Trời Sinh Một Đôi – Chương 467+468

72

Chương 467: Xóa Tên

Edit: Thu Hằng

Beta: Sakura

“Gọi Nhị lang, Yên di nương, Lục Quyên tới đây”

Không lâu sau, ba người đi vào, trên mặt ba người biểu hiện khác nhau.

Tay chân La Nhị lang cứng ngắc bước đi, trên mặt có một loại biểu hiện điên cuồng bị đè nén, Yên di nương bước đi nhẹ nhàng, vẻ mặt đờ đẫn, giống như mất đi hồn phách, chỉ có Lục Quyên có biểu hiện của người bị kinh sợ quá độ, từng là đại nha đầu hầu hạ Điền thị, hiện tại co rúm thân thể đi đến.

“Đều quỳ xuống hết cho ta” đả thương phụ thân, gặp loại chuyện tình rối loạn nhân luân cương thường như vậy, may là lão phu nhân đã trải qua mưa gió, công phu khí dưỡng tốt, lúc này cũng bất chấp rồi, ném mạnh chén nhỏ trên bàn trà xuống đất phát tiết lửa giận trong lòng.

Chén trà nhỏ rơi bên chân La Nhị lang, nát bấy, mảnh sứ nhỏ văng ra, lão phu nhân trầm mặc nhìn, trong lòng trống rỗng, phảng phất cảm thấy tan nát cõi lòng như chén trà nhỏ kia.

Lão phu nhân nghĩ, đây chính là tôn tử bà từng rất thích, thậm chí có lúc bà còn nghĩ, tiền đồ tương lai của Nhị lang còn tốt hơn Đại lang.

Ha hả, nay thật đúng là tự đánh vào mặt mình, hiện tại cũng không phải là có tiền đồ sao, Nhị lang có thể làm được chuyện này, cả Đại Chu sợ rằng không tìm ra mấy người.

Sắc mặt Lão phu nhân xanh mét, ngó chừng La Nhị lang quỳ trên mặt đất “Nhị lang, chuyện này là thật?”

La Nhị lang ngẩng đầu, thấy ánh mắt của mọi người đang nhìn thì trong lòng sợ hãi, không nói  một lời.

Trong lòng lão phu nhân lạnh lẽo, nhìn về phía Yên Nương, không khỏi hít vào một hơi.

Này, thật là một kẻ họa thủy!

Trên người nàng chỉ là áo vài xanh tầm thường, chỉ có thể diện hơn nha hoàn một chút, trên mặt không trang điểm, đầu tóc rối bời, biểu hiện rối loạn, may là như vậy. Chỉ sợ ngay cả lão bà sắp xuống mồ như lão phu nhân vẫn không thể không thừa nhận, đây là nữ nhân mềm mại đáng yêu tới tận trong xương, nhưng lại bị tầng ngoài trong trẻo lạnh lùng vây chặt, mâu thuẫn như vậy khiến người ta nhìn không chớp mắt.

“Yên di nương, ngươi nói xem”

Yên di nương nghe tới, lông mi khẽ run, ngước mắt  nhìn La Thiên Trình một cái, nàng che dấu rất tốt, nhìn hắn xong thật nhanh rời qua Chân Diệu, cuối cùng là Lão phu nhân, thật giống như tùy ý quét một vòng, lão phu nhân cũng không phát giác ra sự khác thường, ngay cả La Thiên Trình cũng có chút lơ đễnh.

Hắn hiểu được, Yên Nương nhìn thái độ của hắn để quyết định trả lời lão phu nhân.

Lúc này, La Thiên Trình có chút kinh ngạc, xem ra ý định ban đầu của hắn là phá hủy tiền đồ của Nhị lang, khiến phụ tử huynh đệ phản bội nhau, Yên Nương đã hoàn thành nhiệm cụ của nàng, hiện tại nàng theo bản năng nhìn về phía hắn, nghe hắn phân phó, chẳng lẽ thói quen của một người khó thay đổi như vậy sao?

Hắn cũng không suy nghĩ sâu sắc, hoặc là nói, đối với người không hiểu rõ tâm tư nữ nhân như La thế tử, hắn chỉ coi cái nhìn hỏi ý này là thói quen mà thôi.

Nhưng người ngồi dưới tay lão phu nhân, Chân Diệu, tâm bỗng nhiên lạnh đi.

Nàng không phải loại người chu đáo cẩn trọng, ở thế giới luống cuống mờ mịt này, sau năm ba lần va chạm dần trưởng thành, nhưng trong lòng nàng rõ ràng, mình chỉ dừng lại ở mức nhận biết mà thôi.

Nàng không muốn tôi luyện mình thành chiến đấu cơ hậu viện, có thể tích lũy kinh nghiệm, nhưng không thể, nàng vĩnh viễn sẽ không có thói quen hậu viện lục đục, tranh đấu lợi ích, đấu tới đấu đi.

Nhưng cũng không có nghĩa là nàng ngu xuẩn, thậm chí có thể nói, ở phương diện khác nàng so với thiếu nữ tâm tư linh lung cong có một loại trực giác nhạy bén hơn.

Cái nhìn kia của Yên Nương, ngay cả người khôn khéo cơ trí như lão phu nhân cũng không phát hiện nửa điểm, nhưng lại ở trong lòng Chân Diệu lặng yên không tiếng động đâm xuống.

Giống như vòi ong mật, mặc dù nho nhỏ, không thấy đao quang kiếm ảnh, nhưng lại bởi vì đâm vào nơi mềm mại, lại đặc biệt đau.

Chân Diệu cúi thấp đầu xuống, nhìn chằm chằm mũi giày của mình.

Giày thêu hoa sen mới nở, lộ một chút nhị hoa, là hạt trân châu thượng hạng, điểm chút màu hồng, giống như trong sương mù nhìn thấy bông hoa sen nhỏ.

Hạt trân châu này là thế tử cho nàng, có một hộp. Hắn luôn có thể tìm thấy một chút ít đồ vật tiểu cô nương thích, dụ nàng vui vẻ.

Nàng nghĩ, Yên Nương sau câu hỏi của lão phu nhân, theo bản năng nhìn về phía Thể tử, là nhìn cái gì đây?

Nhưng cũng thật là một người thông minh, nhìn Thế tử xong, cơ hồ bất động thanh sắc rời đi, lại nhìn nàng, nhìn La Nhị lang, thậm chí là nhìn Lục Quyên, làm cho người ta cảm thấy, nàng chỉ muốn nhìn rõ tình hình quanh mình mà thôi.

Đó là phản ứng tương đối tự nhiên, nhưng làm sao, hết lần này tới lần khác lại làm trong lòng nàng lạnh băng.

Hai tay Chân Diệu để trên đùi, nắm chặt thành quyền, rốt cuộc không nhịn được, nhìn nhanh qua Yên Nương một cái.

Nàng cảm giác mình có chút ngu, vẫn biết Yên Nương xinh đẹp, không phải kiểu zinh đẹp sinh ra để thưởng thức mà là kiểu làm cho người ta không nhịn được muốn đánh vỡ lớp băng cứng bên ngoài để nắm trong lòng bàn tay.

Cho tới bây giờ nàng không nghĩ qua phương diện này, nhưng khi lơ đãng phát hiện Yên Nương cùng Thế tử có loại quan hệ vi diệu nào đó, Chân Diệu lúc này mới chợt hiểu, Thế tử … hắn cũng là nam nhân.

Không, không, thế tử sao có thể?

Hắn đối với nàng là thật, đối với nàng yêu thích, nàng có thể thật sự cảm nhận được rõ ràng.

Nhưng đáy lòng lại có âm thanh cười nhạo, ngươi thật khờ, Thế tử là một nam nhân vương triều phong kiến triệt triệt để để, tam thê tứ thiếp trong lòng hắn mới là tầm thường, thời điểm có được ngươi, hắn vốn là không có tư tưởng trói buộc bất kỳ nữ nhân nào khác.

Điều này làm cho nàng cảm thấy, có đạo lý trong lòng một người, nếu đã thành vợ chồng, chỉ sợ dù cho nam tử khác có hoàn mỹ hơn nữa thì không có liên quan gì tới nàng.

Hoặc là, Thế tử đối với Yên Nương, không phải là tình yêu nam nữ, mà là … quan hệ lợi dụng?

Chân Diệu đột nhiên cảm thấy, ý nghĩ này so với ý nghĩ trước, càng làm cho người ta không rét mà run.

Nàng không dám nghĩ sâu hơn.

Lại  nghe thấy giọng nói trong trẻo mà  lạnh lùng của Yên Nương “La Nhị lang nửa đêm đến, lợi dụng lúc ta đang ngủ cưỡng bức ta, vừa vặn Nhị lão gia tới, hai người đánh lộn, La Nhị lang đẩy Nhị lão gia đụng vào tường ngất đi.”

Điều này cũng những gì Lục Quyên nói khớp nhau.

Thái dương lão phu nhân nổi lên từng đạo gân xanh, lấy tay vịn tay ghế đứng lên, từng bước đi tới trước mặt La nhị lang, nản lòng thoái chí nói “Nhị lang, làm sao ngươi lại thành cái bộ dáng này?”

Không có tức giận mắng mỏ, không có la to, một câu nói nhẹ giọng, nhẹ lời .. lại làm cho cả người La Nhị lang run lên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lão phu nhân.

Khóe miệng hắn mấp máy, làm như muốn nói cái gì, nhưng lão phu nhân đã không còn khí lực nghe hắn nói nữa rồi, khoát tay áo nói “Dương ma ma, dẫn Yên di nương và Lục Quyên đi, xử trí thế nào, trong lòng ngươi đều biết. Nhị lang, ngươi có biết, phụ thân ngươi bị ngươi đẩy, trở thành phế nhân không thể nói, không thể hoạt động? Đại lang, chuyện này giao cho cháu, mở từ đường, xóa tên Nhị lang khỏi gia phả”

 

Chương 468: Tâm Sự

La Thiên Trình hơi ngẩn ra.

Xóa tên khỏi gia phả?

Cái này gọi là luân hồi sao, đời trước, bị trục xuất đuổi khỏi nhà chính là hắn.

Nhìn La Nhị lang thất hồn lạc phách, nghĩ tới kiếp trước hắn chiếm cứ vị trí Thế tử, sau đó lại vênh váo tự đắc, tâm tư La Thiên Trình vui vẻ.

Quả nhiên chuyển rời, báo ứng đã tới!

Bên ngoài hắn còn muốn khuyên can “Tổ mẫu, Nhị đệ hắn …”

Lão phu nhân trực tiếp cắt đứt lời hắn “Cháu không cần khuyên nữa, Nhị lang nó …”

Nói tới đây, ngó chừng La nNhị lang, gằn từng chữ nói “Không có thuốc chữa”

Bốn chữ này mặc dù ngắn, nhưng chữ chữ lại như lợi kiếm, xuyên thẳng vào ngực La Nhị lang.

La Nhị lang tê liệt ngã xuống đất, ánh mắt một mảnh mờ mịt.

Dương ma ma mang theo mấy bà tử đưa Yên Nương và Lục Quyên xuống, lại có hạ nhân tới kéo La Nhị lang.

Hắn đột nhiên hất tay hạ nhân ra, đứng lên, ánh mắt thẳng tắp ngó chừng lão phu nhân, khàn khàn giọng nói “Ta không sai, ta không sai, ta không sai”

Tay hắn chỉ La Đại lang “Hắn mới không có thuốc chữa, tất cả các ngươi đều không có thuốc chữa”

Nói xong lại nhìn về phía Chân Diệu, lộ ra nụ cười điên cuồng “Ta sớm nên phá hủy ngươi, như vậy đã có người theo ta chịu xui xẻo! ha ha ha …”

La Nhị lang điên cuồng khiến mọi người sợ ngây người, hắn xoay người bỏ chạy.

