Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 539+540

10

Chương 539: Quán bán hàng

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Con hà biển được gọi là “răng ngựa” bởi vì hình dáng có chút giống hàm răng ngựa. Ninh Tiểu Nhàn ấn tượng sâu nhất với nó chính là nó có vẻ ngoài giống vỏ sò nhưng lại không phải sò hến, mà thuộc loại động vật khớp (giáp sát), anh em với tôm, cua. Loại vật này sống trong đá ngầm trên bờ biển, dưới đáy thuyền lớn, thậm chí trên thân cá kình, quả thực có quá nhiều. Lực dính của nó quá mạnh mẽ, số lượng càng nhiều sẽ giảm tốc độ của thuyền, vì vậy mỗi lần có thuyền lớn cặp bờ, các thủy thủ sẽ phải đến đáy thuyền dọn dẹp chúng.

Quán ăn mua nó từ chỗ thủy thủ với giá tiền vô cùng thấp, giá tiền mua lại của bọn họ khoảng cứ mười mấy văn một cân. Sau đó sơ chế chế biến khéo léo. Vùng Ôn Châu ở Hoa Hạ, xử lý Con hà biển bằng phương pháp “Ướp muối nhiều, có thể giữ lâu”. Chỉ có điều quán ăn ở đây thì gõ rụng vỏ ngoài cứng rắn của nó, sau đó thêm gừng, hành tây và dấm chua, các nguyên liệu đồ ăn trộn đều với đường, tiêu, mùi vị khá thơm ngon. Tuy vị không thoải mái như những món hải sản khác nhưng từ từ chậm rãi nhai nuốt từng miếng, giòn giòn giã giã lại nếm được vị tươi mới nên nó cũng là hàng nhậu cao cấp.

Một loại rau trộn khác cũng khiến nàng rất ngoài ý muốn, không ngờ là ốc bùn muối. Loại hải sản đó mỗi một con mai chỉ cỡ chưa tới móng tay ngón trỏ nàng, bình thường sản xuất cho bãi bùn ven biển. Thành Đô Linh tiếp giáp Kính Hải, tự nhiên sản xuất nhiều ốc bùn. Một vốn một lời khu vực mà nói, hiện tại chính là vụ thu cuối mùa thu, ốc bùn được gọi là “nhả sắt”. Chất lượng tốt nhất vào lúc hoa đào nở rộ, chỉ có điều ốc bùn thu được về so ra vẫn kém hơn “Hoa đào ốc bùn” tháng ba âm lịch, nhưng hạt lớn mỡ nhiều, cực kỳ ngon.

Quán ăn nàng ngồi dùng muối ăn thúc con ốc bên trong nước biển ra, sau đó thêm gừng, đường trắng và rượi lão bạch nồng độ cao để ướp. Bây giờ vùng này đã bắt đầu lưu hành thực phẩm chua cay, có lẽ lúc ướp còn bỏ thêm chút xíu hoa tiêu. Mùi vị béo ngậy thơm ngon, thơm mát giòn mềm khiến người ta rất khó quên. Hơn nữa vật này có giá trị dùng làm thuốc rất tốt, có thể dùng cho nam nhân có gan, thận âm hư. Thích hợp ăn một chút cũng rất tốt, ừ, tất cả mọi người đều hiểu.

Đáng tiếc vỏ ốc bùn mảnh mỏng dễ vỡ cho nên lúc bắt đầu ăn tốn chút thời gian, phải “xoẹt” một ngụm hút thịt ốc vào. Nếu không mảnh vụn của vỏ ốc sẽ vỡ lạo xạo trong miệng. Lúc trước Ninh Tiểu Nhàn từng ăn không ít thứ này, tất nhiên sẽ không ở trước mặt Hoàng Phủ Minh lộ vẻ làm trò cười cho thiên hạ. Nàng thầm nghĩ may mà mình không phải là đại gia khuê tú đoan phương. Nếu không đối mặt với món ngon bực này, thật sự không thể nào hạ miệng.

Hoàng Phủ Minh nhìn nàng ăn ốc bùn, đột nhiên hắc hắc cười không ngừng.

Ninh Tiểu Nhàn giơ đũa gõ đầu hắn một cái, buồn bực nói: “Cười cái gì? Lúc thục nữ ăn cơm, ngươi dám ở một bên phát ra loại âm thanh này?”

Thục nữ có thể ăn cơm như vậy? Hoàng Phủ Minh nhếch miệng nói: “Lần trước ta dẫn người tới nơi này ăn cơm, Kim Mãn Nghiên cái này cũng không đụng cái kia cũng không chạm, rõ ràng ốc bùn này có vị ngon như thế, nàng ta lại có thể nhìn không ăn.”

