Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 513+514

13

Chương  513: Tiểu Xích Lão(*)

Edit: Man Hue

Beta: Tiểu Tuyền

(*) tương tự như tiểu quỷ

Nàng  không phải là sau khi trở về, ngốc đến bị nổ chết ở chỗ này đi chứ? Nhưng hắn rất tỉnh táo phát hiện, trong những hài cốt chồng chất này không có hài cốt của nhân loại, cũng không có quần áo vải vóc, có lẽ nàng không sao, có lẽ.

“Ta nói, ngươi chọn chọn lựa lựa như vậy, không phải đến trộm đồ chứ?”

Hoàng Phủ Minh thề, đây tuyệt đối là âm thanh thanh thúy dễ nghe nhất mà hắn nghe được trên đời này! Hắn kinh ngạc xoay người, quả nhiên thấy được bóng hình xinh đẹp hơn nửa đêm đã ở bên cạnh hắn .

Nữ nhân này nhất định phải giống quỷ không phát ra âm thanh vậy sao? Chẳng qua lần này, nàng dựa vào trên người một con bạch điểu cực lớn. Cái con chim kia thoạt nhìn rất thần tuấn.

Ninh Tiểu Nhàn cũng nhìn thấy đồ vật cầm trong tay hắn: “Nhãn lực không tệ, cái bàn tính này đúng là thứ đáng giá nhất trong lầu ta .”

Trong nội tâm của Hoàng Phủ Minh đột nhiên dâng lên một trận vui sướng. Hắn nhanh chóng xông về trước hai bước, rồi mạnh mẽ dừng lại, ngẩn đầu nói: “Cười…chuyện cười, bổn thiếu gia chỉ đi qua thăm ngươi một chút xem còn sống hay không thôi, có ngốc đến chết ở chỗ này không. Ai… ai mà thèm lấy đồ đạc của ngươi?” Hắn bình tĩnh muốn nói hùng hồn một chút, tiếc rằng cổ họng có chút nghẹn lại, khí thế ngang ngược càn rỡ của hắn lập tức bị mất đi uy lực.

“Thật sao. Vậy trả lại cho ta, cám ơn nhá.” Nàng xòe bàn tay ra.

“Ngươi vừa vu oan ta, cái này coi như là đền bù tổn thất cho ta đi.” Hắn xiết chặt bàn tính bằng ngà voi kia, vèo một phát thu vào trong nhẫn trữ vật . Tay của nàng thật nhỏ, đầu ngón tay hết sức mượt mà, nhưng một bàn tay như vậy mà cầm lấy vũ khí, tối hôm qua che chở hắn từ trong vòng vây mở một đường máu chạy ra . Hắn cũng là tu sĩ,  tại nơi giao thủ như sóng biển ấy, bị dọa đến sắc mặt phát xanh. Quả nhiên không phải cùng một đẳng cấp a , chỉ là nàng phóng xuất ra uy áp đến trên người đối phương, liền có thể làm hắn hít thở không thông.

“…” Đoạt lấy ngay tại trước mặt chủ nhân, hoàn toàn chính xác không phải ăn cắp, đó gọi cướp đoạt!Tiền tài nhà hắn cũng không biết có mấy vạn quan. Cư nhiên lại muốn lấy một cái bàn tính nhỏ này . Mà thôi, dù sao cũng là đồ nàng mua từ trong tiệm đồ thủ công mỹ nghệ trên đường đi về phía tây, cũng không đáng mấy đồng tiền.

“Trở về đi. Ta vẫn còn không ít việc cần làm.” Nàng ngồi xổm xuống, lấy ra một quyển sách từ trong phế tích. Phù, rốt cuộc tìm được rồi, may mắn không tổn hại quá lợi hại, ” Tối hôm qua ngươi cũng bị không ít kinh hãi, nghỉ ngơi thật tốt, đêm nay hai vị môn chủ đại nhân còn mời các người đến dự yến tiệc đấy.”

Nàng một lần nữa vén lên tóc xanh, lại đổi qua một bộ quần áo, hôm nay là một bộ váy ngắn màu xanh nhạt, áo khoác nhiều lớp vải màu bạc. Một thân nhẹ nhàng khoan khoái. Chẳng qua từ giữa lông mày của nàng hắn thấy được vài phần mỏi mệt, có lẽ tối hôm qua đối với nàng mà nói cũng không dễ dàng .

“Cánh tay của ngươi bị sao vậy?” Hắn chú ý tới nàng dù là đi đường hay là lấy đồ, cánh tay trái một mực yếu ớt rủ xuống bên người.

“Vết thương ngoài da, không cần lo lắng.” Cầm yêu kia trước khi chết đã đem huyết nhục tinh hoa toàn thân ngưng ra kim vũ, mới có thể kích phá cương khí, xuyên thủng cánh tay của nàng. Xương tay của nàng bị hao tổn, nhờ vào năng lực của Trường Thiên, đảo mắt có thể chữa tốt vết thương da thịt.

