Thứ Nữ Công Lược – Chương 737+738

9

Chương 737: hảo ý ( hạ )

Edit: Midori

Beta: Tiểu Tuyền

Từ Lệnh Nghi biểu lộ tán thành: “Con và Giới ca nhi cùng xử lý chuyện này đi”

Từ Tự Truân lên tiếng “Vâng” .

Đình ca nhi thấy người lớn nói xong, cười hì hì chạy tới trước mặt Thập Nhất Nương: “Tổ mẫu, Lục thúc phụ lúc nào trở lại a?”

Nghe được hắn nhắc tới Cẩn ca nhi, ánh mắt Thập Nhất Nương buồn bả, miễn cưỡng nở ra nụ cười nhu hòa: “Đình ca nhi nhớ Lục thúc phụ rồi?”

Đình ca nhi gật đầu, cười nói: “Thất thúc phụ nói, nếu Lục thúc phụ ở nhà thì tốt, bọn họ có thể cùng đi Đại Đồng rồi.” Vừa nói vừa cao hứng nhảy nói: “Tổ mẫu, tổ mẫu, cháu trưởng thành cũng muốn đi theo Lục thúc phụ cùng Thất thúc phụ đi Đại Đồng!”

Thập Nhất Nương cười đem Đình ca nhi ôm vào trong ngực: “Đình ca nhi của chúng ta thật nghe lời!”

Đang nói, Từ Tự Giới cùng Anh Nương mang theo Trang ca nhi đi tới.

Trang ca nhi hâm mộ nhìn Đình ca nhi ở trong ngực Thập Nhất Nương .

Thập Nhất Nương nhìn thấy liền cười hướng hắn vẫy.

Trang ca Nhi lập tức chạy tới. Hai huynh đệ vui vẻ ra mặt mà kéo tay.

Từ Lệnh Nghi đã phân phó Từ Tự Giới đi theo Từ Tự Truân đi đóng cửa hàng gạo, lại dặn dò hai người: “. . . . . . Phái mấy hộ viện đi qua, sợ đến lúc đó sẽ xuất hiện chuyện cướp đoạt lương thực!”

Từ Tự Truân trầm ngâm nói: “Có nên viết cáo thị nói là vì niêm phong thành, gạo không thể vận chuyển vào, cửa hàng gạo sẽ không có gạo để bán. Người khác biết cửa hàng gạo vì vậy mà đóng cửa, cũng sẽ không cướp đoạt nữa. Cứ như vậy, chúng ta cũng không cần phái hộ viện đi qua. . . . . .” Hắn chần chờ nói, “ Con sợ đến lúc đó người hầu trong nhà không đủ ..”

“Không thể!” Từ Lệnh Nghi lập tức phản đối nói, “Như vậy sẽ dẫn đến khủng hoảng. Vẫn là tăng thêm người đi! Về phần hộ viện trong nhà, ta sẽ thương lượng với Bạch tổng quản .”

Hai cha con thương lượng chuyện trong nhà, các nữ quyến ở một bên an tĩnh nghe, đợi chuyện đều an bài xong xuôi, Từ Lệnh Nghi đứng lên, mọi người cùng một lúc đi theo đến chỗ Thái phu nhân.

Thái phu nhân ở Phật đường, lúc đi ra trên người còn có mùi đàn hương nhàn nhạt.

“Ngài sớm như vậy đã đi lễ Phật rồi?” Từ Lệnh Nghi cười nói.

“Bên ngoài loạn quá, cũng không biết Thát tử này bao giờ mới bị tiêu diệt.” Lão nhân gia  khí sắc không tốt lắm, được Nhị phu nhân dìu, thần sắc mệt mỏi ngồi ở gần cửa sổ  lớn trên giường gạch, “Ta thắp cho Bồ Tát nhiều hơn mấy nén Hương, van xin Bồ Tát phù hộ Âu Dương tướng quân có thể kỳ khai đắc thắng*, sớm ngày dẫn quân về triều, thiên hạ cũng có thể thái bình”

*kỳ khai đắc thắng: ( thắng ngay từ trận đầu),

Biết thành Tuyên Đồng bị phá, Từ Lệnh Nghi đón đám người Thái phu nhân trở về trước tiên.

“Nương không cần quá lo lắng.” Từ Lệnh Nghi cười nhận lấy trà nha hoàn bưng đến, đích thân dâng cho Thái phu nhân, an ủi Thái phu nhân nói, “Có bốn mươi vạn đại quân đấy! Đại Đồng rất nhanh sẽ truyền đến tin chiến thắng.” Sau đó chuyển chủ đề, đem chuyện Từ Tự Truân đưa ra chủ ý đem hai cửa hàng gạo đóng cửa nói cho Thái phu nhân.

Thái phu nhân từ ái nhìn Từ Tự Truân, khẽ gật đầu: “Đây mới là phong thái của thế tử.” Sau đó nhìn những người khác trong nhà  một cái, dặn dò, “Các ngươi phải nhớ kỹ, ngàn vạn không nên cùng dân chúng tranh giành lợi ích, sẽ làm cho người hận đấy!”

Mọi người khom người đáp “Vâng.”

Từ Lệnh Khoan và Ngũ phu nhân mang theo Sân ca nhi cùng Thành ca nhi đã tới.

Hành lễ với Thái phu nhân, mọi người chào hỏi lẫn nhau, lại quay đầu lại, Thái phu nhân thế nhưng ngồi ở chỗ đó ngủ gật, mọi người nhanh chóng dừng lại đề tài.

Nhị phu nhân thì nhẹ nhàng mà lắc lắc Thái phu nhân: “Nương, nếu ngài mệt rồi, thì trở về phòng nghỉ đi thôi!”

Thái phu nhân ngẩng  đầu lên, thần sắc có chút mờ mịt nhìn mọi người: “Sao các con lại không nói chuyện rồi!”

Từ Lệnh Nghi hướng Từ Lệnh Khoan nháy mắt, cười nói: “Ngoại viện còn có việc, chúng con đang muốn cáo lui đây!”

“À” Thái phu nhân gật đầu, “Vậy các con đi mau lên!” Sau đó phân phó Nhị phu nhân, “Đem ‘Kim Cương Kinh’ lấy ra, chúng ta tiếp tục chép phần tiếp theo của ngày hôm qua.”

Nhị phu nhân cười đáp, những người khác đứng dậy cáo từ.

Vẫn chưa ra khỏi sân nhỏ, Từ Lệnh Khoan lôi Từ Lệnh Nghi: “Tứ ca, ta có việc muốn thương lượng với huynh.”

Từ Lệnh Nghi suy nghĩ một chút: “Chúng ta đi thư phòng!”

Từ Lệnh Khoan gật đầu, đi theo Từ Lệnh Nghi đi.

Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân nói mấy câu, cũng từng người tản ra .

Khương thị dìu Thập Nhất Nương: “Mẫu thân, khí sắc của ngài không tốt lắm, có muốn mời đại phu đến khám hay không?”

Anh Nương mang theo hai đứa bé cười hi hi đi ở phía trước, nghe vậy xoay người lại, đánh giá Thập Nhất Nương: “Mẫu thân, có phải người không thoải mái hay không? Tứ tẩu nói rất đúng, hay là mời đại phu đến xem một chút đi a!”

“Không cần!” cả hai đêm ngủ không ngon, lại lo lắng  Cẩn ca nhi, khí sắc làm sao có thể tốt, Thập Nhất Nương nói, “Ta nghỉ ngơi một chút là được!” Rồi hướng Khương thị nói, “ Phòng khách bên kia, con đi xử lí đi! Nếu có vấn đề gì không nắm chắc thì hỏi lại ta!”

Hai người thấy thái độ nàng kiên quyết, không tiện nhiều lời, hầu hạ Thập Nhất Nương ngủ lại, Khương thị đi phòng khách xử lý việc nhà, Anh Nương mang theo hai đứa bé ở chính viện chơi, Thập Nhất Nương có chuyện gì, có thể gọi đến.

Thập Nhất Nương nhắm mắt lại, không nghe được một chút tiếng vang nào, rõ ràng mệt chết đi, nhưng khó mà ngủ, trong đầu tất cả đều là Cẩn ca nhi.

Nếu quả thật đến mức độ đó, Cung Đông Ninh sẽ sắp xếp cho Cẩn ca nhi một chức vụ gì đây? Là vì bảo toàn tính mạng của Cẩn ca nhi mà để cho hắn an toàn đợi ở phía sau? Hay là giống với Ung Vương, cảm thấy đó là một cơ hội, để cho Cẩn ca nhi trước trận xung phong giành quân công phong thê ấm tử*đây?

*phong thê ấm tử: (vợ con hưởng đặc quyền: công thần thời phong kiến, vợ được ban tước hiệu, con được tập ấm làm quan)

Mặc dù chưa từng thấy Cung Đông Ninh, nhưng thông qua miêu tả của Từ Lệnh Nghi đối với  Cung Đông Ninh, chỉ sợ Cung Đông Ninh cũng là người tình nguyện “Da ngựa bọc thây mà còn”  . . . . . Vậy thì nguy rồi. . . . . . Hắn hơn phân nửa sẽ an bài Cẩn ca nhi ra trận giết địch. . . . . .

Nghĩ tới những thứ này, Thập Nhất Nương nơi nào còn ngủ được.

Nàng loạt xoạt ngồi dậy.

Hàm Tiếu hầu hạ bên cạnh lập tức tiến lên nhẹ giọng nói: “Phu nhân, ngài muốn cái gì?”

Nàng muốn nhi tử bình an !

Thập Nhất Nương ở trong lòng lặng yên nói, chưa từng có lúc nào hi vọng Âu Dương Minh đánh bại những thứ Thát tử kia giống như lúc này vậy.

Nàng không khỏi chắp tay trước ngực, lên tiếng niệm “Bồ Tát phù hộ.”

Hàm Tiếu khuôn mặt hoài nghi, nhẹ giọng nói: “Phu nhân, ngài, ngài đây là làm sao?”

Nàng hầu hạ Thập Nhất Nương thời gian không dài, nhưng cũng nhìn ra được, Thập Nhất Nương không quá thích lễ Phật, ít nhất, trong nhà Thập Nhất Nương cũng chưa giống như những phụ nhân gia đình phú quý khác, cũng xây Phật đường hoặc là để  điện thờ …, càng không có thời điểm rảnh rỗi liền mời sư thái về trong nhà mà giảng kinh hoặc là nói chuyện phiếm.

Thập Nhất Nương nghe liền vén chăn ngồi dậy: “ Hàm Tiếu đi gọi Hổ Phách cho ta !”

Mỉm cười không dám chậm trễ, vội vã đi gọi Hổ Phách .

“Hổ Phách,” Thập Nhất Nương nói, “Ta muốn đi Từ Nguyên Tự dâng hương, ngươi đi nói một tiếng cùng Bạch tổng quản, xem có chỗ nào bất tiện không?”

Hổ Phách đáy mắt hiện lên một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh, cung thanh xác nhận, bước nhanh đi tới chỗ Bạch tổng quản.

Không khí bên ngoài có chút khẩn trương, nhưng bởi vì là ý của Thập Nhất Nương, Bạch tổng quản tất nhiên phải nghĩ hết biện pháp khắc phục.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Bạch tổng quản phái thị vệ chỗ quản sự tự mình phụng bồi Thập Nhất Nương đi Từ Nguyên Tự.

Từ Nguyên Tự  hương khói rất vượng, rất nhiều phụ nhân ngập ngừng quỳ thẳng bồ đoàn không đứng lên, vị sư tiếp khách của Từ Nguyên Tự thật vất vả mới tìm được cơ hội đem Thập Nhất Nương nghênh đến Đại Hùng bảo điện.

“ Xin người phù hộ cho Cẩn ca nhi bình an vô sự, chỉ cần người có thể làm được, ta nguyện ý từ nay về sau làm tín đồ của người. . . . . .” Thập Nhất Nương nhắm mắt lại, thành kính khấn cầu.

Nhưng chuyện vẫn phát triển theo hướng mà người không thể ngờ được.

Không có mấy ngày, thì chiến báo truyền đến. Âu Dương Minh chia ra ba đường, một đường trợ giúp Đại Đồng, một đường vây quét công chiếm Tuyên Đồng cùng Thát tử, một đường trú đóng ở chỗ cách Yên kinh bốn trăm dặm. Mà Tuyên Đồng bao vây lâu chẳng được, Đại Đồng kế tiếp bại lui, binh lực hao tổn ba phần mười.

Hoàng thượng triệu Từ Lệnh Nghi tiến cung.

Chưa tới giữa trưa, Thập Nhất Nương đã nhận được tin tức.

Binh bộ cho Cung Đông Ninh là Đô Đốc của hữu quân phủ đô đốc, Đinh Trị đảm nhiệm Binh Bộ Thị Lang, Cung Đông Ninh không cần vào kinh tạ ơn, lập tức dẫn binh lực hữu quân phủ đô đốc đóng quân tại Cam Châu, Đinh Trị ngay hôm đó vào kinh nhậm chức.

Thập Nhất Nương ngơ ngác đứng ở nơi đó, im lặng một hồi lâu.

Buổi trưa, Từ Lệnh Nghi trở lại.

Hổ Phách ra đón.

“Hầu gia,” giọng nói của nàng so sánh với bình thường nhẹ hơn mấy phần, “Phu nhân không thoải mái, ở trong nhà nằm. . . . . .”Một câu nói còn chưa nói hết, nội thất truyền đến tiếng của Thập Nhất Nương: “Có phải Hầu gia đã trở về hay không?”

Trên mặt Hổ Phách lộ ra vẻ do dự.

Từ Lệnh Nghi đã vén mành mà vào.

“Ta đã trở về!”

Thập Nhất Nương xột xoạt ngồi dậy, đuổi nha hoàn hầu hạ bên cạnh ra ngoài.

“Người ngài phái đi, còn đi theo bên người Cẩn ca nhi không?” La trướng  ánh sáng chưa đầy, càng lộ ra làn da trắng như tuyết của nàng, mang theo mấy phân yếu nhược.

Từ Lệnh Nghi ngồi vào bên giường, không khỏi cầm tay nàng: “Vẫn đi theo bên cạnh hắn.” Lại nói, “Ta đã sai người mang tin cho bọn hắn, để cho bọn họ nhất định chú ý an toàn cho Cẩn ca nhi  . . . . . .”

“Bàng sư phụ không phải là quân tịch, hắn có thể đi theo không?” Thập Nhất Nương cắt đứt lời của hắn, để cho hắn an ủi nàng “Nàng đừng lo lắng” trong nội tâm cứng đờ, cũng làm cho hắn ngoài ý muốn, giọng nói dừng lại, một lát sau mới nói, “Ta đã để người giúp Bàng sư phụ cùng Hoàng Tiểu Mao, Lưu Nhị Võ bọn họ lấy quân tịch, có bọn họ bên cạnh, Cẩn ca nhi cũng có người có thể dùng.”

“Biết Cung Đông Ninh đem Cẩn ca nhi an bài ở nơi nào không?”

Từ Lệnh Nghi trầm mặc một hồi lâu, thấp giọng nói: “Cung Đông Ninh dù sao cũng là Thống soái tam quan, có một số việc, ta không thể hỏi tới.”

Thập Nhất Nương gật đầu, không có hỏi nhiều, lại xột xoạt nằm xuống: “Thiếp có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi. Hầu gia có việc thì gọi Hổ Phách a!” Vừa nói, nhắm hai mắt lại.

Từ Lệnh Nghi nhìn dung nhan xinh đẹp của nàng chân mày cau lại, hồi lâu mới thật dài thở dài, nhẹ nhàng mà đứng dậy rời đi nội thất.

Khóe mắt Thập Nhất Nương rơi xuống một giọt nước mắt trong suốt.

* * * * * *

Hoặc là dĩ dật đãi lao*, hoặc là đả thảo kinh xà, hai mươi ngày sau, từ Cam Châu truyền đến tin tức, hữu quân của Cung Đông Ninh cách Cam Châu còn có năm trăm dặm gần Lương Châu Vệ gặp phải phục kích của Thát tử, hữu quân chết hơn một ngàn người, giết địch hơn năm trăm người, tù binh Thát tử hơn một trăm người, ngựa thu được hơn ba trăm con.

*dĩ dật đãi lao:( trong chiến đấu dùng thế thủ bồi dưỡng lực lượng chờ quân địch mệt mỏi mới tiến đánh)

Tin tức truyền đến, tất cả mọi người chủ động không để ý đến tổn hại của hữu quân, đem lực chú ý đặt ở trên “Giết địch hơn năm trăm người, tù binh Thát tử hơn một trăm người, thu được hơn ba trăm con ngựa”, đặc biệt là đối lập với Đại Đồng  thất thủ, lại càng lộ ra vẻ trân quý.

Hoàng thượng liên tục gọi Từ Lệnh Nghi tiến cung.

Không bao lâu, Cam Châu lại truyền tin chiến thắng.

Hữu quân giết ba nghìn địch, tù binh Thát tử hơn hai ngàn người, thu được hơn một ngàn con ngựa.

Yên kinh tinh thần chấn động, đầu đường cuối ngõ đều nói về Cung Đông Ninh.

Từ Lệnh Nghi bận rộn hơn, có đôi khi còn có thể bị ở lại trong cung. Vợ chồng thỉnh thoảng gặp mặt, Thập Nhất Nương luôn hỏi hắn: “ Có tin tức của Cẩn ca nhi hay không?”

“Hắn rất tốt.” Từ Lệnh Nghi trong tươi cười mang theo vài phần an ủi, “Cung Đông Ninh đem Cẩn ca nhi mang theo trên người. Bây giờ Cẩn ca nhi là thân vệ của Cung Đông Ninh đấy!”

Chương 738: lấy lật ( thượng )

Cung Đông Ninh là chủ soái, ở bên cạnh hắn, chắc là không có nguy hiểm gì a!

Thập Nhất Nương thật dài thở phào một cái, càng thêm chú ý chiến sự hữu quân.

Sau tiết Đoan Ngọ, chiến báo Cam Châu thông báo, Cung Đông Ninh tổng cộng tiêu diệt kẻ địch hơn một vạn người cũng nhờ đó thu được chiến mã huấn luyện tân binh, ba nghìn kỵ sĩ lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai chạy thẳng tới Đại Đồng, giết hai nghìn quân địch, có hai vạn Thát quân khác hướng Gia Dự quan chạy trốn, giải thoát cho Âu Dương Minh bị vây khốn. Đến trung tuần tháng năm, lại có tin chiến thắng truyền đến, Cung Đông Ninh để Đô Ti binh mã Tứ Xuyên trấn thủ Cam Châu, hắn tự mình dẫn binh mã Đô Ti Quý Châu chạy tới Đại Đồng, tiêu diệt hơn hai vạn người Thát tử.

Từ Lệnh Nghi vui mừng nhướng mày: “Bỏ Tuyên Đồng mà đi Đại Đồng, cắt đứt đường lui của Thát tử, hơn nữa hợp với  Âu Dương Minh vây binh tấn công Tuyên Đồng, vừa thu lại đất đã mất, lại giải nguy cho Yên Kinh.” Sau đó cao giọng gọi Đăng Hoa, “Đưa bài tử, ta muốn tiến cung.” Giọng nói vui vẻ.

Hắn đã thật lâu không có nói như vậy rồi.

Thập Nhất Nương cũng đứng lên mỉm cười theo: “Có phải cuộc chiến tranh này phần thắng rất lớn hay không?”

Từ Lệnh Nghi gật đầu, ngồi vào bên giường ôn nhu đối với nàng nói: “Cho nên ta muốn tiến cung —— phải thuyết phục hoàng thượng để cho Cung Đông Ninh tới chỉ huy tam quân, bằng không, một quân hai soái, đến lúc đó nhất định sẽ có biến cố .”

Dưới tình huống như vậy, hoàng thượng hẳn là sẽ đồng ý tấu thỉnh của Từ Lệnh Nghi!

Trong lòng Thập Nhất Nương lúc này thoải mái hơn không ít.

Động tác của Từ Lệnh Nghi nhẹ nhàng đem vài sợi tóc đen rủ xuống bên tai nàng vén đến sau tai, ôn nhu nói: “Hôm nay khí trời rất tốt, nàng có muốn về phía sau vườn hoa ngồi một chút hay không?”

Kể từ khi ngày đó, nàng vẫn không thoải mái.

Hắn biết, đây là tâm bệnh của nàng nên không có mời đại phu, lúc nàng muốn ngủ thì ngủ, lúc không muốn ngủ thì tùy, lúc làm thiêu thùa may vá hoặc là xem sách một chút, mọi chuyện đều theo tâm ý của nàng, mặc dù như vậy, nàng vẫn ngày từng ngày lại thêm tái nhợt.

Hoặc là lúc trước quá bị đè nén, lúc này tâm tình đột nhiên thoải mái, thế nhưng cảm thấy hơi mệt một chút. Thập Nhất Nương nằm ở trên gối lớn: “Thiếp muốn ngủ một lát” Người lười biếng , không có tinh thần.

Từ Lệnh Nghi nhìn khuôn mặt gần như trong suốt nàng, trong ánh mắt tràn đầy yêu thương: “Vậy thì ngủ một lúc. Chuyện trong nhà đã có Khương thị, còn có Anh Nương.” Tiện tay giúp nàng dịch dịch góc chăn, không nhịn được an ủi nàng: “Trên thư Cung Đông Ninh cũng nói, Cẩn ca nhi rất thông minh, vừa học liền biết, một hồi đã thông, hắn rất thích, hôm nay để cho Cẩn ca nhi giúp đở hắn sửa sang lại văn thư đấy!” Sợ nàng không biết lợi hại trong đó, lại giải thích, “ Việc Cẩn ca nhi làm bây giờ giống như Đại học sĩ nội các  —— đem các ty các vệ trong quân sửa sang lại xong sau đó giao cho Cung Đông Ninh phê duyệt, sau đó lại đem công văn Cung Đông Ninh phê duyệt tốt chuyển cho các ty các vệ, nhìn như vụn vặt, nhưng có thể hiểu rõ chuyện lớn chuyện nhỏ trong quân, có thể học được không ít việc đâu, đối với hắn sau này có trợ giúp rất lớn.” Lại nói, “Nếu lần này Thát tử nguy cấp, mấy năm này Tây Bắc cũng sẽ không thái bình. Sau chiến tranh, Cung Đông Ninh hơn phân nửa sẽ được nhận hàm Binh Bộ Thị Lang, cho dù Đô Đốc của Hữu quân phủ đô đốc trấn giữ Tây Bắc. Hắn cũng có ý muốn đem Cẩn ca nhi mang theo trên người tôi luyện mấy năm, sau đó lại từ từ buông tay để cho con tự mình ngăn chặn một phía cũng không muộn.”

Ngụ ý, lần này Cẩn ca nhi không cần ra chiến trường, cũng không cần tranh giành quân công, sau này có rất nhiều cơ hội.

“Cung đại nhân suy nghĩ thật chu đáo.” trong lòng Thập Nhất Nương lại thoải mái thêm vài phần, giữa lông mày liền có hơn mấy phần thanh thoát.

Từ Lệnh Nghi nhìn thấy, khóe miệng khẽ vểnh lên, giọng nói càng thêm nhu hòa: “Vậy nàng mau ngủ một lúc đi! Buổi trưa, chúng ta cùng nhau dùng cơm trưa, có được hay không?”

Thập Nhất Nương “Ừ” một tiếng, tung mình ngủ.

Từ Lệnh Nghi lẳng lặng ngồi một hồi, mới rón rén đứng dậy đi thư phòng.

* * * * * *

Giấc ngủ của Thập Nhất Nương rất sâu, ngủ dậy mới phát hiện mặt trời đã ngả về tây, sớm qua thời gian ăn trưa.

“ Sao lại không gọi ta dậy?” Nàng hỏi Lãnh Hương đang hầu hạ nàng mặc quần áo.

“Hầu gia đang do dự  có muốn gọi ngài hay không, kết quả Cung Lí có nội thị tới, bảo Hầu gia lập tức tiến cung,”  tiểu nha hoàn nâng chậu đồng đi vào, Lãnh Hương đem khăn lớn choàng ở trước ngực Thập Nhất Nương, giúp nàng vuốt ống tay áo, “Hầu gia lại bảo tụi nô tỳ đừng kinh động ngài!”

Thập Nhất Nương rửa mặt: “ Vậy chẳng phải Hầu gia cũng không ăn trưa sao?”

“Đúng vậy” Lãnh Hương vừa nói, Hàm Tiếu đã bưng cháo tổ yến đi vào.

Có lẽ nằm đã lâu, thân thể còn có chút yếu.

Thập Nhất Nương dùng cháo tổ yến, một lần nữa tựa vào chăn: “Để cho phòng bếp chuẩn bị, lúc Hầu gia trở lại, lại dâng lên.”

Hàm Tiếu lên tiếng đi.

Chỉ chốc lát, Từ Lệnh Nghi từ Cung Lí trở lại, không đổi xiêm y ngồi xuống bên cạnh Thập Nhất Nương, “Còn muốn ngủ sao? Có ăn trưa hay không?”

“ Có” Thập Nhất Nương cười nói, “Nghe nói Hầu gia chưa kịp dùng cơm trưa liền vào Cung, nhất định rất đói đúng không? Ngài nhanh đi đổi lại xiêm y, thiếp sẽ truyền lệnh cho đám nha hoàn.”

Từ Lệnh Nghi thấy nàng tinh thần rất tốt, cười cười, xoay người đi tịnh phòng.

Thập Nhất Nương lại âm thầm kỳ quái.

Làm sao nụ cười của Từ Lệnh Nghi  nhìn qua có chút miễn cưỡng, chẳng lẽ là chuyện tiến cung không thuận lợi?

Tim của nàng lại căng thẳng lên.

Đợi Từ Lệnh Nghi dùng xong cơm rồi, nhẹ giọng nói: “ Chuyện Cung Đông Ninh, hoàng thượng nói như thế nào rồi?”

Thần sắc Từ Lệnh Nghi ngưng lại.

Thập Nhất Nương liền nói: “Thiếp mặc dù lo lắng, nhưng Hầu gia từ trước đến giờ nhất ngôn cửu đỉnh, người hãy nói cho thiếp biết, cũng tránh cho thiếp từ nơi khác nghe được chút ít linh tinh gì thì càng sợ hãi hơn.”

Đây là hậu binh cho hắn sao?

Từ Lệnh Nghi bất đắc dĩ cười, lại không thể không thừa nhận nàng nói có đạo lý.

“Hoàng thượng để lại Sơn Đông Đô Ti  Đăng Châu Vệ, Trữ Hải vệ, Tế Nam vệ, Bình Sơn vệ  một vạn binh lực cho Âu Dương Minh, những binh lực khác toàn bộ do Cung Đông Ninh chỉ huy.”

Thập Nhất Nương ngạc nhiên, rất nhanh hiểu được: “Hoàng thượng muốn cho Âu Dương Minh lập công chuộc tội?”

“Bốn mươi vạn đại quân, hao tổn hai phần ba.” Từ Lệnh Nghi trầm giọng nói, “Âu Dương Minh chỉ có lập quân công, mới có thể miễn tội chết.”

Hoàng thượng che chở như vậy, vẫn chỉ là “Có thể” mà thôi. . . . . .

Trong lòng Thập Nhất Nương rầu rĩ, đột nhiên nghĩ đến Phạm Duy Cương: “Vậy Phạm đại nhân thì sao?”

Ánh mắt Từ Lệnh Nghi buồn bã, một hồi lâu mới nói: “Nếu hắn cùng sống chết với Tuyên Đồng, còn có thể chuyện cũ bỏ qua, hiện tại. . . . . .” Cười khổ lắc đầu.

Thập Nhất Nương nghe trong lòng vừa động: “Hầu gia, chẳng lẽ biết tung tích của Phạm Duy Cương?”

Từ Lệnh Nghi trầm mặc chốc lát, thấp giọng nói: “Hắn tự sát bỏ mình!”

Thập Nhất Nương hít vào miệng một hơi lạnh, qua một hồi lâu mới hồ nghi nói: “Tại sao không có nghe được tin tức?”

Giọng của Từ Lệnh Nghi thấp hơn: “Có người hầu cận của hắn tới gặp ta, để cho ta giúp hắn hướng Hoàng thượng cầu tình , hy vọng không trách đến người nhà.”

Thập Nhất Nương không khỏi buồn bã: “Vua nào triều thần nấy. Nếu như tiên đế biết được, nói không chừng hắn còn có cơ hội lãnh một vạn binh, có một cơ hội lấy công chuộc tội!”

Từ Lệnh Nghi cũng có chút cảm khái: “Cho nên có lúc ta nghĩ, hoặc là đàng hoàng sống ở một bên, đừng tham gia vào tranh giành của triều đình; hoặc là có bản lãnh lật tay làm mây úp tay làm mưa, trải qua mấy triều không đổ.”

Thập Nhất Nương nhìn hắn một bộ dạng lo quốc lo dân, không khỏi nhấp miệng cười: “ Vậy Hầu gia trải qua mấy triều rồi?”

“ Ba triều!” Từ Lệnh Nghi thấy nàng khó được tâm tình tốt liền trêu chọc nàng vui vẻ, giọng nói lộ ra vẻ có chút khoa trương, “Từ Kiến Vũ đến Vĩnh Hòa đến Hi Trữ, ta cũng coi như là nguyên lão ba triều rồi.”

Thập Nhất Nương nhìn đầu tóc đen nhánh của hắn, nhịn không được bật cười lên.

Từ Lệnh Nghi nhân cơ hội kéo nàng: “ Nàng ăn một chút gì đi rồi cùng ta đi vấn an Nương!”

“Ừ!” Thập Nhất Nương đồng ý, thuận thế gục ở trên đầu vai hắn cười.

Thân thể mềm như không xương, cả người đều nhu hòa xuống tới, không giống với thường ngày hờ hững.

Từ Lệnh Nghi cười hôn một chút hai má của nàng, đem nàng ôm ngang đến lâm song đại kháng, giúp nàng mang giày.

Đây là lần đầu tiên.

Thập Nhất Nương có chút xấu hổ: “ Thiếp tự làm”

Từ Lệnh Nghi chẳng qua là cười nhìn nàng: “Đạp chân!”

Phía ngoài có tiếng bước chân của tiểu nha hoàn: “Hầu gia, phu nhân, bữa tối tới!”

Thập Nhất Nương bận rộn mang giày, liếc xéo Từ Lệnh Nghi một cái.

Từ Lệnh Nghi ở một bên cười.

Không khí trong nhà  trở nên ấm áp .

Nhóm nha hoàn, tức phụ cùng bà Tử đều nhất tề thở phào nhẹ nhỏm.

Lãnh Hương lại báo Hổ Phách: “Phu nhân cùng Hầu gia hòa hảo rồi!”

Hổ phách lạnh mặt: “Phu nhân và Hầu gia lúc nào giận chứ? Phu nhân bất quá là lo lắng Lục thiếu gia thôi. Không thể nói hươu nói vượn.”

Lãnh Hương bận rộn thấp đầu: “Nô tỳ biết sai sẽ không dám nữa!”

Hổ phách hài lòng “Hừ” một tiếng, ánh mắt lại hướng trong phòng nhìn lại, thấy Thập Nhất Nương mặc một kiện áo lăng màu xanh nhạt, bộ hao bối tử màu vàng nhạt, trên lỗ tai rủ xuống khuyên tai vàng ròng gắn Hồng Bảo Thạch, nhẹ nói cười cùng Từ Lệnh Nghi sóng vai đi ra.

Thập Nhất Nương cũng đã mấy hôm không có tâm tình chỉnh đốn cách ăn mặc rồi, xem ra, sau cơn mưa trời lại sáng rồi!

Khóe miệng Hổ phách bất giác tràn ra nụ cười.

* * * * * *

Thái phu nhân nhìn thấy Thập Nhất Nương cũng rất cao hứng: “Sắc mặt tốt hơn nhiều rồi!”

Thập Nhất Nương cười giúp Thái phu nhân tiếp chén trà.

“Thân thể tốt là tốt rồi!” Thái phu nhân không có uống trà, nhưng lấy thạch anh trong mâm anh đào ăn, “Con không thoải mái, tiết Đoan Ngọ chúng ta cũng không qua tốt.” Thái phu nhân đối với  Nhị phu nhân nói, “Ngày mai chúng ta đi Lưu Phương Ổ chèo thuyền đi? Năm nay ta còn chưa chèo thuyền đâu” Giống như hài tử.

Thái phu nhân không thể so với lúc trước, đi chèo thuyền, bên cạnh được Khổng Vũ cùng bà tử chiếu cố.

Nhị phu nhân giống như nhìn Thập Nhất Nương trưng cầu ý kiến: “Nếu không, ngày mai chúng ta đi chèo thuyền đi?”

“Tốt! Tốt!” Không đợi Thập Nhất Nương nói chuyện, Ngũ phu nhân đã cười nói, “Mấy ngày nay mọi người trôi qua hoảng sợ đè nén rồi , thừa dịp khí trời tốt, chúng ta vui vẻ tưng bừng một chút!”

Thập Nhất Nương lại cảm thấy khí trời quá nóng, nhưng tất cả mọi người muốn đi, nàng tất nhiên phải biết nghe lời, cười đồng ý, để cho Khương thị an bài chuyện chèo thuyền, đến hôm đó phe phẩy quạt tròn ngồi ở trong lương đình hóng mát, nhìn Nhị phu nhân, Ngũ phu nhân, Anh Nương, Sân ca nhi, Thành ca nhi, Đình ca nhi, Trang ca Nhi cười hì hì ở trong hồ nước gợn xanh biếc chèo thuyền.

Gió mát từ từ tới , nàng không khỏi chợp mắt.

Hiện tại đã là giữa mùa hạ rồi, Tây Bắc mùa xuân tới muộn, nhưng cũng hẳn là tới. Chỉ cần cỏ tươi tốt, chính là mùa chăn thả tốt, bỏ lỡ một quý này, sẽ bỏ lỡ một năm này, tin chiến thắng của Cung Đông Ninh lại liên tiếp báo về, những thứ Thát tử kia hẳn là đều quy phục giống như tên bắn đi! Tràng chiến tranh này cũng rất nhanh có thể kết thúc!

Nghĩ tới những thứ này, Thập Nhất Nương tâm tình tốt hơn.

Ở một bên hầu hạ  Khương thị nhìn cười nâng cái đĩa sứ thanh hoa hình hoa sen có chân cao chứa củ ấu: “Mẫu thân, là bên Nam Kinh đưa tới, ngài nếm thử xem!”

Thập Nhất Nương cười cầm củ ấu.

Sóng nước xanh biếc trong hồ truyền đến tiếng kinh hô của Đình ca nhi cùng Trang ca nhi  .

Sân ca nhi mang theo hai cháu trai đem thuyền vạch đến trong bụi hoa sen, hai tiểu tử đang ở nơi đó hái hoa sen.

Khương thị cười hỏi Thập Nhất Nương: “Nghe Cung đại nhân liên tục báo cáo thắng lợi, Lục thúc rất nhanh sẽ trở lại đúng không?”

Trước mặt Thái phu nhân, tất cả mọi người không dám nói Cung Đông Ninh đảm nhận Đô Đốc của hữu quân phủ đô đốc, đang dẫn nhân mã Đô Ti  Quý Châu ở Tuyên Đồng đánh giặc.

Thập Nhất Nương gật đầu, nụ cười trên mặt càng tăng lên: “Đúng vậy a, Cẩn ca nhi sẽ trở lại rất nhanh”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion9 Comments

  1. Vậy là Cẩn ca nhi vẫn phải ra trận a, nhưng cũng may là k phải lên chiến trường, cũng hy vọng đừng xảy ra biến cố gì a.

    Tks tỷ ạk

  2. Đây là truyện điền văn mình thích nhất tới giờ, dù rằng hay có nhiều đoạn nói về chính trị không hiểu lắm nhưng không thấy chán. Trong thời gian truyện ngừng mình đã đọc đi đọc lại 3, 4 lần, đến giờ thấy truyện được edit tiếp mà vui kinh khủng kakaka. Thanks các bạn nhé.

  3. Ngày nào cũng vào ngóng truyện. Mấy năm chờ đợi kết cục mà giờ đọc những chương cuối lại cứ thấy không nỡ. Thanks edit nhiều

  4. Sao ta cứ thấy việc Cung Đông Ninh thắng trận có liên quan đến Cẩn ca nhi nhỉ, có khi nào chính Cẩn ca nhi bày kế, hoặc chính Cẩn ca nhi đánh thắng trận này ko nhỉ. Tin chiến thắng liên tiếp, bé Cẩn sắp về rồi.
    Thanks

  5. Cảm ơn editor nhà Tâm Vũ Nguyệt Lầu đã edit tiếp bộ này, mình cứ tưởng nó drop không à. Lúc trước cứ tưởng bộ này sẽ hết trước Trọng sinh chi Ôn Uyển chứ, ai dzè…
    Lâu quá rồi nên dần quên hết nội dung truyện, chắc nữa phải đọc lại rồi. Thôi đợi nào hoàn hết thì đọc lại nguyên bộ luôn. ^o^
    ~~~~~~~~~~~Thank you~~~~~~~~~~~

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close