Bia Đỡ Đạn Phản Công – Tìm kiếm cuộc đời tiếc nuối 3+4

47

Tiềm kiếm cuộc đời tiếc nuối 3

Edit: Mèo Ú

Beta: Sakura

“Ta sửa hay không, thì liên quan gì đến ngươi?”Bách Hợp nghĩ đến tính cách của nguyên chủ lúc mười hai tuổi, nói ra như vậy cũng không gây ra kinh ngạc, mặc dù bây giờ nàng ăn phải cái lỗ vốn, bởi vì Tô Bách Dung không có chết, nên không giống như nguyên chủ phải chịu đả kích lớn như vậy,bởi vậy nếu như bây giờ nàng thay đổi quá nhiều, ngược lại sẽ làm cho mấy người nha hoàn với ma ma kia chú ý mà thôi, bởi vậy nàng chiếu theo tình cách của nguyên chủ, hai là không biết tại sao, theo bản năng nàng không có thiện cảm với Tô Bách Dung, sau khi nghe xong câu này thì Tô Bách Dung thoáng cái liền trầm mặc lại.

Trong đầu bọn người chu ma ma kêu khổ không thôi đang lúc muốn tiến lên trước hòa giải, thì biểu tình của Tô Bách Dung lại nghiêm khắc lên, nàng ta tiến lên một bước giơ tay ra túm lấy người Bách Hợp nói: “Tính cách này của ngươi nhất định phải sửa, nếu không sau này sẽ hại chính ngươi, ta là tỷ tỷ của ngươi, người khác không quản được ngươi, ta lại càng muốn để ý tới, mỗi ngày sau khi thỉnh an mẫu thân xong, ngươi phải luyện mười trang chữ, ngươi nhất định phải theo phu tử mà nhà ta mời đến mà bắt đầu học quy củ, tinh thông cầm kỳ thư họa đối với ngươi chỉ có lợi chứ không có hại…”

Không biết nàng ta lấy đâu ra sức lực lớn như vậy khiến nàng rất đau, mấu chốt là vẻ mặt nàng ta mang theo vài phần nghiêm khắc,giống tính tình của một trưởng lão bảo thủ, khiến cho Bách Hợp sợ hãi mà kêu ra tiếng, nhất thời quên cả giãy dụa, đợi tới lúc nàng nhớ đến thì Tô Bách Dung liếc nhìn quần áo và trang sức trên người nàng lại nói:

“Những quần áo này sau này cũng ít mặc thôi, vốn tuổi của nguơi không lớn,mặc hồng treo lục như thế làm gì? Chúng ta là người Hầu phủ cũng không phải là nơi thấp kém, đừng có đánh mất uy nghiêm của Hầu phủ chúng ta…”Trước kia Tô Bách Dung cũng giống mình thích mặc hồng treo lục như vậy, nếu không phải vì hai tỷ muội cùng yêu thích môt gu thẩm mỹ, thì cũng vì không dung nạp được đối phương,mà nháo loạn hơn mười năm từ cái nhỏ cho đến cái lớn như vậy. tình tỷ muội quả thực còn không bằng người ngoài nữa.

Lúc này bọn người Chu ma ma thừa nhận Tô Bách Dung nói có đạo lí. Dung mạo hai tỷ muội Tô Bách Hợp rất tinh xảo. Lúc trước khi hai tỷ muội được sinh ra cũng từng có lão nhân nói hai tỷ muội trời sinh mang theo quý khí, đúng là không thích hợp ăn mặc hay đeo đồ trang sức sặc sỡ, thế nhưng thoạt nhìn thì thấy Tô Bách Dung có lòng tốt, nhưng vào lúc này nói chuyện đó lại làm cho người ta khó mà tiếp thu được, nhất là tính cách của Tô Bách Hợp luôn không chịu thua thiệt, hơn nữa với  những lời này của Tô Bách Dung, ngày thường một câu của Tô Bách Dung cũng có thể khiến cho Tô Bách Hợp nhảy dựng lên đấy, lúc này bọn người Chu ma ma rất sợ hai tiểu tổ tông này xông vào đánh nhau đấy. Bởi vậy cuống quýt tiến lên khuyên nhủ:

“Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư, đừng cãi nhau nữa,đều là tỷ muội ruột thịt, lại có gì không thể nói sao? Hai vị ốm vừa mới khỏe lại, cũng không thể tức giận nữa, huống chi Đại tiểu thư đến  đây để thỉnh an phu nhân mà. Còn trì hoãn thêm nữa chỉ sợ sẽ muộn giờ, tiểu thư xin mời bên này.” Vốn cho rằng theo tính cách của Tô Bách Dung sẽ không thuận theo mà buông tha đấy, ai ngờ nàng ta chỉ lạnh lùng liếc nhìn Bách Hợp. Hừ lạnh một tiếng,không quay đầu lại liền bước tới sân viện của Hạ thị, tấm lưng thẳng tắp, bước đi thong dong,nhưng bóng lưng kia lại hơi cứng ngắc.

Bách Hợp híp mắt, sau khi rơi xuống nước thì tính tình Tô Bách Dung thay đổi hoàn toàn, thoạt nhìn lúc này không giống như là bộ dáng của cô ta, ngược lại hơi giống bộ dáng của Tô Bách Hợp trong nội dung cốt truyện kia, Tô Bách Dung vốn nên chết đi giờ lại sống, tính tình lại vô cùng cổ quái, quả thật khiến cho người ta nghi ngờ.

