Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 449+450

13

Chương 449: Thay Mận Đổi Đào

Edit+ Beta: Tiểu Tuyền

Nếu là Hiệt Diễm Sứ bị xử lý ở trong bộ lạc Hô Liên, thì Minh Thủy Tiên Tông đúng là sẽ tìm Bộ Lạc gây phiền toái. Nhưng nếu hắn chết ở trên nửa đường áp tải hầu gái, hơn nữa tất cả hầu gái cũng mất tích, như vậy khả năng lớn nhất  chính là đoàn xe bị kẻ khác cướp đi, không liên quan đến Bộ Lạc Hô Liên, cũng không có nửa điểm quan hệ với Hô Liên Triết hắn, Minh Thủy tông tất nhiên sẽ không tìm đến trên đầu bọn họ.

Nghĩ thông suốt tầng này, nàng  hừ lạnh nói: “Ngươi thật đúng là tính toán tốt. Chẳng lẽ không sợ mấy năm sau, Minh Thủy tông lại tới bắt người nữa sao?” Nàng âm thầm thấy trái tim băng giá, Hô Liên Triết này lòng dạ thật là ác độc , vì không để cho muội muội luân lạc tới nô doanh, lại muốn thống hạ sát thủ những nữ tử yếu đuối vô tội khác của  Bộ Lạc Hô Liên.

Hô Liên Triết trầm trầm nói: “Tiên cô quá khen. Ta đã đem tài sản nhà Hô Liên dời đi đất liền. Chỉ đợi chuyện nơi đây xong, sẽ cùng muội muội rời đi đại tuyết sơn!” Hắn vốn đã có thể đi sớm, chỉ hận Hiệt Diễm Sứ trước tạm thời bỏ gánh, để cho hắn không có thời gian chạy trốn. Năng lực của Tiên phái mạnh hơn người phàm không biết bao nhiêu lần, mang theo muội muội lẩn trốn như vậy, không đến ba ngày cũng sẽ bị bắt trở lại.

Hắn coi như đã nhìn hiểu , muốn đối phó với Tiên phái, phương pháp xử lí duy nhất, đó chính là mời ra những người tu tiên khác.

Nàng vừa nghĩ ngợi, vừa nói: “Nghe qua quá phiền toái. Ta lại không có lòng tốt giống tiên nhân khác, đại khái hiện tại ngươi có thể nhanh chóng đem bản đồ lấy ra.”

Hô Liên Triết cười, chỉ chỉ đầu mình nói: “Bức bản đồ kia đã sớm bị tổn hại không còn hình dáng, đã bị ta đốt rụi. Chẳng qua trước đó ta đã xem nó và thuộc làu rồi, nếu như tiên cô có thể giúp ta được việc, ta nhất định vẽ lại đưa lên cho ngài!”

À, trong đầu hắn sao? Đồ Tẫn mỉm cười ngắt đốt ngón tay, phát ra hai tiếng răn rắc, sau đó đứng lên.

Ninh Tiểu Nhàn lại phất tay ngăn trở hắn: “Đồng ý. Nhưng mà ngươi phải đem bản đồ vẽ ra trước. Ta hiện tại sẽ phải có nó. Mặt khác, ngươi lại dám hạ độc vào trong rượu của chúng ta, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha.” Đồ Tẫn đúng là có bản lãnh sưu hồn tác phách. Nhưng mà nghề nghiệp luôn có chuyên môn của nó, loại kỹ năng như hội họa cũng không phải là người nào muốn vẽ cũng có thể lập tức vẽ được. Cho dù Đồ Tẫn đã đọc hiểu bản đồ trong đầu của Hô Liên Triết, cũng không có biện pháp vẽ lại chính xác giống như hắn được. Mà mọi người đều biết, bất kỳ ký hiệu nào trên bản đồ, chỉ cần sai chút xíu thôi. A Thái Lệ Nhã tuyết sơn lớn như vậy thì phải đi cả một ngàn dặm.

Hô Liên Triết trấn định nói: “Lúc Triết hạ độc, cũng đã nghĩ tới hậu quả, cùng lắm thì chết thôi. Chỉ cần có thể đem Mẫn Mẫn cứu ra khỏi hố lửa, tiên cô muốn đem ta khoét mắt đào tim cũng không có sao.” Hắn nói lời này , đã đè xuống quả đấm đang nắm rất chặc.

Đồ Tẫn u ám nói: “Cùng lắm thì chính là vừa chết? Nếu không phải nữ chủ nhân lên tiếng, ta sẽ để ngươi biết được, chết là một chuyện khó khăn đến thế nào”

Hô Liên Triết nghe xong lời này, lập tức rùng mình. Trong lòng hắn mưu kế nhiều hơn nữa. Cuối cùng chỉ bị giới hạn ở tầm mắt của người phàm, nào biết tiên gia có bao nhiêu thủ đoạn đáng sợ chứ? Lập tức không dám nói nữa, vội vàng bò dậy, cũng không kéo dài thêm, gọi hạ nhân mang giấy bút tới, bắt đầu vẽ phác thảo bản đồ Tuyết Sơn ở trên bàn.

Ninh Tiểu Nhàn đứng ở một bên nhìn hồi lâu, phát hiện bản đồ hắn vẽ ra ra lại có hình có dạng, vận dụng ngòi bút nhu chuyển lại có thể đem hình dạng của núi tinh tế tỉ mỉ vẽ rangoài, khắp nơi còn dùng dấu hiệu đánh dấu, nàng ngạc nhiên nói: “Nhìn không ra ngươi là con của thương nhân. Lại còn có bản lĩnh này.”

Hô Liên Triết vừa viết vừa cười khổ nói: “Mặc dù cư ngụ ở mảnh đất lạnh khủng khiếp, nhưng huynh muội của ta khi còn bé đều phải tập cầm kỳ thư họa, phụ thân yêu cầu cực nghiêm. Đối với hai chúng ta không có một ngày nào buông lỏng.”

Giấy Tuyên Thành hạ nhân mang tới tuy lớn, nhưng cũng đủ vẽ bức tranh hoàn chỉnh của tấm Tuyết Sơn. Hắn hoàn thành bức này bất quá là một tấm trong số đó thôi, hắn lấy ra một trang giấy khác vẽ lên, Ninh Tiểu Nhàn gọi một gã yêu vệ của Ẩn Lưu tới, đem bức họa mới vừa vẻ xong giao cho hắn nói: “Phân phó đi xuống, phái sáu người nữa, men theo bản đồ này lên đường.”

Thời gian từ từ trôi qua.

Ước chừng qua một canh giờ, Hô Liên Triết mới đứng thẳng lưng lên, lắc lắc cánh tay mỏi nói: “Toàn bộ bản đồ đã vẽ xong.”

Trên bàn đã mở ra sáu tời giấy Tuyên Thành còn thắm mực. Từ nơi này cũng nhìn ra được. Cha Hô Liên quả nhiên không có uổng phí giáo dục hắn, tiểu tử này cánh tay ổn định. Nếu không còn phải tốn không ít thời gian nữa. Ninh Tiểu Nhàn nhặt lên cẩn thận làm khô, sau đó bỏ vào trong túi trữ vật. Hướng hắn nói: “Tốt nhất bản đồ ngươi vẽ nên là thật, nếu không. . . . . .”

“Xin Tiên cô yên tâm, tấm bản đồ này từ khi ta sáu tuổi đã bắt đầu nhớ nằm lòng, đến bây giờ dù có bị che mắt lại cũng có thể đem nó vẽ ra đầy đủ.” Hô Liên Triết phát thề độc nói, “Nếu có chút nào sai, làm hỏng đại sự của tiên cô, liền khiến ta chết không có chỗ chôn, linh hồn vĩnh rơi Đại Hắc Thiên.” Đại Hắc Thiên là một trong những vùng đất tín ngưỡng, tương tự như cách gọi Địa Ngục vậy. Hắn phát thề xong, Ninh Tiểu Nhàn cũng đã tin hắn. Rồi hãy nói người này rất thông minh, chuyện đắc tội cả hai bên Minh Thủy Tông và Ninh Tiểu Nhàn, hắn chắc chắn sẽ không làm ra.

Lập tức mấy người liền thương nghị chi tiết việc ứng phó Hiệt Diễm Sứ, sắc trời đã tối xuống. Hô Liên Triết đối xử với bọn hắn như khách quý, muốn mời mọi người ở lại Hô Liên gia.

Hô Liên Triết chuẩn bị cho nàng một lầu các độc lập, mặc dù chiếm diện tích không rộng, nhưng bày trí khung bác cổ, tủ gỗ lim, giường gỗ đàn hương khảm xà cừ, mỗi vật đều rất tinh sảo, ngay cả vài món ngọc sức trang trí trên bàn, cũng có giá trị không rẻ, lấy vào nội địa bán, ít nhất phải vài ngàn lượng bạc, hơn nữa trong phòng còn hun Hương nhàn nhạt. Mùi thơm này thanh nhã sâu sắc, chính là Duyên Niên Hương cao quý, một miếng lớn cỡ cái kén đã có giá mười lượng bạc .

Lúc này Hàn Phong vẫn gào thét ở bên ngoài, bên trong nhà lại ấm áp như xuân, ôn hương hợp lòng người. Tổ tiên Hô Liên gia không hổ là nhân sĩ Trung thổ, ngay cả bản lãnh hưởng thụ cũng cao hơn dân bản xứ một bậc.

Ninh Tiểu Nhàn vẫy tay cho tỳ nữ thối lui, tiện tay bày một kết giới bao phủ lầu các, lúc này mới xoay người vào Thần Ma ngục, đem lũ tù phạm đều mang ra ngoài.

Đoạn đường đi tới này, nàng cũng có mục đích là phái hộ vệ Ẩn Lưu bắt bớ không ít yêu quái tới. Cho nên từ khi Thần Ma ngục vận hành đến nay, kẻ tù tội bị nhốt có cấp bậc vạn tượng kỳ trở lên đã có hơn hai trăm người, chia ra để Trường Thiên thu phục xong, chiều nay rốt cục lại thấy ánh mặt trời.

Từ khi nàng đi về phía tây đến nay, ánh mắt cũng cao hơn, yêu quái không tới vạn tượng kỳ , khó mà hành động tự nhiên ở trong thời tiết cực đoan của A Thái Lệ Nhã tuyết sơn. Vì vậy trong đội ngũ sưu tầm, tu vi ít nhất đã ở vạn tượng kỳ trở lên.

Ở trong ngục chịu nhiều đau khổ, những thứ yêu quái và tu sĩ vốn kiệt ngao bất tuần này, hôm nay thần sắc trên mặt đã vô cùng phục tòng. Ninh Tiểu Nhàn hứa hẹn với bọn họ, lần này nếu như sưu tầm có hiệu quả, bọn họ không chỉ có thể được tự do mà mình khát vọng đã lâu, còn có thể được tặng 10 viên đan dược trân quý. Được lời hứa hẹn này, ánh mắt của đám tù tội đều sáng lên.

Dựa theo kế hoạch của Trường Thiên, nàng đem kẻ tù tội chia làm 6 tổ, mỗi tổ cấm một tấm bản đồ, do mấy tên yêu vệ Ẩn Lưu dẫn đầu đi trước đến đại tuyết sơn. Hình dáng của Nam Minh Ly Hỏa kiếm, ngay cả Trường Thiên cũng chưa thấy qua, chỉ nghe người ta nói thôi, là một thanh trường kiếm màu đỏ như lửa.

Lúc này Hô Liên Triết đã đàng hoàng, nói tất cả cho nàng biết, cha hắn trải qua nhiều năm thăm dò, thật ra thì phần bản đồ Hô Liên gia giấu như bảo vật cũng không có thể tường tận toàn cảnh của A Thái Lệ Nhã, thí dụ ngọn núi như đại tuyết sơn  hẳn có đến gần bốn trăm ngọn, nhưng trên bản đồ này chỉ đánh dấu có hai trăm chín mươi hai ngọn, còn có một hơn trăm ngọn không được đánh dấu. Song phần bản đồ đã là tài liệu tường tận nhất mà nàng có thể lấy được, hơn nữa do người tu tiên đi lục soát núi, trọng điểm của bản đồ là chú ý hầm ngầm, hang động, băng vá, khe núi, vốn tốt hơn nhiều so với ban đầu đi loạn như con ruồi không có đầu.

Nàng phân phối xong, đầu lĩnh  hộ vệ chần chờ một chút nói: “Ninh đại nhân, ngài đem chúng ta phân phối đi hết, nơi này chỉ để lại một tổ người, vậy sự an toàn của bản thân ngài. . . . . .”

Ninh Tiểu Nhàn cười nói: “Không sao , trừ một tổ hộ vệ, chỗ này của ta còn giữ Đồ Tẫn, Thất Tử cùng Cưu Ma ba người, sẽ không có chuyện không may đâu. Các ngươi cứ đi đi.” Đồ Tẫn và Thất Tử đều là lão nhân đi theo bên cạnh nàng, đều là tâm phúc của Trường Thiên. Về phần Cưu Ma, trừ đạo hạnh thâm hậu ra, thiên phú dụng độc của nàng làm người ta khó lòng phòng bị.

Đầu lĩnh hộ vệ nghe nàng nói như vậy, tất nhiên không có dị nghị, lập tức phân phối xong bản đồ liền ra lệnh mọi người lên đường. Bởi vì nàng còn phải giả mạo Hô Liên Mẫn Mẫn, hiện tại không nên gây quá lớn động tĩnh, để tránh bị người có lòng hoài nghi, cho nên lũ yêu quái đi tới khu vực ngoài Bộ Lạc, lúc này mới giá cất cánh bay đi, tự bản thân dẫn dắt đội của mình, hướng A Thái Lệ Nhã Tuyết Sơn bay đi.

Dưới loại tình huống cần hao phí đại lượng nhân lực vật lực này, thời khắc tiến hành kiểu sưu tầm rải thảm, lực ngược lại năng lực cá nhân của Ninh Tiểu Nhàn không phải sử dụng đến, cho nên hiện tại trong lầu các chỉ còn lại có bốn người, ngay cả Thanh Loan cũng bị phái ra ngoài. Nàng liền chú ý tới, Cưu Ma đứng ở trong góc cách Đồ Tẫn xa nhất, xem ra đặc biệt e ngại hắn.

“Ác nhân tự có ác nhân trị .” Nàng cười trộm.

Trường Thiên lười biếng nói: “Nên nói là vỏ quýt dày có móng tay nhọn mới đúng. Lấy tánh tình của nàng nhất định sẽ không giết chết hết đám hầu gái. Nên nghĩ kỹ đến lúc đó làm sao an trí các nàng chưa?”

“Đến lúc đó rồi hãy nói.” Nàng cười hì hì nói, “Không phải là mười mấy nữ nhân tay trói gà không chặc sao? Đến lúc đó đánh ngất xỉu xong nhét vào trong Thần Ma ngục, rồi mời Đại tổng quản Trường Thiên chúng ta giúp đỡ trông nom. Hắc hắc, đến lúc đó chàng đừng có biển thủ nhé.”

Hắn xì mũi xem thường: “Ta sẽ động tâm với cô gái người phàm sao?”

“Cũng phải, chàng chưa từng động tâm với ta sao?” Nàng hỏi ngược lại.

Trường Thiên nhất thời cứng họng. Làm sao không động tâm? Lúc nàng là người phàm, hắn đã thèm ăn muốn chết.

Hừ, rốt cục cũng thắng một ván, xả cơn tức bị lỗ lả lúc làm thuộc hạ của hắn. Nàng biết vậy nên tâm tình vui vẻ, đưa tay tìm vật hình tròn, không trung nhất thời nổi lên từng đợt sóng gợn, sau đó một bộ Thủy Nguyệt Kính đã được tạo ra.

Hình ảnh hiện trong kính, chính là Tiểu sảnh bọn họ vừa rời đi. Huynh muội Hô Liên tựa hồ rất thích ở chỗ này nói chuyện phiếm, nói được hai câu, giờ phút này nhìn thấy không có người bên cạnh, Hô Liên Triết đột nhiên”A” kêu nhỏ một tiếng: “Đúng rồi, không biết tiên cô kia có phải là thân hoàn bích hay không? Hiệt Diễm Sứ biết Mẫn Mẫn vẫn là khuê nữ, phương diện này vạn nhất làm lộ. . . . . .”

Lời này vừa nói ra, mặt của Hô Liên Mẫn Mẫn lập tức đỏ bừng, Ninh Tiểu Nhàn thì cả người cứng ngắc. Cưu Ma không nhịn được nhìn nữ chủ nhân một cái, sắc mặt quái dị.

Trường Thiên buồn cười cười một tiếng, biết tính tình nàng không được tự nhiên, vội vàng căn dặn mọi người cách xa ra.

Những người khác mới vừa rời đi, Ninh Tiểu Nhàn tốn hơi thừa lời nói: “Ta muốn giết hắn.”

Trường Thiên an ủi nàng nói: “Đừng lo lắng, ta biết nàng còn là được.”

Giọng điệu của hắn ngả ngớn, cào đến trong lòng nàng ngứa: “Chàng!” Phù, Ninh Tiểu Nhàn, đừng nổi giận, hắn chính là muốn ngươi vào Thần Ma ngục đi tìm hắn tính sổ, ước gì ngươi đến gần thân thể hắn. Nàng nắm chặt tay tự trấn an mình.

Chương 450: bị vạch trần

Mười ngày nay, nàng vẫn cách hắn rất xa , không chịu đến gần.

May là lúc này có một vú già đi đến, Hô Liên Mẫn Mẫn nhỏ giọng cầu cứu nói: “Lâm má má, cái này giờ phải làm sao. . . . . .”

Lâm má má ngẩn ra, che miệng cười ha ha nói: “Tiểu thư không cần phải lo lắng, cái vị cô nương rất giống ngài, xế chiều ta cũng đã gặp rồi, đi trên đường như gió đở mảnh liễu, vai kính ngực thu, hai chân lại kẹp rất chặc, tất nhiên vẫn là hoàng hoa đại khuê nữ không cần nghi ngờ.”

Huynh muội hai người nhất tề thở phào nhẹ nhõm.

Buổi sáng ngày thứ hai, Ninh Tiểu Nhàn đến phòng của Hô Liên Mẫn Mẫn, cẩn thận quan sát tư thái bước đ , cùng thói quen bình thường của nàng. Tuy nói Hiệt Diễm Sứ không nhất định có thể nhìn ra sơ hở , nhưng diễn trò thì phải làm đủ toàn bộ. Nàng ở Minh thành, đã có thể bắt chước hình dáng tướng mạo lời nói của Thanh Hà, hiện tại tu vi thần thông tiến nhanh, chuyện nhỏ bực này càng thêm không có vấn đề.

Sau đó, nàng đổi lại một váy dài hoa nhỏ màu xanh lục, lại để cho Hô Liên Mẫn Mẫn đổi một búi tóc Trụy Mã cho nàng, cài vào mấy mai châu ngọc, trên mặt thoa một lớp phấn mỏng, như vậy là hóa trang xong rồi. Hô Liên Mẫn Mẫn lấy ra Kính đồng đã mài sờn làm cho nàng nhìn, ngay cả Trường Thiên cũng âm thầm khen một tiếng. Cái loại cảm giác hoạt bát linh động trên người Ninh Tiểu Nhàn đã thu vào, cô nương trong gương mày đậm môi mỏng, mảnh mai nhã khí, một bộ khí phái của đại gia khuê tú. Hơn nữa váy là kiểu dáng nâng cao ngực, phủ lên cặp chân dài kinh tâm động phách của nàng, lại mang thêm vài phần nho nhã, nếu lúc trước nàng và Hô Liên Mẫn Mẫn chỉ có bảy phần tương tự thì hiện tại đã có chín phần.

Ninh Tiểu Nhàn tự mình cũng rất hài lòng, nhịn không được cười lên một tiếng —— nàng nhập vai thật mau, còn nhớ rõ nụ cười này không thể nhe răng giống như bình thường, mà là nhẹ nhàng mím môi, lại dùng ngón tay nhỏ nhắn che ở đằng trước, tựa như Hô Liên Mẫn Mẫn làm nên.

Vừa lúc Hô Liên Triết đến. Hắn được muội muội  cho phép, đi vào khuê phòng vừa nhìn, không khỏi lấy làm kinh hãi. Trước mắt có hai Hô Liên Mẫn Mẫn Đô hướng hắn mỉm cười. Hơn nữa lúm đồng tiền trên mặt đều ở bên trái, ngay cả đầu ngón tay giơ tay lên che môi nhếch lên, góc độ đều giống nhau như đúc. Cô nương bên trái gọi hắn một tiếng”Ca” . Cô nương bên phải cười mà không nói.

Tóm lại là huynh muội liền tâm, cho dù không có một tiếng gọi này. Hắn cẩn thận phân biệt một chút, vẫn có thể nhìn ra cô nương bên trái là muội tử nhà mình, cho nên hướng Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói: “Tiên cô đã phí tâm!”

“Không sao, thay đổi quần áo như vậy cũng thú vị.” Ninh Tiểu Nhàn giơ gương trên bàn lên, lại soi soi. Hô Liên Triết chú ý tới, ngay cả cách nói chuyện liên tục và giọng nói đều giống Hô Liên Mẫn Mẫn như đúc, không khỏi âm thầm bội phục thủ đoạn của tiên gia quả nhiên không giống vật thường.

Hai ngày sau. Ninh Tiểu Nhàn quả thực đã thay đổi thành người khác, nói chuyện, làm việc, bước đi đều giống Hô Liên Mẫn Mẫn độc nhất vô nhị, ngay cả lão nhân hầu hạ Hô Liên tiểu thư mười mấy năm như Tôn má má, chợt nhìn lại đều phân không rõ người nào mới là tiểu thư của mình. Hô Liên Mẫn Mẫn hướng về phía gương mặt này, thường xuyên làm như mình lại có thêm tỷ muội sanh đôi, trong lòng cũng không biết là mùi vị gì.

Trường Thiên lại biết nàng nổi lên lòng đùa giỡn rồi, lúc này bắt được chuyện mới mẻ này, lại bắt đầu chơi nghiện. Nàng coi như là tốt rồi, cuộc sống tu tiên khô khan vô vị, rất nhiều người tu tiên đều cố gắng chịu đựng ra tính tình cổ quái .

Đêm hôm nay. Trường Thiên đột nhiên nói với nàng: “Phía ngoài xảy ra biến cố, có một nhóm lớn tu sĩ đang nhích tới gần.” Quả bất kỳ nhiên, qua chừng một khắc đồng hồ. Bên ngoài truyền đến từng trận xôn xao, loáng thoáng nghe được có tiếng khóc la thét chói tai của nữ tử, cùng với tiếng vang không nhịn được lăng nhục. Sau đó Lâm má má sải bước vọt đi vào, thở hồng hộc nói: “Tiểu thư, Hiệt Diễm Sứ tới, ngài nhanh chóng đi núp mau.”

Sự đáo lâm đầu, Hô Liên Mẫn Mẫn cũng bị làm cho sợ đến chân mềm nhũn, Lâm má má không thể làm gì khác hơn là gọi một lão mụ tử đến, đem nàng nửa đở nửa kéo đến trong hầm ngầm phía sau hậu trạch ẩn núp. Nhắc tới cũng là cha già của Hô Liên Triết có tầm nhìn xa. Không dám đem toàn bộ hi vọng ký thác vào trên người Hiệt Diễm Sứ một nhiệm, liền ở tại hầm ngầm trong nhà tu sửa địa đạo bí ẩn.

Ở thời khắc sống còn như vậy. Trên mặt Hô Liên Mẫn Mẫn bỗng nhiên mất đi huyết sắc, nàng thật chặc cắn môi. Quay đầu nhìn Ninh Tiểu Nhàn một lần cuối cùng, trong lúc vội vàng bị đở đi.

Hai mắt Ninh Tiểu Nhàn nhắm nghiền vận khởi Liễm Tức Thuật, hít một cái thật dài thật sâu. Khi nàng mở mắt lần nữa, nơi nào còn có nửa điểm khí chất của người tu tiên, đã biến thành sắc mặt tái nhợt, biến thành giai nhân dịu dàng rưng rưng, chỉ còn thiếu động tác ôm tim sắp ngất.

Hiệt Diễm Sứ đi tới , nhìn thấy chính là cảnh tượng này. Cô gái trước mắt hiển nhiên đã trải qua một phen tỉ mỉ trang phục, nhưng giờ phút này ngã ngồi ở trước bàn trang điểm, môi anh đào mất máu , sắc mặt như tro tàn. Hô Liên Triết đi theo bên cạnh hắn, nhắm mắt theo đuôi: “Đại nhân, đây chính là xá muội.”

Trường Thiên ở nàng bên tai nhanh chóng nói: “Thu hồi thần thức. Hiệt Diễm này có tu vi Hóa Thần Kỳ, đừng để hắn nhìn ra sơ hở.” Thần thức mặc dù dễ dàng phóng ra ngoài, nhưng dễ dàng bị người có thần thông phát hiện. May là nàng đã sớm dưỡng thành thói quen tốt, vẫn luôn sử dụng Liễm Tức Thuật, giờ phút này người bên ngoài nhìn thấy, nàng chỉ là cô gái người phàm thân vô thần lực.

Tên Hiệt Diễm Sứ này vóc người trung đẳng, mũi ưng, diện mục hơi có chút âm đức. Hắn liếc Ninh Tiểu Nhàn một cái, dùng giọng hơi thô két nói: “Đây chính là Hô Liên Mẫn Mẫn?” Trong lời nói hết sức ngạo mạn.

Hô Liên Triết cười khổ nói: “Đúng vậy. Xá muội mấy ngày nay ăn ngủ không ngon, có chút, có chút tiều tụy.” Nói tới đây, nhớ tới muội tử mấy ngày vừa rồi quả nhiên là chịu đủ ưu tư sợ hãi hành hạ, giọng nói trở nên tối tăm, giống như ăn vài cân Hoàng Liên, đắng đến có thể chảy ra nước.

Nàng thầm nghĩ, người này chính là kinh nghiệm ít một chút. Nếu như thả vào đất liền đi rèn luyện mấy năm, bảo đảm sẽ là con hát hợp cách.

Hiệt Diễm Sứ hài lòng hừ một tiếng nói: “Nếu là từng nhà của Bộ Lạc Hô Liên cũng giống ngươi, biết thời thế như vậy, thì công tác của ta đã không còn phiền phức rồi.” Hô Liên Triết vội vàng ngoan ngoãn luôn miệng đáp vâng.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn bước chân ngày càng gần, vội vàng ra vẻ sợ hãi cúi đầu. Phía trước truyền đến tiếng sột soạt của trang giấy, hiển nhiên là hắn đang từ trong ngực móc ra bức họa, mở ra so sánh. Ninh Tiểu Nhàn đang lo người nầy sẽ vươn móng heo ra sờ soạn trên mặt mình, vậy phải làm thế nào ứng phó, may là loại chuyện này cũng không có xuất hiện.

Nếu nàng có thể nhìn thấy, sẽ biết được bức họa trong tay Hiệt Diễm Sứ duy Diệu duy tiếu, thật là thánh thủ vẽ, ngay cả nếp gấp trên quần áo cũng không có bỏ qua, lại càng không nói đến dung mạo của Hô Liên Mẫn Mẫn ở trước mặt rồi, hơn nữa một đôi mắt rất có thần đang nhìn chung quanh. Nhưng mà hoạ sĩ này vẽ khá hơn nữa, cũng là vẽ nhân vật của năm năm trước rồi, lúc ấy Hô Liên Mẫn Mẫn mới mười ba tuổi. Có câu nữ Đại mười tám, Hiệt Diễm Sứ bằng vào bức họa này chỉ có thể nhận ra đường viền một cách đại khái đã coi như là vượt qua kiểm tra, huống chi Ninh Tiểu Nhàn lớn lên có bảy phần tương tự Hô Liên tiểu thư, hiện tại ánh mắt nhìn xuống đất, nhìn không thấy ánh sáng linh động của nó, trình độ tương tự này ít nhất cũng trở thành chín phần.

Nàng cảm thấy trên mặt hơi đau nhói, liền biết tên Hiệt Diễm Sứ này đang ngó nàng không chớp mắt, hơn nữa còn vận dụng linh lực. Ánh mắt của tu sĩ  Hóa Thần Kỳ như lưỡi dao sắc bén, nếu là bản thân của Hô Liên Mẫn Mẫn đứng ở chỗ này, đoán chừng sẽ bị hắn nhìn đến xụi lơ trên mặt đất, mồ hôi lạnh chảy không ngừng. Nàng âm thầm oán trách, chỉ là thẩm tra đối chiếu một chút người được chọn thôi, lão nhân gia ngài có cần nhìn cẩn thận như vậy không?

Vốn là đi theo phía sau Hiệt Diễm Sứ, còn có tiếng bước chân của rất nhiều người, hiện tại trong khuê phòng này lại yên lặng, không ai dám nói một tiếng.

Lại là qua thời gian mười hô hấp, nàng có thể cảm giác được ánh mắt của người vẫn không có di chuyển khỏi, Hiệt Diễm Sứ giống như là nhìn nàng nhìn nghiện. Bất… an nhất vẫn là Hô Liên Triết, hắn sợ đến sau lưng lặng lẽ thấm ra mồ hôi lạnh, rốt cục không nhịn được ăn nói khép nép: “Đại nhân, ngài đây là?”

“Hmm?” Không đợi hắn nói xong, từ trong lỗ mũi Hiệt Diễm Sứ phát ra một tiếng tựa như kinh ngạc lại như vui mừng, sau đó quay đầu, tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, “Hô Liên Triết, ngươi biết không biết, người trước mặt Tướng nói như vậy chắc là không biết biến thành, nhất là người phàm.”

Hô Liên Triết không biết hắn ý trong lời nói, nhưng hắn nhà mình trong lòng có quỷ, giờ phút này chỉ đành phải kiên trì nói: “Cái này, tiểu nhân cô lậu quả văn, không rõ ràng lắm.”

“Chức vụ Hiệt Diễm Sứ này của ta tuy là tân nhậm, nhưng rất có nghiên cứu đối với tướng mạo của nữ nhân.” Hiệt Diễm Sứ  chậm rãi nói, “Tướng mạo của lệnh muội tuy không đặc biệt, hình dáng xinh đẹp ngày thường cũng không có gì, không ngờ lại là ‘ Lịch Trung Kim ’ vạn người có một, cũng chính là tướng ‘Nội Mỵ’ mà mọi người thường nói, chỉ cần dạy dỗ thêm một chút, sẽ là ân vật trong lòng bàn tay  của nam tử. Ta ở nô doanh Thanh Châu dạy dỗ không biết bao nhiêu cô gái, lại chỉ thấy có một Lịch Trung Kim, bây giờ đang bị Các chủ  Trích Tinh Các ở Đông Bắc độc chiếm, người khác đều không được phép động một ngón tay.”

Hắn quay đầu, nhìn thẳng Hô Liên Triết sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch, trong mắt có mỉa mai thật sâu: “Song Hiệt Diễm Sứ của năm năm trước lại không nhìn ra lệnh muội có phúc tướng bực này. Là hắn nhìn nhầm, hay là muội muội của ngươi đột nhiên biến ra tướng Nội Mỵ rồi?”

“Tướng Nội. . . . . . Mỵ?” Bị ánh mắt như lợi kiếm của hắn nhìn thẳng , Hô Liên Triết ngay cả hô hấp cũng cảm giác khó khăn, đôi chân mềm nhũn đất lui về phía sau hai bước, phía sau lưng có vật cứng ngăn lại, cũng là Tú giường của muội muội. Kế hoạch vốn là thiên y vô phùng, nào biết tiên cô bình thủy tương phùng, lại có tướng Nội Mỵ gì đó, ông trời vừa đem cơ hội tốt này đưa cho mình, tại sao lại còn mở ra trò đùa đáng sợ như vậy?

Ninh Tiểu Nhàn cũng bị sốc không nhẹ! Hóa ra “Lịch Trung Kim” là cách gọi uyển chuyển cho tướng Nội Mỵ, đám nam nhân trong Thần Ma ngục khẳng định đã biết rồi, chẳng qua không có một người nào chịu nói cho nàng biết, hơn nữa Trường Thiên là đáng hận nhất, lần trước còn công khai nói “Không biết” , nhưng lại âm thầm cười nhạo nàng. Nàng từ trước đến giờ là luôn biết lấy chính mình, bản thân lớn lên cách nghiêng nước nghiêng thành còn một khoảng cách rất lớn, lại không phải là tướng mạo người gặp người thích như Đắc Kỷ, làm sao bây giờ bỗng có thêm tướng Nội Mỵ gì hả?

Nàng oán hận mà nghĩ: “Lão tặc thiên, ngươi đây là chơi ta sao, đột nhiên kích thích ra ngoài một là thuộc tính giấu diếm kỳ quái là sao?”

Hiệt Diễm Sứ đột nhiên đưa tay, nâng cổ tay phải của Ninh Tiểu Nhàn lên, vén ống tay áo ra. Trước mắt bao người, chỉ thấy cánh tay ngọc trắng như tuyết, không có nửa điểm tỳ vết nào. Lần này hắn xuất kỳ bất ý, Ninh Tiểu Nhàn thiếu chút nữa nổi khùng lên, may là tâm pháp Thấy Mầm Biết Cây tự động vận chuyển, cưỡng chế cơn giận trong lòng nàng.

” Hiệt Diễm Sứ thượng một nhiệm từng lưu lại chú giải, trên uyển mạch tay phải của lệnh muội có một nốt ruồi son nhỏ. Ngươi làm thế nào đem nó biến mất hả?” Lời này chính là Lạc Đà  đè sập một cây rơm rạ cuối cùng, một tia may mắn trong lòng Hô Liên Triết rốt cục tan thành mây khói. Môi hắn run lên, nói cái gì cũng đều nói không ra.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion13 Comments

  1. Cái tên HLT giảo hoạt này. Tưởng rằng chết là dễ dàng sao. Rơi vào tay ĐT thì nhà ngươi mới biết rằng được chết là 1 đặc ân đó. Hừm hừm.
    Nhưng mà dù sao HLT cũng đã vẽ ra bản đồ nên TN phải giả trang muội muội nhà hắn rồi. Không thể ngờ là ở cái thế giới này lại có người giống TN như vậy đấy.
    Lần này sap LDS lại đến bắt người trc thời hạn vậy? Mà cái tên LDS này cũng có chút bản lãnh đi, có thể nhìn ra TN là giả mạo. Không biết TN và TT ca giải quyết ra sao đây.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  2. Hô Liên Triết rất biết tính toán trên đầu Nhàn tỷ, tuy nhiên may mà hắn chưa làm quá không thì muốn chết cũng không đc, mà sống cũng không xong. Nhàn tỷ lương thiện nên đã đồng ý giúp.
    Đầu thì xuôi mà đuôi có nguy cơ không lọt. Giả mạo đến cỡ đấy rồi mà vẫn có nguy cơ bị phát hiện. Kẻ tu tiên lần này không tầm thường chút nào.
    Không biết Nhàn tỷ xử lý thế nào đây.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. BéO LÒi XưƠnq

    HÔ Liên Triết tính tOán thật tỐt nhưnq tính tOán thế nàO cũnq khÔnq thOát khỎi lÒnq bàn tay của Ninh Tiểu Nhàn ak. Kế hOạch sắp đặt tỉ mỉ thế mà vẫn bị lỘ , khÔnq biết Ninh Tiểu Nhàn sẽ làm gì đây, thay mận đỔi đàO khÔnq thành cÔnq thì hủy ngưỜi diệt tích luÔn cũnq rất tỐt….HÓnq chưƠnq sau quá.
    Cảm Ơn các bạn đã edit nhé

  4. Ninh Tiểu Nhàn và Hô Liên Triết thực thiện kế hoạch thay mận đổi đào tưởng là thiên y vô cùng, không ngờ Hiệt Diễm Sứ lại có tâm tư kín đáo như vậy. Đặc biệt là do cái tướng mạo Lịch Trung Kim, thể nội mỵ gì đó khó gặp làm cho kế hoạch rơi vào vòng nguy hiểm. Ninh Tiểu Nhàn sẽ ứng phó sao đây. Chẳng lẽ chuẩn bị đã đời đủ thứ lại sôi hỏng bỏng không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editor

  5. Đúng là người tính ko bằng trời tính mà, ko biết diễn biến câu chuyện sẽ ra sao, Ninh tỷ sẽ giải quyết cục diện rối rắm này như thế nào nữa. Hóng chương sau quá đi
    Cám ơn các nàng editor nhiều nhé.

  6. Hô Liên Triết có kế hoạch thật chu toàn nhưng không ngờ lại thất bại bởi cái tướng Lịch Trung Kim hiếm có của Tiểu Nhàn. Không ngờ Hiệt Diễm Sứ lại tỉ mỉ tới mức cái nốt ruồi son cũng đê ý

  7. Màu xanh hi vọng

    Trời ông này có tài thật đấy hoá trang ninh tiểu nhàn gàn giống nhau 9 phần mà vẫn bị phát hiện thế này ?
    Liệu ninh tiểu nhàn thoát được không hiết

  8. HÔ Liên Triết tính toán thật hay, thay mận đổi đào, nhưng không qua khỏi ánh mắt của Hiệt Diễm Sứ của Thủy Minh Tông này. Hắn nhìn ra thể chất Lịch Trung Kim quyến rũ bẩm sinh của nàng.
    Chuyến này dù hóa trang thế nào cũng bị nhìn ra, haiizzz không biết đụng phải chuyện này Nhàn Tỷ sẽ xử lý ra sao? Còn cái cô Hô Liên Mẫn Mẫn kia nữa thể nào cũng tìm ra được

  9. Trùi ui… nguy hiểm ghê lun… ông Hiệt Diễm Sứ này ghê thật… nhìn sơ qua là thấy khác biệt liền ah… đã vậy còn phát hiện ra cái vụ nốt đỏ trên cánh tay nữa chứ… không bít có bị phát hiện ra hay không đây… thật hồi hộp mà… công sức mấy ngày hóa ra là đổ sông đổ biển ah… lần này Nhàn tỷ phát hiện mình có tướng nội mị mới ghê… không bít tỷ có vào thần ma ngục khiếu nại hay không đây ^^… thank ngóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  10. Ko thích Hô Liên Triết tẹo nào, cảm thấy thái độ rất khó chịu, thấy Tiểu Nhàn bị lợi dụng để đóng thế cái vai kinh tởm đó. Nhỡ Tiểu Nhàn bị làm sao thì sao (mặc dù biết làm gì có thể có chuyện nhưng vẫn ko thích) Nếu ko phải vì cứu Trường Thiên thì đạp chết 2 anh em luôn. Hừ. Mà trái đất ở đó cũng thật tròn, đi 1 hồi thế mà cũng gặp đc người giống mình đến 90℅ Lúc đó đáng ra Tiểu Nhàn phải che ma nhãn lại. Nhỡ đâu Trường Thiên lại thích luôn con đấy thì làm sao →_→→_→ Mà khỏi, có chuyện đấy thì thôi bỏ truyện luôn làm gì còn đọc nữa.
    Trường Thiên <3 Tiểu Nhàn

  11. Chậc, vậy là đoán trúng được một chút lí giải của Hô Liên con khi có ý muốn tính toán với Tiểu Nhàn rồi :)) nhưng mà cuối cùng thì cũng do cái tính mềm lòng của Tiểu Nhàn mà lại nhận vụ này rồi.

    Tiểu Nhàn cũng thật biết tìm trò vui ha, trên con đường tu tiên, tu vi càng cao thì tâm tính lại càng lạnh nhạt, Tiểu Nhàn lại có thể tự tìm thú vui tự tiêu khiển, thật là hâm mộ cái tính lạc quan này mà.

    Cái ông Hiệt Diễm Sứ cũng biết cách làm ăn ghê, còn để kí hiệu lên người của đối tượng cơ, không biết là Tiểu Nhàn sẽ tìm cách gì để giải quyết đây. (Bị nắm tay rồi, không biết tí sẽ bị Trường thần thú làm cái chuyện gì với chỗ bị nắm nữa a). ;59

  12. tuy có thể lý giải được HÔ Liên Triết muốn cưu muội muội nhưng lại muốn hy sinh những người khác, dù là ai cũng đều ích kỷ chỉ muốn nghĩ cho bane thân va người minh quan tâm, haiz
    Thiên ca bị NTN làm cho cứng họng hehe, tước kia NTN cũng chỉ là người phàm còn gì kaka
    đọc đến câu hắn đã thèm ăn muốn chết ma buồn cười quá hehe ;97 ;94
    cảm ơn editor nhé ! ;69

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    HDS này cũng tinh ý quá, nhận ra được thể chất của NTN, phát hiện sự không giống nhau giữa NTN và HLMM. Hết chương ngay lúc gay cấn vậy

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close