Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 527+528

8

Chương 527: phí công truy binh

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Bà cốt nói: “Không sai. Chủ nhân nhà ta là Điển Thanh Nhạc, là Đại ty Thừa của Kính Hải vương phủ, ta hầu hạ hắn đã có mười ba năm rồi.” Nàng thần sắc đờ đẫn, “Với bản lãnh của hắn, tất nhiên sớm biết mạng ta không dài, song ta ở trong phủ chỉ là người ở, hắn làm sao chịu hao tâm tốn sức nghĩ cách kéo dài tánh mạng cho ta?”

Thì ra là bà ở trong vương phủ Kính Hải hầu hạ Điển Thanh Nhạc hơn mười năm, nếu nói gần đỏ thì đỏ, nên cũng học xong rất nhiều tiểu thuật. Bình thường bà biểu hiện rất là trung thành, biết được không ít bí mật của chủ nhân, trong đó có cái Chậu Tụ Bảo dấu riêng trong phủ, Điển Thanh Nhạc còn ở trước mặt bà thúc đẩy rất nhiều bảo vật sinh trưởng. Trước đó vài ngày, còn có người tiến cống chút ít đan dược trân quý tới đây, bà tình cờ thấy trên danh mục quà tặng có ba chữ “Duyên Thọ Đan”, không khỏi tim đập thình thịch. Sinh mệnh lực của mình hao hết, phải chết, nhưng nếu có Duyên Thọ Đan, chẳng lẽ không thể sống nhiều thêm hai mươi năm nữa sao?

Đối với một người sắp chết đi mà nói, còn có cái gì mê hoặc hơn so với được thời gian sống lâu hơn chứ? Dù sao nếu thất thủ bị bắt, cùng lắm là chết sớm mấy ngày thôi, nếu như đắc thủ rồi, sẽ tương đương với trộm được hai mươi năm tánh mạng, trận cá cược này đối với người đã hai bàn tay trắng như bà mà nói, thật sự có lời. Có điều bà vẫn có ánh mắt, cũng hiểu nếu mình trực tiếp trộm Duyên Thọ Đan rời đi, thì từ nay về sau chính là trốn nô của Kính Hải vương phủ.

Thủ đoạn của chủ nhân, bình thường bà chứng kiến không ít, sợ rằng mạo muội hành động như vậy, cuối cùng đổi lấy không phải là duyên thọ hai mươi năm, mà bị chết thảm vô cùng. Cho nên hoặc là bà không làm, đã làm thì làm cho trót cũng thuận tay lấy đi Chậu Tụ Bảo, định dùng nó thúc đẩy sinh ra một viên Duyên Thọ Đan nữa, rồi thần không biết quỷ không hay mà trả lại.

Bình thường thời gian Đại ty thừa sống ở trong vương phủ không nhiều lắm, lúc trước bà động thủ, Điển Thanh Nhạc mới vừa đi ra ngoài. Lấy hiểu biết của nàng đối với hắn, chuyến đi này không đi ba đến năm tháng chắc là không trở lại, chỉ cần trong thời gian này bà làm ra thêm một viên Duyên Thọ Đan, là có thể đem đan cũ thả lại tại chỗ. Huống chi Kính Hải vương phủ tài lực hùng hậu, Chậu Tụ Bảo xưa nay cũng chỉ đem gác xó, không thường lấy dùng. Vì vậy cái nguy hiểm này đáng giá thử một lần.

Bà lại là tùy tùng bên người Điển Thanh Nhạc. Dùng danh tiếng xuất nhập Vương Phủ, cũng không phải là việc khó.

Ninh Tiểu Nhàn nghe xong. Vươn ra ngón trỏ nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn: “Ta còn tò mò. Ngươi cũng chỉ là thân thể người phàm, làm sao có thể sử dụng Thần Thuật?” Với bản lãnh của Trường Thiên, cũng không thể làm nàng ở giai đoạn người phàm học xong Thần Thuật, Điển Thanh Nhạc làm sao mà làm được?

“Ta cũng không biết.” Bà cốt đàng hoàng đáp, “Điển đại nhân cũng không cấm chúng ta học thuật. Nhưng ta có thể miễn cưỡng học xong mười mấy Tiểu thuật, mười mấy người khác đều không thể học. Đây cũng là một trong những nguyên nhân ta đắc dụng hơn với Điển đại nhân  .”

Lúc này, Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy trong ngực có vật rục rịch, vừa lấy ra nhìn. Lại là lò luyện đan Cùng Kỳ không chịu nổi tịch mịch chen miệng vào: “Nữ chủ nhân, trong người phàm vẫn đều có người có thể học tập Vu hung thuật thượng cổ lưu truyền xuống. Đồng dạng pháp quyết cùng thủ đoạn, có người có thể dùng được, có người lại dùng không được.”

“Ngươi biết?”

“Ta bị đúc Thành lò luyện đan thời gian rất dài rồi, trước sau đi theo hai đời chủ nhân, mưa dầm thấm đất cũng biết một chút.” Con cọp trên lò luyện đan duỗi lưng một cái, “Điều này liên quan đến một bí văn. Vu hung thuật là kỳ thuật thượng cổ do Man tộc sử dụng, thứ kia hiệu dụng với hung quỷ thần quái, lúc đó người tu tiên trong nhân tộc còn chưa quật khởi, vì vậy lúc ấy hai đại phái Vu hung thuật cùng thần thông yêu quái dùng là hoàn toàn không giống nhau. Điều kiện sử dụng vô cùng hà khắc. Thần bút ‘ Kinh Phong Vũ ’ trong tay ngài, cũng là bảo vật lúc Man tộc tế thiên sử dụng.”

Nàng bất chợt hiểu ra: “Khó trách ta cảm giác, cảm thấy cõi đời này chỉ tồn tại linh lực, yêu lực đem ra sử dụng thần thông, quá không hợp lý. Thì ra là còn có Vu hung thuật của Man tộc mai một ở trong lịch sử.”

“Không sai. Sau khi máu Man tộc tinh khiết bị diệt tộc, huyết mạch thế nhưng không bị diệt Tuyệt. Man tộc cùng nhân loại dáng ngoài giống nhau, cũng cùng loài người sinh hạ rất nhiều đời sau. Những thứ đời sau này mặc dù so với Man tộc có vẻ cực kỳ nhỏ yếu, nhưng trong máu cuối cùng có chứa một chút sức mạnh của Man tộc. Mà Vu hung thuật của Man tộc luôn luôn kỳ lạ, trừ phi là mượn bảo vật như Kinh Phong Vũ vậy, nếu không chỉ có hậu duệ Man tộc mới có thể dùng được. Sợ rằng trong thân thể bà Cốt này cũng có huyết thống Man tộc, mặc dù huyết mạch pha tạp rất mỏng manh, nhưng rốt cuộc vẫn có thể kích phát ra mấy Vu hung thuật vô dụng. Hắc hắc, ta biết đến cũng chỉ có như vậy.”

Ninh Tiểu Nhàn khinh bỉ nó: “. . . . . . Ngươi chính là  nửa thùng nước!” Nếu như Trường Thiên thức tỉnh. Nhất định có thể đem từ đầu chí cuối việc này nói cho nàng nghe, sẽ không để lại nhiều nghi vấn như vậy.

Trong ánh mắt Bà cốt mang theo hai phần ngạc nhiên. Hiển nhiên hôm nay mới biết được thân thể của mình có chảy huyết mạch có cái gì Man tộc thượng cổ. Ninh Tiểu Nhàn nhìn bà ta một cái nói: “Trấn trưởng và ngươi cấu kết lẫn nhau, là tính toán từ nơi ngươi nhận được chỗ tốt gì ?”

Bà cốt Tử hắc hắc nói: “Ta hứa cho hắn một viên Duyên Thọ Đan, nên cái gì hắn cũng chịu làm. Có điều hắn không hiểu được sau khi ta dùng Chậu Tụ Bảo chế ra một viên sẽ phải chạy về Kính Hải vương phủ, khoản sổ sách này nhất định là quỵt.”

Hai người phàm mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được. Ninh Tiểu Nhàn cười nhạt: “Mạng ngươi không còn bao lâu nên mới ra hạ sách này, ta có thể thông cảm. Duyên Thọ Đan là mình ngươi kiếm được, cũng do ngươi sở hữu tất cả.” Không nghĩ tới còn có chuyện tốt bực này, trên mặt bà cốt lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, song ngay sau đó đã nghe cô gái trước mặt này nói, “Chỉ có điều hai mươi năm tuổi thọ mà ngươi kéo dài ra thêm, phải vượt qua ở trong song sắt.”

Không đợi bà hiểu rõ đây là chuyện gì xảy ra, Ninh Tiểu Nhàn hướng ngoài cửa sổ liếc mắt một cái, đột nhiên nói: “Bên ngoài có người tới. Ba người, hơn nữa là leo tường tiến vào, không có thiện ý.”

Bà cốt nhất thời sắc mặt xám ngoét, đau khổ cầu khẩn nói: “Tiên, tiên cô, sợ là người của Kính Hải vương phủ đến tìm ta. Ngài cứu ta một lần đi!”

Lúc bà nhận ra Ninh Tiểu Nhàn có thân phận người tu tiên, cũng không có ăn nói khép nép như vậy. Có thể thấy được thủ đoạn của Kính Hải vương phủ trừng trị phản đồ, hẳn hết sức làm người ta e ngại.

