Trời Sinh Một Đôi – Chương 465+466

59

Chương 465: Bắt Tại Trận

Edit: Thu Hằng

Beta: Sakura

La Nhị lang cứ như vậy đứng trước giường, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, lẳng lặng nhìn Yên Nương.

Tóc dài đen nhánh, nổi bật lên gương mặt trắng nõn, lông mi dày ở dưới đôi mày liễu, mấy năm chịu cuộc sống giam cầm, chẳng những không làm cho đóa hoa này tàn héo mà ngược lại càng rực rỡ hơn.

La nhị lang thở dài, nghĩ thầm, đây mới thực sự là nữ nhân, tiểu nha đầu họ Thái kia, cho hắn làm nha hoàn trải giường chiếu cũng cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.

Bị đè nén quá lâu, người nào cũng làm ra chuyện tình khác người rồi, huống chi mấy năm nay trái tim La Nhị lang giống như ngâm trong chảo dầu, đau khổ hóa máu, không một khắc nào thống khoái.

Trong mắt hắn dâng lên ngọn lửa, sáng dọa người, lúc này trong đầu chỉ có một ý niệm, hắn phải có được nữ nhân này, lập tức, lập tức, một câu nói nhảm cũng không muốn nghe đến, kể cả từ nữ nhân này.

La Nhị lang trực tiếp lấy ra khăn tay tùy thân, vo lại nhét vào miệng Yên Nương

Yên Nương lập tức tỉnh lại, muốn giãy dụa lại phát giác tay chân đã bị nam nhân này giữ chặt, trong miệng lại có đồ, chỉ có thể phát ra âm thanh ô ô.

“Là ta” La nhị lang cười cười, nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Yên Nương, nước mắt tuôn rơi, ngược lại lại có một loại khoái ý, dùng chân tách chân nàng ra, động thân đi vào.

Lúc này La nhị lão gia đã quen tay hay việc, đi vào trong sân nhỏ, nhìn thấy đầu tường thấp thấp kia thì cười tươi, hai tay xoa vào nhau, lấy đà nhảy qua đầu tường, sau đó nhảy xuống.

Khó có được tiếng rơi xuống lại không lớn, La Nhị lão gia đắc ý cười cười. Hiển nhiên, còn có thể leo tường như vậy khiến tâm trạng của lão càng thêm khoái trá.

Mỗi lần lão tới đây, nhảy qua như vậy liền có cảm giác tìm lại tự tin lúc tuổi trẻ.

La Nhị lão gia chạy thẳng tới cửa sổ gian nhà giữa, cũng không biết rằng hai phụ tử có lựa chọn giống nhau.

Khác với La Nhị lang, La Nhị lão gia tới nơi này không phải một hai lần, cho tới bây giờ lão cũng không thể quên được nữ nhân kiều mỵ không xương kia, đặc biệt là Thái thị đoan trang cường ngạnh có thừa, bàn về mềm mại còn không bì được với Điền thị đã qua đời, lão chạy qua bên này càng chuyên cần hơn.

La Nhị lão gia cũng nhìn ra, bộ dáng của Yên Nương làm như không muốn dính dáng tới lão, nhưng thế thì thế nào, chỉ cần còn có Bát lang, mỗi lần lão tới nàng cũng phải biết điều hơn một chút.

Chính bởi vì một chút bất tuân của Yên Nương, làm La Nhị lão gia xuất kỳ bất ý muốn tới đây, nhìn nàng từ trong mộng tỉnh lại, thất kinh, cuối cũng vẫn không thể không nhân nhượng lão.

Nhưng lần này, mới vừa bước tới trước cửa sổ, nghe thấy thanh âm nam nữ hoan hảo trong phòng truyền ra, cả người lão sửng sốt như ngũ lôi oanh đỉnh.

La Nhị lão gia cơ hồ ngừng thở, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, ánh mắt trừng lớn như chuông đồng, nhặt lên thanh chắn cửa sổ chẳng biết đã rơi từ lúc nào, từ cửa sổ nhảy vào.

Bên trong nghe được động tĩnh, lập tức xoay người, vội vã nhặt quần áo che lên người.

Ánh trăng sáng tỏ, đầu tiên La Nhị lão gia nhìn thấy một bóng lưng trắng, nhưng ngay sau khi nhìn rõ bộ dáng người nọ, nhất thời máu nóng bốc lên, xông qua mãnh liệt đánh xuống, vừa đánh vừa mắng “Súc sinh, súc sinh! Lúc sinh ra ngươi, sao ta không dìm ngươi chết đuối đi!”

La Nhị lang nhất thời bối rối, không biết nên nói cái gì, chỉ đành dùng tay che mặt lui lại phía sau, tránh nhé đòn điên cuồng của La lão gia.

La Nhị lão gia càng đánh càng hăng, hai mắt đỏ ngầu, dùng những lời lẽ cay độc nhất trên đời mắng hắn “Súc sinh, ta biết ngươi bùn loãng không thể trát nên tường, khó trách hai kỳ thi xuân đều không đậu, ngươi ngày ngày tơ tưởng tiểu nương tử, ông trời không có mắt, không đánh một đạo sét giết chết ngươi, ta hôm nay cũng muốn đánh chết ngươi”

Những lời này như dao găm sắc bén đâm vào ngực La Nhị lang, giờ khắc này ngay cả phụ tử luân thường cũng không ngăn cản nổi hắn nữa, hắn vận hết khí lực, hung hăng đẩy ra.

La Nhị lão gia không khống chế được tâm tình, lại không nghĩ tới con lão lại dám đánh trả, không chút phòng bị lại bị một lực đẩy mạnh như vậy, cả người ngả ra, bịch một tiếng đụng phải tường.

Yên Nương mới ngồi dậy mặc áo xong, La Nhị lang vẫn duy trì tư thế hai tay đẩy qua, động tác trong nháy mắt dừng lại, bên trong phòng đột nhiên an tĩnh.