Sắc mặt lão phu nhân tái nhợt, nhìn về phía La Thiên Trình “Nhị lang, Nhị lang nó …”

La Thiên Trình mấp máy môi “Tổ mẫu, hình như Nhị đệ điên rồi. Tôn nhi đuổi theo đưa hắn trở lại”

Thấy La Thiên Trình đi ra ngoài, lão phu nhân cũng theo ra. Lão thái thái bước đi như bay, bỏ Chân Diệu lại phía sau.

Ba người đuổi theo tới gian phòng đang tạm thời an trí La Nhị lão gia.

La Nhị lang đứng trước giường La nhị lão gia, chỉ về phía miệng không thể nói của La nhị lão gia điên cuồng cười to.

“Đại lang, mau lôi Nhị lang đi” sợ La Nhị lang làm La Nhị lão gia bị thương, lão phu nhân lạnh lùng nói.

La Thiên Trình tiến lên. Lại bởi vì lời của La Nhị lang mà dừng cước bộ.

“Phụ thân, người sao vậy, sao lại không thể động đậy? Là ai hại người, nhi tử báo thù cho người!” La Nhị lang bỗng nhiên rùng mình một cái, sắc mặt nhăn nhó “Đều tại ngươi, đều tại ngươi. Đang êm đẹp, vì sao lại tới chỗ Yên Nương?”

Lão phu nhân nghe thấy cũng sửng sốt, thúc dục La Thiên Trình, lại nghe thấy La Nhị lang lầu bầu nói tiếp. Nghe ra một phen thấy rợn cả người.

“Yên Nương là của ta, đã sớm là người của ta, nàng cũng chưa từng thích ngươi, ngay cả Bát lang, cũng là của ta, ngươi tại sao lại tới đó! Tại sao?”

La Nhị lão gia bị trúng gió, miệng không thể nói nhưng đầu óc vẫn suy nghĩ rõ ràng. Nghe nhưng lời này của La Nhị lang, nhất thời mắt mở lớn. Lão liều mạng muốn phất tay nhưng không có cách nào nhúc nhích, mặt lão nhanh chóng nhăn nhó, phát ra âm thanh mơ hồ không rõ ràng, khóe miệng còn chảy nước miếng.

“Nhị lang, ngươi nói cái gi?” Lão phu nhân cảm thấy cả người rét lạnh, giống như trời tháng chạp bị một chậu nước đá giội từ đầu đến chân, lạnh tới mức ngực cảm thấy như đóng băng.

Thân thể bà lung lay, tựa như sắp chống đỡ không nổi, Chân Diệu theo bản năng vươn bàn tay lạnh như băng ra đỡ lấy lão phu nhân.

La Nhị lang tựa hồ từ câu hỏi của lão phu nhân trấn tĩnh lại, thoáng cái xoay người, nhìn lão phu nhân cười “Ta nói, Yên Nương là của ta, Bát lang cũng là của ta, Bát Lang là con của ta cùng Yên Nương, chúng ta vốn nên ở chung một chỗ, ha ha ha, vốn là nên ở chung một chỗ, ta đi tìm Yên Nương”

Hắn điên cuồng cười rồi vọt ra bên ngoài.

“Đại lang, ngăn hắn lại”

Lần này, La Thiên Trình không chần chờ nữa, thân thể vừa động đã đi tới bên cạnh La Nhị lang, bắt lấy cánh tay hắn.

La Nhị lang đã hoàn toàn điên rồi, ai đã từng cùng người nổi điên tiếp xúc đều biết, người như vậy lúc nổi điên khí lực đều thật lớn.

Hắn liều chết giãy giụa, La Thiên Trình giữ hắn có chút tốn sức, dứt khoát nhấc tay lên, đánh hắn hôn mê.

“Tổ mẫu” La Thiên Trình kéo theo La nhị lang hôn mê vào.

Mặt lão phu nhân trắng không nhìn ra bộ dáng “Nhị lang điên rồi, nếu trục xuất khỏi cửa mà hồ ngôn loạn ngữ, sợ rằng sẽ thành chuyện cười lớn. Đại lang, cháu phái người thu thập một sân vắng vẻ, để cho Nhị lang vào ở đi, an bài nhiều người trông chừng một chút, một con ruồi cũng không cho bay ra ngoài”

“Dạ, tôn nhi hiểu rõ”

La Thiên Trình kéo La nhị lang ra ngoài, nhìn về phía Chân Diệu.

Chân Diệu rời mắt, cúi thấp đầu nói “Ta đỡ tổ mẫu về Di An đường”

“Tốt” La Thiên Trình không phát giác điều dị thường ở Chân Diệu, gật đầu mang theo La nhị lang rời đi.

Lão phu nhân đứng đó, nhìn gian phòng trống rỗng, thở dài.

“Tổ mẫu, cháu dâu đỡ người ra ngoài”

Lão phu nhân gật đầu “Nên ra ngoài, nơi này chướng khí mù mịt, khiến ta không thở nổi”

Nàng quay đầu lại, nhìn La Nhị lão gia một cái thật sâu, nhấc chân đi ra ngoài.

Đôi môi La Nhị lão gia run rẩy không  ngừng, một chữ cũng không nói ra, giận phát công tâm, mắt trắng lên hôn mê bất tỉnh lần nữa.

Đi tới trong viện, lão phu nhân phun ra một ngụm trọc khí, nghĩ thầm, may mà đã sớm đuổi hạ nhân ra ngoài, lưu lại đều là tâm phúc, nếu không sẽ là chuyện cười lớn, thật có thể hủy hoại danh tiếng của phủ Quốc Công trong chốc lát.

“Tổ mẫu?” thấy Lão phu nhân dừng lại không nói, Chân Diệu không nhịn được gọi một tiếng.

Trong lòng này vẫn như trước thấp thỏm bất an, muốn rời khỏi nơi này, tạm thời không muốn trở về đối mặt với La Thiên Trình, muốn ở bên cạnh Lão phu nhân.

“Đi thôi” Lão phu nhân thản nhiên nói.

Trở lại Di An đường, lão phu nhân thở dài nói “Vợ Đại lang, cháu về trước đi”

Chân Diệu vội lắc đầu “Thế tử còn đang bận chuyện Nhị lang, tổ mẫu, cháu lưu lại đây, làm cho người chút gì đó ăn”

Nói xong, cũng không đợi lão phu nhân lên tiếng, quay người chui vào phòng bếp nhỏ.

Không lâu sau, Dương ma ma trở lại.

Lão phu nhân hỏi “Như thế nào?”

“Đã cảnh cáo những bà tử gác đêm kia, các bà tử đều là thế bộc, vận mệnh một đại gia đình đều nằm trong tay chủ tử, biết nặng nhẹ, nhất định sẽ không dám nói lung tung. Chỉ có một bà tử ưa thị phi, đã cho uống thuốc, coi như cảnh cáo những người khác”

“Còn Yên di nương và Lục Quyên?” Nhắc tới ba chữ Yên di nương, lão phu nhân theo bản năng cau mày.

“Đều nhốt tại trong viện, có người coi chừng, qua mấy ngày là có thể nói chủ tử hai người nhiễm bệnh dịch, đã qua đời”

Đối với việc hai phụ tử tranh nhau Yên Nương, với việc xử trí Yên Nương, vô luận là Dương ma ma hay lão phu nhân đều không có nửa điểm không đành lòng.

Qua gần nửa canh giờ Chân Diệu đi vào, mangtheo mấy món ăn “Tổ mẫu, sáng sớm tới giờ người chưa ăn gì, người dùng chút gì đó đi”

“Thôi, ta không đói bụng”

“Tổ mẫu, đây là cháo sen khai vị, người ăn chút đi”

Đang khuyên nhủ, lão quốc công xông vào như cơn gió, đĩnh đạc nói “Thơm quá, thơm quá”

Ánh mắt dừng ở chén cháo sen, một tay nâng lên uống.

“Nóng” Lão quốc công buông tay, chén cháo rơi xuống, nát bấy.

Ông tiến tới bên chân lão phu nhân, ngón tay chỉ miệng đáng thương nói “Nóng”

Sớm đã quen với sự ngây dại của Lão Quốc Công, giờ khắc này lão phu nhân bỗng nhiên không nhịn được, rơi lệ.

 

Discussion72 Comments

  1. Toi La thế tử 1 đời anh minh rồi…… bị Chân Diệu hiểu nhầm rồi…. không giải thích cẩn thận là mất vợ như chơi.
    La nhị lang điên rồi. La nhị lão gia chắc cũng đi sớm thôi. Yên Nương cuối cùng cũng coi như hết nợ đời. Chỉ có sóng gíp sắp đến với La Thiên Trình thôi. Coi anh giải thích sao đây. Tội cho CD quá mà.
    Lão quốc công thấy lão phu nhân rơi lệ, không biết có tỉnh táo được không ta? Sao mà thấy mờ mịt vậy.
    Mong chương sau quá.

    Cảm ơn team nhiều.

  2. Ta thấy Diệu tỷ từ lúc sinh con , tâm tư đa sầu đa cảm hơn rất nhiều . Trình ca tâm ngoan thủ lạt , hành động tàn nhẫn , nhất là với nhị phòng , đều đã biết trước từ lâu , sao phải suy tư thêm làm gì nữa . Có lẽ , trước đây Diệu tỷ đối với Trình ca chưa sâu đậm , nên lấy tâm tư người ngoài cuộc nhìn vào , sáng suốt . Bây giờ đã gắn bó hơn , lại có con cái , cái nhìn cũng bị tình cảm làm u mê nhiều . Nên mở lòng ra thôi tỷ ơi , Trình ca có là ác ma thì với vợ con vẫn là tâm can bảo bối .
    Nhị lang xem như bỏ , ta không biết , Yên nương sẽ bị xử trí thế nào , đáng thương !

  3. May mắn Lão phu nhân là người từng trải, tâm trí vững vàng nếu k sẽ k thể chịu nổi đả kích như vậy. Không biết sau khi Diệu tỉ biết Yên Nương là do Trình ca sắp xếp liệu có mâu thuẫn k đây?
    Hóng chương mới
    Cảm ơn các nàng nhé

  4. Đợt trc lúc nhị lang bị Cd phát hiện làm yên nương có bầu đã nghi ngờ dính tới Ltt rồi. Và tất nhiên cũng đoán lờ mờ là do Ltt sắp xếp. Có lẽ cũng như lúc đầu mình k biết,sẽ tự hỏi 1 ng xinh đẹp lại chịu bao thứ giày vò như vậy đổi lại Ltt cho Yn cái gì. Ltt chắc cũng đơn giản chứng minh sự trong sạch với Cd. Chỉ là Yn có thoát chết k?mà r rời đi sống như vậy với bát lang còn có vui và hạnh phúc?

  5. Aizzz, mặc dù biết Nhị lang bị như vậy là đáng đời, biết La thế tử vì đời trước cơ cực bị hại mà báo thù là đúng, là sảng khoái, thế nhưng khi nhìn lại lão phu nhân đã lớn tuổi mà phải đau buồn, lo lắng cho thế hệ sau mà thấy bi ai cho bà. Cố gắng cả đời chèo chống phủ quốc công, con chết, chồng ngây dại, giờ cháu làm người ko ra gì, bà hẳn là mệt mỏi lắm, mệt tâm còn đau hơn mệt người. La thế tử xem thế nào mà giải thích chứ Chân Diệu đang lạnh tâm ah, đôi khi thấy Chân Diệu rất dễ trao lòng thương cảm cho kẻ khác, có lẽ ko trải qua những đau khổ của La thế tử kiếp trước, nên Chân Diệu ko hiểu được hành động của La thế tử, cảm thấy gần đây Chân Diệu ko sáng suốt như trước nữa, hơi thất vọng =((( Yên nương hẳn đã biết kết cục này của mình, chỉ ko biết Bát lang sẽ ra sao, có khi Chân Diệu có thể cứu bé.
    Thanks

  6. “Yên Nương hoàn thành nhiệm cụ” -> nhiệm vụ
    Thật ra LTT làm vậy vị trả thù kiếp trước nên LTT cũng ko quá đáng. Bởi vì CD ko hiểu nên lòng mang tâm tư nếu hiểu chắc ko trách LTT đâu. Lão phu nhân dù kinh nghiệm đầy mình nhưng cũng chỉ là phụ nữ, phụ nữ nào cũng muốn có chỗ dựa, nhà thì xảy ra nhiều chuyện mà Lão quốc công như đứa trẻ bà chịu ko nổi uất ức mà khóc, tội nghiệp lão phu nhân. Hóng chương sau. Cảm ơn nàng đã edit.

  7. Lần này thì chết la thiên trình rồi. mặc dù chân diệu k nghi ngờ la thiên trình và yên nương có một chân nhưng cũng đã ngờ vực la thiên trình sai yên nương vào để phá bên chỗ nhị phòng kia.
    Không biết yên nương kia thật sự sẽ bị chết hay sẽ được cứu nữa, còn bát lang kia k biết sẽ như thế nào đây. Thấy cũng tội tội cho yên nương kia.

  8. Đọc chương này thấy nặng nề quá. Hok bít cmt gì luôn, vẫn là thương lão phu nhân, lớn tuổi còn phải chứng kiến mấy cảnh như vậy. Tks nàng nha!

  9. Thương lão phu nhân,thương cho cả số phận của bát lang sau này nữa.hic. rồi thằng bé sẽ lớn lên như thế nào??lão phu nhân thì tuổi đã lớn mà cứ phải chịu đựng hết sóng gió này đến sóng gió khác,chắc là bà ấy mệt mỏi rồi.hic.thương bà.
    Đúng là trực giác của phụ nữ đang yêu mà, cơ mafduf Trình ca có nói rõ chuyện này thì chắc chân diệu cũng sẽ sốc lắm đây.jazz
    Tks tỷ ạk

  10. Lần này anh la ăn mệt rồi, kế hoạch báo thù của anh đối với nhà nhị thúc coi như cũng hoàn thành rồi, có điều chân diệu tinh ý lăm, chị phát hiện ra mối quan hệ của anh và yên nương rồi, tuy biết không phải quan hệ tình ái nhưng là có quan hệ, cái này reo rắc vào lòng chị một cái gai rồi, không biết anh la phải làm cách nào để gỡ bỏ đây, mà số phận của yên nương kia sẽ đi về đâu đây, nữ tử xinh đẹp nhưng mà bạc mệnh quá nhỉ, không biết có được cứu sống hay không đây

  11. Chắc Chân tỷ cũng lơ mờ đoán ra Yên Nương là thế tử sắp xếp vào bên cạnh La Nhị Bá để lợi dụng rồi. Không biết có sinh lòng mâu thuẩn giữa Chân tỷ và thế tử không nữa. ;50
    La Nhị Lang điên rồi mà vẫn ác như vậy @@ ghét thế không biết @@ Không biết đứa bé sẽ được xử lý như thế nào nữa :((

  12. Đáng thương cho Yên Nương, đúng là hồng nhan bạc phận mà…. Nàng ta sống phải chịu dày vò, lại có lòng với La thế tử như vậy, không biết vì cái chi mà cam tâm quá như thế. La thế tử chiêu này kể cũng ác thật.
    Chân Diệu thật nhạy bén, đúng là có tình cảm thì thường kèm theo đa cảm, hay suy nghĩ toan tính.
    Lão phu nhân thì thật đáng thương, đến bằng này tuổi rồi mà còn chịu bao nhiêu đả kích, vậy mà bà vẫn chống chọi được, thật là một nữ cường nhân.

  13. Trời ơi anh La của tôi bị oan Thạch Sanh rồi ;58 , không lẽ Yên Nương cũng có lòng với anh La đấy chứ. Không biết anh này có để cho Yên Nương chết không, hay lại cứu Yên Nương để rồi chị Diệu nghi ngờ nữa. Nhưng mà đọc chap này hả hê La Nhị Lang quá, coi như tiền đồ bị hủy rồi. Ngóng chap sau quá ;69

  14. Ad ơi từ chương 469 trở đi phải như thế nào mới có pass vậy , mình có comment trong thời gian đọc truyện thì có được pass không ? ;93

  15. Quả báo cho 2 cha con này là xứng đáng. Chỉ thấy thương Yên Nương. Ta hy vọng LTT sẽ cứu Yên Nương ra

  16. Chu choa… Lần này thì hay rùi… Vở kịch hay quá nhưng khổ cái là Diệu tỷ đâm ra nghi ngờ Trình ca rùi ah… Coi bộ Trình ca phải đi theo năn nỉ cùng giải thích rùi đây… Kết cục của hai cha con nhị phòng vậy là quá tuyệt rùi… Không bít mọi người định xử lý Yên nương và bát lang sao đây nha… Phức tạp quá đi mà… Theo ta thấy hay nhất là đưa họ về nông thôn xa xa kinh thành đó… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  17. Đôi khi thấy Chân Diệu đa cảm không đúng chỗ, có những lúc thì vô tâm vô tư, có lúc lại nghĩ quá nhiều. Cũng chả hiểu làm sao. Đã biết Trình ca trọng sinh kiếp trước bao nhiêu khổ đau, kiếp này báo thù cũng đúng tội mà. Không phải người ta chưa làm gì mà ảnh đã hại, rõ ràng họ vẫn làm nhiều chuyện hãm hại anh như kiếp trước. Chỉ là anh biết trước nên tránh được thôi.

  18. Lão phu nhân cũng là một người mạnh mẽ, nếu là người khác liên tiếp chịu những đả kích nặng nề như lão phu nhân thì đã sớm gục ngã rồi.

  19. Cảm thấy nhị lang vừa đáng thương bừa đáng hận. Đáng thương là bị dạy dỗ lệch đường cong đáng hận có lẽ là do cũng có bản tính đó trong ng đi. Ng vô tội duy nhất trong truyện nhà nhị lão gia này có lẽ là Yên Nương đi.

  20. Chân Diệu gặp nhiều chuyện quá nên hiện giờ đã càng lúc càng suy nghĩ nhiều, nếu suy nghĩ đúng hướng thì còn đỡ nha. Nhị Lang điên cuồng quá, tội đứa nhỏ và Yên Nương, hy vọng Yên Nương có cái kết không đến nỗi nào, dù sao cũng là bị lợi dụng mà thôi.
    Phải công nhận là bạn Trình chỉ giỏi mang thù, một khi đã báo thù thì chẳng hề nể nang ai, nếu không có Chân Diệu vớt lên thì ko biết là thành ra thế nào nữa.

  21. Nguyễn Minh Anh

    Từ sau trận đánh vs Lệ vương ở biên cương về có vẻ CD nhạy cảm quá đấy nhỉ. Lần đó là cô Diêu, lần này là Yên Nương. Đáng lẽ CD phải hiểu rõ ràng nhất tình yêu của LTT dành cho mình chứ nhỉ? Hay đó là tâm lý bất an của phụ nữ sau sinh? Dù sao LTT cũng phải nhanh nhận ra tâm tình của CD và giải thích đi thôi, tránh vợ chồng bất hòa.

  22. Hoàn cảnh Yên nương thật ra cũng đáng thương, vì trả thù nhà phải chấp nhận điều kiện với LTT, sống cuộc sống tối tăm, nhục nhã với hai cha con lòng mang thú tính. Cuộc đời cũng quá bi thương

  23. Yên nương thật đáng thương nhưng ban đầu do yên nương lựa chọn con đường này nên không có đường lui. Chỉ tội cho đứa con của yên nương. La thế tử bị chân diệu nhìn thấu những hành động việc làm âm thầm kia rồi nhưng hơi lệch một tí. Nhị lang đời này coi như xong. La nhị lão gia một đời ham hố sắc đẹp thế mà bị thằng con trai yêu quý cưỡi cổ rồi cắm trên đầu một núi sừng cỏ xanh mát lại có cây ra trái nữa.

  24. Ta thấy La thế tử làm vậy cũng hơi quá thật, dù là kiếp trước cả nhà La nhị lão rất quá đáng, rất khốn kiếp, rất đáng ăn đòn,… thế nhưng kiếp này La thế tử đã gặp được Chân Diệu đáng yêu, đã có được mọi thứ trong tay rồi thì cũng nên nghĩ thoáng hơn 1 chút, ko nên tàn nhẫn quá đáng như thế, cả nhà La nhị lão bị trừng phạt đúng tội nhưng còn Bát ca nhi lại quá đáng thương, lớn lên ko có mẹ bên cạnh mà phải gánh chịu tai tiếng do cha và ông nội quá thối nát,… Chẳng biết sau này liệu nó có hận La thế tử ko nữa.
    Haizzzz
    Dù sao cũng rất cảm ơn chủ nhà đã dịch và edit bộ này ạ.

  25. TRong chuyện này thấy thương YẾN NƯƠNG, bị hủy hoại triệt để, cũng là do báo thù mới rơi vào chuyện này

  26. Thế là Nhị phòng thực sự chính thức mạt từ đây. Cảm thấy La thế tử có chút tàn nhẫn, vẫn biết là thù hận kiếp trước, nhưng kiếp này không chỉ trả thù mà còn lôi người khác vào. Có Yên Nương và cả Bát lang đâu xứng đáng phải chịu như thế

  27. Hạ Thiên Tình

    Đọc đến câu cuối, mình cũng khóc. Khóc vì thương cho lão phu nhân. Nửa đời người hết chinh chiến cùng chồng bảo vệ đất nước, đến gồng mình lên mà chống đỡ cho gia tộc. Vậy mà lúc về già phải nhìn thấy cảnh tan hoang cửa nhà như thế này. Quyền cao chức trọng để làm gì? Giàu sang phú quý để làm gì, khi mà gần đất xa trời cũng không đc sống yên ổn đây. Đến cả người bạn già cũng thần trí không được bình thường, bản thân còn phải chăm sóc cả cho ông ấy nữa. Biết bao nỗi đau mà Lão phu nhân phải đè nén, phải chịu đựng suốt cả cuộc đời như vậy. Mình thấy thương lắm.

  28. Đọc chương này đúng là thấy nặng nề thật, nhưng mỗi người đều có lựa chọn của mình và Yên Nương cũng ko hối hận với lựa chọn đó, có lẽ đối với nàng chết là được giải thoát, chỉ tội đứa bé ko biết sẽ bị xử trí thế nào nữa. CD ko biết đời trước LTT đã trải qua những gì sau khi giết vợ nên ko cảm thông được cách trả thù của anh, sóng gió tới rồi

  29. Cuối cùng LN cũng điên( Ko biết điên thật hay lại giả điên) chỉ tôi cho lão phu nhân chèo chống cả đời người cuối cùng lại nhìn cảnh đau lòng như vậy haizzzz

  30. làm vợ sống chung lâu dài, sẽ nhạy cảm phát hiện điểm khác thường ở chồng, Anh Trình xẻ xử lý yên nương như thế nào, Anh nên tích đức để lại cho con, đừng giết người vô tội

  31. Không hiểu sao La thế tử đối với Yên nương quá là tàn nhẫn máu lạnh. Lợi dụng xong thì dẹp qua một bên, vứt bỏ như vứt chiếc giày rách. Để xem Chân Diệu giải quyết chuyện Yên nương thế nào? Nếu biêt chồng mình lợi dụng phụ nữ một cách vô tình như vậy có chịu nổi không?

    • sakurahime

      đây là hai bên cùng có lợi nhé bạn, chứ đâu phải n9 lợi dụng yên nương, yên nương vì trả thù cho gia đình mình thì phải trả giá chứ, cuộc đời này ai cho không ai cái gì

      • Minh cũng hiểu như vậy, n9 trả thù cho Yên nương, Yên nương trả lại bằng cách giúp n9 quyến rũ hai cha con La nhị. Tuy nhiên mình cho rằng n9 phải là người tốt, sau khi Yên nương hoàn thành nhiệm vụ (tức là đã dùng thân xác mình để trâ giá làm cho La nhị gia tan rã) thì n9 nên giải thoát cho Yên nương, đem cô ta an bài nơi khác cho cô ta cuộc sống mới chứ không phải vứt bò vào góc viện hẻo lánh sống chết mặc kệ. Mình thấy n9 tuy không sai nhưng làm như vậy chẳng khác gì hoàng thượng hay Lục hoàng tử, tiền trao cháo múc sau đò thì xong.

        • sakurahime

          do bạn chưa đọc hết thôi, đoạn sau có giải thích, nhưng mình k nhận định anh n9 là người tốt, cho dù n9 có giết Yên Nuowg để diệt khẩu thì mình cảm thấy đương nhiên, anh trọng sinh về để trả thù cơ mà, nếu không có nữ 9 uốn nắn thì càng ác hơn nữa. Yên Nương đã chấp nhận giao kèo này thì đã tính được hậu quả sau này, trả giá vì lựa chọn của mình thôi.

          • Mình đồng ý hoàn toàn cách giải thích này. Đúng là Chân Diệu đã cứu vớt tâm hồn anh Trình. Họ là “Trời sinh một đôi”

  32. Cái nhà này bê bối quá, giống kiểu khối u lâu ngày rồi cũng sẽ vỡ ra, không phải YN thì cũng sẽ có người khác mà thôi. Chỉ trách LTT ở điểm không nói chuyện này với CD, chuyện liên quan đến hậu trạch vẫn nên để vợ mình biết thì hơn, chắc sau này sẽ phát sinh thêm hiểu lầm.

  33. Đôi khi quá thông minh sáng suốt như CD lại k tốt một chút nào. Chỉ làm mình thêm đau lòng thôi. Cả 2 điều mà CD nghĩ đến đều làm CD đau lòng như nhau. Haizzz

  34. Mình chờ ngày này của Nhị Lang mãi. 1 con ng ích kỉ chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thì chẳng có lí do gì để thông cảm cả. Kiếp trước sau khi La Nhị Lão Gia cướp đc địa vị thì hắn làm Thế Tử rồi ra vẻ. Kiếp này cả gđ hắn bị trừng trị đúng ng đúng tội rồi. Chỉ mong La Thế Tử mau mau giải thích cho Chân Tứ giải gút mắc trong lòng
    Tks editor ^^

  35. 2 cha con La Nhị bị như vậy là đáng, không có gì bàn cãi nhưng Yên nương và con của cô không biết sẽ ra sao đây, mong là sẽ sống sót ;50 .
    Còn LTT giờ gặp rắc rối rồi, cũng tự mình gây ra ;20

  36. LTT ơi là LTT, k cho Yên Nương 1 con đường cũng là cho mình 1 con đường rời xa Chân Diệu đó. Trả thù mà hại ng khác thì cũng k đc đâu.

  37. Vậy là Trình Ca đã trả lại được mối thù của mình. Trùng sinh trở về cuối cùng ca cũng có thể nhẹ lòng rồi. Không biết kết cục của Yên Nương là gì sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ? Thân phận của một con cờ thật đáng thương. Hy vong LTT sẽ để cho Yên nương sống và có cuộc sông yên bình về sau. CD đã nghi ngờ anh Trình rồi, chuyện gì sẽ xảy ra. Hy vọng hai anh chị không có hiểu lầm gì. Mong chương tiếp theo quá.

  38. Cuối cùng LTT cũng đã trả được mối thù kiếp trước. Vậy mà lại chưa yên lòng được, vẫn có sóng gió nữa. CD chắc sẽ hiểu cho a

  39. Thù đã trả xong, bây giờ thì lo chạy đi làm mặt cún với vợ đi, lại bị vợ hiểu lầm rồi đó, nhanh chạy chân cún về với vợ.

  40. Chết anh Trình rồi cái bàn tay tội ác của anh lại lồi ra cho a Diệu thấy nữa rồi! Khi đối mặt với anh a Trình không biết a Diệu phản ứng thế nào đây!

  41. Trình ca giải thích một lần rồi mà bảo rằng hắn cũng có quy tắc riênh của hắn chỉ cần k đánh mất tâm mình thôi. Chỉ là Chân Diệu cũng k rõ kiếp trc La Thiên Trình trải qua cái gì nên cũng nổi lên vài phần bận tâm

  42. Thật tội cho lão phu nhân, đã lớn tuổi như vậy mà còn phải chứng kiến sự bại hoại của con trai và cháu trai mình từng ưng ý nhất. Hành vi của hai cha con làm tim lão phu nhận tan nát, đau khổ vô cùng. Không biết LTT giải quyết con cờ Yên Nương của mình như thế nào đây?

  43. Chân diệu rất nhạy cảm, lại ko giống các đồng bào xuyên không khác thích ứng được chuyện đấu đá trong hậu viện, lần này coi bộ còn khó hoà hoãn hơn bất kỳvswj hiểu lầm nào

  44. Lần này Diệu tỷ biết là Trình ca sắp xếp tất cả không biết cả hai có mâu thuẫn gì không nữa
    Nói ra Yên nương cũng rất tội tuy không yêu người làm cha của con mình nhưng có tình mẫu tử rất lớn với đứa con mình sinh ra

  45. Là báo ứng.nhưng khổ nhất là lão phu nhân.nhìn con cháu như thế thì đau lòng quá.già gần đất xa trời rồi mà vẫn cong phải chịu đựng nỗi đau do con cháu gây ra

  46. nhị lang điên rồi sợ sau này lại gây họa gì ko đây
    lão nhị thì bệnh chắc sau này cũng yên phận
    tam lang cả nhà hòa thuận chỉ còn chân tỷ nhi ko biết tương lai sao chỉ mong gả nhà tốt dù lúc đầu lòng dạ nhỏ nhen ghi thù nhưng giờ cũng biết hối cải rồi
    anh trình chơi vố lần này làm cả nhị phòng từ người chết, người điên, người bệnh đều có hết luôn

  47. Chương này nặng nề quá. Lão phu nhân tuổi đã xế chiều vậy mà còn phải nhìn cảnh con cháu đổ đốn. Chân Diệu có chút nghi ngò anh Trình rồi nga. Anh Trình đi một nước cờ thâm hiểm thật, phá huỷ toàn bộ nhị phòng. Trả thù xong rồi thì nhanh nhanh về phòng dỗ ngọt vợ yêu của mình đi thôi hihi, mong k có chuyện j xảy ra hic hic. K biết tương lai Yên Nương và con của cô sẽ ra sao đây nhưng mong cô có thể tìm thấy bến bờ bình yên của mình

  48. Tội lão phu nhân quá, cả đời vì La gia, vì con cháu vậy mà đến lúc về già còn phải nhìn cảnh con cháu không nên thân làm ra những chuyện xấu hổ như vậy, đọc đoạn cuối mà mình rơm rớm. Thanks các bạn editor và beta nha, truyện hăn, truyền tải mượt mà, đọc rất thích.

  49. Gì thì gì chứ liên quan tới nữ nhân là phải đề phòng… trình ca à liệu ca có qua ải nữa không hả..
    Đọc chương này thấy buồn buồn… chả biết nói sao luôn viết cmt như đang lẫm nhẩm

  50. Chương này mới thật sự là báo ứng, 2 cha con nhị lang đều đáng tội, tình cảm 2 vợ chồng lão phu nhân lại làm ng ta ngưỡng mộ, sinh lão ko rời ko đổi

  51. Báo ứng tới rồiiiiiii! Phải thế chứ! Xấu xa không nên được nhởn nhơ thanh thản. Hơi tiếc cho Yên nương. Nàng ấy thầm yêu La Thiên Trình, không oán không hối. Hi vọng nàng sẽ có một kết cục tốt ;53

  52. Oh, hình như CD nghi ngờ La thế tử, ai biểu Yên nương đẹp quá chi, vẫn còn chuyện của Lão quốc công nữa

  53. ta sớm biết vì chuyện của yên nương thì chắc chắn nux9 sẽ hiểu lầm nam9 mà, nếu không phải chuyện tình cảm thì chắc chắn lfa nghĩ nam9 quấ ác độc này nọ kia. lâu lâu ta lại ko thích suy nghĩ của nuwx9 lắm. thấy tuy là ng cổ đại mà vẫn còn củ hủ lắm.

  54. nguyen thi thuy

    Thương yên Nương quá, đã phải ở trong hooàn cảnh ko ai muốn còn ko đc ở cạnh con mình

  55. Vợ chồng mà hỡ ra có chút chuyện là tránh không muốn gặp, dù gì chuyện cũng xảy ra rồi, không lẽ tránh nhau suốt đời, mỗi lần như vậy coi thấy bực

  56. Ah, đến giờ vẫn chưa thấy tác giả giải thích vì sao lão quốc công bị ngã ngựa đến thần trí bất minh rùi.

    Tội nghiệp Yên nương

  57. Yên Nương đáng thương. Chân Diệu lại suy nghĩ ra cái gì rồi, hoặc là Yên Nương và La Thiên Trình có tình cảm bí mật, hoặc là La Thiên Trình lợi dụng Yên Nương. Cái suy nghĩ nào cũng đáng sợ hết, con người thường theo bản năng né tránh, cũng là chuyện thường tình, ta thấy có bạn comt có vẻ chê trách. Trước đây La Thiên Trình cũng từng nghĩ nếu Chân Diệu biết hắn lợi dụng Yên Nương quyến rũ cha con Nhị gia thì chắc chắn càng ko thích hơn. Cảm thấy con người La Thiên Trình đáng sợ, cũng một quan điểm đó, cũng ko phải Chân Diệu trốn tránh cả đời, chỉ là kiểu chuẩn bị tâm lý một chút.

  58. Rốt cuộc vụ Lão quốc công ngã ngựa, La tứ lão gia mất tích là thuộc về âm mưu nào vậy nhỉ. Sức thừa nhận của lão phu nhân không phải dạng vừa đâu nha, bà xem như cũng nhìn thấu sự đời rồi mới có thể vững vàng được như vậy. Nhìn hai ông bà thấy tình cảm gì đâu!

  59. Thế từ ma k cứu mẹ con Yên Nương là chơi k đẹp, sếp kiểu nay k ai dám theo k ai dám giao dịch hợp tác

  60. Đều nói người tốt sẽ gặp may, lão phu nhân tại sao lại phải chịu nhiều nỗi khổ như vậy? Đáng lẽ phải thấy một nhà con cháu sum vầy vui vẻ chứ. Đọc đến cuối lão phu nhân khóc ta cũng khóc theo, đáng thương như thế. Vận mệnh nữ tử thời đại này sao lại khổ như vậy.

  61. Lần này Trình ca ăn mệt rồi, kế hoạch báo thù của anh đối với nhà nhị thúc coi như cũng hoàn thành rồi, có điều Diệu tỷ tinh ý lăm, chị phát hiện ra mối quan hệ của anh và yên nương rồi, tuy biết không phải quan hệ tình ái nhưng là có quan hệ, cái này reo rắc vào lòng chị một cái gai rồi ;59

  62. Nước mắt phượng hoàng

    Cảm thấy LTT lợi dụng Yên nương xong rồi vứt bỏ thấy lạnh lùng, tàn nhẫn ghê! Đến thời điểm này xem như nàng ấy đã hoàn thành nhiệm vụ, giữa 2 người coi như đã sòng phẳng, nhưng bỏ mặc sinh mệnh ngta như thế k khỏi quá tuyệt tình rồi!

  63. Càng đọc càng thấy may mắn mình sinh ra trong thời đại này, thời phong kiến thật không có nhân quyền, địa vị quyền lực quyết định tất cả

  64. Lão phu nhân thật tốt mà toàn gặp sóng gió phong ba, cứ chèo chống gia đình rồi lại gặp toàn sự thương tâm từ người thân

  65. Cuối cùng thù đã trả xong hết rồi, nhưng lại khiến tổ mẫu đau lòng bì gia đình rạn nứt, sao ko khổ tâm cho được

  66. thù hận trả xong, nhưng nhìn lão phu nhân thấy thương, cả 1 đời chăm lo phủ Quốc công, con chết, chồng ngây dại, đến cuối đời còn phải bi thương về con cháu, rồi còn Bát lang, số phận đứa bé sẽ như thế nào đây :(

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: