp nở nụ cười nơi khóe miệng, nàng không giống Quách Bách Hợp kiêng kị rất nhiều thứ. Quách Bách Hợp tâm nguyện chết cũng được sống cũng xong cho nên khiến Bách Hợp thiếu rất nhiều trói buộc. Nói chuyện làm việc không giống bản thân Quách Bách Hợp, nhìn như rất hung hăng ngang ngược nhưng kì thực đang lo lắng nặng nề, làm việc thì nửa vời, đã mang cái tiếng ương ngạnh, nhưng chỉ thể hiện ở bên ngoài. Lúc này Bách Hợp đem thần thái hung hăng ngạo mạn của nguyên chủ phát triển thêm mười phần, rõ ràng đánh người lại là đánh ở mặt, càng không cho Tô thị một chút mặt mũi, khiến cô ta tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt với Bách Hợp, nói không ra lời.

Hai người Phất Phong và Phất Liễu chiếu theo ý Bách Hợp, dẫn theo hai ma ma khỏe mạnh trong đám người bắt Dương Ngọc Như đi ra, trược tiếp đánh xuống năm cái tát. Vẻ ngây thơ trên người Dương Ngọc Như lập tức bị đánh tan hơn phân nửa, lúc này khóe miệng có chút máu, mái tóc lúc đầu gọn gàng cũng có chút ít tán loạn cả lên. Tuy cô ta cực lực giãy dụa, nhưng lại vẫn là vô cùng chật vật bị kéo tới trước mặt Bách Hợp.

Tình tiết ở bên trong chính là Dương Ngọc Như cũng không cố tình khiến cho Sở Vân Dương chú ý. Cô ta ngay từ đầu cũng không có hứng thú gì với việc hầu hạ quân vương, nhưng bởi vì dáng dấp kiêu ngạo không giống người thường này của cô ta đã thành công hấp dẫn ánh mắt Sở Vân Dương, lại để cho hắn vô thức chú ý tới điểm này lẫn trong một đám Tú nữ, cuối cùng lại trổ hết tài năng. Tuy rằng Dương Ngọc Như lớn lên xinh đẹp, nhưng lại không phải thiên hương quốc sắc, trên người cô ta có một loại quật cường cùng với yếu đuối lại còn kèm theo ngây thơ. Mâu thuẫn sâu sắc nhưng rồi lại kỳ diệu dung hòa thành phong cách, sau khi ở cùng cô ta một thời gian, Sở Vân Dương thực sự thích vẻ đẹp bên trong của cô ta, không phải là chỉ là đơn thuần thưởng thức nhan sắc bên ngoài.

Cô ta và Sở Vân Dương lần đầu gặp mặt dưới tình huống hắn đang mặc thường phục, Dương Ngọc Như không cho hắn đi, cho rằng hắn chỉ là người hầu, cùng hắn bắt chuyện một phen, sau đó lộ ra bản tính nghịch ngợm. Hơn nữa ngày đầu tiên tiến cung cô ta không kiêu ngạo đồng thời rất có nghĩa khí, ăn ngay nói thẳng, không vì quyền thế mà tỏ vẻ khuất phục. Điểm này mới khiến Sở Vân Dương nhớ kỹ cô ta.

Quách Bách Hợp luôn luôn đố kị cô ta, cuối cùng ghen ghét đến mức điên cuồng. Bách Hợp lúc này trong lòng cười lạnh. Trong hậu cung làm gì có thái giám nào dám dẫn theo một đoàn tùy tùng bốn phía sáng ngời, e rằng ngang ngược như nàng trong nội cung cũng không dám như thế, huống chi hoàng đế mặc xiêm y đều rất chú ý, tuy là thường phục, cũng là thêu Nhật Nguyệt ngôi sao có quy luật rõ ràng, thái giám nào dám mặc thường phục như vậy? Dương Ngọc Như cũng là xuất thân con nhà quan, lại từ nhỏ đọc đủ thứ sách vở thánh hiền, chắc chắn lúc đó đã nhận ra dáng dấp của Sở Vân Dương. Hoặc cô ta từ nhỏ ngu xuẩn, cha mẹ đem Tứ thư Ngũ kinh, cái gì nên học đều học cả. Hết lần này tới lần khác lễ nghi quy củ một chút cũng không dạy bảo, cô ta cố ý muốn giả vờ ngây thơ mà thôi.

