Trời Sinh Một Đôi – Phiên ngoại 3+4

19

Phiên ngoại 3: Tin đồn thú vị ở Yến Giang

Edit: Trạch Mỗ

Beta: Sakura

Ở Yến Giang, Hạ gia là vọng tộc số một số hai, vừa làm ruộng vừa đọc sách gia truyền mấy trăm năm, hiện nay mặc dù không có đệ tử đứng ở vị trí cao, nhưng nội tình thâm hậu, cành lá rậm rạp, đệ tử trẻ tuổi siêu quần xuất chúng là không biết tổng cộng bao nhiêu, mà trong những người này, muốn nói ra một người nổi bật, mười phần có tám chín phần nhắc tới vị Hạ gia Ngọc lang kia.

 

Hết lần này tới lần khác làm cho người mới đến khó hiểu chính là, Hạ gia Ngọc lang kia lại là một người mù!

 

Tiếng chất vấn vang lên, lập tức có ngay âm thanh bảy miệng tám lời vang lên, tranh nhau giải thích nguyên do.

 

“Người từ bên ngoài đến như ngươi biết được cái gì, Hạ gia Ngọc lang cầm kỳ thư họa không gì không giỏi, mắt mặc dù mù, nhưng giỏi hơn những người tự xưng là tài tử kia gấp trăm lần.” Một nam tử mặt trắng nhã nhặn nói.

 

“Tục, quá tục!” Nói chuyện chính là một tráng hán, “Cầm kỳ thư họa lại không gánh được ăn gánh được uống, có tác dụng cái rắm! Ta đây bội phục nhất Hạ gia Ngọc lang chính là hắn mở một trường dạy vỡ lòng, chuyên thu trẻ con gia đình nghèo khổ, chẳng những không lấy một xu, còn lo cho một bữa cơm. Nhà hàng xóm chúng ta mấy năm trước ở một quả phụ mang theo một trai một gái, bèn đưa con trai bảy tuổi đi học, không quá ba năm quả phụ kia cũng đã chết, đều nói còn lại hai đứa bé thật là gặp tội lớn rồi, các ngươi đoán thế nào?”

 

“Thế nào?” Người xứ khác như nghe thoại bản, theo bản năng truy hỏi.

 

Tráng hán vừa lòng sự thức thời của người xứ khác, cho nên cũng cảm thấy vinh hạnh mà nói: “Nam đồng mười tuổi kia, chẳng những biết chữ, một tay bàn tính còn đánh được cực nhanh, thôi học chuyên quản lý sổ sách cho những cửa hàng nhỏ không mời nổi tiên sinh phòng thu chi, còn kiêm việc viết thư hộ người ta, không những bản thân không có chết đói, ngay cả muội muội cũng nuôi sống được. Ta đây cũng là hiếu kỳ, đi hỏi đứa nhỏ đó, hắn nói trong trường vỡ lòng dạy một năm biết chữ trước, chỉ có học vô cùng tốt mới tiếp tục đọc sách. Còn lại đều căn cứ hứng thú sở trường để học, tính sổ này vẫn là thường thấy nhất, còn có học chế mực, khắc bản in sách gì gì đó nữa cơ, học được hai ba năm, nên thôi học tìm việc làm.”

 

Ở trong mắt dân chúng bình thường, việc dính dáng đến đọc sách, tựa hồ đều mang theo chút phong nhã.

 

“Tốt như vậy?”

 

“Đương nhiên mà, cho nên ta vừa nghe, vội vàng đưa hai tiểu tử thối trong nhà đi rồi.”

 

Lại có người quen biết tráng hán cười nói: “Ta nói Dương thịt heo. Ngươi cũng không tính là người nghèo khổ mà, coi chừng Hạ gia Ngọc lang biết được, đuổi hai thằng nhãi con nhà ngươi ra khỏi học đường.”

 

Tráng hán trợn mắt nhìn người nọ một cái, nhổ nước bọt nói: “Phì, một kẻ mổ lợn như ta, ở trước mặt Hạ gia Ngọc lang không phải là người nghèo khổ thì là cái gì? Ngày lễ ngày tết ta còn để cho hai tiểu tử tặng cho Hạ đại công tử thịt heo đấy, người ta đều nhận hết.”

 

“Hạ gia Ngọc lang này, làm sao nghe y như thần tiên, mắt nhìn không thấy, còn có thể làm ra được nhiều chuyện như vậy?”

 

Trong đó một người xứ khác không phục nói: “Mở trường dạy vỡ lòng chỉ nhận con cái gia đình nghèo khổ, trái lại được danh tiếng tốt. Có điều cái động không đáy này Hạ gia lấp cho, tương lai không lấp nữa thì làm sao đây?”

 

Đây chính là ám chỉ Hạ gia Ngọc lang lấy tiền trong gia tộc mua danh chuộc tiếng rồi.

 

“Đi. Đi, đi, ngươi không biết cũng đừng há mồm phun c*t lung tung. Hạ đại công tử còn mở hiệu sách, thoại bản của hiệu sách đó đưa ra là được hoan nghênh nhất, chỉ là thu nhập của hiệu sách này, đã đủ chống đỡ trường dạy vỡ lòng rồi, đâu phải dùng tiền trong nhà!”

 

Yến Giang xem trọng đi học đọc sách. Hiệu sách làm ăn náo nhiệt, có thể nói là mỗi ngày thu nhập đấu vàng. Mà bởi vì là tương quan với đọc sách, không ảnh hưởng tới danh tiếng.

