Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 487+488

12

Chương 487: Hồ Trong Núi Lửa

Edit: Thu Hằng

Beta: Tiểu Tuyền

Thấy hắn kiên trì, Ninh Tiểu Nhàn cũng đồng ý, lập tức sai người đưa hắn tới đỉnh núi.

Mấy yêu quái ngự hỏa, bao đồm cả Đồ Tẫn đều hóa ra bản thể, há miệng phun lửa thành một cột lửa. Cột lửa cô đọng hoa mỹ, cho dù cuồng phong điên cuồng trên đỉnh núi cũng không ảnh hưởng tới ngọn lửa. Hỏa sư yêu hét lên một tiếng, thúc giục mọi người sử dụng thần thông, hỏa trụ trước mắt liền giống như rắn từ từ dây dưa dung hợp lại, tạo nên hình dạng, trong khoảnh khắc trở thành hỏa long khổng lồ.

Thân thể của nó lớn như ba cái thùng rượu, đầu rồng dữ tợn, râu nhanh và thân thể đều là màu hồng đỏ thẫm, ngay cả lân phiến cũng có thể nhìn rõ mồn một. Đây chính là bản lĩnh thiên phú khống hỏa, khiến ngọn lửa tạo thành hình dạng.

Một đầu hỏa long này, dĩ nhiên không phải chỉ để tăng thêm khí thế. Sau khi hình thành, nó bay lượn hai vòng trên đầu mọi người, một nguồn nhiệt lực mênh mông cơ hồ đem râu tóc của mọi người đều nướng cháy, lúc này mới hài lòng gầm thét một tiếng, một đầu đâm vào trong băng cứng vươn ma trảo đánh tới. Băng cứng gặp phải hỏa long không nói đạo lý xông tới như vậy, nhất thời tạo ra tiếng vang lớn, toát ra mấy luồn khói trắng, khối băng dưới nhiệt độ đó trực tiếp hóa khí.

Chỉ chốc lát sau, Hỏa Long đã tạo nên một hố sâu ở trên mặt băng. Có người nhìn vào còn có thể thấy Hỏa Long đang đi xuống theo chiều thẳng đứng, cố gắng đục xuống. Nơi nó đi qua tạo nên đường đi rộng gần một trượng.

Cứ như vậy qua mười mấy hơi thở, băng đột nhiên vỡ ra, sau đó không gian yên tĩnh trở lại. Yêu quái đang thao túng hỏa long mở mắt ra, sắc mặt trắng bệch, nhưng tinh thần lại rất tốt “Ninh đại nhân, tầng băng đã được đả thông”. Một loạt tia lửa bắn ra, chính là từ Hỏa Long tiêu tán sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

“Trở lại trong xe nghỉ ngơi đi” Ninh Tiểu Nhàn biết thi triển khống thuật đối với tình trạng của hắn hiện tại đã là cố hết sứt, trấn an hắn hai câu liền quay đầu nói với những người khác “Đi theo ta”. Thân hình Thất Tử chợt lóe, đã vượt lên trước nàng đi vào lối được mở ra trong băng cứng.

Vừa vào lối đi, nàng biết mình đoán không sai. Bởi vì núi lửa hoạt động lại, nhiệt độ tràn ra ảnh hưởng, tầng băng trên đỉnh núi còn dày không tới hai mươi trượng. Người tu tiên đều có thể dễ dàng đi xuyên vào. Nếu không với tầng băng dầy mấy trăm trượng, cho dù là ẩn vệ cũng khó có thể đi vào.

Tê tê yêu nói không sai. Bên trong đúng là một khoảng trống khổng lồ, phía dưới là hồ nước sâu thẳm, phía trên là một tầng băng mỏng trong suốt, nơi này nhìn thế nào cũng giống một chiết động rộng rãi, hơn nữa độ lớn khoảng như sáu hoặc bảy sân bóng lớn. Khu vực này không khí rất nóng, phải ít nhất hơn năm mươi độ, nếu là người thường tiến vào sợ rằng chỉ chịu được khoảng nửa khắc đồng hồ thì mồ hôi đầm đìa. Bởi vì Tê Tê yêu đã nhắc nhở nên tất cả ẩn vệ đều bế khí, đề phòng hít vào khí độc hại thân thể, làm trễ nải chính sự.

Mượn ánh sáng từ dưới đáy băng, nàng có thể nhìn ra nước hồ trong suốt, mỹ lệ, bởi vì phía trên bị băng cứng che miệng núi lửa, hồ nước bị ngăn cách với bên ngoài mấy chục năm, hoàn toàn không có gió, mặt hồ tĩnh lặng, chỉ có tầng băng bị hòa tan lúc vừa rồi rơi xuống mặt hồ tạo nên chút rung động. Thỉnh thoảng có bọt khí từ dưới nước nổi lên, giống như có một chú cá bướng bỉnh liên tục thổi bọt nước. Bất quá Ninh Tiểu Nhàn biết, nơi này căn bản không có sinh vật nào tồn tại.