Có người nào tiến cung mà còn dám ngây thơ chất phác, nửa chút dục vọng cũng không? Thực không muốn tranh thủ tình cảm thì lúc trước thà không tiến cung. Bây giờ đến đều đã đến rồi, cần gì phải giả trang thành trinh tiết liệt nữ, nói cái gì không muốn cùng người trong thiên hạ tranh giành phu quân, toàn tâm toàn ý mong được cô độc, rõ ràng là lời nói dối. Được lắm, ngoại trừ nàng ra, người khác thực sự tầm thường.

Bách Hợp cười lạnh, nhìn đối tượng của nhiệm vụ lần này của mình, cầm quạt che miệng, nhẹ giọng cười:

“Bổn cung thưởng 5 cái tát tạo cơ hội cho ngươi tiếp cận gần hơn cho Hoàng Thượng thăm hỏi, có lẽ ngươi phải cám ơn đại ân đại đức của Bổn cung đấy.”

Hôm nay cô ta ăn mặc xinh đẹp, quần lụa mỏng màu tím, gió thổi nhẹ nhàng lay động, trên là áo yếm màu vàng nhạt, áo khoác voan mỏng màu tím nhạt, ngoại trừ chỗ vai có khoác thêm tơ lụa che chắn, đôi cánh tay tuyết trắng kia như ẩn như hiện bị khóa lại trong tay áo nhỏ hẹp, càng che dấu càng kích thích.Màu sắc càng làm nổi bật lên nước da trong suốt hơn tuyết, trước ngực lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng hai bờ vai mượt mà. cả người dường như đã thay đổi..

Sở Vân Dương chỉ nhìn nàng bốc đồng nhưng không lên tiếng cắt ngang, cũng không rời ánh mắt nhìn xuống Dương Ngọc Như người đứng ở trước mặt mình ước chừng hơn ba mét, mặt sớm bị đánh sưng lên. Tuy hắn yêu thích tiểu mỹ nhân, nhưng không bao gồm tiểu mỹ nhân chật vật này. Thực tế lúc này trước mặt đã có sẵn một Bách Hợp hấp dẫn lấy ánh mắt của hắn rồi. Dưới tình huống bây giờ, hắn càng không có quay đầu chuyển hướng tới Dương Ngọc Như, bất luận cô ta xấu hổ đứng đấy, cũng không thèm cắt ngang lời Bách Hợp.

“Tỷ tỷ thật sự quá tốt, tát vào mặt rồi còn muốn người ta cám ơn, một chiêu này muội muội nhất định phải thụ giáo.” Tô thị mấp máy miệng, vô thức liếc nhìn Sở Vân Dương, dịu dàng cười: “Hoàng Thượng thấy thế nào?”

“Không biết lễ nghi, Quý Phi nên đánh.” Tự động đưa tới tiểu mỹ nhân ân Sở Vân Dương tự nhiên tiêu thụ, cũng không có cự tuyệt, hắn ôm thân thể Tô thị mềm mại vào trong ngực, nhìn đến bụng Tô thị đã to lên rất nhiều, dáng vẻ tươi cười tăng thêm vài phần: “Ái phi thân đang mang thai, không nên làm phiền tâm trạng.”

Sắc mặt Tô thị có hơi trắng bệch, Sở Vân Dương nói hai câu này hiển nhiên đả kích đối với cô ta. Nếu so với Bách Hợp vừa mới châm chọc khiêu khích, càng làm cô ta khó chịu: “Ý của Hoàng thượng, tỷ tỷ đánh là đúng sao?”

