Bia Đỡ Đạn Phản Công – Danh viện bại trận 5+6

30

Danh viện bại trận (5)

Edit: Behaibara

Beta: Sakura

Lý Minh Lỗi bị cảnh sát bắt đi hai ngày, Đường Ân Hi lòng đau như cắt, cô luôn luôn là nguời thiện lương , tính tình thẳng thắn, bản thân thành thành thật thật mà không muốn tin tưởng người khác có mưu đồ đen tối, cũng chính bởi vì như thế, từ nhỏ đến lớn cô đều bị Lý Minh Lỗi lừa gạt , hết lần này tới lần khác đều mắc lừa. Nhưng bởi vì tính cách cô tùy tiện, cùng với bộ dáng thần kinh đôi khi không bình thuờng, lại phối hợp với gương mặt xinh đẹp, cho dù là hành vi của cô khác người một tí, trong mắt người khác cũng chỉ là đáng yêu, ngoại trừ lúc bố mẹ mất, gần như cô không có gặp qua ngăn trở, bởi vậy tự nhiên tin tưởng người khác tốt tính, lúc này Lý Minh Lỗi vừa nói anh ta không có ăn tiền của phóng viên, Đường Ân Hi do dự một chút, rất nhanh đã tin tưởng:

“Nếu như chuyện này là hiểu lầm, em sẽ nói rõ ràng với cô Giang, hi vọng cô ấy không làm khó dễ anh .”

Đã có Đường Ân Hi hứa hẹn như vậy, một tảng đá lớn trong lòng Lý Minh Lỗi đuợc bỏ xuống.

Đường Ân Hi luôn luôn là người nói là làm, bởi vậy ra khỏi cửa cục cảnh sát liền trực tiếp gọi cho Kỷ Vân Duệ, định tìm hắn ta hỏi số điện thoại Bách Hợp đấy, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào Đường Ân Hi rồi lại không muốn nhắc tới Bách Hợp trước mặt Kỷ Vân Duệ , bởi vậy điện thoại bấm rồi cô rất nhanh liền tắt,ngược lại gọi cho Liễu Nhạn Nam.

Bách Hợp bận rộn từ sáng dến giờ, cơm trưa đặt trên bàn còn chưa kịp ăn, vừa thả bút ký tên trong tay ra, Liễu Nhạn Nam dẫn theo Đường Ân Hi một đường liền xông vào.

“Giang Bách Hợp, rốt cuộc em muốn náo tới khi nào?” Liễu Nhạn Nam biểu lộ vô cùng nghiêm khắc, hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục màu trắng, duới chân là đôi giầy cùng màu, thoạt nhìn phong độ nhẹ nhàng nho nhã mê người, Đường Ân Hi bị anh ta một đường kéo vào. Lúc này còn thở phì phò, cô đi một đôi bốt cao gót, trên nguời  mặc áo lông, đầu đội mũ kéo đến cực thấp, cơ hồ con mắt cũng che phủ. Dưới  mặc váy dài, lúc khăn quàng cổ kéo xuống lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, Đường Ân Hi bị đông lạnh tới xanh mặt.

“Ai cho các người vào?” Bách Hợp truớc đó tâm tình không tệ, thoáng cái âm trầm xuống, trực tiếp lấy điện thoại nội bộ  kết nối với trợ lý bên ngoài: “Có hẹn trước không?”

“Thực xin lỗi Giang tổng. . .” Trợ lý Tiểu Vương có chút xấu hổ trả lời, Bách Hợp không đợi anh ta nói xong. Trực tiếp liền cúp máy, chuẩn bị lát nữa sẽ tìm anh ta tính sổ.

“Hừ.” Liễu Nhạn Nam nghe nói như thế, không khỏi cười lạnh: “Giang Bách Hợp, lúc nào anh gặp em, còn cần hẹn trước rồi hả?” Hắn bình tĩnh nói xong, lời nói vừa nói ra khỏi miệng thì Bách Hợp chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Trong nội dung câu chuyện cũ kia luôn là Giang Bách Hợp chủ động gặp Liễu Nhạn Nam , mà Giang Bách Hợp muốn gặp anh ta còn cần hẹn trước, hôm nay cô chỉ làm chuyện Giang Bách Hợp nên làm mà thôi, Liễu Nhạn Nam đã cảm thấy khó chịu rồi.

“Trước kia không cần, về sau vô luận là ai  đến, đều cần hẹn trước!” Bách Hợp thở dài. Lời này vừa  nói ra khỏi miệng, Đường Ân Hi cũng đã hướng Bách Hợp cúi đầu khom người xuống chín mươi độ: “Cô Giang, nếu như có chỗ nào tôi đắc tội cô thì tôi nguyện ý chuộc tội, nhưng xin cô đừng liên luỵ bạn của tôi, anh ta là người vô tội .”

