Thứ Nữ Công Lược – Chương 735+736

5

Chương 735: ý tốt ( thượng )

Edit: Midori

Beta: Tiểu Tuyền

Điều bốn mươi vạn đại quân của Sơn Đông, Sơn Tây. . . . . . Từ Lệnh Nghi mặc dù đang ở nhà, nhưng chuyện trên triều đình cũng vẫn chú ý cặn kẽ, hắn cũng không  có nghe nói, có thể thấy được hoàng thượng mới vừa đưa ra quyết định.

Lâm trận đổi tướng. . . . . .

Hắn suy nghĩ một chút, hỏi Ung Vương: “Hiện tại chiến sự như thế nào? Là ai đề nghị đổi Âu Dương Minh đi?”

Thành Tuyên Đồng bị phá, Phạm Duy Cương tung tích không rõ.

Không rõ thì tốt, lấy cái chết đền tội.

Chỉ sợ còn sống, sau này truy cứu, cả gia tộc sẽ bị liên lụy.

“Đại Đồng Tổng binh Triệu Nặc ngăn Thát tử tại Đại Đồng, cấp báo thỉnh cầu tăng thêm binh lính. Hoàng thượng liền phái Âu Dương Minh đi.” Ung Vương cười nói, “Binh bộ Đường Thượng Thư tự mình đi đến Thông Châu vận chuyển lương thảo. chuyện của Cẩn ca nhi, ta cũng đã nói qua với Đường Thượng Thư rồi.”

“Đây là chuyện của Ổn Doanh, nhóm  Đô Đốc của Ngũ quân phủ đô đốc  bọn họ đều tranh nhau muốn đi sao?” Từ Lệnh Nghi cười nói, “Chúng ta mà lẫn vào theo, chỉ sợ sẽ chọc lời ra tiếng vào.” Còn nói lên chiến sự , “Biết phái người nào làm Tham tướng không?”

“Thật giống như điều mấy tham tướng của Sơn Đông cùng Hà Nam  tới đây.” Ung Vương gia hưng phấn đi tới, lại thấy Từ Lệnh Nghi thật sự không có hứng thú, ồn ào mà không có kẹo ăn, nói nhảm mấy câu, liền ngượng ngùng cáo từ.

Từ Lệnh Nghi một mình ngồi ở trong phòng một lúc lâu.

Âu Dương Minh nhậm chức  Bình Tây Đại tướng quân. . . . . . Hắn vẫn làm việc ở trong cấm vệ quân, trung thành là không thành vấn đề, nhưng chuyện đánh giặc không thể đem so với trung thành  . . . . . Phạm Duy Cương, năm đó là thị vệ của tiên Đế, bởi vì trung thành, cho nên được đảm nhiệm Tổng Binh Tuyên Đồng. . . . . . Cũng không biết hiện tại ra sao?

Hắn đứng ở trước “ Cửu Châu dư địa chí” , thần sắc có chút tối tăm.

Thập Nhất Nương cũng đang ở đó suy nghĩ.

Không giữ Ung Vương lại ăn cơm, tính toán thời gian, Ung Vương chắc là đã cáo từ.

Nàng sai Lãnh Hương đi tìm hiểu.

Hàm Tiếu đi vào bẩm: “Phu nhân, vợ Vạn Nghĩa Tông và vợ Thường Cửu Hà đã sắp xếp xong xuôi, đến hành lễ với người!”

“ Để cho các nàng vào đi!”

Nghe được tin tức của phủ Tuyên Đồng, Thập Nhất Nương lập tức sai Vạn Đại Hiển thu hoạch trái cây ở rừng, một nhà Vạn Nghĩa Tông cùng với một nhà Thường Cửu Hà ở Điền Trang được đón vào trong ngõ Kim Ngư—— nàng sợ Thát tử đánh tới Yên kinh, người hai nhà tránh không kịp, bị chiến hỏa liên lụy.

“Phu nhân đúng là người có tấm lòng nhân hậu, người khoan dung, cứu khổ cứu nạn.” Mấy ngày đã qua, vợ Vợ Vạn Nghĩa Tông  cùng vợ Thường Cửu Hà nói đến chuyện này sắc mặt xám còn như màu đất, run run, “Nếu không phải ngài bảo chúng ta đem những đồ vật không mang đi được bỏ lại, chạy nhanh vào thành trước lúc đóng cửa thành, bây giờ chúng ta có muốn vào thành cũng vào không được rồi!”

Thập Nhất Nương có chút ngoài ý muốn.