“Không sai.” Sở Vân Dương nhẹ gật đầu, Tô thị còn chưa kịp mở miệng, Dương Ngọc Như đang bị người khác chế trụ không biết lấy sức lực từ đâu, một tay đẩy hai ma ma ra xa, trong miệng hô: “Hoàng Thượng, nô tỳ không phục.” Cô ta vừa mới có lực đẩy hai ma ma cường tráng , lúc này đã chạy tới chỗ Sở Vân Dương, nhưng bước chân lại lảo đảo, cuối cùng giống như đã dùng hết sức, mềm nhũn quỳ xuống trước mặt Sở Vân Dương, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào hắn: “Hoàng Thượng, nô tỳ không phục. Nô tỳ từ nhỏ được cha dạy bảo làm người phải đội trời đạp đất, nếu sai thì phải phạt thì nô tỳ hiểu rõ. Thế nhưng mà Quý Phi nương nương lại cho người đánh nô tỳ, nô tỳ khẩu phục nhưng tâm không phục. Cha đã từng nói qua, thiên tử nếu như thánh minh, tất nhiên là có thể phân biệt thị phi, trắng đen. .

 

            Cung đấu: Quý phi bia đỡ đạn 6

Dương Ngọc Như nói chậm rãi, lúc này trên khuôn mặt nhỏ nhắn bị đánh sưng đỏ toát lên vẻ nghiêm túc và cố chấp. Thật sự là, nếu không phải hiện tại hai gò má đều in rõ ràng năm dấu tay, có lẽ nhìn vẻ đẹp ấy, Sở Vân Dương chắc chắn cam tâm tình nguyện cùng cô ta trêu đùa một phen. Nhưng bây giờ bộ dáng cô ta nhếch nhác, đang đối mặt với nhiều người như vậy, những lời này rõ ràng là làm khó dễ cho Sở Vân Dương. Hắn nhẫn nại nở nụ cười, nét hung ác trong mắt hiện lên: “Dương thị? Nữ nhi của Hộ bộ thị lang Dương Hoán?”

Lúc này trên mặt Sở Vân Dương mang theo vui vẻ, nhưng mà ánh mắt lại hoàn toàn u ám. Bách Hợp vừa mới gây ra chuyện, lúc này thờ ơ lạnh nhạt, chứng kiến cảnh Tô thị ôm bụng, cố ý nói:

“Con gái của Hộ bộ thị lang? Đức Phi muội muội, phụ thân ngươi không phải là hộ bộ Thượng thư sao, khó trách vừa nãy gấp gáp như vậy thay nàng ta mở miệng.”

“Ngươi ngậm máu phun người!” Tô thị tuy tự mình nói bóng nói gió nhưng lúc này một khi bị người khác nói thế, trong lòng lập tức liền sốt ruột, chém đinh chặt sắt mà nói: “Thần thiếp không quen không biết vị muội muội này, nếu có nửa lời nói dối, chấp nhận bị thiên lôi đánh xuống!”

“Một chuyện nhỏ như vậy, Đức Phi muội muội lại thề độc như thế làm gì, làm Bổn cung đang nghĩ lời này là đúng đây này.” Bách Hợp nhẫn nại không được mà bắt đầu vùng lên, nàng không nói không được. Vốn Tô thị trong lòng đang chứa hỏa, mang thai rồi thì Sở Vân Dương liền không hề sủng ái mình như lúc trước, ngược lại thường xuyên sủng hạnh Bách Hợp nên gần đây tính tình vô cùng nóng nảy. Lúc này lại bị Bách Hợp chọc tức như vậy, nhìn vẻ mặt nàng mỉa mai vui vẻ,  tức giận đến trước mắt từng đợt biến thành màu đen, ngực ngòn ngọt, một ngụm máu suýt nữa phun ra.

Hiền Phi đứng ở một bên không dám lên tiếng, đương nhiên nàng cũng không thích Bách Hợp, nhưng hôm nay Bách Hợp trong cung thế lực quá lớn, nàng đắc tội không nổi. Càng không muốn trước mặt Sở Vân Dương ném đi thể diện, đành đứng ở một bên xem Tô thị và Bách Hợp tranh chấp. Một mặt lén lút chen đến bên người Sở Vân Dương, cầm cây quạt đong đưa, trông mong có thể đem hương thơm trên người mình bay đến trước mặt Sở Vân Dương, dễ dàng quyến rũ hắn chú ý mình vài phần.

“Được rồi.” Nữ nhân thỉnh thoảng tranh giành tình nhân đó là tình thú, nhưng nếu trước mặt mọi người làm ầm ĩ, khiến người khác mất thể diện, Sở Vân Dương vô cùng không thích. Thần sắc hắn nghiêm túc, khóe miệng lạnh nhạt nhưng lại câu dẫn, liếc Bách Hợp rồi nhìn chằm chằm vào Tô thị nói:

“Ái phi từ trước đến nay rộng lượng săn sóc, phải biết Quý Phi vẫn thế mà.”