Đuờng  Ân Hi quật cường, cánh môi xinh xắn nhếch lên, hai mắt sáng ngời trong ánh mắt lộ ra ý chí quật cuờng, cái loại hào quang này trong mắt Liễu Nhạn Nam. So với những nguời con gái hắn từng trải qua cũng không kém chút nào, thậm chí so với họ thì cô ấy còn nhiều thêm một loại hấp dẫn. Trong mắt của hắn không chút nào che dấu lộ ra ánh mắt tán thưởng dịu dàng. Vô ý thức nhéo nhéo bàn tay nhỏ bé đang nắm trong tay, mặt Đường Ân Hi có chút đỏ lên  muốn rút tay về thì Liễu Nhạn Nam càng cầm chặt hơn.

Bách Hợp trước thò tay  lấy con chuột, mở Laptop của mình lên, nhìn tới Liễu Nhạn Nam cùng với Đường Ân Hi lúc này mới gõ bàn:

“Còn có việc sao? Nếu như hai nguời tới là để biểu diễn, tôi đã thấy được.”

Đường Ân Hi mới hồi tỉnh táo lại rồi trừng Liễu Nhạn Nam, với  bộ dáng hiện nay của cô không tạo chút lực sát thương, ngược lại là lại để cho Liễu Nhạn Nam nhẹ giọng nở nụ cười, cười không ngừng được. hai gò má Đường Ân Hi đỏ bừng cúi đầu xuống, thật lâu sau lại ngẩng đầu lên: “Cô Giang, tôi hi vọng cô buông tha bạn của tôi.”

“Anh ấy là người vô tội, nếu như anh ấy có cái gì đắc tội với cô Giang, kính xin cô đại nhân  đại lượng, Tể tướng trong bụng có thể chống thuyền, buông tha anh ấy.”

Bách Hợp biết rõ cô ta chỉ là cái gì, lại cố ý giả bộ làm không có nghe rõ lời Đường Ân Hi nói…, nhíu mày: “Ai đắc tội tôi rồi hả?”

“Tiểu Lỗi, Lý Minh Lỗi.” Đường Ân Hi nghe được Bách Hợp nói như vậy, không khỏi có chút sốt ruột: “Lúc trước anh ấy cùng phóng viên nói vài câu không tốt về cô Giang, cô Giang báo cảnh sát để cho người bắt anh ấy, chẳng lẽ cô Giang đã quên?”

“Ah, thì ra là anh ta. Đã anh ta đặt điều về tôi, tôi báo cảnh sát có cái gì không đúng?” Sắc mặt Bách Hợp thoáng cái nghiêm túc, chỉ cửa ra vào tiễn khách: “Cảnh sát xử lý như thế nào tôi mặc kệ, nhưng về sau mời các người đừng tùy ý xông tới, lần này coi như tôi nể mặt hai bác Liễu nên bỏ qua, nếu như lần sau còn như vậy, tôi liền trực tiếp gọi bảo an, nếu như Liễu đại thiếu gia bị người đuổi  ra ngoài, chắc hẳn nhất định sẽ có rất nhiều người cảm thấy tình cảnh này vô cùng đặc sắc.”

Sắc mặt Liễu Nhạn Nam tái nhợt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bách Hợp nửa ngày, thấy trên mặt cô không có chút ý tứ nào mềm mại, mới có chút không dám tin nhìn Bách Hợp , biểu lộ hết sức khó coi kéo Đường Ân Hi đi, quát nhẹ một tiếng: “Đi! Giang Bách Hợp, em làm như vậy,sẽ mất đi hai nguời bạn đấy!” Quẳng xuống câu cảnh báo, Liễu Nhạn Nam cũng không quay đầu lại lôi kéo Đường Ân Hi còn có chút không cam lòng muốn lưu lại, rất nhanh đã đi ra.

Hai người này vừa ra khỏi, Bách Hợp trực tiếp bấm số phòng quan sát : “Vừa rồi Liễu Nhạn Nam và Đường Ân Hi cùng đến đã đi ra ngoài chụp ảnh lại cho tôi , đưa đến các tòa soạn báo hợp tác thuờng ngày của chúng ta đi.”

Giang Bách Hợp bị đám người này hại thân bại danh liệt, bị coi thành nguời âm hiểm độc ác , từ nhỏ cô cùng Liễu Nhạn Nam và Kỷ Vân Duệ lớn lên nhưng sau này họ vô cùng thất vọng về cô. Hiện tại Bách Hợp ngược lại muốn nhìn, nếu như Đường Ân Hi cũng gièm pha quấn thân , hai nguời  bạn thân lúc nhỏ, một là nguời cô yêu, một là nguời yêu cô có thể còn như bình thường không chút do dự cho rằng Đường Ân Hi âm hiểm, cũng thất vọng về cô ta hay không.

Gọi trợ lý đến giáo huấn một trận, trợ lý Tiểu Vương tủi thân, vì trước kia nguyên chủ quá yêu Liễu Nhạn Nam, từng giao qua nếu như Liễu Nhạn Nam  tìm đến mình thì không cần báo cáo, nhưng hiện tại tình cảnh không giống truớc, Bách Hợp giao cho trợ lý về sau gặp chuyện như vậy thì báo lại để mình xử lý. Chạng vạng tối lúc tan việc, Bách Hợp  nhận được điện thoại từ nhà họ Kỷ, là Kỷ phu nhân tự mình gọi tới, bà mời Bách Hợp đến ăn bữa tối, trong lòng Bách Hợp biết, rất nhanh liền đáp ứng .

