Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 555+556

9

Chương 555: A Hoa

Edit: Gấu Trúc

Beta: Tiểu Tuyền

Cho nên người dùng viên thuốc cũng sẽ trúng nguyền rủa của bộ tộc này.

Viên thuốc này luyện chế cực kỳ khó khăn chủ yếu bởi vì phải luyện hai lần.

Đan dược  luyện chế hai lần, ý nghĩa như lời, lần đầu tiên trên cơ sở thành đan  đem đan dược một lần nữa nhập vào trong lò, cùng với nguyên liệu khác lần nữa hợp lại, luyện chế ra viên thuốc này.

Chuyện này phải chú trọng tới  phản ứng dược liệu với nhau, trong lần thành đan  đầu tiên phải suy tính cẩn thận, nắm giữ năng lực khống chế mạnh cùng thần niệm vô cùng cường đại  điều khiển, không phải đạt cảnh giới tiên nhân thì tỷ lệ thất bại tuyệt đối trăm phần trăm. Cho dù là cao nhân luyện đan nếu thực lực bản thân chưa đủ cũng không luyện được  viên thuốc này.

Cho nên dù có người đoán được cách điều chế Phản nhan đan  cũng rất khó thành công.

Ninh Tiểu Nhàn không làm cửa làm ăn này còn vì một nguyên nhân khác: mỗi một viên Duyên Thọ Đan còn cần máu huyết của bộ tộc đó , nàng làm không được chuyện giết người lấy lợi. Chỉ cần nàng gia nhập chiến cuộc mua bán này sẽ khiến giá tiền Duyên Thọ Đan- cấm đan  này đẩy được cao hơn nữa.

Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến. Duyên Thọ Đan giá tiền càng cao, người tu tiên sẽ không nhịn được mê hoặc ra tay luyện chế nó  cũng sẽ càng nhiều. Tuy nói trời không dung nhưng rất nhiều tu sĩ cuối cùng ngay cả khả năng kiềm chế bản thân mình còn không làm  được thì đâu thèm quan tâm đến trời phạt? Cái này cũng giống với việc người ta mua đồ trang sức bằng da thú trên địa cầu—— có nhu cầu sẽ có giết chóc.

#####

Cuối cùng, bữa tiệc chưa giải tán hết, người chưa đi hết nhưng Ninh Tiểu Nhàn đã mang theo Ẩn vệ môn hướng lão thái quân chào hỏi, sau đó lặng lẽ rời đi.

Nàng không thích cảm giác ồn ào này, đi sớm một chút thì tốt hơn.

Lúc này đêm đã khuya, nô bộc tập trung ở yến tiệc hầu hạ chủ nhân. Đám người Ninh Tiểu Nhàn rời khỏi khung cảnh sáng rỡ, cách ồn ào náo động ngày càng xa, càng thấy mọi thứ mát mẻ, yên tĩnh. Thất Tử hít sâu một hơi: “Bên ngoài thật thoải mái. Bên trong lộn xộn toàn người là người.”

Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn một cái, cảm thấy buồn cười. Người này vốn thích náo nhiệt, thấy náo nhiệt liền hận không thể đi qua, kết quả sau khi kết làm phu thê cùng Thanh Loan lại trầm ổn hơn rất nhiều. Nàng đang muốn giễu cợt hắn hai câu, thần sắc đột nhiên ngưng đọng, bước chân ngừng lại.

Lúc này, phía trước  có một đội thị vệ từ cửa bên phải vội vòng qua hành lang, ánh mắt sáng quắc tựa như đang tìm người, nhìn thấy đám Ninh Tiểu Nhàn thì ngẩn người.

Ánh mắt thủ lĩnh thị vệ nhìn lướt qua lệnh bài ngang hông Ninh Tiểu Nhàn, biết đây là khách quý nên không dám chậm trễ, ôm quyền thi lễ rồi vội vàng nói: “Làm kinh sợ mấy vị khách quý, xin lỗi, xin hỏi các vị trên đường tới đây có gặp một nam tử khả nghi vóc người nhỏ thấp, mặc áo đen không?”

“Chưa từng.” Mấy người hai mặt nhìn nhau, Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu, hiếu kỳ hỏi, ” Thọ yến lão thái quân lại có người dám lẻn vào trong phủ ăn trộm sao?” Kính Hải vương phủ lại bị trộm tìm đến? Chọn thời điểm này cũng thật tốt .