 

Người xứ khác không nói chuyện nữa, mọi người rất nhanh đã chuyển đề tài, chỉ có một chút nàng dâu trẻ tuổi và tiểu nương tử còn đang thở dài: “Những người này nói đến nói đi, lại không có một người nói đến đúng trọng điểm, Hạ gia Ngọc lang xuất chúng nhất, rõ ràng là tao nhã vô song còn có một lòng chăm sóc đối với thê tử nha, nếu ta có thể làm Hạ đại nãi nãi một ngày, đừng nói hắn mắt mù, cho dù là để cho ta lập tức mù, đời này cũng không tiếc rồi.”

 

Hai nữ tử đầu đội duy lạp lặng lẽ rời khỏi đám người, lên một tòa trà lâu, vừa vào nhã thất, bèn lấy duy lạp xuống.

 

Nhị nữ đều là bộ dáng hai mươi có lẻ, người tuổi nhỏ hơn thanh nhã dịu dàng, người lớn hơn tuyệt sắc kinh người.

 

Tuổi lớn hơn che miệng cười nói: “Tri Tuệ, muội nghe xem, hôm nay muội là người toàn bộ nữ tử Yến Giang hâm mộ nhất đấy.”

 

“A Tường tỷ tỷ, tỷ lại giễu cợt ta.”

 

“Ta mới không phải cười muội, không có nghe những tiểu nương tử kia nói sao, nếu như có thể làm muội một ngày, cuộc đời này không hối tiếc đấy. Muội bây giờ trai gái song toàn, phu quân là nhân vật như thần tiên người người ngưỡng mộ, lại chỉ giữ một mình muội, ở trong mắt mọi người, quả thực là nhân sinh viên mãn rồi.”

 

La Tri Tuệ mỉm cười nói: “Nào có người dám nói, nhân sinh là viên mãn đây.”

 

Nếu nói ban đầu, sự tiếc nuối trong mắt mọi người, trong lòng nàng chỉ là cười bỏ qua, nhưng cùng với người ấy trong lòng nàng càng quan trọng, yêu thấm tận xương, phần tiếc nuối đó mới ngày càng khắc sâu.

 

Nàng không tiếc nuối cái khác, chỉ tiếc hắn chưa từng nhìn thấy bộ dáng của nàng, bọn họ ước định kiếp sau lại nối tiếp lời thề uyên ương, nhưng hắn lỡ như không nhận ra nàng, phải làm sao đây?

 

Nữ tử tuổi lớn hơn nghe vậy, cũng trầm mặc xuống, một lát sau mới nói: “Nói cũng đúng, ai có thể không có tiếc nuối đây, chẳng hạn như ta, cuộc đời này sợ rằng cũng không có cơ hội vào kinh nữa.”

 

Những cố nhân chưa từng quên kia, Đại nãi nãi, Tử Tô, Bạch Thược, Thanh Cáp, cuộc đời này sợ rằng không hẹn ngày gặp rồi, còn có người mang đến cho nàng cuộc đời hoàn toàn mới, Quân biểu ca, cũng không có cơ hội thắp một cây hương thơm ở trước mộ phần hắn.

 

Thì ra nữ tử lớn tuổi hơn này lại là A Loan đã đổi lại tên ban đầu, hiện tại khuê danh đã gọi là Vương Tường rồi.

 

Nhắc tới cũng vừa khéo, nàng vốn là con gái Yến Giang Vương thị, mặc dù Vương gia không bằng Hạ gia, ở Yến Giang coi như là hộ lớn, sau khi trở về nói với bên ngoài là thuở cơ thể suy ngược nuôi ở trong núi, thân thể dưỡng tốt mới trở về, bởi vì  nguyên do này, gả cho cũng không phải là trưởng tử đích tôn vọng tộc, mà là con trai út một hộ gia đình giàu có, mặc dù không có sự vẻ vang tôn quý nữ tử bình thường coi trọng, nhưng hơn ở thanh nhàn tự do.

 

Hai người đều ở Yến Giang, nào có không chạm mặt, có dính dáng Kinh thành qua lại, lại tính tình hợp nhau, mấy năm này đã sớm thành bạn thân không có gì giấu nhau.

 

A Loan cảm khái xong, lại cười: “Có điều mấy năm này, thư từ qua lại giữa ta và Đại nãi nãi còn chưa từng đứt đoạn đâu, thế cho nên, trước đó vài ngày vừa nhận được tin, Đại nãi nãi nói qua chút thời gian nữa công chúa Sơ Hà sẽ trở về thăm người thân đấy.”

 

A Loan dung mạo xuất chúng, lại bởi vì từng chịu khổ không có chút nào kiêu căng, gả cho nam nhân quả thực coi nàng như con ngươi mà thương yêu, cuộc sống ngọt tựa như mật, cho nên cảm khái này cũng chỉ là cảm khái mà thôi.

 

Hai người uống trà, ai nấy về nhà.

 

Nhìn người trong phòng, La Tri Tuệ khẽ giật mình: “Thanh Huy, sao hôm nay trở về sớm như vậy?”

 

Hạ Lãng đứng lên, mặc dù mắt không thể thấy. Nhưng đi tới trước mặt La Tri Tuệ như người bình thường, kéo tay nàng, nhàn nhạt cười nói: “Ta mời người tạm thay ta giảng bài một khoảng thời gian.”

 

“Vì sao?”

 

Mặt mày Hạ Lãng càng nhu hòa hơn: “Tháng sau không phải là sinh nhật nàng ư, năm ngoái không phải đã nói, sinh nhật năm nay, ta đi cùng nàng ra ngoài vẽ tranh. Ta nghĩ, phụ cận Yến Giang chúng ta đều đã đi vẽ qua rồi, lần này có thể đi địa phương xa hơn một chút. Tri Tuệ, nàng có phong cảnh nơi nào muốn đi xem không?”

 

La Tri Tuệ không có lên tiếng.

 

Hạ Lãng thoáng cau mày: “Tri Tuệ?”