Sở Vân Dương trong lời nói mang theo ngữ điệu dịu dàng trấn an, nhưng Tô thị tâm như đang nhai lấy thất bại. Bởi vì Quách Bách Hợp từ trước đến nay ương ngạnh tùy hứng, cho nên chính mình phải nhận thức được đạo lý quan trọng đó, chấp nhận nhượng bộ nàng? Tuy trên vị trí đứng thứ hai sau Bách Hợp, nhưng Tô thị nàng đang mang thai, trong lòng không nghĩ qua vị trí trong cung, nhưng lúc này nghe Sở Vân Dương mặt ngoài là khen ngợi chính mình, nhưng kì thực lại mọi cách giữ gìn Bách Hợp, trong lòng đau như dao cắt.

Nhưng Bách Hợp lại không nhận tình cảm của Sở Vân Dương, cười lạnh một tiếng ,tìm cách cáo lui.

Hôm nay tuyển tú nữ một hồi náo loạn, Xem chuyện cười Dương Ngọc Như đủ rồi, vốn vì cô ta mà đến, thời gian kế tiếp Bách Hợp không có hứng thú ở lại. Hiên tại tuy đã là trong tháng tám, nhưng nắng gắt cuối thu uy lực lại không thể khinh thường, đứng phơi nắng trong chốc lát nàng bắt đầu thấy choáng váng. thân thể Quách Bách Hợp tiến cung nhiều năm đã sớm suy nhược, chính mình những ngày này mỗi ngày có cung nữ hầu hạ bên người, không có biện pháp luyện tập điều trị. Bởi vậy tuy  nàng mang theo thuộc tính giá trị, thân thể dù khỏe mạnh, lúc này đã nhanh chóng có cảm giác muốn xỉu, nhưng vẫn chưa chính thức ngất đi. Thế nhưng cái cảm giác hoa mắt chóng mặt khó chịu này nàng vẫn  nhận thức được.

Tìm lấy cớ xong liền biến mất, cũng mặc kệ chính mình vừa cho người đánh Dương Ngọc Như để lại cục diện rối rắm, Bách Hợp trực tiếp tiến đến Sở Vân Dương xin phép rồi bước xuống liễn đi mất.

Giữa trưa đang trong lúc ngủ, người canh giữ trong ngự hoa viên trở về báo tin, nói Hoàng Thượng lưu lại thẻ nào, sắc phong danh hiệu nào. Hoàn toàn trong dự liệu của Bách Hợp, là Dương Ngọc Như hôm nay dù xảy ra chuyện khó chịu như vậy, nhưng cô ta vẫn được giữ lại, giống tình tiết bên trong được phong làm Tài nhân. Tuy là bậc Ngũ phẩm tài tử, phần vị cũng không cao, thế nhưng mà khách quan tại mặt khác đối với thiếu nữ không gặp may tiến cung mà không có phẩm vị thì Dương Ngọc Như không sai rồi, đừng đề cập hôm nay Bách Hợp trả lại cho nàng một hạ mã uy, tưởng rằng Sở Vân Dương sẽ không thích nàng ta, không nghĩ tới cô ta ngược lại có bản lĩnh, vẫn được sắc phong là Tài nhân.

“Nghe nói là Đức Phi nương nương ra mặt nói lý lẽ, lại để cho cô ta tại trước mặt hoàng thượng làm một bài thơ tạ tội, khiến cho Hoàng Thượng hơi nể trọng nàng ta ạ.” Phật Liễu giúp Bách Hợp xoa bóp vai, nhỏ giọng báo cáo tình hình tuyển tú nữ hôm nay, nói đến lúc Dương Ngọc Như làm thơ, Bách Hợp nói: “Không thể tin được Dương Tài nhân còn có tài năng ấy, lần sau có dịp tụ tập, nhất định phải tạo quan hệ tốt.”