Vợ Thường Cửu Hà bận rộn giải thích: “Tuyên Đồng bị phá, nhiều người đều trốn đến Yên Kinh, hiện tại mọi người đều biết tin tức, cũng hướng vào trong thành mà đi. Người của Ngũ thành binh mã ty ngày ngày ở ngoài cửa thành xua đuổi lưu dân, nhìn quần thô áo vải , tất cả đều  không cho vào thành. Có ít người không thể làm gì khác hơn là hướng  Sơn Đông, Hà Nam đi, nghe nói có mấy vạn người đấy! Trên đường đều là ăn vỏ cây.”

Vợ Vạn Nghĩa Tông cũng than thở theo: “Đương gia của chúng ta ngày ngày ngồi ở dưới mái hiên lo lắng mờ mịt, còn nói nếu thư của phu nhân tới muộn một chút, chúng ta đã không thể vào được thành rồi.” Lại nói, “Phu nhân, sẽ không đánh tới đây thật chứ? Đây là dưới chân thiên tử a!”

Trong lòng Thập Nhất Nương cũng không có cơ sở chắc chắn nào.

Nếu như Từ Lệnh Nghi không có biện pháp bảo toàn nàng, vậy người như Vạn Nghĩa Tông, Thường Cửu Hà như lại càng không có bảo đảm!

“ Chắc có lẽ không đâu.” Nàng hàm hàm hồ hồ nói, “Dù sao, có ta  một ngày, thì có các  ngươi  một ngày!”

Hai người yên lòng xuống, cám ơn lại tạ ơn với Thập Nhất Nương, Thập Nhất Nương tán gẫu mấy câu cùng các nàng, nhìn hai người mỉm cười từ bên ngoài đi vào, đứng ở một bên không nói lời nào, biết Thập Nhất Nương có việc, nên cung kính dập đầu cáo lui.

“Phu nhân, Ung Vương gia đã đi rồi, Hầu gia một mình ở thư phòng” Hàm Tiếu hành lễ, kín đáo nói, “Dặn dò Đăng Hoa, ai cũng không gặp.”

Thập Nhất Nương gật đầu, cho đến khi Từ Lệnh Nghi trở về phòng mới hỏi hắn: “Ung Vương gia tới làm gì vậy?”

“Không có gì!” Từ Lệnh Nghi hời hợt nói, “Nói đến chiến sự.”

Một chữ cụ thể cũng không nói.

Thập Nhất Nương cũng không hỏi.

Ôn nhu hầu hạ hắn ngủ lại.

Nửa đêm, Từ Lệnh Nghi đem nàng ôm vào trong ngực, trái với ngày thường nhu tình mật ý, trong vội vàng lại mang chút táo bạo, chốc lát cũng không nguyện ý buông tay, thật giống như không để ý thì nàng sẽ chạy đi vậy.

Thập Nhất Nương chịu đựng rung động, thân thể như nước rất nhanh bị đốt sôi trào lên. Nhưng theo từng đợt từng đợt  triều tuôn, nàng bắt đầu dần dần có chút theo không kịp tiết tấu , càng về sau, chỉ có chịu đựng, trong lòng bắt đầu có chút hiểu.

Hắn thật giống như mượn cơ hội này chứng minh cái gì đó!

Không đành lòng mở miệng giận trách hắn, ngược lại tận lực buông lỏng thân thể mặc hắn muốn làm gì thì làm. . . . . . Cho đến khi mắt nàng dần dần có chút hoa lên, Từ Lệnh Nghi mới cảm giác được có cái gì không đúng, bận rộn ngừng lại, ôm Thập Nhất Nương khóe mắt đuôi lông mày tràn đầy xuân sắc đều có chút cứng ngắc: “ Mặc Ngôn, Mặc Ngôn. . . . . .” giọng nói vô cùng lo lắng mà bất an.

Thập Nhất Nương chậm chạp thở ra.

Mấy ngày nay Từ Lệnh Nghi quá khác thường.

Nhất định là có chuyện gì để ở trong lòng không có cách nào buông được lại không thể nói rõ với  người bên cạnh.

Nghĩ đến lần cuối cùng tiên đế gọi hắn tiến cung, lúc hắn thong dong an bài  chuyện trong nhà. . . . . . Trong lòng nàng có nồng đậm  trìu mến, động tác không khỏi mềm nhẹ vỗ về  phía sau lưng của hắn, trấn an cảm xúc của hắn.

Mình hôm nay làm sao vậy? Thế nhưng lại không thể khống chế được cảm xúc rồi.

Từ Lệnh Nghi sinh lòng áy náy, tung mình nằm thẳng ở một bên, âm thanh ồ ồ một hồi lâu cũng không có thở bình thường lại.

Trong bóng tối, Thập Nhất Nương cắn răng, úp sấp trên người hắn, cắn lỗ tai của hắn ngập ngừng : “Thiếp rất thích. . . . . .” Vươn tay ra, trêu chọc hắn.

Từ Lệnh Nghi biết thân thể của nàng, giờ phút này bất quá là theo mình, nên sinh lòng áy náy, thân thể nhưng kìm lòng không được. . . . . . Do dự một hồi lâu, mới nắm tay nàng.