 

Hắn đưa tay lên, thuần thục  mà dịu dàng đặt lên mặt mày này, hơi lộ vẻ xúc động: “Làm sao nàng khóc?”

 

“Không có chuyện gì.” La Tri Tuệ mím môi thật chặt, vùi vào trong lòng Hạ Lãng.

 

Phu quân như vậy, cuộc đời này có được đã là may mắn, nàng quá tham lam, phần tiếc nuối này nhỡ bị chàng biết được sẽ khiến chàng đau lòng.

 

La Tri Tuệ ôm lấy Hạ Lãng, lộ ra nụ cười sáng lạn: “Ta chỉ quá cao hứng, cảm thấy mình là nữ tử may mắn nhất.”

 

Hạ Lãng đưa tay lên, khẽ vuốt môi của nàng: “Nha đầu ngốc, ta mới là một người may mắn.”

 

Một tháng sau, hai người vui vẻ đứng bên bờ sông Mộng Hoa cách Yến Giang ngoài mấy trăm dặm.

 

“Thanh Huy, chàng đã nghe được tiếng nước sông chảy chưa?”

 

Hạ Lãng cười nói: “Nghe được rồi. Ta còn nghe được tiếng hoa anh đào trôi theo dòng nước chảy, đã ngửi được mùi thơm của nó.”

 

Hai bên bờ sông Mộng Hoa là thành vùng anh đào trăm năm, cành lá sum xuê, xanh um tươi tốt, mỗi khi đến tháng hai tháng ba, hoa anh đào nở rộ, bay lả tả rơi vào sông Mộng Hoa. Nước sông Mộng Hoa thường ngày trong veo đã bị nhuộm thành màu hồng phấn, thành một con sông hoa diễm lệ, đẹp đến tựa như một giấc mộng không chân thực.

 

La Tri Tuệ lo lắng ban ngày nhiều người, đụng đến Hạ Lãng, bèn chờ vào đêm mới đến, lại phát hiện so với ban ngày, sông Mộng Giang được trăng sao chiếu rọi xuống có một loại mĩ lệ khác.

 

Cách chỗ hai người không xa, đang đứng mấy hộ vệ và nha hoàn, nhìn đôi thần tiên quyến lữ này, đều cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

 

Bỗng nhiên có tiếng sơn ca lanh lảnh vang lên, giai điệu quái dị, lời ca lại càng kỳ quái, nghe vào trong tai người, lại có loại thoải mái không chịu gò bó nói không ra lời.

 

Hạ Lãng trước giờ luôn vân đạm phong khinh lại bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, nắm tay La Tri Tuệ, giọng nói không thể che hết kích động: “Tri Tuệ, mau nhìn xem là người nào đang ca xướng!”

 

La Tri Tuệ chưa từng nhìn thấy Hạ Lãng thất thố như vậy, ngớ ra một chút, mới nghe tiếng nhìn theo, chỉ thấy xa xa có một chiếc thuyền lá nhỏ xuôi theo dòng sông, một nam tử ngồi ở mũi thuyền, trong ánh trăng mông lung mặt mũi nhìn không rõ ràng, theo tiếng ca đến gần, tùy ý vẫy vẫy tay với người bên bờ sông, rất nhanh lại đi xa.

 

“Là một nam tử, không thấy rõ mặt mũi tuổi tác.”

 

“Là . . . . . là sư phụ!” Vẻ mặt Hạ Lãng kích động, không nhịn được bước về phía trước.

 

Dọa cho La Tri Tuệ vội gắt gao kéo hắn lại: “Thanh Huy, phía trước là sông đấy!”

 

“Hạ Nhị, mau đuổi theo!”

 

Hạ Nhị nhìn La Tri Tuệ một chút.

 

La Tri Tuệ than thở: “Thanh Huy, thuyền xa rồi, chúng ta ở bên bờ, không đuổi kịp.”

 

Hạ Lãng ngơ ngẩn, rất lâu sau mới khôi phục vẻ mặt thường ngày, nhàn nhạt nói: “Là ta chấp nhất rồi, lúc sư phụ rời đi cũng đã nói, duyên tụ duyên tán không cần để ý. Biết ông ấy rất tốt, đã là niềm vui bất ngờ.”

 

“Thanh Huy, trước kia ta chưa từng nghe chàng đề cập tới sư phụ vậy.”

 

Ánh mắt không có tiêu cự của Hạ Lãng quăng về phía lòng sông: “Ta tám tuổi mắt mù, qua hai năm cuộc sống cam chịu, sau đó gặp được sư phụ. Ông ấy nói, ông ấy nhắm hai mắt, còn có thể đánh cờ với mấy người, ta mắt không thể thấy, những cảm giác khác sẽ xuất chúng hơn, vì sao phải sống như phế vật, không thể cố gắng làm tốt như ông ấy nhưng cũng sẽ khá hơn. Khi đó, ta mới biết được, mặc dù ta mù, nhưng thì ra còn có thể làm tốt hơn. Ông ấy ở lại làm sư phụ ta ba năm, dạy ta cầm kỳ thư họa, chẳng hề tinh thâm, nhưng đã dạy ta biết làm một người mù đi học như thế nào, lúc này mới có ta của bây giờ. Nghe tiếng nói, sư phụ khi đó còn rất trẻ tuổi, mặc dù đã qua nhiều năm như vậy, có chút thay đổi, nhưng ta cả đời sẽ không quên, người vừa rồi kia, nhất định là sư phụ, cũng không biết ông ấy lại muốn đi nơi nào rồi.”

 

Có khúc nhạc đệm này, hai người không còn lòng dạ nào nán lại lâu, trở về chỗ nghỉ chân, sau khi rửa mặt, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, Hạ Lãng mới lấy quà tặng sinh nhật ra.

