Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 547+548

14

Chương 547: Kim Tinh

Edit+Beta: Tiểu Tuyền

Trên đời chủng loại thần thông nhiều như sứa biển, nàng cũng không thể có thể biết rõ hết, dự định vào khách sạn xong sẽ từ từ ứng đối, nào biết tới cửa  lại là Hoàng Phủ Minh! Thuật pháp kỳ dị kia, chính là hắn thả ra sao? Nhưng vì sao nàng có cảm nhận được ác ý tràn đầy như thế?

Hoàng Phủ Minh bỗng dưng nghiêm mặt, lớn tiếng nói: “Thả đệ xuống! Tỷ cho ta cố ý theo dõi tỷ sao?”

Ninh Tiểu Nhàn không để ý tới hắn, lạnh lùng nói: “Nói.” Nàng cũng muốn nhìn xem hắn có thể đưa ra lý do gì. Chuyện hôm nay nàng định làm ở đây là có liên quan đến Thần Ma ngục, nếu như bị người thứ ba biết, quan hệ của Hoàng Phủ Minh và nàng khá hơn nữa, nàng cũng phải nghĩ biện pháp xử lý hắn.

Hoàng Phủ Minh cũng cảm nhận được không khí khẩn trương, vội vàng nói: “Mới vừa ở cửa thấy tỷ tiến vào, ta nhớ lại Quyền sư huynh có lời bảo ta nhắn lại với tỷ, cho nên mới đi vào theo”

Quyền Thập Phương có lời nói muốn chuyển cho nàng? Như vậy cũng phải, dù sao hôm qua hai người mới trở mặt, hắn tất nhiên không muốn gặp nàng. Ninh Tiểu Nhàn đè lại tâm tình trong lòng, nhíu mày nói: “Vậy sao, hắn muốn đệ nói cho ta biết cái gì?”

Hoàng Phủ Minh tức giận: “Thả đệ xuống.” Bị nàng nắm cổ nhấc lên như vậy, còn gì là tôn nghiêm của nam nhân chứ?

Nàng cười càng lạnh hơn: “Trong thời gian năm hơi thở phải nói xong, nếu không ta đem đệ đánh ngất xỉu rồi ném vào Tiểu Kính Hồ.”

Nếu hắn bị ném vào trong hồ tất nhiên là không chết chìm, nhưng mặt mũi sẽ mất sạch. Mấy ngày nay, bên trong phủ người đến người đi nhiều, nếu như tất cả mọi người thấy Hoàng Phủ thiếu gia nổi lềnh bềnh trong hồ giả làm tử thi, hắc hắc, nàng biết đứa nhỏ này tuổi tuy nhỏ, nhưng lòng tự ái rất mạnh.

Quả nhiên Hoàng Phủ Minh tức giận trừng nàng một cái nói: “Tính tình xấu như vậy, cẩn thận sau này không ai thèm lấy.” Trong miệng hắn mỉa mai nhưng đầu óc lại đang xoay chuyển thật nhanh.

Nàng không để ý tới hắn, chỉ lo đếm ngược: “Năm, bốn, ba. . . . . .”

Làm sao lại tính nhanh như vậy? Hoàng Phủ Minh sợ hết hồn, vội vàng nói: “Quyền sư huynh muốn ta nói cho tỷ biết, đan dược kia, chưởng môn sư thúc đã thu. Chuyện đã nói, chưởng môn sư thúc cũng đồng ý rồi.” Dứt lời còn hiếu kỳ nói, “Tỷ còn làm giao dịch với chưởng môn sư thúc hả? Điều kiện gì mà có thể khiến tính tình của ông ấy như vậy lại chịu đồng ý?” Chưởng môn sư thúc không phải là không thích nàng sao?

Nàng vừa nghe, cũng biết lời này không bịa đặt được. Đích xác là Quyền Thập Phương đã nói cho hắn biết , ít nhất mấy câu này không có nói láo, cho nên nàng chậm rãi để hắn xuống. Chỉ mới hai ngày mà thôi, cho dù Địa Âm đồng tử mang tin tức cũng không thể đi một chuyến khứ hồi được, trong Triều Vân tông nhất định có bí pháp liên lạc khác nhanh hơn.

Hoàng Phủ Minh hai chân chấm, đang âm thầm thở dài một hơi, đã nghe Ninh Tiểu Nhàn nói: “Như vậy, đệ đi ra ngoài làm chuyện gì ? Nếu ta nhớ không lầm. Ngươi mấy ngày nay còn đang là kỳ cấm túc, không ra khỏi Vương Phủ được”

Hoàng Phủ Minh ngạc nhiên một chút, cúi đầu ủ rũ nói: “Trong phủ quá nhàm chán, lại có kẹo da trâu Kim Mãn Nghiên dán chặt ta khắp nơi, không ra hóng mát một chút thật là chịu không được.” Mới vừa rồi hắn muốn xuất phủ cũng là hướng về phía phủ vệ vừa đe dọa vừa trấn an, mất không ít công sức. Kể từ sau chuyện của Khổ Ẩu, Vương Phủ liền lo lắng an toàn của hắn, không cho hắn một mình xuất phủ nữa. Hiện tại cả thành đều là nhân sĩ tu tiên, hắn một Trúc Cơ kỳ nho nhỏ, nếu nổi lên xung đột với người ta. Kính Hải vương sợ rằng tiểu tử này còn không có lộ ra chiêu bài của Kính Hải vương phủ đã bị người ta giết chết.

Ninh Tiểu Nhàn chăm chú nhìn hắn, biết rõ trong lời hắn nói vẫn có điều che giấu, hơn nữa thuật pháp theo dõi người kia lại càng làm cho nàng nổi da gà. Nhưng bây giờ tức giận của nàng đã tiêu tan hơn phân nửa. Chuyện cũng đãxong xuôi, nên hất càm về hướng cửa phòng nói: ” Hôm nay ta đi ra ngoài làm việc, không thích có người đi theo. Đệ còn không mau trở về phủ?”

Hoàng Phủ Minh nhìn sắc mặt của nàng đạm mạc, biết trong lòng nàng không vui, liền ngoan ngoãn mở cửa phòng, đi ra ngoài. Bình thời nếu có người dám nói chuyện như vậy với hắn, dù như thế nào hắn cũng muốn làm cho người nọ chịu nhiều đau khổ. Nhưng nàng tức giận, hắn thực không muốn đi chọc nàng để gặp rủi ro.

Mới đi ra khỏi cái cửa này, cả khuôn mặt ngoan ngoãn đã biến thành trầm tư.

Trong rạp chỉ có một mình nàng. Đâu có Hắc y nam tử nào? Nhưng chưởng quỹ càng không phải thấy quỷ vào ban ngày, bởi vì trên bàn chén tô lẫn lộn. Nhìn bộ dáng, chủ quán đúng là đưa lên mấy chục món ăn. Hơn nữa mỗi một món đều bị ăn sạch. Hắn và Ninh Tiểu Nhàn cũng một khoản thời gian rồi, trong vấn đề ăn uống biết cô gái này đòi hỏi cao, nhưng mỗi một dạng cũng chỉ một ít rồi dừng lại, tuyệt đối không thể có chuyện đem cả mâm liếm sạch như vậy, cũng sẽ không ăn thức ăn dầu mỡ nhiều như thịt kho tàu, thịt sườn đông.

Hơn nữa ánh mắt của hắn rất tốt, nên nhìn thấy trên bàn có hai đôi đũa ngà, cho nên trong phòng này quả thật có hai người. Nếu nói nàng là chủ, như vậy người khách sẽ là ai đây?

Liên tưởng đến vừa rồi con mèo đen chỉ đi tới khoản cách hơn mười trượng bên ngoài tửu lâu là không dám đi tới nữa, chẳng lẽ có liên quan đến người gặp gỡ nàng sao? Hắn biết gốc biết rễ con mèo đen, cho nên mới càng cảm thấy kinh ngạc. Cái dạng gì mới có thể làm nó kinh sợ đến vậy chứ?

#####

Ninh Tiểu Nhàn đóng kỹ cửa, lại tiện tay bày kết giới, lúc này mới ngồi ở trên ghế, lẳng lặng chờ.

Nguyên bản khi có kết giới mà ngoại địch xâm phạm, nàng sẽ biết trước tiên, nhưng bởi vì gặp gỡ tiểu quái vật không theo đạo lý bình thường như Hoàng Phủ Minh thì khó nói. Nàng vẫn nhớ mấy ngày trước ở dưới kết giới của Mịch La, tiểu tử này vẫn âm thầm xông vào.

Trong vương phủ khắp nơi đều là tai mắt, nàng không muốn bị giám thị mới hẹn đối phương ở khách sạn náo nhiệt nhất toàn thành, nào biết vẫn bị theo dõi.

Lúc nàng uống đến bầu linh tửu thứ ba do mình ủ, trong Thần Ma ngục rốt cục có động tĩnh truyền đến.

Bên ngoài phòng nhỏ Tầng thứ năm, ghế dài quấn đầy Hoa Tử Đằng đã bị người ta chiếm, cái bóng dáng oai hùng trong tay đang nâng một bình Lưu Ly, cười lộ ra hàm răng trắng với nàng: “May mắn không làm nhục mệnh, đem vật này giao cho Trường Thiên, tự hắn sẽ biết sử dụng như thế nào—— dù sao vũ khí như Nam Minh Ly hỏa kiếm không phải là ngươi có thể sử dụng được.”

Người này mày kiếm mắt sáng, đường nét mạnh mẽ của gương mặt như từ đá cẩm thạch chạm khắc ra. Hắn vừa đứng lên đã thể hiện chiều cao vượt xa thường nhân, thậm chí còn cao hơn Trường Thiên một chút, áo đen mặc hết sức ôm người, lộ ra vóc người cường tráng, mỗi một khối da thịt căng phồng lên tựa hồ có cường độ cứng như sắt thép, rõ ràng chẳng qua chỉ tùy ý đứng ở đó, thì đã có khí thế cắn xé người đáng sợ.

Đây chính là một đầu thần thú khác đã lâu chưa lộ diện – Bạch Hổ Thần Quân.

Trong bình có một quả cầu vàng chói mắt, sáng ngời như mặt trời, nhưng dao động không chừng, giống như là không có hình thể. Hắn tùy tùy tiện tiện đem bình ném qua , Ninh Tiểu Nhàn lại cẩn thận từng li từng tí đón lấy: “Đơn giản như vậy liền xong rồi?”

Bạch Hổ nhíu mày kiếm, bất mãn nói: “Cái gì gọi là đơn giản? Ngươi thử tìm ra người thứ hai dưới gầm trời có thể dùng tay không luyện ra kim tinh này cho ta xem một chút?”

“Luyện?” Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn một cái, “Điều khiển canh Kim, không phải là sức mạnh tinh tú của ngươi sao? Có liên quan gì đến luyện khí sư chứ?”

Bạch Hổ nhất thời cứng họng. Tây Phương tinh tú ban cho hắn sức mạnh thiên phú, chính là tự ý điều khiển kim khí, so với tay nghề của luyện khí sư đúng là hai chuyện khác nhau. Hắn bỏ nghiêm trang mặt dày, cười hì hì nói: “Ngươi nhìn ta một nắng hai sương, ngàn dặm xa xôi xuôi nam chạy tới tìm ngươi, rốt cục đã không phụ sự nhờ vã. Ừ, ngươi phải cám ơn ta như thế nào đây?”

Nàng mỉm cười nói: “Ngươi ăn uống một bữa liền xài của ta một, hai trăm vàng, này giá tiền có thể ở nông thôn mua mấy trăm đầu heo rồi, còn muốn như thế nào nữa?” Cùng hắn định ra hiệp nghị chính là Trường Thiên, không phải là nàng, muốn tạ ơn xin hãy tìm Trường Thiên. Ừ, nếu như hắn có thể thuận tiện làm Ba Xà đại nhân tỉnh lại, nàng sẽ vô cùng cảm kích.

Bạch Hổ trên dưới đánh giá nàng mấy lần, lại hít hít mũi, lặng lẽ nói: “Mới hơn một năm không thấy, tu vi của ngươi tăng tiến không ít a, chậc chậc, miễn cưỡng có thể thừa nhận được thân thể thần thú. Không bằng ngươi lấy thân báo đáp nhé?” Nói xong liền muốn đi lên trộm hương.

Ninh Tiểu Nhàn ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn, đưa tay vỗ một tiếng, động tác của Bạch Hổ bỗng ngừng lại, không nhúc nhích, qua mấy hơi thở mới có thể miễn cưỡng chuyển động cổ.

Ngu xuẩn, nơi này chính là Thần Ma ngục, là địa bàn của nàng. Ai muốn ở chỗ này đánh lén nàng, chính là nằm mộng ban ngày.

“Thật nhỏ mọn.” Bạch Hổ từ từ đem thân thể cứng ngắt điều chỉnh lại, động tác này chỉ đơn giản thôi, nhưng ở trong nhà tù này làm nên vô cùng khó khăn. Hắn không chút nào ngoài ý muốn oán than nói, “Thôi vậy, không thì cho ta một viên đạo quả, liền xem nó như thù lao qua lại của Bổn thần Quân. Cho dù ở thượng cổ, người có thể làm cho ta tự mình chạy một chuyến như vậy, cũng có không nhiều đâu.”

Thì ra là hắn thèm cơ hội được chu du như Trường Thiên, nên cũng muốn một viên đạo quả. Nàng bĩu môi, dù sao trong túi hơi nhiều, thật cũng không cảm thấy xót của lắm, nên đưa tay lấy một viên trái cây đạo quả cho hắn.

Bạch Hổ cùng Trường Thiên vốn có hẹn trước, là đợi Ninh Tiểu Nhàn lấy Nam Minh Ly hỏa kiếm vào trong tay, sẽ do hắn dùng kim tinh đem thần kiếm tế luyện một lần nữa. Nhưng theo tình hình trước, Nam Minh Ly hỏa kiếm còn không biết ở góc nào trên thế giới này, muốn lấy vào tay còn không biết phải đợi đến khi nào. Nhưng chuyện kế tiếp trong tay của hắn khá nhiều, nên không thể ngày ngày chờ nàng gọi về, cho nên lần này dứt khoát trực tiếp xuôi nam, hẹn gặp mặt nàng ở thành Đô Linh, đem kim tinh lấy ra ngoài trước.

Ngay từ mấy tháng trước, A Ly cũng đã được Đồ Tẫn truyền thụ tu hành Hồn Thuật. Bản thể của A Ly là kim tinh, nếu như không tu ra hồn phách phân thân, như vậy khi Bạch Hổ đề luyện kim tinh, nàng cũng sẽ biến mất. Mục đích của Đồ Tẫn rất rõ ràng, không phải đặt nền móng cho nàng, cũng không phải dạy bất kỳ thần thông công kích nào, chỉ đem pháp môn chuyên tu phân thân dạy cho nàng.

Pháp môn chỉ hóa ra một phân thân thật ra sự rất đơn giản, thiên phú của A Ly không tệ, tu hành hơn phân nửa năm, rốt cục mò ra bí quyết, cũng thành công hóa ra phân thân hồn phách đầu tiên tách khỏi mình, từ đó có thể đem nó làm như chủ hồn của mình để dùng, cũng vì thế mà thoát khỏi trói buộc của kim tinh. Ninh Tiểu Nhàn đã tìm cho nàng một thân thể cầm yêu ở trong Thần Ma ngục.

Trải qua nhiều ngày thử nghiệm, A Ly rốt cục thành công trú vào thân thể vô chủ này. Hồn phách thể thoát khỏi thân thể không thể tồn tại thời gian dài, nếu không sẽ có dị biến. Khi A Ly vào được thân thể mới xong, nàng mới dám đem kim tinh đưa cho Bạch Hổ luyện.

Bạch Hổ tới Thành Đô Linh, sai người đưa tin vào Kính Hải vương phủ cho nàng, hẹn nàng đi ra ngoài gặp mặt. Người này tỉnh bơ ăn uống thả cửa một bữa, hung hăng tiêu xài của nàng một khoản tiền, lúc này mới hài lòng đất vào trong Thần Ma ngục làm việc.

Bạch Hổ trời sanh có khả năng căn nuốt hồn phách, trấn nhiếp quỷ vật, cho nên con mèo đen Hoàng Phủ Minh gọi ra mới đặc biệt sợ hắn. Mới vừa rồi lúc hắn đang gặm con vịt Bát Bảo, liền ngẩng đầu nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, hừ một tiếng: “Vậy quỷ vực, cũng dám ở chỗ này rêu rao sao?”

            Chương 548: Thế Cục

Ninh Tiểu Nhàn cười nói: “Giọng điệu này của ngươi, càng ngày càng có phong phạm thiên sư.”

Hắn phốc một cái phun xương vịt ra: “Thiên sư là cái gì?”

“Tức là người phàm bắt quỷ.” Ninh Tiểu Nhàn dời đi đề tài nói, “Chủ nhân của thành Đô Linh là Kính Hải vương phủ, nơi có chứa nhiều kỳ quỷ, ta hoài nghi bên trong có người tự ý dùng thuật Vu Hung.” Nàng đem quái sự trên đường nhìn thấy nói lại một lần.

Bạch Hổ trầm ngâm nói: “Nếu là như vậy, ngươi vẫn nên nghe lời Xà Lang Quân nói…, giữ vững chút khoảng cách với người của Kính Hải vương phủ.”

Ngay cả hắn cũng nói như vậy, trong lòng Ninh Tiểu Nhàn nhất thời một lẫm.

Bạch Hổ nói: ” Thuật Vu Hung có nguồn gốc từ thượng cổ, là thần thông ngay cả Đại yêu đều kiêng kỵ không dứt, hơn nữa người nhấc lên quan hệ với nó cuối cùng sẽ không được chết già. Dọc theo đường đi ngươi nhìn thấy nơi nào dùng thuật Vu hung thế? Người phàm tuổi thọ quá ngắn, lại bị đủ loại giới hạn, chỉ sử dụng một chút bề ngoài là sẽ chết. Thuật Vu hung thật sự mà thi triển ra, đất cằn ngàn dặm, sông lớn chảy ngược cũng không có gì là lạ.”

Hắn được rồi đạo quả rồi, liền đem trái cây ở trong tay vứt lên vứt xuống, cười nói: “Ngươi khẳng khái hơn Ba Xà Lang Quân nhiều. Nhớ năm đó, hắn. . . . . .” Nói tới đây, đột nhiên dừng lại, rồi sửa lời nói, “Chờ hắn ra khỏi ngục, ta sẽ quay lại tìm hắn.”

Hắn chắc chắc Trường Thiên nhất định có thể ra tù như vậy? Ngay cả nàng còn không có thậm nắm chặc đây này.

Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Ngươi muốn đi bây giờ?” Nàng còn tưởng rằng người này cũng muốn tham gia thọ lễ.

“Thiên hạ còn có chuyện gì có thể trói buột được ta? Ta còn phải chạy về Phương Bắc.” trên mặt Bạch Hổ khinh thường, chê cười một tiếng, “Một phàm nhân làm thọ mà thôi, còn muốn mời ta đi xem lễ, bà ta không sợ giảm thọ sao?” Còn quay đầu nhìn Ninh Tiểu Nhàn với ánh mắt kỳ dị, “Ninh Tiểu Nhàn, chúng ta sau này se có. . . . . . Có thời gian.”

Hắn không nói thêm lời nào nữa, chỉ bước một bước về phía trước.

Đi đến một bước. Cả người của hắn vô duyên vô cớ biến mất trong không khí, giống như băng tan vào trong nước. Nàng biết đó không phải là biến mất không căn cứ, mà hắn sử dụng thần thông thuấn di. Lúc này có lẽ Bạch Hổ đã ở ngoài ngàn trượng.

Nàng ngồi ở trên ghế, vẫn không hề cử động. Qua thật lâu. Giọng nói của Cùng Kỳ mới vang lên: “Nữ chủ nhân, ta còn tưởng rằng ngài sẽ hỏi thăm hắn chuyện của Âm Cửu U.”

Ninh Tiểu Nhàn thản nhiên nói: “Không – cần phải hỏi cũng biết, quan hệ giữa hắn và Âm Cửu U vẫn không tốt , thân lại ở Phương Bắc, sợ rằng còn không hiểu nhiều về Âm Cửu U bằng chúng ta. Nếu không vì sao hắn lại nguyện ý ngàn dặm xa xôi chạy tới chiết xuất kim tinh cho ta, làm xong chuyện này lại phải chạy về Phương Bắc chứ? Tin tức ta đưa cho hắn, trước đó không nói rõ Trường Thiên đang bế quan, cho nên cho có thể thấy được là hắn muốn lấy lòng Trường Thiên. Lại sợ hãi hậu phương có biến.”

“Bạch Hổ bị trấn áp một vạn năm. Trong thời gian dài dòng như vậy, thế cục của thế gian đã sớm có biến hóa. Từ khi hắn rời đi núi Ngọc Hốt trở về Phương Bắc, cho dù có thể trọng chỉnh hùng phong ngày xưa, chỉ sợ cũng hãm sâu ở trong vòng vây Tiên phái và Yêu tông Phương Bắc. Mặc dù Âm Cửu U cũng bị trấn áp nhiều năm như vậy, nhưng có phân thân ở bên ngoài hoạt động làm việc, phát triển thế lực, nhưng Bạch Hổ lại không có tiện lợi như vậy, hiện tại lại muốn bắt đầu thu lại sơn hà cũ. Nên Bạch Hổ nóng lòng mong đợi Trường Thiên xuất quan, mới chịu ngàn dặm xa xôi chạy tới giúp ta chiết xuất kim tinh, để có người có thể ngăn được Âm Cửu U. Dùng cái này để suy đoán. Cuộc sống ở Phương Bắc của hắn sợ rằng không quá thích ý đúng không?”

“Nơi đó, là địa bàn của Âm Cửu U. Tuyệt nhất chính là, Bạch Hổ sẽ không dễ dàng buông bỏ căn cứ địa kia. Bởi vì Phương Bắc nhiều núi nhiều mỏ, mà hắn lại là thần thú gánh chịu sức mạnh canh kim, đó mới là bầu trời hắn sống yên ổn. Hai Đại yêu quái thượng cổ tranh đoạt lãnh địa, quan hệ có thể hòa thuận với nhau sao?”

“Thần thú thì như thế nào? Một hảo hán còn phải nhờ ba tên ăn mày giúp, con kiến nhiều có thể cắn chết voi. Dù Bạch Hổ cường đại trở lại, nhưng nếu chỉ là người cô đơn, Âm Cửu U tại sao phải sợ hắn chứ? Trong tin tức Mịch La đưa cho ta có từng nhắc tới, sau khi Bạch Hổ trở lại phương Bắc. Gây dựng lại quân đoàn của mình. Chẳng qua đất Bắc hoàn toàn khác với rừng rậm Ba Xà, kim thạch vô tình. Dù hắn có phương pháp ngăn địch, cũng tuyệt đối không có thể giống như rừng rậm Ba Xà, đem tất cả ngoại địch nhất luật đuổi ra bên ngoài.”

“Xem xét lại. Cuộc sống Chư vị Tiên Tông Phương Bắc chỉ sợ cũng không quá tốt. Bạch Hổ thoát ra khỏi núi Ngọc hốt, quả thật đúng là thả hổ về núi. Tiên Tông Phương Bắc vốn cùng Tiên Tông Phương Nam giao chiến nhiều năm, hôm nay lại thêm có Bạch Hổ ở phía sau bọn hắn giương mắt hổ nhìn, đây quả thật đúng như câu phía sau có Hổ, phía trước có sói.” Nàng suy nghĩ một chút lại nói “Cũng khó trách trong hai năm Tiên Tông Phương Bắc ra sức tiến công về phía nam, nguyên nhân là do cảm thấy hậu phương quá không ổn định, lại không có cách đem thế lực của Bạch Hổ  tiêu diệt, không thể làm gì khác hơn là nam tiến? A, Âm Cửu U cũng đang đánh bàn tính, khu hổ nuốt sói, hóa ra là có ý đồ này.”

Cùng Kỳ ngậm miệng lại thật chặc, không dám lên tiếng. Nó biết nữ chủ nhân của mình từ trước đến giờ vẫn cơ mẫn linh hoạt, lại thêm nhanh trí, chẳng qua đại khái cũng vẻn vẹn dừng ở lần này, không ngờ Thần Quân đại nhân mới bế quan hơn nửa năm, nàng có thể từ từ củng cố quyền lực của mình ở Ẩn Lưu, tự mình lục lọi thế cục của thiên hạ, có thể nói đúng trọng tâm như thế. Quả nhiên thoát khỏi che chở của Thần Quân đại nhân, nàng đã trưởng thành nhanh vậy sao?

Ninh Tiểu Nhàn lại ngẩn người lần nữa, lúc này mới đứng lên kéo cửa phòng, chậm rãi đi xuống phía dưới.

Đi chưa tới ra hai bước, mi tâm nàng vừa động, lại mơ hồ cảm thấy thái dương đau đớn.

Hoàng Phủ Minh vẫn chưa rời đi, chọn cái bàn ở đại sảnh lầu một ngồi xuống, còn gọi một bình trà xanh tự uống một mình. Tửu lâu này trang hoàng xanh vàng rực rỡ, loại đồ uống hạng sang như trà tất nhiên không thiếu , chỉ có điều khác với Hoa Hạ, giá tiền nước trà ở đây chỉ sợ không rẻ. Khách nhân ra vào nơi này, tất cả đều là người phú quý, thấy hắn còn nhỏ tuổi mà khí khái bất phàm, nên không có người tìm hắn gây chuyện.

Nàng không phải là khúc gỗ, thiếu niên này bám nàng như vậy, nàng cũng có thể phát hiện ra chút ít khác thường . Dung mạo của Hoàng Phủ Minh còn hơi nhỏ, thoạt nhìn chỉ có mười tuổi, nhưng số tuổi thật sự đã gần mười bốn. Mười bốn tuổi chính là tuổi có mối tình đầu, đã hiểu được thích người khác phái, chẳng qua cái thích đến cùng là tình yêu nam nữ, hay xem nàng như mẹ như tỷ? Dù sao đứa nhỏ này mặc dù sinh trưởng trong nhà quyền thế, bản thân là con trai độc nhất, năm xưa lại tang mẫu, vốn nên được hưởng niềm vui gia đình, thì điều này lại thành khuyết điểm.

Nàng đi tới, cước bộ không ngừng, để cho tửu lâu biết xong liền trực tiếp ra cửa.

Hoàng Phủ Minh quả nhiên đi theo, còn không đợi nàng mở miệng, liền buồn bực nói: “Có phải tỷ còn tức giận hay không?”

“Ừ.” Nàng không có phủ nhận, nên càng không cho hắn sắc mặt tốt.

Hắn lầu bầu nói: “Thật xin lỗi, đệ đã làm sai rồi.”

Ninh Tiểu Nhàn giật mình dừng bước. Tiểu quỷ tâm ý cao khí ngạo  cũng sẽ nhận sai, cũng biết nói xin lỗi?

“Đệ chỉ muốn tìm tỷ chơi thôi, nhìn thấy bóng của tỷ liền không nhịn được đi vào. Nếu như làm lở chuyện của tỷ, thì cũng không phải bản thân ta muốn thế.” Hắn dùng lực đá bay một khối hòn đá nhỏ ở ven đường, trong đôi mắt hắc bạch phân minh kia chứa đựng vô hạn trẻ con và tràn đầy bất an, “Cho nên, tỷ hãy tha thứ cho đệ lần này được không?”

Bị một đôi mắt như vậy nhìn, cho dù tâm địa có sắt đá cũng sẽ hòa tan đúng không?

Hắn đợi một lúc lâu, mới đợi được trên đầu truyền đến cảm giác ấm áp quen thuộc, đây là nàng theo thói quen khẽ vuốt đỉnh đầu của hắn rồi, cho nên hắn biết nàng quả nhiên sẽ tha thứ cho mình, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên.

Không tha thứ hắn thì có thể làm sao? Tiểu quỷ này thân phận không giống bình thường, hiện tại nàng lại đang ở trên địa bàn của người ta, cho dù bị đánh hắn một trận để hả giận, thì Kính Hải vương chịu để yên sao? Ninh viễn thương đội còn không có mở ra, lúc này sao nàng lại đi đắc tội địa đầu xà chứ?

“Thôi.” Nhìn Hoàng Phủ Minh mặt mày hớn hở nàng thở dài nói, “Ta đưa đệ trở về phủ.”

Hoàng Phủ Minh kiên quyết nói: “Không nên. Trong vương phủ ngẩn đến chán chết, thật vất vả mới đi ra ngoài, không chơi tận hứng thì làm sao trở về chứ?”

Nàng chau đôi mày đẹp: “Lần trước đệ chơi tận hứng, thì là giết chết một người.”

Hoàng Phủ Minh thấy được nàng buồn bực, vội vàng bảo đảm nói: “Lần này, tuyệt đối sẽ không có tai nạn chết người, cũng sẽ không có người bị thương.” Bắt được nàng cánh tay lay qua lay lại, “Tỷ tỷ tốt, mang đệ đi chơi đi, trời tối hãy trở về phủ!”

Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời. Chuyện hôm nay nàng đã làm xong xuôi, bây giờ cách trời tối chỉ có một nửa canh giờ, ngay cả bình thường đi tốc độ nhanh trở về cũng muốn gần nửa canh giờ. Ở lại bên ngoài một canh giờ, tựa hồ cũng không phải là chuyện quá đáng gì.

“. . . . . . Đệ muốn đi đâu?” Cuối cùng có một ngày, nàng sẽ bị tật mềm lòng hại chết.

“Mặt trời sắp xuống núi rồi, lúc này nên đi Phong Lâm cốc ở thành Nam  .” Hắn đảo tròn đôi mắt “Mang hai con gà quay Nhuận Hương Viên  đi qua, phối hợp với rượu ngon của Ninh tỷ tỷ thì không gì tốt hơn.”

Nàng cười cười, để cho hắn ở phía trước dẫn đường. Thật ra thì kể từ bây giờ mà đi về hướng Phong Lâm cốc, rồi lại lần nữa trở về Vương Phủ, một Nam một Bắc, đi một lần đâu chỉ hao phí nửa canh giờ? Nhưng đã đồng ý thì nàng cũng không nói toạc ra.

Chẳng qua gà quay không có mua, bọn họ theo dòng người ra khỏi thành. Lúc này người ra khỏi thành rõ ràng giảm bớt, dù sao trừ cửa bắc ra, ba cửa còn lại sẽ phải đóng khi đêm xuống.

Phong Lâm cốc cách thành Đô Linh khoản sáu mươi dặm , nhưng đối với nàng mà nói, ngự lên Ngọc thuyền chỉ cần chốc lát là tới. Ở Ẩn Lưu , nàng thường dẫn Hoàng Phủ Minh đi bộ, cảm thấy bất tiện, nên sau đó thả một thuyền lá ngọc vào trong túi trữ vật của mình, để thỉnh thoảng chở người khi cần, hiện tại quả nhiên nổi lên tác dụng.

Bọn họ chạy tới nơi, thì hoàng hôn đã ngã về phía tây.

Hoàng Phủ Minh không có nói sai, thưởng thức rừng lá phong nên đi vào lúc mặt trời ngã về tây, lúc này trời quang mây tạnh, ánh nắng chiều như lửa đốt thấu trời cao, trên mặt đất lại là rừng cây phong tầng tầng lớp lớp nhuộm đỏ không bờ bến, chỉ sợ trong rừng không có chút tiếng chim hay tiếng người, cũng làm cho người ta có cảm giác ồn ào náo động đến cực hạn, đẹp rung động đến cực hạn.

Thiên Thượng Nhân Gian chung một màu, riêng dạng khí thế bàng bạc rung động này, có thể khiến cho người ta ngừng thở, nhìn vào trời đất bỗng thấy uy nghi.

Hoàng Phủ Minh dương dương đắc ý nói: “Đệ không mang theo tỷ đến lầm chỗ đúng không?”

Ninh Tiểu Nhàn mỉm cười nói: “Cảnh sắc thật đẹp, quả nhiên là một chỗ tốt.” Khó trách cổ nhân lại ngâm ra ” Đình xa tọa ái phong lâm vãn ” dấu ấn hướng tới tự nhiên như vậy.

Thật ra thì cảnh trí này mặc dù xinh đẹp đồ sộ, cũng không phải chưa từng gặp qua trước đây. Nàng xuất thân từ Ẩn Lưu đó, ở bên trong Ba Xà núi non khổng lồ, cái dạng cảnh tượng rừng cây tráng lệ gì mà chưa từng thấy qua chứ? Đừng nó là rừng lá phong có màu vàng đỏ, ngay cả rừng rậm màu hồng, màu tím, năm màu ngủ sắc nàng cũng thấy không có gì lạ. Chẳng qua đứa nhỏ này nguyện ý chia sẻ sở thích trong lòng cùng nàng, nàng vẫn có chút cảm động .

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion14 Comments

  1. Thì ra hắc y nhân thần bí mà Ninh Tiểu Nhàn tiếp kiến khiến cho hung vật của Hoàng Phủ Minh sợ hãi là Bạch Hổ. Lâu lắm rồi nhân vật này mới xuất hiện. May mắn là kim tinh đã tu được hồn tu nếu không thì Ninh Tiểu Nhàn đã khó xử rồi, có điều liên quan đến tính mạng của Trường Thiên thì chắc chắn Ninh Tiểu Nhàn dù thế nào cũng sử dụng kim tinh. Bây giờ không có Trường Thiên nàng đã trưởng thành lắm rồi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Hoá ra là Bạch hổ, ta còn tưởng là ai. Bảo sao con mèo đen kia chạy tới cổng đã run sợ như vậy. Vậy mà đã luyện chế xong kim tinh rồi. Nhanh thật đó. A ly cũng đã có thân thể mới, TN cũng bớt lo. Giờ chỉ cần cố hắng tìm cho được nam minh ly hoả kiếm thôi.
    TN đúng là dễ mềm lòng, lại tha thứ cho thằng nhóc con này rồi. Mà nghe TN nói thì HPM chả phải là gần 40 tuổi sao. Gần 40 thì hơn tuổi TN rồi còn gì.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  3. Mình cứ không thích Tiểu Nhàn thân quen với Hoàng Phủ Minh ý. Cảm giác Hoàng Phủ Minh còn nhỏ mà nghĩ sao đeo bám Tiểu Nhàn rồi. Nhớ lại đợt Tiểu Nhàn vào gặp mặt cha Hoàng Phủ Minh rồi bảo có phúc thì chia sẻ cái gì đó càng ngứa tai. Túm lại là mình cứ bị không ưa tên nhóc này.

  4. 1 tuần ko lên mạng, giờ lên đọc 1 lèo 4 chương ta nói nó sướng gì đâu, từ bất ngờ khi Ninh Tiểu Nhàn gặp lại Quyền Thập Phương trong hoàn cảnh này, ta cũng thấy tội thay cho anh ta khi bị nàng từ chối, bao nhiêu bóng hồng vây quanh ái mộ nhưng suốt mấy năm nay người mà Quyền sư huynh luôn tâm tâm niệm niệm cũng chỉ có mình nàng, chỉ tiếc là nàng đã có bình dấm Trường Thiên ở nhà rồi, cũng may lần này ko có Trường Thiên ở đây, nếu ko nàng sẽ bị hắn “trừng phạt” thảm thương cho coi vì cái tội dám rơi nước mắt vì nam nhân khác ;41
    Ủng hộ các nàng editor nhiều nhiều nhé ;07 ;07 ;07

  5. Trần Ngọc Trâm

    Cám ơn vì đã rất chịu khó để dịch được truyện xong, mình dã đọc và cảm thấy rất biết ơn. Mong bạn có thể ra nhanh hơn! :)

  6. Mị còn tưởng hắc y nam tử là Đồ Tẫn cho đến khi đọc đến Nhàn tỷ gọi một mâm đồ ăn và nó toàn là mỡ với thịt =)))))))) đúng là chỉ có Bạch Hổ mới ăn lằm ăn lốn như này =)))), mà không biết con mèo kia đến từ đâu nhỉ mà có thể hút với ăn hồn phách, từ đó đến h Mị tưởng ngoài Âm Cửu U ra thì chỉ có Đồ Tẫn và h có thêm A Ly là tu hồn phách thôi chứ, h mọc thêm con mèo này không biết Nhàn tỷ có xảy ra chuyện gì không, lo cho tỷ ý ghê. Chuyến đi lần này mong tỷ tìm được kiếm để mở trói buộc cho Trường Thiên ca ca :)))))))))))))

  7. Junchunchi
    Bạch Kình đã thu Cửu Chuyển Thăng Liên Hoa của Ninh Tiểu Nhàn.
    Hoàng Phủ Minh nghi ngờ hắc y nhân nam tử, gặp Ninh Tiểu Nhàn, ăn sạch mọi món ăn, người này là ai mà khiến mèo đen kinh sợ.
    Bạch Hổ đã luyện thành công Kim Tinh, chỉ cần Ninh Tiểu Nhàn tìm được Nam Minh Hoả Kiếm đưa cho Trương Thiên là có thể thoát ra được rồi.
    Kính Hải Vương Phủ sử dụng thuật Vu Hung, Bạch Hổ khuyên nàng giữ khoảng cách với Kính Hải Vương Phủ, không biết sau đó là bí mật gì nữa đây

  8. Cuối cùng thì ALy cũng tu đuợc phân thân hồn phách nếu không khi dùng kim tinh A Ly mà chết chắc Ninh Vũ đau lòng lắm.
    HPM lúc nào cung giả ngây thơ để lừa bịp NTN mà NTN lại vẫn hay mềm lòng quá hãiz ;54
    Kính hải vuơng có quá nhiều bí mật cngf tránh xa càng tốt mà NTN lại mềm lòng vs HPM thế này thì muốn tránh xa cũng không đuợc qúa.
    cảm ơn editor

  9. Mình nghĩ người áo đen là đồ tẫn cơ không nghĩ lại là bạch hổ , trường thiên dặn ninh tiểu nhàn không được rhaan thiết với hoàng minh phủ bạchj hổ cũng dặn vậy nhưng ninh tiểu nhàn vẫn mềm lòng với hoàng minh phủ,

  10. Kim tinh đã luyện hóa, k biết bao h mới tìm đc Nam Minh hỏa kiếm đây, bao h TT mới ra ngoài để sánh bước vs NTN. Lúc ở trong ngục đã ghen như v, ra ngoài rồi còn k biết như thế nào.

  11. Mong Nhàn tỉ đá HPM ra xa chút, ghét thằng nhỏ này vãi. Cuối cùng chỉ còn lo lắng về việc tìm thần kiếm nữa thôi. Thoát khỏi sự che chở của Thiên ca Nhàn tỉ đã trưởng thành rồi. Thank editor nhé

  12. Lâu lắm rùi mới gặp người quen cũ ah… Thì ra là Bạch Hổ ah… Lần này luyện ra được kim tinh rùi… Giờ chỉ cần chờ Trường Thiên ca trở về là đẹp ah… Thật khổ tâm khi những người bít chuyện thì lại không nói cho Nhàn tỷ… Haiz… Làm ta tò mò quá lun mà… Chắc Nhàn tỷ cũng vậy lun quá… Lần này Hoàng Phủ Minh dẫn Nhàn tỷ đi chơi kiểu này không bít có kéo theo họa giống hôm trước hay không đây ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Mới đầu cứ tưởng là Đồ Tẫn, hoá ra lại là Bạch hổ, đã luyện chế kim tinh, lấy được minh ly hoả kiếm nữa là TT thoát khốn rồi. HPM chọc tới điểm mấu chốt của NTN rồi, mà TN cũng quá mềm lòng, dễ tha thứ quá đi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close