Bia Đỡ Đạn Phản Công – Thiếu nữ cho cương thi ăn 5+6

22

Thiếu nữ cho cương thi ăn (5)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Một tên cương thi đã có linh trí, hơn nữa càng ngày càng trở nên giống như một con người bình thường, loại tình huống này làm cho Bách Hợp cảm thấy có chút bất an, đồng thời, cũng khó tránh khỏi làm cho nàng nhớ tới Cương Thi Vương Dung Ly trước đây cũng vừa là thầy vừa là bạn, lúc trước làm nhiệm vụ ở thế giới kia, trên thế gian chỉ có một mình Cương Thi Vương Dung Ly là có thể hòa nhập vào loài người, rất nhiều cương thi còn chưa phát triển đến giai đoạn đó không phải bị loài người tiêu diệt, thì chính là căn bản không có cơ duyên như vậy.

Chính là bởi vì hảo cảm mà lúc trước Dung Ly đã mang đến cho nàng, làm cho Bách Hợp dù trong lòng cảnh giác với tên cương thi này, những cũng không thật sự đề phòng nổi. Mỗi ngày nàng dạy nó nói chuyện, dạy nó học làm một con người bình thường, dạy nó biết thói quen của con người cùng với những thứ mà con người thấy rất bình thường, nhưng cương thi lại không thể hiểu được.

Ví dụ như vì sao con người không ngủ trong quan tài, hết lần này tới lần khác phải ngủ trong tường đất, hoặc là tại sao con người phải mặc quần áo, giữa nam nữ có gì khác biệt, cương thi không hiểu được những thứ này, có đôi khi Bách Hợp không bình tĩnh giải thích nhiều với nó, liền đuổi nó qua một bên đi.

Nàng đã sắp bước vào Thai Tức kỳ, bởi vậy gần đây thời gian nói chuyện với tên cương thi này liền giảm đi nhiều, phần lớn thời gian Bách Hợp đều là tu luyện đạo thuật. Cho đến một ngày tên cương thi này không biết ôm từ đâu về một đống quần áo, quăng vào đầy đầu đầu mặt Bách Hợp đang tu luyện đạo thuật trong quan tài, Bách Hợp nhìn thấy nó mặc quần áo vải thô của con người, trong lòng vốn bất mãn liền biến thành vui vẻ.

“Bây giờ ngươi càng lúc càng giống con người.” Màu mắt của nó đã biến thành màu xanh đem, răng nhanh của nó cũng thu ngắn lại như con người, thậm chí da nó trắng như ngọc, tướng mạo hết sức tuấn mỹ phi phàm, không khác gì Cương Thi Vương Dung Ly đã làm bạn nhiều năm với Bách Hợp trong trí nhớ của mình. Ngoại trừ trên mặt nó thường xuyên lộ ra thần sắc hoang mang là khác với vẻ tỉnh táo của Dung Ly, thì Bách Hợp gần như đều muốn cho là tất cả các cương thi khi biến thành Cương Thi Vương, đều sẽ biến thành bộ dáng như Dung Ly.

Nhưng kỳ thật bố dáng của Dung Ly dài ngắn thế nào, hình như Bách Hợp đã không còn nhớ rõ nữa, niên đại quá xa xưa, liền giống như mơ một giấc mộng, lúc thức dậy, cho dù có còn nhớ mang máng tình cảnh trong mơ, nhưng vẫn quên một số chuyện. Trí nhớ của nàng cũng không phải không tốt, chỉ là bản năng của nàng đã quên đi một số chuyện ít có khả năng tạo thành ảnh hưởng cho mình.

“Con người?” Cương thi nhếch nhếch miệng, cười đến tuấn mỹ dị thường, chỉ là nụ cười này cũng không đạt tới đáy mắt: “Làm con người có gì tốt?”

Hiện tại nó đã nói chuyện vô cùng lưu loát, thậm chí gần đây Bách Hợp thử dạy nó viết chữ, nó cũng học, hơn nữa học rất nhanh, thậm chí có khi Bách Hợp ghi khẩu quyết của Đạo Đức Kinh Thiên Địa môn xuống đất, thường xuyên kêu chính nó chỉ vào chữ đọc, có vài chữ không biết Bách Hợp lại đến dạy nó, giống như lúc trước Dung Ly muốn học cách làm một con người có tình cảm, khiến cho Bách Hợp thường xuyên sinh ra một loại cảm giác tình cảnh như vậy giống như đã từng xảy ra.