Ninh Tiểu Nhàn lại có mấy phần buồn bực. Đám người này không tới sớm không tới trể, hết lần này tới lần khác vừa lúc thời điểm nàng bắt được bà cốt, thu hồi Chậu Tụ Bảo lại chạy tới. Thế cục lập tức trở nên hết sức buồn cười, nàng lại phải biến tướng mà thay nữ nhân này giả thần giả quỷ chống cự công kích đến từ Kính Hải vương phủ .

Nàng là người có tính tình quyết đoán, chỉ hừ lạnh một tiếng, liền hướng đầu vai Bà cốt vỗ, đem bà ta dẫn vào Thần Ma ngục.

Nàng cũng không muốn làm vũ khí để cho người khác tùy tiện sử dụng, bình thường mà nói thời điểm khi nàng nghĩ chơi biến mất, trên thế giới này thật đúng là không có mấy người tìm được nàng. Cho nên ba người leo tường tiến vào lục soát cả tòa phòng ốc, lại phát hiện nơi này căn bản đến cái bóng ma cũng không có.

Ba người này áo bào chất lượng hoàn mỹ, khí chất cũng khác thường nhân. Lúc này Ninh Tiểu Nhàn đang sống ở trong Thần Ma ngục, thông qua ma nhãn của Trường Thiên thấy diện mạo ba người này, phát hiện bọn họ đều là tu sĩ loài người, về phần có phải có thể sử dụng Vu hung thuật hay không thì nhìn chưa ra. Nàng đoán có thể được phái ra đuổi theo Bà cốt, cũng nên có có chút tài năng. Bởi vậy có thể thấy được, Kính Hải vương phủ đối với trốn nô như bà cốt rất xem nặng, nên phái tu sĩ đi tìm.

Chỗ ở Bà cốt không lớn, mấy người này qua lại mấy lần cũng lật tìm xong, một người trong đó trầm giọng nói: “Kỳ quái, người trong trấn rõ ràng nói lão chủ chứa này đến buổi tối sẽ không ra cửa, hiện tại làm sao không ở nhà?”

Một người nhìn như người cầm đầu, tỉnh táo nói: “Trước mặc kệ bà ta. Các ngươi đến trong phòng đi tìm một cái chén lớn màu xanh, dọc theo thân chén vẽ một con quái ngư có chân. Chủ nhân nhắn nhủ, có thể giết chết lão chủ chứa tại chỗ, nhưng cái chén to này nhất định phải mang về!”

“Rốt cuộc cái chén to này là cái bảo bối gì, đáng giá để huynh đệ chúng ta ba người đồng thời xuất động tới đuổi theo người phàm này?” Người nói lời này, trong giọng nói mang theo vài phần khinh miệt, hiển nhiên đối với việc chủ thượng phái mấy người họ để đối phó người phàm có chút ít bất mãn.

Người cầm đầu nọ cười lạnh nói: “Không nên hỏi thì đừng hỏi nhiều, ngươi quên tính tình chủ nhân chúng ta sao? Hắn trở về lần này phát hiện bảo vật bị trộm, liền giận dữ, đã sai người tra tấn mười mấy người ở, nếu không phải băn khoăn gần là ngày sinh của lão tổ tông, nhất định xử chết bọn họ.”

Còn lại hai người đánh rùng mình, đều không dám lên tiếng, chỉ đành phải đàng hoàng mà ở trong phòng lục soát.

Dĩ nhiên, bọn họ cái gì cũng lục soát không đước. Người cầm đầu nọ trầm ngâm nói: “Mấy tiểu quỷ ở đầu trấn nói, bà cốt cùng trưởng Trấn thông đồng ở chung một chỗ, lúc này có lẽ đang ở nhà hắn?”

Tên còn lại tiếp lời cười nói: “Cực kỳ có thể! Ta nghe nói nữ nhân này lúc ở trong phủ cũng câu tam đáp tứ, có lẽ mèo con tại bên ngoài cũng tránh không được trộm tanh, chẳng qua là chạy đến trong trấn người phàm trộm hán tử, ánh mắt không khỏi quá kém.”

Ba người thương nghị một chút, đều rời đi chỗ này, đi tìm trưởng Trấn.

Bọn họ mới rời đi không lâu, Ninh Tiểu Nhàn liền từ trong Thần Ma ngục đi ra ngoài, thuận tay đem ma nhãn đặt ở trên Đa Bảo các mang về trước ngực. Nàng không phải là xử lý không được mấy người này, chẳng qua là cảm thấy không cần thiết, thứ nhất nàng không muốn xử lý bà cốt để gặp phải phiền toái, thứ hai chuyến này nàng đi ra ngoài chính vì đến Kính Hải vương phủ chúc thọ, ở trên đường xử lý gia phó người ta trước thì coi là chuyện gì? Rồi hãy nói nhìn dáng dấp mấy người này tìm không được bà cốt, cũng không có ý định bỏ qua cho trưởng Trấn rồi, coi như giúp nàng thuận tay xử lý tốt tên ngu này.

Về phần Chậu Tụ Bảo nha, hắc hắc, nàng cũng không phải họ Lôi, bảo vật đã vào tay, nàng không tính toán để vật quy nguyên chủ.

Chuyện nơi đây xong, nàng thản nhiên trở về khách sạn ngủ lại, một đêm này cũng an ổn đi qua.

Sáng sớm ngày thứ hai, ngay từ lúc mặt trời mọc lên, một tin tức nặng cân truyền khắp trấn nhỏ: đêm qua vợ chồng trưởng Trấn chết bất đắc kỳ tử trong nhà, nguyên nhân cái chết là cổ bị bẻ gãy. Sau lại có người đến trong nhà bà cốt tìm nàng, phát hiện nàng cũng biến mất. Ninh Tiểu Nhàn có thể đoán được, ba người của Kính Hải vương phủ phái ra kia, chỉ sợ là ban đêm mò tới trong nhà trưởng Trấn vẫn tìm không được tung tích bà cốt, tra hỏi trưởng Trấn cũng không có được đầu mối hữu dụng, lúc này mới tức giận mà giết người. Đáng tiếc chính là đời này bọn họ tìm khắp nơi cũng không tìm được bản thân bà cốt.

Bản chất lời đồn chính là ba người thành Hổ, cho nên đến trước giữa trưa, lời đồn này thăng cấp biến thành”Bà cốt giết chết vợ chồng trưởng Trấn, rồi sau đó biến mất” .

Đa số cư dân nghe nói tin tức kia đều lo lắng, bởi vì trưởng Trấn chết là chuyện nhỏ, nhưng không có bà cốt, một tháng sau ai tới cầu mưa? Không có nước mưa, Thu hạn gian nan này lại muốn chết bao nhiêu người? Dĩ nhiên, có ít người đối với lần này cũng không quan tâm. Thời điểm Ninh Tiểu Nhàn thu thập hành trang đi ra khách sạn, đã thấy đám người A Mao uốn tại góc tường, ánh mắt cực nóng mà nhìn nàng, trên mặt lại tràn ngập cảm kích.

Chương 528 Thành Đô Linh

Nàng sớm thấy kỳ quái, sau đó bỗng nhiên hiểu, thì ra đám tiểu quỷ này cho là nàng giết hai người Trưởng trấn và bà cốt. Thế nhưng, trừ phi nàng nhúng tay, nếu không người của Kính Hải vương phủ cũng sẽ không tìm tới Trưởng trấn, từ góc độ này mà nói thật sự là nàng đã gián tiếp thay đám hài tử này báo thù.

Ngày hôm nay vẫn là ngày không mây. Nhưng khi nàng ngồi Thất tử bay lượn hướng phía chân trời , lại nhạy cảm cảm giác được hướng gió biến chuyển.

Gió Đông Bắc rốt cục sắp đến. Theo nó cùng nhau đến đây, còn có hơi nước không ôn hòa đến từ biển Kính Hải, Đại hạn hai trăm năm mới gặp một lần rất nhanh sẽ kết thúc.

Ninh Tiểu Nhàn đoán c cũng không sai. Bởi vì Thất tử lại bay về phía trước chín trăm dặm, nàng rốt cục thấy được mây đen dày đặc, mưa to giàn giụa, cùng với người phàm cực vui sướng đắm chìm trong mưa.

Nơi này, đã tiến vào phạm vi quản hạt của Kính Hải vương phủ . Mà mây đen cùng mưa to cũng rất mau sẽ lan tràn đến tất cả những nơi thiếu nước.

#####

Địa vực Kính Hải vương phủ  thống trị thật là bát ngát, Thất Tử không nhanh không chậm mà bay chừng mấy ngày, lúc này mới tới đích.

Vị trí Kính Hải, ở trung bộ Nam Chiêm Bộ Châu thì gần phía Tây, cách Trung Châu phồn thịnh thấy xa, thật ra thì đã không tính là quá xa, cho nên khu duyên hải cũng hiện ra phồn hoa hiếm thấy so với lúc nàng đi về phía tây, càng là gần biển, gần hồ sông, khu làng xóm loài người lại càng là khổng lồ, trong những thành thị dọc đường, có ít nhất ba cái đạt đến kích thước sáu mươi vạn người trở lên, có một thành thậm chí nhân khẩu vượt qua trăm vạn. Loại thành thị này, mỗi ngày sản xuất, cuộc sống, cung cấp tiêu hao, cũng là một con số làm người ta tặc lưỡi.

Mà một khi thiếu nước, mang đến tai hoạ ngầm cũng là so với thành thị bình thường lớn hơn nữa. Nàng mới vừa đi ngang qua mấy châu này, địa thế đều rất bằng phẳng, phía trước chính là đồng bằng phù sa biển sông tiếp giáp, thổ địa phì nhiêu mà giàu có, cho nên nàng ở trên trời mắt nhìn xuống. Tùy ý có thể thấy được ngàn khoảnh ruộng tốt. Không ngờ đất đai nơi này cũng là một mảnh xanh đậm, ở nơi không có những Tiên phái yêu Tông khác quản hạt, xem ra cuộc sống người phàm càng muốn thích ý nhiều lắm.

Bên trên bình nguyên. Le que mấy chỗ núi cao cùng khe sâu mười phần dễ làm người khác chú ý, cho nên nàng ở trong hạp cốc thấy được đê đập khí thế rộng rãi. Thật sự rất khó che dấu kinh ngạc của mình. Những thứ đê đập này toàn bộ vật liệu lấy ngay tại chỗ, dùng đá nham thạch to lớn màu đen đặc biệt của cắt khối xây nên nên, bên trong đập chắn sóng lòng hồ lăn tăn, bên ngoài đập chắn, nước chảy thẳng xuống dưới, nước bắn tung tóe, cho dù từ trên không trung thoạt nhìn cũng đặc biệt dễ làm người khác thấy được.

Đây cũng là lần đầu tiên nàng ở thế giới này thấy nhân công sửa chữa và chế tạo phương tiện thuỷ lợi. Mấy chỗ đập chắn nước xây dựng ở nơi khẩn yếu thượng du sông lớn, bình thường có thể điều tiết nạn lũ lụt, giảm bớt tổn hại của nước sông lớn đối với đất đai cùng thành thị, tới lúc này, thì thành lợi khí trữ nước tụ nước. Ở mấy tháng hạn hán đã lâu. Đồng ruộng tưới tiêu toàn dựa vào nó.

Loại này công trình thuỷ lợi công cộng cỡ lớn này, tuyệt đối không thể có thể do cá nhân hoàn thành, cho nên tất nhiên là thủ bút của Kính Hải vương phủ. Người phàm mặc dù hèn mọn, cũng là căn cơ của kiến trúc thượng tầng giới Tu Tiên, người phàm giao nộp tiến cống Tiên Ngân, chèo chống phần lớn lượng chi tiêu của Tiên phái và yêu Tông. Song điểm này, cũng không phải tất cả mọi người có thể ý thức được. Bất kể ước nguyện ban đầu của Kính Hải vương phủ là cái gì, có thể vì người phàm hao phí tinh lực sửa chữa và chế tạo công trình to lớn như vậy, ánh mắt Kính Hải vương này là kỳ nhân, mưu lược cùng tâm kế đều đáng giá nàng khâm phục.

Chớ nói chi là nàng đã trải qua mấy trấn nhỏ . Còn chứng kiến nha môn cùng phú thương sảng khoái bố thí đối với người nghèo và dân chạy nạn. Thời tiết đại hạn, cuộc sống cư dân hương trấn có thể so với người trong thành thị khổ sở rất nhiều, Kính Hải vương phủ lại phái người xuống nông thôn giúp nạn thiên tai. Mặc dù chỉ là mấy chén nước cơm, vài món y phục vải bông, mấy cái thuyền vỡ, người được phái đưa những đồ này đều là vẻ mặt “Ta, tới đưa đồ ăn” vẻ mặt cần ăn đòn, nhưng thời điểm đói bụng sắp chết mà có cơm ăn, thời điểm lạnh muốn chết có áo mặc, thời điểm trôi giạt khắp nơi có mui thuyền ở, đó mới gọi là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, có thể làm người cảm động đến rơi nước mắt.

Thấy hết thảy mọi thứ. Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn ngược lại dâng lên nhàn nhạt nghi ngờ.

“Tim con người đều làm bằng thịt ” những lời này, cũng không áp dụng cho thế giới này. Bởi vì chủng tộc ngăn cách. Thực tế thượng vị giả nơi này lãnh khốc, không nói đến người khác. Ngay cả những người nàng biết như Trường Thiên, Âm Cửu U hoặc là Mịch La, đối với phàm nhân cũng sẽ không có nửa điểm thương hại, hơn nữa đều không che dấu loại lạnh lùng này. Mà hành động này của Kính Hải vương, là từ bi thật sự hay còn có mục đích khác đây?

Đang nghĩ ngợi, thì chủ thành dưới sự quản lý của Kính Hải vương—— thành Đô Linh đã ở trong tầm mắt. Cái thành phố này giống như mấy thành trước, tọa lạc ở bên trên bình nguyên khổng lồ, cách biển rất gần, cơ hồ đứng ở trên cổng thành là có thể thấy con sông nơi xa chảy vào cửa biển, nơi đó bị nước chảy xiết  cắt Thành vô số đảo cát lớn nhỏ, có cảnh tượng bách điểu nhẹ nhàng, nhất phái phì nhiêu xinh đẹp.

Vì biểu hiện kính ý đối với chính phủ địa phương, bình thường lúc người tu tiên tiến vào thành trì cỡ lớn cũng sẽ thu hồi pháp khí phi hành, đi bộ tiến vào, nàng cũng không ngoại lệ. Thực thân Thất tử cao lớn cơ hồ chính là giấy thông hành, thời điểm thủ vệ cửa thành gặp nàng, trên mặt đều mang vẻ tôn kính. Mỗi ngày người tu tiên ra vào cửa thành rất nhiều, những thứ thủ vệ này đã sớm luyện ra hoả nhãn kim tinh.

Nàng tới sớm, cách ngày sinh lão thái quân còn có vài ngày. Ninh Tiểu Nhàn cũng không gấp gáp đến trong phủ tiếp kiến, mà là trước chọn lấy khách sạn ở, thong thả tắm giặt nước nóng, mới đưa chúng ẩn vệ từ trong Thần Ma ngục thả ra. Mọi người dọc theo con đường này căn bản đều ở trong ngục giết thời gian, sớm chịu hết nỗi rồi, ở thời gian nàng nghỉ ngơi liền biến thành chim thú tản ra, rất nhanh chui vào trong đám người mãnh liệt ngoài phòng, biến mất không thấy gì nữa. Giữa các Ẩn vệ tự có phương pháp liên lạc, nếu Ninh Tiểu Nhàn gọi về, bọn họ cũng có thể chạy tới trước tiên.

Thất tử và Thanh Loan hai loài chim bay cực khổ một đường, hôm nay mới tới nơi, nàng cũng không nên ngăn cản , vợ chồng son người ta tay trong tay đi dạo phố, cho nên lúc Ninh Tiểu Nhàn ra cửa, bên cạnh chỉ dẫn theo Cưu Ma, trong tay áo khép lại một yêu quái khác, căn bản vô dục vô cầu Vô Diện.

Tẩy đi một thân phong trần, nàng mới rảnh mà cẩn thận chu đáo đi nhìn cái thành phố này. Đại khái nguyên nhân là xây ở ven biển, đa số phòng ốc cũng không cao lớn lắm, nhưng màu sắc tường ngoài có chút tươi đẹp. Phòng ốc người bình thường dùng nhiều gỗ tròn đường kính thật nhỏ làm vật liệu xây dựng, tài liệu làm nóc nhà thì dùng lá cây cọ đặc biệt ở bờ biển thay thế cỏ tranh ép chặt. Nhưng là gió biển tính ăn mòn cực mạnh, cho nên chỗ ở của nhà giàu có quyết không để cho chất gỗ lỏa lồ, mà là dùng vôi, đất sét cùng cát nhuyễn làm lên tường ngoài phòng hộ, cũng là tài liệu lấy ngay tại chỗ.

Trong thành này có vô số tường ngoài cùng mái hiên tiểu lâu, đều ở dưới ánh mặt trời lóng lánh phát sáng nhàn nhạt, nàng nhất thời tò mò ngang nhiên xông qua nhìn, mới phát hiện đây đại khái là vỏ sò trong biển nghiền nát rồi trộn lẫn vào trong tường mới mang màu sắc này.

Thành Đô Linh có vài con sông nhỏ nhợt nhạt, vì vậy cầu nhỏ hình dáng phong cách khác nhau đều có vài tòa, từ mặt cầu cho đến đường cái, kiến trúc đặc biệt san sát nối tiếp nhau, ánh sáng mùa thu cũng như tỏa hương thơm. Đoạn đường nàng và Cưu Ma đi tới, nhìn thấy đều là phồn vinh ngựa xe như nước. Cái đó và Nham Thành sôi nổi năm xưa nàng chứng kiến không giống nhau, cái loại phù hoa kia không có căn cơ, tựa hồ gió lớn thổi sẽ biến mất, mà Thành Đô Linh giàu có và đông đúc, đi từ đàng xa nhìn cũng có thể trông thấy bầu trời thành thị như có mây tía nhàn nhạt bay lên, đọng lại mà không tán, có thể thấy được người ở đây an lòng, sản vật phì nhiêu, chân chính có nền tảng, có bằng chứng phong thủy tốt , cơ nghiệp như vậy, cũng mới có thể lâu dài.

Cưu Ma thấy nàng một đường hết nhìn đông tới nhìn tây, không nhịn được hỏi: “Chúng ta muốn đi đâu đây?”

Ninh Tiểu Nhàn nhún vai: “Không biết a.”

“Không biết?” Lúc này đáp cũng quá không chịu trách nhiệm rồi.

Ninh Tiểu Nhàn cười dài nói: “Đi dạo chơi hẳn là thiên tính của nữ tử đúng không? Dù sao hôm nay trong lúc rãnh rỗi, liền đi lại khắp nơi thôi, chẳng lẽ không thú vị?” Thấy Cưu Ma không nói lời nào, thần sắc trong mắt đều không đồng ý, lúc này mới nhớ tới: đúng rồi, yêu quái bao gồm Cưu Ma ở bên trong Ẩn Lưu, từ trước rời đi núi Ba Xà cũng là qua lại vội vã, chỉ sợ lầm đường về nhận nhiều đau đớn, không cần thiết có bao nhiêu thời gian có thể lãng phí ở bên ngoài nhàn nhã đi chơi chọn mua vật phẩm.

“Đi thôi.” Nàng lôi kéo Cưu Ma một đường đi dạo, cũng không nhiều lời.

Phố thợ may trong thành đều thích ở dưới chiêu bài treo một cuốn vải vóc màu sắc rực rỡ, vô cùng dễ dàng phân biệt. Các nàng đi vào cửa hàng, nhìn thấy nơi đây bán ra y trang quả nhiên tương tự cùng phong cách các cô gái mặc đi đầy đường, màu sắc dùng tươi đẹp thanh thoát làm chủ, đỏ tươi, vàng chanh, tím đậm các loại thành một con đường riêng, thoạt nhìn vừa nhiệt tình lại không bị cản trở, không giống địa khu Trung Châu hàm súc ôn nhã.

Hai người bọn họ thoạt nhìn cũng là còn trẻ tướng mạo đẹp, chính là khách nhân lão bản cửa hàng may thích nhất, mỗi khi đi vào một nhà cửa hàng, Cưu Ma cảm giác mình càng thêm cứng ngắc khi người phàm thao thao bất tuyệt. Dĩ vãng nếu có người dám ở bên tai nàng om sòm như vậy, sợ rằng đã sớm bị nàng rút ra hai roi đánh thành thịt vụn, thế nhưng nhìn vẻ mặt Ninh Tiểu Nhàn cười hì hì, không có nửa điểm không kiên nhẫn, nàng cũng chỉ cố gắng ức chế tính tình của mình, cho đến khi Ninh Tiểu Nhàn đem một đống y phục ướm trên người nàng khoa tay múa chân, nàng mới kinh ngạc nói: “Đây là cho ta?”

“Không sai, nhanh đi đổi lấy thử một chút.” Ninh Tiểu Nhàn không nói lời gì, đem nàng đẩy vào phòng thử áo.

Y phục người phàm mặc vào phiền toái như vậy! Nhiều như vậy cúc áo vướng chân, nhiều dây đeo như vậy, tay nàng có thể điều chế ra thuốc độc tinh tế nhất, nhưng mặc không tốt những thứ quần áo nhẹ mỏng này! Cưu Ma lòng không cam, tình không nguyện mà đổi lại bộ đồ mới, qua thật lâu mới nghiêm mặt đi ra.

“Wow, vô cùng đáng yêu! Quả nhiên là mặt mũi Thiên Sứ dáng người ma quỷ.” Ninh Tiểu Nhàn hô nhỏ một tiếng, lão bản bên ngoài cùng nữ khách ở cửa nhìn, người người đều vỗ tay. Thì ra vô luận là xiêm y Tuyết sa mỏng, hay là quần áo thiếu nữ ngắn xinh đẹp, cũng nổi bật lên nàng mắt ngọc mày ngài, bộ ngực lớn eo nhỏ, cùng mỹ nhân dịu dàng người đương thời thích hoàn toàn bất đồng, lại phối hợp một bộ mặt trẻ xinh đẹp, lại có một mỹ cảm xa cách nhưng cũng vô cùng dụ hoặc.

Nhà cửa hàng may này cũng là mời người dùng Ngưng Băng phù chế ra một mặt kính bằng băng, cho nữ khách dùng soi gương lúc thử đồ. Người dựa vào y trang, Phật dựa vào kim trang, lúc Cưu Ma thấy của mình, cũng là cả kinh giật mình. Ninh Tiểu Nhàn đứng ở bên người nàng, đắc chí nói: ” Ánh mắt ta quả nhiên tốt, chọn y phục thật vừa người. Aha, cũng chỉ có thân thể của ngươi, mới có thể đem những thứ này y phục mặc ra hiệu quả tươi đẹp như vậy. Lão bản, đóng gói tất cả đi.”

Cưu Ma tất nhiên không hiểu được”Thiên Sứ” cùng”Ma quỷ” là vật gì. Nàng bình thường mặc quần áo cũng là pháp bảo bổn mạng Phượng Vũ hóa thành, nơi nào cần mặc quần áo phàm nhân bực này? Nhưng mà lúc nàng nhìn đến mình trong kính cũng nhịn không được giật mình một trận, trong đầu đột nhiên hiện lên một khuôn mặt đông cứng không chút thay đổi, không hiểu được hắn thấy bộ dạng ăn diện này của mình, sẽ có phản ứng gì?

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion8 Comments

  1. Cũng k có gì gay gấn chỉ có chút vui vẻ khi TN và Cưu ma đi chơi chợ th.nhưng cchương này nhẹ nhàng ấm áp.có chút đáng yêu. ;05
    Cảm ơn eedito

  2. Ôi. Vậy mà Ninh Tiểu Nhàn lại tha cho bà cốt một mạng, lại chỉ nhốt bả trong Thần Ma ngục. Người của Kính Hải vương có vẻ thần bí ghê. Cuộc sống nơi đây có vẻ phồn hoa, có điều không biết bên trong thế nào. Cưu Ma lúc này để ý tới Đồ Tẫn dữ, mặc trang phục đẹp cũng nghĩ tới cảm nhận của hắn ta, coi bộ đôi oan gia này thành rồi nha.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  3. Trưởng trấn chết là đúng rồi vì viên duyên thọ đan mà cấu kết với bà Cốt làm cho bao dân nghèo phải lâm vào cảnh tan cửa nát nhà. Tiểu Nhàn cứ thế có thêm một bảo bối mà không cần tốn sức. Cưu ma vốn đã có thân hình đẹp do không để ý đến ăn mặc nên vẻ đẹp không được phơi bày hết qua tay Tiểu Nhàn thì sẽ thay đổi 180 độ.

  4. Không nghĩ là TN lại cứu bà cốt này đấy. Cứu bả làm gì không biết. Dù sao cũng chẳng được tích sự gì mà. Lần này đến sớm hơn dự kiến nên TN và đám yêu quái ẩn lưu có thời gian nghỉ ngơi vui vẻ rồi. Cưu ma mặc dù không tình nguyện lắm nhưng theo TN khám phá cái thế giới phàm nhân cũng hay chứ.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  5. Tiểu Phương Nhi

    lâu nghe rồi mới thấy cufng kì nga ;97 ;86 ;86 sự xuất hiện ” nửa thùng nước” haha
    Cưu Ma xinh nghe nhá hí hí ;08 ;08 ;08 Đồ Tẫn mà thấy chắc chảy máu mũi mất ;89 ;89 ;89 ;89 ;89 hahahahahahah

  6. Hai chương này khá là nhẹ nhàng, thích đẹp vẫn là bản tính của phụ nữ mọi thời đại thôi hì hì
    Cặp đôi oan gia CM ĐT mãi không thành hic, cứ như thất tử vs thanh loan cho nhanh, đến khi con thất tử lớn qá chắc CM vs ĐT ms thành mất ;94
    Cảm ơn các babh editor nhé.

  7. Junchunchi
    Thì ra chủ nhân của bà Cốt này là Điển Thanh Nhạc, Đại Ty Thừa của Kính Hải Vương phủ.
    Bà Cốt này thì ra người có chút huyết thống của Man tộc nên có thể sử dụng được Vu Hung Thuật.
    Người của Kính Hải Vương phủ đến tìm bà Cốt, lúc này bà mới thỉnh cầu Ninh Tiểu Nhàn cứu giúp, lúc biết Ninh Tiểu Nhàn là Tiên nhân cũng không xem ra gì, vậy chắc thủ đoạn của Kính Hải Vương phủ ghê lắm đây.
    Hi vọng bà Cốt này có hữu dụng khi Ninh Tiểu Nhàn bước vào Kính Hải Vương phủ.
    Cưu Ma mặc đồ mới, soi gương thấy mình trong đầu lại nghĩ tới gương mặt lạnh như băng của Đồ Tẫn không biết hắn biểu cảm như thế nào khi nhìn thấy mình haha 2 người này kết nhau rồi

  8. Ninh tiểu nhàn đẫ đến khu vực kính hải vương quản lý rồi , bà cốt và trưởng chấn đã bị xử lý rồi , cuu ma lần đầu tiên đi dạo cùng với ninh tiểu nhàn như vậy , mà cưu ma nhớ đồ tẫn rồi , thanh loan và thấy tử đã thành đôi rồi , đồ tẫn và cưu ma có thành đôi nữa thì đẹp

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close