Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 507+508

12

Chương 507: Thẩm Tra Nhanh

Edit: Thu hang

Beta: Tiểu Tuyền

Tỷ muội Kim gia, Kim Mãn Ý được hứa hôn với nhị công tử Mịch La của phủ Phụng Thiên, mà Kim Mãn Nghiên lại là vị hôn thê của Hoàng Phủ Minh. Nữ nhi của nhà giàu gả đi tất nhiên muốn tìm người môn đăng hộ đối, với thế lực của Tế Thế Lâu, đại nữ nhi đã muốn gả cho Mịch La, tất nhiên tiểu nữ nhi cũng sẽ không hạ mình gả thấp. Như thế xem ra thế lực của Kính Hải Vương phủ cho dù không bằng phủ Phụng Thiên, ít nhất cũng sẽ không xê xích quá nhiều. Lấy thân phận người phàm có thể vươn tới thế lực như vậy, xem ra Kính Hải Vương cũng là người có tài.

“Này, ta đang nói chuyện với ngươi đấy” bàn tay nhỏ vẫy vẫy trước mắt nàng. Lúc này nàng mới hồi phục tinh thần lại, thấy được ánh mắt bất mãn của Hoàng Phủ Minh.

“Trước kia là ta thiếu hiểu biết rồi, hiện tại đã biết” Nàng mỉm cười nhìn hắn

Hoàng Phủ Minh lập tức dương dương đắc ý “Khi ngươi tới trung bộ của Nam Chiêm bộ châu sẽ hiểu được đại danh của Kính Hải vương phủ”

“Ừ đúng vậy, nếu có cơ hội” nàng một lần làm hai việc, vừa kiểm kê danh sách, khóe mắt lại nhìn quyển sách lưu hàng, cho nên tiện tay lật hai trang, sắc mặt dần dần trầm xuống. Hoàng Phủ Minh  một mực nhìn nàng, thấy nàng lộ ra thần sắc không vui, ngạc nhiên nói “Ngươi làm sao vậy?” Tính tình nàng không phải vẫn rất tốt sao?

“Không có gì” Nàng đem sổ sách cầm ở trong tay, vuốt đầu hắn nói “Hiện tại ta có việc bận, không thể chơi cùng ngươi, ngươi trước trở về được không?”

Hoàng Phủ Minh có mấy phần không muốn, nhưng nghe giọng nói mềm mại của nàng, trong mắt hàn quang chớp động, hiển nhiên là có việc muốn làm, hắn lưu lại không tiện, cho nên tóm lấy tay áo nàng nói “Được, sau đó ta tới tìm ngươi”

“Được” Trong nội tâm nàng đang suy nghĩ không ngừng, cũng không nghe cẩn thận xem hắn nói cái gì. Hoàng Phủ Minh quả nhiên xoay người rời đi.

Nàng cầm lấy danh sách, lại cầm cả sổ sách trong tay trở về tiền thính Ngoại Sự Đường, đem tất cả đặt trước mặt Phi Lô nói “May mắn không làm nhục sứ mệnh”

Hắn vừa nhìn liền thấy, quả nhiên định giá hết sức hợp lý, trong bụng cũng yên tâm. Đang muốn đưa danh mục lại cho người kiểm nghiệm Lưu Vân Phong của Triều Vân Tông, Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên mở miệng nói “Lưu đạo hữu, ta cùng Phi Lô đường chủ có mấy lời muốn nói. Có thể mời tạm thời tránh mặt không?”

Lưu Vân Phong hơi ngây người, lập tức đứng lên. Hắn sống tới tuổi này, xử sự khéo đưa đẩy, đã nghe ra lời nói trong này có chút không thích hợp. Nói thế nào thì có khách quý ở chỗ này, chủ nhà nếu có chuyện sẽ tới nội sảnh thương lượng, nào có đạo lý nào lại đuổi khách ra cửa sau? Xem ra vị khách từ Tiên Thực Viên này khí thế rào rào. Hắn là tới để liên hiệp, không tính toán ở đây nhìn người trong phái nội đấu, cho nên đáp lễ lại, bước ra ngoài.

Phi Lô cũng kịp phản ứng. Sắc mặt hết sức khó coi “Ninh viên trưởng, ngươi cũng quá lãnh đạm với khách quý đó”

Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nói “Vậy nên ngươi lãnh đạm với Ẩn Lưu đúng không?” Sổ sách cầm trong tay đánh qua, đạo ám kình này có chứa thần thông, Phi Lô võ lực không mạnh, mạo muội đưa tay đón lấy bị đánh lui ba bước, sắc mặt trắng bệch. Bốn thuộc hạ của hắn đang ở đó, thấy thế lập tức tiến lên hai bước, đem Ninh Tiểu nhàn vây lại.

Phi Lô cả giận nói “Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng làm viên trưởng Tiên Thực viên là có thể lấn trên đầu chúng ta?”

“Cái chữ – Chúng ta – này từ đâu mà có?” Nàng lạnh lùng nói “Ý ngươi là cả Ngoại Sự đường, cùng nhau thông đồng làm bậy, ăn tiền cùng nhau?”

Sắc mặt Phi Lô nhất thời xanh mét “Ngươi ngậm máu phun người”

Nàng thở dài nói “Chứng cứ đang được ngươi ôm trong ngực đó. Ngươi quá ngu xuẩn, ngay cả làm giả sổ sách cũng không làm được. Đã thế thì đừng nên có tâm tư ăn hối lộ trái pháp luật chứ”

Phi Lô vẫn cười lạnh nói “Ngươi vu oan cho ta bực này, ta muốn tìm môn chủ đòi lại công đạo”

Ninh Tiểu Nhàn lười cũng hắn nhiều lời, vỗ tay nói “Người đến” những ẩn vệ cùng nàng đi Đại Tuyết sơn xuất hiện, từ bốn phương tám hướng tràn vào, đem đám người Ngoại Sự đường vây lại. Yêu quái ở đây chủ tâm vào thương nghiệp, hơn phân nửa không phải loại yêu quái cường đại, bị đám ẩn vệ to lớn này vây lại, trong lòng liền cảm thấy sợ hãi.

Phi Lô sắc mặt đại biến “Ngươi là muốn bất ngờ làm phản sao? Chờ Kinh Cức Đường tới, sẽ trị tội ngươi …”. Cụm từ -bất ngờ làm phản – này sau khi Hạc trưởng lão đánh bại Cưu Ma giành lại vị trí môn chủ liền trở thành cụm từ nhạy cảm. Hắn nói ra cũng là nhắc nhở Ninh Tiểu Nhàn chớ làm loạn.

Kết quả lời còn chưa dứt. Ninh Tiểu Nhàn đã lấy ra một tờ văn thư, ném trên mặt hắn “Từ giờ, đường chủ Ngoại Sự đường bị cách chức. Tình hình cụ thể ngươi tự xem đi”

Thì ra Lang Gia cùng Hạc môn chủ đã nhận được yêu cầu của nàng, liền lập tức hạ lệnh. Đem Ngoại Sự đường cho nàng tiếp quản. Dựa theo quy định của Ẩn Lưu, nếu lệnh do hai môn chủ cùng đồng thời đưa ra thì không cần qua các trưởng lão xem xét, trực tiếp được thi hành. Đây là lần đầu tiên có mệnh lệnh được cả hai người chấp chưởng Ẩn Lưu cùng đưa ra, song Ninh Tiểu Nhàn cũng không quản tinh tức này truyền ra sẽ oanh động thế nào mà chỉ lo kiếm mấy tên trong Ngoại Sự đường. Cái này gọi là bắt ngay tại trận, nếu không một tờ lệnh đưa xuống, đám người này đem sổ sách tiêu hủy, nàng sẽ không tìm được chứng cứ.

Đều nói nhổ cải mang theo đất, nàng không tin Ngoại Sự đường chỉ có một mình Phi Lô tham ô, cho nên muốn dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai đem đám sâu mọt này tận diệt.

Môn chủ hạ lệnh không chỉ có con dấu mà còn có chữ ký viết tay của chính Môn chủ. Dù là Lang Gia hay Hạc môn chủ, bút họa đều mang theo linh khí đặc biệt, ngoại nhân căn bản không bắt chước được, cho nên Phi Lô cầm được tờ giấy văn thư này thì trợn mắt há hốc mồm, một chữ cũng nói không ra.

Lệnh cho ẩn vệ tập trung tất cả mọi người của Ngoại Sự đường tới tiền thính, lúc này trong tay nàng đã có đám yêu quái từ Mịch la, đám người này vội vàng đi vào khố phòng, đem sổ sách toàn bộ mang đi. Trong mười ngày tới, bọn họ cần tinh tế thẩm tra, tra ra sai sót trong đó, đem Phi Lô cùng đồng bọn bắt gọn.

Đợi đến khi tất cả sổ sách được lấy hết đi, Ninh Tiểu Nhàn mới phất tay để ẩn vệ mang Phi Lô tới Kinh Cức đường, nói rõ lý do bị bắt.