Tối nay tân khách lần lượt rời tiệc  không ít, đội thị vệ này trên đường cũng gặp không ít khách quý nên cũng không nghi ngờ gì nàng, lập tức cung kính trả lời: ” Xin thứ lỗi, bọn ta nhận lệnh tiếp tục lùng bắt, xin quấy rầy.” Quay về phía đám người Ninh Tiểu Nhàn thi lễ một cái, vừa tìm tòi cẩn thận vừa từ từ rời xa.

Nàng không tiếp tục đi tiếp, Ẩn vệ môn đứng sau lưng nàng nhìn  bọn thị vệ đi ngày càng xa. Thất Tử nói: “Những thị vệ này đều có tu vi cao, là Kim Đan kỳ trở lên. Hoàng Phủ gia  Kính Hải vương phủ tất cả đều là người thường sao lại có thể khiến đám này tu sĩ này trung thành như vậy?” Nghi ngờ của hắn cũng chính là điều mọi người không giải thích được. Cho dù Hoàng Phủ gia dùng  phú quý chiêu dụ người tu tiên. Lỡ như có kẻ bụng dạ khó lường  lẫn vào còn không phải là dẫn sói vào nhà sao?

Ninh Tiểu Nhàn khẽ hừ nhẹ một tiếng: “Quan tâm làm gì! Kính Hải vương phủ trả cho ngươi tiền công hay sao mà ngươi muốn thay người ta suy nghĩ?”

Thất Tử lập tức cười hắc hắc nói: “Đây không phải là chờ ngài cho chúng ta câu trả lời sao?”

Ninh Tiểu Nhàn không để ý đến hắn, mắt thấy thân ảnh thị vệ  biến mất ở phương xa, lúc này mới đề khí quát khẽ: ” Tên chuột nhắt nhát gan còn không ra đây!”

Nơi này có người mai phục, sao bọn họ lại không phát hiện? Chúng Ẩn vệ biến sắc đem Ninh Tiểu Nhàn vây vào giữa. Nhưng mở thần niệm đi  tìm tòi cũng không thu hoạch được gì.

Bóng đêm mông lung, tiếng côn trùng rù rì, lá cây lòa xòa, dù bọn hắn mở  thần niệm ra cả dặm cũng không cảm nhận thấy một chút hơi thở của ai?

Thanh Loan mang theo nghi ngờ nhìn về phía nữ chủ nhân.

Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, đột nhiên ngẩng đầu lên phía cửa trụ, cười lạnh nói: ” Tiểu tặc trốn trên nóc cửa trụ kia, thật cho là ta không phát hiện ra chỗ của ngươi?”

Vừa dứt lời, trên cửa trụ quả nhiên nhảy xuống một người!

Chúng Ẩn vệ đang muốn nhào tới trước thì thấy người này lại quỳ sát tại chỗ, đầu cúi xuống đất, không nhúc nhích.

Đây là cái tình huống gì? Biết không thể địch được với kẻ địch cho nên khoanh tay chịu trói? Dù hàng năm ở Ba Xà đều  có chuyện kì lạ, nhưng Ẩn vệ môn cũng bị cử chỉ kỳ dị của người này làm sợ hãi. Bọn họ cũng còn không có quỳ lạy với nữ chủ nhân đến như vậy đâu.

Ninh Tiểu Nhàn cười như có như không nói: “Ngươi chính là đạo tặc lẻn vào vương phủ  ? Thực lực thấp kém  bực này cũng dám tới cửa trộm đạo, can đảm thật không nhỏ.”

Người này dù quỳ trên mặt đất, quanh thân  hơi thở vẫn như có như không, mọi người dùng thần niệm cũng không nhận ra. Nếu không phải mọi người tận mắt nhìn thấy bóng dáng của hắn ở dưới ánh trăng, quả thực hoài nghi đó là một âm quỷ, quan trọng nhất là, người này vóc người gầy yếu tưởng như gió thổi qua cũng bay đi mất,  đầu không cao, cuộn tại trên mặt đất chính là một khối nho nhỏ  , nào có nửa bộ dáng cao thủ  ? Quan sát hắn mấy lần, đột nhiên nói: ” Chỉ là tu vi hóa hình kỳ, tên này thật là một kẻ không sợ chết !”