Ngay sáu đó, chính là một tiếng thét chói tai.

La Nhị lang lúc này mới hoàn hồn, quay đầu lại.

Chỉ thấy nha hoàn Lục Quyên bị phân tới hầu hạ Yên Nương sắc mặt trắng như tuyết.

La Nhị lang híp mắt, sải bước hướng tới Lục Quyên.

Trong nháy mắt đó, Lục Quyên thề, nàng cảm nhận được sát khí thật sâu.

Sống chết trước mắt, cho dù là ai cũng muốn cầu sống, nhìn thấy sát thần đi tới chỗ mình, Lục Quyên không do dự, quay đầu bỏ chạy.

Nàng chạy một hơi đến cửa viện, chạy tới cửa lớn, tâm tình khẩn trương nhưng đẩy hai cái lại không thấy cửa mở ra, lại nghe thấy tiếng bước chân phía sau ngày càng gần.

Tim Lục Quyên khẩn trương như muốn nhảy ra, thậm chí có thể cảm giác được hơi thở của đối phương, chốt cửa rốt cuộc rơi xuống, đại môn mở ra, lúc này La Nhị lang đã chạy tới, đưa tay bắt Lục Quyên.

Ống tay áo Lục Quyên bị bắt chặt, kích thích thần kinh nàng hoảng sợ cực độ, không nhịn được mà hét lên, trùng hợp là nàng bị La Nhị lang đẩy một cái cánh cửa mở ra, lại nghe soạt một tiếng ống tay áo Lục Quyên bị đứt, Lục Quyên lập tức xông ào vào trong bóng đêm không quay đầu lại.

Nội viện phủ Quốc Công không có gia đinh đi tuần nhưng phân ra bà tử gác đêm ở bảy tám nơi, vừa văn có một bà tử đi tiểu đêm, trời nóng mùi nồng, bàbưng cái bô mang ra ngoài, nghe thanh âm thét chói tai như lệ quỷ, tay run lên, cái bô nghiêng đi làm rơi vài giọt trên giày.

Bà tử liền mắng một tiếng mẹ nó, giày cũng không kịp lau, đem cái bô để xuống bỏ chạy, vừa chạy vừa la “Mau tới đây, xảy ra chuyện rồi”

Nàng la một tiếng như vậy, không ít người đứng lên, cầm đèn đi ra, có người hướng phía tây chạy tới.

“Làm sao thế?” có người mơ mơ màng màng, chạy bên đám người theo tới hỏi.

“Ta nghe thấy tiếng quỷ kêu, chính là từ phía tây truyền tới”

“Nha, bên kia luôn vắng vẻ, không phải có thứ gì không sách sẽ chứ?”

Bà tử bị nước tiểu bắn trên giày gắt một tiếng “Phi, bất kể nàng là cái quỷ gì, ta sẽ ném chiếc giày này trên mặt nàng, đảm bảo nàng chỉ có tới mà không có về”

Đang nói chỉ thấy một nữ quỷ tóc tai bù xù chạy tới, những người khác bị sợ dạt sang hai bên trốn, đẩy bà tử mạnh miệng kia ra.

Bà tử kia nhất thời sợ tới choáng vàng, đứng yên ở đó không nhúc nhích.

Lục Quyên dựa vào một hơi thở, một đường chạy như điên, nhìn thấy người cũng không kiên trì nổi nữa, lảo đảo ngã tới phía trước, rơi vào trong mắt bà tử kia chính là một nữ quỷ da mặt xanh, đưa mười ngón tay đánh tới nàng.

“Má ơi, con quỷ này muốn bóp chết ta” đều nói, con người gặp phải tình huống sợ hãi liên quan tới tồn vong đều bộc phát chiến lực kinh người, bà tử này hiển nhiên là người nổi bật trong số đó, lúc này cũng không ngẩn người nữa, lấy khí thế set đánh không kịp bưng tai lấy chiếc giày dính nước tiểu hung hăng ném về phía nữ quỷ.

Nữ quỷ này lại không phối hợp, ngã gục trên mặt đất ngất đi, chiếc giày bay thẳng vào người đuổi theo phía sau.

Ba một tiếng, chiếc giày ném ngay giữa mặt người nọ

Ai nha, chiếc giày này của ta một phát đánh trúng! Bà tử này mừng ra mặt, hô “Mau, đưa hai con quỷ này bắt lại”

Lúc này có người mắt tốt, nhận ra La Nhị lang, sắc mặt đại biến “Trời, tại sao lại là Nhị công tử?”

“Cái gì, là Nhị công tử?” Tất cả mọi người sửng sốt.

La Nhị lang vụng trộm bị bắt, đẩy ngã La Nhị lão gia không rõ sống chết, đuổi theo Lục Quyên giết người diệt khẩu, tâm trạng đang căng thẳng thì bị một giày này đập tới, nhất thời mắt hoa lên, thân thể lung lay mấy cái, không chịu nổi hôn mê.

Lúc này đã khuya, gió đêm thổi qua đem vạt áo thổi lên, có người ô một tiếng “Ai u, Nhị công tử làm sao, giống như không có mặc xiêm y?”

Những người này đều là người trên dưới bốn mươi, vóc người vạm vỡ, nào có giống tiểu cô nương hay xấu hổ, lời vừa nói xong, mọi người hai mặt nhìn nhau, cảm thấy đây là chuyện đại bất kính.

Có hai người nói nhỏ “Lẽ nào là Nhị công tử có ý xấu với nha đầu kia?”

Người đứng gần thấy được cô gái ngã trên đất mặc trang phục nha hoàn.

“Ai nha, đây không phải là Lục Quyên sao!” Rốt cục cũng có người nhận ra Lục Quyên.

Cũng có người lớn tuổi hay quên mờ mịt hỏi “Lục Quyên là ai?”