“Xin lỗi, là lỗi của ta.” Hắn thành tâm thành ý mà nói xin lỗi. Đây là tối hôm qua vì bảo vệ hắn mà bị thương, cái con chim chết tiệc kia vốn là nhắm trúng hắn.

Ninh Tiểu Nhàn cười khì khì một tiếng: “Ít tự mình đa tình( tự tác đa tình: dùng để chỉ người khác phải , chỉ những người luôn nghĩ rằng người ta ái mộ mình) được chứ? Người bọn hắn muốn đánh lén là ta, ngươi chỉ là bị họa lây mà thôi. Cho nên, người nói xin lỗi là ta mới đúng.” Thò tay vuốt ve tóc đen mềm mại của hắn, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, Lâm Vệ kia đã đưa hắn đến quả nhiên lại không thấy rồi. Những thứ này mặc dù trung thành, nhưng đầu óc một chút cũng không linh hoạt. Có điều Lâm Vệ kia có thể bị tiểu gia hỏa này hối lộ thì độ trung thành đều phải đánh dấu chấm hỏi  mới được.

“Ngoan, để cho Thất Tử đưa ngươi trở về nha, ta phải đi rồi.” Không ngờ Hoàng Phủ Minh đột nhiên đỏ mặt, cả giận nói: “Đừng sờ đầu của ta. Ta không phải tiểu hài tử!”

“Được, được. Không sờ.” Tiểu thiếu gia này tính tình thật sự là khó đoán, nàng cười giơ tay lên. Thất Tử luôn vô thanh vô tức cũng mở miệng nói: “Nữ chủ nhân ,như vậy không tốt a. Nhiệm vụ của ta là trông coi ngài…” Mới trở về hai ngày, nữ chủ nhân liền bị đánh lén rồi, ngày hôm qua rõ ràng không có một hộ vệ ở bên người nàng. Lúc Trường Thiên đại nhân vì nàng trị thương đã rất giận dữ , nếu hôm nay hắn dám tự ý rời cương vị công tác, nhất định sẽ bị thần hỏa của đại nhân nướng thành chim quay.

“Người cần xử lý, tối hôm qua đã xử lý rồi, hôm nay còn ai đến tìm ta gây chuyện chứ?” Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn một cái, “Ngươi chỉ cần quan tâm đến việc tiễn đưa hắn trở về là được.” Nhìn qua Hoàng Phủ Minh nhẹ gật đầu, sau đó rời khỏi.

Hoàng Phủ Minh tranh thủ thời gian gọi nàng lại: “Chờ một chút! Nơi này bị hủy rồi, ngươi muốn chuyển đi nơi nào ở?”

Ninh Tiểu Nhàn cười hì hì nói: “Ngươi đoán xem?” Cũng không trả lời, ngự kiếm mà đi. Nói giỡn à, nếu như bị tiểu tử như kẹo da trâu này biết chỗ ở mới, nó lại quấn lấy thì sao?

( kẹo da trâu: là kẹo mè mạch nha.  Câu này là chỉ những người bám dai như đỉa)

Thất Tử dạo bước đi đến bên người Hoàng Phủ Minh . Hiện tại nguyên thân của hắn có chiều cao hơn  một trượng nửa ( bốn mét mấy ), cho nên có thể từ cao nhìn xuống tiểu đậu đinh( chỉ người nhỏ như hạt đậu, mang thái độ khinh thường) nói: “Này, nắm lấy móng vuốt của ta, ta mang ngươi bay một đoạn đường.”

Ninh Tiểu Nhàn rõ ràng muốn hắn “đưa tiễn” mình một đoạn đường,  yêu quái này cư nhiên lại bằng mặt không bằng lòng? Hoàng Phủ Minh nheo mắt lại, đột nhiên lộ ra mỉm cười ngây thơ nói: “Ngươi là sủng vật Ninh tỷ tỷ nuôi , đúng hay không?”

Thất Tử lập tức dựng lông: “Ngươi nói cái gì? !” Nhưng hắn là một đầu đại yêu quái có tôn nghiêm , sao có thể để cho một tiểu hài tử như vậy gọi hắn?

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Hoàng Phủ Minh trừng mắt nhìn, “Mặt khác , yêu quái bên trong Ẩn Lưu cũng gọi nàng Ninh đại nhân, nói rõ là quan hệ của cấp trên thấp dưới, chỉ có ngươi gọi nàng là nữ chủ nhân, nói rõ là quan hệ chủ tớ. Ồ, chẳng lẽ ngươi vốn không phải là người trong Ẩn Lưu sao?”

Tiểu tử này, năng lực quan sát thực là nhạy bén. Thất Tử ngẩn người, lại nghe hắn nói: “Buổi tối lại có thể gặp được Ninh tỷ tỷ rồi, thật tốt.” Đây cũng là nhắc nhở Đại Bạch điểu này, buổi tối hắn còn có thể gặp được Ninh Tiểu Nhàn, con  chim này nếu không đưa tiễn hắn , buổi tối hắn sẽ tố cáo.

Thất Tử vào đời lâu như vậy, một ám chỉ  này dĩ nhiên là nghe hiểu đấy, lập tức nhịn tức giận, cánh thép chạm đất, giọng điệu buồn bực nói: “Lên đây đi!”