Nàng suy nghĩ một chút cũng che miệng cười. Kim Mãn Nghiên là thiên kim của chưởng môn Tế Thế Lâu, trong lòng lại ngưỡng mộ Hoàng Phủ Minh, hận không thể biểu hiện ra tất cả vẻ tốt đẹp trước mặt hắn, sao dám hút ăn ốc bùn mà phá hỏng hình tượng của mình? Tiểu tử này dẫn nàng tới đây dùng cơm, tám phần là có chủ tâm muốn nhìn người ta bêu xấu.

Thừa dịp đầu bếp xào thức ăn, nàng thuận miệng hỏi: “Chiêu thức công phu ấy của ngươi không phải loại thần thông bình thường?”

Hắn cười hắc hắc nói: “Đương nhiên không phải học của sư môn mà là công phu bí truyền của Kính Hải vương phủ ta. Ninh tỷ tỷ, cha ta không cho ta nói bí mật những thần thông đó, cho nên. . .”

“Biết rồi, ta không hỏi là được.” Nàng cũng không cảm thấy quái lạ. Nếu bí mật của Kính Hải vương phủ có thể dễ dàng truyền ra như vậy thì không đến mức ngay cả Mịch La cũng không điều tra ra. Nhưng mới vừa rồi thời điểm Hoàng Phủ Minh thi thuật, nàng cảm thấy đứa nhỏ này tạo cho nàng một cảm giác rất kỳ quái, hình như hắn dùng không phải linh lực hay yêu lực. Cảm giác như vậy, nàng đã từng thấy trên người hai người. Chính là lúc lùng bắt Khánh Kị, vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ đứng ra chắn thay hắn. Người kia sự dụng thuật mặt nạ, thuật chú người rơm, thần thông Hoàng Phủ Minh giống như cùng xuất ra từ một bộ võ thuật với người đó.

Hoàng Phủ Minh tò mò: “Làm sao tỷ giải được độc rắn vàng của ta?” Linh đan bình thường chỉ có thể giải độc bình thường. Kịch độc lợi hại thật sự không phải Thanh Độc Đan bình thường có thể giải, còn phải như đại phu dân gian đúng bệnh hốt thuốc. Loại độc rắn hắn triệu ra có độc tính mãnh liệt. Cái gì Định Hư Đan, Ích Độc Thanh hoàn toàn không có hiệu quả.

Ninh Tiểu Nhàn chấm nước, ở trên bàn tiện tay vẽ thân rắn uốn lượn, cái cánh nho nhỏ, trên đầu còn nổi lên mấy cái bọc nhỏ. Hoàng Phủ Minh nhận ra đó chính là con rắn nhỏ hắn triệu ra. “Nhìn hình tượng này còn không rõ ràng sao? Hết lần này tới lần khác vẫn là màu vàng, đây là dị thú thượng cổ gọi là đằng xà, có thể thừa lúc sương mù mà bay, tốc độ cực kì nhanh, độc tính thiên về âm độc. Ta đoán ngươi triệu ra cũng không phải là bản tôn đằng xà. Nếu không dị thú sẽ không dễ khống chế như vậy, một khi lan tràn ra ngay cả mấy tu sĩ hay phàm nhân cũng sẽ gặm cắn sạch sẽ.” Chân thân của Trường Thiên là Cự Xà, nàng yêu ai yêu cả đường đi, nên cũng nghiên cứu nhiều hơn về các loại rắn, tự nhiên nhận ra được đằng xà đại danh đỉnh đỉnh.

Dứt lời, nàng quay đầu nhìn Hoàng Phủ Minh một cái thấy hắn chỉ hì hì mà cười cũng không nói tiếp, thầm nghĩ tiểu tử thật giảo hoạt. Nàng đoán, Hoàng Phủ Minh triệu ra chỉ là một hư ảnh hoặc phân thân đằng xà thôi, lệnh cho nó bám vào trên giấy công kích người khác. Đằng xà loại dị thú thượng cổ này không giống với Thương Long, Thương Long chỉ có thể sống trong nước, làm hại có hạn, mà đằng xà lên trời xuống đất hầu như chỗ nào cũng đi. Hết lần này tới lần khác tính tình đằng xà lại cực kì nóng nảy hung ác. Hoàng Phủ Minh còn bé nếu không khống chế được bản tôn dị thú, sợ rằng con đằng xà này tức giận quấy nhiễu phòng thủ Thành Đô Linh.

Hắn chỉ làm ra hư ảnh hoặc phân thân, ngược lại làm pháp thuật rất thông minh. Nhưng thượng cổ dị thú tùy tiện người nào cũng có thể gọi ra được sao, ngươi muốn triệu ra cũng phải xem dị thú đại nhân chịu phản ứng ngươi không? Cho nên trên người Hoàng Phủ Minh tất nhiên còn có bí mật. Nếu tiểu tử này tuổi lớn chút nữa, tu vi thâm sâu hơn chút ít, có thể triệu ra thứ gì?

Nàng vừa nghĩ ngợi vừa nói tiếp: “Độc đằng xà của người trong mắt ta chưa coi là chứng bệnh khó chữa, hơn nữa sau khi biết tính chất rồi, dùng lạc hà thiên châu tính nóng đi trung hoà, giải độc càng nhanh.” Viên cầu nhỏ trên rễ cây lạc hà thiên châu dùng pha chế thành bùa hỏa công, có thể thấy được tính nóng mãnh liệt nên dùng để đối phó âm độc đằng xà chính là đuổi hổ nuốt sói, đối chọi gay gắt, trong cơ thể người bệnh cũng phải trải qua một phen giao tranh hết sức đau đớn cho nên vừa rồi người bị thương mới nhận hết khổ sở.

Hoàng Phủ Minh cũng suy nghĩ hiểu cẩn thận điểm này, cười lạnh mấy tiếng nói: “Hắn dám coi thường Kính Hải vương phủ ta, mới ăn ít khổ như vậy, thật quá lợi cho hắn.”

Ninh Tiểu Nhàn cười không nói, chỉ gắp mấy con hà biển từ từ thưởng thức.

Hoàng Phủ Minh rất thông minh nhìn ra vẻ từ chối cho ý kiến từ trong mắt nàng, không khỏi nhỏ giọng nói: “Ninh tỷ tỷ, ngươi không thích ta như vậy sao?” Đôi mắt to hắc bạch phân minh lập tức lộ ra vẻ vô tội và khẩn cầu.

Nàng dám khẳng định tiểu tử này ngày sau cũng là bậc thầy biến sắc mặt.

“Ta lấy quyền gì vung tay múa chân đối với ngươi? Ở đâu ra quyền để cho người khác yêu ghét theo cách làm việc của ta?” Nàng khẽ xì cười một tiếng, Hoàng Phủ Minh lại thấy được sự chân thành trong nụ cười của nàng. “Ngày sau nhất định sẽ có lúc ngươi gặp mưa gió hóa rồng, ta muốn làm người thông minh nên tỷ phải nói ngươi biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm.”

“Nhưng ta lại thích người khác làm việc yêu ghét bằng ta.” Hoàng Phủ Minh chân thành nói: “Tại sao tu hành phải thanh tâm quả dục? Ta càng muốn giàu có bốn biển, quyền khuynh thiên hạ, khiến cho tất cả mọi người trong thiên hạ e ngại ta, kính sợ ta. Nếu không dù tu vi đến cảnh giới vĩnh hằng bất diệt, làm hoàng đế cô đơn thì có ý nghĩa gì?”

Chẳng lẽ tiểu tử hỗn trướng này định dùng cái lí luận đó làm chí hướng sau này của mình, lập ý nguyện to lớn sao? Vậy đời này hắn phải đối mặt với tâm ma trăm ngàn lần người khác. Không lẽ những tu sĩ khác là kẻ ngu ư, tự nguyện cuộc sống thanh tâm quả dục khổ hạnh sao? Còn không phải sợ tâm ma tàn sát bừa bãi! Ninh Tiểu Nhàn cắn chiếc đũa, phiền não nói: “Cách nghĩ của ngươi có từ đâu?”

Hoàng Phủ Minh ngẩng lên đầu nói: “Cha ta nói, nam tử hán đại trượng phu làm việc phải nhanh gọn sảng khoái.”

Nàng bật cười: “Ngươi muốn vừa ăn uống vui đùa vừa đi lên cảnh giới cao nhất cũng không phải không thể. Chỉ có điều sẽ phải đối mặt với tâm ma cực kì mãnh liệt. Chỉ sáu loại lục dục* một là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, suy nghĩ đó. Ta sợ đến lúc đó ngươi chịu không nổi.”

lục dục*: (tiếng nhà Phật: mắt muốn nhìn cái đẹp, tai muốn nghe cái hay, mũi muốn ngửi mùi thơm, lưỡi muốn nếm vị ngon, thân muốn được hưởng sướng, ý nghĩa muốn được vui vẻ)

Hoàng Phủ Minh chép miệng nói: “Ta mới không sợ. Chỉ có trong tay quyền thế càng lớn, mình mới càng an toàn.”

Lời này Trường Thiên cũng đã nói. Nụ cười của nàng bất giác hiện lên trên mặt.

Hoàng Phủ Minh gắt gao nhìn thẳng nàng, hỏi: “Ninh tỷ tỷ, tỷ nói ta có một ngày có thể đứng trên đỉnh người trong thiên hạ, có phải muốn cái gì sẽ có cái đó hay không?”

Nàng trừng mắt nhìn, vấn đề này hắn hỏi nhầm người rồi: “Có thể. . . ah, chưa từng nghĩ tới a.” Lý tưởng lớn nhất của nàng chính là đi theo bên cạnh Trường Thiên ngồi ăn rồi chờ chết. Xem một chút người ta lập chí hướng to lớn như thế, nhìn nhìn lại chí hướng ban đầu nàng lập ra, tư tưởng giác ngộ quả thực không cùng một cấp bậc!

Nàng thật xấu hổ ah.

Khi họ đang nói chuyện, cuối cùng đầu bếp cũng bưng thức ăn lên. Mới vừa rồi đám người phàm đều cách khá xa xa, chỉ e bị liên lụy, mấy ông chủ quán ăn dùng tất cả các món ngon sở trường, thức thừa dịp quầy hàng không có khách mấy nhanh chóng làm xong để mang lên. Người phàm đứng ở đằng xa thấy ở đây đã bình yên thật lâu, bắt đầu gan lớn lục tục trở về bàn ngồi xong.

Trong lều lại bắt đầu náo nhiệt, chẳng qua tất cả mọi người đều có ý thức cách thật xa chỗ hai người Hoàng Phủ Minh.

Ăn quán bán hàng chính là  muốn không khí náo nhiệt. Nàng thở dài nói, đưa tay gắp một miếng cá bột cắt lát.

“Cắt lát” Ý chỉ thịt tươi được cắt mỏng. Nếu nói “Cá cắt lát” thật ra thì chính là các miếng cá sống. Kỳ thật thứ này bắt nguồn từ Hoa Hạ, mà không phải như người bình thường vẫn cho rằng do Phù Tang quốc phát minh. Triều đại nhà Chu đã ghi lại có ăn sống cá cắt lát, mà nhân dân đời Tiền Tần cần lao dũng cảm hiểu được cá sống cắt lát phải dùng hành tây, cây giới tử tương để điều vị.

Đến thời Nam Bắc triều thậm chí còn xuất hiện “Kim tê Ngọc quái” , Bắc Nguỵ cổ tư hiệp có《 Tề dân yếu thuật 》bên trong có “Tám loại bột gia vị”, giới thiệu kĩ cách làm Kim tê. “Tám loại bột gia vị” là tám loại gia vị chế từ tỏi, gừng, quất, Bạch Mai, thục túc hoàng, cơm gạo tẻ, muối dùng để nhúng cá cắt lát.

Chỉ có điều món hiện tại bọn hắn ăn không phải là cá ba văn, mà là cá được cắt miếng từ cá cờ và bạch tuộc. Ở thời Hoa Hạ, hai loại hải sản này đều đắt muốn chết, hơn nữa cá cờ được coi là một trong các loại cá cao cấp nhất, ăn thật mỏng  ăn khoảng mười lát cá hơi mỏng cũng đã tốn trăm nguyên đồng rồi. Nhưng ở một vùng khổng lồ như Kính Hải, nó chỉ được coi như thức ăn thuỷ sản cực kỳ bình thường thôi.

 

            Chương 540: Ngươi là tỷ tỷ ta

Bạch tuộc không nói, một con cá cờ đã nặng vài trăm cân, loại cá này cũng không phải loài nguy hiểm, mỗi chiếc thuyền lớn ra khơi đánh bắt ba, bốn con trở về chính là chuyện thường. Làm gì có người nào sẽ coi nó thành loại cá quý trọng để ăn?

Đừng quên chỗ này chỉ là quán ăn bình thường nhất bến tàu, khách cũ của đầu bếp bình thường là người nghèo, phu xe, thủy thủ và thương nhân vân du bốn phương. Giá tiền và thức ăn đều bình dị gần gũi, thức ăn quá cao cấp tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở đây. Cho nên bày trước mặt bọn họ là một chén đĩa cực to lớn, mép đĩa còn bị mẻ. Hai loại đồ biển cắt thành lát dày 0,5 cm, sắp xếp chỉnh tề trong mâm, mỗi một loại ít nhất đều có một cân, mà nước chấm là vỏ quất, xì dầu và sơn quỳ nê.

Nàng gắp cá cắt lát, chấm gia vị sau đó từ từ nhai. Hoàng Phủ Minh ngồi bên cạnh trừng lớn mắt muốn nhìn phản ứng kế tiếp của  nàng. Nào biết nàng rất bình tĩnh, ăn xong một đũa một miếng cá lại gắp một đũa nữa, hoàn toàn không có chút mất tự nhiên nào. Hắn lập tức rất thất vọng.

“Ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì, muốn nhìn ta bị bêu xấu sao?” Nàng liếc nhìn hắn, vạch trần thủ đoạn nhỏ của hắn.

Hắn lấy làm kỳ lạ: “Làm sao tỷ biết?” Mỗi lần hắn dẫn người tới nơi này ăn cá cắt lát đều có thể được thưởng thức vẻ mặt người nọ hai nước mắt lã chã, nghẹn ngào không biết nói gì. Sơn quỳ là đặc sản phụ cận Thành Đô Linh, người lần đầu thưởng thức thứ này chắc chắn sẽ bị sặc giày vò gần chết. Loại cảm giác vị giác kích thích mãnh liệt chạy thẳng lên não, ngay cả người tu tiên đều không thể tránh khỏi, làm sao nàng lại không có chuyện gì?

Làm sao nàng không biết chứ? Mù-tạc xanh chính là dùng sơn quỳ làm thành, nàng mới vừa nhìn thấy quán cơm rửa sạch Sơn quỳ tươi mới, dùng da cá mập làm sa da, ma sát thành nhung, nê nhung mùi vị hình dáng tốt nhất cũng rất dễ khiến người ta sặc nhất. Đáng tiếc, tiểu tử này muốn hại nàng, đạo hạnh còn kém một chút. Hắc hắc, sau này cầm thứ này đi thử phản ứng của Trường Thiên, ý kiến hay nha.

Chỉ một lúc sau, ngược lại Hoàng Phủ Minh bị sặc một miệng lớn, lập tức nước mắt rơi như mưa, chật vật không chịu nổi. Ninh Tiểu Nhàn cực kì hả giận, chỉ vào hắn cười đến mức cúi gập người, đũa trúc trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

“Rượu đâu rồi, mau cho ta hút một ngụm!”

Nàng đưa tới một chén đồ uống màu đỏ, Hoàng Phủ Minh túm lấy tới uống một ngụm lớn, lúc này mới cảm giác mình được sống lại, chợt bất mãn chép miệng chậc lưỡi nói: “Đây không phải là rượu.”

“Dĩ nhiên không phải rồi, đây là nước hoa quả ta tự ủ.” Ninh Tiểu Nhàn lười biếng nói: “Trẻ con chưa dứt sữa, lại còn học người ta uống rượu gì?”

Nàng thật sự coi hắn là trẻ con? Hoàng Phủ Minh xoa xoa nước mắt. mắt đảo vòng. Đại khái hắn cảm thấy khóc bù lu bù loa trước mặt nàng rất mất mặt, cho nên trầm mặc, qua rất lâu mới ấp úng nói: “Này, Ninh Tiểu Nhàn!”

“Ừ?”

Ánh mắt hắn trừng rất Đại: “Ngươi làm tỷ tỷ ta có được hay không?”

“Hả?” Nàng thiếu chút nữa phun ra một ngụm nước hoa quả. Tiểu tử này thật có tài a. Khẩu khí của hắn, rất giống trong kịch thần tượng thanh xuân đám tiểu tử choai choai hỏi nữ sinh cùng tuổi: ngươi làm bạn gái ta có được hay không? Kết quả hắn muốn nhận mình làm chị kết nghĩa.

Nàng xoay chén trong tay nghĩ, có đệ đệ thú vị như vậy cũng không tệ. Chỉ có điều Trường Thiên từng muốn nàng giữ một khoảng cách với đứa nhỏ này. Người thân mang sát khí, người tu tiên tốt nhất đừng đến gần quá mức.

Hoàng Phủ Minh nhìn nàng không nói, trên mặt dần dần lộ vẻ giận dữ: “Ngươi, ngươi không muốn có quan hệ với ta. Đúng không? Ngươi cũng giống như rất nhiều người trong phủ và bên ngoài, kính ta sợ ta, muốn cách ta rất xa. Có đúng hay không?” Tâm tình của hắn kích động, trên người quả nhiên lại tràn ra sát khí nhàn nhạt.

“Ai sợ ngươi rồi hả?” Đứa nhỏ này, quả nhiên cô đơn đến mức tâm trí có chút không bình thường.

Ninh Tiểu Nhàn ngầm thở dài một hơi, đưa tay nắm lắc lư lay động làn da mềm mại hai bên má của hắn, cứng rắn không để ý kháng nghị của hắn, véo khuôn mặt như ngọc đồng tử trước mắt thành đầu heo mới cười nói: “Ta chỉ đang suy nghĩ thu lễ vật gì mới tốt, ngươi xem ta cố gắng đồng ý kết nghĩa chị em với ngươi. Hơn nữa, ta không muốn nhiều thêm một cha nuôi.” Nàng nhận Hoàng Phủ Minh làm em trai, vậy sẽ thành quan hệ gì với Hoàng Phủ Tung Vân? Nghe nói ở Hoa Hạ mọi người cực kì khinh thường đối với việc bái nhận người khác làm cha nuôi.

Cuối cùng nàng vẫn có quan hệ với đứa nhỏ này. Chờ Trường Thiên bế quan ra ngoài nhất định sẽ tức giận. Nhưng Hoàng Phủ Minh chỉ muốn tìm tỷ tỷ mà thôi, hẳn không có vấn đề gì ah? Có lẽ ah?

“Cha nuôi?” Hoàng Phủ Minh sửng sốt, mới hiểu được ý của nàng, sảng khoái vung tay lên nói: “Không liên quan tới cha ta, không cần để ý tới ông ấy.”

Hoàng Phủ Tung Vân đáng thương. Không biết ông ta có biết con trai của mình tùy hứng như thế hay không?

“Hắc hắc, từ nay về sau ta cũng có tỷ tỷ rồi!” Thấy nàng đồng ý, sắc mặt lập tức Hoàng Phủ Minh vui vẻ, cười hắc hắc nói: “Vậy cứ xác định như thế nhé, sau này đệ đi Ẩn Lưu chơi đùa, tỷ không thể lại ném ta ra ngoài!”

“. . . Tốt.” Dễ thù dai ah, chuyện cũng đã qua hơn nửa năm mà hắn còn nhớ hận chuyện ban đêm bị nàng vứt vào trong viện tuyết rơi nhiều.

Kế tiếp, đầu bếp lại lục tục mang lên mấy món ăn, thuyết minh chính xác cái gì tên là “Món ăn hải sản ven biển”, trừ tôm giải, trai sò ngao, cái gì cải trắng biển, tảo biển, mộc nhĩ biển, rêu xanh, tảo quần đới, râu rồng món ăn thay nhau ra trận. Cách làm cũng có hạn, trừ ấp trứng, nấu súp ra thì chính là rán chiên xào, toàn bộ đều là đồ ăn nhanh tay. Loại quán ăn này chú ý hiệu suất món ăn, tất nhiên không thể nào điêu khác trạm trổ tinh tế giống tửu lâu trong thành.

Nàng tò mò, tại sao Hoàng Phủ Minh cẩm y ngọc thực lại tới nơi này ăn cơm?

“Thị vệ trong phủ dẫn đệ tới một lần.” Hắn bĩu môi: “Không ngờ trong mắt tỷ, ta chính là công tử nhà giàu không rành thế sự?”

“Ngay cả trứng gà cũng không nhận ra, đệ cứ nói đi?” Đâu chỉ phải không am thế sự, còn phải lại cộng thêm liều lĩnh không biết cố kỵ, tiêu tiền như nước, âm tình bất định, coi mạng người như cọng rơm cái rác, cùng với tương lai còn có thể xuất hiện hành động lấn chiếm lũng đoạn thị trường, loại che giấu thuộc tính mới đúng.

Thoáng cái bị đâm trúng chỗ hiểm, hắn đỏ bừng mặt, hồi lâu mới ấp úng nói: “Cái kia, đệ không mang tỷ tới sai chỗ đi?” Hắn ăn quen kim thực ngọc quái, ngẫu nhiên có một lần được nếm hương vị dân gian nên cảm thấy mới mẻ, thường thích tới nơi này. Việc này giống như người ăn quen hải sản ở tửu lâu lớn, đột nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ chạy đến quán cơm địa phương gọi một đống lớn lá cẩu trát  cây ngô mướp đắng đến ăn, hơn nữa còn bắt buộc bằng hữu cùng ăn với hắn (nàng).

Thành thật mà nói, mùi vị thức ăn nơi này tạm được nhưng chưa thể nói rất tốt. Coi như là cá cắt lát yếu kém nhất, cho dù miếng cá độ dày được cắt vừa vặn, nguyên liệu nước chấm không tồi nhưng trên thực tế lại quên một điểm quan trọng nhất, không phải tất cả hải sản càng tươi sống càng tốt. Thật ra thì thịt cá tươi mới làm cá cắt lát phải nuôi thả một thời gian ăn mới ngon. Giống bây giờ thuận tiện kiếm rồi chế biến luôn ngược lại không phải tốt nhất.

“Không sai, ta rất thích nơi này.” Nàng khẽ mỉm cười. Đứa nhỏ này có lòng.

#####

Ăn khuya rồi, bọn họ cưỡi tỳ thú Bích Thủy Kim Tình trở về.

Trời quá tối, thôn quê có cảnh trí gì cũng không thấy rõ lắm, còn không bằng ban ngày đến. Từ trên núi nhìn xuống, Thành Đô Linh ở nơi xa là cả một vùng đèn đuốc sáng trưng, trên bầu trời bốc lên mây tím nhiều màu sắc, đây là do số lượng loài người quá lớn, khí tràng khổng lồ cùng với thất tình lục dục tạo thành, cho thấy chỗ này cũng là Bất Dạ thành cực kỳ phồn hoa.

Trên đường cái rất tối, thỉnh thoảng chợt có tiếng xe ngựa lộc cộc lui tới.

Hai con thú cưỡi một đường chạy chậm, hiển nhiên tâm tình Hoàng Phủ Minh rất tốt, lôi kéo y y nha nha nói chuyện không ngừng với nàng. Ninh Tiểu Nhàn  cũng vui vẻ cho từ trong miệng hắn thám thính chút tin tức về Kính Hải vương phủ, nhưng mồm miệng tiểu tử này thật sự rất chặt, chớ nhìn bộ dáng vô tâm không lòng dạ của hắn, nhưng một chút tin tức mấu chốt cũng không để lộ.

Còn nhỏ tuổi tâm cơ đã như vậy, thật sự không biết là phúc hay họa. Nàng lặng yên nghĩ.

Đang nói đến Kính Hải vương từng tìm rất nhiều Tây Tịch cho Hoàng Phủ Minh, nghiền ép hắn đến một chút thời gian nhàn rỗi cũng không có. Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên chen lời nói: “Kính Hải vương có dạy đệ một chuyện hay không?”

Hắn đang nói xong hăng say, nghe vậy mờ mịt nói: “Chuyện gì?”

“Đánh người một quyền, chi bằng phòng người một cước.” Ninh Tiểu Nhàn  ghìm dây cương ngừng tỳ thú lại, thản nhiên nói: “Mượn chuyện mới vừa rồi mà nói, đệ giết người, cũng phải phòng người đến giết đệ.”

Hoàng Phủ Minh hiểu ý, lập tức nhìn quanh khắp nơi, cũng ghìm dừng lại kỵ thú, trong mắt tuôn ra vẻ ác độc: “Nhớ lấy. Tiếp theo, ta chỉ tu theo đuổi tận giết tuyệt, mới có thể chấm dứt hậu hoạn.” Lấy tính cách của hắn, biết nơi này có người mai phục, ngược lại sẽ càng thêm hung hăng càn quấy.

Quả nhiên một giọng nói già nua vang lên: “Tốt một cái đuổi tận giết tuyệt. Bé con khẩu khí không nhỏ, người lớn nhà ngươi gia giáo thật tốt!”

Bọn họ đi qua rừng rậm, bốn bóng dáng từ từ chậm rãi bước thong thả đi ra. Ba người phía sau có chút quen mặt, chính là ba tên tu sĩ tranh chấp với bọn họ trên bến tàu bị giết một đồng bạn, mà đi đầu chính là một bà lão áo đen, thoạt nhìn rất già rồi, tóc bạc mặt hồng hào, trong tay chống một cái nạng đầu rồng.

Người nữ tu kia oán hận nói: “Khổ sư thúc, hắn, chính là hai người đó giết Trần sư đệ!”

Khổ Ẩu nghi ngờ nhìn nam nữ trẻ tuổi trước mặt. Hơi thở trên người Ninh Tiểu Nhàn cổ quái, tu vi Hoàng Phủ Minh ngược lại có thể nhìn ra chỉ là Trúc Cơ kỳ. Bốn người kia làm sao có thể chịu thiệt trong tay bọn họ? Bà ta nghiêm mặt nói: “Rốt cuộc là người nào giết Trần Tử Cần? Tiểu cô nương này hay đứa bé kia?”

Nữ tu cắn răng chỉ Hoàng Phủ Minh nói: “Là tiểu quỷ này!”

Hoàng Phủ Minh hai mắt khẽ đảo không khách khí nói: “Người là ta giết, không hề liên quan đến tỷ tỷ ta. Tốt dạy cho ngươi biết, nếu không có linh đan tỷ tỷ ta, người lùn phía sau ngươi đã sớm bị độc chết. Hiện tại, ngươi đợi ta là muốn thế nào?”

“Giỏi cho một tên bên ngoài kim đồng lòng dạ thì rắn rết!” Khổ Ẩu lạnh lùng nói với Ninh Tiểu Nhàn: “Đệ đệ ngươi giết người còn hống hách như thế, ngươi có trách nhiệm không dạy bảo tốt. Ta nể tình ngươi dùng được linh đan cứu người, tha cho ngươi đi. Chẳng qua vị đệ đệ này của ngươi phải ở lại, đền cho sư điệt ta một mạng.” Nghe Hoàng Phủ Minh từng câu từng câu gọi tỷ tỷ rất thân cận, bà ta còn tưởng rằng tiểu quỷ này thật sự là đệ đệ Ninh Tiểu Nhàn.

Hoàng Phủ Minh cười lạnh mở miệng: “Lão thái bà, ngươi là cái rễ hành gì, dám nói bốc phét muốn lưu lại. . .”

Chữ “Ta” còn chưa nói ra miệng, Ninh Tiểu Nhàn cau mày nói: “Hắn vẫn còn con nít, trẻ người non dạ. Hơn nữa, tuy lúc ấy hắn có chút ngang ngược nhưng mà Trần Tử Cần cũng nói năng vô lễ, mắng ‘thằng ranh con’ khó nghe như vậy là làm nhục trưởng bối gia tộc.”

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion10 Comments

  1. Có khi cái đằng xà thượng cổ là bí mật của kính vương phủ chăng.HPM hống hách đúng bản chất con nhà quyền quý.TN lại có thêm đệ đệ nữa rồi.1 phiền phức lớn đây.kẻ tìm chuyên và người bị chuyện tìm đến hợp c em quá.lại sắp đánh nhau gây chết người rôi
    Thank editor
    Mong sao ngày nào cũng coa chương quá nhanh nhanh tới đại lễ của lão thai quân kính hải lại có chuyện để kể đây

  2. Hoàng Phủ Minh cuối cùng dụ dỗ được Ninh Tiểu Nhàn làm tỷ tỷ của hắn. Kiểu này Trường Thiên mà biết được thì cái mông của Ninh Tiểu Nhàn chắc được nở hoa. Mấy người tu sĩ được Ninh Tiểu Nhàn thả đi không biết điều gì hết lại con kêu người chặn đường báo thù. Cho dù là không có Ninh Tiểu Nhàn thì lại vùng đất của Kinh Hải vương ta nghĩ không ai làm gì được Hoàng Phủ Minh huống chi bây giờ Ninh Tiểu Nhàn ở đây. Mong chương sau. Cảm ơn editor

  3. Tiểu Nhàn lại có thêm đệ đệ Hoàng Phủ Minh tuy có chút kiêu căng nhưng đối với Tiểu Nhàn vẫn rất đúng mực có đệ đệ đáng yêu như vậy thì bị Trường Thiên la cũng đáng

  4. TN đúng là dễ dụ dỗ mà. Mới nghe HpM nói vài câu đã nhận lời làm tỷ tỷ người ta rồi. Dù sao ta cũng muốn TN yên phận tránh xa HPM 1 chút như TT ca nói vậy. Tu tiên mà dính đến sát khí nặng như vậy sẽ không tốt.
    Phiền toái nhỏ này chắc không cần TN ra tay rồi. Ta nghĩ mình HPM cũng giải quyết tốt.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  5. Ơ biết ngay kiểu gì cũng kéo thù hận đến mà, mỗi tội lần này hơi ít kiếm có 1 người quay lại không đủ cho hai người này hành xác
    2 người này thành chị em cũng phải, đi đến đâu đều kéo theo rắc rối như nhau :)))
    Cảm ơn editor.

  6. Junchunchi
    Hoàng Phủ Minh dẫn Ninh Tiểu Nhàn đi ăn cơm, món ăn ngon, Njnh Tiểu Nhàn không e dè mà ăn tự nhiên miệng hút ốc làm Hoàng Phủ Minh cười không ngừng. Hắn dẫn Kim Mãn Nghiên tới ăn món này nàng ta không ăn, món kia nàng ta không đụng. Ta cảm nhận thấy Hoàng Phủ Minh thật lòng đối đãi Ninh Tiểu Nhàn hắn muốn nhận nàng làm tỷ tỷ. Hehe quấn lấy Nàng rồi, Trường Thiên biết thì sao nhỉ? Chuyến này không biết người tên Khô Ẩu này mạnh ra sao nữa?
    Cảm ơn các nàng edit truyện nhé

  7. Lâu lâu có những chương bàn về ẩm thực thế này rất thú vị. Thế nhưng Hoàng Phủ Minh chỉ dễ thương bây giờ thôi, còn 3 năm nữa lớn lên lại ra một cái phiền toái. Bí mật của nhà Kính Hải Vương Phủ thì đúng là thượng cổ Man tộc rồi. Khổ Ấu này có điều cổ quái, chặt đầu xong vẫn còn nhảy lên đớp người được.

  8. Đại ty thừa của kính hải vương không nghĩ là hoàng phủ minh gây ra chuyện yên tâm ninh tiểu nhàn không để thằng bé bị chịu thiệt , hoàng phủ minh tính còn rất trẻ con không nghĩ hoàng phủ minh còn rủ ninh tiểu nhàn đến chỗ ăn của người dân biển để bêu xấu nhưng đâu có được ,mà mấy người kia được ninh tiểu nhàn cứu lại quay lại trả thù như vậy

  9. Hihi… Lâu rùi mới thấy giới thiệu món ăn ah… Công nhận mỗi lần diễn tả món ăn là mỗi lần công phu thật lớn ah… Làm ta cũng thèm nha ^^… mà thằng nhóc Hoàng Phủ Minh này mún kết nghĩa với Nhàn tỷ mới hoành trang chứ… Gì chứ tỷ đệ thì được ah… Mong là không có tâm tư gì khác ah… Mà Trường Thiên ca mà bít Nhàn tỷ có thêm một đứa em kết nghĩa chắc tức ói. Máu lun quá à nha ^^… haiz… Mà mấy người kia cũng thật là… nhàn tỷ đã cứu sống họ rùi mà họ cũng không mang ơn đã vậy còn kéo đến báo thù mới ghê chứ… Haiz… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. Cẩm Tú Nguyễn

    TN vậy mà bị HPM dụ dỗ rồi, lại có thêm 1 đệ đệ nữa, HPM cũng giảo hoạt ghê, cách này là cách tiếp cận NTN nhanh nhất, quả thật lại gây ra phiền phức nữa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close