“Chính là, chính là người hầu hạ vị di nương kia nha”

Yên Nương tuyệt sắc như vậy, lại bị vứt vào sân sau, hết lần này tới lần khác từ đó Nhị công tử đều trải qua việc xấu, hạ nhân trong phủ bên ngoài không dám nghị luận nhưng đều lén suy đoán không ít.

Có người nhận ra người hầu hạ Yên Nương, Nhị công tử lại liên quan, tất cả mọi người đều biết không phải chuyện đùa, một người trầm ổn hơn nói “Mấy người chúng ta đi bẩm báo thế tử và phu nhân. Các ngươi tới viện của vị di nương kia nhìn một chút”

Nghe tiếng gõ cửa dồn dập, bà tử canh cửa Thanh Phong đường xoa mắt, lầm bầm mắng một câu, cất giọng hỏi “Người nào?”

“Xin mở cửa, ta là người canh vườn Trương bà tử, có chuyện quan trọng cần bẩm báo Thế tử phu nhân”

Bà tử canh cửa biết người này, hai người mặc dù cùng là hạ nhân, nhưng người canh cửa Thanh Phong đường cùng người gác đêm trong vườn khác biệt  một trời một vực, lập tức cười lạnh một tiếng “Hôm nay Đại nãi nãi lo hội ngắm hoa mệt mỏi, đã ngủ sớm, có việc gì gấp cũng không nên bẩm báo lúc này, sáng sớm mai nói sau”

Lúc này ngoài cửa vang lên một thanh âm khác “Ai nha, Vương đại tỷ, mau mở cửa, Nhị công tử cùng một đứa nha hoàn ngất ở bên ngoài, chúng ta không quyết định được, phải tới bẩm Thế tử phu nhân làm chủ”

Bà tử canh cửa vừa nghe, không dám trễ nải nói “Các ngươi chờ, ta đi bẩm báo trước một tiếng”

Bà tử canh cửa cũng không được vào phòng, vội đánh tức Mộc Chi trong phòng nghỉ, Mộc Chi vừa nghe vội vào phòng trong, đứng ngoài bình phong bẩm báo “Thế tử gia, Đại nãi nãi, bên ngoài xảy ra chuyện”

La Thiên Trình thoáng cái ngồi dậy, liếc mắt nhìn Chân Diệu, thấy nàng còn ngủ, rón rén xuống giường, mặc áo ngoài vào, ra ngoài bình phong, nhíu mi thấp giọng hỏi “Có chuyện gì?”

“Bà tử gác đem phía ngoài bẩm báo, nói Nhị công tử cùng một nha hoàn ngất bên ngoài” Mộc Chi thì thầm nói

“Hầu hạ Đại nãi nãi” La Thiên Trình lạnh mặt, nhấc chân đi ra ngoài.

“Cẩn Minh?”

. . .

Chương 466: Báo Ứng

La Thiên Trình dừng cước bộ, xoay người lại “Kiểu Kiểu, sao lại tỉnh rồi?”

“Xảy ra chuyện gì?” Chân Diệu đã ngồi dậy.

“Nàng ngủ đi, ta đi xem một chút là được” La Thiên Trình trấn an, vỗ vỗ bả vài nàng.

Chân Diệu lắc đầu “Trong phủ có việc, lại là nội viện, ta vẫn nên đi nhìn một chút. Lại nói, thương thế của chàng vẫn chưa đỡ mà”

“Nào có nghiêm trọng như vậy” La Thiên Trình cười cười “Vậy thì cùng đi, là Nhị lang xảy ra chút chuyện”

Hai người cùng nhau ra ngoài, không nghĩ tới mới ra sân lại có người vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy Thế tử gia và phu nhân, bụp một tiếng quỳ xuống, lời nói không ra khuôn chữ “Thế tử gia, Thế tử phu nhân, xảy ra chuyện lớn, Nhị lão gia té xỉu trong phòng Yên di nương”

Lời vừa nói ra, sắc mặt mấy bà tử báo tin phía sau đột nhiên thay đổi.

La Thiên Trình còn rất bình tĩnh, khiêu mi nói “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vừa đi vừa nói”

Bà tử kia đứng lên, vừa đi vừa nói “Lão nô phát hiện Nhị công tử và Lục Quyên cô nương ngất tại cửa, cảm thấy có cái gì đó không đúng, nên phân ra người đi tới phía tây viện nhìn một chút, không nghĩ tới lại thấy Yên di nương treo cổ trên xà nhà, đang đung đưa hù chết người, còn Nhị lão gia té ở góc nhà, có một vũng máu …”

“Còn có người canh giữ ở đó chứ?” La Thiên Trình lớn tiếng hỏi.

“Có, lúc ấy có ba người tới, hai người ở lại canh giữ, lão nô tới đây báo tin”

“Hay là mời đại phu trước đi” Chân Diệu nhắc nhở.

Phát hiện tình huống là hạ nhân, không có tiếng nói của chủ tử, ngay cả mời đại phu cũng không dám tự tiện làm chủ, đây là nguyên nhân khi vừa phát hiện tình huống liền bẩm báo vợ chồng Chân Diệu.

La Thiên Trình chỉ một bà tử đi mời đại phu, cầm tay Chân Diệu bước đi nhanh hơn, chờ đến sân viện của Yên Nương, đèn dầu sáng tỏ, bên trong đứng không ít bà tử.

Có một bà tử mặt mày cơ trí tiến lên phía trước nói “Thế tử gia, phu nhân, lúc trước Nhị công tử vàLục Quyên cô nương hôn mê ở bên ngoài, đã được lão nô chuyển vào trong phòng.

“Nhị lão gia và Yên di nương đâu?”

“Nhị lão gia còn hôn mê, Yên di nương đã được cứu tỉnh, lão nô sợ lại xảy ra chuyện nên hiện tại để một người coi chừng nàng”

La Thiên Trình coi như vừa ý gật đầu, cùng Chân Diệu đi vào xem tình huống.

Bất kể trong lòng hai người đối với La Nhị lão gia như thế nào, người đầu tiên nhìn tới, nhất định là trưởng bối.

Chân Diệu nhìn thấy La Nhị lão gia, sợ hết hồn, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy người này có bộ dáng chật vật như vậy.

Đầu tóc rồi bời, trên mặt là từng vệt máu, nằm trên giường trúc lặng yên không một tiếng động, không biết là sống hay chết.

La Thiên Trình đến gần nhìn, lại đi một vòng quanh phòng xảy ra chuyện, nhìn cửa sổ mở rộng, lại nhìn tới La Nhị lang quần cũng không kịp mặc, chỉ choàng chiếc áo ngoài đã hiểu chuyện gì tới bảy tám phần, lập tức cười lạnh một tiếng.

Lúc này đại phu vội vã chạy tới.

Đại phu  này họ Hàn, là thái y đã lui về, được mời tới phủ Quốc Công đã lâu.

“Thế tử gia, là vị nào bị bệnh?” Hàn đại phu đeo theo hòm thuốc, đầu đầy mồ hôi, trong lòng lại càng thấp thỏm.

Nửa đêm canh ba gọi đại phu, lại ở địa phương vắng vẻ như vậy, cũng không phải chuyện tốt gì, may là bây giờ hắn cũng là đại phu của phủ Quốc Công rồi, chủ tử cũng chỉ cảnh tỉnh đe dọa, chắc cũng không tới mức diệt khẩu …. Phủ nào lại không có chuyện cần che giấu.

“Là Nhị lão gia, Hàn đại phu, mời bên này”

Hàn đại phu đi vào, thấy rõ bộ dáng của La nhị lão gia thì sợ hết hồn, không dám trễ nải, vội đi qua xem xét.

Lúc này Chân Diệu đi tới, nhẹ giọng nói với La Thiên Trình “Yên di nương đã tỉnh. Nhị lang và Lục Quyên chỉ hôn mê do quá mệt mỏi, đợi lát nữa khám qua cho Nhị lang một chút, Lục Quyên thì không cần”

Nếu bốn người này cùng để Hàn đại phu khám một lần, cho dù không lộ ra ngoài thì phủ Quốc Công cũng đủ mất mặt.

“Ừ.”

Hàn đại phu mở hòm thuốc, lấy trong một bình trắng một viên thuốc lớn  màu xanh, nhét vào trong miệng La nhị lão gia.

Chân Diệu co rút khóe miệng, thầm nghĩ, viên thuốc lớn như vậy, người còn hôn mê, có thể nuốt được sao?

Không nghĩ tới, Hàn đại phu rất có kinh nghiệm, nâng cổ La nhị lão gia lên, ở phía sau đánh nhẹ mấy cái sau đó gật đầu lấy băng gạc ra băng bó cho hắn.

“Hàn đại phu, Nhị thúc ta sao rồi?”

Hàn đại phu lau mồ hôi, đứng thẳng người nói “Vết thương khá nặng, đã cho lão gia uống nhung hoàn tan máu bầm, nếu hừng sáng có thể tỉnh lại, còn có hi vọng, nếu không tỉnh lại …”

La Thiên Trình gật đầu “Nhị đệ ta cũng bất tỉnh, Hàn đại phu xem qua một chút”

Hàn đại phu đi qua nhìn, cũng không nói nhiều, một châm đi xuống, đem La nhị lang đâm tỉnh.

La Nhị lang thấy rõ người trong phòng, sắc mặt đại biến, đột nhiên nhảy xuống hướng phía ngoài chạy.

Động tác của hắn quá đột ngột, đụng ngã Hàn đại phu còn chưa cất xong ngân châm.

Hàn đại phu thuận theo thế ngã, tay quét qua bắp chân La Nhị lang, ngân châm kia liền đâm vào.

La Nhị lang kêu lên một tiếng, lập tức ngã xuống đất ôm chân.

Sắc mặt La Thiên Trình âm trầm, lạnh lùng nói “Trông coi Nhị công tử”

Mắt thấy trời sắp sáng, La nhị lão gia còn chưa tỉnh, Chân Diệu hỏi “Có nên đi nói chuyện với tổ mẫu không?”

“Chờ một lát nữa” La Thiên Trình nói.

Lão phu nhân lớn tuổi, mặc dù trải qua mưa gió, tâm tính bền bỉ, cũng không chịu được loại chuyện sinh tử chưa rõ này, chờ sau khi trời sáng, vô luận Nhị lão gia sống hay chết, chuyện đã định rồi nói cho người vẫn tốt hơn.

Thời gian từng chút trôi qua, trừ vợ chồng Chân Diệu coi như lãnh tĩnh, trong lòng những bà tử canh giữ đều run sợ, không biết liên lụy vào chuyện này, sẽ có kết quả gì.

“Nhị lão gia tỉnh” bà tử canh giữ bên cạnh La nhị lão gì hô lên.

Hàn đại phu lập tức bị đánh thức, chạy qua nhìn.

La Thiên Trình cũng đi tới “Nhị thúc, người thấy sao?”

La nhị lão gia mở to mắt, đầu tiên là mờ mịt, sau là kinh sợ, muốn ngồi dậy lại phát hiện không được, mở miệng muốn nói nhưng phát giác ngay cả khí lực mở miệng cũng không có.

Nhìn La nhị lão gia miệng lệch mắt nghiêng, khóe miệng còn lưu nước miếng, sắc mặt Hàn đại phu nặng nề nói “Nhị lão gia trúng gió rồi”

La Thiên Trình vui sướng, khắc chế vọng động nhếch khóe môi của mình, hướng Chân Diệu nói “Kiểu Kiểu, ta đi mời tổ mẫu tới đây, nàng ở đây coi chừng”

Hai khắc sau, lão phu nhân đã tới, tận mắt thấy tình cảnh này, giận dữ hỏi “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

La Thiên Trình vỗ lưng lão phu nhân, ấm giọng nói “Tổ mẫu, chuyện đã xảy ra, người không nên gấp gáp. Hiện tại Nhị thúc trúng gió miệng không thể nói, bọn Nhị đệ đã tỉnh, tôn nhi đã hỏi Lục Quyên, biết đại khái chuyện xảy ra” Nói đến đây cũng không nhiều lời thêm nữa.