Hoàng Phủ Minh theo cánh hắn bò lên, ngồi vào trên lưng, lập tức cảm thấy thoải mái dễ chịu. Đợi lúc Thất Tử đón gió bay lên , cái cảm giác vừa vững vàng an toàn vừa phong cách, thật sự  làm hắn hâm mộ a. Hắn xuất thân từ gia đình tôn quý , làm sao lại không gặp được tọa kỵ tốt như vậy. Hắn đúng là vẫn còn tánh trẻ con, nhịn không được hỏi câu: “Nữ chủ nhân ngươi, làm thế nào thu ngươi làm tọa kỵ vậy?”

Đó thật là một đoạn huyết lệ sử trong lòng Thất Tử. Lập tức cái tiểu tử tử chết tiệt này không nói thì thôi đã nói thì tròng mắt Thất Tử đi lòng vòng mới nói: “Là chủ nhân thu phục ta .”

Hoàng Phủ Minh ngạc nhiên nói: “Chủ nhân? Ngươi còn có chủ nhân?”

Thất Tử dương dương đắc ý nói: “Đương nhiên! Không có chủ nhân, ở đâu lại có nữ chủ nhân?” bé trai trên lưng đột nhiên trầm mặc, Thất Tử cảm thấy đắc ý, nói tiếp, “Ngươi đối với nữ chủ nhân nhà ta sinh ra lòng tưởng nhớ hả?” Nữ chủ nhân luôn cho rằng tiểu tử trước mắt này bất quá chỉ mười hai mười ba tuổi , lại chẳng biết là nhân loại tuổi thọ ngắn, rất nhiều nam tử chỉ tới mười lăm, mười sáu tuổi thì đã lấy vợ, đệ tử nhà giàu thậm chí mười lăm tuổi sẽ đến Hồng Quan Phường khai trai (ăn mặn sau khi hết ăn chay).

Hoàng Phủ Minh ngây thơ nói: “Cái gì là tưởng nhớ?”

Thất Tử hừ lạnh một tiếng: “Nữ chủ nhân không thông suốt,nhưng ngươi không dấu diếm qua ta. Tiểu Xích Lão! Ta nhìn mắt ngươi xoay loạn là ta biết rõ trong nội tâm người đối với nữ chủ nhân nhà ta có những suy nghĩ không trong sạch. Thành thực nói cho ngươi biết, nữ chủ nhân đã cùng đại nhân nhà ta định chung thân rồi, đối với cầm loại chúng ta mà nói, cái kia chính là giao cảnh nhi minh ! Ngươi không có nửa điểm cơ hội, vẫn nên an phận của tiểu hài tử là được.”

Hoàng Phủ Minh đảo tròn mắt nói: ” Đại nhân nhà người rất lợi hại sao?”

Thất Tử ngạo nghễ nói: “Đương nhiên. Ta đời này còn chưa từng nghe qua người nào so với hắn lợi hại hơn .”

“Là Quyền Thập Phương sư huynh sao?”

Thất Tử ngẩn ngơ nói: “Cái gì? Là ai vậy?”

Không phải Quyền sư huynh! Ninh Tiểu Nhàn có người trong lòng khác. Nàng  thật là biết trêu chọc nam nhân! Hai mắt Hoàng Phủ Minh lập tức u ám. Thế nhưng sau đó vô luận hắn hỏi vòng vèo như thế nào, Thất Tử đều không chịu nói ra tên của “Đại nhân” kia.

“Hừ, dấu đầu lộ đuôi, người này có thế lợi hại đến đâu chứ?”

Thất Tử vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói: “Chờ xem. Chờ ngày hắn xuất hiện , bảo đảm dọa cho ngươi đái ra quần.”

Rốt cục bay đến phòng khách quý . Hắn một cái Diều Hâu xoay người, đem tiểu tử thúi này từ trên lưng thả xuống mặt đất, vỗ vỗ cánh quay người bay đi tìm nữ chủ nhân rồi.

********************

Ninh Tiểu Nhàn ở bên cạnh Ẩn Lưu nội địa một lần nữa tìm cho mình một căn nhà trên cây mới . Ngay lúc Phủ Viên Trưởng chử “Trưởng” xong, nàng trước hết ở chỗ này .

Tối hôm qua lúc mưa xuống, nàng đã biết rõ là chuyện xấu. Cái gọi là trộm mưa không ăn trộm tuyết, trận mưa này thoáng một phát, nếu có người muốn đối phó nàng, nhất định sẽ trước thời gian đó ra tay.

Tiền nhiệm đường chủ Ngoại Sự đường – Phệ Lô miệng cọp gan thỏ, lá gan rất nhỏ, muốn tham ô bạc Ẩn Lưu nhưng chưa đủ can đảm, tất có đồng mưu. Mà sau khi Phệ Lô bị bắt, dùng bản lĩnh tra hỏi của Kinh Cức đường, không ra mười canh giờ thì sẽ đem tất cả mọi thứ đều khai ra hết.

Cho nên đồng mưu của Phệ Lô, nhất định phải trong mười canh giờ này có hành động, nếu không tại đây ai cũng không thể rời khỏi rừng rậm Ba Xà mà ngồi chờ chết. Biện pháp hắn nghĩ ra được là sai người đến bên trong Kinh Cức đường giết chết Phệ Lô, lại đem đường chủ Ninh Tiểu Nhàn mới nhậm chức ở Ngoại Sự đường giết chết. Chỉ cần hai người này chết rồi, bí mật của hắn sẽ không bị tiết lộ, hơn nữa , với quyền lực của Ngoại Sự Đường, nói không chừng nhiễu một vòng rồi còn có thể trở về đến tay người của mình.

Lúc trước, sau khi Hạc môn chủ đoạt chức, tuy là dùng đủ phương pháp điều hòa lại mâu thuẫn nội bộ, nhưng thời gian quá ngắn, trong bóng tối vẫn có sóng lớn mãnh liệt. Tối hôm qua Ninh Tiểu Nhàn bắt được con Hắc Ưng kia, khai ra người chủ trì là một trong Đại thống lĩnh- Loan Ngạc thủ lĩnh, Ngạc Khắc Đa. Nàng cảm thấy kỳ quái  người này và mình có mâu thuẫn gì, lại triệu tập cơ hồ tất cả nhân mã tới đuổi giết mình, thậm chí còn dùng  xảo khí của Thiên Kim đường nổ lầu nhỏ của mình, về sau nghe Thanh Loan nói, mới biết được đầu Loan Ngạc ban đầu nàng giết chết  ở trên lôi đài, chính là cháu ruột của hắn, cho nên lần này chống lại Ninh Tiểu Nhàn, đó là công thù tư hận cùng nhau tới, bộc phát càng mãnh liệt.

Đã có tên rồi, vậy thì xử lý dễ rồi. Nực cười hơn chính là, đám người này lại còn dựng nên cờ hiệu muốn thay Cưu Ma báo thù . Kể từ khi Cưu Ma chiến bại liền mất tích, bộ hạ trước kia của  nàng nhất thời mờ mịt, lại bị phe phái củ Hạc môn chủ xa lánh đến biên giới tông phái , Ngạc Khắc Đa liền cấu kết với họ, hai bên cùng làm phản tặc.

Chương 514:  tâm huyết dâng trào

Tối hôm qua đối với rất nhiều người của Ẩn Lưu mà nói, là một đêm không ngủ. Trải qua một đêm mưa to cọ rửa, sáng nay mùi máu tươi ở rất nhiều địa phương vẫn còn mười phần nồng hậu dày đặc. Tới hôm qua sau nửa đêm, nàng cùng Trường Thiên không thể không cải biến sách lược, ngoại trừ để cho Cưu Ma hiện thân ,còn tuyên bố ngoại trừ hai ba người chủ trì , mặt khác hết thảy tòng phạm xử phạt nhẹ đi, lúc này mới làm cho đa số phản đồ buông tha chống cự.

Cuối cùng băm xuống não Ngạc Khắc Đa là một Đại thống lĩnh khác, Tê giác yêu- Tây Nhan. Thân nhân của hắn là lúc đánh lôi đài chết trong tay Ngạc Lập Khắc.

Lần tiêu diệt kẻ phản động này, dưới sự chỉ dẫn của người biết rõ tình hình, trong tầng hầm của Phệ Lô tìm ra được đại lượng linh thạch cùng thảo dược. Vậy thì giải thích được vì cái gì lại có thể xuất hiện tình trạng “tham ô”  làm tổn hại lợi ích của Ẩn Lưu. Nguyên bản sức mạnh Ba Xà là khống chế nhân tâm, không cho phép đám yêu quái đó làm ra những chuyện xúc phạm đến lợi ích của Ba Xà cùng Ẩn Lưu, cho nên hành vi của những người tham nhũng này thì rất kỳ quái rồi.

Sau khi thẩm vấn mới biết được, Phệ Lô dùng danh hiệu “Báo thù cần tiền vốn, tham ô là vì đem muốn Hạc môn chủ kéo xuống ”  để tẩy não mọi người, làm cho thành viên Ngoại Sự đường làm ra trò này. Những người này có thể là không cho rằng hành vi của mình xúc phạm lợi ích của Ẩn Lưu, như vậy sức mạnh Ba Xà đương nhiên là ràng buộc không được bọn họ nữa rồi.

Trận phản loạn này, không đến trời sáng liền bị trấn áp xuống. Khi phòng giam của Kinh Cức đường chứa đầy người, Ninh Tiểu Nhàn cũng đã vào trong Thần Ma ngục tiếp nhận Trường Thiên trị liệu.

“Sách lược “quán trung dưỡng cổ” của chàng tuy là để cho đám yêu quái bọn họ giữ vững sức chiến đấu cùng thể lực tràn đầy, nhưng cừu hận giữa hai bên lại lẫn lộn nhau.” Nàng xoa trán nói, “Loại tình huống này, phải làm chút ít cải biến.”

“Không sai.” Hắn cũng phát hiện vấn đề này, “Nàng đang âm thầm chấp chưởng Ẩn Lưu, lại không thể mặc kệ nó.” Hắn trầm ngâm nói, “Bên trong quy tắc Ẩn Lưu,chức trưởng lão có thể cùng hai thủ lĩnh hợp lực chế tạo quy định, chẳng qua hiện tại chúng ta không cần loại sức mạnh chế hành này. Nhưng chức trưởng lão tất yếu vẫn phải tồn tại. Nàng kêu Hạc môn chủ cùng Lang Gia đem những trưởng lão kia từng người mang đến, thu vào Thần Ma Ngục , đợi bọn hắn hướng ta lập nhiều Tâm Minh Huyết Thệ thì được rồi.”

Thương thế của nàng không nặng, rất nhanh liền trị xong, chỉ có cánh tay trái thương tổn tới xương cốt thì hai ngày mới có thể khỏi hẳn. Trường Thiên khẽ vuốt bờ vai của nàng, trợ giúp nàng thư giãn gân cốt, động tác cực ôn nhu.

Thật sự là quá kỳ quái rồi, với tính cách của Trường Thiên, bình thường trong vòng 10m có một con ruồi giống đực bay gần, hắn đều mất hứng, nhưng tiểu tử Hoàng Phủ Minh này tới gần nàng, Trường Thiên lại không có mãnh liệt phản đối. Cái này thật là khiến nàng quá ngoài ý muốn rồi.

Đã xảy ra chuyện gì?

Hắn một mực trầm mặc, thẳng đến nhìn thấy hai đầu lông mày nàng lộ ra vẻ mỏi mệt. Mới đau lòng mà từ trên trán nàng hôn thoáng một phát nói: “Mệt mỏi à? Chuyện kế tiếp không cần nàng tự thân đi làm, nghỉ ngơi thật tốt đi.”

“Ừ.” Nàng tựa ở trong lòng ngực của hắn, lúc này mới trầm tĩnh lại nói, “Có phải là chàng có chuyện gì gạt ta không?”

Trường Thiên không nói, giữa lông mày nhíu thành chữ “xuyên(川)”. Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, chỉ lúc hắn cảm thấy mười phần khó xử, mới biểu lộ ra như thế, lập tức ngồi thẳng, khẩn trương nói: “Làm sao vậy?”

Xem bộ dạng này của nàng, Trường Thiên ngược lại nở nụ cười: “Không cần khẩn trương như thế. Chỉ là hôm qua đột nhiên tâm huyết dâng trào, cảm ứng thời gian ăn ‘Đạo Quả’ mà thôi.”

“Đạo quả” ? Nàng sửng sốt một chút, mới phản ứng được cái hắn nói chính là Xuân Hoa Thu Thực. Là loại trái cây có thể trợ giúp người ăn cảm ngộ Thiên Đạo chi lực. Loại cây thần kỳ này một năm sống một năm kết quả, kể từ khi nàng bắt tay đến bây giờ, đã trồng hai lần, gặt hái được hai lần, tổng cộng mười tám quả,  một quả cũng không làm mất.

Trước kia nàng từng hỏi Trường Thiên muốn phục dụng hay không, hắn chỉ nói “Vẫn chưa tới thời điểm” . Muốn từ trong thần vật lấy được lợi ích, người dùng ít nhất cũng phải là Độ Kiếp kỳ về sau, hơn nữa cảnh giới càng cao thu hoạch càng lớn. Lang Gia cũng có một lần cơ hội, chẳng qua hắn đồng dạng phải đợi thời cơ tâm huyết dâng trào chính xác .

Như vậy, hiện tại thời điểm đó đến rồi hả? Với tu vi của Trường Thiên , tâm huyết dâng trào của hắn lợi hại đến dạng gì đây? Nếu nói là hắn cảm giác được thời gian phục dụng trái cây chính xác nhất, như vậy tất nhiên sẽ không phạm sai lầm. Cái quả này, một người trong cả đời chỉ có thể phục dụng một lần, không có cơ hội lần nữa, cho nên thời cơ phục dụng quan trọng ra sao cũng không cần hoài nghi.

Nàng nhẹ giọng hỏi: “Lúc nào?”

“Ba ngày sau .” Hắn thấp giọng nói, “Ta có chút lúng túng rồi. Trước kia ta từng nghe đạo hữu khác nói qua, sau khi phục dụng đạo quả, phương pháp thu hoạch cảm ngộ cơ duyên Thiên Cơ của mỗi người không giống nhau hoàn toàn, nhưng đều không ngoại lệ chính là tốn thời gian rất dài.”

Nàng có dự cảm bất tường: “Có ý gì?”

“Ta phải bế quan nhập định mới được, hơn nữa ít thì ba tháng, nhiều thì nửa năm. Thời gian bế quan càng lâu, lấy được lợi ích càng cao. Nhưng mà, thời gian bế quan chính là do cảm ngộ Thiên Tâm quyết định, không phải ta có thể tự chủ lựa chọn.”

Mặt của nàng, thoáng cái suy sụp xuống : “Lâu như vậy à?”

Trường Thiên vuốt mái tóc của nàng không nói lời nào. Hắn chưa từng rời khỏi nàng thời gian dài như vậy, nha đầu này lại là ngôi sao gây họa, hơn nữa còn là dạng nàng không đi ra ngoài kiếm chuyện chơi, tai họa liền sẽ tự động tìm tới tận cửa. Lần trước hắn phục dụng Quy Châu nhập định, vừa tỉnh dậy chợt nghe nói nàng tiến vào Bí Cảnh, thiếu chút nữa làm hắn gấp đến độ tam thi thần bùng nổ. Về sau cho dù ở trước mặt hắn, nàng cũng gây chuyện sinh sự không ít, lúc này vừa nhập định liền nửa năm… sau khi tỉnh lại, hắn sẽ không phải phát hiện thời tiết bên ngoài đều thay đổi chứ?

Ninh Tiểu Nhàn chứng kiến biểu tình trên mặt hắn, đã biết rõ hắn đang suy nghĩ gì rồi, nhịn không được giận nói: “Này, ta không có thích gặp rắc rối như vậy được chứ? Lại nói ta hiện tại bình an đứng ở bên trong Ẩn Lưu, ở đâu cũng không đi, cái gì tai họa có thể tìm đến trên đầu ta?” Trước kia một đường hướng Tây đi, lần trước lúc hắn bế quan, nàng vẫn còn tránh né Mịch La đuổi bắt đây này. Hiện tại đường về phía Tây cũng đi xong rồi, cửa ải nhiệm vụ kế tiếp của nàng cũng không biết đi đâu hoàn thành, chính mình lại không có cừu nhân gì, khả năng duy nhất đến tìm nàng phiền toái chỉ có Âm Cửu U. Nhưng mà chỉ cần nàng ở bên trong Ẩn Lưu, có lẽ Âm Cửu U cũng không có biện pháp đúng không?

Cho nên, tình huống hiện tại của nàng, thật gọi là bốn bề yên tĩnh, hắn còn lo lắng cái gì? Hắn là che chở nàng thành thói quen, loại tâm tính gà mẹ này một khắc liền giải trừ không được.

Tay Trường Thiên ngừng một lát: “Trong nửa năm này, nàng thật sự có thể ở trong Ẩn Lưu,  không chạy loạn sao?”

“Có cái gì không thể chứ, chỉ nửa năm mà thôi.”

“Rất tốt, phát thề nặng cho ta nghe!”

“Chàng” nói đi nói lại, hắn quả nhiên không tin nàng . Nàng thở phì phì mà phát thề, nhưng khi nói đến phần sau của lời thề lại bị hắn dùng miệng ngăn chặn những lời nói còn lại.

Phần sau đừng nói nữa, miễn cho ứng thề thì không tốt, hắn nghĩ.

Đại khái là do hắn sắp sửa bế quan, nên nha đầu này phản ứng đặc biệt nhiệt tình, phản công mãnh liệt . Lúc hắn dùng nghị lực cưởng chế bỏ dở nụ hôn này , phát hiện mình rõ ràng bị nàng đè xuống giường,  móng vuốt nhỏ của nàng rất nhanh đem áo đen trên nửa người hắn cởi bỏ, phải biết rằng nàng hiện tại chỉ có một tay là hành động thuận tiện thôi đấy, cái này thật đúng là…

Hắn cẩn thận từng li từng tí mà dịch chuyển  móng vuốt như sói của nàng, cố gắng vận lực bình phục dục vọng , mới giận dữ nói: “Ta không ở đây, nàng phải làm sao bây giờ?” Cho dù nàng phát thề, hắn vẫn không yên lòng.

“Lương phan (凉拌 một cách nói thuận miệng, ý là chả biết).” Nàng cũng không nỡ, hu hu,  nửa năm không thể nằm vào trong ngực Trường Thiên, đây chính là chỗ chuyện dụng của nàng , “Trong nửa năm này, ta chỗ nào cũng không đi, chàng cứ an tâm !” Nàng đem ngực đáng ‘bang bang’ mấy tiếng, làm cho sắc lang ngưng mắt nhìn.

“Trường Thiên.” Nàng bỗng nhiên mặt mày đỏ lên, đem đầu chôn ở  trên lồng ngực hắn, “Chàng bế quan lâu như vậy… Trước khi bế quan, chàng có muốn… ?”

Hắn đột nhiên cảm giác miệng lưỡi đều khô: ” Muốn cái gì?”

Nàng há hốc mồm, lại nói không ra lời. Nửa ngày sau, trong cái nhìn soi mói của hắn, nàng đưa hai tay run rẩy cởi áo mình ra, sau đó nắm tay của hắn lên, nhẹ nhàng bỏ vào trên ngực của mình…

Hắn vô ý thức mà cầm chặt vuốt ve, sắc mặt nàng đỏ đến như muốn nhỏ ra huyết, lại vẫn đang phát ra mảnh tiếng hừ nhẹ, như con mèo nhỏ ở trên người hắn cọ hai cái.

Một luồng nhiệt khí lập tức tràn vào bụng dưới.  Tiểu yêu tinh này, lại dám câu dẫn hắn!

“Muốn, nhưng  không được.” Định lực của hắn đã tiến tới thánh nhân thượng cổ, không chỉ không có nhào tới ấn ngược lại nàng, rõ ràng còn có thể bắt buộc chính mình từ đỉnh núi tuyết kia rút bàn tay về. Trường Thiên, ngươi thật sự làm khá lắm, hắn đối với chính mình nói.

Mặt của Ninh Tiểu Nhàn thoáng cái trở nên như tuyết trắng, lời thoáng cái run run không ngớt: “Chàng, chàng không thích sao?” Nàng trời sinh có tính cách bảo thủ, không biết phải có bao nhiêu dũng khí mới dám chủ động như vậy , kết quả hắn rõ ràng không cần nàng… nhưng mà bọn hắn đã đồng hành nhiều năm, hắn lại bảo vệ chặt lấy giới hạn thấp nhất, cửa ải cuối cùng thủy chung không có lướt qua. Là hắn thiệt tình không muốn sao?

Trường Thiên xem xét nét mặt của nàng, đã biết rõ nàng muốn chạy rồi, thoáng cái dùng sức đem nàng ôm sâu: “Không phải như nàng nghĩ.”

Hắn thấp giọng nói: “Trước khi phục dụng Đạo Quả, phải thành tâm dâng hương, thanh tâm quả dục.”  thân thể mềm mại trong bàn tay đột nhiên cứng đờ, hắn cười đem nhiệt khí đều phun trên lỗ tai của nàng, thoả mãn mà cảm giác được nàng co rúm lại, “Huống chi, tiểu ngoan, nàng đã quá coi thường ta, ba ngày có thể đủ để ta tận hứng sao?”

Thân thể nàng đều mềm nhũn, đầu tựa vào trong lòng ngực của hắn không dám nâng lên nữa, chỉ dùng tay ở trên người hắn nện cho hai cái. Chỉ là Trường Thiên lại có thể thấy tai nàng đều ửng đỏ, như là ánh nắng chiều phía chân trời. Hắn nhẹ vỗ về mái tóc xanh của nàng nói: “Đợi sau khi ta bế quan ra, chúng ta liền… Được không?”

Nàng nào dám trả lời chứ? Trường Thiên hỏi hai lần nàng cũng không dám lên tiếng, cho đến khi tay hắn chuyển đến eo nhỏ của nàng đưa ra uy hiếp, nàng mới lúng túng nhẹ gật đầu.

Trong nội tâm của Trường Thiên cũng thở dài một hơi, quả nhiên như vậy là có thể ứng phó. Hắn lập tức muốn bế quan, nếu vào lúc này phá thân thể của nàng, vậy nửa năm này hắn nhập định, nàng…

Vành tai và tóc hai người chạm vào nhau trong chốc lát, Trường Thiên mới nhớ tới một chuyện nói: “Có phải nàng rất thích trẻ con hay không?”

Nàng ngẩng đầu lên, biết rõ Trường Thiên muốn hỏi chính là Hoàng Phủ Minh, vì vậy nhẹ gật đầu. Nàng xác thực thích tiểu hài tử vừa ngọc tuyết linh lung vừa đáng yêu, nếu không sẽ không dễ dàng tha thứ cho Hoàng Phủ Minh ở bên người nàng mò mẫm đi dạo. Bí mật của nàng quá nhiều, không nên bị người khác rình mò.

“Vô luận là thu dưỡng hải tử nhân loại hay đưa mấy cái đứa tiểu yêu quái đến chơi cũng được.” Trường Thiên ngưng giọng nói, “Nhưng nàng phải cách Hoàng Phủ Minh xa một chút, trên người hắn sát khí quá nặng, cùng hắn thân cận quá đối với nàng cũng không có chỗ tốt. Đối với khí tức của hắn, ta cảm giác, cảm thấy có vài phần quen thuộc.”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion13 Comments

  1. Huhu, Trường Thiên lại sắp bế quan nửa năm, là nửa năm đó không biết trong thời gian này Ninh Tiểu Nhanfblaij gây ra họa rắc rối gì. Ta bảo đảm là sẽ ứng nghiệm với lo lắng của Trường Thiên dù Ninh Tiểu Nhàn không ra khỏi Ẩn Lưu thì rắc rối cũng tự tìm đến. Lúc xuất quan chắc Trường Thiên phải tốn sức dọn dẹp một phen đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Nửa năm TT bế quan ta thật sự lo lắng cho TN đấy. Phải biết là dù TN không ra khỏi Ẩn Lưu, không đi chọc họa nhưng cũng không có nghĩa là họa không tìm TN nhé. Cũng may mà giờ TN chân chính là người đứng đầu Ẩn Lưu. Lại có 1 đống thuộc hạ tinh anh nên sẽ đỡ đi phần nào. Lâu lắm rồi mới thấy có tí thịt vậy mà không đc ăn ;58 . không nghĩ ra là lần này TN lại dám chủ động đưa ra bản thân mình đấy. Mong ngày TT ca bế quan xong để ta còn đc ăn thịt.
    Cảm ơn các nàng edit nhé

  3. hay hoàng phủ minh lại phân thân của âm cửu u vậy ? trường thiên bế quan ninh tiểu nhàn có gây ra chuyện gì không ? có gặp tai họa gì không ,mà ninh tiểu nhàn có ra khỏi ẩn lưu không ? thất tử tưởng bắt nạt được hoàng phủ minh không nghĩ còn bị hoàng phủ minh bắt nạt lại

  4. hay hoàng phủ minh lại phân thân của âm cửu u vậy ? trường thiên bế quan ninh tiểu nhàn có gây ra chuyện gì không ? có gặp tai họa gì không ,mà ninh tiểu nhàn có ra khỏi ẩn lưu không ? thất tử tưởng bắt nạt được hoàng phủ minh không nghĩ còn bị hoàng phủ minh bắt nạt lại, trang wed bị làm sao comment toàn không được

  5. Junchunchi
    Hic hic huhu vậy là không có thịt ăn à, haiiizzzz ta ngóng thịt lâu lắm rồi….. chờ hoài chờ mãi mà chẳng có thế là thế nào…. chẹp chẹp…..

    Chuyến này Trường Thiên bế quan nửa năm thể nào cũng có chuyện, có thể là tìm ra tung tích Nam Minh Hoả Kiếm Ninh Tiểu Nhàn lên đường đi lấy, cho Trường Thiên kinh hỉ thì sao?
    Thể nào tiểu tử Hoàng Phủ Minh này cũng có liên quan tới Nam Minh Hoả Kiếm cho mà xem.
    Cảm ơn các nàng edit truyện nhé

  6. Mỡ đến miệng mèo mà mèo không dám ăn cũng khổ cho Trường Thiên. Con người của Hoàng Phủ Minh có khí tức quen thuộc có khi nào lại là một phân thân của Cửu Âm U không

  7. Trường thiên bế quan r có cái rắc rối nào tiìm tơi tiểu nhàn k.trong nửa năm đó có khi nào nge tin ly minh nam hỏ kiếm mà nhà tỷ lại rời ẩn lưu nữa k nhỉ.giữa HPM và TT vó khúc mắc gì k.thật tò mò thận phận của kính hải vương nữa chứ

  8. Cái đuôi nhỏ của Nhàn tỷ là Hoàng Phủ Minh rồi, cứ suốt ngày tìm kiếm đi theo tỷ thôi. Vẫn còn là một đứa trẻ tâm tính chưa thuần, vẫn còn nông nổi lắm. Không biết sau khi nhận ra được việc mình phải trở nên mạnh mẽ hơn về sau có ảnh hưởng gì đến tỷ không nhỉ.
    TT ca phải bế quan những nửa năm cơ à, vậy thì tỷ lại khổ rồi, đang chiếm tiện nghi của ca như vậy mà bây giờ lại không thể làm gì được.
    Không biết sau khi ca Nhàn tỷ có gây ra rắc rối gì không nhỉ, tỷ là chúa thu hút rắc rối mà…hehe…
    Aiz…còn nữa sau khi xuất quan có thịt không nhỉ… ;70
    Thanks các nàng đã edit.

  9. Ối giời ơi nhóc con này dám tơ tưởng đến Ninh Tỷ , khửa khửa thiên ca mà biết thì thôi rồi ;97
    Trong vòng 10m một con ruồi đực đến gần Nhàn Tỷ cũng mất hứng keke ;94 , nửa năm không được gặp
    Nhàn tỷ đại phát thần uy đè Thiên ca rồi ;97

  10. Thàng nhóc Hoàng Phủ Minh này có tâm tư với Nhàn tỷ rùi… mà sao Trường Thiên ca không phản ứng gì hết trơn vậy ta ^^… Huhu… Trường Thiên ca vậy là sắp bế quan rùi ah… lần này không bít chừng nào ra nữa… còn thằng nhóc Hoàng Phủ Minh kia có vấn đề gì mà làm trường Thiên ca cảm thấy khí tức quen thuộc vậy ta… nguy hiểm à nha… Trường Thiên ca mà bế quan lâu là Nhàn tỷ ra ngoài chơi à… chọc nhìu hoa đào hơn thì sao ah… chắc Trường Thiên ca tức ói quá ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. Trong nửa năm mà Nhàn tỉ không gây ra hoạ thì thật có lỗi với mọi người haha Tội nghiệp Thiên ca khi nào cũng phải nhịn thôi. Nhịn lâu quá có khi lại hỏng mất. Hoàng Phủ Minh đúng là không đơn giản. Thank editor nhé

  12. Cẩm Tú Nguyễn

    Nửa năm TT bế quan, NTN lại gây họa nữa cho coi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. HPM không biết có bối cảnh ra sao, mà tại sao TT lại nói khí tức của HPM quen thuộc thế

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Nửa năm TT bế quan, NTN lại gây họa nữa cho coi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. HPM không biết có bối cảnh ra sao, mà tại sao TT lại nói khí tức của HPM quen thuộc thế

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close