Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 545+546

10

Chương 545: Thất Thố

Edit+Beta: Tiểu Tuyền

Nàng cười mà không nói. Bạch Kình cũng là người, là người thì sẽ có ý nghĩ sống tạm bợ trong đầu. Dụ hoặc của Cửu chuyển thăng Liên Hoa, dụ hoặc của được sống, là điều mà tu sĩ Độ Kiếp kỳ tuyệt đối không cách nào ngăn cản. Nàng đối với việc này, rất có lòng tin. Trong lòng nàng đột nhiên vừa động, suy nghĩ phát tán ra ngoài, nhất thời liền nghĩ đến, có nên dùng Cửu Chuyển Thăng Liên Hoa hấp dẫn nhiều tu sĩ Độ Kiếp kỳ, làm minh hữu của mình hay không? Người tài ba có thể tu hành đến giai đoạn này, thường thường đều không phải là tán tu, phía sau lưng đều có thế lực lớn trấn giữ. Mượn hơi bọn họ, cũng là mượn hơi thế lực sau lưng bọn họ.

Chuyện này, thật không có thể từ từ kế hoạch lâu dài, chi tiết. Trước tiên nàng có thể góp nhặt tài liệu, chờ sau khi Trường Thiên xuất quan để hắn luyện nhiều một chút.

Quyền Thập Phương nhìn thấy ánh mắt nàng phiêu hốt, khóe miệng mỉm cười, hiển nhiên là đang nghĩ đến chuyện gì vui vẻ rồi, nhất thời nhìn đến ngơ ngẩn, qua một hồi lâu mới nhẹ nhàng kêu: “Ninh cô nương? Ninh Tiểu Nhàn?”

Gọi hai tiếng, nàng mới từ trong mộng đẹp phục hồi tinh thần lại.

“Hả?” Hắc, tương lai quá tốt đẹp rồi, hại nàng thiếu chút nữa là làm trò chảy nước miếng trước mặt dễ nhìn rồi.

Hắn suy nghĩ một chút, mới nhẹ giọng nói: “Ngày mai chính là ngày sinh của lão thái quân.” Hắn rốt cục nhớ tới mục đích thực sự hôm nay đến đây.

Nàng trừng mắt nhìn: “Cho nên?”

“Ta. . . . . .” Quyền Thập Phương trù trừ, gương mặt như quan ngọc đột nhiên hiện lên một tầng nhàn nhạt đỏ ửng, “Hai ngày này, bên trong thành nhất định hết sức náo nhiệt. Ta, ta muốn mời nàng đi ra ngoài cùng ta một chút.”

Đây là hẹn hò? Nàng theo bản năng há miệng, nhưng không thể nói ra nửa chữ .

Hắn làm như khua lên dũng khí, mới có thể nói tiếp: “Sau ngày đại thọ nàng cũng rảnh, nên ta nghĩ mời nàng, mời nàng đi cùng ta, cùng nhau trở về Triều Vân Tông!” rõ ràng hắn có chút khẩn trương, nhưng càng nói đến phía sau, ánh mắt càng phát ra sáng ngời, đọc nhấn rõ từng chữ cũng càng thêm lưu loát .

Những lời này nói xong. Cả người hắn đều buông lỏng, phảng phất như khúc mắc quấy nhiễu hắn vô số ngày đêm đã tản đi. Nàng thông minh như vậy, nhất định có thể nghe hiểu.

Ninh Tiểu Nhàn đúng là đã hiểu. Hơn nữa còn một giây là hiểu.

Quyền Thập Phương nhìn ánh mắt của nàng, lần đầu tiên tràn đầy nóng rực không thèm che dấu. Làm da thịt trên mặt nàng đều hơi có chút đau nhói. Đây cũng là lần đầu tiên hắn làm cho nàng không phản bác được.

Quân tử khiêm khiêm như ngọc, rốt cục không nhịn được tỏ tình với nàng rồi.

Giờ khắc này, nàng khinh bỉ chết mình.

Kết quả, Quyền Thập Phương đợi thật lâu cũng không có đợi được đối phương  trả lời. Hắn trong tai, chỉ có gợn sóng , đền đáp lại vô tận tiếng nước chảy.

Thật là kỳ quái, trước kia hắn làm sao không có phát giác tiếng nước chảy đơn điệu và nguội lạnh như thế chứ?

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, hắn thấy được vẻ khó xử trên mặt nàng, cho nên tim chìm xuống từng chút từng chút một.

“Quyền đại ca.” Ninh Tiểu Nhàn cắn môi. Cúi đầu không dám nhìn nhau với hắn, tiếng nói nhỏ như muỗi vằn “Ta có người trong lòng rồi, thật xin lỗi.” Nếu nói cõi đời này có một người nàng tuyệt đối không làm tổn nhất, trừ Trường Thiên ra thì không ai khác ngoài Quyền Thập Phương. Nàng phải làm như thế nào mới có thể hết sức uyển chuyển, hết sức không thương tổn hắn đây?

Không khí ở đuôi thuyền tựa hồ ngưng lại. Nàng có thể cảm giác được Quyền Thập Phương đang ngó chừng nàng, nhưng nàng không dám ngẩng đầu. Ánh mắt nàng vốn không hãi sợ bất luận kẻ nào, trừ Trường Thiên, nhưng bây giờ. Nàng chỉ cảm thấy áy náy muốn chết.

Đáng chết, chung quanh tại sao lại an tĩnh như vậy? Trên trời không phải là luôn luôn có chim om sòm  bay qua sao, làm sao không nghe một tiếng nào?

Qua thật lâu. Quyền Thập Phương mới tức cười nói: “Đó là Mịch La?”

“Không phải ” Nàng như chém đinh chặt sắt.

“Ta chưa từng thấy qua?”

Nàng lắc đầu.

Quyền Thập Phương trầm mặc, thật lâu mới khó nhọc nói: “Hắn đối với nàng, tốt không?”

Nàng không chút do dự gật đầu.

“Các ngươi, các ngươi. . . . . .” Hắn cố gắng nuốt xuống chua xót nơi cổ họng, mới có thể tiếp tục “Ở chung một chỗ đã bao lâu?”

“Hơn ba năm rồi.” Nàng cắn môi nói, “Ta vẫn không có nói với huynh, nhưng mà ta thật thích hắn.”

“Ba năm, ba năm? Chính là lúc ta gặp nàng sao?” Hắn đột nhiên lẩm bẩm tự nói. Trong giọng nói mang theo hai phần mỉa mai “Buồn cười ta lại vẫn chẳng hay biết gì.”

Kế tiếp lại là trầm mặc lâu dài. Ninh Tiểu Nhàn giật mình hắng giọng nói. Cũng không biết nên nói cái gì cho phải, mà hắn ngồi ở đuôi thuyền. Thuyền nhẹ nhàng chìm lúc nổi trong hồ, thân hình của hắn cứng ngắt như tượng gỗ điêu khắc.

Ninh Tiểu Nhàn rốt cục không nhịn được ngẩng đầu lên nói: “Quyền đại ca, ta. . . . . .” những lời nói kế tiếp…, lại bị ánh mắt của hắn hù dọa đến nghẹn.

Thật là kỳ quái a, hắn cong lưng ngồi, nàng nhìn không rõ khuôn mặt của hắn, lại có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn.

Đó là loại ánh mắt như thế nào? Trừ thất vọng, bi thương ra, tựa hồ còn có rất nhiều rất nhiều tâm tình đang quay cuồng hiện lên mà nàng xem không hiểu, để cho nam tử tuấn lãng luôn luôn trung hậu chính phái, thoạt nhìn thô bạo nói không ra lời.

“Ninh Tiểu Nhàn!” Hắn thình lình bắt được cánh tay của nàng,  nghiến răng nghiến lợi nói , “Nàng, sao nàng có thể đối với ta như vậy?”

Hắn dùng sức rất mạnh, cô gái bình thường bị một trảo này sợ rằng xương cánh tay sẽ rạn nứt. Nàng cũng cảm thấy có chút đau đớn, nhưng hoảng sợ hơn là phản ứng của Quyền Thập Phương, bởi vì rõ ràng từ trong mắt của hắn, nàng thấy được ánh sáng đỏ nhàn nhạt.

Thân thể của hắn nghiêng về phía trước, kéo gần khoảng cách với nàng. Ninh Tiểu Nhàn rốt cục thấy rõ khuôn  mặt của hắn.

Hắn mím rất chặc đôi môi mỏng, mặt mũi đều có chút vặn vẹo, hô hấp rõ ràng ồ ồ . Trong mắt của hắn lộ ra cái chủng loại… tàn bạo, nàng đã từng gặp ở trên người rất nhiều yêu quái, đó là ánh mắt tàn bạo cùng phẫn hận.

Hắn hận nàng đến vậy sao?

Không đợi nàng suy nghĩ nhiều, hai tay Quyền Thập Phương đột nhiên dùng sức, đem nàng kéo vào trong ngực.

Nói đùa gì vậy! Nàng giật mình một cái, một tay chống lên bộ ngực hắn, một cái tay khác đang muốn đánh hắn, trong mắt Quyền Thập Phương chợt lóe lên tàn nhẫn, một cái tay khác vươn ra thật nhanh, hẳn là muốn tháo đi các đốt ngón tay của nàng. Hắn lấy kiếm nhập đạo, thuật đánh lộn càng thêm thâm sâu, hiện tại mặc dù ở trạng thái vào dị thường, nhưng còn nhớ rõ không thể đả thương tánh mạng của nàng.

“Hắn điên rồi!” trong lòng Ninh Tiểu Nhàn chỉ có một cái suy nghĩ này, không kịp nương tay nữa, cánh tay để ở lồng ngực hắn dùng khí lực, đã đem hắn đẩy về phía sau. Nhưng do không có đề phòng cánh tay của mình còn bị nắm trong tay hắn, cái đẩy này, liền đem mình cũng mang được nghiêng về phía trước.

Quyền Thập Phương không nói một lời, hai mắt đỏ hết, dựa theo thế bắt được cánh tay nàng, đã muốn đem nàng đè xuống đò.

“Quyền Thập Phương!” Ninh Tiểu Nhàn không thể nhịn được nữa, rốt cục một bạt tai rất mạnh đánh vào trên mặt hắn. Một chưởng nén giận này đánh ra, dùng sức không nhỏ, trên gương mặt trắng noãn của Quyền Thập Phương, nhất thời có thêm dấu tay hồng hồng.

“Bốp” Vừa vang vừa giòn. Trong khung cảnh trời đất nhỏ bé, tựa hồ cũng tiếng vang vang vọng chung quanh.

Đại khái là cái tát trên mặt có tác dụng, động tác của Quyền Thập Phương đột nhiên cứng đờ, hắn ngây ngẩn nhìn vẻ mặt lo lắng của nàng, ánh sáng đỏ trong mắt từ từ tiêu tán.

Có phải do mình đánh quá mạnh hay không?

Nàng đang thấp thỏm , Quyền Thập Phương chậm rãi ngồi xuống sau, cũng thả cánh tay của nàng ra.

“Thật xin lỗi, ta thất thố rồi.” Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng, trong giọng nói mang theo một sự chán nản buồn bả “Nhưng dù người nọ là ai, ta đối với nàng, cũng sẽ không kém hơn hắn. . . . . .”

Mấy chữ cuối cùng, hắn ngậm trong miệng không nói ra, vì vậy lời này cuối cùng cũng không nói hết. Quyền Thập Phương ngưng mắt nhìn nàng thật sâu, trong đáy mắt chút ít tâm tình vẫn còn đó, chỉ thiếu đi thô bạo, nhưng lại thêm mấy phần hoang tàn suy sụp, thấy vậy trong lòng ngực của nàng như khó thở.

Hắn vươn bàn tay thon dài ra, dường như muốn khẽ vuốt mặt của nàng.

Mới trải qua chuyện vừa rồi, theo bản năng Ninh Tiểu Nhàn liền co rúm lại một chút.

Động tác nhỏ này của nàng, khiến Quyền Thập Phương bỗng dưng tỉnh táo lại, trong mắt cũng khôi phục ánh sáng, sau đó bên trong tròng đen, đau đớn bỗng xông lên từ vực sâu không thấy đáy .

“Nàng thích hắn nhiều vậy sao?”

Lần này, nàng hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn: “Rất thích.”

Quyền Thập Phương bỗng dưng đứng thẳng, cả con thuyền lá bởi vì động tác của hắn  mà đung đưa.

“Ninh Tiểu Nhàn!” Hắn xoay người đưa lưng về phía nàng, giống như từ từ thở ra một hơi thật dài, “Sau khi đại thọ chấm dứt, ta sẽ trở về bế quan. Sau này chúng ta, sợ rằng rất khó gặp lại nhau.”  Nói xong câu đó tiếng nói đều nghẹn lại, hắn nhẹ nhàng nhảy khỏi thuyền nhỏ, đạp trên hồ nước, sải bước đi về phía bờ.

Gió thu lay động tay áo của hắn, hắn không quay đầu lại lần nào nữa. Cái bóng cao lớn thẳng tắp kia, rất nhanh đã biến mất ở trong tầm mắt nàng.

Ninh Tiểu Nhàn ôm đầu gối ngồi ở trong đò, thật lâu sau cũng không nhúc nhích.

“Lộp bộp” hai tiếng, nước mắt rơi vào trên ván thuyền, nàng không rõ tại sao mình lại khóc, chỉ biết là trong lòng rất chua xót, rất khó chịu.

Tựa hồ mình đã mất đi một người rất thân thiết. Khi nàng còn chưa bước vào tiên đồ, Quyền Thập Phương là tu sĩ đầu tiên nàng gặp phải, đối đãi người phàm ngang hàng, trước đây không có, sau này càng không có. Một người ôn nhu thể thiếp như vậy, nhưng cuối cùng lại tránh không khỏi việc bị nàng tổn thương.

Nơi này trời đất một màu, bồng bềnh lơ lửng. Ban đầu nàng còn cảm thấy đây là sự bình yên, nhưng bây giờ chỉ cảm nhận được cô quạnh sâu tận xương tủy.

Qua thật lâu, Cùng Kỳ ở trong ngực nàng mới buồn bực nói: “Mới vừa rồi, hắn tựa hồ bị tâm ma quấy phá.”

Nàng đưa tay lau hai cái ở khóe mắt, cả kinh nói: “Đây chính là tâm ma sao?”

“Không, ngài mới là tâm ma của hắn.” Cùng Kỳ sữa chửa nói, “Quyền Thập Phương người này luôn luôn chững chạc, nhưng người hoàn mỹ hơn nữa cũng sẽ có nhược điểm, người chững chạc hơn nữa cũng sẽ có yếu điểm. Từ lúc ngài cự tuyệt hắn, tâm ma sẽ phát tác. Hơn nữa bình thời nhất định là bị hắn đè nén quá sâu quá lâu, cho nên khi phát tác mới giống như điên cuồng.”

Thì ra cách nhìn của Bạch Kình là chính xác , nàng đã ấn xuống tình cảm trong lòng Quyền Thập Phương, quả thật thành tâm ma của hắn. Chớ trách sao ban đầu Bạch Kình một lòng một dạ muốn giết nàng, nếu không như thế, thì con đường tu hành của đồ nhi này sẽ trải rộng nhấp nhô, chớ nói chi là muốn nghênh đón thiên kiếp.

Nàng cắn môi nói: “Ta phải làm như thế nào giúp hắn?”

“Cắt đứt ý nghĩ của hắn.”

Nàng run sợ nói: “Ngươi là muốn ta xát muối lên vết thương của hắn sao? Ngươi xác định không có hiệu quả ngược lại?”

“Ngài nói cũng có đạo lý!” Cùng Kỳ nghiêm nghị nói “May là hắn nhập ma không sâu. Nếu nữ chủ nhân cự tuyệt hắn chậm thêm một chút, chờ hắn đối với đoạn tình cảm này lún càng sâu, thì muốn đuổi tâm ma này càng khó khăn hơn. Mới vừa nếu hắn có thể tự động điều khiển nó, có lẽ quá thêm một khoản thời gian là có thể tự mình đuổi tâm ma đi.”

“. . . . . .” Cũng biết lời nói của bếp lò rách này không đáng tin! Nhưng hiện tại Trường Thiên còn không đáng tin hơn nó, đã quá thời hạn nửa năm lâu rồi, sao nguyên thần của hắn còn chưa trở lại?

Cuối cùng cũng do năm đó mình tự gây nghiệt, biết rõ Quyền Thập Phương có hảo cảm đối với nàng, còn làm như biết như không. Nàng thở dài một hơi, đè ép suy nghĩ trong đáy lòng, vươn người đứng dậy, đạp trên mặt hồ từ từ đi lên bờ, đi về phía vườn nhỏ của mình.

            Chương 546: Theo Dõi

Hoàng Phủ Minh chuồn êm từ chỗ của lão thái quân. Chỗ trú ngụ thì vô cùng vô tận tân khách muốn tiếp kiến, chớ nói chi còn có một đôi mắt của Kim Mãn Nghiên luôn dính vào trên người hắn, hắn đi tới chỗ nào, nàng liền nhìn tới chỗ đó, gặp hắn len lén đi ra ngoài, nàng cũng vội vàng chạy ra.

May là, Kính Hải vương phủ rắc rối phức tạp như mê cung. Ở trên địa bàn của mình hắn muốn bỏ rơi một người, chẳng lẽ còn không phải dễ dàng sao? Hắn chỉ dùng thời gian nửa chung trà, đã khiến Kim mãn Nghiên rơi ở phía sau tức giận tới mức dậm chân.

Bỏ rơi cái đuôi nhỏ, Hoàng Phủ Minh một thân thoải mái dichuyển đến Dật Thanh Viên , trong tay còn cầm một hộp bánh ngọt của Lũng Nguyệt các. Lũng Nguyệt các là cửa hàng bánh kẹo nổi danh nhất thành Đô Linh, bánh ngọt của nó đều làm thành hình tròn, như trăng rằm hàng tháng. Sáng sớm mỗi ngày ra lò xong, ưu tiên đặc biệt cung cấp cho Kính Hải vương phủ hai mươi hộp. Trong một hộp bánh này có sáu loại nhân bánh, ăn vào là hương thơm xông mũi. Mặc dù hắn không thích đồ ngọt, nhưng nghe nói không có cô bé nào có thể chống cự lại sự cuốn hút của nó, rồi hãy nói, nàng cũng rất thích ăn .

Người hầu bên trong vườn nhìn thấy tiểu chủ nhân đích thân tới, vội vàng hành lễ. Giữa hạ nhân cũng tự có con đường truyền tin với nhau, tin tức Hoàng Phủ thiếu gia thích chạy tới nơi này đã sớm mọc chân truyền hơn phân nửa Kính Hải vương phủ, cũng không biết bao nhiêu tôi tớ muốn được điều đến nơi đây, nếu như may mắn được thiếu gia khen một tiếng tốt, thì tốc độ được đề bạt sẽ nhanh đến không tưởng.

Hoàng Phủ Minh vô tình phất phất tay, đem hộp bánh gác trên bàn bát tiên, mới cau mày nói: “Tỷ tỷ ta đâu?”

Thị nữ cung kính đáp: “Năm mươi hơi thở trước, Ninh trưởng lão nhận được thư bên ngoài phủ đưa đến, liền vội vàng đi ra ngoài.”

Hắn ngẩn ra: “Năm mươi hơi thở trước? Đi rất gấp sao?”

“Đúng vậy. Sắc mặt của Ninh trưởng lão dường như rất vui mừng, còn thưởng cho Tiểu Cửu Nhi truyền tin tức một thỏi bạc.”

Nàng vội vả đi gặp người nào? Lòng vui đùa của Hoàng Phủ Minh nổi lên, vuốt ve càm: “Nàng từ cửa nào đi ra ngoài?”

Chúng người hầu trong nhà đột nhiên yên tĩnh, cuối cùng vẫn là thị nữ ban đầu mở miệng nói: “Nhìn phương hướng rời đi, quả thật là chọn đường đi ở cửa Tây.”

Hoàng Phủ Minh gật đầu nói: “Cửa tây? Như vậy vẫn tới kịp!” Xoay người đi hai bước, đột nhiên quay người lại đã vất một mảnh vàng lá cho thị nữ này nói: “Thưởng cho ngươi. Ngươi lòng tham ít. Quay đầu lại đi tìm Hồ quản gia báo cáo chuẩn bị đi.”

Thị nữ này mừng rỡ, vội vàng cám ơn. Hồ quản gia là quản gia nhị đẳng trong phủ, có thể làm việc ở dưới tay hắn chẳng khác nào nhảy hai cấp.

Hoàng Phủ Minh ra khỏi Dật Thanh Viên. Buông ra chân trực tiếp đi phía tây. Hắn từ nhỏ lớn lên ở trong phủ này, quà cửa quen nẻo . Lần này đi xuyên qua từng lớp từng lớp cây, lấy đường tắt mà đi thoáng cái đã tới Tây Môn , vừa lúc thấy bóng dáng quen thuộc đi ra ngoài.

Hắc hắc. Hắn nhanh như chớp chạy ra ngoài.

Ninh Tiểu Nhàn đi trên đường cái phồn hoa nhất thành Đô Linh. Trên đường người đến người đi như nước, hắn lại biết nàng tai mắt linh hoạt, nên không dám cách quá gần, có mấy lần suýt nữa thì mất dấu. Con ngươi của hắn đảo lòng vòng. Vọt đến một góc tối không người, từ trong lòng ngực móc ra một cái còi nhỏ màu vàng, dùng sức thổi thổi.

Cái còi này không có phát ra chút tiếng vang nào. Thật ra thì cho dù có tiếng động, ở trên đường cái ồn ào thế này, ai lại đi chú ý một tiếng còi chứ?

Hoàng Phủ Minh không nóng vội, hai tay hoàn ngực lẳng lặng chờ chực, cũng không sợ mất dấu của Ninh Tiểu Nhàn.

Chỗ hắn đứng là con hẻm tối, hai bên đều là cửa hàng, nơi này tối lờ mờ, ban ngày cũng không vào bao nhiêu ánh sáng chiếu vào. Có hai nam nhân từ chỗ sâu ngõ hẻm đi ra. Giương mắt nhìn hắn, đầu tiên là ngẩn ra, tiện đà vui vẻ nói: “Thật là một đồng tử tuấn tú, ông già thỏ (ý chỉ đồng tính luyến ái)” Trong đó một người đưa tay muốn sờ khuôn mặt của hắn. Người kia cười hì hì nói, “Hài tử, người lớn nhà ngươi đâu?”

Hoàng Phủ Minh không tức giận, chỉ cười nói: “Bọn họ không có ở đây.”

Hai người này thấy hắn môi hồng răng trắng, còn nhỏ tuổi lại có một đôi mắt Câu Hồn Đoạt Phách , hơn nữa một thân da mịn thịt mềm vô cùng mịn màng, nhìn thấy đến thân thể đều mềm, hận không được đặt ở phía để vỗ về chơi đùa. Bọn họ nhất tề nuốt nước miếng nói: “Vậy đi chơi không? Lập tức đưa ngươi về nhà.”

Hoàng Phủ Minh cười, lộ ra hàm răng tắng đều: “Chơi cái gì?”

Hai tên du côn này không nghĩ tới Tiểu thiếu niên trước mắt lại bình tĩnh như thế. Ngược lại giật mình, nhưng ngay sau đó lại bị sắc đẹp của hắn mê hoặc. Không nói tiếng nào đã muốn bắt bả vai của hắn, muốn đem hắn kéo vào trong ngõ tối.

Hoàng Phủ Minh rốt cục thở dài một hơi nói: “Quả thật chơi không vui.” Đột nhiên giận tái mặt. Lạnh lùng nói, “Còn chưa động thủ?”

Động thủ? Bọn họ đã động thủ nha. Hai tên lưu manh còn không có kịp phản ứng, trước mắt đột nhiên có bóng đen nhào qua, nhất thời cái gì cũng không biết.

Hoàng Phủ Minh nhìn chằm chằm bóng đen trên mặt đất nói: “Tới thật chậm, uổng công ta bị hai tế phẩm.”

Cái bóng trên mặt đất kia ngẩng đầu, hóa ra là con mèo đen to mọng, toàn thân một màu lông đen mượt mà, nhưng giữa mặt lại có lông trắng, ánh mắt xanh lục. Trên mặt của con mèo này lộ ra vẻ mặt tham lam rất nhân tính hóa, hướng về phía miệng mũi của hai người té xuống đất, hơi dùng sức hít một cái, có một thứ hình dáng như khói bị hút ra ngoài, rơi vào trong miệng con mèo đen. Sau đó, trên mặt con mèo này lộ ra vẻ thích ý.

“Mùi vị  hồn phách của hai người này rất tệ, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể ăn.” Con mèo đánh nấc nói, “Muốn ta làm chuyện gì, thiếu gia?” Trong giọng nói mang theo mười phần nịnh hót.

Hoàng Phủ Minh móc từ trong lòng ngực ra một cây lược bí: “Tối ngày hôm qua ta ở bến tàu Tây Bắc giết qua một người, lúc ấy có không ít người phàm mục kích hiện trường. Ta muốn ngươi đi qua đó, bảo đảm bọn họ đều nói không được nữa. Mặt khác, ngửi một cái xem, chủ nhân của chiếc lược bí này đang ở đâu trong thành, giúp ta tìm được nàng.”

Cây lược này là hắn thuận tay lấy từ chỗ ở của Ninh Tiểu Nhàn . Đồ mà Dật Thanh Viên tiếp đãi khách quý đều là chuyên gia chuyên dụng, cây lược này chưa cho người thứ hai dùng qua, phía trên chỉ có mùi của Ninh Tiểu Nhàn.

Mèo đen cẩn thận hít hà cây lược, khen: “Thơm quá, nghe qua cũng biết là mỹ nhân, hiếm thấy hơn còn là xử nữ. Nữ nhân này, ngươi cũng muốn ta giết sao?”

Mặt của Hoàng Phủ Minh thoáng cái đỏ lên, đá một cước qua nói: “Nói nhảm cái gì! Ngươi giúp ta tìm nàng là được, sau đó thì đi bến tàu làm việc của ngươi đi”

Con mèo này cười gian một tiếng, phát ra âm thanh như chim cú, sau đó cong đuôi chạy ra bên ngoài nhanh như chớp. Hoàng Phủ Minh vội vàng đi theo phía sau nó.

Diện mạo của hắn thật sự giống như đồng tử nhỏ tuổi. Một hài tử đuổi theo con mèo nhỏ thì có cái gì kỳ quái? Trên đường người đi đường nhiều nhất chỉ vì hắn lớn lên tuấn tú mà nhìn thêm một lần, nhưng không ai nổi lên lòng nghi ngờ cả.

Khả năng đuổi theo tung tích của mèo đen quả nhiên lợi hại, cước bộ cơ hồ không có ngừng. Nó càng chạy càng đến đất phồn hoa, cuối cùng ngừng lại ở bên ngoài một khách sạn lớn nhất thành Đô Linh.

“Nàng tới nơi này?”

Mèo đen meo một tiếng. Trước mắt nhiều người, nó chỉ có thể là một con mèo.

Hoàng Phủ Minh chú ý tới, nó ngừng lại cách  tửu lâu hơn ba mươi trượng xa, lại không dám bước thêm một bước nào nữa. Hoàng Phủ Minh không nhịn được nói: “Biết rồi. Không có chuyện của ngươi nữa, đi đi.”

Mèo đen đột nhiên cắn ống quần hắn. Hoàng Phủ Minh cúi đầu, thấy trong cặp mắt mèo xanh mượt tràn ngập sợ hãi, còn nhìn về phía hắn khẽ lắc đầu.

Bên trong có nguy hiểm? Hắn trầm ngâm nói, cho dù có nguy hiểm, cũng không phải hướng về phía hắn, rồi hãy nói Ninh Tiểu Nhàn đã ở bên trong, ít nhất cũng có thể bảo vệ hắn chu toàn.

Hắn nghĩ tới đây nên cũng không quản nó, nhấc chân đi vào trong tửu lâu.

Gần đây bởi vì lão thái quân Kính Hải vương phủ đại thọ, khách sạn quán cơm trong thành Đô Linh, đều làm ăn bốc lửa. Chưởng quỹ của khách sạn này đang bận rộn đến chân không chạm đất, trước mắt bỗng xuất hiện một Tiểu công tử nhà giàu, sau đó vứt một lệnh bài xuống trước mắt hắn nói: “Một khắc đồng hồ trước có một cô gái áo tím mới đi vào, diện mạo thanh tú, da rất trắng, ánh mắt rất đẹp, gian phòng nàng thuê ở đâu?” Thấy lệnh bài trước mắt chưởng quỹ kinh ngạc ngó chừng ngẩn người, hắn trợn mắt nói, “Trả lời!”

Chưởng quỹ ở trong thành này hơn hai mươi năm, vừa liếc một cái đã nhận ra đây là lệnh bài của Kính Hải vương phủ, trong lòng run lên, nơi nào còn dám xem thường thiếu niên ở trước mặt, chỉ phải đàng hoàng đáp: “Vị cô nương này đi phòng số chữ Thiên. Lên lầu quẹo trái căn thứ hai là đúng.”

Hoàng Phủ Minh gật đầu, đang muốn lên lầu, đột nhiên lại suy nghĩ một chút, hỏi: “Vậy trong phòng còn có ai không?”

“Còn có một vị lang quân áo đen, lớn lên cực kỳ tuấn tú. Hai người bọn họ kêu thức ăn giá trị một trăm vàng, tổng cộng là ba mươi bảy món”

Hoàng Phủ Minh thoáng cái trợn tròn mắt. Ba mươi bảy món. Thành Đô Linh bởi vì phồn hoa đã lâu, nên giá hàng có chút đắt, hơn nữa đây là khách sạn số, là chỗ tiêu tiền như nước. Một trăm vàng, đặt ở trong các thành trì khác có lẽ có thể mua một căn nhà rồi, nhưng ở nơi này, thì cũng chỉ là tiền của một bữa sơn trân hải vị.

Nhưng mà, hai người lại gọi nhiều món ăn như vậy? Hoàng Phủ Minh bĩu môi nghĩ, nếu so sánh với chuyện nàng chạy tới nơi này tìm nam nhân thật giống như không có gì quá kỳ quái.

Hắn từ từ lên lầu, cho đến cửa phòng số hai chữ Thiên liền đứng một lát, còn chưa nghĩ xem có nên trực tiếp kéo cửa đi vào, hay lễ phép gõ một cái. Tiểu bá vương Hoàng Phủ gia làm việc quái đản, muốn làm cái gì liền làm cái đó, có bao giờ suy nghĩ đến cảm thụ người khác chứ? Hắn cũng không biết vì sao bây giờ mình lại chột dạ.

Có điều còn không đợi hắn quyết định xong, cửa phòng thoáng cái kéo ra rồi, Ninh Tiểu Nhàn đứng ở trước cửa, liếc nhìn hắn một cái, không đợi hắn mở miệng đã bắt hắn đi vào, cửa phòng “rầm” một tiếng đóng lại, ngăn cách với tầm mắt bên ngoài.

Ninh Tiểu Nhàn nắm cổ hắn giống như bắt con mèo nhỏ, để hắn cùng mình bốn mắt nhìn nhau, liền cười như không cười nói: “Tốt, mới bao nhiêu tuổi, đã học theo dõi người rồi hả?”

Hoàng Phủ Minh biết cô gái trước mắt luôn luôn dung túng hắn, bình thường không bao giờ tức giận với hắn, mà bây giờ tuy sắc mặt của nàng không biến hóa nhiều, nhưng từ sâu trong đôi mắt hạnh của Ninh Tiểu Nhàn hắn thấy được ánh sáng của lưỡi đao, lạnh như băng, bén nhọn, mơ hồ còn có sát khí. Lúc này hắn mới nhớ tới, người trước mắt không chỉ là tỷ tỷ kết nghĩa mà hắn mới quen, cũng là trưởng lão của Ẩn Lưu, là hạng người tu tiên giết người như giết gà.

Đầu tiên hắn biết: “Nàng giận thật rồi.” Hiện tại nếu hắn ứng phó không tốt, kết quả sợ rằng không phải chỉ bị đánh một trận ở mông đơn giản như vậy.

Ninh Tiểu Nhàn đích xác đang giận dữ.

Đối với Hoàng Phủ Minh dù nàng có tha thứ hơn nữa, thì cũng có điểm mấu chốt của mình, đó chính là bí mật của Thần Ma ngục. Lần này nhận được tin tức liền đi, nàng đã cảm thấy phía sau có người theo dõi. Cái loại cảm giác này hết sức kỳ lạ, giống như ở trong vô hình bị một đôi mắt tràn đầy ác ý gắt gao theo dõi, nhưng mỗi lần nàng phát triển thần niệm đi dò xét, lại không thu hoạch được gì.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion10 Comments

  1. Tội nghiệp Quyền Thập Phương quá. Bị Ninh Tiểu Nhàn từ chối tình cảm mà tẩu hỏa nhập ma luôn. Cũng may Ninh Tiểu Nhàn kịp thời đánh tỉnh không thôi tiêu anh rồi. Cái này cũng phải trách Ninh Tiểu Nhàn, rõ ràng biết Quyền Thập Phương có tình ý với mình mà lại vờ như không biết để bây giờ ai nấy đều đau khổ. Hoàng Phủ Minh làm Ninh Tiểu Nhàn tức giận rồi. Không biết nàng gặp ai mà lại vui như vậy.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Oan nghiệt thật QTP có tình mà không được báo đáp cũng tội nhưng trách sao được.con mèo đen này cũng ăn hồn phách có khi nào giống Đồ Tẫn nhỉ.Hnay NTN gặp ai nha.mà tức giận như vậy đến thầb ma ngục chắc TT vê
    Thanhks editor mong chương sau

  3. Tình cảm đungs là chấp niệm mà. Dù là QTP hay ML thì đều cố chấp với tình cảm mà mình dành cho TN. Có lẽ nếu như gặp QTP trước thì biết đâu người TN thích sẽ là QTP đấy. Nhưng mà dù sao thì TT ca cũng quá xuất sắc rồi. QTP dù tốt mấy cũng không thể thay thế TT ca trong lòng TN được. Chỉ là mong QTP sẽ dứt bỏ được tâm ma đoạn tình cảm này mà tu hành thôi.
    Lần này hPM động phải mấu chốt của TN rồi. Nếu không may bí mật thần ma ngục mà lộ ra thì xong chuyện.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  4. Junchunchi
    Ninh Tiểu Nhàn dùng Cửu Chuyển Thăng Liên Hoa để nhằm hấp dẫn và lôi kéo Bạch Kình. Nàng cũng nghĩ ra chủ ý dùng nó để hấp dẫn tu sĩ Độ Kiếp Kỳ khác.
    Quyền Thập Phương tỏ tình với Ninh Tiểu Nhàn, Nhàn tỷ xin lỗi vì đã có người trong lòng, Quyền Thập Phương nổi lên tâm ma, đúng ra là Ninh Tiểu Nhàn là tâm ma của Quyền Thập Phương, không biết vì cõi lòng này thể nào cũng bị Âm Cửu U lợi dụng, hi vọng Quyền Thập Phương đừng quay sang đối đầu với Ninh Tiểu Nhàn.

    Hoàng Phủ Minh theo dõi Ninh Tiểu Nhàn đã chạm tới điểm mấu chốt của Ninh Tiểu Nhàn, bí mật về Thần Ma Ngục không thể tiết lộ được không biết Nhàn tỷ sẽ đối với Hoàng Phủ Minh thế nào, người mà Ninh Tiểu Nhàn gặp là ai đây?

    Cảm ơn các nàng đã edit truyện nhé

  5. Quyền sư huynh lại tỏ tình với NTN, Thiên ca mau mau về đi T^T
    Tuy là tội Quyền sư huynh nhưng mà đành chịu, NTN là của Thiên ca rồi ;31
    NTN là tâm mà của QTP, thích nàng nhưng không tranh thủ, thích nhưng chỉ giữ trong lòng, phải yêu bao nhieru mới đến mức khiến yêu 1 người biến thành tâm ma của bản thân, tội Quyền sư huynh quá huhu ;58

    Cảm ơn editor nhiều !

  6. Ninh tiểu nhàn thành tâm ma của quyền thập phương rồi , không biết quyền thập phương có vượt qua được không , người áo đen là ai mà ninh tiểu nhàn vui mừng khi gặp lại vậy có liên quan đến trường thiên không, hoàng phủ minh nhiêug bí mật quá con mèo ăn hồn phách có phải liên quan âm cửu u rồi

  7. Quyền Thập Phương cũng tốt, nhưng tất nhiên k thể bằng Trường Thiên rồi, kkkk, TH mà trở về biết chuyện nhue vậy thì vó đổ nguyên 1 bình dấm chua ko? Kkkkk. Ko biết vị khách chị gặp là ai nhỉ?

  8. Haiz… Tội nghiệp Quyền Thập Phương quá ah… Lấy hết dũng cảm mới dám tỏ tình với Nhàn tỷ… Bít bao nhiu năm đơn phương rùi ah… Khở thân anh í… Còn bị tâm ma quấy phá suýt nữa làm thương tổn đến Nhàn tỷ nữa chứ… Haiz… Nếu anh í không phải nam phụ thì tốt rùi… Lần này bị tổn thương như thế không bít sau này tu hành của anh í có bị ảnh hưởng do tâm ma tạo ra hay không ah… Thằng nhóc Hoàng Phủ Minh này càng ngày càng quá rùi… Vậy mà lại dám theo dõi Nhàn tỷ… Lỡ bí mật thần ma ngục lộ ra thì nguy ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Cẩm Tú Nguyễn

    Thật tội cho QTP, đúng là NTN là tâm ma của QTP rồi, không biết có vượt qua đau khổ này không. Người tìm gặp NTN là ai thế?? Rốt cuộc TN phát giận với HPM rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close