Đang ở trong phòng Hạ thị vừa mới đi thỉnh an bà bà trở về, nghe nói con gái tới, ngay cả y phục cũng không kịp thay ,liền trực tiếp để cho người truyền con gái vào trong phòng,Tô Bách Dung cúi thấp đầu, vẻ mặt như đang nghĩ tới cái gì, lông mày nhíu chặt lại, phảng phất giống như trong lòng có vô số sự tình, tuổi còn nhỏ mà còn bày ra tư thái sầu mi khổ kiểm, tuy nói tuổi nàng còn nhỏ ,thoạt nhìn lúc này chỉ là trầm ổn, nhưng trong lòng Hạ thị lại rất không thích, vừa muốn lên tiếng quát mắng, thì Tô Bách Dung ngẩng đầu lên nhìn Bách Hợp rồi nói:

“Mẫu thân, tính tình muội muội bất hảo, học hành không đến nơi đến chốn, đọc sách viết chữ mọi thứ đều không thành, xin mẫu thân cho phép con mỗi ngày dạy muội muội bốn canh giờ.”

Vừa nghe nói như thế,theo bản năng Bách Hợp liền muốn phản đối, nàng hít thở sâu mấy hơi mới gian nan đè xuống tức giận nơi lồng ngực, nàng còn chưa kịp mở miệng cự tuyệt thì Hạ thị liền lạnh giọng nói: “Nơi nào có người làm tỷ tỷ lại nói muội muội mình như vậy không? Huống chi tính tình nó bất hảo, thế con tốt hơn à? Trước kia chỉ biết tranh giành với muội muội, một chút cũng không có bộ dáng của người làm tỷ tỷ, bây giờ lại lớn tiếng nói muội muội không tốt, con muốn dạy nó, con lấy cái gì mà dạy nó? Trong cái hũ của mình đều không chứa đồ vật, còn muốn cho người khác sao? Con mới là người phải học bốn canh giờ mới đúng, nếu phu tử mà nói con lười biếng, xem ta có phạt con không!”

Hạ thị bênh vực con gái út khiến cho hai người Bách Hợp và Tô Bách Dung đều ngẩn ngơ, vốn trên mặt Tô Bách Dung luôn không lộ ra hỉ nộ ái ố, nàng ta giật mình có chút như muốn khóc, lại có chút muốn cười, một lúc sau cúi thấp đầu xuống, nhẹ giọng đáp : “Vâng.”

Bộ dạng ngoan ngoãn này của nàng ta lại làm Hạ thị không mắng tiếp được nữa, tuy nói hai đứa con gái mu bàn tay gan bàn tay đều là thịt, nhưng con người ta chính là thiên vị như vậy đấy, hiện tại Hạ thị luôn có một tình cảm yêu thương nói không nên lời đối với con gái út, nhưng bây giờ nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Tô Bách Dung thì bà không khỏi thở dài, lôi kéo Bách Hợp nói mấy câu,lúc này mới lưu luyến không rời tiễn hai đứa con gái đi ra ngoài.

“Trước kia là ta không đúng, ta…”Tô Bách Dung nhìn Bách Hợp một lúc, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp, giống như là có chút thống hận, lại có chút khó hiểu, sau khi nói xong lời này, không đợi Bách Hợp trả lời thì nàng ta mím môi, mặt âm trầm quay người rời đi.

Tuy trước kia tính tình Tô Bách Dung không tốt, nhưng không có âm dương quái khí giống như bây giờ, Bách Hợp cau mày rồi cũng quay người đi  về phía sân viện của mình. Từ sau khi hai tỷ muội đánh nhau suýt chút nữa thì mất mạng, Hạ thị liền tách sân viện của các nàng thật xa, sân viện nằm ở hai hướng khác nhau, mỗi ngày Hạ thị đều đích thân đến trong sân Bách Hợp xem nàng một hồi, chỉ nghe nói lúc này Tô Bách Dung đã bắt đầu học tập, không chỉ học cầm kì thư họa, tạo ấn tượng tốt với mọi người, thậm chí nàng ta còn bắt đầu học quản gia.

Tiết Hạ nguyên còn chưa tới, mặc dù gần đây đầu Bách Hợp đã không còn đau đớn như trước, bên người nàng thường xuyên có người đi theo, buổi tối khi đi ngủ đều có nha hoàn bà tử canh giữ bên cạnh, bởi vậy nàng căn bản không có thời gian tu luyện thuật tinh thần luyện thể, nên chỉ có thể tập luyện Cửu dương chân kinh, không biết có phải do tu luyện nội công có lợi cho việc giảm đau không, mà gần đây thỉnh thoảng vẫn đau đầu nhưng so với trước giảm đi rất nhiều, buổi tối trước khi đi ngủ Hạ thị tự mình đến một chuyến, nói ngày mai muốn dẫn nàng ra ngoài làm khách, sáng hôm sau Bách Hợp vừa mở mắt ra đã bị mấy người Chu ma ma kéo dậy, bắt đầu cầm y phục ở trên người nàng khoa tay múa chân.

Tuy sở thích của Bách Hợp khác nguyên chủ trước kia, nhưng nàng cũng không muốn thay đổi thói quen của Tô Bách Hợp, vì vậy nàng đều giữ lại một ít y phục màu đỏ tươinhưng biết phối đồ đẹp hơn nguyên chủ, vì vậy thoạt nhìn thì thấy xinh đẹp hoạt bát hơn không hề thấy buồn cười như trước kia nữa, xe ngựa bên ngoài phủ đã chuẩn bị tốt, Bách Hợp mang theo mấy người Chu ma ma đi theo nha đầu Hạ thị phái tới ra khỏi sân nhỏ, ở trước xe ngựa thấy được Tô Bách Dung mấy tháng không gặp, nàng ta thay đổi rất nhiều, khí chất cả người giống như thay đổi hoàn toàn, tuy vẫn là khuôn mặt kia nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần trầm ổn lãnh đạm.