 

Thấy là một cuộn tranh, La Tri Tuệ có chút ngạc nhiên, từ từ mở rộng, không khỏi kinh hô.

 

Trên tranh là một nữ tử, tùy ý mà ngồi, một tay chống cằm, một tay đang cầm bút vẽ, không phải là nàng thì là ai?

 

“Thanh Huy?”

 

“Nha đầu ngốc, mắt mày của nàng, môi của nàng, mũi của nàng, mỗi một chỗ của nàng ta đều đã mơn trớn, mắt của ta mặc dù không nhìn thấy, nhưng lòng lại đã nhìn thấy. Cho nên nàng yên tâm, bất cứ lúc nào, ta sẽ luôn nhận ra nàng.”

 

La Tri Tuệ che miệng, nước mắt tuôn rơi, chút tiếc nuối đó trong lòng, lại theo dòng nước mắt này, cuối cùng đã không còn dấu vết rồi.

 

            Phiên ngoại 4: Phiền não của sự trưởng thành

 

“Thanh di ——” Tiếng trẻ con trong trẻo vang lên, ở trong tửu lâu Bách Vị Lâu đông như trẩy hội cũng không làm cho người chú ý, chẳng qua là mấy nam tử khỏe khoắn đi theo sau hai nam đồng tiến vào khó tránh khỏi vẫn làm cho các thực khách chú ý nhiều hơn.

 

Có điều chủ nhân phía sau màn của Bách Vị Cư này là phủ Trấn Quốc Công, hương vị lại tốt, các thực khách thường thấy các nhân vật lớn như Vương gia thế tử … xuất hiện ở nơi này, đối với hai nam đồng xuất thân phú quý rõ ràng này đã tập mãi thành thói quen rồi.

 

Chưởng quỹ vừa nhỏ gầy lại trẻ tuổi kia lại lấp tức chạy ra, vẻ mặt đau khổ giảm thấp âm thanh nói: “Hai vị ca nhi, sao các vị tới đây?”

 

“Bán Hạ thúc, chúng ta đến tìm Thanh di, Thanh di đã đáp ứng, làm gà ăn mày cho chúng ta ăn.” Một nam đồng trong đó nói.

 

Hai nam đồng thoạt nhìn rất giống nhau, nhìn kỹ lại có khác nhau, đứa mở miệng mắt sao mũi ngọc, hết lần này tới lần khác gương mặt thịt ú nù che đi mấy phần tuấn lãng, thêm mấy phần ngây thơ hồn nhiên, đứa không nói lời nào thì tóc đen như mực môi đỏ như son, mặt như bạch ngọc, còn nhỏ tuổi đã hiện ra sự tao nhã vô song.

 

“Hai vị ca nhi không phải đi học sao, các vị mà trốn học, bị Thế tử gia biết thì nguy!”

 

Ý ca nhi bất đắc dĩ nhìn Bán Hạ: “Bán Hạ thúc, thúc thật ngốc, hôm nay chúng ta được nghỉ mà.”

 

Tường ca nhi vẫn cao lãnh không nói chuyện, ánh mắt đã toát ra mấy phần không kiên nhẫn.

 

Bán Hạ cười khổ một tiếng, dẫn hai ca nhi vào nhà bếp phía sau.

 

“Thanh Cáp, hai ca nhi tới.”

 

Thanh Cáp đang chống nạnh chỉ huy mấy đầu bếp làm đồ ăn, nghe được động tĩnh quay đầu nhìn lại, lộ ra khuôn mặt tươi cười thật to, mấy bước đi tới xách Bán Hạ lên khẽ để xuống bên cạnh, ngồi xổm xuống mỗi tay ôm một đứa.

 

Ý ca nhi mượn cỗ lực này thuận thế đeo luôn lên người Thanh Cáp, sắc mặt Tường ca nhi tối sầm.

 

Cũng đã lớn lắm rồi, làm sao Thanh di còn ôm bọn họ giống như ôm trẻ con thế, Nhị đệ cũng là đứa ngu ngốc, còn mừng rỡ hí hửng.

 

“Đi. Thanh di dẫn các cháu đi ăn gà ăn mày!”

 

“Được ạ!” Ý ca nhi cao hứng vỗ tay.

 

Tường ca nhi suy nghĩ tới gà ăn mày một chút, đanh mặt nói: “Lần sau Thanh di cũng đừng ôm chúng ta như vậy nữa, để cho người ta nhìn thấy sẽ chê cười.”

 

Thanh Cáp không có để ý lời của Tường ca nhi, cười híp mắt hỏi: “Tường ca nhi muốn ăn vị gì? Mật ong hay là thì là?”

 

“Vị thì là.” Tường ca nhi thuận miệng nói, nói xong có chút lúng túng, mặt cũng không đanh nổi nữa, dịch dịch người. Để cho mình đeo thoải mái một chút.

 

Một lớn hai nhỏ ở trong nhã thất không tiếp đón khách lạ tiêu diệt ba con gà ăn mày. Bán Hạ gấp đến độ giậm chân: “Chao ôi, cô nãi nãi, cũng không thể để cho hai ca nhi ăn tiếp nữa. Nếu không bị đau dạ dày, lại làm sao cho phải?”

 

“Lúc này mới bao nhiêu chứ, trước đây Thế tử gia một bữa có thể ăn hết nửa con lợn cơ đấy!”

 

Tường ca nhi và Ý ca nhi đồng thời sửng sốt.

 

Bán Hạ vỗ vỗ trán.

 

Thế tử gia, tiểu nhân có lỗi với ngài, không quản vợ tốt, lại để cho nàng bán ngài ở trước mặt hai ca nhi.

 

“Cái đó làm sao giống chứ. Thế tử gia cả ngày luyện võ, hai ca nhi vẫn là trẻ con mà.”