Lão phu nhân hiểu ý, cho nha hoàn tạp nhân lui ra, đi vào nội thất, lệnh cho hai nha hoàn tâm phúc canh giữ phía ngoài.

La Thiên Trình lúc này mới lộ vẻ mặt khó khăn nói “Lục Quyên nói, nàng nghe thấy động tĩnh trong phòng Yên di nương nên đi vào xem, thấy Nhị đệ đẩy ngã Nhị thúc, sau đó muốn giết nàng, nàng bỏ chạy sau đó gặp bà tử gác đêm, không chống đỡ nổi nữa nên ngất đi.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion59 Comments

  1. Bắt Lão phu nhân phải chứng kiến những chuyện này đúng là khổ thân bà quá. Chắc dấu chấm hết cho cuộc đời La Nhị lang được đặt ở đây luôn nhỉ? Nhưng La Nhị thúc lại k nói dc nữa thì bớt gay cấn rồi
    Cảm ơn các nàng nhé

  2. Đúng là không thể sống mà…. CD càng ngày càng làm việc thỏa đáng hơn….
    La Nhị lão gia bị trúng gió rồi…. ko làm gì được. La Nhị lang chắc cũng sắp xong rồi. La Nhị lão gia gặp chuyện thì Yên nương có đường sống. Không thể nhìn nổi cha con nhà lão Nhị mà.

  3. Nát như này r nhưng mình thấy chưa thảm tí nào. Chắc truyện phải đồn khắp kinh thành thì mới thảm,mới hoàn toàn thân bại danh liệt không bao giờ có thể xoay chuyển. Như thế thì tội nghiệp Tam lang bị kéo xuống cùng nhị phòng. Tội nữa chính là Yên nương. Nếu cứu không kịp thì đã mất mạng hết r. Còn có lão phu nhân có tha cho Yên nương không hic hic. Mong là xong chuyênn r Ltt sẽ bố trí cho Yên nương 1 nơi yên ổn sống cùng đứa con. Báo thù đc mà Yên nương trả cái giá này thì đúng là… ng thân đã chết vui nổi sao… ;50

  4. khi con người trở nên biến thái vặn vẹo thật đáng sợ….. cung tội la nhị thúc :)) yêu thương chiều chuộng, k dám ngậm sợ tan, k dám xài sợ hỏng, thế mà thằng con trời đánh dám chấm mút bảo bối. dù sao k nói đc nhưng vẫn viết đc cơ mà, la nhị thúc sẽ k tha cho nhị lang đâu. tội cho tổ mẫu già rồi còn phải chứng kiến hậu hoạ này
    thanks lâu chủ

  5. ;59 Lại cho Nhị lang đi canh giữ từ đường suốt đời thôi .
    Yên nương là quân cờ của Trình ca gài vào nhị phòng , bây giờ đã xong nhiệm vụ , cũng nên có sự sắp xếp yên ổn , chứ để thế này tội cho Yên nương quá . Đúng là hồng nhan bạc mệnh , rõ ràng nhan sắc nhất nhì truyện mà phải sống kiếp giam cầm , lại làm món đồ chơi cho 2 cha con trụy lạc , tiếc cho 1 kiếp đào hoa !

  6. Haha trúng gío méo miệng nữa chứ đáng đời. Mà la nhị lang k mặc quần mà dám chạy ra ngoài cũng hay ghê ấy. Nhưng mà tất cả cũng do LTT xắp xếp hết mà tránh đâu cho thoát haiz bị tính kế nhìu năm như vậy sau này mà biết dk sự thật chắc haingười la nhị chắc điên luôn haha. Thanks các editer

  7. ặc, Nhị lão gia k chết a, chết thì hết nhưng k chết lại k nói dc, còn có thể phải nằm trên giường cả đời thì mới là khó chịu nhất đó, cái này là phụ tử tương tàn mà. không biết cái châm kia đâm vào chân la nhị lang thì có làm cho hắn tàn phế hơn không nhỉ?
    mà nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tội Yên nương nhất, lúc đầu là Trình ca cứu nàng ấy khỏi bọn buôn người hay gì đó, nhưng lại khiên nàng ấy chọn con đường trả thù thay thế này, giờ kết cục của nàng ấy cũng chảng khá hơn được.hic

    tks tỷ ạk

  8. La nhị lão phen này lại gặp báo ứng giống vợ mình, trúng gió méo miệng, giờ có bị đổ tội hay thế nào nữa cũng ko có đường mà giải thích. La thế tử vui mừng nhưng ko dám lộ ra. Bị bắt tại trận thế này, Yên Nương tự sát chưa chết được, e rằng phen này sẽ bị lão phu nhân hạ lệnh buộc phải chết, haizzz. Mất mặt nhất vẫn là La nhị lang, ko mặc quần áo mà lo đi giết người rồi, còn bị cả nhà phát hiện, còn bị cái dép dính nước tiểu đập vô mặt mà ngất đi, xui hết biết. Ko biết sự thật của buổi tối này sẽ được kể ra như thế nào đây.
    Thanks

  9. Hai cha con nhà La Nhị có sao cũng mặc kệ mà thật là tội Yên Nương. Hi vọng La Thiên Trình có sắp xếp cho Yên Nương. Thương lão phu nhân, còn phải chứng kiến cái cảnh này, đuổi Nhị lang ra khỏi phủ Quốc công luôn cũng đc, tự sinh tự diệt đi. Thanks nàng!

  10. Hai cha con nhị lão gia đúng là ổ tai họa, bây h thì chịu báo ứng rồi. Nhị lão gia bị trúng gió chỉ có thể nằm giường bệnh mà thôi không gây họa được nữa. Nhưng còn nhị lang kia thì không biết sẽ bị lão phu nhân xử lí như thế nào đây. Khổ cho lão phu nhân già rồi mà vẫn phải đi xử lí chuyện xấu của con trai

  11. Trời ơi La Nhị lang tới giờ còn chưa chịu chết tâm với Yên Nương nữa hả?? Cứ tưởng bây giờ La Nhị lang đã thay đổi chứ, ai ngờ ngựa quen đường cũ -.- Lần trước còn có Điền thị cầu xin giúp còn lần này bị bắt tại trận thì không có ai giúp đỡ nữa đâu, không biết hối cải còn làm chuyện xấu mong lần này lão phu nhân xử lý mạnh vào cho chừa ;97 Còn La Nhị lão gia lần này bị trúng gió giống Điền thị lần trước rồi thôi thì cũng coi như báo ứng đi!!! Còn Yên Nương mình thắc mắc không biết Trình ca giải quyết ra sao đây ;93 Mong rắng Trình ca sắp xếp ổn thỏa cho Yên Nương, thấy tội quá~~

  12. La Nhị lang là một kẻ xấu xa hết chỗ nói, mơ tưởng nữ nhân của cha mình, đến nỗi không e dè gì cả, đánh ngã cả ông. Lần này La nhị thúc chắc không gượng được nữa rồi, đúng là báo ứng.
    Nghĩ cũng khổ thân Yên Nương, bị chà đạp thế sống sao nổi, muốn chết cũng không chết được.

  13. Cái nhà la nhị thúc này đúng là không có hậu rồi, cha con tương tàn chỉ vì một nữ nhân, mà tên la nhị lag này đúng là súc sinh, không khống chế được dục vọng mà nhẫn tâm ra tay cả với cha đẻ của mình luôn, không biết phiên này có bị xử phạt nặng nề hay không đây, còn la nhị thúc lại còn bị trúng gió ngậm miệng, đúng là báo ứng ai bảo ngày xưa mưu tính hại anh la như vậy

  14. Vẫn chưa biết rõ lắm thân thế của Yên Nương như thế nào, vẫn thấy tội nghiệp Yên Nương. Dẫu biết con đường này là Yên Nương tự chọn nhưng vẫn xót xa vô cùng. La Nhị Bá bị trúng gió thì cũng coi như là báo ứng cho những việc mình đã gây ra cho thế tử. Còn La Nhị Lang thì mong cho hắn phải bị xử phạt mạnh hơn nhiều mới thoả được lòng ta ;96

  15. thương Yên Nương nhất truyện, chả còn gì lưu luyến chỉ lo cho con mình thôi nhưng phận nữ tuyệt sắc thanh cao lại phải hủy vì một nhà chi thứ

  16. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi. 2 cha con dành 1 phụ nữ. Cũng đáng thương thay cho yên nương với bát lang. Bây giờ được cứu tỉnh chuyện lộ ra, yên nương cũng sống k đc, mà còn chết 1 cách nhục nhã ê chề, đi cùng với bát lang. Còn nhị lang đúng là k = cầm thú. Đọc sách thánh hiền mà làm việc còn hơn cả súc sinh

  17. La nhị lang đi đêm lắm có ngày gặp ma, la nhị lang đã bị bị đúng lúc cha mình bắt gặp chứ , la nhị thúc tính khí xấu đã bị trúng gió méo miệng , khổ thân yên nương chỉ lam quân cờ hồng nhan bạc phận

  18. Số Yên Nương cũng khổ quá đi. Cả nhà bị giết phải lưu lạc giờ cũng sống không yên với cha con tặc lão nhị. Kiểu này chắc bị lão phu nhân ban chết quá ;34

  19. Haiz… Ta còn nghĩ ông nhị lão gia này chắc thăng thiên… Ai dè sống dai gúm ăn ah… Mà hình như ông nhị lão gia này bị tai biến thì phải… Lần này chuyện vỡ lỡ hết rùi nha… Không bít hai cha con nhị phòng bị xử lý sao đây… Còn Yên nương nữa… Cũng tội lỗi… Mong Yên nương thoát khỏi chốn thị phi này đi ah… Thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  20. Cuối cùng những người mà Trình ca muốn trả thù cũng xong. Chi thứ hai được mỗi Tam lang là tốt, còn Tam nương nhờ Chân Diệu cũng đã thông suốt. Chỉ tội Lão phu nhân phải chứng kiến con cháu như vậy. Lão phu nhân là người tỉnh táo nhìn rõ được mọi việc, phát hiện sớm đỡ phí một đời của Thái cô nương.

  21. Cái này gọi là báo ứng, làm nhiều việc ác rồi đều phải trả giá thôi. Đúng là hai cha con mặt người dạ thú, ti bỉ, hèn mọn mà.

  22. Nhị thúc gặp quả báo rồi. khoong những bị còn trai cho đội mũ xanh, lại suýt chết dưới tay con trai. Chỉ tội nghiệp Yên nương. Hy vọng La thế tử sẽ tha cho nàng ấy con đường sống. Cuộc đời yên nương cũng quá đau khổ rồi

  23. Nguyễn Minh Anh

    Nhị phòng này nháo ghê thật. Cùng 1 lúc người ngất xỉu người tự sát. Khổ thân tổ mẫu già rồi còn phải chứng kiến con cháu hồ nháo. Mong là sau LTT thu xếp cho Yên Nương dọn ra ngoài hay an phận sống tiếp như nào, chứ như bây giờ thì khổ quá. Chẳng biết thù hận như nào nhưng phải trả giá bằng hành hạ thân thể, hành hạ cuộc sống như này thì rất tội. Dù sao cô ấy cũng là phụ nữ mà!

  24. Gia đình Nhị lão gia cũng nên đến hồi kết, nên gặp báo ứng rồi. Không gì thê thảm hơn hoàn cảnh của Nhị lão gia, lão đã thú tính lại gặp phải con trai càng thú tính hơn, đúng là con hơn cha nhà có phúc.

  25. Haizz báo ứng mà cả nhà nhị gia bị báo ứng trừ tam lang ra. Chương này thấy nhị lang và la nhị lão gia chật vật, mất mặt, nát quá nát.. be bét luôn. Giờ lại bị trúng gió nữa thôi xong luôn khỏi phải leo lên giường nữ nhân nào hết. Hihi còn nhị lang kiểu này thôi chắc khỏi ra ngoài cưới vợ gấp rồi tống hắn đi càng xa càng tốt.

  26. Thật muốn cười to đáng đời cả nhà chi thứ hai gian ác, may mà còn kéo lại đc mấy bạn nhỏ dễ dạy :)

  27. May quá Yên nương chưa chết. 2 cha con Nhị lang này đúng là cực phẩm cầm thú, cũng may La Thế tử trọng sinh trả thù gia đình nó :)

  28. Ông nhị lão gia phải sống mới tốt, trúng gió như ổng thì dễ bại liệt, sống để chứng kiến báo ứng của mình ta thấy hả dạ gì đâu
    Nhị lang thì tốt nhất nên gạch tên khỏi gia phả đuổi ra ngoài tự sinh tự diệt đi

  29. QUả bái cả 2 cha con luôn, nhị lão gia mê gái nhẫn tâm, la nhụ lang cũng mê gái độc ác. Chỉ tội LTT với CD, nữa đêm còn phải đi quản chuyện này

  30. Đúng là giấy không gói được lửa, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Chuyện Nhị lang vụng trộm cùng Yên Nương giờ đã phơi bày. Cũng thật đáng thương cho Yên Nương, đúng là hồng nhan bạc mệnh. Không biết kết cục chờ đón nàng sẽ là như thế nào

  31. Hạ Thiên Tình

    Chả quan tâm 2 cha con nhà kia như nào. Xác định tàn đời rồi. Chỉ quan tâm Yên nương thôi. Lúc nghe tin tự tử mình còn thấy giật mình, nghĩ “vậy đứa con để đi đâu, đang còn đứa con nữa cơ mà :(((” nhưng mà may quá, Yên nương vẫn sống. Hy vọng sau vụ này, Yên nương có thể đem con đi thật xa, sống một cuộc đời bình thường và hạnh phúc. Em đã quá khổ rồi

  32. Khổ thân, chie muốn sống yên ổn suốt phần đời còn lại cũng ko xong. Ở cái thời đại mà nhân quyền ko đáng 1 xu, những kẻ có tiền có thể có thể hô mưa gọi gió thì một nữ nhân yếu đuối lại có nhan sắc như vậy chỉ có thể nói là bất hạnh mà thôi, haizzz ;50

  33. Đúng là chó điên cắn nhau, để cho chết hết cho sạch sẽ môi trường. Rất là tội nghiệp Yên nương , làm con cờ cho La thế tử và bị vùi hoa dập liễu như vậy. Mình phản cảm cách La thế tử đối xử với Yên nương. Cho dủ là Yên nương tự nguyện làm quân cờ, nhưng sau khi đã làm cho toàn gia Nhị lão gia sống dở chết dở thì phải tìm cách an bài cho Yên nương, đâu thể vứt cô ta trong tiểu viện sống chết mặc bay như vậy!

  34. Hy vọng có một kết thúc tốt đẹp cho Yên nương, LTT tuy lợi dụng nhưng cũng không ép buộc Yên nương phải làm việc cho mình, chỉ là sự lựa chon của Yên nương mà thôi, nhưng vẫn thấy tàn nhẫn với Yên nương quá. CD mà biết việc này chưa chắc đã đồng ý với LTT, còn nhiều cách để báo thù mà, giờ lại liên lụy đến một cô gái với một đứa trẻ vô tội.

  35. Còn chưa cả kịp mặc quần luôn, haizzz, đến quỳ nhị công tử đấy. Đáng đời ai cái tính tình như thế thì bị đánh chết cũng k oan.

  36. La nhị lão gia bị báo ứng rồi ;20 , còn không biết sẽ như thế nào đây ;97
    Mà cũng tội nghiệp Yên nương, đang an phận bỗng gặp tai họa ;34

  37. LTT nên sắp xếp cho Yên Nương rồi. Cô ấy đáng được sống yên bình. Nói gì thì nói, vì làm việc cho LTT, Yên nương đã trả cái giá quá đắt rồi. Nếu k sắp xếp ổn thỏa cho yên Nương thì trong mắt mình LTT k đáng là con người.

  38. Một cái kết thảm cho chi thứ hai của La Gia. CHỉ còn lại La Tam Lang va La Tri Chân kịp thời tỉnh ngộ và đi đúng hướng. Chỉ vì một nữ nhân mà con đánh cha đến nỗi người nằm bất động, tội nghiệp Lão Phu Nhân đã lớn tuổi mà còn phải chịu nhiều đả kích như vậy, một lòng muốn an bài tốt cho chi thứ hai, cho họ có cơ hội làm lại từ đầu, nhưng quá muộn, TRình ca xuống tay cũng thật thẳng. không chút lưu tình

  39. Bất kể ra sao thì người đáng thương nhất là Lão phu nhân, bà đến tuổi này mà còn phải chứng kiến cảnh tượng này.

  40. Thật là quả báo mà! Nhị lang và nhị lão gia đã bị báo ứng! Còn Yên di nương và bát ca không biết sẽ xử sao đây!

  41. Chi thứ hai chắc chương sau cũng thành bỏ rồi! Có chút tội Thái thị vừa vô thay Điền thị gã cho ông La Nhị lão này….
    H chỉ tò mò kết cục của La Nhị Lang và Yên Nương thôi. Mong nàng ấy đổi đời đc

  42. Một đêm kinh hoàng, hai cha con này đúng là vô sỉ và ghê tởm quá. Cuối cùng cũng bị báo ứng rồi, Nhị lão già bị trúng gió méo miệng giống Điền thị khi xưa. Nhị lang chắc không thoát được lần này, sẽ bị đưa về thôn trang sống cả đời còn lại.

  43. Coi như cha con la nhị gia xong đời, cô nương thái thị kia thoát 1 kiếp, mà sao ả yên nương sống dai thế ko biết, cứ mỗi lần gần chết lại dk cứu, còn hơn cả tiểu cường

  44. Mình vẫn thấy tội chi thứ 2 có kết cục như vậy.nói chung là gieo nhân nào gặp quả ấy thôi. vì quyền lợi mà lại hại cháu của mình.

  45. Đúng như đề truyện Báo Ứng nha, rất vui bây giờ chỉ con mong Chân Tịnh bị báo ứng thôi
    Nhất là hoàng thượng bây giờ rất mong hắn ta sẽ bị gì đó ..

  46. La nhị lang cuối cùng cungz bị bắt rồi.còn yên nương thì nên thu xếp và cắt đứt liên lạc đi.mh k thích chị này dây dưa gì vs trình ca nữa mặc dù trình ca k có í gì.nhưng mag yên nương lại thích a í hic

  47. Cảm ơn ad đã dịch bộ truyện này. Đây là 1 trong những truyện mà mình thấy ít bị nhàm nhất. Hay từ đầu tới cuối .
    Nhân tiện ad cho mình xin pass cháp cuối nha..cảm ơn ad nhìu nhìu

  48. đáng đời nhị lang thêm lão nhị nữa bị báo ứng vậy là còn nhẹ
    biết thế nào chuyện này cũng bung bét may mà chưa có ai chết
    đúng là làm xấu nhiều thì quen tay mà

  49. Đáng đời nhị lang cùng nhị lão bị báo ứng thế là còn nhẹ đấy. May mà k ai phải chết. Chỉ xót cho lão phu nhân tuổi đã xế chiều mà còn phải nhìn thấy cảnh con cháu đổ đốn tới vậy. Cơ mà Yên Nương vẫn sống sao? Dai thật haha. Chân Tịnh gặp báo ứng rồi kia haha. Sung sướng vô bờ. Đợi mỗi lục cưa nưa

  50. con mụ chân tịnh, sao tôi đối với ả có một loại chán ghét kinh khủng, tự cao tự đại luôn cho mình đúng ha hả trèo cao té đau nha Tịnh, tên Tịnh mà tâm ko có tịnh lại như rắn rết, cũng may lục ht ko có thích ả, lục hoàng tử thích Chân thái phi, chuyện này tôi cảm thấy bình thường ko có chán ghét, con người muốn yêu rồi bản thân còn cản ko đc nói cho ng ngoài, cho nên tui ủng hộ lục quàng tử hâha( đọc quá n` ngôn tình nên loại nào cũng nhai qua cho dù là trái với luân thường đạo lý miễn sao đó là tinh yêu chân thành ko lợi dụng)

  51. con mụ chân tịnh, sao tôi đối với ả có một loại chán ghét kinh khủng, tự cao tự đại luôn cho mình đúng ha hả trèo cao té đau nha Tịnh, tên Tịnh mà tâm ko có tịnh lại như rắn rết, cũng may lục ht ko có thích ả

  52. Đúng là tên truyện nói lên tất cả, mọi chuyện đều có nhân quả, Nhị lão gia việc xấu làm không thiếu giwof bị méo miệng, thôi cũng coi như trả giá, sống không được chết không xong, còn La nhị lang, cứ nhắc đến tên này là mình thấy buồn nôn, soa lại có loại người tởm như hắn chứ, chỉ thương lão phu nhân đã lớn tuổi mà còn phải nhìn cảnh này, haiz

  53. Thật sự thì đối zs nhị phòng này…. ngoại trừ phu thê tam lang ra thì mình ko thể thích nổi hay thậm chí là ghét cay ghét đắng. Thậm chí là Yên Nương dù cô ta có làm thế vì trả thù đi nữa mình ko thông cảm được zs cô ta….
    Chỉ tội cho Bát lang zs tam lang… 1 người ko nên được sinh ra…. 1 người phải sống trong sự mất mát tình thân….
    Mà La thế tử ngài cũng ko quá phúc hậu đi…. tuy là ngài đã nén cười cố ko nhếch môi…. thì ngài cũng nên tìm chỗ trống cười cho đã đi chứ….

  54. Nhà Nhị Lão gia cuối cùng còn lại Tam công tử, cũng là người tâm sạch nhất.

  55. haizz…sao yên nương vẫn đc cứu sống nhr, nếu chết đi cũng dcd để bát lang lại cho vợ mới của nhị lão gia nuối cũng dcd. đằng nào chả ko có con. có đc bát lang lại có khi nuôi như con đẻ của mình. nhị lão gia đã có kết cục giờ chỉ chờ kết cục của nhị lang nữ là xong. mà thôi thằng này chết đi cho nhẹ truyện

  56. Âm mưu cho lắm vào cuối cùng cũng bị báo ứng, mà sao không biết hối cải gì cả, ông nhị gia liệt là vừa, còn nhị lang không biết xử lý sao mới đáng

  57. Thấy mọi ng ai cũng có lòng thương tiếc Yên nương mình cảm thấy thật vui mừng. Mọi ng ai cũng có lòng đồng cảm với nàng ta. Mong kết cục của nàng không quá bi đát

  58. Aiz, trong chuyện này thì Yên nương đáng thương nhất. Hi vọng nàng được thoát ly Trấn quốc công phủ, được sống cuộc sống bình an. La Nhị lang chết bầm, ko có lúc nào làm được chuyện gì tốt, cứ như tập hợp tất cả những gì xấu xa nhất của Nhị phòng lại trên người hắn. Bên ngoài đẹp đẽ bên trong thối nát, cho hắn bệnh cả đời luôn đi, đừng cưới vợ làm gì hại đời con gái nhà người ta, ở đó mà chê bai

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close