Hôm nay Tô Bách Dung mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, phối hợp với bộ dáng ổn trọng lạnh nhạt kia, tuy thiếu đi vài phần hoạt bát của thiếu nữ nhưng lại lộ ra vài phần khí chất xuất trần thoát tục.

Ngày trước hai tỷ muội chỉ cần gặp nhau là liền tranh cãi ầm ĩ, bây giờ lại chỉ nhìn nhau thoáng qua rồi quay đầu đi.

Hạ thị leo lên xe ngựa trước, sau đó gọi Bách Hợp và Tô Bách Dung cùng lên xe, thấy hai người đã lên xe thì nhẹ giọng dặn dò: “Hôm nay hai người các con yên phận một chút, khi ở bên ngoài ngàn vạn không thể xằng bậy, đây là mang các conđi lo việc lớn cả đời, cũng không thể ẩu tả giống như lúc ở trong nhà được.”

Hai người gần đây thay đổi không ít, sau khi Tô Bách Dung tìm được đường sống trong chỗ chết cả người trở nên trầm ổn hơn, Bách Hợp cũng trở nên hiểu chuyện hơn trước kia nhiều, hai người đã mười hai tuổi đến tuổi nói chuyện nghị hôn, nếu còn trì hoãn thêm nữa thì sau khi lớn tuổi rồi chỉ sợ những thiếu niên ưu tú của những gia tộc môn đăng hộ đối đã sớm bị người ta đính ước hết rồi, vì vậy Hạ thị gần đây liền nảy sinh tâm tư muốn hai con gái kết hôn,nên thừa dịp yến hội hôm nay mang hai người đi ra ngoài một chút.

Bách Hợp còn chưa kịp đáp ứng thì Tô Bách Dung đã bày ra bộ dạng ngoan ngoãn đáp lời: ‘Con gái đã biết”Nàng ta hiểu lễ nghĩa hơn trước kia, nhưng trong lúc vô tình lại như cùng Hạ thị có một tầng khoảng cách, đối với Hạ thị không được thân cận cho lắm. Hạ thị không biết vì sao trong lòng mình,vẫn không thể yêu thích nó như con gái út được, bởi vậy cũng không có để ý nhiều, chỉ một đường lôi kéo tay Bách Hợp nhỏ giọng dặn dò, Bách Hợp liền gật gật đầu đồng ý,ngẫu nhiên quay đầu lại thì thấy trên mặt Tô Bách Dung đang cười lạnh thậm chí còn mang theo vài phần mỉa mai, lúc đầu Tô Bách Dung giống như lâm vào trầm tư, về sau có lẽ nhận thấy là Bách Hợp đang dò xét mình nên cúi đầu xuống, tóc trên trán rủ xuống chặn lại ánh mắt dò xét của người khác.

Nhắc tới cũng trùng hợp, lần này Hạ thị mang hai con gái đến làm khách phủ đệ sau này là nhà chồng của Tô Bách Hợp – phủ Trấn Quốc Công Liễu gia, Trấn Quốc Công vốn là công thần khai quốc, lập được nhiều công lao, được Hoàng đế tứ phong thừa kế võng thế,người thừa kế tước vị hiện nay là đời thứ ba, chính xác là một phủ đệ quyền thế rất luôn được thánh thượng sủng ái, ở đời thứ hai được hoàng thượng gả con gái nhỏ là công chúa Văn An cho Liễu gia, không phải là chiêu nạp phò mãmà là chân chính gả cho, càng làm tăng thể diện của Liễu gia. Hạ thị rất sợ một trong hai co con gái mình gây chuyện, vì vậy không sợ làm phiền người khác nhỏ giọng dặn dò, khuôn mặt Tô Bách Dung luôn đờ đẫn, cũng không biết có nghe được Hạ thị nhắc nhở hay không,trong mắt nàng ta lộ ra thần sắc bắt buộc, cắn môi không có lên tiếng, trái lại Bách Hợp chỉ biết cười khổ, gật đầu không nổi.

Đối với sự tình bên trong Liễu gia nơi mà Tô Bách Hợp đã sống hơn nửa đời, không còn ai có thể quen thuộc hơn nàng, từng viên gạch, mái ngói, từng ngọn cây cọng cỏ, nói không chừng khi nhắm mắt lại nàng cũng có thể nói ra được, nhưng tấm lòng của Hạ thị đối với nữ nhi, Bách Hợp luôn ghi nhớ ở trong lòng nên nghe theo.

 

Tìm kiếm cuộc đời nuối tiếc 4

Xe ngựa đứng ở trước cửa phủ Trấn Quốc Công, bà tử thủ vệ chạy  ra tiếp đón có vẻ rất quen thuộc với Hạ thị, Hạ thị xuống xe trước cùng họ hàn huyên vài câu,trong xe giờ chỉ còn lại hai tỷ muội Bách Hợp, cùng mấy cái nha hoàn theo bên người, Tô Bách Dung đờ đẫn quay đầu liếc nhìn Bách Hợp, ánh mắt hết sức phức tạp:

“Nếu như ngươi biết điều thì hãy nhớ rõ hôm nay nhất định phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, nếu không không chỉ là mất thanh danh của Tô gia, càng có khả năng liên lụy đến chính ngươi.” Nàng ta định còn muốn nói gì đó nữa, nhưng chỉ giật giật môi rồi nhanh chóng ngậm lại không chịu mở miệng nữa, Bách Hợp nhìn thấy bộ dạng cổ quái này của nàng ta thì lông mày liền nhíu lại, không có lên tiếng.

Phủ Trấn Quốc Công danh chính thịnh, hôm nay là ngày trưởng nữ của phủ Trấn Quốc Công làm lễ cập kê, vị đích trưởng nữ này từ nhỏ đã được tổ mẫu là công chúa Văn An vô cùng yêu thích, bởi vậy không chỉ có người trong phủ rất vừa ý, mà ngay cả người trong cung cũng phái người đến ban thưởng, bốn phía đều đang nói đến tin tức vị trưởng nữ Liễu thị này sắp cùng thế tử phủ Tương Dương vương đính hôn, không biết tại sao, khi Tô Bách Dung nghe được tin tức này thì sắc mặt có hơi trắng bệch, trên mặt nàng ta vốn không đánh phấn trang điểm, nên lúc này chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra, Hạ thị đi ở phía trước nên không nhận ra,nhưng Bách Hợp đi bên cạnh lại có thể cảm nhận được người Tô Bách Dung có chút run rẩy.

“Tô Bách Dung ngươi không sao chứ?” Vừa mới nói nàng không được làm ra chuyện mất mặt, mà lúc này Tô Bách Dung chỉ nghe nhắc đến đích trưởng nữ của phủ Trấn Quốc Công thì bày ra bộ dáng nghiến răng nghiến lợi, Hạ thị đi ở phía trước không chú ý đến Tô Bách Dung khác thường, nhưng đã có  mấy vị phu nhân cầm quạt chú ý đến sự bất thường của Tô Bách Dung rồi, Bách Hợp vốn cũng không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng nghĩ đến sự sủng ái của Hạ thị dành cho mình. Nàng không nhịn được liền kéo áo Tô Bách Dung. Đã thấy Tô Bách Dung quay đầu lại lạnh lùng nhìn nàng, bên trong hai mắt kia còn mang theo một ít tơ máu, bộ dáng giống như muốn ăn thịt người, thật đáng sợ.

“Ta không sao, không cần ngươi lo, ngươi vẫn nên lo cho chính mình đi, ngu xuẩn!” Nàng ta lúc này giống như thay đổi thành một người khác vậy, tuy đã hạ thấp giọng xuống nhưng ngữ điệu lại hơi cay nghệt. Bách Hợp không nghĩ tới nàng ta cổ quái như vậy, vừa rồi còn là một bộ dáng tốt lành, quay đầu lại liền trở mặt, nhíu mày lại rồi nói: “Ta có thể tự lo cho mình được không cần ngươi phải để ý tới.”

“Rất tốt, chuyện của ta cũng không cần ngươi quản, ngươi cho rằng ngươi là ai?”Lúc này Tô Bách Dung giống như một con nhím xù lông, thái độ phòng bị và giọng nói hơi chói tai: “Bớt nhiều chuyện đi, đối với ngươi mới có lợi!”

Nàng ta nói xong rồi lại cắn cắn môi, mặt lúc xanh lúc trắng một hồi. Mới cắn răng nói: “Cách xa Liễu Minh Nguyệt một chút.”Sau khi nói xong lời này thì nàng ta cúi thấp đầu. Một lần nữa khôi phục lại bộ dáng lạnh nhạt bình tĩnh đi theo Hạ thị ở phía trước.

Nghe được câu nói không đầu không đuôi này của Tô Bách Dung, khóe miệng của Bách Hợp không nhịn được co rút, ở bên trong cốt truyện Liễu Minh Nguyệt là muội muội ruột phu quân Liễu Nguyên Thiệu của Tô Bách Hợp, gả cho thế tử của Tương Dương vương làm thế tử phi,  sau khi xuất giá cũng về nhà mẹ đẻ vài chuyến, theo như nội dung truyện thì cũng là một nữ nhân xinh đẹp khoan thai lộng lẫy rất hiểu lễ nghĩa, nhưng mà trong ấn tượng sau khi Tô Bách Hợp trở thành Quốc Công phu nhân thì quan hệ của hai người luôn không tốt thậm chí còn hơi ác liệt, sau khi Liễu Minh Nguyệt xuất giá có mấy làn theo thế tử Trương Dương vương vào kinh diện thánh, ở lại nhà mẹ đẻ, hai người là chị chồng e dâu cùng ở trong một mái nhà ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, chẳng biết tại sao cuối cùng lại khiến cho quan hệ của hai người trở thành như nước với lửa.

Nghĩ lại nội dung truyện một lần nữa, Bách Hợp dám khẳng định Liễu Minh Nguyệt và Tô Bách Hợp trước kia chưa từng xảy ra xích mích gì, lẽ ra hai người không thể kết thù mới đúng, trên thực tế Tô  gia mới kế thừa tước vị đến đời thứ ba, Tô phụ là vị Hậu gia có tiền đồ nhất nhưng không thể sánh bằng gia tộc Liễu gia được kế tục tước vị võng thế đấy, trước kia hai bên cũng không có qua lại mật thiết gì, nhưng Tô Bách Hợp rất không thích Liễu Minh Nguyệt, sau khi được gả vào Trấn Quốc Công thì cô bé ấy lại không chủ động đi thân cận vị muội muội về sau sẽ xuất giá đến gia đình quyền quý,chẳng lẽ điểm mấu chốt trong nhiệm vụ lần này của mình  ở trên người Liễu Minh Nguyệt sao?

Bách Hợp nghĩ đến trong lúc vô tình mình lại tìm được điểm mấu chốt của nhiệm vụ thì trong lòng không khỏi có chút hưng phấn, lúc ngẩng đầu lên lại thấy Hạ thị đã đi cách mình một đoạn dài, lúc này giống như đã phát hiện nàng rơi lại phía sau thì quay đầu lại nhìn nàng, ánh mắt có chút yêu thương lại có chút bất đắc dĩ, Bách Hợp liền cuống quýt đi theo, mặt thoáng một chút liền nghiêm lại hô một tiếng: “Mẫu thân, vừa rồi con mải xem cảnh đẹp của phủ Trấn Quốc Công đến bất tri bất giác nhập thần luôn.”

Cỗ thân thể này của nàng tuổi đang còn nhỏ, hơn nữa bản thân Tô Bách Hợp lớn lên lại trắng trẻo đáng yêu, cộng thêm sở trường diễn xuất cao cấp của Bách Hợp đã phát huy tác dụng, lúc nói ra lời này, mấy người đi bên cạnh Hạ thị không nhịn được đều bật cười, một người tay cầm quạt tròn, bên ngoài mặc một bộ váy dài, bên trong chỉ có áo ngực lộ ra một mảng ngực lớn,tuổi chừng ba mươi, gương mặt rất xinh đẹp đang cười cười : “Ánh mắt của Tô Nhị tiểu thư đúng là tốt thật, phủ Trấn Quốc Công này trước kia là tiên đế ban tặng đấy, tiền triều là nơi ở của một vị vương gia được sủng ái, dùng hơn mấy trăm công trượng ngày đêm tạo ra,Trấn Quốc Công đầu tiên lập được công lao lớn, tiên hoàng ban nơi này cho ông ấy, cái loại vinh hạnh này chỉ có duy nhất một lần thôi đấy, ngoài ra đều không có đấy.”

Thấy tất cả mọi người bên cạnh đều chú ý, Hạ thị hơi xấu hổ lúc này lại được con gái bất tri bất giác nói sang chuyện khác, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, tức giận lại có chút buồn cười trừng mắt nhìn nữ nhi một cái, nhưng lại không hề tức giận Bách Hợp chỉ có yêu thương nói không nên lời, trong không khí hòa thuận vui vẻ thì vẻ mặt Tô Bách Dung tỏ vẻ lo lắng nhưng trong mắt lại toát ra vài phận hận ý, trong ống tay áo hai tay nắm thành nắm đấm chỉ lộ ra cái cằm nhỏ.

Mặc dù Bách Hợp không nhìn tới mặt nàng ta nhưng lúc này vẫn có thể cảm giác được hận ý cùng sát ý lộ ra trong nháy mắt kia, trong lòng không khỏi ngẩn ra, vô ý thức đi cách xa nàng ta một chút.

Nói chuyện một lúc, mọi người liền tiến vào nội viện Liễu gia,  nghe nói công chúa Văn An cũng đến dự, tất cả mọi người đều muốn tiến đến thỉnh an, Hạ thị tất nhiên cũng sẽ cùng hai nữ nhi qua đó, Bách Hợp đi theo phía sau Hạ thị, Tô Bách Dung cố tình đi chậm về sau vài bước, cố tình đưa tay giật tay áo Bách Hợp một cái khiến Bách Hợp lảo đảo suýt chút nữa là bị ngã gục ở trên người nàng ta rồi, nàng ta mới buông tay ra.

“Tô Bách Dung rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Hôm nay Tô Bách Dung luôn âm dương quái khí, nếu không phải Bách Hợp cảm giác được nàng ta không có ác ý với mình, chỉ sợ lúc này đã trở mặt rồi, từ sau khi tiến vào nội dung câu truyện, biểu hiện của Tô Bách Dung luôn rất cổ quái, nhưng hết lần này đến lần khác mặc dù nàng ta hơi nghiêm khắc với mình, thái độ hơi cay nghiệt nhưng nói thật ra thì Bách Hợp cảm nhận được trong lòng nàng ta đối với mình có chút phức tạp đấy, có khi thì giống như hận nàng, nhưng lại không hề có tâm tư hại nàng, chính vì như thế nên Bách Hợp mới có thể cùng nàng nói mấy câu, mặc dù thoạt nhìn thì tính tình Tô Bách Dung không được tốt và cũng không thích hợp ở chung cho lắm.

“Không có làm gì cả.”Lôi kéo xong, Tô Bách Dung lại khôi phục bộ dạng lãnh đạm như trước, hừ lạnh một tiếng, nàng ta do dự một chút, giống như có hơi giãy dụa, thật lâu về sau mới như đã hạ quyết tâm, sải bước đi ở đằng trước Bách Hợp, đi theo sau lưng Hạ thị.

Đằng trước Hạ thị đã thỉnh an công chúa Văn An xong, không biết có phải trong kinh thành hai tỷ muội song sinh của phủ Vĩnh Lạc Hầu vô cùng nổi danh hay không, công chúa Văn An lại triệu hai người Bách Hợp tiến lên, người Tô Bách Dung run lên hai cái, nàng ta hít thở sâu hai cái, lúc này mới giống như hạ quyết tâm quay đầu liếc nhìn Bách Hợp, chuyển bước chân đi tới chỗ công chúa Văn An.