“ Mặc Ngôn!” Hắn hôn hai má của nàng, “Ta không sao. . . . . .” giọng điệu cố kiềm chế , lộ ra vẻ rất khó khăn.

Thập Nhất Nương cảm nhận được thân thể của hắn lại càng phấn khởi. . . . . . thuận thế vào ngõ.

Từ Lệnh Nghi cúi đầu “Hừ” một tiếng, cũng nhịn không được nữa, tung mình đè ép nàng bắt đầu luật động!

Cũng may Thập Nhất Nương khó được chủ động như tiêu hồn, để cho hắn không có kiên trì  quá lâu liền bỏ thành.

Thập Nhất Nương thật dài thở ra .

Từ Lệnh Nghi không nỡ đứng dậy, cùng nàng nghỉ ngơi một hồi lâu mới ôm nàng đi tịnh phòng.

Đợi thu thập xong một lần nữa nằm xuống, phía ngoài đã có tiếng bọn nha hoàn rời giường.

“Hầu gia, để thiếp thân hầu hạ ngươi đứng lên đi!”

Từ trước cũng có thời điểm náo đến hừng sáng như vậy, nhưng suy nghĩ đến nhi tử, tức phụ ,Tôn Tử còn có hai vị di nương cũng sẽ thỉnh an bọn họ, bọn họ bắt đầu trước, đi thỉnh an Thái phu nhân rồi sẽ trở về ngủ bù.

Lần này Từ Lệnh Nghi lại không lên tiếng, mà đem Thập Nhất Nương đang muốn đứng dậy ôm thật chặt ở trong ngực, dùng hành động thực tế của mình nói cho nàng.

“Hầu gia. . . . . .” Thập Nhất Nương có chút bất an.

Từ Lệnh Nghi lại dùng bàn tay to che ánh mắt nàng: “Ngủ đi!” Lại nói, “Ta giúp nàng!”

Trong ngực của hắn rất ấm áp dễ chịu , Thập Nhất Nương cũng thật sự mệt mỏi, liếc mắt lên một cái, lại bắt đầu tỉnh ngủ, nhưng hết lần này tới lần khác Từ Lệnh Nghi lại ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói câu “Có ta đây” , mí mắt nàng cũng không mở ra được nữa, chìm vào ngủ say.

Không biết qua bao lâu, Hổ Phách nhẹ giọng gọi nàng: “Phu nhân, phu nhân, ngài mau tỉnh lại, công chúa Giang Đô đã tới!”

Thập Nhất Nương chợt ngồi dậy: “Hầu gia đâu?”

“Hầu gia bị hoàng thượng gọi tiến cung!” Hổ Phách đã giúp nàng chuẩn bị xong xiêm y, cũng biết nàng lo lắng nhất cái gì nên nói, “Đã nói chuyện cùng Tứ thiếu phu nhân và Ngũ Thiếu phu nhân, ngày hôm qua ngài có chút bị lạnh, đầu có chút mê man, để cho các nàng buổi tối lại tới vấn an!”

Thập Nhất Nương vội vã gật đầu, đứng dậy mặc xiêm y.

Hổ Phách khóe mắt liếc thấy tốt đầu vai còn lưu lại dấu vết màu tím, cúi đầu mím môi cười cười, tay chân lanh lẹ giúp đở mặc bộ hoa bối tử.

Công chúa Giang Đô không đợi kịp, một mặt la hét một mặt vào trong phòng: “Mợ, mợ!”

Kể từ khi Cẩn ca nhi đi Quý Châu, Thập Nhất Nương liền từ “phu nhân Vĩnh Bình Hầu” biến thành “Mợ.”

Thập Nhất Nương tay chân có chút như nhũn ra, nắm hai lần cũng không thành công, Hổ Phách nhìn thấy bước lên phía trước hỗ trợ, công chúa Giang Đô đã xông vào.

“Ai nha! Mợ còn không có trang điểm xong sao?” công chúa Giang Đô có chút bất ngờ, nàng xưa nay hào phóng , cũng không lúng túng, ngồi ở bên cạnh Thập Nhất Nương, ánh mắt lại bị một đóa tấn hoa ở trong Kính liêm hấp dẫn.

“Thật là xinh đẹp!”Nàng để ở trong tay thưởng thức.

Tấn hoa kia có kích cỡ như bàn tay trẻ con, dùng vỏ sò màu trắng làm cánh hoa, làm thành một đóa hoa Ngọc Lan Hoa sắp nở, trang điểm đường viền hoa là dùng san hô màu hồng cùng Trân Châu xuyên thành một sợi châu, màu sắc sáng bóng thanh nhã nhưng lộ ra vẻ hoa lệ, làm cho người nhìn kinh diễm.