Mọi người đều xôn xao, yêu quái  tai mắt linh hoạt, yêu chúng hàng năm bị vây trong tranh đấu ở  Ẩn Lưu càng có nhân tài kiệt xuất xuất hiện. Nhưng từ lúc nào một con tiểu yêu quái Hóa Hình kỳ  cũng có thể giấu diếm được nhiều thần niệm dò xét như vậy của Ẩn vệ  ? Thế đạo cũng quá điên cuồng rồi.

Một vấn đề nữa là, Cưu Ma có tu vi thâm hậu nhất cũng không phát giác ra vậy tại sao Ninh Tiểu Nhàn lại có thể trực tiếp định vị ra hắn?

Hắc y nhân đột nhiên ngẩng đầu nhìn Ninh Tiểu Nhàn, giọng khàn khàn nói: “Dạ chủ, ngài không nhớ rõ ta sao?” Hắn vừa ngẩng đầu, mọi người mới thấy rõ, tiểu yêu hóa hình người này là một thiếu niên mười bảy, tám tuổi   xanh xao vàng vọt, bởi vì trên mặt không có nổi ba lượng thịt, càng lộ ra ánh mắt rất lớn.

Nàng nhướn mi, vẻ mặt  kinh ngạc: “Dạ chủ? Ta?” Nàng lúc nào từng thi ân cho cái tiểu yêu quái này rồi, nàng làm sao không nhớ rõ?

Tiểu yêu quái này đem mặt cúi càng thấp hơn: “Ta, ta là A Hoa.”

A Hoa là ai, ai là A Hoa? Tên yêu quái này sao lại lấy cái tên buồn cười như vậy  a? Nàng nghĩ nửa ngày, cũng không lục ra cái tên này trong trí nhớ. Tiểu yêu quái len lén nhìn nàng một cái, có chút khẩn trương nói: “Ngài, ngài năm đó ở trạm canh gác tiếp giáp  Phụng Châu và Lôi Châu đã cứu ta, nếu không ta sớm bị đám tu sĩ giết chết.”

Một đạo ánh sáng trong đầu chợt hiện lên, nàng rốt cục cũng nhớ ra hắn là ai: “Ngươi là con mèo nhỏ kia?” Thời điểm nàng là người phàm chạy trốn khỏi Nham thành, liền mang theo huynh đệ Tiểu bức yêu, khi qua trạm canh gác tiếp giáp  Phụng Châu và Lôi Châu thật sự có thuận tay cứu đi một mèo yêu nhỏ. Miêu nhi này huyết thống pha tạp, nàng cứu xong cũng không để ở trong lòng, quay đầu liền đi, vốn cho là cuộc đời này hắn chỉ dừng tại tụ khí kỳ nào biết còn có thể hóa hình thành người.

A Hoa lập tức vui mừng nói: “Là ta, là ta!” Mới lộ ra nụ cười lại bị ánh mắt lạnh lùng  Ninh Tiểu Nhàn làm cho thu lại. Nàng thản nhiên nói: “Chúc mừng ngươi tiến vào hóa hình kỳ. Có tiền đồ a, lại dám vào Kính Hải vương phủ trộm đồ?”

A Hoa há mồm muốn giải thích, Cưu Ma đột nhiên nói: ” Ngoài bốn mươi trượng có người đang tới gần, hẳn là tuần vệ.”

Tiểu Miêu yêu trên mặt đất  không dám thở mạnh, chỉ mở to mắt đáng thương nhìn Ninh Tiểu Nhàn.

Nàng liếc hắn một cái, thở dài, đưa tay nói: “Hóa ra nguyên hình chui vào trong tay áo ta.”

A Hoa mừng rỡ  liền trở lại nguyên hình chính là một  con mèo có vằn giống da hổ, nó lấy hai chân trước vái chào, rồi mới mới nhanh như chớp chui vào ống tay áo Ninh Tiểu Nhàn . Nàng hôm nay mặc một cái váy khá rộng rãi , A Hoa ở hình dạng mèo rất nhỏ, nàng bắt được bộ lông mèo mềm như nhung, người ngoài căn bản nhìn không ra trong tay áo nàng có dấu vật sống.

Nàng mới đưa a Hoa giấu kỹ, phía sau quả nhiên đã tới một … đội thị vệ khác, vẫn như cũ hỏi hai câu, rồi khách khí mời mấy vị này khách quý sớm đi về phòng nghỉ ngơi.

Mọi người nghĩ thầm.Xem ra, chuyện A Hoa phạm phải cũng không nhỏ đây.