Đây là kỳ cảnh nhân gian khó gặp, người phàm căn bản không cách nào nhìn thấy được. Bởi vì ẩn chứa dưới vẻ đẹp đó là nguy cơ độc hại, bất kỳ người phàm nào sau khi tiến vào nơi này, không quá hai mươi hơi thở sẽ hít thở không thông hoặc trúng độc mà chết. Có điều mọi người ở chỗ này cũng không có tâm tư hay thời gian để thưởng thức. Bởi vì … hồ nước này tồn tại nhắc nhở họ ba vấn đề:

Một, mặt hồ quá rộng, phạm vi tìm kiếm sẽ rất nhiều, hồ nước trong suốt không chút tạp chất nhưng lại nhìn không thấy đáy, nói rõ hồ nước rất sâu.

Hai, việc hoàn thành nhiệm vụ trên mặt đất đã khó khăn … như vậy để thực hiện dưới nước chính là thử thách lớn. Bởi vì nàng không biết trước được sự việc. Địa điểm tới là núi tuyết lớn, không nghĩ tới chuyện sẽ gặp phải hồ lớn thế này, cho nên ẩn vệ từ Ẩn Lưu cơ hồ không có yêu quái khống thủy. Nếu mang theo mấy Loan Ngạc yêu tới thì tốt, đáng tiếc đám yêu quái này trời sinh không chịu được rét. Trên lực tế, yêu quái trong Ẩn Lưu hầu hết đều là yêu quái hệ thổ hoặc cầm yêu, yêu quái hệ thủy vô cùng ít.

Ba là núi lửa sắp phun trào rồi, mặc dù không biết thời gian cụ thể, nhưng một khắc phun trào kia, bọn họ vẫn còn ở trong núi lửa… kết quả duy nhất chính là cùng nhau bốc hơi, trở về hư vô. Tại chỗ không có một người nào hay yêu quái nào, bao gồm cả Ninh Tiểu Nhàn có thể dùng thân thể đối kháng với thiên tai bậc này.

Chỉ có thể dùng biện pháp nguyên bản nhất. Nàng phân phó chừng hai mươi người trước mặt tản ra tìm kiếm, ẩn vệ dùng thần thông bế khí, lục tục lặn xuống, liên tưởng tới bọt khí liên tục nổi lên kia thì tình hình trong hồ không khác nồi nấu sủi cảo là mấy. Chẳng qua hiện tại nàng cười không nổi bởi vì nàng cũng cần cấp tốc chìm vào trong cái hồ sủi cảo này. Càng xuống sâu lực cản càng lớn, hơn nữa ánh sáng cũng yếu đi, chờ tới khi xuống đáy hồ thì không nhìn được năm đầu ngón tay của mình nữa rồi.

Theo tính toán của nàng, hồ trong núi lửa này phải sâu ít nhất hai trăm trượng, thân thể người phàm không thể chịu đựng ở mức độ này được.

Trên đường nàng đi về phía Tây, đã trải qua không ít hồ nước – lần đầu tiên chính là theo đường thủy từ Nham Thành bơi ra ngoài, một lần gặp Thương Long – cho nên đối với việc khám phá đáy hồ cũng có chút kinh nghiệm, đang muốn lấy Oánh Quang Thảo bên hông ra, trong Thần Ma Ngục đột nhiên truyền đến âm thanh của Công Thâu Chiêu “Đáy hồ tối như vậy, các ngươi làm sao tìm kiếm được?”

Nàng ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới người này là đường chủ Thiên Kim Đường, là đại khí sư nổi danh, sẽ không nói lời vô ích, lập tức vui vẻ nói “Có bảo bối gì tốt, mau mang ra đi”

Kết quả đồ Công Thâu Chiêu lấy ra quả là khác biệt, rất phù hợp đối phó với hoàn cảnh hiện tại. Nhưng nghiêm khắc mà nói đây cũng không phải xảo khí, bởi vì … hình hạng nó như cá sấu, nhưng trong miệng lại không có răng, dài chừng hai thước, bản lĩnh duy nhất là căn cứ theo tâm ý của chủ nhân để di chuyển, hơn nữa quanh thân phát ra ánh sáng chói lọi. Người bình thường cũng biết, ánh đèn dưới nước có sự trở ngại nhất định, phạm vi chiếu sáng sẽ không tốt như trong không khí. Nhưng mà ánh sáng của đồ chơi này rất tốt, lại là ánh sáng trắng xuyên suốt, cho nên dù sâu thẳm dưới đáy hồ vẫn có thể khiến cho chung quanh chừng 20 mét nhìn thấy rõ ràng mọi vật.

