Bia Đỡ Đạn Phản Công – Thiếu nữ cho cương thi ăn 3+4

27

Thiếu nữ cho cương thi ăn (3)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

“Chết rồi hả?” Bách Hợp kinh ngạc nhìn tên cương thi vừa nãy còn vui vẻ này, đã thấy nó nằm một lát, lại đột nhiên nhảy dựng lên, ngay tại lúc tròng mắt Bách Hợp đều sắp rớt xuống, nó nhanh chóng nhảy vào trong quan tài, ấn Bách Hợp nằm xuống quan tài.

Cái này Bách Hợp đã hiểu được, tên cương thi này ý muốn mình đừng ngồi, mà cứ tiếp tục nằm như trước.

Bách Hợp đột nhiên có chút buồn bực, nàng là một con người, trước kia nằm trong quan tài chỉ là bởi vì không có cách nào mà thôi, hiện tại đã có biện pháp thì sao nàng còn có thể trở về trong quan tài nữa, nàng chết sống không chịu, nhưng vừa giãy dụa nàng mới bi kịch phát hiện mình không phải đối thủ của tên cương thi này.

Tuy nói tên cương thi cổ quái này không muốn tổn thương nàng, thế nhưng một cánh tay của nó đặt ngang trên người Bách Hợp, không nói lực đạo vô cùng cường đại, mà hơn nữa cơ thể nó cứng rắn giống như thiết vậy, mặc cho Bách Hợp dùng hết cả khí lực bú sữa mẹ cũng không đẩy nó ra được, thỉnh thoảng nó còn trở mình tiếp tục tắm trăng, căn bản không để chút khí lực của Bách Hợp vào mắt, ngược lại là Bách Hợp, chính mình mệt mỏi đến toàn thân đổ đầy mồ hôi thở hồng hộc, cuối cùng chỉ phải không thể làm gì tùy ý nó.

Nằm dưới ánh trăng khoảng hai canh giờ, cương thi lại sẽ nhảy dựng lên khiêng quan tài lên quay về sơn động, sau khi đậy kín nắp quan tài lại tiếp tục ôm Bách Hợp yên tĩnh không động đậy, nhưng một khi Bách Hợp không bắt đầu niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, thì nó sẽ bắt đầu bất an cào quan tài đồng phát ra tiếng ‘Y y’ cổ quái, thẳng đến khi Bách Hợp lại bắt đầu niệm chú ngữ, nó mới chịu yên tĩnh lại.

Mà nhân lúc nó mang mình ra ngoài phơi trăng vào buổi tối, có khi Bách Hợp cũng đói, khắp núi đều là quả dại, đáng tiếc cương thi không biết người muốn ăn gì, lần đầu tiên Bách Hợp muốn đi hái, nó còn muốn cưỡng chế không cho nàng đi như lần trước, thẳng đến khi Bách Hợp chỉ vào trái cây, trong lúc sốt ruột cũng ‘Y y’ với nó như vậy, nó mới giống như hiểu được ý của Bách Hợp, dùng móng tay dài sắc bén của nó chặt luôn cả nửa cây.

Cứ như vậy, mỗi tối nó sẽ mang Bách Hợp ra ngoài phơi trăng, phơi đến một thời gian nhất định lại trở về, cũng ngẫu nhiên tìm về một chút thức ăn cho Bách Hợp. Sau khi đi ra ngoài nhiều lần, trong lòng Bách Hợp cũng đã có suy đoán về thời gian, liền phát hiện mới chưa đến một tháng, lông đen trên người tên cương thi này cũng dần dần rụng xuống.

Với tình huống như vậy, trong lòng Bách Hợp có chút thấp thỏm không yên. Một tên cương thi có thể tu luyện đến lông màu đen đã có khả năng sống gần ngàn năm rồi, nếu lại tu luyện đến lông đen rụng xuống, liền chứng minh nó hẳn sắp tấn cấp, hiện tại chính mình đã không phải đối thủ của nó, sau này làm sao còn có thể chế ngự được nó? Bây giờ nàng vừa mới bắt đầu tu luyện Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, ít nhất phải luyện tầm mười năm, mới có khả năng có thể chế ngự được lông đen hiện tại, nhưng tên cương thi này không biết có phải đặc biệt may mắn hay không, mà tiến giai cực kỳ nhanh. Ngay tại lúc trong lòng Bách Hợp trầm trọng, sư phụ và sư huynh tỷ của Kiều Bách Hợp lại quay trở lại sơn động này.

“Sư phụ, tuy lần này không có sự trợ giúp của Kiều Bách Hợp, nhưng cũng chúc mừng sư phụ sắp tấn giai lên Thai Tức kỳ, luyện hóa Hắc Cương chắc chắn ở trong tầm tay, Vân nhi chúc mừng sư phụ, chúc mừng sư phụ.” Giọng nói kiều mỵ của Mạnh Vân Nhi vang lên.

Bách Hợp trốn trong quan tài, lúc nghe được Thai Tức kỳ, trong lòng không khỏi khẽ động. Lúc trở thành Đào Bách Hợp, nàng đã từng nghe nói đến tu đạo thời Thượng Cổ cũng không phải là phân chia thành Luyện Khí kỳ và Trúc Cơ kỳ như sau này, mà là dùng Hành khí, Thai Tức,… để gọi. Đến Thai Tức kỳ liền tương đương với cái gọi là Trúc Cơ kỳ sau này. Loài người tu hành vốn đã gặp may mắn nhiều hơn các sinh vật khác, bởi vậy dù tên cương thi lông đen bên người mình có khả năng đã tồn tại hơn ngàn năm, nhưng nếu cái tên được Mạnh Vân Nhi gọi là sư phụ kia đã đến Thai Tức kỳ, thì muốn luyện hóa nó, thật đúng là không khó.

Lúc này linh khí đất trời dồi dào, Bách Hợp ở trong quan tài luyện Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, hiệu quả còn vượt xa bất kỳ lần tu luyện nào, hơn nữa gần đây nàng đi theo tên cương thi lông đen này cùng hấp thu tinh hoa của nhật nguyệt, lại càng ẩn ẩn cảm giác được tối đa không đến nửa năm, chính mình có khả năng cũng sẽ tiến vào giai đoạn Trúc Cơ kỳ, cỗ thân thể này của cực kỳ thích hợp tu đạo, cho nên ban đầu mới có thể bị đạo sĩ trẻ nhìn trúng thu làm đồ đệ, hơn nữa hình như trụ cột của cỗ thân thể này của nàng được người ta chăm sóc vô cùng tốt, không nói nàng vừa tu luyện liền thuận lợi lên cấp, mà hơn nữa Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn mà nàng tu luyện lại xác thực là bộ kinh thư cực kỳ lợi hại, hiệu quả còn vượt xa mấy đạo thuật bình thường, bởi vậy tiến bộ thần tốc. Chỉ có điều, khi Bách Hợp nghe được tên đạo sĩ mà Mạnh Vân Nhi gọi là sư phụ kia cần nhờ chính mình mới tiến vào Thai Tức kỳ, cả người vẫn không nhịn được cứng ngắc nghiêng tai lắng nghe.

“Hai con phải canh chừng nó cho kỹ, trong hai năm tới vi sư muốn bế quan tu luyện, tranh thủ sớm ngày tấn giai, luyện hóa nó thành cương thi thủ hộ bản môn, trong hai năm tới hai con đều không được phép đến đây, tạm thời không được cho nó hút máu người, nếu không đến lúc đó hung tính của tên cương thi này đại phát, có thể sẽ sinh sự đoan khác.” Đạo sĩ trẻ tuổi lạnh lùng hạ lệnh, tiếng của Mạnh Vân Nhi và một thiếu niên khác cùng đồng thanh đáp lại.

“Đáng tiếc Kiều Bách Hợp đã chạy, nếu không ta không cần phí tâm lớn thế này? Nàng ta vậy mà là thân thể cửu âm hiếm có, làm lò luyện đan không thể tốt hơn, ta cũng đã giúp nàng ta đánh trụ cột đến Hành Khí kỳ, cũng không biết tiện tỳ này chạy đi đâu.” Đạo sĩ hừ lạnh một tiếng, bên ngoài không ai dám trả lời, còn trong lòng Bách Hợp thì đại chấn, nguyên chủ mơ hồ không rõ cái gì là Hành Khí kỳ, mình cũng chưa từng nghe đến cái gì là thân thể cửu âm, nhưng một từ ‘làm lò luyện đan’ thì Bách Hợp lại nghe được rõ ràng, trong lòng nàng tức giận, nhưng cũng âm thầm thở dài, khó trách mình tu tập đạo thuật lại nhanh chóng như vậy, kết quả tất cả đều là do tên đạo sĩ rắp tâm bất lương.

“Chạy liền chạy, đây cũng là nàng ta không có phúc khí.” Hồi lâu sau, Mạnh Vân Nhi mới tiếp một câu, đạo sĩ trẻ hừ lạnh một tiếng, vươn sờ sờ vách quan tài, có lẽ lúc này còn có chút phẫn nộ miếng thịt mỡ sắp ăn vào miệng lại chạy, nên bởi vậy hắn cũng không mở Thiên nhãn nhìn lá bùa căn bản đã không còn phát sáng trên vách quan tài.

Không bao lâu, tiếng nói chuyện đã dần dần đi xa, sau khi vang lên một tiếng hạ lệnh phong núi của đạo sĩ, bên ngoài truyền đến một chuỗi tiếng động bày trận, rất nhanh liền không có động tĩnh.

“Ô ô ô.” Tên cương thi vừa rồi còn đang giả chết lúc này trong miệng lại phát ra tiếng, một bên còn vươn tay cào vách quan tài, cỗ quan tài này bởi vì cấm chế bên ngoài đã bị phá, tuy nó đã khống chế lực đạo của mình, nhưng cả vách quan tài vẫn chi chít đầy dấu vết bị nó cào ra, có khi Bách Hợp ngủ ở bên này đều cảm thấy cấn người khó chịu. Lúc này tâm tình nàng còn đang khó chịu khi nghĩ đến lời nói của tên đạo sĩ lúc nãy, trong hai năm mình cũng có khả năng tiến vào Trúc Cơ kỳ, ngược lại cũng không sợ hắn ta, chỉ là suốt ngày ở chung với một tên cương thi, mà thực lực bây giờ của chính mình còn không bằng nó, không thể chạy được, Bách Hợp lại càng cảm thấy buồn bực, vô ý thức đập nó một cái: “Im lặng!”

Nàng đập xong trong lòng ‘Lộp bộp’ một tiếng, thế nhưng cương thi lại không đau không nhột, căn bản giống như không cảm thấy nàng mạo phạm vậy, lại cào lên vách quan tài hai cái, thẳng đến khi trong miệng Bách Hợp nhẹ giọng niệm lên Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, nó mới dần dần bình tĩnh lại.

Trận pháp mà tên đạo sĩ trẻ kia bố trí căn bản không ngăn được tên cương thi cả gan làm loạn này, mỗi tối nó vẫn khiêng Bách Hợp ra tắm trăng. Mỗi ngày trong lúc đi ra ngoài một lần này, Bách Hợp có thể phát hiện lông trên người nó càng ngày càng rụng đi nhiều. Trên thực tế, trong quan tài lại không thấy cọng lông đen nào bị rụng xuống của nó, đây là âm khí trên người nó hóa thành, cho nên khi hóa thành thực lực trào vào trong cơ thể nó, trải qua nửa năm, da của nó từ màu xanh đen vốn có đã bắt đầu dần dần biến thành trắng, tuy răng nanh nơi khóe miệng vẫn không thể thu về hoàn toàn, nhưng đã ngắn hơn trước kia rất nhiều.

Điều này cũng không đại biểu rằng tính nguy hiểm của nó giảm xuống, mà ngược lại bởi vì nó càng ngày càng trở về nguyên bản, đã chứng minh thực lực của nó hẳn là càng ngày càng cao sâu.

Thẳng đến năm tháng sau, làn da màu đen trên người nó gần như hoàn toàn biến thành trắng, dáng người cũng bắt đầu dần dần thon gọn lại, trở nên càng lúc càng giống một con người, mà Bách Hợp lại vẫn chưa đạt đến Trúc Cơ kỳ, thì trong lòng nàng bắt đầu hoảng loạn. Tên cương thi này, ngoại trừ đôi mắt còn có chút đỏ ra, chỉ nhìn bề ngoài, nếu như không nhìn thấy hai cái răng nanh vẫn còn lộ ra một chút kia của nó, thì có lẽ nó đã không khác loài người là mấy, tướng mạo khôi ngô, trông ngược lại không khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn như trước kia nữa.

Gần đây mặc dù phơi trăng vẫn có tác dụng với nó, nhưng hình như đã tác dụng đã không còn lớn nữa, buổi tối nó cũng không thích đi ra ngoài nữa, ngoại trừ mùng một và mười lăm còn có thể khiêng quan tài ra ngoài, thì bình thường rất ít đi ra ngoài, mà ngược lại là cào vách quan tài muốn Bách Hợp niệm pháp thuật, mỗi khi Bách Hợp niệm lên Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, một cổ Đạo Môn tâm pháp chính tông sẽ truyền từ trong thân thể Bách Hợp qua thân thể nó, ánh mắt của nó càng ngày càng hữu thần, tuy vẫn đỏ tươi như bảo thạch, nhưng đã không còn bộ dáng đờ đẫn không chịu nổi như trước kia nữa, thậm chí trong mắt của nó cũng không còn là màu đỏ hoàn toàn nữa, mà ngược lại đã có thêm tròng trắng.

Tắm xong tinh hoa của ánh trăng tròn vào đêm mười lăm, Bách Hợp nhìn tên cương thi mặc một bộ áo liệm trắng khiêng mình trở về sơn động, không khỏi càng cảnh giác với nó hơn, nửa tháng không đi ra, Bách Hợp phát hiện nó gầy đi rất nhiều, bộ áo liệm vốn trước đây bị nó mặc chật lúc này đều đã rộng thùng thình, bộ quần áo rách rưới cũ nát không biết đã mặc bao nhiêu năm kia liền để lộ ra vòng hông thon gầy của nó, răng nanh trong miệng nó chỉ có thể thấy loáng thoáng, thậm chí khi khiêng quan tài mang theo Bách Hợp trở về sơn động, nó cũng không còn chạy như trước kia nữa, mà ngược lại là bay.

Kỳ thật như vậy đã khác với nguyên bản rồi, cho dù tên đạo sĩ trẻ kia có tiến giai lên Thai Tức kỳ, thì cũng không chế ngự được nó, mà lúc này Bách Hợp lại còn chưa tới Trúc Cơ kỳ, hoàn toàn không phải đối thủ của nó. Dù mấy năm nay tên cương thi này cũng chưa từng thương tổn nàng, nhưng ngày đêm sống chung với một sinh vật hung tàn như vậy, vẫn khiến cho Bách Hợp cảm thấy cực kỳ sợ hãi, tuy sau đó nàng nhớ tới chính mình từng có một Lời chúc phúc của Thi Vương, nhưng vào lúc sinh mạng chỉ còn hơi thở cuối cùng, đặc biệt là dưới tình huống chính mình chỉ có một cơ hội, nàng cũng không dám hoàn toàn tin tưởng lần nào mấy lời chúc phúc này cũng chắc chắn có tác dụng, giống như Lời hứa của Long Vương cho dù là làm mưa, cũng chưa chắc lần nào cũng sẽ thành công, nàng thờ phụng là thực lực của mình, mà không phải vật trợ giúp đến từ bên ngoài.

Huống chi lời chúc phúc của Thi Vương có tác dụng đi nữa, thì cũng thật giống như đạo lý đến nhà người ta làm khách, chủ nhân vẫn luôn nói với ngươi chó nhà hắn ta nuôi sẽ không cắn người, nhưng ngươi vẫn cảm thấy sợ con chó dữ đó vậy, nhất là sinh vật khủng khiếp như cương thi, dưới tình huống ngày đêm làm bạn với nó, Bách Hợp vẫn có chút chần chờ lo lắng.

 

Thiếu nữ cho cương thi ăn (4)

Lúc trở về sơn động, cương thi lại bắt đầu cào vách quan tài, lúc này Bách Hợp đang tâm phiền ý loạn, tên cương thi này da dày thịt béo, có đánh nó cũng không đau, Bách Hợp sống chung với nó lâu như vậy, vừa nghe đến tiếng động này trong lòng liền nổi giận, sinh ra can đảm, không nhịn được vươn tay nhéo nó: “Im lặng!”

Cương thi dừng lại, tiếp theo lại bắt đầu cào vào vách quan tài, lúc này móng tay của nó đã ngắn lại, thế nhưng không có móng tay không có nghĩa là lực phá hoại của nó liền giảm đi, nó cào vài cái, đột nhiên phát ra một tiếng ‘Bụp’ nhỏ, quan tài vốn đã cũ nát chớp mắt đã bị nó làm thủng một lỗ, biến cố này, Bách Hợp và cương thi đều giật mình, Bách Hợp không nhịn được ngồi dậy đẩy nắp quan tài ra, quả nhiên liền thấy chỗ ngủ của mình có một cái lỗ nhỏ bằng một đầu ngón tay, nàng không nhịn được kéo tóc cương thi, tức giận nói: “Đã bảo ngươi im lặng ngươi lại càng gây ồn ào, giờ một cái quan tài cũ nát cũng không có, ngủ ở đâu? Ngủ ở đâu?”

“A ô ô a a a?” Cương thi mở to đôi đỏ tươi, da mặt cứng ngắc giật giật, trong cổ họng phát ra âm thanh kỳ quái. Dù bề ngoài của nó có giống người đi nữa, thì thân thể đã xơ cứng ngàn năm lại là sự thật không thể chối cãi, lúc này còn không biết cười, không biết làm các biểu hiện linh hoạt, tối đa chỉ có thể phát ra một vài tiếng khiến cho người nghe không hiểu mà thôi, chính nó cũng chưa chắc có thể hiểu rõ đó là ý gì, vì thế Bách Hợp liền trực tiếp mặc kệ, nàng đang muốn nhảy ra khỏi quan tài nhìn xem, thì tên cương thi lại vươn một tay bắt lấy nàng, kéo về trong quan tài.

“Im… A a ô a, lặng.” Tuy nói chính giữa xen lẫn một vài âm điệu kỳ quái mà chính mình nghe không hiểu, nhưng Bách Hợp vẫn nghe được nó nói là ‘Im lặng’.

Không biết có phải bởi vì mấy năm nay sớm chiều sống chung với nó, câu nói mà Bách Hợp nói nhiều nhất là ‘Im lặng’ hay không, mà lúc này vô luận nghe như thế nào Bách Hợp cũng đều cảm thấy nó đang kêu mình im lặng.

“Im lặng!” Trong lòng Bách Hợp ngạc nhiên, lại nói một câu. Cương thi mở to mắt, rất nhanh cũng đáp lại nàng một câu: “Im, a ô, lặng.”

Lần này nó nói rõ hơn một chút, nhưng vẫn không tránh khỏi sẽ phát ra tiếng a a ô ô. Nhưng trong lòng Bách Hợp lại vui vẻ, rất nhanh xác định sự thật rằng nó đang học nói theo mình, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nếu một cương thi tiến hóa đến tình trạng biết nói chuyện như vậy, liền chứng minh về sau nó chắc chắn sẽ có được năng lực giao tiếp nhất định, nàng không khỏi nhớ tới Dung Ly, trong tình huống mình không đánh lại tên cương thi này, lại không hy vọng nó tổn thương mình, như vậy, nếu có thể dạy cho nó biết cách giao tiếp với mình, thì mình và nó cùng sống như bạn bè hết cả đời giống như cùng với Dung Ly trước đây cũng không tệ.

Nghĩ như vậy, trong lòng Bách Hợp liền kích động, lại không nhịn được nói một câu: “Im lặng.”

“…” Cương thi nhìn nàng một cái, giây tiếp theo xoay thân thể cứng ngắc của mình lại, tuy một tay vẫn còn đặt trên người nàng, nhưng lại quay đầu đi, quả nhiên im lặng.

“…” Bách Hợp cố nén xúc động kéo tóc nó bắt nó quay đầu lại học nói với mình, cũng không nhịn được bắt đầu bắt chước hành động cào vách quan tài mỗi ngày của tên cương thi này.

“Im, a la lặng.” Hành động lời nói của một người một thi trong ngày thường lúc này liền đảo ngược, cương thi nhịn một hồi, kéo tay Bách Hợp, nó lại bắt đầu ồn ào: “Ô ô ô.”

Đây là lời nói cố định của nó mỗi ngày lúc hy vọng Bách Hợp niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, trước kia Bách Hợp không chú ý tới, nhưng lâu dần liền hiểu, lúc nó phát ra âm điệu cố định như vậy, là lúc hy vọng nàng lại niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn. Rõ ràng là một tên cương thi lại thích nghe tâm pháp Đạo Môn, Bách Hợp không nhịn được có chút buồn cười, đồng thời, bởi vì hôm nay nghe được nó mở miệng nói chuyện, nên tâm tình thật tốt, vì vậy cũng không kháng cự nhiều, đương nhiên cũng là bởi vì nàng căn bản không phải đối thủ của tên cương thi này, nên thức thời là trang tuấn kiệt, trong miệng lại bắt đầu nhẹ giọng niệm lên.

Tên cương thi vừa rồi còn mang dáng vẻ phản ngịch năm mươi năm rất nhanh liền trở nên yên tĩnh lại giống như một đứa trẻ, trong quan tài lại quy về yên tĩnh.

Trong miệng Bách Hợp không ngừng niệm pháp quyết, chính mình cũng từ từ bình tĩnh lại, tâm pháp Đạo Môn thuần khiết lưu chuyển trong cơ thể nàng, tẩy trừ cảm giác khó chịu mà âm khí mang lại cho nàng trong quan tài, làm cho nàng vô ý thức đắm chìm trong tu luyện, không chú ý tới thân thể cương thi ngày thường còn có chút cứng ngắc, vô ý thức quay đầu nhìn nàng một cái.

Đến hậu kỳ Hành Khí, cho dù chỉ dựa vào hô hấp, Bách Hợp cũng có thể chuyên tâm tu hành, nhưng bởi vì có tâm pháp Đạo Môn trợ giúp, nàng tu luyện nhanh hơn đạo sĩ bình thường rất nhiều, nhưng có nhanh đi nữa thì cũng vẫn không nhanh bằng tên cương thi nghịch thiên ở bên cạnh kia.

Thời hạn hai năm mà tên đạo sĩ trẻ kia đã nói lúc trước thoáng cái đã qua, nhưng mấy thầy trò kia lại không xuất hiện như đã nói, trong lòng Bách Hợp có một suy đoán hẳn là tên đạo sĩ trẻ kia cũng không tiến vào Thai Tức kỳ khi chỉ bỏ ra hai năm như hắn ta đã nghĩ, bởi vậy không dám tới đánh chủ ý cương thi, cho nên liền không đến.

Cái này liền cho một người một thi nhiều thời gian hơn, trong hai tháng này, thân thể tên cương thi này đã mềm ra, làn da trên người nó cũng không giống như trước nữa mà đã là da đồng xương thiết, tuy trước kia không tỏa sáng, nhưng lại giống như ngọc thạch vậy, cứng ngắc mà lạnh như băng, gần đây thân thể của nó mềm mại hơn rất nhiều, lúc ngón tay Bách Hợp chọc vào, vậy mà có thể lún xuống, thật mềm, tuy cũng không có độ ấm, nhưng điều này đã đủ để nàng kinh ngạc, thậm chí biểu hiện trên mặt của tên cương thi này cũng phong phú hơn một ít, từ ngữ lại càng nhiều hơn chỉ biết ‘A a ô ô’ lúc trước, nó học được hai từ ‘Im lặng’ cùng với ‘Thiên Địa’ lại thường dùng để kêu Bách Hợp để được nghe đạo thuật Khởi Nguyên của Thiên Địa môn từ trong miệng Bách Hợp.

Mái tóc đen bù xù của nó lúc này đã mềm mại xõa tung trong quan tài, lúc không nhìn vào đôi mắt đỏ như máu đang từ từ biến thành màu vàng cam, thì nói chung bộ dáng của nó cũng có vài phần tuấn tú, hơn nữa, dung mạo này còn giống như đã từng quen biết.

“Ngươi cười đi.” Bách Hợp không ra ngoài phơi trăng với nó nữa, sau khi niệm chán Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn, thì cũng sẽ dạy nó làm một vài động tác mà con người hay làm, tỷ như cười, giận, khóc,…. Nếu đúng lúc tâm tình nó tốt, sẽ cho Bách Hợp một chút mặt mũi, học ra hình ra dáng, nhưng hết lần này tới lần khác cảm xúc đều không đạt tới đáy mắt, đôi mắt đang ngày càng trở nên vàng lấp lánh kia vẫn lạnh băng như trước, cho dù nó có học được biểu tình của con người vô cùng xảo diệu và giống hệt như thật đi nữa, nhưng chỉ cần kêu người ta nhìn vào thần thái trong đôi mắt của  nó, dù không chú ý màu sắc đôi mắt của nó, thì cũng có thể biết rõ nó không phải người bình thường.

Hôm nay có lẽ tâm tình tên cương thi này khá tốt, lúc Bách Hợp kêu nó cười, nó vậy mà nhếch nhếch miệng, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết, không biết có phải vì tên cương thi này không hút máu, cho tới nay chỉ dựa vào hấp thu ánh trăng để tu luyện hay không, mà hàm răng nó trắng như tuyết, trên người cũng không có mùi tanh hôi, ngược lại theo nó ngày càng trở nên giống con người, trên người còn có một mùi hương cỏ cây trong núi rừng, cũng không khó ngửi, nếu xem nhẹ sự thật nó là một tên cương thi, thì kỳ thật Bách Hợp cũng không ghét nó, thậm chí càng ngày càng không sợ nó.

“Ngươi cười đi.” Nó nhếch miệng xong, rất nhanh lại từ bộ dáng như dánh mặt trời khiến cho người ta kinh diễm vừa nãy trước khi lại lãnh đạm mặt không biểu tình, ngược lại cũng bắt chước bộ dáng của Bách Hợp, kêu nàng cười. Khóe miệng Bách Hợp cong cong, nụ cười của nàng là từ trong mắt lan tỏa đến bốn phía trên gương mặt, tuy nói lúc này tóc nàng đã rất dài, xõa tung ở trước người che khuất đi gương mặt vốn đã nhỏ nhắn của nàng, thế nhưng chắc bởi vì nàng luyện Đạo Môn tâm pháp chính tông, nên lúc này cười rộ lên, nàng mang đến cho người khác một loại cảm giác cực kỳ ấm áp, cương thi vô ý thức muốn tới gần nàng, trong đôi mắt màu vàng cam lộ ra vài phần nghi hoặc.

“…” Nó duỗi ngón tay trắng nõn như ngọc ra, chỉ chỉ mắt của Bách Hợp, Bách Hợp hiểu nó có ý gì, cũng duỗi ngón tay chỉ mắt của nó, hành động này bị nó coi là khiêu khích, khiến nó cảm thấy khó chịu, trong miệng phát ra âm thanh ‘Ô ô’ như đang cảnh cáo, không còn hơi thở giống như con người nữa, mà lại lộ ra vài phần tựa như dã thú.

“Mắt.” Bách Hợp không có dời tay, càng sống chung với tên cương thi này lâu, nàng lại phát hiện nó không thương tổn mình, dù có khi mình chủ động đưa tới, nó cũng sẽ theo bản năng tránh đi, Bách Hợp cảm thấy đây là bởi vì cái Lời chúc phúc của Thi Vương mà lúc trước Dung Ly đã cho mình, cho nên khiến cho cương thi có khả năng xem mình thành đồng loại, sẽ không thương hại nàng. Nàng nâng mặt cương thi kéo nó lại gần, da của nó ngày càng mềm mại, gần như không khác gì con người, lúc này cảm giác bị người khác khống chế khiến nó vô cùng bất an, bởi vậy ánh mắt của nó càng hiện ra thêm vài phần cảnh giác, giống như một con dã thú bị người trêu chọc râu vậy, có chút khó chịu lại có chút bối rối không biết làm sao.

“Mắt.” Bách Hợp vừa chỉ mắt của nó, nó cũng không còn sợ hãi nữa, với tên cương thi này, đừng nhìn da của nó mềm ra, màu mắt đang thay đổi, nhưng kỳ thật đôi mắt và làn da đều không phải nhược điểm của nó, nhược điểm của nó không nằm ở mắt, mà có lẽ là ở chỗ nào đó được nó bảo vệ nghiêm ngặt. Lúc Bách Hợp chỉ vào mắt của nó, thậm chí mắt nó cũng không chớp, chỉ vô ý thức hoang mang: “Mắt?”

Bách Hợp nhẹ gật đầu, chân thành nói: “Đúng.”

“Đúng.” Nó cũng học theo, ngữ khí nói chuyện càng ngày càng lưu loát.

“Miệng.” Bách Hợp lại chuyển từ mắt của nó xuống, chỉ nó nhận biết mũi, lại so sánh với mũi của mình, rồi chỉ vào miệng của nó, mình cũng há miệng theo nói ‘Miệng’, cử động như vậy hình như khiến tên cương thi này hứng thú, rất nhanh trong mắt nó đã có ánh sáng, lúc học nói chuyện cũng không còn không tình nguyện như ban đầu nữa, sau khi nó tiến vào giai đoạn phi thi, trí lực đã có tiến bộ hơn trước kia hết sức rõ ràng, tuy không đến trình độ của người trưởng thành chân chính, nhưng tuyệt đối có thể ngang bằng với một đứa trẻ mười tuổi.

Trước kia nó chỉ là không muốn học mà thôi, lúc này sau khi có hứng thú, chỉ trong nửa ngày nó đã học được nhận biết mắt, mũi, thậm chí còn có thể làm được nghe thấy liền không quên. Đợi đến khi Bách Hợp đã chỉ hết cả người từ trên xuống dưới, cả bàn chân và ngón tay cũng không bỏ sót, hỏi lại nó mũi ở đâu, nó liền chỉ ra chuẩn xác không sai chút nào.

Trong thời gian kế tiếp, ngoại trừ mỗi này lại khẽ niệm đạo thuật ra, cương thi lại bắt đầu hứng thú với một chuyện, cứ quấn quít lấy Bách Hợp dạy nói chuyện, từ ngữ mà nó học được mỗi ngày càng nhiều, đã có thể giao tiếp đơn giản với Bách Hợp, dù có khi nó biểu đạt ý tứ cũng không phải trọn vẹn, nhưng trong vòng gần hai tháng ngắn ngủn, nó xác thực đã học được nói chuyện.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion27 Comments

    • Ây zô bảo đam khi anh cương thi lông đen , hoàn toàn thành con người chắc chắn giống như Dung Ly luôn ó ;32

  1. Anh cương thi này cute ghê. Chắc không phải là Dung Ly đấy chứ. Bóc temmm. Cầu chương mới. ;69 ;69 ;69

  2. Ôi. Thì ra thằng cha sư phụ của Kiều Bách Hợp cũng không tốt lành gì. Chủ yếu là muốn sử dụng Bách Hợp làm lô đỉnh để tăng công lực. Cuộc sống trong quan tài của Bách Hợp và cương thi cũng thú vị ghê. Bách Hợp không những giúp cương thi gia tăng công lực còn ngày càng giống con người, đã biết giao tiếp nói chuyện. Cương thi này giống Dung Ly ghê. Có khi nào là hắn không ta.
    Cảm ơn editor

  3. wao… nguyên chủ vì chết quá sớm nên cốt truyện mà BH biết được không nhiều lắm… giờ thì ly kỳ hơn rồi….

    Theo mình đoán nguyên tác như thế này: Nguyên chủ Kiều BH được sư phụ thu nhận vì thân thể cửu âm của mình, nên sống trong núi, vô tình bị sư tỷ giết và quăng vào cho cương thi ăn thịt -> nguyên chủ chết. Cương thi sau khi ăn xong nguyên chủ, thì sức lực lớn và phá tung cái quan tài, sau đó thoát ra, tu luyện và sau bao nhiêu ngàn năm dài đằng đẵng, bạn ý đã biết thành Dung Ly. (cái dung mạo càng ngày càng lộ ra của bạn ấy có chút quen thuộc).

    Cũng thấy may mắn cho nguyên chủ, lòng thuần khiết cũng lớn nên chết trong tay cương thi cũng ko có oán hận nhiều, chứ nếu mà để sống sau này phải đối mặt với người mà mình tôn kính là sư phụ mình sử dụng mình như cái lò luyện đan…. lòng dạ con người quả là độc ác mà.

    Cảm thấy câu chuyện này là câu chuyện xảy ra trước khi Dung Ly qua câu chuyện của con gái Mao sơn rồi…. BH lúc trước ở chung với Dung Ly ít sợ hơn, nhưng dần dần cũng quen với cái bạn cương thi này rồi…. còn dám hét và nắm tóc nữa chứ… hy vọng câu chuyện này sẽ là một trong những kỷ niệm đẹp của BH trong công cuộc tìm đến tình yêu đích thực…

    Cảm ơn team nhiều nhiều.

  4. Dung mạo quen thuộc thì chắc là Dung Ly đây mà, BH cũng kiên nhẫn đấy chứ, chứ gặp ta là ta không nhẫn nhịn dc mấy,mà chắc là cũng nhờ bộ Đạo Đức Kinh nên mới vậy quá, mà đi truyện nào BH cũng đều chăm chỉ và cố gắng như vậy hết, không trông chờ vào người khác.

    tks tỷ ạk

  5. Kể ra BH cũng may mắn nếu ko chỉ nhờ vào tình yêu của thi vương mà ko có đạo đức kinh thì cũng ko dk tốt đẹp như bây h. Mong a cương thi nhanh gia tăng công lực và trí lực để càng bảo vệ BH hơn.

  6. ;69 Thanh niên này cute phô mai que quá. Không biết khi dậy thì thành công xong có biến hình thành phiên bản Dung Ly không nhỉ????

  7. truyện bên chỗ mình dịch rất mượt và hay, nhưng t góp ý tí, đó là có sự nhầm lẫn “”tình yêu của thi vương” thành ” lời chúc phúc của thi vương ” trong chap này.

  8. Có phải Dung Ly k ta, cute quá, BH dạy cho nó những cảm xúc cũng giống như trước kia dạy Dung Ly vậy

  9. Thì ra cái tên sư phụ của nguyên chủ là cái tên lòng dạ độc ác, định lấy chị làm đỉnh lô đây mà, may mà Bách hợp tiến hành nhiệm vụ đã phát hiện ra bí mật này, khổ thân nguyên chủ lúc còn sống gà mờ không biết gì, nếu không bị su tỷ hại chết thì sau này cũng bị sư phụ hại chết thôi, mà tên cương thi lần này đáng yêu quá, có khi nào là tiền thân của Dung ly không, thấy phá lực của cương thi lớn lắm, mà cương thi lần này còn cóa linh tính hóa bộ dạng giống người nữa cơ chứ

  10. Tên sư phụ biến thái, muốn biến đứa bé 14t thành đỉnh lô, dâm tà hết sức, may nhờ ả sư tỷ ko thôi thì BH cũg te tua rồi. Có lúc nào cương thi này là Dung Ly trước khi tiến hoá ko ta, khuôn mặt quen quen kìa. Hi vọg quá. Huhi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close