“Làm con người không có gì tốt. Nhưng ta muốn làm con người.” Bách Hợp không trả lời được vấn đề của nó, một tên cương thi sau khi biết nói chuyện làm cho nàng cảm thấy hoang mang nhất chính là điểm này, có đôi khi vấn đề mà nó hỏi sẽ khiến cho Bách Hợp cảm thấy khó có thể trả lời, lúc này nàng theo bản năng nói ra chính suy nghĩ trong lòng mình xong, trên mặt tên cương thi này lại hiện lên thần sắc đăm chiêu, cũng không nói gì nữa, trong sơn động lại quy về yên tĩnh, gần đây Bách Hợp đang tiến vào Thai Tức kỳ, cương thi yên tĩnh nằm ở bên người nàng, cũng bắt chước bộ dáng niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn trong mọi ngày của nàng, bắt đầu nhẹ nhàng niệm lên.

Hai người làm bạn nhiều ngày đêm như vậy, Bách Hợp từng niệm khẩu quyết vô số lần, nó cũng ghi khắc vào trong lòng như vậy, chân lực Đạo Môn trên người nó ngưng tụ vào trong thân thể Bách Hợp, có sự trợ giúp của nó, vốn Bách Hợp cũng chỉ thiếu một bước vào cửa, nửa tháng sau đã rất thuận lợi tiến vào Thai Tức kỳ, mà chính vào lúc này, ba thầy trò đã không gặp gần ba năm kia lại lần nữa tìm tới cửa.

“Sư phụ, nơi này giống như đã có người đến!” Mới ba năm không gặp, hình như giọng nói kiều mỵ của Mạnh Vân Nhi cũng không thay đổi gì, nhưng chui vào trong tai Bách Hợp, cái nữ nhân làm cho cả người nàng phải cảnh giác lúc trước, lúc này cũng chỉ là một con côn trùng không có ý nghĩa gì mà thôi, nhưng nàng vẫn kéo tên cương thi đang nằm trong quan tài, sau khi len lén nhấc nắp quan tài lên, liền dán sát vào nóc sơn động, tìm một chỗ kín đáo, đẩy cỏ dại ra trốn vào.

“Không xong, chắc có người phát hiện đây là cương thi lông đen.” Giọng nói của tên đạo sĩ trẻ nghe trầm ổn hơn lúc trước vài phần, giống như rút đi trẻ trung, trở nên ổn trọng hơn rất nhiều, nhưng lúc này trong giọng nói của hắn ta đã mất đi sự bình tĩnh chỉ còn lại một mảnh bối rối: “Còn không mau vào xem!”

Hình như bộ dạng của hắn ta đã tức giận thở hổn hển, ánh mắt Bách Hợp lóe lên, tiếng bước chân hỗn loạn liền từ bên ngoài chạy vọt vào, dẫn đầu là một tên đạo sĩ có dáng người thon gầy, mấy năm không gặp, tên sư phụ lãnh đạm trong trí nhớ của Kiều Bách Hợp kia đã có một bộ râu đen dài, bộ dáng lộ ra có chút tiên phong đạo cốt, gương mặt dài nhỏ, môi mỏng, chỉ nhìn tướng mạo liền biết chính là lạnh băng vô tình. Hắn ta mặc một bộ đạo bào đen vàng đan xen, trên người còn đeo một túi bằng dây đay màu vàng, hình như trong túi đựng không ít đồ vật cần dùng trong lúc thu phục cương thi, chỉ là lúc ba người xông vào nhìn thấy quan tài trống rỗng, thoáng cái đều ngây dại.

“Sư phụ, đúng là mất.” Mạnh Vân Nhi cắn môi, nhìn thấy nắp quan tài cong vẹo bị ném sang một bên cái nắp, sắc mặt có chút trắng bệch: “Bùa chú mà tổ sư phụ để lại ở trên này đã không còn tác dụng, con cương thi lông đen kia, có thể đã…”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt ba người đều biến đổi theo, thậm chí tên đạo sĩ cũng không dám xem xét xung quanh, liền quyết đoán phất tay: “Rời khỏi đây trước rồi nói sau.”

Ba người tới vội vàng, đi cũng nhanh, không bao lâu tiếng bước chân liền dần dần đi xa, nhưng Bách Hợp vẫn ở nguyên chỗ cũ không nhúc nhích, ngay tại lúc tên cương thi bên cạnh nàng đã có chút không kiên nhẫn, đột nhiên tên đạo sĩ vừa với đi khỏi lại quay trở lại, nhìn thoáng qua sơn động, sau khi xác định trong động không có người, mới không cam lòng vươn tay vuốt râu, oán hận rồi chân chính rời đi.

Từ trong ngữ khí nói chuyện của tên đạo sĩ này, Bách Hợp liền có thể biết kẻ này đa nghi lại âm tàn, lúc này xem ra quả nhiên đúng như vậy. Ba người đi xa rồi, nàng mới kéo cương thi nhảy xuống, quan tài vẫn đặt ở chỗ cũ, nhưng tên đạo sĩ này đã xuất quan, tuy Bách Hợp không sợ tên đạo sĩ này, nhưng cũng không muốn ở lại đây nữa.

“Ai.” Thở dài, Bách Hợp thì đi đâu cũng được, nhưng tên cương thi bên cạnh thì lại không được, dù lúc này bề ngoài của nó trông không đáng sợ nữa, nhưng trong xương nó vẫn luôn không phải là con người, huống chi nó là cương thi, cương thi liền không tránh khỏi sẽ hút máu người, tuy nói từ khi bắt đầu biến đổi tên cương thi này chưa từng hút máu, nhưng Bách Hợp không dám cam đoan sau khi nó tiến vào thế giới loài người có thể sẽ hút máu hay không, bởi vậy không thể đến gần con người được.

“Ai.” Cương thi cũng cùng thở dài một hơi, nó học ngược lại cực kỳ giống thật, chỉ là trong đôi mắt lại là một mảnh lạnh băng không có nửa điểm cảm xúc, Bách Hợp nhìn nó, không khỏi cười lạnh hai tiếng: “Thở dài cái gì? Ngươi là người sao?”

“Thiên Địa sơ thủy sinh hỗn độn…” Cương thi nhìn Bách Hợp, trong miệng bắt đầu niệm Khỏi Nguyên thiên trong Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, tên đại gia này ngày thường muốn mở miệng hay không đều bởi tâm tình của nói như thế nào, có khi khó được sẽ đọc theo Bách Hợp mấy câu, có khi không muốn mở miệng thì cả ngày cũng sẽ không mở miệng nói một chữ, nhưng chỉ có mỗi lúc Bách Hợp kêu nó niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, là nó nghe lời nhất, một ngày nó nói nhiều nhất chính là hai chữ ‘Thiên Địa’, lúc này nguyên nhân nó niêm khẩu quyết này, Bách Hợp đoán hẳn là nó đang dùng phương thức này để trả lời câu hỏi nó có phải là người hay không mà mình vừa mới hỏi.

Bách Hợp không nhịn không lại giật nó tóc hai cái, với nó mà nói, động tác như vậy không đau không nhột, ngoại trừ khiến nó cảm thấy có chút bị mạo phạm ra, thì nó cũng không có động tác khác, chỉ là nhìn Bách Hợp nhếch nhếch miệng, hết lần này tới lần khác bộ dạng giận mà không dám nói gì này lại khiến cho Bách Hợp không nhịn được giật thêm hai cái nữa. Tóc của nó dày mà chắc, kỳ thật căn bản giật không đứt, hơn nữa gần đây tướng mạo của nó càng ngày càng tuấn tú, hình dáng khuôn mặt đã rõ ràng hơn trước rất nhiều, đôi môi tím tái cũng dần dần bắt đần xuất hiện màu hồng nhạt, trong ánh mắt có nhiều hào quang hơn, so với bộ dáng như được khắc bằng ngọc lúc trước thì trông có thêm càng nhiều phần nhân tính, Bách Hợp nhìn nó chằm chằm một lát, rốt cuộc quyết định: “Chúng ta phải dọn nhà!”

Vốn cho rằng cương thi không có ý kiến với chuyện này, ai ngờ lúc Bách Hợp kêu nó đi, nó ngược lại thuận theo, chỉ có điều lại quay đầu khiêng cái quan tài mà nó đã nằm không biết bao nhiêu năm lên vai, lúc Bách Hợp kêu nó buông, nó chết sống không chịu, thậm chí lúc ép buộc nó, nó liền kéo Bách Hợp nằm vào trong quan tài, Bách Hợp không có biện pháp với nó, chỉ đành phải đợi đến sau khi mặt trời lặn, sắc trời đen lại, mới ra hiệu cho tên cương thi này mang theo chính mình nằm trong quan tài xuống núi.

Khu vực thuộc về núi Bàn Long này, trên núi thì miếu đạo sĩ không ít, mấu chốt là Bách Hợp còn không biết trong đó có người tài ba dị sĩ chân chính nào không, dù cho hiện tại bản lĩnh của tên cương thi này đã trở nên cường đại, nhưng dù sao hai đấm cũng khó địch bốn tay, nếu lão đạo sĩ trên núi Bàn Long đông hơn, thì một người một thi chưa chắc là đối thủ, mọi chuyện vẫn phải kín đáo một chút thì tốt hơn. Không ở trên núi Bàn Long được, Bách Hợp vốn định ở xa một chút, nhưng tên cương thi này lại chết sống không đi quá xa chỗ này, một khi đi xa, nó liền quay người muốn chạy về.

Chưa từng nghe nói cương thi cũng nhớ nhà, Bách Hợp có chút im lặng, chỉ phải dẫn nó đi tìm một chỗ vắng vẻ, bốn phía không có miếu đạo sĩ và rất hoang vu ở dưới chân núi để ở lại. Tạm thời đào sơn động nhét quan tài vào, nhưng Bách Hợp sống trong quan tài nhiều năm như vậy, đã có chút khó chịu rồi, thiên tính của con người làm cho nàng muốn ở trong phòng rộng rãi, mà không phải trong cái quan tài chật chội đó. Cũng may tên cương thi này ngược lại rất có tác dụng, móng tay của nó còn tốt hơn cả đao búa, chỉ rạch một cái nhẹ, cây cối liền có thể bị nó đốn ngã một cách đơn giản, Bách Hợp ở bên cạnh chỉ huy nó dựng một cái khung nhà đơn giản, lúc sắp đến hừng đông Bách Hợp lại cùng cương thi đi xuống núi một chuyến, trộm không ít rơm rạ trong nhà nông dân mang về, lúc cương thi cõng Bách Hợp đằng vân giá vũ cực kỳ nhanh, chỉ mấy lần qua lại, đã lợp xong mái nhà rồi.

Bề ngoài cũng không quá xấu, chỉ có điều khi Bách Hợp thấy cương thi khiêng quan tài vào phòng, chính mình lại phải nằm chung trong quan tài, thì liền không nhịn được rơi lệ đầy mặt.

 

Thiếu nữ cho cương thi ăn (6)

Ngoại trừ việc chuyển quan tài từ trong núi Bàn Long đến một căn phòng dó chính mình dựng ở dưới chân núi vắng vẻ ra, thì sinh hoạt của Bách Hợp không có bất kỳ khác biệt gì, nhưng tên cương thi kia thì lại càng biến đổi nhiều hơn trước, mắt của nó đã bắt đầu biến từ vàng thành lam, lại từ lam thành đen, nó đã càng lúc càng giống một người, hơn nữa bắt đầu càng lúc càng giống cái gương mặt của Dung Ly ở trong trí nhớ của Bách Hợp mà chính mình cho rằng đã dần dần quên mất.

Không biết có phải càng tiến hóa về sau cương thi đều sẽ biến thành bộ dạng giống như nó hay không, Bách Hợp dạy nó Tam Tự Kinh một thời gian ngắn, nó không quá thích học, có lẽ là đã không còn hứng thú, Bách Hợp chỉ phải viết Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn ra rồi từ từ dạy cho nó, như vậy nó lại chịu học, hơn nữa còn rất kiên nhẫn. Với một cương thi, dù nó có bắt chước giống con người đi nữa, thì nó vẫn không biết tự kiềm chế, hết lần này tới lần khác vào lúc học Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, thì nó lại có thể cố gắng kiềm chế chính bản tính của mình, đôi khi còn có thể bắt chước Bách Hợp ngồi xếp chân lại, vừa ngồi xuống liền chính là mấy canh giờ.

Vách núi bên này bởi vì là hướng tây bắc, nói theo phong thuỷ, tất nhiên không may mắn bằng hướng đông nam, bởi vậy cho dù bên kia sơn đạo xây đầy miếu đạo sĩ, thì bên này cũng thuộc núi Bàn Long nhưng lại hẻo lánh dị thường. Vào một ngày, lúc Bách Hợp đang chuẩn bị niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn với cương thi một lát, tên cương thi này đã không còn sợ ánh sáng mặt trời nữa, nhưng trong thiên tính, nó vẫn không thích ban ngày, vào ban ngày nó thích ở trong quan tài, Bách Hợp sống với nó nhiều năm như vậy, biết rõ tập tính của tên cương thi này, hơn nữa tên cương thi này cũng không cho phép nàng rời khỏi tầm mắt của nó, bởi vậy nàng cũng nằm trong quan tài, còn chưa bắt đầu niệm Đạo Đức Kinh, thì bên ngoài liền vang lên một tiếng quát tháo: “Nghiệp chướng chạy qua bên kia! Đuổi theo!”

Bởi vì đỉnh núi hoang vắng, âm thanh già nua này vừa gầm lên liền dọa một đám chim chóc trong núi bay tán loạn. Bốn phía vang lên tiếng vỗ cánh ‘Phập phập’ của chim chóc khi bay lên, tiếng bước chân hỗn loạn cũng truyền tới, liền có người nói: “Ở đây có căn nhà rách!”

Lúc cả người Bách Hợp căng cứng, chỉ nghe được có người hét lên: “Xét!”

Căn nhà vốn đã cũ nát giống như có một bàn tay to vô hình nhấc lên, một tiếng nổ ‘Ầm ầm’ vang lên, không đầy một lát liền cháy mạnh.

Vốn đang nằm trong quan tài, cương thi như bị chọc giận, răng nanh bên khóe miệng của nó cũng lồi ra. Bách Hợp vội bắt lấy tay nó, tranh thủ thời gian cùng nó ngồi dậy đi ra, vừa đá quan tài vào một góc khuất trong phòng, vừa mở cửa đi ra ngoài: “Các vị, có phải có gì hiểu lầm không?”

Đứng bên ngoài là một đám đạo sĩ ăn mặc chỉnh thề, mỗi người đều người mặc đạo bào tay cầm trường kiếm, một bộ dáng đằng đằng sát khí, chỉ là không ngờ sau khi cửa của căn nhà cũ nát này mở ra, thì lại là hai nam nữ ăn mặc như nhà nông bình thường đi ra.

Nam hơi cúi đầu, tóc đen xõa tung sau người, không thấy rõ dung mạo, nhưng dáng người lại cao gầy, thiếu nữ thì khoảng mười bảy mười tám tuổi, tóc cũng không búi, đi chân trần, khuôn mặt có chút non nớt, vừa nhìn liền biết là sơn thôn dã phụ bình thường. Một đám đạo sĩ lập tức có chút xấu hổ, một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ dẫn đầu một tay cầm lục lạc một tay cầm kiếm, ánh mắt lộ ra vài phần hoài nghi, nhìn Bách Hợp, lại nhìn thoáng qua căn nhà cũ nát phía sau nàng: “Chúng ta đang đuổi theo một con yêu quái đã thành tinh, không biết hai vị đến đây ở từ lúc nào? Sao trông thật lạ mặt, trước kia chưa từng gặp?”

Lúc lão ta nói lời này, một đạo sĩ trung niên đã để râu trong đám người cũng nhìn thoáng qua bên này, lúc nhìn thấy Bách Hợp vốn sững sờ, tiếp theo híp mắt, trên mặt không tự chủ lộ ra vài phần mừng như điên, liền vô ý thức hô: “Kiều Bách Hợp? Quả nhiên là con!”

Đi vào thế giới này đã nhiều năm, lúc Bách Hợp đột nhiên nghe được có người gọi cái tên Kiều Bách Hợp, một hồi lâu sau mới phục hồi tinh thần lại, đạo sĩ trung niên kia tiến lên: “Ta là sư phụ của con, chẳng lẽ con không nhận ra ta?”

Tuy nói đã qua nhiều năm, nhưng lần đầu tiên nghe thấy tên đạo sĩ này âm trầm nói đáng tiếc một cái lò luyện đan, thì Bách Hợp vẫn liền nhận ra được giọng nói của hắn ta. Mới một thời gian ngắn không thấy, tên đạo sĩ này trông già đi rất nhiều, đứng trong một đám đạo sĩ mặc quần áo chỉnh tề, trên người hắn ta cũng không che giấu được lộ ra vài phần cảm giác nghèo hèn, lúc này vội vàng Bách Hợp chằm chằm, trong mắt sắc thái vui mừng cũng không che đậy được: “Con mau trở về với ta, mấy năm nay ta vẫn luôn tìm kiếm tung tích của con khắp nơi, đều nghĩ con đã chết rồi.”

Sau khi biết được mục đích chân chính của tên đạo sĩ trước mắt này, Bách Hợp nào còn có thể đi theo cái tên gọi là sư phụ này trở về, nàng chỉ nhìn vị đạo sĩ này, rồi mới cau mày hỏi đám người kia: “Không biết các vị tiên trưởng xông vào hàn xá, có chuyện gì quan trọng không?”

“Tiểu bối, gần đây núi Bàn Long không được an toàn, tốt nhất các ngươi vẫn nên rời khỏi đây đi.” Lão đầu đeo kiếm cũng không nhìn Bách Hợp, tuy lão ta cũng nhìn ra được trên người Bách Hợp có chút âm khí, nhưng bởi vì Bách Hợp luyện Đạo Đức Kinh, nên lại có một cỗ pháp thuật Đạo Môn chính thống ngăn chặn tia âm khí nhỏ nhoi này, khiến cho đạo sĩ không nhìn ra manh mối, bởi vậy âm khí trên người Bách Hợp ở trong mắt lão ta có lẽ chỉ là ở trong núi lâu, khó tránh khỏi sẽ dính phải vài thứ có âm tính, vì thế trên mặt cũng không lộ ra hoài nghi gì.

Mà sư phụ của Kiều Bách Hợp thì đột nhiên trở nên sốt ruột, hắn ta liên tục nhìn Bách Hợp chằm chằm, trong mắt không chút che giấu sự tham lam, lúc người khác kêu hắn ta đi, ánh mắt của hắn ta đột nhiên nhìn thoáng qua cương thi ở bên cạnh nàng, khi nhìn đến bộ quần áo rộng thùng thình kia, vốn hơi nhíu mày, giây kế tiếp liền giống như bừng tỉnh đại ngộ, cơ mặt của hắn ta liền run rẩy hai cái, cúi đầu đi theo đám đạo sĩ.

Đợi đám người này đi hết, cương thi im lặng kéo Bách Hợp nhảy trở vào quan tài, hôm nay nó không có cào vách quan tài, cũng không ồn ào yêu cầu Bách Hợp luyện Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, thậm chí lúc này nó đã có thể đọc làu làu Đạo Đức Kinh rồi, mọi ngày nó cứ nhất quyết kêu Bách Hợp luyện không ngừng, tình huống hôm nay thật sự có chút khác thường, đôi khi nó kêu mình luyện Đạo Đức Kinh, Bách Hợp cảm thấy có chút phiền muộn, lúc này nó lại không náo loạn, ngược lại Bách Hợp cảm thấy có chút không thói quen.

“Sao vậy?”

Nóc nhà của căn phòng trống trải đều bị người xốc lên rồi, nhưng vừa lúc ánh trăng không cản trở rọi xuống, làm cho hai người đều cảm thấy một loại hưởng thụ không nói nên lời. Tuy hôm nay không phải rằm, nhưng tinh hoa của ánh trăng vẫn là một thứ có ích cho cương thi, bởi vậy Bách Hợp cũng không kêu cương thi lợp lại nóc nhà, dù sao trăng sáng tinh phồn, tối nay cũng sẽ không mưa.

“Kiều Bách Hợp? Kiều Bách Hợp là gì?” Cương thi đối mặt với vách quan tài, giọng nói có chút khó chịu, hai năm qua nó niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, bởi vậy lúc nói chuyện miệng lưỡi đã linh hoạt hơn rất nhiều, không còn sẽ không tự chủ được phát ra âm thanh kỳ quái như trước kia nữa, kỳ thật nó cũng không ngốc, cho dù là lúc ngây thơ vô tri trước đây, nó cũng có cảm ứng, đạo sĩ kia từng đề cập đến Kiều Bách Hợp nhiều lần, một hai lần có thể cho rằng là trùng hợp, nhưng hôm nay ở trước mặt nhiều người như vậy, hắn ta gọi tên Kiều Bách Hợp, hết lần này tới lần khác Bách Hợp còn đáp lại, điều này làm cho cương thi cảm thấy có chút rầu rĩ không vui, nó giống như cảm nhận được một tia cảm giác chính mình bị bài xích ở ngoài.

“Kiều Bách Hợp là tên của ta.” Bách Hợp thốt ra lời này, cương thi liền quay đầu lại: “Tên? Tên là gì?”

Trước đây bởi vì nó không phải một mình, hơn nữa Bách Hợp vẫn luôn sống chung với nó, mỗi ngày đối tượng có thể nói chuyện cũng chỉ có một mình nó, tình huống của nó cũng không khác mấy, bởi vậy nó không cần kêu tên ai, Bách Hợp cũng không cần kêu tên của nó, sống chung mấy năm dạy nó rất nhiều, thậm chí ngay cả chữ cũng đều cầm tay nó dạy nó, nhưng hết lần này tới lần khác Bách Hợp đã quên dạy nó một ít tập tính sinh hoạt cơ bản nhất của con người.

Đây chính là điểm xấu khi sống cách biệt với tập thể, Bách Hợp không khỏi vỗ vỗ đầu mình, nhẹ giọng giải thích: “Tên chính là thứ đại diện cho sự khác nhau của mỗi người.” Bách Hợp nói xong, thấy cương thi quay đầu lại, trên gương mặt tựa như bạch ngọc lộ ra thần sắc hoang mang khó hiểu, không khỏi nói thêm: “Giống như hôm nay có nhiều người tới như vậy, về sau gặp lại ngươi làm cách nào để phân biệt họ?”

“Mùi cũng khác.” Cương thi nói rất khẳng định, không do dự chút nào.

“Nhưng con người không ngửi được mùi, với ta, bọn họ đều giống nhau, chỉ có thể dựa vào tướng mạo cùng với tên để phân biệt.” Câu trả lời này của Bách Hợp khiến cho cương thi trầm mặc một hồi, rồi mới nói: “Hóa ra, đây là khác biệt giữa ta với con người mà ngươi nói?”

Trước đây Bách Hợp cứ luôn nói con người khác với cương thi, nhưng có lẽ từ trước cho tới giờ cương thi chưa bao giờ gặp được đồng loại, cũng không quen biết với con người nào ngoại trừ Bách Hợp, cho nên rất nhiều chuyện nó cũng không thể hiểu được, lúc này bởi vì một cái tên, nó cảm thấy hình như mình đã hiểu rõ thứ gì đó.

“Cho nên ngươi là Kiều Bách Hợp.” Nó lại không nhịn được hỏi, “Vậy ta là ai?”

Gương mặt trắng nõn nhẵn nhụi của nó cách Bách Hợp không xa, trong con ngươi đen láy phát ra ánh sáng xanh chiếu ra khuôn mặt của Bách Hợp, ngoại trừ mũi nó không có hơi thở ra, thì nó hầu như không khác người bình thường. Bách Hợp cũng không biết trước khi chết nó tên gì, thế nhưng lúc này nhìn thấy gương mặt đang từ từ trở nên khôi ngô tuấn tú này, dần dần trùng lặp với thiếu niên áo trắng kia trong trí nhớ của nàng, trí nhớ mà vốn cho rằng đã cách xa, dường như đã lặp lại mấy đời, như lại tiến vào trong mộng cảnh kia một lần nữa vậy, nàng vô ý thức vươn tay sờ lên  mặt cương thi, nhỏ giọng kêu: “Dung Ly.”

Dung Ly đã ở cùng nàng mấy trăm năm, canh giữ ở bên người nàng như bạn thân, cuối cùng lại càng để nàng chết ở trong lòng hắn ta trong một nhiệm vụ, trùng lặp lên hình dạng của tên cương thi ở trước mặt, cả hai giống như cùng là một người, ngoại trừ về sau Bách Hợp nhìn thấy ở trên người Dung Ly này nhiều hơn một chút lạnh nhạt lại thiếu đi một chút ngây thơ, nhiều hơn một chút sát ý và nặng nề như có như không, thiếu đi một chút thẳng thắn và đơn thuần, cả hai gần như cùng là một.

Nhưng đây là không thể nào, Lý Duyên Tỷ đã từng nói về sau nàng có năng lực, nàng có thể lại tiến vào thế giới giống như trong nhiệm vụ trước, nhưng lúc nào nàng có năng lực thì Bách Hợp không biết, hơn nữa lúc này Lý Duyên Tỷ cũng không có trong Không gian, huống chi lúc này nàng cũng không phải Đào Bách Hợp gì, nàng gặp được cũng không phải là Dung Ly, cho dù tướng mạo cả hai giống nhau đến như thế.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion22 Comments

  1. Cái thằng cha đạo sĩ ác độc vẫn không buông tha cho Bách Hợp. Không biết kế tiếp hắn sẽ có kế hoạch gì bắt Bách Hợp làm đỉnh lô. Còn con cuong thi này ta vẫn cảm giác nó chính là Dung Ly trong câu chuyện của Đào Bách Hợp. Bách Hợp cũng đặt tên cho nó là Dung Ly rồi. Không biết Bách Hợp hoàn thành nhiệm vụ này như thế nào.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Cương thi này hẳn là Dung Ly ca rồi, Bách tỷ cũng là trân trọng tình cảm với Ly ca ah, mà ca tình thâm nghĩa trọng thế cơ mà ;48

  3. Chắc Dung Ly này là Dung Ly kia rồi. Khuôn mặt giống mà. Cảm thấy tình cảm của Bách Hợp đối với Dung Ly rất phức tạp nhưng cũng rất sâu đậm ;48 ;48

  4. Bảo đảm 100% là Dung Ly luôn ;38 .
    Sáng ngày chiều tối đều lết vào xem có chương mới chưa , có mừng quá trời .
    Cảm ơn edit và beta nhiều lắm luôn ;56 ;61

  5. Dung Ly dịu dàng với Bách Hợp thế này cơ ;66 mà, làm mình phân vân, Diệp Cẩn Xung và Đường Ân kia ngang tàn, bá đạo có lẽ k phải là Dung Ly rồi,… vậy Linh hồn đó là ai? Không phải Dung thì thì đó là ai chứ nhỉ?

  6. ồ, không ngờ tình cảm của Hợp tỷ giành cho DUng Ly cũng nhiều đấy chứ, nhưng mà người khiến cho Hợp tỷ muốn quay lại thế giới đó 1 lần nữa là chàng kiếm sĩ ở thế giới trên biển kia cơ, cũng chính là Lý Duyên Tỷ đó, mà sao Lý Duyên Tỷ đi lâu quay về quá vậy ta?

    tks tỷ ạk

  7. Mắc cười chết mất BH làm nhà để có chỗ ngủ thoải mái thế mà a cương thi lại đưa quan tài vào bắt nằm trong đó. Mình cũng nghĩ a cương thi này và Dung Ly là 1 chỉ khác thời gian mà thôi. Cảm động vì tình cảm mà BH dành cho DL mặc dù nhiều tình tiết BH đã ko còn nhớ rõ nữa.

  8. sao mọi người không nghĩ Duyên Tỉ ca với Dung Ly là một nhỉ
    Kiểu Dung Ly là một tia thần thức của Duyên Tỉ lịch kiếp dưới thế gian í nhỉ

  9. ;61 Bách Hợp tỷ phải trân trọng những ngày tháng này nha! Ngày cũ đâu dễ gì sống lại, năm tháng dễ tan thỉnh người trân trọng

  10. Ui, có khi nào là Dung Ly không. Chị vô tình tiến vào thế giới khi Dung Ly chỉ là cương thi bình thường. Nên sau đó ở thế giới kia, Dung Ly nhận ra mùi của chị nên mới theo chị

  11. Theo mik nghĩ đây là DL lúc trc đc Hợp tỷ dạy Thiên địa môn xong về sau lại dạy lại tỷ ấy nhỉ ;70

  12. Có khi nào đây là Dung Ly trước khi thành Cương Thi Vương k? Gặp BH xong thời gian lâu sau lại nhận ra BH nữa nên mới theo BH ý.
    Dù sao thì thâm tình của Dung Ly vẫn là vạn năm k đổi :(((
    P.s cảm ơn team đã edit truyện nhiều

  13. ui tình cảm của Bách hợp với Dung ly đúng là có cái gì kì lạm mà khó quên lắm nhỉ, chắc cương thi này là giai đoạn đầu của Dung ly đó, vì lúc đó Dung ly cug biết Thiên địa môn đạo dức kinh để dạy cho chị Hợp mà, ở thế giới này, Dung ly dễ thuwogn lắm, có khi có chút tình cảm với bách hợp rồi mà còn chưa phát hiện ra, giờ xuất hiện tên đạo sĩ này, không biết tiếp theo lão sẽ làm gì đế đối phó với hai người đây

  14. Ai nha, cưong thi mà cũg nhớ nhà. BH kiếp này ko thể sốg đâu nhoài cái quan tài rồi, Hahaha, chàg cương thi ngây thơ hồn nhien quá. Lão đạo trưởng đág kinh tởm, chắc lãi nhạna ra cương thi rồi, dám bén mảg tới cho anh DL giết lão chết luôn. Ta ngỉ chắc là BH xuyên đến trước khi DL thành thi vương, chính BH là ng khiến DL trở thành thi vương. Dạy cho thi vương DL biết đến cs con người.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close