Tình tiết thật sự vốn là sau khi Dương Ngọc Như tiến cung thì ít xuất hiện, thẳng đến lúc vô tình gặp gỡ Sở Vân Dương, cô ta bày ra vẻ đáng yêu, có khi thì đoan trang ngâm thơ, thời gian dần qua được Sở Vân Dương nhìn bằng ánh mắt khác. Trước là thích tính cách đáng yêu thẳng thắn, vừa xinh tươi vừa ngây thơ, rồi sau đó thích đến tài năng, cuối cùng sủng cô ta đến phế đi Quách Quý Phi đấy. Nhưng Dương Ngọc Như sớm như vậy liền biểu hiện ra tài năng thi ca, hơn nữa hôm nay ‘Thẳng thắn’ một mặt lại trước thời gian bị chứng kiến, như vậy tuy nhiên ra danh tiếng, lại để cho Sở Vân Dương nhớ kỹ nàng, nhưng lại có chút mất tiên cơ, không biết hiện tại nàng ta lộ ra nhiều át chủ bài thế sau này bí mật gặp lại Sở Vân Dương thì nàng ta lấy cái gì đến đào?

Đang nói giữa chừng, bên ngoài có thị vệ vội vã tiến đến đáp lời: “Nương nương, đám tiện nhân hôm nay mới tiến cung tối qua không ngủ, tụ tập ở hồ hoa sen trong ngự hoa viên, bây giờ đang làm Hoa đăng.”

Hậu cung Hoàng đế tuy có 3000 giai nhân mỹ nữ, nhưng kỳ thật tính luôn cả cung nữ có lẽ vượt qua một vạn người, dưới tình huống thừa chứ không thiếu này, rất nhiều nữ nhân chỉ có thể tự tìm phương pháp, đốt Hoa đăng cũng là một chuyện không hiếm thấy, rất nhiều cung nhân luôn tìm cơ hội vụng trộm chuồn ra cung, nghĩ cách khiến cho Hoàng đế chú ý. Vì vậy mới phát sinh việc đốt Hoa đăng này. Các phi tần cấp thấp cả đời có lẽ không thấy được Sở Vân Dương sẽ thừa dịp đó làm chút ít thơ khuê phòng kẹp ở trong, một khi được Hoàng đế chứng kiến, nếu may mắn nói không chừng còn có thể thừa sủng, phương pháp này tuy người thành công không nhiều lắm, chung quy làm con người vui vẻ hơn mà thôi.

Tài tình nhất là, sự thật ở bên trong chính là Dương Ngọc Như cũng từng làm như vậy, nhưng  cô ta cũng không phóng cái gì ở trong đèn, ngược lại chỉ là ở trên mặt cánh hoa đã viết một câu vô cùng rầm rộ: “Yến tước an tri hồng hộc chi chí”*

  • Thường được dùng để chỉ những người có chí lớn. Trong “Sử ký – Trần Thiệp Thế Gia” có một câu ‘燕雀安知鸿鹄之志哉’(Yến tước an tri hồng hộc chi chí tai), ý chỉ loài sẻ, loài nhạn (những kẻ bình thường) sao thấu chi hướng thiên nga. Do truyền bá “Tam Quốc” rộng rãi, càng vì “ Trần Thiệp Thế Gia” được đưa vào sách giáo khoa sơ trung (cấp 2) mà câu ‘燕雀安知鸿鹄之志哉’(Yến tước an chi hồng hộc chi chí tai) đã trở thành câu nói được lưu truyền đã lâu, còn lưu hành cả trên mạng.

Trùng hợp Sở Vân Dương lại để cho người mò mấy cái hoa đăng, nhìn chán hoa đăng ở bên trong cất giữ khăn gấm, viết cái gì là tâm tư nữ nhi, chợt nhìn thấy câu thơ như vậy, quả thực như là đang ăn bữa thịt đầy dầu mỡ lại có món điểm tâm nhẹ nhàng khoan khoái ngon miệng, giật nảy mình.

Bách Hợp lúc này nghe được thị vệ nói một đám mới tiến cung cùng cung nữ tụ họp đốt đèn, không khỏi nở nụ cười lạnh, Phất Phong cầm lược giúp Bách Hợp chải tóc, nhìn thấy khóe miệng Bách Hợp vui vẻ, liền mở miệng:

“Đám người này muốn câu dẫn Hoàng Thượng nghĩ đến nổi điên rồi, học đi còn chưa được còn muốn chạy, nương nương, không bằng nô tài dẫn người đuổi bọn họ đi.”