 

Hai ca nhi vừa nghe không vui rồi, Ý ca nhi ưỡn ngực nói: “Bán Hạ thúc, chúng cháu mới không phải là trẻ con đâu. Thúc tưởng chúng cháu cố ý tới ăn đồ hả, vậy thì đã đoán sai rồi, cháu và ca ca đi ra ngoài có chuyện đứng đắn đấy. Ăn đồ. . . . . . chỉ là thuận tiện!”

 

Bán Hạ không khỏi nhìn về phía Tường ca nhi.

 

Tường ca nhi ho khan một tiếng, chững chạc đàng hoàng mà nói: “Không sai. Mẫu thân nói mấy ngày nữa Sơ Hà di mẫu sẽ đến, muốn chúng ta tự mình chọn lễ vật tặng cho con của Sơ Hà di mẫu.”

 

Bán Hạ lặng lẽ nghĩ, lúc Đại công tử nói lời này, nếu như nhớ lau mỡ bên khóe miệng, thật đúng là giống người lớn.

 

“Bán Hạ thúc có thể đề cử một chút hay không, trong kinh này có chỗ nào thú vị? Đến lúc đó cháu muốn dẫn hai đệ đệ cùng nhau chiêu đãi tiểu khách nhân, cứ ở trong phủ cũng không có ý nghĩa, cháu muốn dẫn bọn họ đi xem một chút, cũng không uổng tới kinh thành một lần.”

 

Bán Hạ cũng bị dọa toát ra cả mồ hôi lạnh rồi, thầm nghĩ Đại công tử ơi, ngài vẫn nên để lại con đường sống cho tiểu nhân đi, Nhị công tử thì đã đành, Tam công tử mới hai tuổi, lại muốn cùng ra ngoài đi dạo lung tung? Thế tử gia nhất định không thể không lột da ta!

 

“Khụ khụ, Đại công tử, ngài xem trời nóng thế này, chờ công chúa Sơ Hà đến, chính là ngày tam phục (ngày nóng nhất trong năm), còn nóng hơn cả hôm nay nữa cơ, Man Vỹ bên kia trời lạnh, bọn họ tới nơi này không thích ứng, nếu lại ra ngoài trúng nắng nóng, có thể khó lường rồi.”

 

Tường ca nhi vừa nghe, chỉ đành phải thôi, nhàn nhạt nói: “Bán Hạ thúc, Thanh di, vậy chúng ta đi trước đây.”

 

“Đại công tử muốn mua những loại lễ vật gì, có cần tiểu nhân đi cùng các ngài hay không?”

 

Tường ca nhi xua tay: “Không cần, chúng cháu muốn đi cửa hàng Ôn biểu cữu mở dạo một vòng, chỗ của cậu họ đều là đồ chơi từ Tây Dương tới, tặng trẻ con còn rất thích hợp.”

 

Nhìn Tường ca nhi vừa cao bằng nửa mình, Bán Hạ giật giật khóe miệng.

 

“Vậy hai vị ca nhi đi thong thả.” Bán Hạ đưa hai ca nhi ra ngoài, Thanh Cáp vội đuổi theo nhét hai con gà ăn mày, “Ca nhi mang về cho Đại nãi nãi, không có ăn ngon như Đại nãi nãi làm, có điều bên trong này tăng thêm rượu trái cây mới ủ xong, nếm thử tươi mới.”

 

Hai ca nhi đồng thanh nói tạ ơn, giao gà ăn mày cho thị vệ xách, lúc này mới đi ra ngoài.

 

Ôn Mặc Ngôn bây giờ đã là thương nhân lớn có tiếng, Đào Sa Cư chuyên kinh doanh hàng hóa Tây Dương, riêng kinh thành đã mở ra bảy tám cửa hàng, thành lớn trong cả nước đều có chi nhánh, dùng ngày kiếm được đấu vàng để hình dung cũng có chút khiêm tốn.

 

Hai ca nhi đã đi cửa hàng tổng, Ôn Mặc Ngôn không có ở đó, hai năm trước hắn cưới thê tử là người Doanh quốc, tính tình dịu dàng như nước, đối với lời hai đứa bé nói cũng nghe cực kỳ nghiêm túc.

 

Dưới tham mưu của vị biểu cữu mẫu này, hai ca nhi đã chọn lựa không ít lễ vật, rất là hài lòng, cảm thấy vị biểu cữu mẫu này là người đáng tin, Tường ca nhi bèn thuận miệng nói: “Chúng ta chưa từng tiếp đãi khách nhân , cũng không biết có chỗ gì không chú ý tới.”

 

Biểu cữu mẫu đáng tin cười nói: “Ở Doanh quốc chúng ta, khách nhân tới, phải mặc lên phục sức hoa lệ và trang trọng nhất, trang phục thể diện hơn một chút, là sự tôn trọng tối thiểu đối với khách nhân.”

 

Hai ca nhi ghi lại lời này ở trong lòng, chờ hôm đó Quận chúa Sơ Hà đến làm khách, đám người lớn đều đi ra ngoài đón, không có người quản thúc, nhìn Thuận ca nhi chỉ chải một túm tóc hướng lên trời, ngay cả vòng cổ vàng cũng không đeo, liền không hài lòng rồi.

 

Tường ca nhi phân phó nha hoàn nói: “Xõa tóc Thuận ca nhi ra, búi thành hai búi, dùng xích vàng điểm chân trâu quấn lên.”

 

Tường ca nhi là trưởng tử đích tôn, bản thân lại là người uy nghiêm, người tuy nhỏ nhưng nha hoàn cũng không dám không nghe, vội làm theo, khéo tay làm xong. Thuận ca nhi quả nhiên dễ thương hơn trước, giống như tiên đồng trong tranh.

 

Tường ca nhi nhìn cảm thấy có chút sai sai, suy nghĩ một chút, mắt sáng lên, chạy đi một gian phòng, mở ra cái hòm Chân Diệu vẫn không nỡ vứt đi, lục ra một bộ váy áo màu hồng phấn.

 

“Đại công tử. Tam công tử không thể mặc như vậy mà!” Nha hoàn cũng sắp gấp khóc rồi.

 

“Tại sao không thể. Đám y phục này vốn chính là của Thuận ca nhi.” Ý ca nhi cắn một quả táo, “Nếu không mặc, chật hết rồi đấy.”

 

Tường ca nhi cũng lười phải giải thích. Khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, lạnh giọng hỏi: “Không thể?”

 

“Có thể!” Nha hoàn không có cốt khí cúi đầu, thay váy nhỏ màu hồng phấn cho Thuận ca nhi.

 

Hai ca nhi rất đỗi hài lòng.

 

“Ca ca, đệ chỉ kỳ quái. Ban đầu mẹ nói Thuận ca nhi là muội muội, sao sau đó lại muốn chúng ta gọi là đệ đệ. Thì ra là đã mặc nhầm xiêm y.”

 

“Không phải, Tam công tử là bé trai.” Nha hoàn không nhịn được nói.

 

“Nói bậy, Thuận ca nhi là bé gái rõ ràng như vậy mà.”

 

Nha hoàn dở khóc dở cười: “Đó là bởi vì Tam công tử mặc y phục của bé gái, thoạt nhìn mới giống bé gái.”

 

Ý ca nhi càng thêm khốn hoặc rồi: “Thế rốt cuộc bé gái và bé trai có cái gì khác nhau. Đổi y phục là thay đổi? Vậy phụ thân ta thay váy, thoạt nhìn giống như mẹ sao?”

 

Nha hoàn không tự chủ tưởng tượng bộ dáng La thế tử thay lên váy la, cảm thấy hình ảnh đó quá đẹp. Hoàn toàn không dám nhìn, kìm nén đỏ mặt nói: “Dĩ nhiên không giống!”

 

“Cho nên nói. Thuận ca nhi chính là bé gái mà.”

 

Nha hoàn ước gì có thể đụng đầu lên tường, bà vú của Thuận ca nhi thật sự nghe không nổi nữa, thề sống chết bảo vệ danh dự của tiểu chủ tử: “Nhị công tử, con người hồi còn nhỏ ý, mặt mày chưa nẩy nở, không thể lấy mặc xiêm y gì để phân biệt.”

 

“Thế lấy cái gì?” Tường ca nhi ngoài mặt lãnh đạm, sự hiếu kỳ trong lòng không hề ít hơn đệ đệ, thuận thế hỏi.

 

Bà vú ấp úng hồi lâu, thấy hai ca nhi càng ngày càng không nhịn được, rốt cuộc là phụ nhân đã nuôi con đẻ cái, so với tiểu cô nương da mặt dày hơn một chút, cắn răng nói: “Ca nhi lúc xuỵt xuỵt là đứng, tỷ nhi lúc xuỵt xuỵt là ngồi xổm, Thuận ca nhi và hai ca nhi là giống nhau, cho nên tuyệt đối là bé trai!”

 

Ý ca nhi nháy mắt mấy cái, tựa hồ đã hiểu, Tường ca nhi lại cười lạnh một tiếng: “Tục ngữ nói tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, ta cũng chưa từng thấy người nào xuỵt xuỵt là ngồi xổm, bà vú cũng chớ ăn nói lung tung!”

 

Bà vú một mặt máu oan uổng, dùng ánh mắt nói với nha hoàn: gượm đi đụng tường đã, mang theo ta với!

 

Cũng may lúc này nha hoàn tới hô: “Đại nãi nãi muốn ba ca nhi đi gặp khách rồi, động tác nhanh một chút.”

 

Thấy trang phục của Thuận ca nhi thì vẻ mặt dại ra, biết là Đại công tử phân phó, cực kỳ hiểu cái gọi là giận mà không dám nói gì của đám nha hoàn bà tử, vừa nghĩ Tam công tử còn nhỏ, kiểu ăn mặc này cũng không tính là chuyện lớn, nên không dám nhiều lời, dẫn ba ca nhi đi phục mệnh.

 

Các chủ tử đều ngồi ở nhà chính, sức khỏe lão phu nhân đã có chút không tốt, vừa ngồi một chút rồi đi nghỉ ngơi luôn, đám người Tống thị biết Chân Diệu và công chúa Sơ Hà có rất nhiều chuyện để nói, đều rời khỏi đi thu xếp bữa tiệc, chỉ để lại Điền Tuyết ngồi cùng.

 

Chân Diệu đỏ đỏ vành mắt, Quận chúa Sơ Hà cầm khăn tay lau nước mắt.

 

Điền Tuyết bèn cười nói: “Tẩu tẩu, công chúa, các ngươi đừng khóc nữa, các ngươi vừa khóc, bọn nhỏ đều không dám nói chuyện rồi.”

 

Chân Diệu nhìn hai tiểu cô nương đứng ở bên cạnh Quận chúa Sơ Hà, có chút hâm mộ mà nói: “Sơ Hà, hai đứa con gái ngươi đều giống như đóa hoa, xinh đẹp lại ngoan ngoãn, không giống ta, liên tiếp sinh ba tiểu tử nghịch ngợm, cả ngày làm cho người đau đầu.”

 

Quận chúa Sơ Hà hé miệng cười nói: “Đứa lớn nhà ta, cũng giống như vậy.”

 

Nàng sinh một nam hai nữ, con trai lớn thân phận bất đồng, không tiện đi cùng, cũng chỉ dẫn theo hai con gái, đứa lớn cùng tuổi với bọn Ý ca nhi, đứa nhỏ thì chỉ có bốn tuổi.

 

Đang nói ba ca nhi tiến vào, hướng về phía Chân Diệu đồng thanh gọi mẹ, Quận chúa Sơ Hà nhìn chằm chằm Thuận ca nhi, sắc mặt có chút khó coi: “Giai Minh, ngươi nói thật, rốt cuộc họ La đối với ngươi như thế nào? Thật sự không được, lần này trở về ta mang theo ngươi, đến Man Vỹ ta uống ngụm lớn rượu ăn miếng thịt bự, nếu ngươi không tìm Vương tộc, hán tử anh tuấn tùy ngươi chọn, không hài lòng còn có thể thay bất cứ lúc nào!”

 

Nam nhân có thị thiếp thông phòng, nàng không cảm thấy là chuyện gì, nhưng Giai Minh đã sinh ba đứa con trai, La Thiên Trình còn làm ra được thứ nữ không nhỏ hơn trưởng tử mấy tuổi, liền thật sự không phải là thứ tốt lành gì.

 

Sau khi nàng gả cho Đại vương tử, cũng chính là năm ấy giận dỗi, Đại vương tử mới lại cưới một vị, nhưng cũng biết điểm mấu chốt của nàng, không dám làm ra em bé.

 

Nếu như Giai Minh đã ba bốn mươi tuổi, vậy cũng thôi, nhưng nàng bây giờ đang là tuổi đương hoa, nam nhân cũng không cho nàng phần tôn trọng này mà nói, thật là khiến người cười chê.

 

Chân Diệu cũng chẳng kịp đáp lại lời Quận chúa Sơ Hà, nhìn chằm chằm hai đứa lớn nói: “Chuyện gì xảy ra?”

 

Sau một trận gà bay chó chạy, mới rõ ràng chân tướng, Chân Diệu đen mặt đuổi người: “Quá càn quấy rồi, Tường ca nhi Ý ca nhi, các con chiêu đãi thật tốt hai muội muội cho ta, lấy công chuộc tội!”

 

Chờ nhóm bé đầu củ cải đi cả rồi, mới coi như thanh tịnh, hai người kể những việc trải qua những năm này của từng người, đề tài lại vòng đến trên người bọn nhỏ.

 

“Ngươi cuối cùng cũng đã tin chưa, một đứa con trai nghịch ngợm không nổi, hai đứa mà nói là có thể làm cho người ta đụng tường, có ba đứa, là có thể lật trời rồi.”

 

Quận chúa Sơ Hà cười an ủi: “Bé trai nghịch ngợm hơn một chút, thông minh, trưởng thành có bản lãnh đấy.”

 

Đang nói, hai đứa nhỏ xông vào, Quận chúa Sơ Hà định thần nhìn lại, chính là hai đứa con gái của mình, đứa nhỏ nước mắt giàn giụa bị tỷ tỷ giận dữ đầy mặt dắt.

 

“Làm sao vậy?”

 

Trưởng nữ tức giận nói: “Mẫu hậu, hai ca ca kia bắt nạt người, quả thực là quá khốn nạn!”

 

Giọng nói nàng lanh lảnh, tiếng Đại Chu cực tốt.

 

Chân Diệu vội nói: “Nói cho di, hai tiểu tử thúi kia bắt nạt người như thế nào, di đi trừng trị chúng nó!”

 

Tiểu cô nương cắn môi, mặt kìm nén đỏ bừng, đại khái là bởi vì xa lạ, không để ý đến lời của Chân Diệu.

 

Quận chúa Sơ Hà trầm mặt xuống: “Mẫu hậu không phải đã nói, các con tuy là bé gái, cũng không được quá mềm mại, một chút ấm ức cũng không chịu nổi, khóc lóc nỉ non như vậy giống cái dạng gì, mau dẫn muội muội rửa mặt đi, đợi lát nữa còn cần hai tiểu ca ca dẫn các con chơi.”

 

Sau đó nói với Chân Diệu: “Trẻ con nào có không đánh nhau, không cần để ý chúng nó, ở Man Vỹ, bọn nhỏ từ nhỏ đánh nhau mà lớn lên, đứa nào cũng khỏe mạnh vô cùng, bé gái cũng không ngoại lệ.”

 

Chân Diệu cũng buồn bực trong lòng, trước đó vài ngày hai đứa lớn còn giống như người lớn mua này mua kia, lời nói hùng hồn sẽ tiếp đãi tiểu khách nhân thật tốt chia sẻ cho nàng, làm sao mới một lát như vậy, đã cãi nhau kịch liệt rồi?

 

Theo lý thuyết, Ý ca nhi thật thà, Tường ca nhi trầm ổn, ở nhà là đứa nhỏ nghịch ngợm, lúc ở ngoài vẫn biểu hiện không tệ mà.

 

Không đúng, nếu như không có việc gì, ba con khỉ nghịch ngợm sẽ phải đi theo tới đây rồi, bây giờ như vậy, xem như là đã phạm phải tội trốn đi rồi?

 

Chân Diệu bỗng nhiên có loại dự cảm bất tường, nhìn về phía tiểu cô nương.

 

Tiểu cô nương vừa sáu tuổi, chính là tuổi lòng tự ái mạnh nhưng vẫn không giữ được miệng, thấy mẫu thân không có ra mặt cho mình và muội muội, càng thêm tức giận: “Mẫu hậu, con mới không có nói sai, hai tiểu ca ca chính là người xấu, muội muội đi tịnh phòng , bọn họ. . . . . . bọn họ lại chạy đi nhìn lén!”

 

‘Oành’ một tiếng, Chân Diệu bị sét đánh khét lẹt rồi.

 

Nàng biết nhiều con trai làm người đau đầu, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, hai đứa lớn mới sáu tuổi, lại học được đùa giỡn thiếu nữ xinh đẹp đàng hoàng rồi.

 

Lại nhìn một cái con gái út của Sơ Hà, không khỏi lệ rơi đầy mặt.

 

Coi như là đùa giỡn, cũng đừng đùa giỡn một đứa còn thò lò mũi chứ, vì bực này lát nữa bị đánh gãy chân, thật không đáng mà!

 

“Giai Minh, ngươi đi đâu vậy?”

 

“Xin lỗi không tiếp được, ta đi đập gẫy chân hai đứa nhóc khốn khiếp kia rồi trở về tiếp tục uống trà.”

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion19 Comments

  1. Đây gọi là trẻ con hỏi j thì phải giải thích rõ ràng, ko thì có ngày kiểu j cũng gây ra họa. Nuôi con thật khổ mà CD còn khổ hơn. Sinh liền 3 đứa con trai
    Azzzz

  2. Phiên ngoại đầu thì cảm động đến rơi nước mắt mà phiên ngoại sau thì cười rơi răng. Mấy bé thích quá đi ;31 ;16

  3. Hai đứa nhóc dth quá cơooo ;16 con bé mà khôn quá chừng. Tiếc là vợ chồng Cẩn Minh k có bé gái, k có tình huống sau này kén rể cho con rồi :))

  4. Đây chính là ví dụ điển hình cho câu trẻ nhỏ dễ dạy mà. Chưa gì đã thấy kết quả.hazz

    Tks tỷ ạk

  5. Cặp đôi Tuệ – Lãng quả nhiên lãng mạn ngọt ngào, đúng tiêu chuẩn của cặp đôi ngôn tình điển hình ah. Đang cảm động đến nhói lòng ở chương đầu qua chương sau liền ngã ngửa. Có hai thằng con quậy như điên, làm cha làm mẹ La thế tử cùng Chân Diệu còn khổ dài dài, La thế tử có vẻ quản con rất nghiêm, nhưng quên mất yếu tố bên ngoài như mấy nha đầu sẵn sàng bôi nhọ hình tượng của ảnh trước mặt các con =]]] Bé Thuận ca nhi còn ngây ngô chưa biết gì đã trở thành đồ chơi cho 2 ca ca, đắng lòng cho bé =P
    Thanks

  6. ta biết ngay cái kiểu giải thích thế này kiểu gì cũng có biến mà, trẻ con là tò mò lắm, không rõ ràng với chúng nó là không được đâu , giờ hai đứa tường ca nhi và ý ca nhi quậy như vậy để xem chị xử lý thế nào mới được, khéo sau này mấy đứa nhỏ lại nên duyên chứ đùa đâu

  7. Hihi… Phiên ngoại này cũng ngọt ngào và dễ thương không kém nha ^^… thì ra La Tri Tuệ và A Loan cũng có một cuộc sống hạnh phúc vô cùng ah ^^… thật mừng cho hai tỷ ấy ah… Hihi… Mắc bùn cười với đám nhóc siêu quậy nhà Diệu tỷ lun ấy chứ… Quậy dã man dã thú ^^… hèn chi mà Diệu tỷ cứ thích có con gái nha ^^… không bít Diệu tỷ có định sinh thêm đứa nữa kiếm con gái hay không đây ^^… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  8. Hai đứa nhóc nhà anh chị quá chọc người yêu thích rồi. Có khi nào kết đôi sư phụ của Hạ gia với huyện trưởng không. Tính cách của chị này đôi khi cũng đáng yêu lắm chứ

  9. Hahahaha tại bà tử không nói rõ nên tánh trẻ con tò mò thắc mắc dòm thử xem có đúng như vậy không hahahaha

  10. Ôi hài quá, đung là trẻ con suy nghĩ đơn giàn. Nghe bà vú nói là vội đi kiểm chứng =)) quậy thế này thì lớn lên đốt nhà mất

  11. Vô cùng cảm động chuyện của Hạ lăng và La Trí Tuệ. La nhị tiểu thư thật may mắn có người chồng thương yêu mình như vậy. Rốt cuộc La Trí Tuệ phải cám ơn Điền thị vì nhờ bà ta chê Hạ lăng bị mù nên mối duyên tốt như vậy mới đưa đến cho La Trí Tuệ. Hai con của Sơ Hà bị cặp La tiểu “kiểm chứng” rồi thì phải thành đôi thôi haha..

  12. Chết 2 bé rồi! A Diệu giận thật rồi! Haha! A Loan và Tri Tuệ đều có cuộc sống hạnh phúc rồi, còn sư phụ giỏi đánh cờ ấy làm ta liên tưởng đến quận chúa Trọng Hỉ.

  13. Lăng Ngạo Vân

    Hahaha, cười đến không nhặt nổi mồm mất. Ta còn đang theo mạch cảm xúc của cặp Tụê- Lãng. Ai dè
    …. Trẻ con đúng là tò mò thật.

  14. 2 đứa nhóc quậy quá ;94 ,đúng là kế thừa tài năng của cha mẹ, nói chuyện luôn làm người khác phải ba chấm, vậy mà còn dám đi rình con gái nhà người ta nữa, phen này chết với Diệu tỷ ;14 .

  15. Tò mò hại chết một con mèo, chưa chết von mèo nào mà đã gãy chân ui hai nhóc quậy quá

  16. Pó tay với mấy bạn nhỏ tò mò, chỉ vì 1 câu Ca nhỉ đi xùy xùy thì đứng, tỷ nhi thì ngồi mà đi nhìn lén người ta đi vệ sinh, tiết tháo đâu rồi trời -___-

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: