Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 517+518

10

Chương 517 : Thần Du Thái Hư

Edit: Man Hue

Beta: Tiểu Tuyền

“Đến đây đi, ta dạy cho ngươi.” Nàng từ nơi người hầu lấy một bình nước tương, thả vài giọt vào bên trong trái cây, sau đó lấy thìa bạc đem thịt quả nghiền nát, quấy đều , đưa trả lại cho hắn, “Ăn đi.”

Bị nàng nhào quấy như vậy , thịt quả đều biến thành hồ nhão, hơn nữa lại có màu nâu, màu sắc cùng hình dạng đều làm cho hắn suy tưởng đến thứ kia. Hoàng Phủ Minh mặt đầy hoài nghi mà nhìn về phía nàng, nữ nhân này sẽ không phải là tìm cách trêu đùa mình sao?  Chưa từng nghe qua bên trong trái cây còn có thể thêm đồ gia vị để ăn.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn xem ánh mắt của hắn, đã biết rõ tiểu gia hỏa này trong nội tâm đang suy nghĩ gì rồi, không khỏi cười nhạo nói: “Cô lậu quả văn, không chịu ăn liền ném đi đi.”

Bốn chữ này nghiêm trọng đã kích thích hắn, bởi vậy Hoàng Phủ tiểu thiếu gia lập tức bưng đĩa lên, dùng hào khí của tráng sĩ  múc một miếng nuốt xuống, lại múc một ngụm, ừ, hay  là nuốt. Hắn càng ăn, trên mặt thần sắc càng cổ quái, cuối cùng ngẩng đầu hỏi Ninh Tiểu Nhàn nói: “Hương vị đất đặc biệt, đây rốt cuộc là loại quả gì?” Thứ này quả nhiên kỳ quái, không có vị ngọt như trái cây bình thường, nhưng lại thuần hậu còn mang theo hương khí sữa đặc,  ăn nhiều hơn hai phần liền có thể thấy được điều đặc biệt đó.

“Ngạc Lê . Còn gọi là quả Bơ.” Nàng nhún vai, “Bản thân nó không có hương vị, nhưng sau khi bỏ thêm nước tương hoặc đường trắng , lập tức không sẽ giống với lúc trước. Nam hài tử hơn phân nửa không thích ngọt, cho nên ta bỏ thêm nước tương cho ngươi.” Trong rừng rậm Ba Xà sản xuất ra quả Bơ, nàng cũng không cảm thấy kỳ quái, quả trong chi Vương( vua của trái cây) này nguyên bản sinh trưởng tại khu vực nhiệt đới, thịt quả hàm lượng chất béo rất cao,đưa vô miệng liền tan, mùi vị hoàn toàn bất đồng với các loại trái cây khác, có chứa một chút vị thơm của bơ, nếu như thêm nước tương cùng ăn, còn có thể nếm ra mùi vị của cá hồi.

Đáng tiếc, không biết thế giới này có cá Hồi hay không?

Ngạc Lê mặc dù ngon, Hoàng Phủ Minh hai ba miếng đã ăn xong, trong miệng vừa mặn lại khát. Hắn nhìn quanh mọi nơi, phát hiện bên người nàng có chén rượu để đó,liền tranh thủ thời gian cầm lên muốn uống một ngụm. Ninh Tiểu Nhàn nhanh tay lẹ mắt. Chộp túm lấy ly: “Tiểu hài tử có thể uống rượu sao?”

“Này, ta dù gì cũng là tu sĩ rồi.”

“Tự đi lấy chén nước.”

Hoàng Phủ Minh không có quan tâm nàng, vuốt vuốt cằm nói: “Cái quả này thật mới lạ. Ta có thể mang hai cái về nhà không? Cho cha ta cùng lão tổ tông cũng nếm thử .”

Không nhìn ra tiểu tử này còn rất hiếu thuận. Nàng lên tiếng trêu chọc hắn nói: “Sao không để cho mẹ ngươi cũng nếm thử ?”

Hoàng Phủ Minh sắc mặt tối sầm: “Mẹ ta đã mất sớm.”

“Được rồi, ta lỡ lời rồi.” Ninh Tiểu Nhàn vuốt ve đỉnh đầu hắn. Tuy Trường Thiên muốn nàng cách tiểu tử này xa một chút. Nhưng mà trên người đứa nhỏ Hoàng Phủ Minh này , luôn luôn để cho nàng cảm thấy thương tâm, ” Thời gian bảo tồn Ngạc Lê không lâu, chỉ sợ ngươi mang về cũng hỏng mất. Nhưng ta có thể đem hạt giống nó cho ngươi. Nếu như đem nó trồng tại nơi nóng bức, nhiều mưa, ngược lại cũng có thể sinh trưởng.”

Hai mắt Hoàng Phủ Minh lập tức sáng lên: “Thật sao, ngươi có thể đem hạt giống hái đến cho ta?”

“Thật .” Chuyện này có khó khăn lắm đâu?

“Nhưng mà sáng sớm ngày mai, ta phải theo sư thúc phản hồi tông môn rồi.”

Được rồi, nàng đúng là tự khiêng đá đập phá chân mình.”Vậy ta đi lấy mang tới liền. Ngươi ở đây chờ ta.”

Đang khi nói chuyện, cách đó không xa có một cái bóng nho nhỏ nhích lại gần: “Hoàng Phủ ca ca, Hoàng Phủ ca ca, huyng đang ở nơi nào?” Bên ngoài cảnh ban đêm lờ mờ, nàng theo ánh sáng mà đi ra, trong khoảng thời gian ngắn thấy không rõ bóng người.

Sắc mặt Hoàng Phủ Minh lập tức trở nên cực đặc sắc, đột nhiên túm tay  Ninh Tiểu Nhàn, vội vàng nói: “Dẫn ta đi cùng, mau dẫn ta đi cùng!”

Ninh Tiểu Nhàn lặng lẽ cười cười, Hoàng Phủ Minh cảm thấy tay của nàng trắng nõn như cá bơi. Rốt cuộc cầm không được, thoáng một phát từ trong tay hắn trơn tuột đi ra. Nàng thậm chí hướng về tiểu nữ hài cách đó không xa cao giọng gọi: “Ở chỗ này!” Sau đó nàng hướng Hoàng Phủ Minh trừng mắt , thân thể đi về hướng bên ngoài vòng bảo hộ. Đầu mũi chân rơi xuống mặt đất.

Cung điện trong rừng là kiến trúc cực to lớn, bọn hắn hiện tại ở  độ cao cách mặt đất ít nhất có hơn mười trượng ( 40m ). Hoàng Phủ Minh ló đầu nhìn xuống, ở dưới đáy một mảnh đen kịt, ở đâu còn nửa cái bóng người nào?

Được Ninh Tiểu Nhàn gọi đến, Kim Mãn Nghiên cách xa mấy trượng lập tức chụp một cái, hai tay giữ chặt cánh tay hắn, vui vẻ nói: “Hoàng Phủ ca ca, thì ra huynh ở nơi này!” Lại nhìn chung quanh một chút nói.”Kỳ quái, vừa rồi tại đây còn giống như có người. Là ai kêu ta tới thế?”

“…” Hoàng Phủ Minh vô lực mặc kệ nàng lay động cánh tay của mình. Hồi tưởng lại ánh mắt tinh nghịch của Ninh Tiểu Nhàn lúc rời khỏi, tức giận đến sau răng hàm đều ngứa rồi. Nàng biết rất rõ ràng hắn chán ghét Kim Mãn Nghiên. Còn cố ý đem cái kẹo da trâu này kêu tới dính chặt chính mình!

Có điều nàng phải đi lấy hạt giống trở về giao cho mình đúng không?

Trên cánh tay của Hoàng Phủ Minh đang treo Kim Thị kẹo da trâu, bất đắc dĩ  trong hội trường đi dạo tầm vài vòng, đã chịu hơn nửa canh giờ om sòm, lúc này mới có một người hầu đi tới, cung kính hướng hắn hành lễ nói: “Ninh đại nhân có việc nên rời đi trước, đặc biệt lệnh ta đem cái này giao cho ngài.”

Hắn trình lên một cái túi nho nhỏ, bên trong không chỉ đựng hạt giống Ngạc Lê, còn có mấy hạt giống trái cây nhiệt đới khác, dùng tiểu nhãn hiệu ngăn cách.

Ngày mai mình sẽ phải đi rồi, nàng thật sự chẳng muốn tạm biệt sao? Trong lòng Hoàng Phủ Minh âm thầm thất vọng, trong miệng lại ho nhẹ một tiếng nói: “Ta cũng có một vật, muốn làm phiền ngươi chuyển giao cho Ninh đại nhân. Vật này rất quan trọng, đừng đánh mất.”

Người hầu này tất nhiên là đáp ứng.

************

Công việc trong tay Ninh Tiểu Nhàn tuy bận rộn, nhưng cũng tận lực mà hoãn lại, rút ra thời gian theo Trường Thiên, đa số thời gian hai người chỉ lẳng lặng ôm nhau, đều cảm thấy trong nội tâm hỉ nhạc yên bình.

Nhưng lúc cố tình níu giữ thì thời gian vẫn trôi qua vô cùng nhanh.

Ba ngày, đảo mắt đã đến.

Sáng sớm hôm nay, có trận tuyết nhỏ tới thăm, thời tiết càng thêm giá lạnh.

Đạp trên tuyết mới đi ra khỏi phòng ốc, nàng mới phát hiện bên ngoài chỗ ở mới, Hải Đường rủ xuống từng mảng lớn bỗng nhiên đã nở hoa rồi, biển hoa màu hồng nhạt đua nhau nở, dùng tư thế ôn nhu tạo ra vô biên tráng lệ, cơ hồ từ nơi này lan tràn đến sơn mạch cuối cùng, muốn đem bầu trời cũng nhuộm thành màu hồng nhạt.

Trường Thiên lẳng lặng nói: “Đây có lẽ là trận tuyết cuối cùng của mùa xuân năm nay đúng không? Tiểu Nhàn, vào đây.”

Nàng cười hì hì lên tiếng, tay lại nắm thật chặc thành quyền rủ xuống bên người, lúc này mới quay người tiến vào Thần Ma ngục. Trường Thiên ngồi ở  giường đá đen, đã bị Thần Ma ngục đổi trở lại cái ghế, chỉ có thể cho hắn một người ngồi.

“Trong này là tất cả thần thông thuật pháp thích hợp nàng học, trong vòng nửa năm không cho phép chậm trễ bài học.” Hắn đưa cho nàng một miếng ngọc giản, “Sau khi trở về, ta sẽ kiểm tra đấy.”

Nàng vểnh môi: “Biết rồi.” sắp chia lìa còn nghiêm khắc như vậy, những tình nhân khác không phải đều muốn ôm nhau nói lời tâm tình tâm sự lẫn nhau sao?

“Nàng tu luyện còn cần mượn nhờ sức mạnh của Hóa Yêu Tuyền, cho nên trong lúc bế quan ta không đóng tầng dưới chót của Thần Ma ngục.” Hắn suy nghĩ một chút nói, “Nhưng sau khi ta nhập định, thân thể như gỗ đá, nàng không thể đụng vào.” Thấy nàng hai mắt rưng rưng, liền nhịn không được ở trên trán nàng khẽ hôn một cái, cười nói, “Không phải chỉ xa nhau nửa năm thôi sao, sao lại có bộ dáng này? Đừng quên, chúng ta có ước hẹn, đến lúc đó…” Hắn cố ý ngậm miệng không nói, quả nhiên thấy nàng mắc cỡ đỏ bừng mặt.

Nàng chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên. Thật sự là không làm sẽ không phải chết a, hôm kia nàng đã uống nhầm thuốc gì, sao to gan như vậy, chắc lẽ thật sự là mùa xuân đến rồi hả?

Trường Thiên thấy vẻ u sầu trên mặt nàng  bị hòa tan, biết rõ thời cơ đã đến, liền đem quả Xuân Hoa Thu Thực nhét vào trong miệng nuốt vào, vuốt ve mái tóc dài của nàng nói: “Nha đầu, nàng nên đi ra ngoài rồi.” Dứt lời, thân thể dựa ra phía sau, chậm rãi nhắm mắt.

Hắn đã nhập định rồi sao? Không khác gì lúc ngủ a. Nàng đứng trong chốc lát, thấy hắn quả nhiên không tiếp tục phản ứng, giống như tượng đất,  khí tức đều đã không thể nghe thấy, lúc này mới hoạt động bước chân, chuẩn bị rời đi.

Đúng vào lúc này, dị tượng nổi lên.

Trong thất khiếu của Trường Thiên đột nhiên tràn ra kim quang nhàn nhạt, thản nhiên hợp thành một. Nàng trừng lớn hai mắt nhìn, trong kim quang ẩn hiện bóng dáng của hắn, hình dáng tướng mạo quần áo đều hiện, duy diệu duy tiếu, nhưng bóng người này lại không lớn hơn bàn tay .

Nàng lẩm bẩm nói: “Nguyên thần xuất khiếu?” Không phải nói nhập định sao, không phải nói Trói Long Tác có thể khóa lại nguyên thần của hắn sao? Sao nguyên thần của Trường Thiên lại có thể chạy ra? Lại nói đây là nàng lần thứ nhất chứng kiến nguyên thần của Trường Thiên, quả nhiên cùng người thật giống như đúc, chỉ là đầu rút nhỏ hơn mấy chục lần thôi, ngay cả nếp nhăn trên quần áo đều phục chế nguyên dạng. Một người uy nghiêm tuấn mỹ biến thành tay nhỏ, chân nhỏ, cả khuôn mặt nhỏ nhắn về sau chỉ còn lại đáng yêu, thật thần kỳ.

Nguyên thần của Trường Thiên nhìn  biểu lộ kinh ngạc trên mặt nàng, không nhịn được cười một tiếng, thò tay ở trên ót nàng khẽ vỗ, lập tức đem một đạo thần niệm đánh vào trong đầu của nàng  “Ta được cơ duyên, chính là mượn thiên đạo chi lực rời khỏi thế giới này, dùng Ngộ Đạo Cơ  đi khắp 3000 tiểu thế giới . Cũng nên đi rồi, nàng an tâm chờ ta trở lại là được.” Nhịn không được nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của nàng, Ninh Tiểu Nhàn chỉ cảm thấy trên mặt có một chút ấm áp vui vẻ , đang muốn cảm thụ một chút thì nguyên thần của Trường Thiên đã trọng hóa thành một luồng kim quang bay đi, lập tức chui vào bên trong thạch bích.

Hắn được thiên đạo dẫn dắt, lập tức bay về phía thế giới ngoại vực, đây là đại đạo chi lực, trên đời này đã không còn một vật , một không gian nào có thể ngăn trở nguyên thần của hắn, ngay cả Thần Ma ngục cũng không thể.

Biến hóa này quá mức đột nhiên, Ninh Tiểu Nhàn đứng tại chỗ ngẩn ngơ thật lâu, mới hiểu được là chuyện gì xảy ra, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trường Thiên bị vây ở chỗ này vài vạn năm rồi, dù cho có nàng tương trợ, cũng tìm không được Nam Minh Ly hỏa Kiếm đến chém ra Trói Long Tác, hôm nay dưới sự trợ giúp của Thiên Đạo chi lực, nguyên thần thoát ly thân thể ngao du 3000 thế giới, coi như là một loại giải thoát khác rồi. Nghĩ tới đây, nàng tức giận nắm chặt nắm đấm: cái Thiên Đạo chi lực này quá keo kiệt rồi, vội vã thúc người ra đi là chuyện gì xảy ra? Nếu có thể chờ hắn ngây ngốc thêm một thời gian ngắn, nguyên thần đi trước thu vào chân thân của Ba Xà là tốt rồi! Nếu có thể như thế, nàng còn cần đi tìm tung tích của cây kiếm kia sao? !

Mấy năm nay trôi qua như vậy, nàng cũng biết nói đạo lý với ông trời là vô dụng. Nguyên thần của Trường Thiên vừa đi, Thần Ma ngục to như vậy thoáng cái trở nên quạnh quẽ. Nàng thở dài một tiếng, quay người đi ra ngoài.

Từ giờ trở đi, lại phải sống một mình rồi.

Nàng duỗi duỗi cái lưng đang mỏi, kiên cường tỉnh lại đi, đem nỗi buồn ly biệt vứt qua một bên, bắt đầu vùi đầu vào vô cùng vô tận tạp vụ.

Đầu tiên,  nàng là quản sự mới bổ nhiệm, phòng nợ mới đem sổ sách đã kiểm tra xong giao đi lên,  đám sâu mọt sau lưng sẽ lộ ra nguyên hình.

Chương 518:  nửa năm

Thì ra tổng cộng có 67 người đã sa vào mạng lưới tham nhũng của Phi Lô, vụ án liên quan đến Kim Ngạch Cao đạt hơn bảy trăm vạn linh thạch. Sau khi báo lên cái số này, hai vị môn chủ đều kinh ngạc không thôi. Phải biết rằng, Ngoại Sự Đường mới thành lập và chỉ hoạt động có mấy tháng mà thôi, những người này lại có thể từ đó mưu lợi bất chính nhiều như vậy.

Có tuyến đường tình báo , Kinh Cức Đường từ chỗ ở của Phi Lô tìm ra hơn năm trăm vạn linh thạch, còn lại hơn một trăm vạn đã không cánh mà bay. Hai vị môn chủ đối với cách xử lý phạm nhân  như vậy chỉ có: lăng trì mà chết!

Ẩn Lưu vốn là tôn sùng pháp lệ cực hình, hiện tại tên gia hỏa này lại xúc động lợi ích căn bản của yêu tông, bởi vậy muốn răn đe có hiệu quả thì quyết định không thể xử lý nhẹ nhàng. Lăng trì là luật hình làm cho người biến sắc nhất, mà yêu quái sinh mệnh lực phổ biến tràn đầy, khác hẳn nhân loại, thịt trên người bị từng mảnh cắt xuống, không cần mấy ngày liền có thể phục hồi, bởi vậy đám người xui xẻo này bao gồm cả Phi Lô , trên mặt đất kêu thê thảm đau đớn suốt nửa tháng mới bị đao phủ một đao  chém đầu,  lại cho Đồ Tẫn thu hết thần hồn.

Nguyên thủ lĩnh Loan – Ngạc Khắc Đa, bởi vì lúc trước đã bị chém giết dưới đao của Tây Nhan, cho nên được chết một cách thống khoái. Lúc ấy vì mau chóng khống chế thế cục, môn chủ đã phát lệnh, thủ hạ của hắn đầu hàng giao vũ khí ra thì không giết, cho nên để xử lý chừng trăm người này cũng rất khó khăn. Nếu đưa bọn chúng thu vào trong Thần Ma Ngục, nhiều người sống không duyên cớ mất tích, thân bằng hảo hữu của những người này khó tránh khỏi sẽ chỉ trích.

Cuối cùng, trong hội trưởng lão có người đề nghị, dứt khoát đem những người này toàn bộ đều đưa vào sàn đấu Ám Võ.

Nói trắng ra là sàn Ám Võ là đánh hắc quyền của yêu chúng Ẩn Lưu.

Hắc Võ Trường một mực tồn tại dưới lòng đất bên trong Ẩn Lưu đang mạnh mẽ phát triển, mà Ẩn Lưu cao tầng đối với sự tồn tại của loại Hắc Võ Trường cũng tỏ thái độ mở một con mắt nhắm một con mắt, dù sao sinh hoạt trong núi thật sự đơn điệu nhàm chán, những yêu quái này dù sao cũng phải tìm nơi phát tiết  tinh lực thừa thải này, nếu không để bọn họ khắp nơi sinh sự thì càng làm cho người ta đau đầu.

Sau khi Hạc môn chủ tiếp quản đại vị , trải qua suy nghĩ, rõ ràng là thủ tiêu Hắc Võ Trường dưới lòng đất này chuyển thành Võ Trường  do phía chính phủ Ẩn Lưu mở, chính là là sàn vật Ám Võ, cũng cho phép chúng yêu quái tới nơi này đọ sức. Hơn nữa chiến thắng về sau, còn có thể đạt được pháp khí, linh đan cùng nhiều loại ban thưởng khác. Đối với người xem mà nói, tại đây cũng cho phép đặt cược chơi đoán số, nhưng bên chính phủ phải rút đi 20% lợi nhuận đoạt được.

Tuy nói ở đây không bàn sinh tử, chiến đấu tàn khốc, nhưng bởi vì đã có chính phủ bảo đảm, chỉ cần thắng được tiền là lấy được về tay, cho nên mỗi ngày số trận chiến đấu đều đông đúc. Sau khi vận hành hai tháng . Sàn vật Ám Võ thu nhập rõ ràng đạt đến 60 vạn linh thạch, số lượng nhiều như vậy đã vượt qua dự kiến của tất cả mọi người.

Đấu sĩ bên trong sàn vật Ám Võ, có một thân tự do hay đã chết mà nói. Loại thứ nhất là  kích động phấn chấn tới nơi này thi triển thân thủ kiếm linh thạch, loại thứ hai thì vì đủ loại nguyên nhân bị cưỡng chế đưa tới chỗ này bán mạng, ví dụ như bọn đồng đảng do Ngạc Khắc Đa dẫn đầu, bị ném đến đây đánh hắc quyền, đó cũng là cửu tử nhất sinh.

Nhưng phương pháp của hai vị môn chủ ngược lại không có vi phạm hứa hẹn, hơn nữa con đường này tuy đáng sợ, nhưng đánh thắng 50 trận là có thể kiếm lại tự do . Dù sao phía trước cũng có một đường sinh cơ, cho nên thân bằng hảo hữu của những người này đã không còn gì để nói được rồi.

Trường Thiên bế quan không lâu sau, Công Thâu Chiêu liền tới chào từ biệt . Hắn đi lâu như vậy , sự vụ của Thiên Kim Đường chắc hẳn chồng chất như núi, không thể không trở về, còn nữa hắn đã cầm trong tay mười vạn hồn lực tu sĩ đưa cho Đồ Tẫn, dùng lời nói trước đây của hắn mà nói “Giờ phút này cho dù bị Âm Cửu U bắt gặp, cùng lắm thì biến trở về thành một đám u hồn”, về phần hắn một mực nghiên cứu Tru Thần Lôi, lại thủy chung giữ rất kỹ.

Nhưng mà lúc Công Thâu Chiêu sắp đi, cũng kiểm tra bản thể Kim Chi Tinh của A Ly. Hắn là xảo khí tông sư, Ninh Tiểu Nhàn vốn định để cho hắn thử đem Kim Chi Tinh lấy ra. Công Thâu Chiêu nhìn hồi lâu, mới cười khổ nói: “Ta có thể lấy nó ra nhưng sẽ làm hư hao tinh khí của nó. Thi triển thuật này phải có chuyện nghiệp, chỉ sợ cần phải chủ của Canh Kim chi lực- Bạch Hổ Thần Quân tự mình đến làm. Lúc này mới có thể đảm bảo không sơ hở tý nào.”

Tuy nói Nam Minh Ly hỏa Kiếm còn không biết ở trong cái góc nào, nhưng đối với việc chặt đứt thần khí Trói Long Tác nàng không muốn có sơ hở . Cho nên trải qua thương nghị về sau, quyết định đợi sau khi Trường Thiên bế quan chấm dứt, lại mang A Ly đi tìm Bạch Hổ, khi đó, tiểu nha đầu này cũng có thể luyện ra phân thân rồi. Đồ Tẫn truyền cho nàng tâm pháp hồn tu đã càng ngày càng giảm, chỉ cần nàng có thể luyện ra phân thân là đủ.

Nửa tháng sau, sóng gió bên trong Ẩn Lưu dần dần quay về bình tĩnh. Hai vị môn chủ cũng là người tài ba, rất nhanh đem  Ẩn Lưu một lần nữa trở về quỹ đạo.

Trong khoảng thời gian này, Cưu Ma ngược lại không có việc gì, nàng trở về ngủ tại sân nhà lúc trước của nàng, chỉ là tại đây đã không hề có thị nữ tôi tớ canh giữ rồi. Cuộc sống của nàng lại yên tĩnh như thật lâu trước đây.

Ngày hôm nay, khi nàng đang từ trên người hai nữ yêu thu hồi roi, Đồ Tẫn từ trong rừng toát ra, cau mày nói: “Các nàng làm gì đắc tội ngươi rồi?”

Hai nữ yêu bị đánh đến hấp hối, trên vết roi bị cháy đen, giống như là bị hỏa thiêu qua, khỏi cần nói, lại là Cưu Ma dùng kỳ độc, chỉ là độc tính cũng không mãnh liệt. Nàng chỉ muốn cho hai người này chịu một ít hình phạt.

“Như thế nào, ngươi muốn ra mặt thay các nàng?” Cưu Ma hừ lạnh nói, “Hai con tiện nhân chết tiệt này, dám ở sau lưng chỉ trích ta!” hôm nay nàng đi ra ngoài, rõ ràng nghe thấy hai nữ yêu ở sau lưng cười nhạo nàng sa sút sau cuộc chiến môn chủ, lại nói đến cuộc chiến liên minh Tây Bắc , mọi thứ đều chọc đến chỗ đau của nàng.

Nàng đang chuẩn bị cho hai cái tiểu tiện nhân này bài học, Đồ Tẫn lại xuất hiện. Thằng này là vong hồn sau lưng hay sao, vì cái gì lại luôn xuất hiện ngay lúc nàng muốn đối phó người khác?

Đồ Tẫn thản nhiên liếc hai nữ yêu nói: “Trong tông không cho tranh đấu, nhưng hai người này cũng bị dạy dỗ rồi, hay là thôi đi?”

Cưu Ma nheo mắt lại nói: “Ngươi muốn che chở các nàng?”

Hắn thở dài, có chút bất đắc dĩ nói: “Ngươi còn muốn như thế nào?”

Kinh ngạc, người này cư nhiên lại biết thở dài, Cưu Ma ngẩn người, mới nói: “Cắt đi đầu lưỡi, các nàng liền có thể đi.”

Đồ Tẫn quay đầu nói với hai nữ yêu: “Nàng nói, các ngươi đã nghe được rồi. Chính mình động thủ hay là để nàng ra tay?”

Hai nữ yêu vốn cho là Đồ Tẫn muốn che chở các nàng, trong nội tâm đang cảm thấy may mắn, nào biết hắn hỏi như vậy, không khỏi sắc mặt trắng bệch. Bị cắt đầu lưỡi, ít thì nửa năm mới có thể dài ra một lần nữa, lúc này các nàng rốt cục nhớ lại Cưu Ma vốn tàn nhẫn, không khỏi hối hận đã trêu chọc nàng.

Nếu do nữ ma đầu này động thủ, không biết trong miệng mình còn thiếu mất linh kiện gì hay không, kết quả hai nàng rốt cục hung ác nhẫn tâm, chính mình động thủ.

Nhìn bóng lưng hai người này hốt hoảng mà đi , Cưu Ma mới cảm thấy trong bụng ấm ức tan biến, lạnh lùng nhìn Đồ Tẫn nói: ” Lần này ngươi đến lại có chuyện gì?”

Hắn tiến lên một bước, trầm giọng nói: “Ta muốn bế quan ba, bốn tháng rồi, ngày mai sẽ bắt đầu.”

“Ngươi muốn làm cái gì?” Cưu Ma vô ý thức mà hỏi thăm, sau đó ngẩn ngơ, tranh thủ thời gian đổi giọng, “Cái này đâu có liên quan gì tới ta ?”

“Mấy ngày hôm trước…” Hắn mới nói mấy chữ, phẫn nộ của Cưu Ma từ đáy lòng dâng lên, nhịn không được rút cây roi quất tới. Hắn không né không tránh, cái roi “bốp” một tiếng quất vào trên mặt hắn, lập tức sưng lên một mảnh.

Cưu Ma không ngờ hắn không chống cự roi này, trong nội tâm cũng không biết phải làm sao, đôi môi đỏ đóng mở vài cái, lại nói không ra lời.

Đồ Tẫn cũng mặc kệ vết thương trên mặt, đi tới đoạt được roi của nàng, sau đó cúi vào nàng bên tai nói: “Trút giận rồi?”

Cưu Ma vừa chạm hơi thở nóng hổi của hắn, thân thể không tự chủ được mềm nhũn, còn cứng miệng nói: “Ngươi thật to gan…”

“Từ lần đầu tiên trong cung điện bên trong rừng thấy được ngươi , ta liền muốn ngươi rồi.” Đồ Tẫn cách quần áo vuốt vuốt hai gò núi cao của nàng, “Đến chỗ ta, hay là ở chỗ của ngươi?”

Cưu Ma ngâm khẽ một tiếng, rốt cục không nói lời nào,  Đồ Tẫn đem nàng chặn ngang ôm lấy,  tung nhảy mấy cái liền biến mất ở trong rừng.

Hai ngày sau đó, Đồ Tẫn hướng Ninh Tiểu Nhàn xin phép nghỉ để bế quan tiêu hóa  mười vạn hồn lực của tu tiên giả. Nhiều hồn lực như vậy không phải chuyện đùa, ít nhất cũng khoảng bốn tháng mới có thể hoàn toàn luyện hóa, đến lúc đó tu vi của hắn còn có thể tiến thêm một bước dài, dù sao đây chính là tương đương với lực lượng hồn phách của ngàn vạn phàm nhân. Nếu như nhấc lên trận đồ sát như vậy, chỉ sợ trời xanh cũng phải chấn động.

Nàng hôm nay thân ở Ẩn Lưu, lại không có chuyện ra ngoài, tự cảm thấy rất bình an, vì vậy cũng đồng ý thỉnh cầu của hắn.

*************

Bên trong Ba Xà sơn mạch, bốn mùa triền miên.

Trăm hoa đua nở lại tàn phai, cái nóng bức của mùa hạ từ trong tiếng kêu của con ve âm thầm đi đến, lại từ trong màu đỏ của lá phong phủ kín cả sơn cốc yên tĩnh mà cáo biệt.

Trong nửa năm có thể xảy ra chuyện gì? Ninh Tiểu Nhàn đối với đáp án của vấn đề này là: rất nhiều.

Đồ Tẫn mới bế quan đến ngày thứ mười, Nam Chiêm Bộ Châu đã xảy ra đại sự  lớn nhất năm nay. Chính là Mịch La nhị công tử của Phủ Phụng Thiên chính thức đối ngoại tuyên bố, Ôn Yêu tại đại lục gây sóng, gây tử thương cho vô số phàm nhân , rốt cục bị hắn tiêu diệt.

Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, loại sinh vật kỳ lạ như Ôn Yêu, chỉ cần hộp sinh mệnh không vỡ thì có thể nhiều lần tái sinh. Mịch La tuyên bố như thế đại biểu rằng hắn đã tìm được và đánh nát hộp sinh mệnh mới lấy được cái công đức đầy trời này. Không có ai chất vấn hắn, bởi vì trước khi tin tức này truyền khắp đại lục, trong rất nhiều người ra sức cho tai hoạ ôn dịch này, kể cả Ninh Tiểu Nhàn ở bên trong, đều cảm giác được Thiên Đạo chúc phúc, mơ hồ nghe được âm thanh Thiên Nhạc lúc ẩn lúc hiện.

Nàng suy đoán, cái này có lẽ là công đức. Nàng từng cùng Mịch La hợp tác, giết chết Ôn Yêu một lần, lại lấy ra giải dược ôn dịch, công đức tất nhiên không ít. Đương nhiên, lấy được công ích lớn nhất, có lẽ vẫn là Mịch La, dù sao hắn mới là người tự tay đánh nát hộp sinh mệnh.

Lúc này, tai họa ôn dịch chính thức giải trừ. Bởi vì Ôn Yêu không thể sống lại, trước mắt người trên đại lục chỉ cần kiên trì kịp thời dùng dược, loại tật bệnh đáng sợ này cuối cùng sẽ bị đập tắt.

Ngay sau đó, là sự kiện lớn thứ hai : lão phủ chủ Phủ Phụng Thiên, đi về cõi tiên rồi. Người kế nhiệm chính thức của ông ta, chính là Mịch La.

Vị lão phủ chủ này tuy chưa từng gặp mặt, lại không ngăn cản được nàng sao chép theo đủ loại kiểu dáng truyền thuyết để hiểu rõ về ông ta. Ông ta chính là Tiên Nhân có thân thể đã vượt qua thiên kiếp, tuổi thọ  so với tu sĩ bình thường dài hơn nhiều, đáng tiếc ông ta đã từng bị tổn thương trí mạng, cuộc đời này đều dừng lại ở Tiên Nhân Chi Cảnh mà không có tiến thêm.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion10 Comments

  1. Trường Thiên và Đồ Tấn đều bế quan Tiểu Nhàn không có ai quản không biết có gây họa gì không. Cuối cùng Ôn yêu cũng chết bao nhiêu cố gắng của Tiểu Nhàn và Mịch La đều có hồi báo Khánh Kị sẽ không csm lòng cho Mịch La lên làm phủ chủ Phủ Phụng Thiên đâu cuộc chiến của Khánh Kị và Mịch La còn kéo dài

  2. Vậy là cũng tới lúc TT ca bế quan rồi. Được du ngoạn 3000 tiểu thế giới chắc là TT ca thích rồi. Nửa năm rồi sẽ có chuyện gì đây.
    ĐT cũng bế quan ta thật sự lo lắng cho TN. Đại thần nhập định còn tiểu thần bế quan, nhỡ có chuyện gì thì TN có ứng phó kịp không đây. Mong ngày ca về quá.
    Về phần ML thì lên chưởng quản phủ phụng thiên là sớm hay muộn thôi, dù sao cái con hồ ly xảo trá này mấy khi để mình bị thiệt đây.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  3. Trường thiên bế quan rồi sau quay lại có bị đây long tác trong thần ma ngục trói nữa không, đồ tẫn cũng bế quan rồi thì liệu ẩn lưu xảy ra vấn đề gì không ,ninh tiểu nhàn có vấn đề gì không , mịch la lên chức có quay lại tìm ninh tiểu nhàn không

  4. Tiểu Phương Nhi

    Ta có linh cảm trong nửa. Năm này Nhàn tỷ sẽ gặp ko ít truyện ;97 dù sao thì gà mẹ Trường Thiên đã du lịch rồi. ;38 Đồ biến thái thì bế quan ăn tiệc hồn Người haizz… thật đáng lo lắng nga ;41

  5. Ôi. Ai cũng bế quan rồi. Trường Thiên dù sao cũng được giải thoát ra khỏi Thần Ma ngục đi đến ba ngàn tiểu thế giới, dù chỉ có thời gian nửa năm nhưng cũng vui rồi. Đồ Tẫn và Cưu Ma hình như tiến thêm một bước. Thích cái cặp này. Toàn chơi cực hình, Cưu Ma thích bị ngược mà hình như Đồ Tẫn cũng vậy. Mịch La cuối cùng cũng thắng Khánh Kị kế thừa phủ Phụng Thiên. Mong Trường Thiên trở lại quá.
    Cảm ơn editor

  6. TT chính thức bế quan.nửa năm qua mhanh thôi.trường thiên đi suốt 3000 tiểu thế giới coi nhu đc thoát ngục 1 lần đi nhỉ.Đồ tẫn vs cưu ma ngày càng ám 1 cặp là chắc r.nửa năm này bao nhiu sự việc có thể Mịch La lên naém phủ phụng thiên sẽ khơi lên nhân vật Kim gì ấy k nhỉp

  7. TT đã bế quan rồi, vậy mà vẫn không thả cho Nhàn tỷ nhàn dỗi được…haha.. Nhàn tỷ bận bịu thì mới ít đi gây chuyện được.
    Mong sau khi TT xuất quan có thể có một chút hi vọng về việc thoát khỏi Trói Long Tác.
    Đồ Tẫn cũng bế quan rồi, trước khi bế quan còn phải thân mật với Cưu Ma nữa chứ, Hai người này vậy mà tiến nhanh hơn cả TT và Nhàn tỷ.
    Không biết trong nửa năm này Nhàn tỷ còn có những chuyện gì xảy ra nữa đây.
    Thanks các nàng đã edit.

  8. Junchunchi

    Nguyên Thần Xuất Khiếu, Trường Thiên gặp được cơ duyên, mượn thiên đạo chi lực không bị Trói Long Trác khoá nguyên thần, có thể dùng ngộ đạo cơ này đi du khắp 3000 tiểu thế giới, do thiên đạo dẵn dắt nên không một không gian nào có thể ngăn cản, kể cả Thần Ma Ngục.
    Không biết chuyến này có đến trái đất thế giới của Ninh Tiểu Nhàn không nhỉ?
    Đồ Tẫn bế quan tiêu hoá thần lực 4 tháng, Trường Thiên đi 6 tháng, chuyến này thể nào cũng có chuyện xảy ra cho mà xem. Nhớ lại khi xưa, Trường Thiên bế quan mấy ngày, Ninh Tiểu Nhàn vô bí cảnh gặp được Đồ Tẫn còn gì? Hihi chắc chuyện vui chứ không phải buồn, chỉ là nguy hi tí thôi.
    Cảm ơn các nàng edit truyện nhé

  9. TT , ĐỒ tẫn đều bế quan rồi không biết NTN lại chọc tới tai họa gì đây ;94
    Mịch La lên nắm quyền , sau nay TT ra khỏi Thần Ma Ngục lại tha hồ ăn dấm ;97
    Hy vọng sau nửa năm sẽ có cơ hội thoát ra ngoài, chứ ngóng chờ hoài này cổ ta dài mấy tấc nưa rồi huhu ;58
    Sau khi bế quan xong chắc hẳn sẽ đối đầu trực diện vs Âm cưu U chứ nhỉ.
    Cảm ơn các editor nhé

  10. Cuối cùng thì Trường Thiên ca cũng bế quan ah… mà trước khi bế quan còn giao cho Nhàn tỷ một đống bài tập nha ^^… Nhàn tỷ sẽ bận rộn rùi ah ^^… mà Đồ Tẫn cũng bế quan lun nữa… sau khi hai nhân vật này bế quan xong chắc mạnh thêm nhìu lắm quá ah… Nhàn tỷ trong thời gian này mong là không gây ra tai họa gì nha… không có Trường Thiên ca sao ta thấy nguy hiểm sao ý… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close