Đoàn người đi dưới ánh trăng, không nhanh không chậm trở về Dật Thanh Viên. Ninh Tiểu Nhàn kiểm tra xung quanh, mở ra kết giới, suy nghĩ một chút, lại để cho mấy ẩn vệ ở ngoài coi chừng, lúc này mới đem tên đào phạm trong tay áo lấy ra để trên mặt đất. Trong vương phủ này quái sự không ít, Tiểu tử như Hoàng Phủ Minh cũng có thể tùy ý ra vào kết giới của đại yêu  , như vậy khó đảm bảo những người khác sẽ không vào được, cứ cẩn thận một chút cho chắc chắn. Dù là là Ninh viễn đường hay là Ẩn Lưu, đều cần hợp tác cùng Kính Hải vương, bây giờ  nàng cũng không muốn vạch mặt cùng Vương Phủ.

“Trên người của ngươi có đồ ta cần.” Ninh Tiểu Nhàn chỉ vào ngực mèo yêu “Đại khái ở chỗ này. Lấy ra cho ta.”

A Hoa sửng sốt, từ trước ngực lấy ra một cái dây đỏ, dây thừng buộc một đuôi tên nho nhỏ  treo lủng lẳng: “Ngài nói cái này?”

Mũi tên này trông rất kỳ quái, giống như một cái đuôi tên bị bẻ gãy  , chiều dài vẫn chưa tới một tấc, chất liệu toàn thân cây tên như làm từ hòn đá màu đen, thủ pháp mài hết sức tục tằng, chạm vào còn có cảm giác thô ráp. Duy nhất để cho mọi người cảm thấy vật này không phải là  món đồ chơi chính là ở lông đuôi. Vô luận là mũi tên bình thường  nào đều phải có lông đuôi, nhưng trên lông vũ của mũi tên này thế nhưng không có hình dáng cố định  , rõ ràng thoạt nhìn là lông vũ màu đen thật nhỏ chỉnh tề nhưng bộ dạng khả nghi, thường ẩn vào hư vô.

Chương 556: Phệ Hồn tiễn

Đây là cái gì?

Cưu Ma một mực yên lặng đột nhiên nói: “Đây là lông đuôi Hồn diên  !” Nàng thấy mọi người không biết, liền giải thích, “Căn cứ Phượng tộc bí văn, Hồn diên sống ở thời kỳ thượng cổ, là cầm yêu đặc biệt, trời sinh tồn tại ở dạng linh hồn, sau trưởng thành mới tạo ra hình thể, loài chim này rất lớn, tính cách hung mãnh, thích bắt những hồn phách yêu thú khác làm thức ăn.”

” Con mồi bị nó giết chết  , thân thể vẫn hoàn hảo nhưng chỉ là một túi da vô dụng, bên trong  không còn hồn phách. Có điều chủng tộc Hồn diên này sinh sản hết sức khó khăn, sớm đã diệt tộc, hơn nữa Hồn diên sau khi chết trực tiếp tiêu tán ở trong thiên địa, sẽ không lưu thi thể. Đoạn đuôi tên này không biết là người nào không chế lại có thể làm lông đuôi Hồn diên  thoát khỏi bản thể mà tồn tại. Riêng bản lãnh luyện khí  này cũng đã rất giỏi rồi.”

Nàng vốn là thủ lĩnh Ẩn Lưu , ánh mắt tất nhiên lợi hại , nàng nói vật này bất phàm, ánh mắt mọi người nhìn đoạn đuôi tên  liền khác biệt.

A Hoa không có nửa điểm lưu luyến, đem dây chuyền giật xuống , giơ hai tay cao khỏi đỉnh đầu, cung kính dâng tặng cho Ninh Tiểu Nhàn.

Nàng cũng không chút khách khí nhận lấy, nhét vào trong ngực: “Trên tay ngươi vì sao lại có vật này?”

A Hoa gãi gãi đầu nói: “Ở trong bảo khố Kính Hải vương phủ  thuận tay cầm .”

Mới vừa rồi ở hành lang gấp khúc, nàng thật ra cũng không phát hiện A Hoa. Nhưng nàng vừa đi tới đó, lại cảm nhận được này cái đoạn đuôi tên này mãnh liệt kêu gọi, khát vọng, thân thiết rung động như vậy, nàng làm sao có thể bỏ qua? Rồi lại nói Phệ Hồn châm mà nàng vẫn ân cần chăm sóc trong thân thể, từ trước đến giờ yên lặng phảng phất như không tồn tại, khi đó đột nhiên náo động không ngừng, cơ hồ là khóc muốn nàng đem vật bên ngoài kia mang đi vào.