“Không cần, muốn thả đèn thì tùy ý bọn họ.” Bách Hợp chậm rãi đưa tay vào hộ giáp, xoa nhẹ bởi vì mang hộ giáp mà in chút ít dấu ngón tay, nhẹ giọng cười nói: “Lại để cho người đóng tất cả cửa cung lớn, không cho phép ai ra vào, bọn họ vui vẻ đứng ở trong ngự hoa viên, thuận tiện ngây ngốc một đêm!”

Nói xong lời này, Bách Hợp ngáp một cái rồi đứng dậy: “Kêu người ghi tên toàn bộ những người đốt hoa đăng, sáng sớm ngày mai, bảo bọn họ tìm kiếm đồ vật trong nước cho sạch sẽ, nếu là chìm xuống dưới đáy, cũng phải bắt bọn ho thu thập cho bằng được, ngày mai Bổn cung đến ngự hoa viên nếu thấy không hài lòng, đừng trách Bổn cung vô tình!”

Trong câu chuyện thì Quách Bách Hợp đúng là ngốc, nghe được bọn người Dương Ngọc Như đốt hoa đăng bèn phái người đi xua đuổi, để lại danh tiếng hung ác cho chính mình, cuối cùng không có chiếm được nửa chút tiện nghi, cũng không tổn thương tới những nữ nhân mới tiến cung này, xem như ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, Bách Hợp cũng không dùng phương pháp thô bạo là tới bắt người. Lúc này sau khi phân phó xong, lại nghe thị vệ nói Sở Vân Dương hôm nay lật thẻ là một Tiệp dư, cho cung nữ hầu hạ mình rửa mặt rồi quay vào trong điện đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau tỉnh lại thì Phất Ngọc xoắn khăn giúp Bách Hợp lau mặt, một mặt nín cười:

“Nương nương, hôm qua trong đêm đám người mới tiến cung kia chôn chân trong ngự hoa viên ngây người một đêm, sáng sớm hôm nay lúc chuẩn bị trở về đi, lại nghe nương nương phân phó, lúc này đang mò các hoa đăng trong đêm qua các nàng thả đấy ạ.”

Ngày mùa thu gió đêm không nhỏ, đèn bị thổi bay khắp nơi. Hoàng đế ngày hôm qua lại triệu tiểu mỹ nhân thị tẩm, một đêm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, căn bản không có sức lực sáng sớm rảnh rỗi ra ngoài tìm đèn hoa sen xem, bởi vậy đám người Dương Ngọc Như liền uổng phí rất nhiều công phu, nịnh bợ quả nhiên là để cho kẻ mù xem. Ở bên ngoài ngây người một đêm không nói, hôm nay sáng sớm còn không kịp rửa mặt, phải ở lại trong hậu cung vớt rác.

Bách Hợp nghe xong, không khỏi cười đến ngất ngưởng. Nàng vốn ở trong nội cung không có việc gì, hôm nay lại có một chuyện lý thú như vậy. Bản thân Quách Bách Hợp thanh danh đã sớm xấu triệt để rồi, lúc này Bách Hợp cũng không định đi làm người tốt, hơn nữa tình huống như vậy còn là do mình một tay tạo thành, nàng muốn đi ra ngoài tham gia góp chút náo nhiệt, mặc kệ bọn Phất Phong giúp mình sửa sang y phục ổn thỏa, lại thêm một đám phi tần đến vấn an, Bách Hợp đuổi đám người này rồi bước lên liễn hướng thẳng đến ngự hoa viên.

Lưu lại sau lưng là bọn người Tô thị thẳng thắn mắng: “Xem nàng ta hung hăng càn quấy đến bao lâu!”

Trong ngự hoa viên lúc này loạn thành một đoàn, một đám tiểu mỹ nhân thiên kiều bá mị ngày thường kia đang vô cùng chật vật nằm sấp lên ngọc thạch trên lan can, khom người vớt, trong tay cơ hồ mỗi người một cái.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion19 Comments

  1. Bách Hợp hay quá. Làm cho Dương Ngọc Như và Đức phi tức không nói nên lời. Chị triệt để diễn vai ác . Dương Ngọc Như hình như cũng không đơn giản là ngây thơ thẳng thắn. Mọi chuyện nàng ta làm là khiến Sở Vân Dương chú ý. Nàng ta kỳ này được chú ý thiệt nhưng không còn theo cái kiểu được xem trọng như trước kia.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. BH cao tay wa c mà sống trong hậu cung là như cá gặp nước rồi. Có tiếng thì phải có miếng đã ác thì ác triệt để. DNN ko đạt được mục đích tiếp theo ko biết lại ngu ngốc làm những j nữa.

  3. Chậc chậc, thật không nghĩ đến là Hợp tỷ làm ng xấu cũng hợp đến vậy đấy? Haha, thấy tỷ ấy chỉnh bọn kia mà sảng khoái quá đi.haha

    Tks tỷ ạk

  4. Bách tỷ đúng là cao tay cơ mà biết trước tiên cơ cũng là một loại lợi thế nhỉ ko biết phần này có Tỷ ca ko nhỉ ;48

  5. SongSong_thienhavosong

    Đọc cung đấu khổ nhất là gặp dk bà nữ 9 tốt thì y rằng thằng na9 nó khốn nạn vô cùng không thì cx là thằng na9 nó tốt lắm nhưng bà nữ 9 ngớ ngẩn như một con điên ;10
    haizz s LDT k vào đây làm hoàng thượng để na9 nữ 9 đều tốt cơ chứ ;59

  6. Phụt cơm, lần này Hợp tỷ ngang ngược thật đấy nhưng rất đáng yêu ;94 . Đọc mấy thể loại này ghét nhất nữ chính gặp chuyện lại tỏ vẻ ngây thơ, trong sáng, tuổi nhỏ chưa hiểu việc, làm như cả thế giới xoay quanh bả ko bằng í. ;96
    Thank you nhóm dịch!

  7. Hau cung that loan lam Bach Hop vat va dong vai ac roi nhung cach lam that dang yeu. May a phi tan kia that ranh roi suot ngay tim co de duoc Hoang De chu y va sung hanh. That met cho nu nhan cua vua chua thoi xua. Dat dien cua Hoang De it qua may tap roi ma chi co may canh, khi nao den man gay can day?

  8. ;69 BH tỷ hay quá! Đã làm phải làm thẳng tay như vậy mới sảng khoái, hả hê tấm lòng chứ!!!

  9. Haha… vừa được đánh Dương Như Ngọc… vừa sỉ vả Đức Phi… lại còn một chiêu độc trong đêm hum đó nữa chứ ^^… một chiêu này của Bách Hợp tỷ thật cao tay ah… tiện cả đôi đường lun… đúng là làm người ác thật sảng khoái mà… Bách Hợp tỷ lần này tha hồ mà phát huy nha ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. Bách tỷ càng ngày càng “ghê gớm”. Nhưng mình thích. Thực ra là luôn khá thích kiểu người tươi tắn như ánh mặt trời, nhưng lại k ưa những kẻ ngây thơ hoặc giả vờ ngây thơ. Kiểu ngây thơ giống trong nv 2 chàng bạch mã. Ngây ngô đến mức gây tổn thương ng khác nhưng cũng chỉ biết trưng ra khuôn mặt gọi là chó con để có 1 anh nào đó đứng ra thay mình. Còn giả vờ ngây thì khỏi nói. Rất thích đọc cung đấu. Và đặc biệt thích kiểu giống Bách tỷ. Ngang ngược, mưu mô nhưng sống thật. K mặt này mặt kia.
    Cảm ơn đội edit&beta nhiều ạ.

  11. Chị bách hợp đáng yêu quá đi mất, vừa được đánh vừa được mắng mà không bị khiển trách tý nào, ngược chết con dương như ngọc và tô phi luôn, nhưng mà ta thích, chị hành xử vừa hung hăng vừa đáng yêu thế này, hoàng đế có vẻ vẫn sủng chị phết nhưng lại đi lâm hạnh người khác, lạy giời không phải một phần của anh lý duyên tỷ nhé, ta không thích tý nào

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close