Hoa này là Từ Lệnh Nghi tặng. Lúc trước chỉ cảm thấy Hoa quá lớn, trọng lượng quá nặng, mang đi ra ngoài không để ý thì búi tóc sẽ từ trên chảy xuống, hiện tại cảm thấy cầm ở trên tay thưởng thức cũng là vật không tệ.

Thập Nhất Nương cười cười, ôn nhu hỏi công chúa Giang Đô: “Hôm nay ngài làm sao lại rãnh rỗi đến nơi này của ta?” Cũng không nói chuyện tấn hoa này.

Công chúa Giang Đô cũng là nhìn quen vật đẹp mắt, lại vì có chuyện mà đến, nên cũng không để ở trong lòng, rất tùy ý mà đem Tấn Hoa đặt ở trong Kính liêm, sắc mặt nghiêm chỉnh nói: “Mợ, người có biết ngày hôm qua Tam Hoàng huynh đến đây hay không?”

Thập Nhất Nương đứng dậy, một mặt dẫn công chúa Giang Đô ngồi xuống lâm song đại kháng, một mặt cười nói: “Ta biết.”

“ Vậy người có biết Tam Hoàng huynh tới là vì cái gì hay không?” công chúa Giang Đô hỏi tiếp.

Thập Nhất Nương sững sờ: “Ta còn chưa kịp nói chuyện này với Hầu gia.”

Nàng vừa dứt lời, Giang Đô công chúa đã “Ai nha” một tiếng, thận trọng nói: “Người cũng thiệt là, tuyệt không quan tâm Cẩn ca nhi —— Âu Dương Minh lập tức sẽ nhậm chức Bình Tây Đại tướng quân, lĩnh bốn mươi vạn quân đến Đại Đồng đánh Thát tử. Tam hoàng huynh có ý tốt nói cùng cậu, để cho hắn đem Cẩn ca nhi từ Quý Châu đưa về Yên kinh, đi theo Lộ Thượng Thư làm chút ít chuyện vận chuyển quân lương, chờ Âu Dương Minh kỳ khai đắc thắng ( vừa xuất quân đã chiến thắng giòn giã), lấy thân phận của Cẩn ca nhi, thế nào cũng có thể nhận được Hầu bá tước.” Nàng vừa nói, vội la lên, “Mợ, đây cũng là cơ hội khó được, Đại Chu trong ngoài không biết có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào đấy! Lại là Tam hoàng huynh ra mặt, chuyện này làm sẽ thuận bườm xuôi gió, kết quả cậu lại nói, người sợ nói xấu, uyển chuyển cự tuyệt Tam hoàng huynh. Tam hoàng huynh giận đến ở nhà giơ chân, vẫn là Tam Hoàng tẩu vội vã tới nói cho ta biết, để cho ta ra mặt khuyên nhủ cậu, ta đây mới biết được .”

Thập Nhất Nương nghe vậy vui mừng.

Cho tới bây giờ nàng không muốn để nhi tử tranh giành với Từ Tự Truân, nhưng tương lai của nhi tử sẽ như thế nào, trong lòng nàng vẫn có chút lo lắng. bây giờ có cơ hội khiến tương lai của nhi tử rõ ràng hơn, nàng dĩ nhiên cao hứng. Nhưng này cao hứng mới vừa hiện lên đến trên mặt, nàng lại rất nhanh tỉnh táo lại.

Vận lương thảo là có thể phong  Hầu tước hoặc là Bá tước. . . . . . Thiên hạ nào có chuyện bánh bao từ trên trời rơi xuống thế này!

Sợ là sợ đến lúc đó cái quân công này là đoạt của những tướng sĩ đao thật thương thật không có bối cảnh chiến đấu hăng hái ở trên chiến trường đẫm máu.

Huống chi Từ Lệnh Nghi cũng cảm thấy không được.

*Kính liêm: hộp đựng đồ trang sức có gương soi

Chương 736: ý tốt ( trung )

Thập Nhất Nương do dự một lúc lâu, cuối cùng ở trong lòng thở dài một tiếng, ôn nhu nói với công chúa Giang Đô: “Chuyện lớn như vậy, đều do Hầu gia làm chủ, ta thấy, vẫn là phải thương lượng cùng với Hầu gia . . . . . .”  Bộ dạng hết sức khó xử.

Công chúa Giang Đô không khỏi sốt ruột: “Mợ, đây cũng không phải là thời điểm hiền lành. Phải biết rằng, cơ hội như vậy thật sự là khó có được. Qua thôn này, sẽ không cái này phòng trọ nữa.” Lại nói, “Tam Hoàng tẩu nói, chỉ cần mợ đồng ý, chúng ta liền tới nói với Tam hoàng huynh, công văn binh bộ tổ chức tuyển chọn quân đã phát ra ngoài rồi, đến lúc đó dù cậu biết cũng không có biện pháp nào”

Thập Nhất Nương thật sự là rất cảm kích.

Nàng cầm lấy tay công chúa Giang Đô: “Cẩn ca nhi có các ngươi, thật là phúc khí của hắn. Nhưng chuyện này rất quan trọng, không có Hầu gia gật đầu, ta thật sự là không dám đồng ý.”

Vui mừng của Công chúa Giang Đô từ từ rút đi, đổi lại là thất vọng, miễn cưỡng nói: “Cẩn ca nhi cũng giúp chúng ta rất nhiều, mợ không cần để ở trong lòng.” Liền đứng dậy cáo từ.

Trong lòng Thập Nhất Nương càng không dễ chịu, tiễn công chúa Giang Đô ra cửa: “ Lòng tốt của Ung Vương gia cùng công chúa thần hiểu, đợi Gia từ Cung Lí trở lại, ta lại cùng Hầu gia nói một chút.”

Giang Đô công chúa ấm ức nhưng gật đầu, đi trở về phủ.

Giờ lên đèn, Từ Lệnh Nghi mới trở về.

Thập Nhất Nương nhận được tin liền đi ra ngoài đón.

Dưới đèn lồng đỏ thẫm thần sắc hắn ngưng trọng mà lạnh lùng.

Thập Nhất Nương khom gối hành lễ, một câu nói cũng không nói, đón Từ Lệnh Nghi trở về phòng, lặng yên giúp hắn đổi đạo bào bằng lụa tơ tằm thường ngày, rồi dâng nước trà lên.

Sau khi vào nhà ánh mắt của Từ Lệnh Nghi vẫn dừng ở trên người Thập Nhất Nương, theo nàng ra ra vào vào, đổi tới đổi lui. Giờ phút này nàng ngừng lại, khóe miệng hắn nhếch nhẹ, lộ ra nụ cười khổ sở.

Thập Nhất Nương cũng không hỏi tới, cười nói tha thiết hỏi hắn: “Hầu gia đã ăn cơm chưa? Nếu không, thiếp thân xuống bếp làm cho ngài một bát mì thập cẩm nhé?”

“ Được!” Từ Lệnh Nghi lập tức đồng ý, thật giống như thở phào nhẹ nhỏm.

Đã xảy ra chuyện gì? Hắn lại một bộ dạng sợ nàng hỏi thăm. . . . . .

Thập Nhất Nương nhào bột mì, ở trong lòng quanh đi quẩn lại câu hỏi.

Chẳng lẽ hoàng thượng tạm thời quyết định để cho hắn một lần nữa nhận ấn soái? Tuy vậy, hắn cũng không cần phải sợ mình hỏi thăm a! Hắn là nhất gia chi chủ, đừng nói những chuyện trên triều đình này, coi như là trong nhà muốn thu mua cửa hàng của nhà ai, theo đạo lý hắn cũng không cần thương lượng với nàng . . . . . . Chẳng lẽ là chuyện của Cẩn ca nhi. . . . . . Trừ chuyện của nhi tử, nàng nghĩ không ra còn có việc sẽ làm cho Từ Lệnh Nghi khó khăn đối mặt với mình!

Ý niệm vừa hiện lên trong đầu, nàng không khỏi tâm loạn như ma.

Cẩn ca nhi sẽ có chuyện gì?

Hắn không phải là phái mấy người lén đi theo bên cạnh con sao?

Đã xảy ra chuyện gì đây?

Nàng suy nghĩ đắn đo, vội vã thêm một chút hành thái lên bát mì rồi bưng ra.

Từ Lệnh Nghi ngồi xếp bằng ở trên kháng ăn hai chén mới để đũa xuống.

Thập Nhất Nương tự mình hầu hạ hắn súc miệng, rửa tay.

Thế cục bây giờ loạn như vậy, biết hắn từ Cung Lí trở lại nhưng một chữ cũng không có hỏi. . . . . . Đã nhiều năm qua, hắn không nói, nàng cũng không hỏi, bảo nàng làm gì nàng liền làm cái đó, chưa từng có hoài nghi, toàn tâm toàn ý tin cậy của hắn. . . . . .

Nghĩ tới những thứ này, ánh mắt Từ Lệnh Nghi đột nhiên cảm thấy có chút chát.

Hắn kéo Thập Nhất Nương đang muốn thêm trà cho hắn.

“ Mặc Ngôn, bốn mươi vạn đại quân, không chỉ có điều động toàn bộ binh lực Sơn Đông, Sơn Tây, thậm chí là Tả quân chịu sự quản lý của Viễn Đông bộ Đô Đốc, Chiết Giang, Bảo Định hậu quân chịu sự quản lý của phủ đô đốc , đều điều bộ phận binh lực để ngừa vạn toàn, hoàng thượng mặc dù muốn Âu Dương Minh lĩnh quân, nhưng Âu Dương Minh chưa từng một mình đem binh đánh giặc, trong lòng hoàng thượng không yên, cho nên cố ý tuyên ta tiến cung, hỏi ta Âu Dương Minh có thể gánh trách nhiệm nặng nề này hay không?”

Nếu như câu trả lời của hắn đúng như ý của hoàng đế, hắn cần gì phải giải thích cặn kẽ với nàng như vậy!

Thập Nhất Nương nhìn hắn nắm thật chặt bàn tay của nàng, nghiêm nghị nói: “Hầu gia đề cử người nào với Hoàng thượng?”

Mặc Ngôn là rất người thông minh!

Từ Lệnh Nghi rũ mắt xuống: “Tổng binh Quý Châu Cung Đông Ninh!”

Thập Nhất Nương hoảng sợ: “Vậy có liên quan gì đến Cẩn ca nhi?”

“Bên trên sách vàng của Binh Bộ, hắn là Thiên hộ sở của phổ An Vệ Bình ở Quý Châu.” Giọng của Từ Lệnh Nghi trầm thấp, “Nếu như Cung Đông Ninh nhận chức Bình Tây Đại tướng quân, Binh bộ suy nghĩ đến quyền lợi, nhất định sẽ để cho Cung Đông Ninh mang binh lực đô ti lên phía Bắc Quý Châu. Người người đều biết Cẩn ca nhi là nhi tử của ta, lúc này hắn lại ở Quý Châu, nếu hèn nhát phiền phức, trốn tránh trách nhiệm thời điểm quốc nạn, thanh danh của hắn có thể bị mất hết, hơn nữa còn sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của hắn —— nàng suy nghĩ một chút, ai nguyện ý đem gánh nặng giao cho một người gặp chuyện không dám gánh vác chứ?”

Nghe hắn nói gần nói xa đều lộ ra mùi vị thuyết phục, Thập Nhất Nương hít vào một hơi thật sâu, đem cảm giác từ trong đầu đuổi đi, lãnh tĩnh nói: “Hôm nay thành Tuyên Đồng bị phá, Đại Đồng nguy ở sớm tối, Quý Châu cách nơi này ngàn dặm xa xôi, hoàng thượng dù nghe theo đề nghị của Hầu gia, lúc này điều Cung Đông Ninh vào kinh thành hoặc là điều binh lực lên phía Bắc Quý Châu đều không có khả năng. Huống chi Âu Dương Minh là quan phụ tá mà tiên Đế để lại cho hoàng thượng, rất được hoàng thượng ỷ lại, hoàng thượng không thể nào dưới tình huống như vậy đồng ý đề cử của Hầu gia, Hầu gia rốt cuộc đang lo lắng cái gì?” Lời còn chưa dứt, nàng phúc chí tâm linh* ( vận may đến thì người ta linh hoạt không ngoan hơn), thất thanh nói, “Ngày đó hoàng thượng tuyên Hầu gia tiến cung, từng hướng Hầu gia hỏi kế sách, chẳng lẽ khi đó liền từng để cho Hầu gia đề cử tướng soái Bình Tây hay sao?”

Từ Lệnh Nghi không có lên tiếng, chấp nhận.

Thì ra là như vậy!

Lúc ấy chắc hắn đã muốn đề cử Cung Đông Ninh, nhưng bởi vì cố kỵ Cẩn ca nhi nên giữ vững trầm mặc. Đợi đến phủ Tuyên Đồng bị phá thành, Phạm Duy Cương tung tích không rõ, Thát tử tiến quân đến Đại Đồng, hai nơi trăm dân lưu lạc khắp nơi. . . . . . Hắn cho là mình cũng có trách nhiệm, vì vậy ăn không ngon, ngủ không yên, ngày đêm khó ngủ!

Hốc mắt Thập Nhất Nương đột nhiên ướt át .

Mỗi người đều có điểm mấu chốt của mình.

Tựa như nàng, biết rất rõ ràng đồng ý ý tốt của Ung Vương gia cùng công chúa Giang Đô, Cẩn ca nhi có thể có vì vậy mà một bước lên mây, nhưng nghĩ đến nhi tử hy sinh tiền đồ của người khác để tiến tới tương lai, nàng không có cách nào làm như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp nhận hay thậm chí là hưởng thụ.

Từ Lệnh Nghi cũng là như thế a!

Dùng Cung Đông Ninh, có thể có nhanh chóng kết thúc cuộc chiến tranh này, cũng có thể so sánh với bây giờ bết bát hơn. Nhưng rốt cuộc do chưa có kinh nghiệm làm chủ những chuyện, hắn không khỏi chỉ suy nghĩ theo hướng tốt, hơn nữa càng nghĩ càng hối hận. . . . . .

“Từ Lệnh Nghi!” Thập Nhất Nương không khỏi nhẹ nhàng gọi tên của hắn, đứng ở trước mặt của hắn, nhìn vào mắt của hắn, “Hoàng thượng, có phải không đồng ý dùng Cung Đông Ninh hay không? Chiến sự căng thẳng như vậy, có thể để cho Cung Đông Ninh một mình vào kinh hay không?”

“Hoàng thượng không đồng ý.” Từ Lệnh Nghi kéo nàng, đem nàng ôm vào trong ngực, “Nhưng ta có một dự cảm xấu, nếu Thát tử tập kết binh lực mười mấy Bộ Lạc, còn dám ồ ạt xâm chiếm, làm sao cũng không thể chỉ có một ít người thế này. Vậy những người còn lại ở chỗ nào? Có thể có một thủ lĩnh Bộ Lạc khác lĩnh một đội nhân mã xâm lấn từ Cam Châu bên kia hay không? Nếu như là vậy, một khi Cam Châu mất, Đại Đồng trước mặt và sau lưng đều thụ địch, thắng, thì tình hình nguy hiểm giảm bớt, bại, thì Yên kinh sẽ gặp nguy. Binh bộ chỉ có thể điều binh lực vây quét từ  Tứ Xuyên, Quý Châu. . . . . .”

Sắc mặt Thập Nhất Nương trắng dần: “Nói cách khác, theo như Hầu gia dự đoán, tám phần mười thì chín phần sẽ biến thành như vậy!”

Cẩn ca nhi sẽ phải ra chiến trường rồi!

Từ Lệnh Nghi không trả lời thẳng, mà chỉ nói: “ Tổng binh Tứ Xuyên Đinh Trị người này bảo thủ, dùng người không khách quan. Nếu như để cho hắn nhậm chức hữu quân phủ Đô Đốc, chỉ sợ hắn sẽ để cho binh lính Đô Ti Quý Châu tấn công phía trước, nhưng hết lần này tới lần khác Cung Đông Ninh người này lại thương lính như con mình, chắc chắn sẽ đối chọi gay gắt cùng hắn. Trận chiến còn chưa có đánh, bọn họ cũng đã loạn trước rồi. . . . . .” Vừa nói, hắn lại khẽ thở dài, “ Lộ Thượng Thư người này mặc dù giỏi về a dua nịnh hót, nhưng làm việc cũng có mấy phân quyết đoán. Nếu như xuất hiện loại cục diện này, cộng thêm có ta tiến cử, hắn nhất định sẽ cố gắng để cho Cung Đông Ninh đảm nhiệm tả quân phủ đô đốc thậm chí dẫn tả quân. . . . . .”

Ánh mắt hắn thẳng tắp nhìn về phía trước, ánh mắt thật giống như xuyên thấu muôn sông nghìn núi đến gò núi khe rãnh Tây Bắc, Thập Nhất Nương nhất thời nghẹn lời.

Nếu như Cung Đông Ninh thắng còn dễ nói, nếu như thua, làm người tiến cử, Từ Lệnh Nghi phải chịu trách nhiệm liên đới rồi. Dưới tình huống như vậy, Lộ Thượng Thư nhất định sẽ cố gắng thúc đẩy chuyện này  —— nếu như hắn tiến cử Đinh Trị, chiến bại, hắn sẽ phải chịu trách nhiệm liên đới, nếu như Cung Đông Ninh đảm nhiệm Đô Đốc hữu quân phủ đô đốc, hắn vừa có thể miễn đi trách nhiệm tiến cử, lại có thể bán mặt mũi cho Từ Lệnh Nghi, cớ sao mà không làm!

“Vậy, làm sao bây giờ?” Thập Nhất Nương giống như xin giúp đỡ mà nhìn qua Từ Lệnh Nghi.

“Hy vọng là ta nghĩ linh tinh.” Từ Lệnh Nghi cười khổ, giọng nói có chút mờ mịt “Có lẽ Thát tử không có nhiều người như vậy.”

Lời này đoán chừng chính hắn cũng không tin tưởng, bằng không, hắn cũng sẽ không dùng giọng điệu này nói chuyện.

Trong phòng lại một lần nữa lâm vào trầm mặc.

Có gã sai vặt cách rèm bẩm: “Hầu gia, Triệu quản sự cầu kiến!”

Từ Lệnh Nghi dùng sức ôm ôm Thập Nhất Nương, cười an ủi nàng: “Chúng ta cũng đừng ở chỗ này mò mẫm suy nghĩ. Có lẽ Âu Dương Minh kia cũng giống như ta, là anh tài hiếm có đấy? Nhớ năm đó, mấy Đô Đốc của ngũ quân phủ đô đốc cũng nhìn ta như vậy, cũng giống như ta bây giờ xem xét Âu Dương Minh!”

Thập Nhất Nương cười không nổi, nhưng vẫn tận lực ôn nhu nói: “Đã trễ thế này, sợ rằng Triệu quản sự có việc gấp. Hầu gia mau đi đi!”

Mặc Ngôn cũng không phải loại người hô gió chính là mưa, nhìn không thấy hướng phát triển, nàng là sẽ không bỏ qua .

Từ Lệnh Nghi lần đầu tiên căm ghét loại lí trí này của nàng.

Nhưng lúc này, hắn cũng chỉ có thể nhẹ nhàng mà nói “Ta đi một chút sẽ trở lại” , xoay người ra khỏi nội thất.

Thập Nhất Nương cảm giác mình giống như là ngồi trên lửa.

Trong tay Âu Dương Minh có thể có bốn mươi vạn đại quân, một so với bốn, coi như là đánh hải chiến cũng có thể đem Thát tử đánh bại. . . . . . Nếu như Âu Dương Minh có thể đại thắng, cho dù Thát tử có một đội nhân mã bí mật hướng tới Cam Châu cũng vô ích. . . . . . Đến lúc đó Âu Dương Minh chỉ cần điều binh xuôi nam là được. . . . . . Cung Đông Ninh đã không dùng được rồi, Cẩn ca nhi cũng có thể tiếp tục ở Thủy Dương trồng trọt, ở Di Bình khai thác mỏ rồi!

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trong đầu lại không ngừng xẹt qua phân tích của Từ Lệnh Nghi, làm cho nàng không thể ngồi yên.

Nàng biết, đây là bởi vì nàng quá tín nhiệm năng lực của Từ Lệnh Nghi, nguyên nhân là đối với lời của hắn chỉ tin tưởng mà không nghi ngờ, hết lần này tới lần khác lại không có cách nào quên được.

Sự thật là tiêu chuẩn kiểm nghiệm duy nhất. Hiện tại chỉ có đợi chờ tin chiến báo bên Đại Đồng.

Nghĩ tới những thứ này, Thập Nhất Nương nơi nào còn có tâm tư đi quản Từ Lệnh Nghi vì sao đến sau nửa đêm mới trở lại, càng không có tâm tư quản Từ Lệnh Nghi có thể bị đánh thức hay không, trằn trọc trở mình, đến hừng sáng mới chợp mắt.

Từ Tự Truân cùng Khương thị đến vấn an bọn họ. Từ Tự Truân xin chỉ thị từ Từ Lệnh Nghi: “Hôm nay gạo ở trong thành đã tăng tới tám lượng bạc một thạch* ( đơn vị dung tích khoảng 100 lít) rồi, xem ra, đoán chừng còn muốn tăng lên. Nhà chúng ta ở trong thành không phải là có hai cửa hàng gạo sao? Con muốn đóng cửa. Như vậy, gạo ở trong nhà cũng đầy đủ thêm chút ít, nếu như thân thích bằng hữu trong nhà khó khăn, chúng ta cũng có thể giúp đỡ, giúp đở mọi người trước tiên trải qua cửa ải khó khăn này!”

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion5 Comments

  1. Ôi trợ, chiến tranh rồi loạn 1 đoàn a, thực ra Cẩn ca nhi tham gia chiên tranh cũng tốt, tuy có nguy hiểm nhưng lại có thể rèn luyện bản thân. Chỉ là thập nhất nương đứng ơn góc độ 1 ng mẹ nên chỉ mong muốn cẩn ca nhi dc bình an trôi qua cả đời thôi
    tks tỷ ạk

  2. Chiến tranh tới chân kinh thành rồi ah, vậy mà đám người trên triều đình vẫn vì lợi ích bản thân mà âm mưu này nọ, Từ Lệnh Nghi cũng đã cố gắng để vừa bảo toàn hầu phủ, vừa bảo toàn Cẩn ca nhi, cơ mà ko có cách vẹn đôi đường. Lần này có lẽ Cẩn ca nhi phải ra trận rồi, rồi sẽ có trận thắng vẻ vang thôi. Nhưng là 1 người mẹ, Thập Nhất Nương sẽ phải chịu đựng nhiều nỗi lo sợ hơn, ai chẳng muốn con mình bình an yên ổn chứ, đáng tiếc đó ko phải là chí hướng của Cẩn ca nhi. Đợt này cu cậu nghe được ra trận có khi lại nhảy cẫng vì hưng phấn ấy chứ.
    Thanks

  3. ui thương qá thương qá!!!!!! sau bao nhiêu lâu chờ đợi cuối cùng cũng ra tiếp! mình đọc đi đọc lại bộ này chắc được chục lần r í ;69 ;69 ;69
    thank các editor nhìu nhé! ;61 ;43

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close