Nhà họ Kỷ có ba nguời, trừ đã rời nhà ra bên ngoài là Kỷ Vân Duệ, ngày thường cũng chỉ có Kỷ lão gia cùng với Kỷ phu nhân ở nhà, hôm nay khó có được ngoại trừ hai vợ chồng Kỹ lão , mà ngay cả Kỷ Vân Duệ cũng dẫn Đường Ân Hi trở về, Bách Hợp vừa xuống xe, vừa vặn gặp được Kỷ Vân Duệ đi xe thể thao cũng đứng bên ngoài cửa nhà họ Kỷ.

Thấy  Bách Hợp đến, Đường Ân Hi cuống quít ra khỏi xe đi tới: ” Cô Giang, cô chờ một chút.”

Cô ta vừa nhìn thấy Bách Hợp liền tiến tới khiến cho Kỷ Vân Duệ đứng bất động bên cạnh thoáng đẩy một phát, trong miệng gắt giọng: “Anh tránh ra, đừng cản tôi. Cô Giang, chuyện của bạn tôi cô có thể hay không. . .”

Kỷ Vân Duệ  đứng ở một bên, có chút chột dạ lại có chút áy náy nhìn chằm chằm Bách Hợp, hắn vừa mới bị Đường Ân Hi đẩy một lúc sau mới  hồi phục tinh thần lại, lúc này thò tay gõ đầu Đường Ân Hi một cái:

“Bách Hợp vừa mới vào cửa, cô đừng có mà mở miệng nhắc đến việc của bạn cô có được không?”

“Rất đau!” Đường Ân Hi nhịn không được vuốt vuốt đầu, trợn mắt nhìn lại Kỷ Vân Duệ: “Anh có tin tôi cũng đánh anh hay không?”

Kỷ Vân Duệ từ đầu còn có chút lo lắng Bách Hợp đang ở đây thật không dám ẩu tả, nhưng thấy Đường Ân Hi phồng mặt lên như bánh bao, một bộ dáng không chịu thua , bộ dạng tinh linh cổ quái lại để cho hắn không nhịn được lại gõ đầu Đường Ân Hi thêm một phát, cái này kỳ thật hắn dùng không bao nhiêu khí lực, nhưng ở truớc mặt Bách Hợp bị Kỷ Vân Duệ gõ đầu, Đường Ân Hi  cảm thấy có chút mất mặt, huống chi lúc này cô và Kỷ Vân Duệ sớm chiều ở chung, cũng biết trong lòng của anh thích ai, mặc dù Đường Ân Hi có chút tùy tiện, nhưng cô cũng không ngốc, cô có thể cảm giác được Kỷ Vân Duệ đối với Bách Hợp không như truớc, cô cũng có tình cảm với Kỷ Vân Duệ, nếu như là bình thường hai người đùa giỡn liền thôi, cô còn có thể trở thành là niềm vui thú, lúc này đang truớc mặt Bách Hợp bị gõ, dù Kỷ Vân Duệ không dùng lực, nhưng Đường Ân Hi cảm thấy có chút oan ức , không nhịn được ôm cổ Kỷ Vân Duệ, dùng sức nhảy dựng lên đụng phải đầu hắn.

‘Cốp’ một tiếng giòn vang, Bách Hợp cũng cảm giác cái trán của mình nhảy lên, Đường Ân Hi đụng xong người rơi xuống đất, Kỷ Vân Duệ thò tay bụm lấy cái trán đau đến nói không ra lời.

Chính vào lúc này tiếng mở cửa vang lên, vừa vặn Kỷ phu nhân nhìn camera thấy được bên ngoài khách đến thăm, đúng lúc đi ra, cách cửa sắt thấy được một màn này, sắc mặt có chút khó coi.

Hành động bạo lực của Đường Ân Hi, lại để cho Bách Hợp vốn chuẩn bị muốn nói lời thoáng cái  nuốt trở vào, trong lòng vui vẻ, một mặt ra vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào tình huống như vậy. Một chiếc xe dừng lại cửa xe mở ra, một nguời đàn ông trung niên mặt mũi tràn đầy nghiêm khắc từ trên xe bước xuống, cau mày nhìn chằm chằm vào Đường Ân Hi .

“Vân Duệ, con, đầu con có đau hay không?” Trong nhà Kỷ phu nhân chuẩn bị tự mình ra đón con trai cho con trai một cách bất ngờ, kết quả không nghĩ tới chính mình chưa tạo ra bất ngờ, ngược lại bị người khác cho mình một bất ngờ, trong đời Kỷ phu nhân chỉ sinh ra Kỷ Vân Duệ đuợc coi như bảo bối, bình thường nhìn thấy cũng không nỡ đụng một đầu ngón tay, nhưng hôm nay lại chính mắt thấy con trai bị người  đánh, bà vốn có thiện cảm với Đường Ân Hi, dù sao Đường Ân Hi so với các cô gái bình thuờng hay coi trọng lễ nghi thì đáng yêu dí dỏm, nhưng khi Kỷ phu nhân thấy Đường Ân Hi đụng đầu Kỷ Vân Duệ, lập tức chán ghét cô ta rồi đối với cô ấn tượng  xấu rồi.

Danh viện bại trận(6)

“Ah, mất mặt chết rồi.” Đường Ân Hi đang hơi đắc ý, cái cằm dương lên, nhưng khi nhìn thấy Kỷ phu nhân đi ra thì cô lập tức thè lưỡi, thoáng cái liền bưng kín mặt, mười ngón tách ra theo giữa ngón tay nhìn chằm chằm lên xem tình cảnh trước mặt, vô ý thức trốn sau lưng Kỷ Vân Duệ

“Cô là ai, cô dựa vào cái gì mà đánh Vân Duệ của chúng ta?” Kỷ phu nhân tức giận đến chết, sau khi mở cửa đi ra chứng kiến con trai vẫn còn bụm mặt, lập tức sắc mặt vô cùng âm trầm. Nguời đàn ông trung niên vừa mới xuống xe liếc nhìn Đường Ân Hi, chỉ chỉ trong nhà: “Có chuyện gì truớc vào nhà nói sau, Bách Hợp đến rồi, trước hết mời cô bé đi vào ngồi.”

“Con không sao mẹ, không đau đâu, cô ấy là Đường Ân Hi, là con. . .” Kỷ Vân Duệ bị cụng trán đỏ lên, hắn từ nhỏ làn da trắng nõn, dấu vết thoạt nhìn đều hết sức rõ ràng. Hắn thốt ra lời này thì Bách Hợp biết rõ Kỷ phu nhân nhất định sẽ không thoải mái rồi, dù sao Kỷ phu nhân đau con trai, nhưng Kỷ Vân Duệ  lại thay Đường Ân Hi biện hộ, cho dù là Kỷ phu nhân không nỡ mắng con trai, khẳng định cũng sẽ tính trên người Đường Ân Hi đấy.

Quả nhiên, sắc mặt Kỷ phu nhân trầm xuống, thò tay vỗ lưng Kỷ Vân Duệ: “Con cái đứa nhỏ này, mẹ sớm xem qua tin tức giải trí rồi.” Nói xong lời này, Kỷ phu nhân lại nhìn Bách Hợp, ôn hòa ôm lấy Bách Hợp nói: “Bách Hợp gầy, trong khoảng thời gian này công tác bận quá à ?”

Ngày thường Kỷ phu nhân thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại cho Giang Bách Hợp, nhưng Bách Hợp từ trước đến nay không hay đến nhà họ Kỷ, trong lòng có suy đoán, lúc này nghe được câu hỏi của Kỷ phu nhân, liền liếc nhìn Đường Ân Hi:

“Ngược lại cũng không phải công tác quá mệt mỏi, chỉ là bị một ít người nói hươu nói vượn , may mắn cháu đã xử lý xong chuyện này. Nếu để ba mẹ cháu biết có người bắt nạt cháu trong khi họ không ở bên cạnh con gái, đoán chừng phải đau lòng, bác gái  ngàn vạn đừng nói với ba mẹ cháu.” Bách Hợp trước chắn miệng Kỷ phu nhân, thần sắc Kỷ phu nhân thoáng cái cũng có chút xấu hổ, không khỏi lại quay đầu trừng con trai. Mới ra vẻ nói: “Có việc gì truớc tiên vào trong phòng nói sau, bên ngoài lạnh lắm.”

Bách Hợp lên tiếng, cùng Kỷ phu nhân thân mật cầm tay vào trong nhà, Kỷ lão gia đưa chìa khóa xe cho quản gia cũng không quay đầu lại đi vào trong nhà, duy chỉ có Đường Ân Hi vừa mới làm ra hành động ngoài dự đoán của mọi người, lúc này xấu hổ giống như cô vợ bé nhỏ đi theo sau lưng Kỷ Vân Duệ. Một bộ dạng cẩn thận từng li từng tí.

Lúc đổi giày, bởi vì Giang Bách Hợp khi bé thường đến nhà họ Kỷ, tại đây từng cọng cây ngọn cỏ cô cũng hết sức quen thuộc, đừng nói đến quản gia lâu năm nhà họ Kỷ , nhìn thấy Bách Hợp liền cười không ngớt mang đến một đôi dép lê. Đến phiên Đường Ân Hi, cô thoáng cái mắt choáng váng, lúc này Kỷ phu nhân không thèm nhìn cô ta, lại để cho cô cảm thấy có chút xấu hổ, Đường Ân Hi hơi xúc động và trẻ con, bởi vậy cô xúc động xông tới nhíu mũi Kỷ Vân Duệ, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp cởi giày  a một đôi tất vải màu trắng tinh khiết liền dẫm vào trên sàn nhà. Đi tới ghế sa lon  Bách Hợp cùng với Kỷ phu nhân hai người đang ngồi.