Theo nàng thấy thì cái này chính là đèn pin cầm tay điện quang công suốt lớn có kèm theo chức năng tự di chuyển.

“Một cái có thể đủ sao?” nàng xì mũi coi thường, kết quả Công Thâu Chiêu bất động thanh sắc lấy từ trong nhẫn trữ vật ra hơn ba mươi bộ, hại nàng thiếu chút nữa nhào tới hôn hắn hai cái. Hiện tại nơi nào còn so đo thân phận của hắn nữa, hóa thân của Âm Cửu U thì sao, người ta tên gọi là Công Thâu Chiêu đó. Theo lời hắn nói thứ này vốn dùng để khai thác khoáng thạch, mọi người đều biết, dưới đất cũng rất tối, có đồ chơi này thì khác gì tùy thân đeo đèn pin chiếu sáng, dĩ nhiên suy nghĩ một chút thì nếu khoáng thạch ở trong nước, cái này vừa lúc dùng được ở mọi trường hợp, không nghĩ tới hôm nay lại có công dụng dưới đáy hồ trong núi lửa.

Thứ hữu dụng thứ hai lại là một con Phệ Kim thú. Loại dị thú này cùng loài chuột không khác nhau nhiều, sức lực so với chuột lớn hơn không biết bao nhiêu, hàm răng lại trắng, lực gặm nhấm so với loài người còn yếu hơn, rất khó làm cho người ta tin được nó có thể gặm kim loại. Nhưng mà, Phệ Kim thú cũng không dùng tới răng, nó dùng nước bọt có chứa axit để hòa tan kim khí, sau đó từng chút từng chút một ăn mòn, rất nhiều kim khí cường độ cao như vàng bạc đều chịu thua trong miệng nó. Một giọt nước bọt của Phệ Kim Thú còn có thể hòa tan năm cân sắt, rất nhiều luyện khí sư ở thời điểm luyện khí sẽ dùng đến nước bọt của Phệ Kim Thú. Chẳng qua hơn phân nửa trong số chúng sống ở phía Bắc Nam Chiêm bộ châu nơi tập chung nhiều quặng mỏ, chuyên gặm các loại kim khí mà sống, kim khí có độ tinh khiết càng cao chúng càng thích.

Công Thâu Chiêu đưa yêu thú này ra còn bởi vì Phệ Kim thú trời sinh am hiểu tìm kiếm các loại kim khí trân quý. Muốn cường kiện lại Nam Minh Ly hỏa kiếm thì cần rất nhiều loại kim khí, theo suy nghĩ của nàng, rất nhiều loại đặc biệt chạy không thoát khỏi linh giác của nó.

Nhưng vật nhỏ này lại không lặn xuống nước, dù sao các mỏ quặng phương bắc cùng không có nhiều hố nước như thế này. Nhưng đối với Ninh Tiểu Nhàn, đó không phải là vấn đề, nàng còn có Cự Bạng yêu (Con trai) đào lên từ Tị Thủy Châu, cầm ở trong tay tự nhiên sẽ tạo nên một kết giới không thấm nước, nàng chỉ cần ôm Phệ Kim Thú, để nó chỉ dẫn phương hướng là được. Đáng nói chính là thân thể Phệ Kim thú thoạt nhìn tuy không đẹp lắm nhưng lại có khả năng kháng độc rất mạnh, du sao các khu vực khai thác mỏ ở phương bắc đều ở trong núi, chung quanh đều có núi lửa, nếu không có mấy phần bản lãnh này thì không thể sinh sống tới hiện tại.

Lại nói, trong đám ẩn vệ lần này cũng có mấy tên chuyên tầm bảo, tên tuổi của chúng cũng không phải chỉ nói không, cho nên nếu như Nam Minh Ly hỏa kiếm đúng là ở trong thủy vực này … nàng rất có lòng tin có thể tìm được.

Thời gian từng chút qua đi, sự thật chứng minh, việc tìm đồ rất tẻ nhạt, mà việc tìm dưới đáy hồ nước này căn bản không phải việc cho người thường. Đáy hồ này vốn chính là miệng núi lửa sau khi bị làm lạnh nhanh tạo thành, nên không bằng phẳng, thậm chí còn đọng lại hình dáng của dung nham. Có nhiều chỗ tầng tầng lớp lớp giống như ruộng bậc thang, quanh co vòng vèo như mê cung, làm nàng tốn không ít thời gian.

Phệ Kim thú mặc dù thiên phú cường đại, nhưng dung lượng não rất nhỏ, nói cách khác là trí thông minh thấp, đầu óc đần, thường xuyên chỉ hướng bậy bạ. Vừa bắt đầu nàng còn hưng phấn vì tìm được thần kiếm rồi, nào biết trong núi lửa giàu khoáng thạch như vậy, có rất nhiều nguyên tố kim khí, con chuột ngu ngốc này mang theo nàng một đường chạy như điên, cuối cùng tìm được một đống phế đồng sắt vụn. Có đôi khi tốt hơn một chút thì có thể tìm được huyền thiết khối có độ tinh khiết cao do núi lửa phun trào ra, thứ đồ này nếu lấy ra ngoài bán cũng có thể gom được vài nghìn linh thạch, nhưng nàng chỉ muốn tìm kiếm Nam Minh Ly hỏa kiếm thôi!.

Công Thâu Chiêu đối với chuyện này cũng không có biện pháp tốt hơn. Thứ này từ nhỏ trí não chỉ có vậy, hắn có biện pháp gì chứ? Nhưng bị hành hạ hơn một canh giờ, Ninh Tiểu Nhàn cũng nghĩ ra một biện pháp, để cho Đồ Tẫn phân hồn phách, bám vào trên người đồ đần này, lợi dụng thiên phú của nó giúp nàng tìm kiếm. Tuy Đồ Tẫn cũng có việc khác của mình nhưng phân ra hai, ba hay bốn phân niệm đối với hồn tu chẳng phải là việc hết sức dễ dàng sao?

Chương 488: Thủ Đoạn Của Đậu Nhị

Một canh giờ sau, Thanh Loan cùng hơn hai mươi tên ẩn vệ chạy tới, góp sức vào đội ngũ tìm kiếm đáy hồ. Trừ bốn người đã phái đi bộ lạc Bồ Thị, đội ngũ của nàng rốt cục lại đông đủ.

#####

Núi Ô Xích Nhĩ và bộ lạc Bồ Thị rất gần nhau, cho nên tin tức ẩn vệ đưa ra, chỉ khoảng mười mấy hơi thở sau đã đến tay Đậu Nhị.

Nghe xong trên mặt hắn cũng hiện lên vẻ ngưng trọng, sau đó tìm tới Bồ tộc trưởng, gọn gàng dứt khoát nỏi “Đem hết khả năng của ngươi huy động người toàn tộc, chúng ta cần rời đi. Đại nhân nhà ta truyền tới tin tức, cơn giận của sơn thần núi Ô Xích Nhĩ khó tiêu tan, chuẩn bị đem nơi này phá hủy toàn bộ”

Hắn rất am hiểu lòng người, biết Bồ thị đã ở đây mấy trăm năm, đối với địa bàn tổ tiên lưu lại có sự quyến luyến vô hạn, cho nên cũng không nói cái gì mà núi lửa sắp bộc phát, mà nhân danh sơn thần, nói tới việc sơn thần giáng tội để cho cả bộ tộc Bồ Thị trốn đi.

Quả nhiên tẩu thuốc trên tay Bồ tộc trưởng keng một tiếng rơi trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch nghiêm nghị nói “Cái gì, tiên gia đại nhân, ngài lập lại một lần nữa?”

“Ta nói, nơi này ngắn thì mấy canh giờ, dài thì hơn mười ngày sẽ bị sơn thần san phẳng” Đậu Nhị nói đơn giản “Ngươi hỏi ta thêm mấy câu thì sẽ làm mất thêm thời gian chạy trốn quý báu của mình. Hiện tại đem toàn bộ  mọi người tập trung lại, ta muốn nói một lần rõ ràng với tất cả”

Hắn từ trong mắt tộc trưởng nhìn ra người này đang nửa tin nửa ngờ, nhưng không dám kháng lại lời nói của tu sĩ, cho nên vội vàng chạy tới cái trống đầu thôn hung hăng gõ ba cái. Cái trống này là dùng da bò tây tạng thượng hạng làm nên, âm thanh đánh ra tuy âm lượng thấp nhưng lại truyền xa, số lượng tiếng trống bao nhiêu đều có hàm nghĩ, ba tiếng vang trầm muộn như vậy có nghĩ tánh mạng mọi người trong thôn đang gặp nguy cơ, cần mọi người tập hợp ngay lập tức.