Ở trong  rung động mãnh liệt nàng lại phát hiện trong hành lang gấp khúc không có người nào, là không thể nào.

Cũng vì vậy, nàng mới nguyện ý đưa tay cứu hắn từ trong nguy hiểm ra. Nếu Tiểu Miêu bị thị vệ mang đi, nàng làm sao lấy được đoạn đuôi tên này? Huống chi trước đây đã cứu con mèo nhỏ này một lần rồi, hiện tại cũng không muốn trơ mắt nhìn hắn ở trước mặt mình uổng mạng.

Đổi lại một đạo tặc khác ở chỗ này. Nàng nhất định không để ý tới chết sống của hắn, xoay người rời đi.

Vật tới tay. Sắc mặt nàng mới giãn ra, chậm rãi nói: “Đem tiền căn hậu quả mọi chuyện nói một lần đi .”

A Hoa nhẹ nhàng lên tiếng, lúc này mới bắt đầu kể.

Ban đầu Ninh Tiểu Nhàn mặc dù không cho hắn đi theo mình nhưng cũng cho hắn một viên Trúc Cơ Đan. Đan dược này làm từ tay Trường Thiên tất nhiên dược hiệu so với Trúc Cơ Đan bình thường tất nhiên không biết tốt hơn bao nhiêu lần, tu vi mèo yêu  vốn là rất thấp, ăn rồi cực khổ tu luyện hai năm lại thành công bước chân vào Hóa Hình kỳ, hóa ra hình người, nhân sinh từ đó khác biệt.

Đáng tiếc hình dáng tướng mạo thay đổi, tính cách A Hoa  lại vẫn thế, hắn ở nhân gian một đoạn thời gian nhỏ, cảm thấy không quen, cuối cùng chỉ có thể tìm một yêu tông nương tựa. Thực lực của hắn yếu ớt, chỉ có thể làm bia đở đạn thôi nhưng cũng may gần đây Yêu tông không có chiến sự, hắn cũng nhàn nhã. Nhưng trước đó không lâu, đại nhân trong tông  đột nhiên muốn hắn lẫn vào trợ thủ Triệu gia.

Triệu gia ở người phàm danh khí đã lưu lại từ lâu đời. Đường đường là yêu quái lại giúp hay làm trợ thủ ca diễn cho mấy kẻ người phàm, chỉ cần là yêu quái còn có tí xíu tôn nghiêm  đều tuyệt đối không chịu , đáng tiếc trong từ điển của A Hoa vốn dĩ không có chữ “Không chịu”. Đại nhân trong tông  lại bắt hắn nuốt một viên thuốc, cảnh cáo hắn làm xong nếu không quay lại tông môn…, sẽ độc phát mà chết, còn nói sau khi chuyện thành công cho hắn một ngàn linh thạch, tiểu tử này liền hứng thú đi làm.

Lúc đó Triệu gia vừa lúc chiêu dụng hạ nhân. Sau khi A Hoa tiến vào hóa hình kỳ, vốn dĩ có thể thu liễm hoàn toàn yêu khí trên người, hơn nữa chỉ cần hắn nguyện ý, đám tu sĩ cũng không cách nào quét ra sự hiện hữu của hắn, vì vậy rất thuận lợi tiến vào Triệu gia. Đi qua mấy đại châu tới Kính Hải vương phủ, chuyên vì đại thọ chín mươi lão thái quân hiến nghệ.

Hắn thoạt nhìn tựa như  người phàm. Cho dù trong phủ có tu sĩ nhận ra được hắn là một  con mèo yêu nhưng tu vi thấp như vậy ở trong mắt người khác không khác biệt với người phàm, có người nào thèm chú ý tiểu yêu quái bình thường hèn mọn  như vậy. Cũng nhờ vậy, hắn thừa dịp thọ yến đang tiến hành, nhân cơ hội Triệu gia lên đài , len lén chạy ra ngoài, tìm kiếm bảo vật mà đại nhân trong tông muốn. A Hoa có hành tung ẩn thuật, năm đó có thể dấu diếm được Trường Thiên, ứng phó những người tu tiên khác dĩ nhiên lại càng dễ dàng.

Bảo khố Kính Hải vương phủ dĩ nhiên không phải dễ dàng vào như vậy, nhưng đại nhân trong tông hắn đã đem cặn kẽ phương pháp tiến vào bảo khố nói với hắn. A Hoa làm theo đúng như vậy nên tốn không đến bao nhiêu công sức.

Nói tới đây, A Hoa giơ tay lên gãi gãi mặt, buồn rầu nói: “Thật là kì quái rồi, những thị vệ này hẳn phải hộ vệ ở yến tiệc , sao lại đột nhiên tiến vào bảo khố?” Hắn mới vừa vào bảo khố không bao lâu, lại có thị vệ của vương phủ cũng tiến vào, nếu không phải hắn chạy mau, thiếu chút nữa bị tóm lại. Dù là như thế, cũng bị người ta thấy được bóng dáng.

Đám ẩn vệ cùng Ninh Tiểu Nhàn cười khẽ một tiếng. Bọn họ dĩ nhiên biết tại sao rồi, ban đầu Ẩn Lưu tặng cho lão thái quân lễ vật thứ ba là kim thạch khắc chữ cổ  , Kính Hải vương rất coi trọng liền trực tiếp để cho thị vệ mang về bảo khố cất giữ. Đoán chừng thời điểm bọn họ đi vào bảo khố, vừa vặn thời điểm A Hoa tiến vào trộm đồ.

Nói như vậy , là bọn hắn làm hỏng đại sự của A Hoa rồi.

” Đồ ngươi muốn trộm đâu rồi, đã tới tay chưa?” bây giờ Ninh Tiểu Nhàn đối với cái này cảm thấy hứng thú hơn. Kính Hải vương phủ  bí mật rất nhiều, nàng hiểu rõ hơn một chút, có thể cùng gia tộc người phàm giao thiệp cũng là dễ hơn một chút. Hoàng Phủ gia  loại châu báu gì đều có, nàng thật tò mò bên trong còn có cái bảo vật gì thần kỳ  hơn.

Nào biết A Hoa chán nản  lắc đầu: “Không có.” Giương mắt nhìn Ninh Tiểu Nhàn một cái, muốn nói lại thôi.

Nàng nhoẻn miệng cười: “Làm sao, muốn nói cho ta bí mật?”

A Hoa cúi đầu, cắn răng nói: “Nếu là người khác hỏi, ta hẳn sẽ không nói . Nhưng là ngài, ngài là phụ mẫu tái sinh ta, cái mạng ta đây cho ngài cũng không có vấn đề gì, huống chi chỉ là nhiệm vụ  tông môn?”

Hắn ngừng lại, thấp giọng nói: ” Đại nhân trong tông muốn ta tìm một tảng đá màu đen hình trái tim.”

Trái tim? Đáp án này ngoài dự liệu của nàng. Ninh Tiểu Nhàn bật thốt lên: “Tại sao?”

A Hoa cười khổ nói: “Ta cũng không biết.”

Lời vừa ra miệng, Ninh Tiểu Nhàn đã biết hắn không nói ngoa. Mèo yêu chỉ là tiểu yêu quái, người nọ như thế nào đem chi tiết tiết lộ cho hắn? Hắn biết được càng ít, bí mật này càng giữ được tốt. Chỉ nghe A Hoa nói tiếp: “Ta ở trong bảo khố tìm kiếm hồi lâu, cũng không thấy cái tảng đá hình trái tim gì, chỉ thấy có một đống lớn kỳ trân dị bảo. Kính Hải vương phủ này, quả nhiên thật có tiền! Ta cũng không dám lấy thêm khác, nhìn đoạn tên này thuận mắt, thuận tay cầm , không nghĩ tới ngài lại thích nó.”

Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo liễu hắn một cái: “Làm sao, oán ta lấy đồ của ngươi?”

“Không oán, không oán!”, “Ngài muốn nó, ta cao hứng còn không kịp!”

Trong ánh mắt của hắn hết sức  thành khẩn. Ninh Tiểu Nhàn thấy vậy ngẩn ngơ, giọng nói cũng cùng nhẹ nhàng đi rất nhiều: “Ta lập tức sẽ phải rời đi Kính Hải vương phủ, ngươi đi theo ta ra ngoài đi. Trước khi rời đi, ngươi ở tạm cùng ẩn vệ môn trong tiểu lâu khác, nhớ lấy phải giữ chân thân, ngụy trang thành một con mèo bình thường là tốt rồi, không thể lộ ra hơi thở yêu quái.”

A Hoa sửng sốt, tiếp đó là mừng như điên, luôn miệng đáp: “Dạ, Dạ!”

Nàng cảm thấy cũng hỏi không được gì nữa, cho nên phất tay một cái, để cho tất cả mọi người rời đi.

Đợi sau khi tất cả mọi người rời đi, nàng mới lấy ra ba thứ đồ, theo thứ tự đặt ở trên bàn, lần lượt là là bảo vật lấy được từ Tiên nham Phệ Hồn châm, mẩu đá tinh tế lấy từ trong quầy của ngũ lão gia Ngũ gia trang, còn có đoạn đuôi tên hôm nay lấy từ trong tay  A Hoa.

Nàng đưa tay đem này ba đồ hợp lại, đầu tiên là đầu tên, sau đó là thân tên cuối cùng đuôi tên. . . . . . chỗ gãy lìa nơi quả nhiên kín kẽ. Khi nàng đưa tay nắm chặt, nơi ba chỗ gảy lìa đột nhiên phát ra ánh sáng tím đậm. Nàng đồng thời nhắm mắt.

Đợi đến lần nữa mở mắt ra, ba đoạn trước mắt đã nối liền trước mắt: lẳng lặng nằm trên bàn, chính là một cái tên nhỏ tinh tế , so sánh với nàng cái nghĩ nhỏ hơn nhiều. Thân tiễn bằng đá  cùng đầu tiễn, đuôi tiễn bằng lông vũ Hồn Diên  chế thành như ẩn như hiện. Nơi tên  gãy lìa hoàn toàn được chữa trị, nàng đưa tay cầm lấy, nhất thời cảm thấy một sức mạnh kỳ dị và mênh mông  trong nháy mắt vọt khắp toàn thân. Sức mạnh này so với Phệ Hồn châm ban đầu, đâu chỉ cường đại gấp mười lần!

Nàng không biết đây là sức mạnh thuộc tính  gì, nhưng cầm ở trong tay nàng là có thể cảm nhận được vật này thế cũng có nhịp đập run rẩy, hơn nữa đồng bộ cùng nhịp tim đập của nàng  . Nàng đối với  vật này cũng không sợ hay lo lắng, bởi vì Mũi Tên Đen truyền tới cảm xúc thân mật vui thích. Khí linh cảm xúc không phải ngụy tạo, vì vậy nàng biết, vật này đúng là đang vì gặp nàng mà vui mừng từ đáy lòng.

Mà nàng đối với nó cũng giống như lúc cầm lấy Phệ Hồn, cảm giác huyết mạch tương liên . Dĩ nhiên, hiện tại tên của Mũi Tên Đen cũng xuất hiện ở trong óc của nàng như trước, nó tên là”Phệ Hồn tiễn” !

Ninh Tiểu Nhàn nắm tay, Phệ Hồn tiễn dần dần chìm vào trong tay phải, cùng huyết nhục của nàng hòa hợp một thể. Phệ Hồn tiễn này trời sinh thuộc về nàng, không cần nhỏ máu nhận chủ, từ nay về sau nó và nàng giống nhau, tiếp nhận thân thể  nàng ân cần săn sóc, cũng đợi chờ một ngày giúp nàng một tay.

Nàng nhẹ nhàng thở dài một hơi. Vật này là thuận theo thiên ý, nhất định phải rơi vào tay nàng sao? Chuyện cho tới bây giờ, nàng cũng chưa biết nên cầm vật này đối phó người nào. Ông trời đã có kế hoạch như vậy sao? Ban đầu là người nào đem Phệ Hồn tiễn bẻ thành ba đoạn như vậy, điều bí mật này, nàng cũng không thể từ Phệ Hồn tiễn hiểu được, có lẽ sau này vĩnh viễn vẫn là một điều bí ẩn.

Bí ẩn đương nhiên không chỉ một. Yêu tông của A Hoa muốn hắn từ Kính Hải vương trong phủ lấy trộm trái tim hắc thạch, rốt cuộc là thứ gì? Để cho một tiểu miêu hóa hình kỳ  đi lấy trộm cái đồ vật này, cũng thật chỉ có bọn họ có thể nghĩ ra.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion9 Comments

  1. Truyện rất hay đọc hoài ko chán, Kính Hải Vương Phủ còn cất giữ bao nhiêu bí mật đây, Ninh tiểu Nhàn liệu có là người gỡ bỏ từng lớp từng lớp câu chuyện xa xưa ấy, còn Trường Thiên ca biết bao giờ mới về với tỷ, mình đọc chương này lại hóng chương sau.
    Con mèo yêu mang cái tên A Hoa thật buồn cười, từ nay về sau nó sẽ trở thành 1 thành viên trong đoàn, có nó Tiểu Nhàn có thể dùng vào việc thám thính hay bắt nó đi làm tiểu tặc cũng được.

  2. Junchunchi
    Con mèo nhỏ A Hoa này cũng thật may mắn quá đi, được Ninh Tiểu Nhàn cứu thêm lần nữa. Lần trước khi cứu A Hoa ta đoán thể nào mèo nhỏ bày cũng báo ân, không ngờ lại giúp Ninh Tiểu Nhàn hoàn thiện từ Châm thành Tiễn.
    Phệ Hồn Tiễn này dùng đánh thương thần hồn của Âm Cửu U cho mà xem.
    Cảm ơn các nàng đã edit truyện

  3. Kính hải vươnh phủ vẫn luôn không đơn giản mà. Híc híc TT từ ngày bầu bạn với TL có vẻ như mất đi tính hoạt bát hiếu động ngày xưa rồi nhỉ.
    Con mèo yêu này vậy mà lại có thể gặp lại được tN ân nhân cứu mạng hắn đấy. Số hắn đúng là may mà, nhưng gặp được con mèo này TN cũng là may mắn đi vì lấy được đoạn tên kia, ghép lại được đầy đủ phệ hồn tiễn, lại thêm thực lực giúp TN mà. Nhưng không hiểu tại sao nó lại thân thiết với TN như vậy, lại còn không cần cắt máu nhận chủ nữa.
    Cảm ơn các nàng edit nhé

  4. Kính Hải vương phủ bí mật trùng trùng. Không ngờ bảo khố lại có nhiều kỳ trân dị bảo hư vậy. Càng may mắn là thứ đồ A Hoa tiện tay lấy lại là thứ Ninh Tiểu Nhàn cần. Nói Ninh Tiểu Nhàn may mắn thì A Hoa càng tốt số hơn vì gặp được Ninh Tiểu Nhàn, được nàng cứu giúp thoát khỏi Kính Hải Vương phủ truy bắt. Cái phệ hồn tiễn này có quan hệ gì với nàng đây. Mong chương sau. Cảm ơn editor

  5. A Hoa sói mạng thật may mắn mỗi lần nguy hiểm đều được Tiểu Nhàn cứu. Bỏ công cứu người luôn được người đền đáp A Hoa ăn trộm được đồ không cần nói hai lời đã chân thành dâng cho Tiểu Nhàn. Không biết viên đá đen mà A Hoa muốn ăn trộm có liên quan gì đến bí mật của Kính Hải Vương không

  6. Cái con mèo đen a hoa đúng là sớm may gặp được tiểu Nhàn không biết phệ hồn tiễn. Do đâu mà lại là một phần của tiểu Nhàn phủ kính Hải Vương đầy rẫy bí mật và bảo khố đây bảo bối.
    Thanks editor

  7. Ôi ôi thi thoảng mới có time vào đọc , càng đọc càng hay, mà đọc lâu rồi 1 số chi tiết lại không nhớ rõ
    Con mèo yêu nhỏ này lại có thể giấu diếm được mọi người , tu vi thấp nhưng cũng có tài riêng đấy chứ, NTN tự nhiên lay được phệ hồn tiễn hehe tiện nghi NTN
    Không biết trái tim đá kia là gì nhỉ, cái tông môn yêu tông muốn làm gi lại trộm đồ của Kính Hải Vương Phủ !
    Thanks editor nha ❤️❤️❤️

  8. Gặp lại con mèo nhỏ lại tốt như vậy với ninh tiểu nhàn như vậy lại phệ hồn tiễn chứ , a hoa có tài riêng mà thủ vệ của kính hải vương không tìm được , a hoa ninh tiểu nhàn sẽ cho theo thôi , nó là yêu mà đi theo ninhbtieeur nhàn là tốt nhất , có phải cái được khi bói cho ninh tiểu nhàn đi về phía bắc không

  9. Phệ hồn tiễn này là theo ý trời là của chị , k biết để làm gì. May mắn gặp con mèo A Hoa nha, lòng tốt sẽ đc báo đáp mà, nếu như trc kia chị k cứu a Hoa thì h đâu thể có đc cái lông đuôi đâu

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close