Tình cảnh trước mắt lại để cho Kỷ phu nhân có chút kinh ngây dại, bà coi trọng xuất thân mọi người, làm việc lại luôn luôn là đâu ra đấy. Ngày thường lui tới đều là ngưòi quen bạn bè thân thiết, lần đầu chứng kiến cô gái có những cử chỉ phóng khoáng như vậy. Tất cả mọi người không tự chủ được đem lực chú ý  rơi xuống hai chân Đường Ân Hi , theo bít tất có thể nhìn ra được Đường Ân Hi ngày thuờng không tốt lắm, một đôi tất vải màu trắng tinh khiết đều có chút ố vàng, khóe miệng Kỷ phu nhân co quắp , trong lòng bắt đầu hoài nghi  ánh mắt của con trai. Nhất là khi quay đầu chứng kiến thư thái tao nhã của  Bách Hợp thì Kỷ phu nhân liền cảm thấy có chút bất mãn .

Dĩ vãng Kỷ phu nhân cảm thấy Giang Bách Hợp vô cùng lãnh đạm Kỷ Vân Duệ. Cái này giữa hai người chỉ là Kỷ Vân Duệ tương tư đơn phương mà thôi, nghe được thời gian này Kỷ Vân Duệ có bạn gái . Kỷ phu nhân có chút thở dài một hơi đấy, dù sao Kỷ Vân Duệ từ nhỏ đã ưa thích Giang Bách Hợp, mà Giang Bách Hợp lại luôn luôn yêu thằng nhóc nhà họ Liễu kia, tất cả mọi người là thế giao, nếu bởi vì khúc mắc của bọn trẻ, đến lúc đó nguời lớn trên mặt cũng lúng túng, Kỷ Vân Duệ biết rõ vòng vo tính không hề cố chấp, Kỷ phu nhân ngay từ đầu đối với nguời có thể thay đổi con trai mình Đường Ân Hi có chút tò mò đấy, ai có thể ngờ lúc nhìn thấy Đường Ân Hi, trước là vì hành động cô ấy đánh Kỷ Vân Duệ  mà có chút thất vọng, phải nhìn thấy bộ dạng cô hôm nay một chút không biết cấp bậc lễ nghĩa, Kỷ ánh mắt phu nhân càng lạnh lùng.

Cho dù lại để cho Kỷ Vân Duệ tuyển một nguời giúp việc mới, còn giỏi hơn Đường Ân Hi .

“Bà Ngô, thay vị này. . .”

Ánh mắt Kỷ phu nhân rơi trên người Đường Ân Hi có chút sắc bén, thấy Đường Ân Hi có chút bất an rụt rụt đầu ngón chân, cử động không trang trọng như vậy thì Kỷ phu nhân càng là không thích, mà Kỷ Vân Duệ lại nhìn cô chút trìu mến , Đường Ân Hi sớm đã mất đi cha mẹ, một mình một người sinh hoạt, không có người quan tâm cô, hết lần này tới lần khác cô ấy lại có thể sống vui vẻ hoạt bát, cái này càng lại để cho Kỷ Vân Duệ nhìn Đường Ân Hi với ánh mắt nhu hòa chút ít, nghe được Kỷ phu nhân nói lúc này  không chút nghĩ ngợi Kỷ Vân Duệ lên tiếng: “Mẹ, con đã nói qua, cô ấy gọi là Đường Ân Hi.”

Liên tiếp hai lần vốn Kỷ phu nhân là vì con trai suy nghĩ, hết lần này tới lần khác Kỷ Vân Duệ lại luôn bênh vực Đường Ân Hi, cái này lại để cho Kỷ phu nhân ấn tượng về Đường Ân Hi càng hỏng bét, cười lạnh một tiếng, đang nắm tay Bách Hợp thì lúc này cũng đã có chút dùng sức, có thể thấy được trong lòng bà ấy vô cùng khó chịu.

Theo nội dung câu chuyện thì lần thứ nhất Đường Ân Hi đến nhà họ Kỷ, với bộ dạng hoạt bát cùng đáng yêu, lại khiến tất cả mọi người nhà họ Kỷ tiếp nhận cô, nhất là tinh thần cầu tiến cùng với tính cách sáng sủa lạc quan, đã làm cả nhà họ Kỷ vui vẻ, nhưng lúc này đây nhìn ra được Kỷ phu nhân rõ ràng đã không thích cô ta lắm , Đường Ân Hi muốn thuận lợi đuợc nhà họ Kỷ tiếp nhận, do đó về sau hạnh phúc vui vẻ cùng Kỷ Vân Duệ như trong nội dung câu chuyện  thật khó đấy, đã không có nhà họ Kỷ ủng hộ, cái này có thể cũng không phải là một sự tình dễ dàng rồi.

“Thay cô Đường cầm dép lê tới.” Quản gia lên tiếng, một lần nữa tìm một đôi dép lê hoàn toàn mới đi ra, Đường Ân Hi chép miệng đi vào, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống bên cạnh Kỷ phu nhân , lúc này trên mặt Kỷ phu nhân mang vài phần lạnh nhạt khách sáo, trực tiếp hỏi: “Không biết cô Đường năm nay bao nhiêu tuổi, là nguời ở đâu, đã tốt nghiệp truờng nào?”

Đường Ân Hi nhanh mồm nhanh miệng, nghe được Kỷ phu nhân vừa hỏi, tự nhiên nói thẳng: “Cháu năm nay 23 tuổi, cũng là người thủ đô , 4 năm trước tốt nghiệp trường nghề Phong Hoa.”

Thời kỳ này cái gọi là trường nghề tương đương với cấp hai, người bình thường tốt nghiệp ước chừng là tại 18 tuổi cũng đã xem như tuổi khá lớn rồi, mà vậy mà Đường Ân Hi 19 tuổi mới tốt nghiệp, mấu chốt cô ta chỉ học một văn bằng, Kỷ phu nhân thoáng cái có chút không rõ, vô ý thức  hỏi:

“Nhà cô…”

” Bố mẹ cháu mất, cũng không có tiền đóng học phí, cho nên nghỉ học một năm.” Đường Ân Hi nhún vai, một bộ dáng không sao cả . Kỷ lão gia vừa mới vào phòng rửa mặt thay quần áo đi ra thấy tình cảnh này sắc mặt lại trở nên có chút tái nhợt.

“Cái kia. . .” Kỷ lão gia vừa muốn mở miệng, Đường Ân Hi đã không quá bình tĩnh nhỏ giọng nói: “Hôm nay tới, Kỷ Vân Duệ, anh không phải nói tìm cô Giang nói chuyện đấy sao?”

Bách Hợp nghe nói như thế, không nhịn được khóe miệng  vểnh lên , ra vẻ kinh ngạc nói: “Vân Duệ có việc tìm em sao? Chẳng lẽ hiện tại Vân Duệ đã có bạn gái cùng em lạnh nhạt rồi hả? Có việc tìm em còn quấn một vòng lớn như vậy, anh chỉ cần gọi điện cho em là đuợc rồi , cần gì phải kéo cả bác trai và bác gái nha.”

Cô vừa mới cùng Kỷ phu nhân ám chỉ qua việc Lý Minh Lỗi , lúc này theo tính cách Kỷ phu nhân, tuyệt đối sẽ không nói ra, không nghĩ tới Đường Ân Hi ngược lại thật là vì bạn bè vô cùng  trực tiếp, há mồm liền nói ra, Bách Hợp thấy vẻ xấu hổ trên mặt Kỷ phu nhân, mí mắt rủ xuống, che lại vui vẻ trong mắt.

“Anh. . . Bách Hợp, Lý Minh Lỗi nói hươu nói vượn, em so đo cái gì? Người như vậy vốn không có quy củ , ngày đầu tiên công tác hắn đã làm hỏng một cái quảng cáo thuơng hiệu , anh đã đánh nhau với hắn ta. . .”

Kỷ Vân Duệ không nói lời này cũng may, vừa nói lời này, Kỷ lão gia biểu lộ càng thêm khó coi: “Con dầu gì cũng là tốt nghiệp đại học chính quy, lúc trước muốn sau khi con tốt nghiệp vào bệnh viện công tác, con hết lần này tới lần khác muốn đi ra ngoài tự lập, hôm nay cái dạng gì không đứng đắn con đều biết rồi, còn dám cùng nguời ta đánh nhau, thật đúng là hư hỏng!”

“Không phải như thế, Tiểu Lỗi không phải không nguời xấu, tuy anh ấy đã gây ra một số chuyện , lần trước còn lừa cháu thiếu một khoản nợ, hiện tại cháu còn không có trả xong đâu.” Đường Ân Hi nói đến chỗ này, có chút không có ý tứ thè lưỡi, bộ dáng lộ ra dí dỏm đáng yêu, nhưng cô không biết cấp bậc lễ nghĩa tổng đánh gãy ý của Kỷ lão gia,  lúc này cho dù là Kỷ lão gia có chút ấn tượng với cô thì sắc mặt càng âm trầm, hơn nữa lại nghe thế cái gì Lý Minh Lỗi là do Đường Ân Hi mang đến, tâm trạng của Kỷ lão gia lại càng khó chịu.

“Thế nhưng mà cháu không trách anh ấy, cháu cùng anh ấy lớn lên, cháu biết rõ tính cách của anh ấy, là có chút không đúng, nhưng có thể chậm rãi chỉ bảo, anh ấy cũng rất đáng thương, thời gian truớc ba ba đã qua đời, mẹ lại bỏ đi, chỉ có mình ông nuôi anh ấy. . .”

Đường Ân Hi hồi tuởng lại, chính cô ta quý trọng bạn bè, liền hận không thể khiến toàn bộ thế giới đều đi theo cô cũng quý trọng hắn mới tốt, thế nhưng mà lúc này Kỷ lão gia đối với cái  nguời gọi là Lý Minh Lỗi ấn tượng càng hỏng bét rồi, lại nghe đến là một cô nhi không cha không mẹ , khó trách Đường Ân Hi một thân tật xấu, quả nhiên gần đèn thì sáng gần mực thì đen những lời này luôn có đạo lý đấy.

“Vân Duệ, con lên lầu nói chuyện với mẹ một chút, mẹ có việc muốn nói với con.” Kỷ phu nhân lúc này cũng ngồi không yên, vỗ vỗ tay Bách Hợp: “Bách Hợp cháu cứ tự nhiên, muốn ăn cái gì đó đừng cùng bà Ngô  khách khí, buổi chiều gọi điện thoại biết rõ cháu tới, bác sớm đã  để cho người chuẩn bị xong mấy món cháu thích ăn, trước ăn tạm.”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion30 Comments

  1. Bách Hợp hay quá. Đuổi Liễu Nhạn Nam và Đường Ân Hi ra khỏi phòng còn cho người chụp hình của hai người lại. Không biết Kỷ Vân Duệ thấy hình chụp sẽ có cảm giác gì đây. Đường Ân Hi bệnh làm người tốt. Lý Minh Lỗi nhiều lần làm mình khốn đốn thay hắn gánh nợ vậy mà vẫn giúp hắn ta. Kỳ này bị ba mẹ của Kỷ Vân Duệ không hài lòng, coi bộ muốn làm dâu Kỷ gia khó nha.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  2. Cặp đôi này kinh vãi. Đọc mà ê hết cả răng. K biết sau khi bức ảnh kia xuất hiện thì 3 ng bọn họ sẽ trở nên ntn. Chị hợp chắc đứng ngoài làm ngư ông đắc lợi

  3. móe, đọc mà muốn tăng xông luôn á, cái con nhỏ DAH này đúng là không còn gì để nói luôn á, mà thấy cô ta thì cũng có sạch sẽ gì đâu nhỉ? rồi ai nói gì cũng tin vậy mình cũng tò mò sao mà cô ta sống được đến từng này mà chưa bị ai hại đấy(trừ LML ra nha). hóng chương sau xem kết cục của con nhỏ này với 3 tên cặn bã kia.

    tks tỷ ạk

  4. Lúc trước vì yêu Liễu Nhạn Nam quá mà nguyên chủ bị rối, giờ thì BH lý trí hơn nên biết cần phải làm gì rồi. Đường Ân Hi không muốn Kỷ Vân Duệ quá gần với BH mà lại có thể lằng nhằng không rõ với Liễu Nhạn Nam… dư luận có thể đưa bạn lên cao nhưng cũng có thể làm bạn quấn thân… lần này để coi Đường Ân Hi làm sao thoát khỏi lùm xùm với 2 người đàn ông đây. Có lẽ nguyên chủ sẽ hài lòng rồi

    Đường Ân Hi không nhờ được LNN giờ tiếp tục nhờ KVD, mà còn kéo luôn ba mẹ Kỷ vào. BH sống bao nhiêu năm chứ, còn có thể để cho người ta bắt nạt mình sao.

    Ba mẹ Kỷ càng nhìn, càng nghe Đường Ân Hi nói thì càng ko chấp nhận được rồi. Để xem trở mình như thế nào.

    Cảm ơn team nhiều nhiều.

  5. Cái gì mà thiện lương trong sáng ngây thơ đáng yêu còn làm mấy cái hành động của con nít bộ nữ chính ko ý thức được là mình đã 23t rồi,nghe giả tạo là cô nhi mà đọc giống hoa trong lồng kính ko có trải sự đời, bộ sống chỉ hít ko khí ko cần ăn

  6. Không ngờ lần này gặp liền gặp ngay đoá sen trắng , mà hình như đầu óc hơi không bình thường , mà trong truyện cũng có nhắc Đah cũng có chút chập mạch đó ;66 ,.
    Đọc mà nghĩ nữ chính như con nít trồi má đọc mà mệt mệt ;35 luôn vậy .
    Cảm ơn edit và baye nhiều lắm ;56 ;07

  7. Không ngờ lần này gặp liền gặp ngay đoá sen trắng , mà hình như đầu óc hơi không bình thường , mà trong truyện cũng có nhắc Đah cũng có chút chập mạch đó
    Đọc mà nghĩ nữ chính như con nít trồi má đọc mà mệt mệt ;35 luôn vậy .
    Cảm ơn edit và baye nhiều lắm ;56 ;07

  8. Hihi. Thích quá đi. BH phản công rồi. Đã xem qua mấy nữ chính ngu ngốc… n nữ chính này thật là… ;71

  9. Cám ơn các bạn đã làm truyện!
    Đọc đến đoạn LNN tìm đến BH mình tức quá xá. Trong chuyện này BH là nạn nhân mà bị đối xử như tội phạm. Lúc cô bị phỏng và bị báo chí bôi nhọ thì chẳng ai thật lòng quan tâm. Muốn làm anh hùng vì mỹ nhân, hứ,ta khinh! Hắn nghĩ rằng mình muốn đối xử vời BH như thế nào cũng đựơc hay sao chứ.Thứ thanh mai trúc mã như tên này thi chị Hợp chẳng cần ngươi đâu mà hăm doạ. Ghét tên này quá đi. DAH thì ôi trời, cho cô ta vào sổ đen từ tập trước.Ôi, đau lòng cho BH cũ ghê, bị tình yêu đơn phương đối xử như thế. Công nhận BH xử lý tình huống quá thông minh luôn. Mong tập tiếp theo quá xá. Xin cho mình pass với nha.

  10. Nghe tin hành lang, hình như sắp có nam 9 xuất hiện rùi… mong chờ quá…. nếu nam 9 xuất hiện thì là ai nhỉ? trong nội dung truyện của nguyên chủ không thấy ai ngoài 2 bạn nam không nhìn đâu được này? A Tỷ phải Tỷ không? chờ mong quá…..

  11. mẹ cái thằng liễu nhạn nam chứ, cứ làm như mình cao cao tại thượng, cần thì đến bách hợp không cần là phủi mông bỏ đi ngay, kiếp trước nguyên chủ luy tình nên mới khổ hết chỗ nói chứ kiếp này bách hợp giàu ý chí nghị lực thì còn lâu nhé, mà đọc đến đoạn con nữ chính đường ân hi mà muốn mắc ói quá, mẹ như kiểu thánh mẫu ngây thơ trong sáng hồn nhiên vô tư không quan tâm cái nhìn người khác đối với mình, ghét nhất cái thể loại nữ chính não tàm này, nếu không có bàn tay vàng của tác giả thì sống tốt thế méo nào được, kiếp này gặp phải bách hợp thì quên nhanh khẩn trương nhé, chị nhanh cho con nữ chính đo ván đi cho bõ ghét

  12. Sao có thể loại người như Đường Ân Hi nhỉ? Hành động thì điên điên khùng khung, đầu óc thì ko biết suy nghĩ, lại cứ tỏ vẻ giả ngây giả dại. Nên vào bệnh viện tâm thần ms đúng

  13. Hay nhỉ… Con nhỏ Đường Ân Hi cùng Liễu Nhạn Nam này hay ghê lun… Có việc tời cầu xin người khác mà còn ở đấy biểu diễn tình cảm ah… Bái phục với hai người này lun… Bách Hợp tỷ cần gì nhìu lời… Xử đẹp họ vào ah… Mà con nhỏ Đường Ân Hi này cũng chưa chết tâm nữa… Gặp Bách Hợp tỷ là sáp lại xin lỗi cùng thứ tha… Nhảm ruồi ghê… Đã vậy thằng cha Kỷ Vân Duệ còn thấy đáng iu… Mắc bùn nôn với hai người này… Cũng may ba mẹ Kỷ Vân Duệ giờ đã có ác cảm với Đường Ân Hi rùi nha… Lần này coi cô ta sao mà phong hoa giống kiếp trước nha… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  14. động một tý là thè lưỡi ko lẽ con nhỏ ĐAH này lưỡi dài quá cần phải cắt đi à? nhìn con nhỏ này giả vờ mà mình thấy bực mình ngứa mắt chỉ muốn xông vào cho nhỏ một trận cho hả giận ;96

  15. Ba mẹ họ Kỷ này trong nguyên bản sau này vẫn ghét nguyên chủ … Suy cho cùng thắng làm vua thua làm giặc. Haizzz. Cảm ơn Haibara và Sakura ♥

  16. ĐÂH này nhìn là thấy ko khéo léo thông minh mấy người kia ngu hết hay sao ai cũng thích. Đã z còn ngu ngốc ai cũng tin đến nhà người khác mà ko lễ phép j cả.

  17. Khoan, thân phận của con DAH này bây giờ chỉ là giúp việc của KVD thôi phải ko? Sao nc tỉnh bơ zậy, này là ko phép tắt chứ ngây thơ hồn nhiên gì? Tên KVD nữa, bài báo bôi nhọ BH vậy mà dám nói chỉ ko hiểu chuyện cho qua là được hả? Tra nam

  18. Đường Ân HI….. Đường Ân HI….. cô chờ bị luộc đi, đôi khi cũng cần trả giá cho cái sự mất não của mình. ;70

  19. Moá ơi thiện lương trong sáng ngây thơ mới lạ đó. Đây gọi là mặt dày vô duyên vô liêm sỉ, cộng thêm bệnh ngu hết thuốc chữa nữa. Không hiểu 2 zai hiếm lạ gì ng ngu :(( kiểu ở bên BH thông mih lâu rồi nên cần ngu tý để bù đắp hở.
    P.s cảm ơn đội ngũ editor đã edit truyện

  20. Má ơi, đúg Là 2 thằg mê tình bỏ bạn, chán vãi lính hồn ra. Còn bà ĐAH thì cứ làm ra vẻ cao thượng, sao ta lại cứ thấy mắc ói quá.

  21. Trong một chương bao nhiêu sự vô duyên đều tụ họp lại ))) quả nhiên là đem bốn chữ năng động đáng yêu dẫm nát, thím này mà như thế chắc tôi cao quý lạnh bạc quá

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close