Phương pháp này tuy thô sơ nhưng rất hữu hiệu. Đại khái chỉ hai khắc sau, trên bãi đất trống trước thôn đã chật ních người, người người kiễng chân nhìn quanh. Lần trước khi thôn trưởng gõ ba tiếng trống chính là khi có cường đạo vào thôn cướp bóc, cuối cùng bị mọi người đồng tâm hiệp lực đánh lui. Lần này, là vì chuyện kinh thiên động địa gì đây? Buổi sáng khi đám người Ninh Tiểu nhàn tới, ẩn vệ đã lệnh tộc trưởng đánh trống tụ tập mọi người một lần rồi, cho nên lần tập hợp này, người tới có chút chậm chạp.

Cũng theo “Nhất Cỗ Tác Khí –  Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn” mà suy luận, lòng người chính là như vậy.

Thời gian cấp bách, Đậu Nhị cũng không chờ tộc trưởng nói lời vô ích. Chính mình đứng ra vận dụng thần thông, âm thanh truyền tới trong tai mỗi người “Đại nhân nhà ta đã nói qua với sơn thần núi Ô Xích Nhĩ. Sơn thần đối với sự ngạo mạn vô lễ của bộ tộc Bồ Thị mấy trăm năm qua vô cùng bất mãn. Đã nói cùng Ninh đại nhân, nếu bộ tộc Bồ thị không rời khỏi nơi này, sẽ dùng ngọn lửa nấu chảy dung nham hủy diệt tất cả”

Lời nói này giống như sấm sét, đánh “Oanh” vào dân chúng dưới đài.

Đậu Nhị không để ý tới lời bàn luận xôn xao của họ, tiếp tục nói “Đại nhân nhà ta đã truyền lời tới, muốn bộ tộc Bồ thị lập tức di chuyển theo hướng tây, rời xa phạm vi núi Ô Xích Nhĩ. Từ thời điểm hiện tại, các ngươi có một canh giờ để thu dọn đồ đạc”. Hắn ngẩng đầu nhìn sắc tới “Giữa trưa, ta sẽ sai người hộ tống mọi người ra ngoài. Hiện tại, người nào có nghi vấn lập tức nói ra, thời gian hỏi đáp này cũng bao gồm trong một canh giờ chuẩn bị đó”

Vừa dứt lời. Trong đám đông có người nói “Thần tiên lão gia, Sơn thần đại nhân nếu có bất mãn với bộ tộc Bồ thị, vì sao nhiều năm như vậy không báo mộng cho chúng ta? Bọn ta là phàm phu tục tử, nếu biết chọc tới sơn thần đại nhân, nào dám không thay đổi?” hắn nói có mấy phần đạo lý, dưới đài mọi người rối rít đồng tình.

Nhưng Đậu Nhị là loại người nào, vấn đề này ngay từ lúc đầu hắn đã nghĩ tới, hiện tại chỉ cười lạnh nói “Tâm tư thần tiên, các ngươi có thể suy đoán sao? Đối với người mà nói, mấy ngàn người các ngươi bất quá chỉ là ăn nhờ ở đậu núi Ô Xích Nhĩ, chẳng ảnh hưởng gì nhiều, chỉ cần lật tay cũng có thể loại bỏ các ngươi, còn muốn phí sức báo mộng  làm chi? Ta lại hỏi ngươi. Đầu giường cạnh lò sưởi nhà ngươi có một tổ kiến, ngươi sẽ động thủ đem một bình nước nóng tưới chết bọn chúng, hay tìm chúng hảo hảo tâm sự trước?”

Lời này của hắn cũng quá ngược đời rồi. Con kiến có thể nghe hiểu được tiếng người sao, những thôn dân này dù có muốn nói chuyện phiếm với kiến thì sợ rằng cũng cần học thêm một ngoại ngữ nữa. Nhưng dưới đài những người này trong thời gian ngắn làm sao nghĩ tới điều này, chỉ cảm thấy nghe rất có đạo lý, nhưng chính là cảm thấy có chỗ nào đó rất không thích hợp.

Lại có một thôn dân ngạnh cổ nói “Vậy sơn thần lão gia vì sao sớm không tức giận, muộn không phát tác, vừa vặn lúc này muốn tiêu diệt mảnh đất này?”

Đây cũng chính là lời ngầm chỉ trích đám người Ninh Tiểu Nhàn mượn chuyện sơn thần tức giận, muốn đem họ đuổi khỏi mảnh đất của mình.

Nghe lời những hương dân này nói nữ chủ nhân không tốt, mặt Đậu Nhị nhất thời nhuốm sương. Tu vi của hắn tuy thấp, nhưng thu thập một phàm dân cũng chẳng là gì, đầu ngón tay vừa động, người này “A” một tiếng hét lên thảm thiết, sau cổ máu chảy như rót nước, chính là Đậu Nhị sử dụng một chút thần thông dạy dỗ hắn.

Người này ở bộ tộc Bồ thị sống hơn nửa đời người, chưa từng thấy qua thủ đoạn của tu sĩ, lần này bị làm cho sợ đến ôm chặt miệng, không dám lên tiếng, ngược lại một hán tử nhỏ gầy bên cạnh hắn khí thế nói “Thần tiên lão gia không phải cho chúng ta đặt câu hỏi ư, làm sao lại ra tay đánh người?”

Lời này có mấy phần khích bác. Đậu Nhị cười cười nói “Các ngươi có thể hỏi ta, nhưng không thể vũ nhục đại nhân nhà ta. Người chính là thân thể vạn kim, ở trên vạn người, chỉ bằng các ngươi cũng có thể nói tới đại nhân? Ta sẽ trả lời các ngươi vấn đề này ngay”

“Đại nhân nhà ta tới đây làm việc, vừa đúng lúc Bồ thị các ngươi gặp tai họa. Nàng có lòng tốt cứu người, các ngươi ngược lại nghi thần nghi qủy, cho là chúng ta mò được cái gì tốt từ chỗ ở của các ngươi sao?” Ánh mắt hắn vừa chuyển, đã thấy trên mặt không ít người viết chữ – Đúng là thế – không nhịn được cười lạnh nói “Quả nhiên là ếch ngồi đáy giếng, thu nhập của Bồ thị hàng năm bất quá chỉ đủ ăn no, có thể lọt vào mắt tiên gia sao? Cho dù chút lợi nhỏ của các ngươi hấp dẫn được chủ nhân nhà ta, cần chúng ta phí sức lực lớn hộ tống các ngươi rời đi sao? Trực tiếp một đao giết người, ah, ta thế nào lại quên mất, mấy ngàn người nơi này cũng không cần tới hộ vệ cầm đao đi giết, chỉ cần hạ xuống hai cái thần thông là có thể khiến các ngươi biến thành tro bụi”

Hắn cứ như vậy vừa khuyên vừa uy hiếp, quả nhiên làm cho nhiều người tại đây biến sắc, nhớ tới người trên đài chung quy cũng là thần tiên sống, mình không chọc nổi, có nhiều loại thủ đoạn rời núi lấp biển. Đậu Nhị không ngừng lại, nói “Sơn thần đại nhân tức giận, chính các ngươi còn không biết chút gì sao? Trước là mấy nhóm người đã từng vào núi kia, có mấy người có thể sống trở ra, lại nói tới hai cái suối nước trong cửa vào tộc này, vốn bốn mùa nhiệt độ ổn định, vì sao đột nhiên biến thành suối nước nóng, còn nung chết hai người? Đó chính là cảnh cáo của sơn thần đại nhân. Hai sự kiện rõ ràng như vậy, các ngươi lại hoàn toàn không có suy nghĩ tới?”

Lời hắn nói chính là cây gai trong lòng Bồ thị, dò xét tướng mạo những người dưới đài, đều thấy được sự khủng hoảng đang tăng lên trong lòng. Bọn họ sống trong núi tuyết, chưa từng thấy điềm báo núi lửa bộc phát, nên không biết trước lúc núi lửa phun trào thường có hiện tượng khí hậu thay thổi, nước ngầm sôi lên.

“Lại nói tới dấu hiệu thứ ba. Bồ thị thường hay khai phá trong núi, chẳng lẽ không phát hiện vài chục năm gần đây muông thú trong rừng quanh Ô Xích Nhĩ dần ít đi, không còn thường xuyên bội thu như trước kia?” Nữ chủ nhân nói, nguyên nhân là do rừng rậm dưới chân núi không còn thích hợp cho dã thú sinh tồn, những loại còn sống sót thông minh bực nào, đã sớm chạy cả. Nhưng Đậu Nhị nghĩ, đạo lý này không cần thiết cùng thôn lý thiếu hiểu biết nói, giải thích người ta nghe cũng không hiểu, còn làm trễ nải thời gian. “Nếu ta đoán không sai, không riêng gì phụ cận núi Ô Xích Nhĩ, mà trong rừng phụ cận chỉ sợ cũng càng ngày càng ít?” Núi lửa sắp bộc phát, giác quan thứ sáu của dã thú so với con người nhạy bén hơn rất nhiều, giờ phút này có lẽ đã bỏ chạy rất xa.

Không ai phản bác lời hắn, trong sân một mảnh trầm mặc. Hai khóe miệng Đậu Nhị cười lạnh, lại nói “Còn muốn nghe một chút biểu hiện tức giận của sơn thần đại nhân sao? Tốt, ta nếu không đem điều này nói ta, sợ rằng trong lòng các ngươi cuối cùng vẫn không tin phục”

Hắn dừng một chút, mới gằn từng chữ nói “Từ năm mươi năm trước, khả năng sinh nở của bộ tộc Bồ thị liền giảm mạnh đi”

Bồ tộc trưởng hoảng sợ ngẩng đầu, Đậu Nhị cũng không thèm nhìn hắn, nói tiếp “Sáng nay khi toàn tộc các ngươi tụ tập tại chỗ này, hài đồng từ mười lăm tuổi trở xuống chỉ có ba mươi hai người, mười tuổi trở xuống chỉ có hai mươi, năm tuổi trở xuống chỉ có bảy, từ ba tuổi trở xuống có ba”

“Nhân số của Bồ thị đạt tới năm ngàn người, Bồ tộc trưởng nói qua nhiều năm không có họa ngoại xâm, khả năng sinh nở vô luận như thế nào cũng không thể thấp như vậy. Như thế xem ra, nữ nhân trong tộc hơn phân nửa không có thai, hoặc thai chết rất nhiều. Ta nói có sai không?” Đậu Nhị lạnh lùng nói. “Nếu như không phải sơn thần giáng tội, ai có thể khống chế khả năng sinh nở của loài người?” Điều này không phải do hắn phát hiện mà là do Ninh Tiểu Nhàn. Bởi vì có khí độc khiến cho nữ nhân không mang thai, hoặc tỷ lệ thai chết hoặc thai dị dạng tăng lên, nội tại núi lửa Ô Xích Nhĩ hoạt động ngày một mạnh lên, những thứ có hại cho cơ thể tràn ra, người trưởng thành thân thể cường tráng ảnh hưởng không rõ ràng, nhưng tỉ lệ sinh và hài tử khỏe mạnh tự nhiên sẽ ngày càng thấp.

Những năm qua, nàng đi lại hơn phân nửa đại lục, đối với tâm tư con người ở đây cũng hiểu rõ hơn, đặc biệt là tâm tình với nhà cửa cố hương. Chỉ bằng Đậu Nhị, sợ rằng khó đem những người này khuyên được cho nên để ẩn vệ truyền lại tin tức trọng yếu này, rồi lại nhờ vào khả năng uốn ba tấc lưỡi của Đậu Nhị, để hắn phát huy.

Dưới đài thật lâu cũng không có người nói nữa. Bồ tốc trưởng tâm loạn như ma, lẩm bẩm nói “Ngài …. Ngài làm thế nào lại biết?” Đây là đại sự bí mật trong tộc, mới vừa rồi tiên cô hỏi thăm tình huống trong thôn, hắn cũng không dám nói ra. Vô hậu – chính là tai họa to lớn của dòng tộc, hết lần này tới lần khác, bất kể tộc nhân nghĩ ra bao  nhiêu biện pháp cũng không thể giải quyết vấn đề này.

Đậu Nhị ngẩng đầu bốn mươi lăm độ, hai mắt nhìn thẳng phía trước, làm thành bộ thần tiên, lúc này mới ngạo nghễ nói “Dĩ nhiên là nhờ sự thần thông của chủ nhân nhà ta, có cái gì ngài lại không biết?” trên thực tế, ấn tượng đầu tiên của Ninh Tiểu Nhàn với tộc người Bồ thị  là một không khí trầm muộn, nhân số Bồ thị tuy nhiều, nhưng người trẻ tuổi rất ít, đa số là người bốn  mấy tuổi trở lên. Những bộ lạc như thế này vốn nên là không khí vui vẻ phồn thịnh, trừ phi phương diện sinh nở có vấn đề. Mà có thể ảnh hưởng tới sinh dục của hàng trăm ngàn người, nguyên nhân hợp lý nhất chính là hoàn cảnh sống xung quanh có sự thay đổi.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion12 Comments

  1. Aaaaaaaaaa vậy có tìm đc thanh kiếm chết tiệt kia ko?? Mong là đc đi, mệt lắm r, sao ko giải quyết luôn ở Ẩn Lưu chứ??? À mà năm đó tại sạo Trường Thiên lại chấp nhận bị giam nhỉ. Mà cô bé trong kí ức ngắn ngủi của Trường Thiên chắc chắn có lên quan đến Ninh Tiểu Nhàn, ko thể có Tiểu Tam gì đó đc, ko phải phong cách của truyện này. Nếu núi lửa phun trào thì Tiểu Nàn đãng lẽ ra ko sao chứ. Kể cả những người khác. Chỉ là bị nhốt trong Thần Ma ngục mấy năm thôi, ít nhất là ko chết??? Ta nghĩ ở bên ngoài cái núi này ko hề có dấu vết gì, chăc Âm Cửu U chưa lấy đâu, còn về núi lửa, có khi cái thanh kiếm đấy bị làm sao đó, có liên quan đến cái chết của Tiểu Nhàn ko nhỉ. Haizz mong chương mới. Cảm ơn các nàng nhìu <3

  2. Mong là sau bao nhiêu vất vả tìn kiếm của Nhàn tỷ và mọi người sẽ có kết quả tốt đẹp. ACU đang từng ngày từng ngày lớn mạnh, nếu không tìm được Nam Minh Ly Hỏa Kiếm để giải cứu TT thì mọi chuyện thật quá kinh khủng.
    Đậu Nhị đúng là không tầm thường, tuy tu vi không cao nhưng lại có cái miệng dẻo quẹo.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Lần này tìm kiếm có vẻ khó khăn rồi. Không có yêu quái hệ thủy mọi người phải vất vả hơn tìm thanh kiếm kia.
    Nhờ CTC mà cũng giúp ích đc 1 chút rồi. Liệu TN có tìm đc nam minh ly hoả kiếm không.
    Có lòng tốt giúp cái đám người phàm mà còn bị nghi ngờ. Thủ đọan củ a đậu nhị cũng cao, nếu không có thủ đoạn và tâm tư nhanh nhạy thì làm sao mà lại đc TN nhà ta trọng dụng chứ.
    Cảm ơn các nàng edit

  4. Có Công Thâu Chiêu tiện lợi ghê luôn. Nào là có sinh vật giống cá sấu giúp di chuyển dễ dàng trong bóng tối, nào là có phệ kim thử giúp tìm kim loại. Hy vọng là Nam Minh Ly hỏa kiếm còn ở đây không thôi uổng công vô ích. Không biết khi nào núi lửa bùng phát đây. Cái gia tộc Bồ thị được giúp đỡ không biết ơn lại còn nghi ngờ nữa chứ. Cái này làm ơn mắc oán nè.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  5. Ta đoán thanh kiếm đã rời khỏi đc 1 tháng trước khi NTN tới, nhưng ko bk ai lấy thôi haha. Mà Đậu Nhị giỏi thật, tài thuyết phục rất cao, mà người dân nghi ngờ là đúng họ sống mấy ngàn năm ai lại mn xa nơi họ sinh ra trong thời buổi loạn lạc như vậy. CTC giỏi thật cái gì cũng nghĩ ra đc, nếu đến hiện đại chắc trở thành giáo sư quá. Cảm ơn nhóm đã edit

  6. Đọc xong chương này kết hợp với tầm 10 chương từ 2450 đến 2460 chỉ có cảm nghĩ: ** Đại Dạ! ** con chuội, lộn, thần chuột! ==!
    Còn cả âm cửu u, lão thật tỉnh, lão thật thông…….

  7. Junchunchi
    Núi lửa bắt đầu hoạt động lại, không biết Ninh Tiểu Nhàn sẽ tìm Nam Minh Hoả Kiếm như thế nào?
    Công Thâu Chiêu trợ giúp vật soi đường và Phệ Kim Thú tìm vật kim loại
    Tên Đậu Thị này đúng là được việc, nhanh nhẹn, mồm mép ứng đối nhanh để sơ tán bộ tộc Bồ Thị này
    Hi vọng mọi chuyện suôn sẻ
    Cảm ơn các nàng edit truyện

  8. Đậu Nhị đúng là am hiểu lòng người và có tài ăn nói ? NTN giao việc cho Đậu Nhị hoàn toàn chính xác ak. NTN có tìm được NMLH kiếm không đây. Một chặng đường dài kết quả sẽ ra sao

  9. Công nhận Đậu Nhị quả thật có khả năng ghê lun… tài thuyết phục hiểu ý người khác cao quá nha ^^… chỉ mong Đậu Nhị trung tâm với Nhàn tỷ và Trường Thiên ca thì tốt quá ah… lần tìm kiếm này sao khó quá đi mà… dưới hồ như mê cung làm sao kiếm hết được nhỉ… mà cũng không bít thanh kiếm này có còn ở trong hồ không hay ở chỗ khác hay đã bị lấy đi trước rùi… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. hắc hắc đến lúc mấu chốt Công Thâu Chiêu lại phát huy tác dụng , NTN mà dám nhào lên hôn hắn thật thì Thiên ca làm thịt xào xả ớt ngay hehe
    đọc đến cái đoạn con chuột ngu ngốc này chạy như điên tìm được một đống phế thải là ta lại không nhìn được cười

  11. Cẩm Tú Nguyễn

    Đậu nhị này cũng có tài ăn nói đó chứ. có công thâu chiêu cũng tiện quá đi, giúp đỡ được nhiều thứ nữa. Thấy tình hình này, khả năng tìm được thanh kiếm này mong manh quá

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close