Nàng đi qua lại hai lần trước mặt những người Ngoại Sự đường, sau đó thản nhiên nói “Từ hôm nay trở đi, ta chính là lãnh đạo trực tiếp của các ngươi. Dưới tình huống này nhậm chức có chút lúng túng, nhưng ta đảm bảo, chỉ cần tra ra các ngươi trong sạch, Ngoại Sự đường tất sẽ không bạc đãi hắn”

Mọi người sớm nghe nói, viên trưởng Tiên Thực viên không chỉ võ lực cao, mà còn là một nhân vật hung ác, đối xử với cấp dưới cực kỳ nghiêm khắc. Hôm nay nàng mang theo thủ dụ của môn chủ tới, vừa ra tay đã ném lãnh đạo cũ vào Kinh Cức đường. Vào nơi đó muốn trở ra là vô cùng khó, nghĩ tới đây trên mặt bọn họ mang theo chút ít kính sợ. Ninh Tiểu Nhàn thi triển thần niệm, lưu ý vẻ mặt mọi người, đối với người nào chột dạ rõ ràng cũng ghi nhớ lại.

Lập tức phất tay giải tán mọi người, tìm tới Lưu Vân Phong, trước hướng hắn xin lỗi, cũng đảm bảo những thỏa thuận giao dịch của tiền đường chủ Phi Lô vẫn giữ nguyên hiệu lực, lúc này mới sai người mau chóng hoàn tất công việc. Lưu Vân Phong cũng không phải đầu gỗ, ở ngoài cửa nhìn thấy Phi Lô bị bắt mang đi, người tiếp hắn cùng thỏa hiệp là tiểu cô nương trước mặt này thì biết Ngoại Sự đường đã xảy ra chuyện. Hắn cũng không hỏi, vội vàng đem chuyện làm xong, lập tức đứng dậy cáo từ, về phần sau khi trở về Triều Vân Tông mọi người nói gì, hắn cũng không cần biết.

Đợi sau khi hoàn thành, Ninh Tiểu Nhàn lại một lần nữa bố trí Ngoại Sự đường. Đến khi nàng hoàn thành những thứ ngổn ngang tạp vụ đó, mặt trời cũng sắp xuống núi. Có thể rằng ngày mai nội bộ Ẩn Lưu sẽ có tranh cãi lớn, cái tên Ninh Tiểu Nhàn càng trở nên nổi tiếng.

Nàng muốn chính là hiệu quả này. Thực lực yếu thì cần giấu tài từ từ tăng trưởng, nhưng hiện tại thắt lưng đã cứng rắn, nàng cũng không cần lo người khác. Mặc dù sự tồn tại của Trường Thiên chỉ giới hạn trong một phần nhỏ người biết, nhưng danh tiếng của nàng càng lớn, hình tượng càng mạnh mẽ vang dội, sau này làm việc trong Ẩn Lưu cũng sẽ dễ dàng hơn.

####

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn trở lại chỗ ở, trước vào Thần Ma Ngục tu luyện công khóa, sau đó theo Trường Thiên dùng cơm rồi tắm nước nóng.

Nàng vừa xong việc ngồi xuống, kết giới bày ra đã bị nhiễu loạn.

Xem ra, có khách tới. Nàng liếc mắt, cả ngày nay bận rộn, còn có để cho người ta nghỉ ngơi hay không?

Trên người nàng bí mật quá nhiều, đã thành thói quen về tới nơi ở liền tiện tay bày kết giới, tránh cho có khách không mời nàng lại không phát hiện.

Quả nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, không nhẹ không nặng vừa đúng ba cái.

Trường Thiên cúi đầu hừ một tiếng, có mấy phần bất đắc dĩ. Nàng từ từ đi vài bước, còn chưa mở cửa đã biết người tới là ai. Không nhìn ra kẻ này được dạy dỗ tốt vậy nha

Mở cửa, quả nhiên là một đồng tử xinh đẹp đứng đó, còn có một lâm vệ.

Hoàng Phủ Minh trong tay cầm hộp gấm, thấy nàng mở cửa, quệt miệng nói “Động tác của ngươi thật chậm”

Hơn nửa đêm, ngươi mạo muội chạy tới đây, lại còn ngại chủ nhân mở cửa chậm? Nàng nhìn trời, trăng sáng tỏ, ngạc nhiên nói “Sắp qua giờ tuất rồi, canh giờ này không phải nên đi ngủ rồi sao, ngươi chạy tới đây làm gì?” nàng có cùng tâm trạng giống nữ tử khác, không thích nửa đêm còn có khách tới tìm, lúc đó tóc tai bù xù, quần áo không ngay ngắn, không phải là một hình tượng tốt.

Khuôn mặt trắng nhỏ nhắn của Hoàng Phủ Minh trầm xuống “Cái hẹn lúc ở Ngoại Sự đường, sau đó tới tìm ngươi!”

“Có sao?” Nàng trừng mắt nhìn. Lúc ấy đang mãi suy nghĩ làm sao thu thập đám Ngoại Sự đường kia, không lưu ý hắn nói cái gì.

Nữ nhân này muốn trốn  nợ? Cửa nhỏ cũng không có đâu “Có”

“. . . . . . Được rồi.”

“Lạnh quá nha. Để ta đứng ngoài cửa lớn, đây là đạo thiết đãi khách của ngươi sao?” Hắn rùng mình, xoa xoa lỗ mũi. Lúc này là đầu tháng ba, cho dù trong rừng rậm Ba Xà, tuyết đọng vẫn chưa tan hết, nhiệt độ thấp hơn 0 độ, hắn cũng là đạp tuyết mà đến, tu vi lại thấp, bị khí lạnh xâm nhập trong chốc lát đã không chịu nổi.

Chóp mũi hắn quả nhiên đỏ lên, lạnh lẽo. Ninh Tiểu Nhàn bất đắc dĩ nhường đường cho hắn tiến vào “Làm sao ngươi tìm được chỗ này?” Ẩn Lưu canh phòng xâm nghiêm trứ danh, từ lúc nào một đứa bé có thể ở trong Ẩn Lưu chạy loạn khắp nơi rồi?

Hoàng Phủ Minh rầm rĩ trong miệng, bộ dạng khả ái “Ta cho hắn một viên linh đan, nhờ hắn dẫn ta tới đây” Nàng hướng lâm vệ phất phất tay, cây tinh kia quả nhiên phát ra tiếng, hướng nàng khom người hành lễ, sau đó xoay người rời đi.

Chương 508: Đêm Khuya Có Khách Tới

Đây không phải Lâm vệ ngày hôm qua hộ tống hai đứa bé trở về sao? Nó tự nhiên là biết chỗ ở của nàng, cũng biết tiểu tử này đã từng tiếp xúc với nàng. Loại sinh vật kỳ lạ này trí lực không cao, tiểu tử này lại có thể cùng nó thân quen. Ẩn Lưu mặc dù thiên về chế đan, nhưng lực lượng lâm vệ rộng lớn lại ở vị trí thấp nhất, một viên linh đan loại tốt cũng không dễ dàng có được, khó trách Lâm vệ này lại vì món lợi cực nhỏ này bán đứng nàng. Mà có lâm vệ đi cùng, ở Ẩn Lưu đúng là có rất nhiều chỗ hắn có thể đi được, ví dụ như chỗ ở của nàng.

Không đợi nàng mở miệng, Hoàng Phủ Minh đã sải bước đi tới tiền đình, tiến vào trong tiểu lâu. Đợi khi nàng đi tới, tên tiểu tử này đã đem hộp gấm bỏ trên bàn bát tiên, mắt đang nhìn khắp nơi, sau đó thất vọng nói “Ngươi thân là đường chủ hai đường lớn, ta còn tưởng nơi ở của ngươi có gì đặc biệt, vậy mà lại không bằng nơi ở của khách quý. Hừm, thậm chí ngay cả thị nữ cũng không có” Hắn cởi áo khoác, không biết để vào đâu. Bình thường thời điểm hắn vào cửa, tự nhiên sẽ có thị nữ tiến tới hầu hạ, hiện tại không thể làm gì khác là sờ sờ lỗ mũi tự đi tìm giá áo.

Ninh Tiểu Nhàn cũng có chút bội phục hắn. Tiểu tử này mỗi một chỗ đều có thể tự nhiên làm người ta nghĩ hắn mới là chủ nhân ở đó. Đại khái chính là khí tràng và cảm giác tồn tại quá mạnh mẽ sao?

Nàng mới trở về không tới hai ngày, lúc trước Hạc môn chủ có phân phó người tới quét dọn sửa sang, cho nên trong phòng vẫn bảo lưu như lúc nàng rời đi, cũng có vài kiện đồ vật cơ bản. Nàng không thích phong cách xa hoa, cho nên trừ việc để mấy bồn cây thực vật, theo thói quen khi còn ở Hoa Hạ và mấy vật kỷ niệm mua trên đường đi về phía tây thì không có đồ gì khác, gian phòng cũng không nhiễm một hạt bụi.

Hoảng Phủ Minh xuất thân phú quý, nơi nào thấy qua một gian phòng đơn giản như vậy? Thân phận hắn đặc thù, cho dù là tu hành tại Triều Vân Tông, chỗ ở của hắn cũng có nô tỳ dựa theo thói quen mà bố trí. Ninh Tiểu Nhàn hiện tại đã có mấy phần hiểu biết về tính tình của hắn, chỉ nói “Chỗ ở của khách quý. Tự nhiên sẽ tốt hơn chút ít”

Hoàng Phủ Minh ngay sau đó cau mày nói “Tạm được, chính là cơm canh quá khó ăn”

Nàng cười, tràn đầy đồng cảm. Thức ăn trong Ẩn Lưu quả thực quá kém. Yêu quái ở chỗ này đều là khổ tu, không quá chú trọng tới việc ăn uống, đối với kẻ ăn hàng như nàng mà nói, nếu không tự mình động thủ thì thức ăn ẩn vệ mang tới quả thực nuốt không trôi.

“Nói đi, trễ như vậy tới tìm ta, rốt cuộc có chuyện gì?”

“Tới tặng đồ” Hắn chỉ hộp gấm trên bàn “Lễ vật nhỏ, để tỏ lòng biết ơn”

Cái lễ vật quý gì, để đại thiếu gia hắn phải tự mình đi một chuyến? “Trời lạnh như thế này, tìm ẩn vệ đưa tới là được. Cần gì tự mình đi?”

Hoàng Phủ Minh nghe ra sự ân cần trong giọng nói của nàng, hai mắt sáng lên, đưa tay đem hộp gấm mở ra, đẩy tới trước mặt nàng. Nắp hộp  mở ra, mùi hoa quế tràn ra, bên trong là bốn miếng hoa cao Mã Đắc chỉnh tề, mỗi miếng từ trên xuống dưới có bảy màu, phong phú rõ ràng, sắc thái rực rỡ, khiến người ta muốn động tay.

“Bánh ngọt của Lãnh Hương Ký?” Ninh Tiểu Nhàn chỉ nhìn một cái liền nhận ra, nàng có vị giác cực kỳ linh mẫn. Một đường đi về phía tây, chỉ được ăn qua một lần, lại có thể đem hình dạng và mùi vị nhớ thật kỹ. Lãnh Hương Ký là tiệm bánh ngọt lâu đời nổi danh, nổi danh nhất là Thiên Tằng Cao và Tùng Nhuyễn Hương. Hơn nữa bất đồng cùng các cửa hàng khác chính là, Thiên Tằng cao ngoài hương quế, hoa hồng phía ngoài, còn dùng thêm mỡ lá heo.

Người ưa thích bánh ngọt truyền thống đều biết, bánh ngọt tốt nhất phải dùng thêm mỡ heo để chế tác, huống chi mỗi nhà đều có thêm gia vị riêng, cửa hàng này dùng dừa nước và tàm ti. Cửa hàng của Lãnh Hương Ký còn cách địa phương sản xuất nước dừa hơn bảy nghìn dặm nhưng lại có thể sản xuất ra hương vị có mùi vị đặc biệt như vậy, không chỉ làm người ngạc nhiên mà còn có thể thấy được phần tâm ý trong đó, làm cho người ta không thể coi thường.

Hoàng Phủ Minh vui vẻ nói “Quả nhiên ngươi có thể nhận ra. Đây chính là Thiên Tằng Cao dùng hoa quế hái được mùa thu năm ngoái chế ra, chỉ bán ra có ba nghìn phần”

Nàng cười như không cười “Đây là mượn hoa hiến phật sao? Ta nhớ là của tiểu hôn thê đưa cho ngươi. Cũng là Thiên Tằng Cao, chẳng lẽ là cùng một hộp? A, lời nói hình như cũng giống như thế?”

“Ngươi nghe được” Hắn phẫn nộ nói “Trong tay ta chỉ có một hộp điểm tâm này, không thể làm gì khác là đưa cho ngươi”

Nàng lắc đầu “Thật là cô phụ một mảnh tâm ý của tiểu cô nương người ta” Kim Mãn Nghiên nếu biết hộp Thiên Tằng Cao này được đưa tới tay nàng, sợ rằng bị chọc giận không nhẹ.

Hoàng Phủ Minh hầm hừ nói “Cô phụ cái gì, ta không thích cái này” Nói ra lời mới nhận ra lỡ miệng, trong lòng chợt nghĩ, không tốt, sao lại ngu ngốc đem lời nói thật ra?

Quả nhiên Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn nói “Ngươi không thích mới đưa ra cho ta, phải không?”

“Không có” Hắn lập tức đưa tay lấy một khối điểm tâm bỏ vào trong miệng, nhai hai cái, khen “Rất thơm, rất mềm”. Lại thấy thần sắc Ninh Tiểu Nhàn có chút hoảng hốt, trên má đỏ lên, không khỏi ngạc nhiên nói “Ngươi làm sao vậy?”

“Hả? Không có chuyện gì!” Thời điểm Trường Thiên cùng nàng thân mật cũng thích nói “Rất thơm, rất mềm” giờ phút này nghe thấy mấy chữ này, phảng phất như hơi thở trầm thấp của hắn đang quanh quẩn bên tai.

Aiz, sắc nữ Ninh Tiểu Nhàn, không có chuyện gì lại loạn nhộn nhạo tâm xuân cái gì. Nàng tự phỉ nhổ mình, lại nhanh chóng khôi phục tâm tình, thuận tay cầm một miếng Thiên Tằng Cao bỏ vào trong miệng.

“Quả nhiên ăn ngon” Nàng khen một tiếng. Vốn muốn dùng hành động che dấu tâm tình chật vật, chẳng qua mùi vị này so với mùi vị nàng từng nếm thử trong quá khứ còn tốt hơn, đại khái chắc là loại thượng hạng chuyên bán cho người phú quý. Khó khăn nhất chính là vẫn xốp thơm như cũ, phải biết rằng Nho Châu cách nơi này hơn vạn dặm, Kim Mãn Nghiên có thể một đường đem tới đây nhưng vẫn giữ được sự tươi mới như vậy, bọn thủ hạ tốn không ít công sức nha.

Tiểu cô nương này đối với Hoàng Phủ Minh thật không tệ.

Hoàng Phủ Minh nào biết nàng đang suy nghĩ cái gì, thấy nàng khen ngợi, biết là đã đưa đúng lễ vật, khóe mắt giương lên. Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn nói “Lễ cũng đã tặng, bánh cũng đã ăn, ngươi còn không trở về ngủ sao?”

Mặt hắn nhất thời đen như đáy nồi “Làm sao, ngươi muốn đuổi ta đi? Trà đâu? Khách nhân tới cửa thậm chí  một chén nước trà cũng không có?”

Đúng vậy a! Ngươi một tiểu hài tử nửa đêm một mình chạy loạn trong rừng rậm Ba Xà, trưởng bối Triều Vân Tông không lo lắng sao? Nàng thở dài nói “Ngươi chờ đi” Lại lấy bình nước rót đầy nước giếng, vận thần lực đun sôi, yên lặng chờ trong chốc lát, lúc này mới rót vào trong lá trà, nhất thời cả phòng thơm ngát mùi trà.

Hoàng Phủ Minh ngồi trên ghế nhìn nàng đi tới đi lui, lúc này mới phát hiện nàng đang đi đôi guốc gỗ đen nhánh, đi trên mặt đất lại không phát ra thanh âm gì. Màu đen của guốc làm nổi bật lên xương thịt mịn màng trắng như tuyết, giống như mỹ ngọc, so với chân hắn còn muốn nhỏ hơn. Hắn không nhịn được nhìn nhiều hơn vào mười ngón chân nhỏ trắng nhạt xinh đẹp của nàng, giống như vỏ sò nhỏ trên bờ cát.

Trong lòng hắn lén nghĩ, tuổi của nàng cũng không hơn hắn bao nhiêu, sau đó thấy đôi chân ngọc này hướng hắn đi tới.

“Trà tới rồi” Nàng đem chén trà nhỏ đưa tới trước mặt hắn.

“Không phải trà pha?” bộ chén sứ men xanh nổi bật sắc cháo xanh như bích ngọc, cũng nổi bật mười ngón tay nhỏ nhẵn nhụi.

Lúc này người đương thời thường pha trà, chưa biết tới cháo bột ăn liền cùng gia vị và muối tiêu.

Nàng nhún vai “Ta chỉ uống trà xanh. Hoàng Phủ Minh, hiện tại ta còn có việc …” yêu quái Mịch La phái tới bị nàng chuyển hơn phân nửa ra lo chuyện Ngoại Sự đường, nhưng nàng cũng cần mang chút ít sổ sách về xem xét, dù sao ban đêm không có việc, tăng nhanh tiến độ đem bọt sâu mọt bắt ra, hừ, đám người này cho rằng tiền trong túi nàng dễ trộm như vậy sao?

Hắn lập tức cắt đứt lời nàng “Nhưng ta rất rảnh rỗi a. Sư thúc nói hôm nay không cần làm bài tập, ở Ẩn Lưu ta lại không biết người khác, không thể làm gì khác là đi tìm ngươi”

Nàng lớn lên giống bảo mẫu sao? “Ngươi không tìm bạn đồng lứa cùng chơi?” Theo lý thuyết, hắn là đại thiếu gia, đi tới chỗ nào cũng có người tiền hô hậu ủng chứ? Cho dù lúc này hắn theo trưởng bối xuống núi lịch lãm nàng thấy đội ngũ của họ cũng không thiếu hài tử mười mấy tuổi nha.

Kết quả hắn xuy một tiếng nói “Bọn họ cũng xứng?”

“…Được rồi, vậy thì đa tạ ngươi xem trọng ta” Nàng thở dài một tiếng nói “Ta muốn đi thư phòng làm việc, đại thiếu gia ngươi hay là trở về đi”

Hắn nghiêng đầu nhìn nàng “Ngươi vội vã muốn đuổi ta đi như vậy, có phải trong phòng còn dấu người khác, ừ, là nam nhân khác?”

Tay thật nhột, nàng nhịn không được nữa. Ninh Tiểu Nhàn ngẩng đầu, trong mắt hàn quang chợt lóe.

“Hưu…” âm thanh vật nặng rơi xuống đất, sau đó là tiếng Hoàng Phủ Minh không chịu được kêu đau.

“Kết quả của miệng tiện” Ninh Tiểu Nhàn phủi tay, trong lòng chỉ có cảm giác thư sướng. Nàng mới vừa xuất thủ, trực tiếp xách phía sau cổ hắn, ném từ cửa sổ ra ngoài. Lần này dùng sức không nhỏ, nàng có rót thêm vào chút thần thông, tiểu tử thúi này có tu vi trong người, nhưng lúc rơi xuống tứ chi bị trói chỉ có thể trơ mắt chịu ngã trồng trên đất.

Nhưng vì trong tiểu viện có tuyết đọng lại không có đá, không quăng chết hắn. Tiếng kêu của Hoàng Phủ Minh khá to, hiển nhiên là rất đau.

Như thế này, hắn có thể không đi sao?

Nàng hừ một tiếng, xoay người tính toán lên lầu, nào biết thoáng một cái có thân ảnh xuất hiện bên cửa sổ, Hoàng Phủ Minh lại từ cửa sổ đó đi vào, phủi phủi tuyết trên người nói “Không có thì nói không có, rất không lịch sự nha, lại đối với tiểu hài tử động thủ động cước”

Trong nháy mắt, hắn lại biến thành tiểu hài tử rồi? Trên tóc và vai Hoàng Phủ Minh còn đọng chút tuyết, phía gáy có một cục tụ máu nhỏ. Trong mắt có ba phần tức giận bảy phần ủy khuất.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, trong miệng nói “Lạnh quá”. Nữ nhân này xuất thủ thật vui vẻ nha, hắn còn chưa lưu ý thấy, người đã như đằng vân bay ra ngoài. Chẳng qua là nàng đã động thủ với hắn một lần, không lẽ lại ra tay nữa?

Ninh Tiểu Nhàn liếc mắt, lấy cây đèn trên bàn, xoay người đi. Hoàng Phủ Minh quả nhiên ôm chén trà nhỏ, nhắm mắt theo đuôi theo sát nàng, trong lòng hiểu, nàng có thể ở trong đêm tối nhìn mọi vật, bước đi dĩ nhiên sẽ không cần đèn, cây đèn này là vì hắn, cũng ngầm đồng ý cho hắn theo sau.

Thư phòng của nàng ở trên lầu, diện tích so với phòng khách thì nhỏ hơn rất nhiều nhưng nhiệt độ rất thấp. Tu vi của nàng cao không sợ sự biến hóa của thời tiết, áo lông của Hoàng Phủ Minh lại đặt ở dưới lầu, đi vào được một chút liền hắt hơi liên tục.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion12 Comments

  1. Haha tên Hoàng Phủ Minh này giống như chú cún con theo đuôi của Ninh Tiểu Nhàn, lần này Trường Thiên ăn dấm chua nữa rồi
    Ninh Tiểu Nhàn ra tay như sét đánh diệt trừ bọn sâu mọt ko kịp trở tay, có như vậy mới thanh lọc được Ẩn Lưu tạo thanh thế từ nay về sau cho nàng.
    Thanks các editor nhiều nhé

  2. Nói thật là ta chả thích bạn HPM này tí nào, cứ như da trâu ý, cảm giác rất là ức chế. Lâu lắm ko thấy NTN nấu ăn rồi.

  3. Kim Mãn Nghiên thiệt là khổ. Mua bánh cao cấp cho vị hôn phu lại bị vị hôn phu của mình đem cho người khác. Hoàng Phủ Minh có vẻ thích Ninh Tiểu Nhàn, cứ bám theo đuôi. Không biết Trường Thiên ghen thế nào đây. Ngoại sự đường định ăn xén ăn bớt, không biết Ninh Tiểu Nhàn yêu tiền thế nào bị cách chức là đáng lắm.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  4. Hoàng Phủ Minh bé tí tẹo đã bày đặt yêu đương còn dám nghi ngờ Tiểu Nhàn dấu nam nhân trong phòng bị ném là đáng lắm. Tiểu Nhàn dù có hơn năm ba tuổi thì Hoàng Phủ Minh cũng còn lâu mới đến lượt cẩn thận bình dấm cỡ bự Trường Thiên.

  5. Nhỏ tuổi như hoàn phủ minh mà đã tính yêu đương rồi, trương thiên ghen chết
    Phi lô đòi ăn tiền của ẩn lưu ah ? Tiền của ẩn lưu là tiền của ninh tiểu nhàn làm sao ninh tiểu nhàn bị mất được chứ

  6. Nhìn TN nhà ta thị uy mà ta vui quá. Chỉ muốn cho tất cả ẩn lưu biết TN mới là chân chính đứng đầu. Lần này có TN thì bọn sâu mọt ở Ẩn Lưu sẽ bị xới hết lên rồi.
    Cái thằng nhãi HPM này cũng là mặt dày mày dạn đi. Theo đuôi TN đúng là hết cách. Nhưng thứ cho tính ta nhỏ mọn lại không thích mấy kẻ như vậy, đi đâu cũng ra oai khoe thân thế đúng là ngu ngốc. Mà không hiểu sao TN lại có kiên nhẫn với thằng nhãi này như vậy đấy. Haizzzz
    Cảm ơn các nàng đã edit

  7. Nhàn tỷ đã ra tay thì gạo xay ra cám nhé, bọn sâu của Ẩn Lưu đợi tỷ trừng trị đi. Bây giờ Nhàn tỷ bắt đầu thể hiện quyền lực của mình ở Ẩn Lưu rồi, mà mấy kẻ này chính là người được mang đi thị chúng. Đã trộm tiền mà còn dấu diếm kém cỏi thì chỉ có chết thôi.
    Không ngờ Hoàng Phủ Minh lại có hào cảm với Nhàn tỷ đến như vậy, tỷ thật là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. Lại còn tìm tỷ ở đêm khuya nữa chứ. Làm cho TT ca cũng phải ghen với một đứa nhóc. TT ca mà không nhanh nhanh tìm cách để thoát ra thì còn uống dấm dài dài….haha
    Thanks các nàng đã edit.

  8. Tiểu Phương Nhi

    ta nghĩ HPM có tình cảm với Nhàn tỉ rồi mặc dù vẫn còn bé nhưng tinh yeu khong phan biet tuoi tac nhaq ;70 ;70 ;70 ;70 hahah
    Hahaha những gà mẹ trường thiên còn lâu mới đồng ý nhá HPM biến ngay ;61 ;96 ;96 ;96 ;96 ;96

  9. Junchunchi
    Tế Thế Lâu này cũng có bản sự lớn à nha, không biết khi nào chị Nhàn sẽ ghé qua nữa. Kim Mãn Ý thì hôn ước với Mịch La, Kim Mãn Nghiên thì với Hoàng Phủ Minh toàn là nhà thế gia đó.
    Ninh Tiểu Nhàn ra tay Phi Lô của Ngoại Sự Đường bị bắt giam vào Kinh Cức Đường, 2 Môn chủ ra sắc lệnh cho Ninh Tiểu Nhàn tiếp quản Ngoại Sự Đường. Chuyến này Nhàn tỷ củng cố lại mua bán với bên ngoài cho mà xem.

    Nửa đêm Hoàng Phủ Minh tới thăm Ninh Tiểu Nhàn mang theo bánh ngọt của Lãnh Hương ký tới tặng. Haha có tình ý rồi, Nhàn tỷ đúng là thể chất mị nội mà, thu hút nam nhân quá, ai gặp cũng yêu thế này

  10. Lần này Nhàn tỷ ra tay xử lý đám sâu mọt của Ẩn Lưu thật nhanh chóng ah… mà sao Hoàng Phủ Minh lại cứ bám theo Nhàn tỷ dai như đĩa hoài vậy kìa… cũng khổ cho Kim Mãn Nghiên nha… bánh mình mua cuối cùng vô tay Nhàn tỷ ah… Nhàn tỷ có lộc ăn rùi ^^… mà lâu rùi không thấy Nhàn tỷ thi triển tài nghệ nấu ăn nha ^^… thật tưởng niệm ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  11. ;89 Ninh Tiểu Nhàn cắt khi nào cho hết hoa đào nhỉ. Lũ sâu mọt sẽ bị Ninh Tiểu Nhàn nghiền ra cám cho mà xem. Hoàng Phủ Minh vs Kim Mãn Nghiên một đôi là quá đẹp rồi, toàn là keo da chó haha
    Thank editOr nhé

  12. trùi ui trước mặt một người tham tiền như NTN mà lại muốn ăn chặn tiền tài hehe, chắc mấy tên yêu quái này không tiếp xúc với bên ngoài bao giờ nên cũng nghĩ mọi người cũng như mình không biết gì hắc hắc
    song Ninh Tiểu Nhàn cũng không quản tinh tức này truyền ra sẽ oanh động thế nào mà chỉ lo kiếm mấy tên trong Ngoại Sự đường.
    => không quản tin tức này
    nửa đêm HPM mang bánh ngọt tới tìm không chọc cho bình giấm của Thiên ca đổ đầy ra mới lạ nha hắc hắn
    cảm ơn editor ! ;22

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close