“Đã nghe nói qua hai tỷ muội Tô gia lớn lên giống nhau như đúc, Tô phu nhân hết lần này đến lần khác bảo vệ quá kỹ, hôm nay mới thấy, quả nhiên là xuất chúng.”Hôm nay công chúa Văn An đã là tổ mẫu rồi, nhưng nhìn mặt lại chỉ khoảng có bốn mươi tuổi, khí độ phi phàm, hôm nay bà ấy mặc một bộ váy áo màu tím thêu kim tuyến, thoạt nhìn ung dung đẹp đẽ quý giá, khí chất kia làm cho những nữ nhân chung quanh bà đều trở thành vật trang trí, bên trong nội dung truyện của Tô Bách Hợp vị mẹ chồng sau này của nàng xuất thân bất phàm đang vui vẻ đứng ở bên cạnh công chúa Văn An, một chút cũng không nhìn ra trong nội dung truyện lúc Tô Bách Hợp vào cửa đã từng làm khó dễ và làm mặt lạnh với nàng ấy.

“Phu nhân quá khen.”Tô Bách Dung bình tĩnh phúc thân thi lễ, biểu hiện lúc này của nàng ta trấn đinh, không thấy được giãy dụa cùng với bối rối lúc trước, phảng phất như đã khôi phục lại bộ dáng đoan trang mà lần đầu tiên Bách Hợp thấy, theo như trong nội dung câu truyện, Tô Bách Hợp dựa vào sự yêu thích của công chúa Văn An, lại có phu quân Liễu Nguyên Thiệu làm chỗ dựa nên cuối cùng cho dù là thanh danh của nàng ấy hủy hết, nhưng rất nhanh đứng vững gót chân ở Liễu gia.

Mà hết lần này đến lần khác công chúa Văn An thích nhất là đứa trẻ có khí chất đoan trang, mà lúc này thái độ của Tô Bách Dung lại không kiêu ngạo không siểm nịnh rất nhanh chiếm được sự chú ý của Văn An công chúa, làm cho bà có chút kinh ngạc, nhướng lông mày lên,nét mặt thỏa mãn gật đầu cười:

“Đều là đứa trẻ ngoan, Vĩnh Lạc Hầu gia có được hai người cháu xuất sắc như vậy, thật là có phúc khí.” Hạ thị nghe nữ nhi được người khen thưởng, sắc mặt có chút miễn cưỡng, ánh mắt yêu thương rơi vào trên người Bách Hợp, khi nhìn đến Tô Bách Dung thì lông mày không tự giác nhíu lại, tươi cười có chút xấu hổ.

“Đem một ít đường quả ra đây, phân cho hai tỷ muội một ít đi.” Công chúa Văn An không thích bé gái ồn ào, mặc dù bề ngoài bà bảo dưỡng tốt nhưng tuổi cũng đã cao, lúc này lại thấy được hai tỷ muội Bách Hợp lớn lên giống nhau,tuy quần áo khác nhau, khí chất mỗi người một vẻ, trong lòng liền vui mừng lên, lại thấy Bách Hợp ăn mặc hoạt bát, đang muốn gọi nàng đến gần, trong mắt Tô Bách Dung hiện lên giãy dụa cùng do dự, nàng ta nắm tay lại, lúc Bách Hợp vừa mới tiến lên thì phía sau đã vang lên một giọng nam thanh thúy:

“Tử Uyên lần này tới chơi, tổ mẫu biết ngươi không thích đồ vật tầm thường, nuôi mấy bồn Thúy Trúc…”Giọng nói này ngày càng đến gần, lúc Tô Bách Dung nghe được một tiếng Tử Uyên kia, toàn thân rất chấn động, giống như rốt cuộc cũng hạ quyết tâm, nàng ta làm ra vẻ giật mình, chân ở dưới gấu váy vươn tới chân Bách Hợp.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion47 Comments

  1. 80% là ngày xưa tô bách dung trọng sinh vào tô bách hợp. Xong h BH xuyên vào tô bách hợp nên tô bách dung ko trọng sinh vào nữa. Thế nên bả mới ko vạch trần

    • Mình cũng nghĩ như bạn. Chính vì vậy mà TBH mới hận TBD vì làm mình hạnh phúc nhưng đó ko phải là mình điều đó cũng giải thích tại sao BH ko tìm thấy vấn đề để giải quyết vì thấy cuộc đời của TBH tương đối hạnh phúc. TBD giở trò chắc là ko muốn TBH lấy dk người ck kiếp trước mà thay vào đó là mình.

    • Ta cũg đoán như nàg. Nhưg vẫn ko hiểu sao nguyên chủ TBH lại có đc fần trí nhớ đó, lại còn cỗ oán hận ko cam lòg ở đâu đâu đó nữa? Ch loằg ngoằg rắc rối quá à. Hihi

  2. Sao mà nhức đầu quá. Không biết Tô Bách Dung tại sao lại có những biểu hiện kỳ quái như vậy. Nàng ta lúc thì giống như muốn tốt cho Bách Hợp, lúc lại giống như hận Bách Hợp. Mà tới giờ vẫn chưa biết nhiệm vụ của Bách Hợp trong chuyện này là gì. Hình như Tô Bách Dung định dẫm váy làm Bách Hợp té ngã. Có ý đồ gì đây
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  3. mình nghỉ là Tô Bách Dung trọng sinh thấy bả cũng k có y hai Bách Hợp
    haiz… khó hiểu quá
    hóng tiếp
    cảm ơn edit

  4. theo ý kiến của ta thì TBD là trọng sinh, và linh hồn là Tô Bách Hợp chính gốc, nên nàng ta nhìn Tô Bách hợp mới phức tạp như vậy, còn hận ý là vì có kẻ chiếm cứ thân thể nàng ấy, và nàng ta nghĩ rằng người chiếm thân thể đó là linh hồn Tô Bách Dung. hazz. không biết cuộc sống nàng ấy đã trải qua cái gì, nhưng ta nghĩ lần này nàng ta muốn ngăn cản cuộc hôn nhân này đó

    tks tỷ ạk

    • Oh mình cũng nghĩ có lẽ linh hồn tròn TBD là TBH chính gốc nhưng có lẽ nàng ta… nói sao nhỉ, nói chunh ta có cảm giác kiếp trước nàng ta trùng sinh lại chiếm linh hồn TBH hiện tại sống thay nàng ấy hạnh phúc khiến TBH 12t ko cam lòng, thấy ấm ức vì bị đoạt cuộc sống, bây giờ ko trùng sinh được lên chính mình nên căm ghét TBH 12t ko để mình vào lại tuỳ hứng khiến nàng ấy đau khổ chăng?

  5. Rồi TBH sống nữa đời hạnh phúc là do TBD sống thay. TBD yrọng sinh trên thân thể BH nên mới có nhiệm vụ này. Mà hiện giờ BH còn chưa tìm ra trọng tâm nhiệm vụ nữa. Chắc sau yến tiệc này là BH biết manh mối a

  6. Vậy là đời trước, TBD nhập vào TBH nên TBH mới oán giận? Và vì TBD trọng sinh một đời, muốn lại nhập vào TBH nên mới tranh đoạt thân xác làm BH đau đầu lúc tiến vào nhiệm vụ? Vậy là lần nàu, nàng ta muốn những gì đời trước là của TBH nên ra tay hãm hại BH? Đưa chân dậm váy BH là muốn BH té ngã mất hình tượng đây mà.

  7. Lời muốn nói mọi người đều nói hết rồi mink cũng ko nhắc lại nữa chỉ cảm thấy vị diện này mới lạ mà cũng hay nữa từ đây cũng thấy đc trọng sinh là hạnh phúc của người này đc xây dựng trên bất hạnh của người khác, sống mà ko phải chính mình sống cũng là lí do Bách tỷ đến đây chăng, hẳn là đòi quyền lợi cho những người như nguyên chủ này ;48

  8. Mình cũng nghĩ là TBD hiện giờ lúc trước là từng là TBH, tại Bách tỷ thấy hai người tính cách giống nhau nhưng vì Bách tỷ nhập vào TBH rồi nên mới chuyển qua TBD.
    Cảm thấy TBD vừa tốt vừa hận Bách tỷ.
    Nói chung là rối não quá, không nghĩ nữa ;75 …đợi mấy chương sau vậy

  9. nếu không đọc comment của mấy thím ở trên chắc em cũng không biết được chuyện lại phức tạp như thế. nói thật là từ đầu bộ tr đến giờ đây là bộ hại não nhất

  10. Khong biet TBD khi nao loi duoi, co khi nao TBD Lien quan toi tien trieu hay tinh nhan cua Tu Uyen khong? Tu Uyen nay dong vai tro gi trong mo roi bong bong nay ? Me Bach Hop sao lai khong thich Bach Dung ? Co an tinh gi trong nay khong?

  11. Nhất Xuyên Yên Vũ

    Thực cạn lời với độ lằng nhằng của thế giới này. Xuyên loạn cả lên nhưng nội dung lại rất hay. Cảm ơn editor.

  12. Có lẽ TBD là TBH thì đúng hơn. Vì lúc THD ns rằng muốn tốt cho tương lai sau này của TBH thì có lẽ là TBH trọng sinh vào TBD. Chỉ là ý kiến chủ quan thôi ;16 ;16 ;16

  13. Oa… thật khó hỉu quá đi mất… thái độ của Tô Bách Dung thật khác lạ nha… sao cứ làm cho ta cảm giác rằng Tô Bách Dung này là Tô Bách Hợp trọng sinh vô vậy ah… nhìn thấy thái độ trầm ổn và có cảm giác đối với nhà họ Liễu kia mà… không bít Tô Bách Dung này gạt chân Bách Hợp tỷ làm cái gì ấy nhỉ… mà chắc không có ác ý gì với Bách Hợp tỷ quá ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. Càng ngày nhiệm vụ độ khó càng cao a, kì này nhiệm vụ hầu như không hề có manh mối gì và cuộc đời cùa BÁch Hôp dường như không có tiếc nuối gì cả luôn. Mà nghi ngờ là Tô BÁch Dung trọng sinh sau khi rơi xuống nước nên mời trầm ổn như vậy

  15. TBD phức tạp quá. Có cảm giác lúc trước TBD chết nhưng linh hồn lại nhập vô TBH nên BH mới oán giận

  16. Ui đọc phần này hack não quá đi mất, mãi vẫn không hiểu nhiệm vụ lần này của chị tiến hành kiểu gì nhỉ, tô bách dung lần này chắc là một trong hai chị em kiếp trước trọng sinh rồi nhưng rối não quá chưa biết thế nào

  17. Chu choa… chẳng lẽ TBD là TBH trọng sinh mà TBH là BH tỷ làm nvụ @@. BD mang theo kí ức kiếp trc nên vừa có ý muốn khuyên BH vừa k cam long BH chiếm đi con ng và tương lai của mình… hóng tiếp!
    Thanks team <3

  18. Nhiệm vụ lần này rắc rối quá, liệu tìm kiếm cuộc đời đầu tiên có phải là để TBH lấy lại linh hồn của mình đã bị xuất đi đâu đó ko? Mà cứ có cảm giác TBD bị TBH nhập hồn í

  19. Ta cũng nghĩ là TBH trải qua 1 đời k như ý trọng sinh lại muốn thay đổi nhưng lại k dung hợp được với linh hồn kiếp này làm linh hồnTBH 12t cảm thấy k được sống trọn vẹn sinh ra oán hận.

  20. Chắc chắn kiếp trước Bách Dung nhập hồn vào Bách Hợp, kiếp này lại trọng sinh rồi. Mình là độc giả đọc truyện ở ngôi thứ 3 nên vài chi tiết đã đoán ra, Bách Hợp giờ vẫn chưa nghĩ ra làm mình sốt ruột quá!!! Sợ Bách Hợp chịu thiệt.

  21. haizz, hy vọng đây không lại là tỷ muội đấu đá, thật tình ta càng muốn đọc tỷ muội tình thâm hơn cơ. tác giả dựng nên chuyện này cũng có chút ly kỳ khó đoán. đây là nam chính xuất hiện rồi? mà sao có vẻ như cả hai chị em Tô gia đều có ký ức của nguyên chủ vậy ta

  22. Càng ngày càng thấy khó hiểu tóm lại là ai là người yêu câu Bách Hợp làm nhiệm vụ nhờ Tô Bách Dung hay Tô Bách Hợp ??? ;93
    cảm ơn editor ạ !!!

  23. có khi nào trong người tô bách dung là tô bách hợp khong nhỉ??nếu đúng thế, bách hợp còn đến thay tô bách hợp làm nhiệm vụ gì đây, khó hiểu quá,

  24. Cẩm Tú Nguyễn

    Hại não quá, đọc tới chương 4 vẫn chưa biết TBH muốn gì, ta đoán TBD là trọng sinh nhưng không biết là TBH hay TBD còn sống đây, haiz..

  25. Tô Bách Dung cử chỉ hành động cứ mâu thuẫn sao sao í, lắm lúc ta còn nghi ngờ có 2 linh hồn ngụ 1 xác ấy chứ, có phần giống người trùng sinh, lại có lúc giống xuyên không, ài, ta nhìn không thấu nàng ta. Cơ mờ cuối cùng ả vẫn tính kế Bách tỷ. Thiệt k biết nói j luôn +_+
    Thanks editors <3

  26. Mệt mỏi thật ấy, cuộc đời Tô Bách Hợp chả có gì phải tiếc nuối mà k hiểu sao nguyên chủ không cam lòng. Giờ lại thêm Tô Bách Dung cứ ra vẻ trưởng bối đòi quản Tô Bách Hợp, là nào??? ;93
    Tô Bách Dung chắc cũng trọng sinh rồi, nhưng là ai trọng sinh vào mới được. Còn nữa, nhiệm vụ lần này k rõ ràng, Bách Hợp k biết sẽ phải tìm ra như thế nào nhỉ.

  27. Cuối cùng thì Tô Bách Dung cũng xuống ta hãm hại Bách Hợp. Có lẽ lúc đầu cô ta cũng không muốn nhưng giọng nói vừa vang lên ấy là giọng mà người cô ta yêu, cô ta không muốn hào quang của mình bị Bách Hợp lấy mất, không muốn người cô ta yêu chút ý đến Bách Hợp nên mới ra tay với Bách Hợp. Không biết Bách Hợp phải làm gì để trả lại cái ngáng chân này đây.

  28. Không biết Tô Bách Dung tại sao lại có những biểu hiện kỳ quái như vậy. Nàng ta lúc thì giống như muốn tốt cho Bách Hợp, lúc lại giống như hận Bách Hợp. Mà tới giờ vẫn chưa biết nhiệm vụ của Bách Hợp trong chuyện này là gì. Hình như Tô Bách Dung định dẫm váy làm Bách Hợp té ngã. Có ý đồ gì đây….

  29. TBD hiện tại không phải là TBD mà là một người khác trọng sinh vào, TBD thật sự đã chết rồi. Kiếp trước người này chiếm lấy thân thể của TBH chứ không phải là TBD nên mới có việc là TBH mới oán hận. Người này chắc là có quan hệ phức tạp vs gia đình công chúa VA

  30. Đọc phần này hơi rắc rối, không hiểu nhiệm vụ lần này của bách hợp tiến hành kiểu gì nhỉ.
    tô bách dung lần này chắc là một trong hai chị em kiếp trước trọng sinh rồi nhưng rối não quá chưa biết thế nào. Một mớ tơ vò. Bách hợp sẽ giải quyết thế nào. hóng hóng~~~

  31. Lại 1 điều khó hiểu, sao Hạ thị lại thiên vị Bách Hợp dữ vậy??! Lại còn những cơn đau đầu khó hiểu nữa, tại sao a???!
    Tô Bách Dung này trăm phần trăm là có ân oán tình cừu gì đó với trưởng nữ phủ Trấn Quốc công rồi, vị nhân sĩ này chắc chắn là trọng sinh giả. Mình đoán nhầm rồi ))

  32. 100% TBD là trọng sinh rồi. Mà khả năng lớn là 2 chị em này đổi chỗ cho nhau, vì thế nên BH thấy khúc mắc khó hiểu. Có lẽ TBD này đang có hận ý với nhà công chúa này nữa thì phải. Kkk món quà tình yêu của mẹ lúc nào cũng phát huy tác dụng. Thích quá đi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close