Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 433+434

11

Chương 433: Chiến cuộc chuyển cơ

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Theo thời điểm này mà nói, động cơ của lão này rất không đơn thuần, đại khái thời thật lâu trước kia thì ý niệm soán vị đã có trong đầu rồi. Quan trọng nhất là, lời đồn Cưu Ma cho lão cũng không có tính chất căn cứ chính xác, vị nữ môn chủ này cũng do lớn lối quen, loại vật lời đồn này nếu như tìm không ra nhân chứng vật chứng tới chống đỡ mà nói…, cũng chỉ bất quá là trò chơi văn tự yếu ớt vô lực mà thôi, tính sát thương không thể so sánh nổi với lời chỉ trích đại quy mô có lý có cứ mà Hạc trưởng lão thả ra.

Đến tình cảnh như thế này, Cưu Ma cũng không dám phái người hành thích Hạc trưởng lão và Lý Kiến Minh nữa. Nói giỡn, có bao nhiêu ánh mắt đang ngó chừng, đừng nói nàng phái người hạ độc thủ rồi, hiện tại hai vị lão huynh này chính là gặp phải ngoài ý muốn mà thân thể bị tổn thương, mọi người cũng sẽ đem khoản sổ sách này tính đến trên đầu nàng.

Thật ra, nếu để cho Ninh Tiểu Nhàn cùng nàng đổi chỗ mà xử, chuyện thứ nhất chính là không để ý bất luận kẻ nào chỉ trích, trước đem Hạc trưởng lão giết rồi nói sau, để tránh đêm dài lắm mộng. Lòng dân gì đó, hoàn toàn có thể từ từ đền bù sau.

Huống chi, nhìn dáng dấp ông trời cũng không nguyện ý giúp Cưu Ma. Thời điểm hai đại cao tầng Ẩn Lưu đánh trận chiến nước miếng đánh cho quên cả trời đất thì liên quân Tây Bắc đã phát động công kích, cử động lần này của bọn họ chân chính chọc Ẩn Lưu phát bực.

Vũ khí của liên quân Tây Bắc lần này là lửa. Rừng rậm Ba Xà thật ra là không sợ lửa. Đừng nói có thủ đoạn giữ gìn của Ẩn Lưu, ngay cả rừng rậm bình thường cũng có cách chế ngự lửa của mình, nếu không mùa thu mùa đông một ngọn lửa thôi rừng sẽ bị thiêu cháy, chẳng lẽ mấy chục vạn khoảnh rừng rậm sẽ bị đốt quách sao? Chuyện này ở trong lịch sử có lẽ không có xảy ra. Rừng rậm Ba Xà là ổ của Ẩn Lưu, tương tự với loại chuyện địch nhân chọn dùng chiến thuật hỏa công này, tức thì bị suy diễn vô số lần, làm đủ cơ chế phòng ngự. Lãnh thổ rừng rậm Ba Xà mặc dù diện tích rộng lớn , nhưng cơ hồ là mỗi thời mỗi khắc đều có vô số Lâm vệ ở ven rừng rậm tuần tra, có rừng cây làm tai mắt cho mình, đem cánh rừng rậm này biến thành cấm khu của nhân loại.

Chẳng qua Trác Nhĩ Tú vẫn nghĩ ra phương pháp đối phó Rừng rậm Ba Xà. Lúc nghe tin tức này Ninh Tiểu Nhàn đang ăn cơm trưa.

“Cái gì, trên thế giới này thật có quạt ba tiêu? !” Nàng cả kinh đùi gà cũng rớt lên trên bàn trà. Tỷ mặc dù đi phía tây, nhưng đây lại không phải là Tây Du kí bản đặc biệt được chứ? ! Trường Thiên bất mãn gõ cái bàn: “Đại cô nương gia. Rụt rè biết không?”

“Cái gì là quạt ba tiêu?” Vừa ra khỏi cuộc chiến Thất Tử và Thanh Loan kết bạn mà đến, một thân Bạch Vũ bị thiêu đốt thành nâu đen, còn cháy hỏng vài cái lông chim. Sắc mặt Thanh Loan cũng rất khó coi.

Trải qua Thanh Loan giải thích, Ninh Tiểu Nhàn mới hiểu được, Trác Nhĩ Tú lấy ra pháp khí không phải là chuôi quạt ba tiêu thần thông quảng đại trong Tây Du kí kia, mà gọi tên là Quạt Thần Phong. Bình thường mà nói, một gã người tu tiên số lượng bổn mạng chân hỏa rất có hạn, trừ đan sư có thể ngự ra càng nhiều là chân hỏa ra, người tu tiên có thể thả ra bổn mạng chân hỏa đối địch bình thường sẽ không tạo thành khốn nhiễu quá lớn đối với người hoặc yêu có cảnh giới ngang hàng, điều này cũng khiến cho cách dùng bổn mạng chân hỏa hơn phân nửa là để luyện đan, luyện khí, tra tấn mà không phải là đối địch. Chuyện lấy ra phóng hỏa đốt rừng lại càng không nên vọng tưởng rồi. Chỉ có như Thanh Loan là yêu quái trời sanh có Thần thông Ngự Hỏa, mới có thể thiêu hủy một bộ phận rừng rậm.

Mà Rừng rậm Ba Xà căn bản không sợ lửa đốt bình thường.

Quạt Thần Thông chỉ là một pháp khí Địa giai hạ phẩm, tác dụng của nó chỉ có một: hét ra lửa mượn gió thổi. Trong đó chữ “lửa” này cũng bao gồm chân hỏa.  Nói trắng ra, lệnh cho người tu tiên ở trong rừng phóng hỏa. Sau đó lấy ra cây quạt sứ mạng này quạt, là có thể cuốn ra gió lớn, trợ giúp hỏa thế không ngừng mở rộng. Có điều không biết Trác Nhĩ Tú từ nơi nào làm ra cái cây quạt này, phẩm cấp mặc dù không cao, nhưng đối với trên rừng rậm mà nói, hiệu dụng rất phi phàm.

Dĩ nhiên, Rừng rậm Ba Xà diện tích quá mức lớn. Bên trong còn an bài những cơ quan thần thông khác, Quạt Thần Thông chính là quạt đến hỏng cũng không thể đem chỗ rừng kéo dài qua mấy Đại Châu này toàn bộ đốt rụi. Động tác của Trác Nhĩ Tú, thật ra chỉ là hướng trên mặt Ẩn Lưu tát bạt tai. Vốn là ở trong rừng rậm co đầu rút cổ không ra, còn có thể tự mình đánh trống lảng nói không cùng liên quân Tây Bắc chấp nhặt, hôm nay người ta đã lấn tới cửa phóng hỏa đốt núi rồi, nếu không động thì sẽ bị thế nhân cười đến rụng răng.

Ẩn Lưu trước giờ ngạo mạn. Làm sao mà dễ dàng tha thứ chuyện như vậy xảy ra?

Cho nên Cưu Ma đã đem binh, cùng Liên quân Tây Bắc làm vài trận. Chẳng qua người sau cũng rất giảo hoạt, vừa thấy Ẩn Lưu rời núi, lập tức lùi về bãi đất cao Hồng Vân đài ở ngoài mấy ngàn dặm, đợi Ẩn Lưu trở về núi. Lập tức tiến lên quấy rầy, còn khắc sâu nội dung “Kẻ địch tiến ta lui, kẻ địch mỏi mệt ta nhiễu” . Như vậy lặp lại mấy lần, Cưu Ma không khỏi không đem binh đuổi tới, nếu không hành hạ thêm mấy lần nữa, tinh thần cũng sẽ bị hao tổn sạch sẽ. Có đoán được, kết quả của trận này đối với Ẩn Lưu mà nói, không thế nào tốt đẹp.

May là Lang Gia vẫn lề mề không làm cái gì, lúc này cũng tiếp ứng nàng một lần. Cho nên trận đánh này Ẩn Lưu bị bại không quá khó nhìn. Đến lúc này, người sáng suốt cũng đã nhìn ra đoàn đội của Cưu Ma thật sự không có tài năng quân sự gì, cho nên tâm tình oán trách bởi vì ngưng chiến lúc trước mà bỏ dở một lần nữa bắt đầu lan tràn, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng.

Áp lực đến Cưu Ma cũng không khỏi không tìm đến Lý Kiến Minh, yêu cầu hắn trở về tông phái làm sáng tỏ sự thật, lệnh cho Quảng Thành Cung lui binh. Nhưng mà trong quá trình thân vệ của nàng hộ tống, hoặc là nói áp giải Lý Kiến Minh khiến người ta mất tích! Trước mắt bao người, Lý Kiến Minh từ dưới sự bảo vệ của Hạc trưởng lão đi ra, sau đó cùng thân vệ của Cưu Ma tiến về cung điện trong rừng lại mất tích, nên làm cho người trong Ẩn Lưu phát tán tính suy nghĩ như thế nào đây? Dù sao nơi này chính là Ẩn Lưu, trừ loại sức mạnh Ba Xà tung mình là không thể kháng cự ra, còn không có cái gì là không thể bị nắm ở trong tay . Mà một người lớn sống sờ sờ trong nháy mắt ở trong bụng Ẩn Lưu biến mất không thấy gì nữa, đây tuyệt đối cần lý do có thể thuyết phục đại chúng.

Trong tay Cưu Ma lại không có lý do như vậy. Cho nên mọi người tự bổ não, có lẽ Lý Kiến Minh là bị âm thầm xử lý?

Dĩ nhiên, chuyện này là Hạc trưởng lão tới năn nỉ Ninh Tiểu Nhàn làm , thiên hạ có lẽ chỉ có nàng có thể lợi dụng Thần Ma ngục khiến cho Lý Kiến Minh ở trong Ẩn Lưu bốc hơi khỏi nhân gian. Rồi hãy nói nàng cũng không muốn đem Lý Kiến Minh trả lại cho Quảng Thành Cung —— chuyến đi này hắn chính là dê đưa vào miệng cọp, cá vào miệng cá mập, không thể nào sống trở lại.

Tin tức này truyền đi, uy vọng Cưu Ma rớt xuống đáy cốc, cho nên Hạc trưởng lão biết, cơ hội mình khổ sợ đợi đã lâu rốt cục đến.

Lão dùng thân phận trưởng lão, hướng Lang Gia đưa ra yêu cầu lãnh binh. Y theo quy định của Ẩn Lưu, trưởng lão là không có quyền lực lãnh binh, thế nhưng lúc này Lang Gia lại đồng ý, chuyển cho lão bảy ngàn nhân mã, hơn nữa này bảy ngàn người này là tinh binh thật sự, không có trộn thêm nửa điểm hơi nước.

Người khứu giác bén nhạy, lúc này liền phát giác giữa Hạc trưởng lão cùng Lang Gia mơ hồ tồn tại liên hệ nào đó rồi. Hiểu rõ đến loại quan hệ sớm nhất này, tất nhiên là Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên. Lúc ấy nàng hỏi Hạc trưởng lão: “Ngươi làm như thế nào mà nói động Lang Gia giúp ngươi đối phó Cưu Ma?” Nếu cho là không có ích với mình, chỉ sợ dù đối với Cưu Ma không có hảo cảm, Lang Gia cũng không thể đưa tay tương trợ Hạc trưởng lão.

“Sau khi ta bò lên bảo tọa môn chủ, sẽ đem Tường Vi đường và Kiêm Tế đường do Cưu Ma trông coi hôm nay tặng cho hắn.” Hạc trưởng lão cười tủm tỉm nói, một bộ lão già gian trá.

Nàng nghe xong cũng không khỏi không bội phục bàn tính lão này đánh đến gian ngoa. Tường Vi Đường chuyên quản ám sát, Kiêm Tế Đường còn lại là đầu mối điều hành binh mã, hai cái đường này nếu cắt cho Lang Gia, thế lực của hắn sẽ tăng lớn, làm sao lại không đồng ý chứ? Về phần Hạc trưởng lão, thời điểm lão đưa ra quyết định ‘của người phúc ta’ này cũng không đau lòng, mà lúc lão ta cầm quyền càng sẽ không —— chỉ cần Trường Thiên đại nhân thoát khốn ra, cả Ẩn Lưu này sẽ bị thu hồi trong bàn tay, còn có thể có hai đường chủ này sao?

Căn cứ Ninh Tiểu Nhàn cho ra đề nghị, Hạc trưởng lão nắm chặt bảy ngàn nhân mã lại chia ra ba đường, chia nhau đi tập kích ba những chỗ Tiên phái nhỏ đóng quân trong Liên quân Tây Bắc. Đối phương không đề phòng Ẩn Lưu đột nhiên biến chuyển phong cách hành sự, cho nên đội ngũ Hạc trưởng lão thế như chẻ tre mà đột nhập, đánh người ta một trận ứng phó không kịp.

Hành động lần này, có thể để cho Liên quân Tây Bắc tắt bếp rồi. Ai cũng không muốn thời điểm phía trước đánh giặc, đại bản doanh phía sau bốc cháy a. Không thể phủ nhận tốc độ hành quân của Ẩn Lưu  so với Liên quân Tây Bắc nhanh ra gấp mấy lần, hiện tại hoán đổi trở lại chiến thuật du kích tia chớp vừa bắt đầu, Liên quân Tây Bắc lại muốn nhức đầu rồi. Đến khi hắn ở cửa Rừng rậm Ba Xà hành động khiêu khích, Ẩn Lưu cũng không phái ra yêu binh, mà là chọn dùng một loại phương thức chiến đấu khác: phàm là có người tới thiêu hủy núi rừng, Lâm vệ sẽ tạm thời làm phép cây cối, biến thành hỏa cầu lớn hừng hực thiêu đốt đánh về phía người khởi xướng. Dựa vào sinh trưởng lực cường đại , lâm địa bị cháy hỏng, chỉ cần thời gian một năm là có thể tu bổ như lúc ban đầu, vì vậy Ẩn Lưu cũng không lo lắng.

Ẩn Lưu chiến đấu đến đây một lần nữa gặp được chuyển cơ. Lúc nhận được tin tức tiền tuyến, Cưu Ma hung hăng mà đem lư hương Long Văn bên cạnh ném, nện ở trên đầu Đường chủ quỳ sát trước mặt, lồng ngực đầy đặn phập phồng không ngừng: “Phế vật! Đánh hai tháng, đến bốn tràng thắng lợi cũng không có. Một toán binh của Hạc lão đầu, làm sao lại đại thắng ở tiền tuyến chứ? Ta nuôi dưỡng ngươi có tác dụng gì?”

Tên xui xẻo này không dám vận yêu lực ngăn cản, lư hương đánh lên, ầm một tiếng giòn vang. Hắn trầm mặc mà đợi đến Cưu Ma phát hỏa xong, một lần nữa ngồi xuống, lúc này mới nói: ” Thủ hạ Hạc trưởng lão mới thu mấy viên yêu tướng, là từ thủ hạ của đại công tử Phủ Phụng Thiên chạy trốn tới được, thì ra họ đều từng trải qua tiền tuyến Bắc Phương, cùng tông phái Bắc Phương tác chiến qua. . . . . .”

Cưu Ma cười lạnh nói: “Các ngươi lại có thể đem trách nhiệm đẩy được không còn một mống. Thủ hạ ta sao lại không có nhân tài như vậy?”

Người này không dám nhiều lời, một lát sau mới nói: ” Chuyện ngài muốn chúng ta tra đã có manh mối. Hạc trưởng lão những năm gần đây mượn hơi lòng người, Tường Vi Đường, Kinh Cức đường, Thanh Minh đường đều có người của lão. Bên trong các Trưởng lão, trưởng lão cùng lão thân cận cũng có hơn năm.”

Trên mặt Cưu Ma biến sắc nói: “Nhiều người như vậy?” sắc mặt giận dữ trên mặt thu liễm, suy nghĩ một chút nói, “Đem đầu người đều nhận thức tốt. Trận này đánh xong, trước tiên hạ thủ vi cường.”

===

Chiến cuộc giằng co hơn nửa tháng. Ẩn Lưu kiên trì đem chiến thuật du kích nhỏ như vậy tiến hành, đại bộ phận Liên quân Tây Bắc ở tại bên ngoài, trong tông phái thì trống không, mỗi lần đều bị Ẩn Lưu bắt cá bỏ giỏ; còn nếu bọn họ gọi quân đoàn tu sĩ đóng ở bên ngoài về, nhân số Liên quân Tây Bắc trú trên Hồng Vân đài thoáng cái giảm mạnh, Ẩn Lưu liền phái ra đại đội đón đầu thống kích.

Ba phen mấy bận so chiêu như vậy, song phương cũng cảm thấy mệt chết đi.

Chương 434: Nghị hòa

Cuối cùng, Hạc trưởng lão thuận theo đề nghị của Trường Thiên, một lần cuối cùng đánh bất ngờ thành công ổ Tiên phái, hơn nữa bắt đi bảy tám chục tù binh. Trước đó cũng là phái cao thủ Kinh Cức Đường được huấn luyện kĩ càng, bắt đi cũng không phải là tùy tùy tiện tiện một người đi đường giáp, mà là phối ngẫu của mỗ chưởng môn hoặc là Tiểu Tam, con ruột thịt hoặc con riêng, hay hoặc giả là nhân vật đệ tử quan môn trọng yếu.

Binh bất yếm trá. Liên quân Tây Bắc có thể phóng hỏa đốt Rừng Ba Xà hang ổ của Ẩn Lưu , Ẩn Lưu có thể không từ thủ đoạn mà bắt người làm con tin để tới đàm phán, Liên quân Tây Bắc nhiều lắm là ngầm mắng mấy câu, bên ngoài còn phải đi năn nỉ Trác Nhĩ Tú. Lúc này liên minh Tây Bắc mới thống khổ mà ý thức được chỗ khác biết lớn nhất của mình và viện quân  Quảng Thành Cung, chính là chỗ ở, cơ nghiệp của mình đang ở Đại Tây Bắc, chọc giận Ẩn Lưu, đối phương cách ba đến năm ngày là tới cửa đập phá bắt người, vậy thì thật là không chịu nổi quấy rầy, mà hang ổ của Quảng Thành Cung ở trung bộ, Ẩn Lưu không gây tai họa cho bọn họ được, nói cách khác, viện quân Quảng Thành Cung của không có chút vướn bận nào.

Đây mới là nguyên nhân “Cường long không áp địa đầu xà” a, Ẩn Lưu sắm vai đúng là nhân vật địa đầu xà, vô luận Quảng Thành Cung là đánh là ở, bọn họ hoàn toàn có thể đem tức giận rơi tại trên người những tông phái khác trong Liên quân Tây Bắc. Suy nghĩ cẩn thận tầng này, chúng tiên phái liên tục không ngừng mà tìm Trác Nhĩ Tú khóc lóc kể lể, yêu cầu liên quân và Ẩn Lưu nghị hòa, bỏ dở tranh chấp, cứu tù binh về.

Một chuyến đi về phía tây này, Trác Nhĩ Tú nhận được cấp trên ra lệnh cũng nói không tỉ mỉ, chỉ cần hắn “Trợ giúp liên minh Tây Bắc, lấy chuyện Lý Kiến Minh chỉ trích Ẩn Lưu” . Trong Quảng Thành Cung cho dù là Âm Cửu U chưởng quyền, cũng sẽ không “Cùng Ẩn Lưu không chết không thôi, chết bao nhiêu người đều không tiếc” ra lệnh thiếu não như vậy. Cho nên thành tích bây giờ của Trác Nhĩ Tú, cũng có thể lấy về khai báo. Về phần chuyện Lý Kiến Minh mất tích, người sáng suốt cũng biết đây chỉ là lấy cớ khai chiến để vãn hồi mặt mũi, hơn nữa liên minh Tây Bắc sau khi đạt được tình báo cũng biết, Ẩn Lưu đã tra được chuyện Tiên Thực Viên bị nổ tung là {Thiên Nhai Hải Các} làm, Lý Kiến Minh mất tích, có lẽ thật không có liên quan đến Ẩn Lưu.

Trên thế giới này trừ Âm Cửu U ra, người nào lại đặc biệt thích đánh giặc chứ? Dưới tình huống này, Trác Nhĩ Tú cũng có lòng ngưng chiến. Chẳng qua là trên mặt mũi còn có chút khó dễ. Thế nhưng lần này Ẩn Lưu cũng đem thời cơ nắm bắt rất khá, bởi vì sau khi Trường Thiên nghe xong phân tích chiến báo, quả quyết phân phó Hạc trưởng lão: “Đi tìm Trác Nhĩ Tú, chủ động nghị hòa. Trận chiến này đã đánh đủ rồi.”

Tranh đấu hai bên, một bên là lang hữu tình, một bên là thiếp cố ý, cho nên chuyện nghị hòa này rất nhanh đã được định xong. Ba ngày sau, thu được sự đồng ý của Lang Gia và Cưu Ma, Hạc trưởng lão làm đặc sứ cùng đại biểu Trác Nhĩ Tú mà liên minh Tây Bắc phái ra đàm phán nghị hòa, địa điểm chọn ở trong Đại Liệt Cốc tại Hồng Vân Đài cách phía ngoài Rừng Ba Xà ba nghìn dặm, chính là trung tâm nơi hai quân đối chọi.

Chuyện tiến triển đến nước này, an nguy cá nhân Hạc trưởng lão đã trở nên cực kỳ quan trọng, vì vậy trừ mang theo thủ hạ tâm phúc cùng với thích khách thiếp thân Tường Vi Đường  bảo vệ ra. Ninh Tiểu Nhàn cũng mang theo Thất Tử cùng nhau đi tới, Đồ Tẫn thì ở lại trong Thần Ma Ngục nhìn.

Địa điểm chỗ nghị hòa này chọn được vô cùng tốt, là cửa ải mở cực rộng rãi, có thể đạt được phạm vi tầm nhìn, chỉ có đất đỏ cao nguyên nhất thành bất biến. Mắt nhìn được ngàn dặm. Tới nơi này là được rồi. Phụ cận chỉ có le que mấy cây bụi rậm thấp bé, cơ hồ không có phục binh có thể mai phục.

Song phương đàm phán cộng lại không tới hai mươi người. Vốn thương nghị chính là tiến trình hòa bình, cũng không phải là đánh nhau, không cần mang quá nhiều người đồng hành. Nhưng nói một cách khác, mang người nào tới là vấn đề rất mấu chốt. Thất Tử biến thành hình người, Ninh Tiểu Nhàn đứng ở phía sau hắn. Y phục rộng rãi , trên đầu lại dùng cái mũ che lấp dung nhan của mình. Khi thời điểm nàng vận khởi liễm tức thuật, hơi thở trở nên sống chết khó phân biệt, người khác cho dù là triển khai thần thức, cũng nhìn không thấy tới diện mạo thật của nàng.

Theo lý thuyết, hiện trường cũng không có người có cái lòng rảnh rỗi này. Bởi vì thành viên Tường Vi Đường của Ẩn Lưu chính là mai phục chỗ này  .

Người liên quân Tây Bắc đã tới trước. Trong lúc nàng lơ đãng giương mắt, sau đó cước bộ có chút dừng lại, trong lòng âm thầm lấy làm kỳ lạ : làm sao ở nơi này chim không đẻ trứng mà gặp người này?

Nhưng mà nàng không rảnh đi suy nghĩ nhiều, bởi vì đoàn người mình đã chạy tới địa điểm, sau đó ngừng lại. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy bộ dáng chủ soái địch quân Trác Nhĩ Tú. Người này lớn lên cũng không tục tằng. Thể chất người tu tiên để cho phong sương không cách nào dừng lại trên mặt hắn, vì vậy mỹ nam tử này ngược lại da mặt trắng nõn, thân hình cao ngất, chỉ là so với người đứng ở bên cạnh hắn, thì phải thua chị kém em rồi —— cái tên mắt đỏ tóc bạc hôm nay ăn mặc rất luộm thuộm, chỉ một thân màu xám đơn giản, trên vạt áo cùng tay áo có thêu màu sắc rỉ sắt , nhưng bản thân hắn chính là vật sáng, vô luận đứng ở chỗ nào cũng đủ làm người khác chú ý.

Trác Nhĩ Tú mỉm cười đầy mặt, trước thông báo tên của mình, sau đó chỉ chỉ người này bên cạnh nói: “Vị này là nhân chứng hôm nay, Nhị công tử Mịch La của Phủ Phụng Thiên.” Sau đó theo thứ tự giới thiệu nhân vật quan trọng bên cạnh.

Này coi như là có một bắt đầu tốt đẹp đi. Hạc trưởng lão hướng hai người gật đầu, cũng thô sơ giản lược mà giới thiệu một chút nhân viên bên mình, sau đó đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện nơi này thật sự là bằng phẳng mênh mông vô bờ , không nhịn được cau mày vỗ tay phát ra tiếng.

Phía sau hắn lập tức đứng ra một yêu quái, chú ngữ cũng không đọc, chỉ dậm chân, đất đỏ trước mặt mọi người đã chậm rãi nhú lên, sau đó ngưng tụ thành một bàn đá rộng rãi màu đỏ, mấy cái băng ngồi bền chắc.

Đó là một người có thiên phú tự ý ngự Thổ.

Hạc Trưởng Lão lệnh hắn trình lên ngón này thật không có mục đích khác, chẳng qua là đàm phán luôn là phải ngồi xuống nói, mới không dễ dàng nổi giận —— loại chi tiết tỉ mỉ của đàm phán hiện đại này, trải qua Ninh Tiểu Nhàn chắp vá thiết kế làm lão cảm thấy hứng thú, đảo mắt đã nhớ kỹ áp dụng. Ánh mắt Trác Nhĩ Tú cũng không có nửa điểm ba động, thì ngược lại cái người ngoài cuộc như Mịch La thấy vậy hăng hái bừng bừng, ánh mắt ở trên thân người phía sau Hạc trưởng lão Nhi càn quét qua lại không ngừng.

Kế tiếp quá trình đàm phán, cũng rất là khô khan rồi, song phương đều muốn tranh được chút ít ích lợi, hơn nữa vô luận là tài ăn nói của Trác Nhĩ Tú hay là Hạc trưởng lão đều tương đối khá, trong khoảng thời gian ngắn, ai cũng rất khó nói phục ai. Trường hợp này, nàng ghét nhất.

Đang lúc nàng chán đến chết, nhìn như cúi đầu hạ mi nhưng thật ra là dọc theo mũ đánh giá chung quanh, một giọng nói quen thuộc dán bên tai của nàng vang lên, đột ngột làm nàng thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Làm sao ngươi cũng tới?” Trong giọng nói mang theo ba phần nụ cười.

Tiếng nói này quá quen thuộc, chính là hồ ly lẳng lơ ngồi ở đối diện nhắm mắt dưỡng thần. Nàng hữu khí vô lực mà truyền âm trở lại hắn nói: “Trong Ẩn Lưu ngẩn đến chán chết, không có chuyện gì có thể làm, theo tới xem náo nhiệt.”

“Thật ngoài dự tính của ta, một mình ngươi lại có thể ở trong Ẩn Lưu ngây ngốc lâu như vậy.” Bọn họ vẫn dùng Địa Âm đồng tử duy trì liên lạc, cho đến Ẩn Lưu vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, ngăn cách hết thảy liên lạc cùng ngoại giới. Đó đã là chuyện hơn hai tháng trước rồi, không ngờ cho tới bây giờ nàng còn không có rời đi Ẩn Lưu. Xem ra chuyện nàng muốn bắt tay làm ở Ba Xà, cũng không thuận lợi.

Nàng dương dương đắc ý nói: “Bà cô bây giờ còn là Viên Trường Tiên Thực Viên đó.”

Mịch La ở đối diện mí mắt không có mở ra, lông mày dài cũng chỉ khẻ nhếch lên , hiển nhiên trong lòng kinh ngạc: ” Mọi người trong Ẩn Lưu  mù sao?” Nếu nói là nàng có thể ở lại dài lâu trong Ẩn Lưu , cũng không có gì đáng giá kinh ngạc, Từ Lộng U có thể làm được điểm này. Thế nhưng, Ẩn Lưu nổi danh phong bế và ngoan cố tại sao lại để cho một con người chấp chưởng Tiên Thực Viên?

“Khụ, làm sao lại nói thế?” Nàng bất mãn nói, “Sao ngươi lại chạy tới nơi này làm người điều đình hả?”

“Cũng giống ngươi, không có chuyện gì để làm a. Trời rất là lạnh rồi, chiến trường Bắc Phương đã ngưng chiến hai tháng, trong khoảng thời gian ngắn tìm không được việc làm.” Hắn lười biếng mà đáp lại.

Người này nói chuyện tuyệt đối không thể tin hết, trong mười câu có bảy tám câu là nói dối. Nàng ngầm bĩu môi, không đợi nàng mở miệng, đối phương đã giành nói: ” Ngưng Hương Lộ ngươi đã bán nhiều tháng, không muốn biết tình trạng gần đây sao?”

“Bớt nói nhảm đi.” Nàng cũng đã mấy tháng không liên hệ cùng Ninh Vũ rồi, không biết những thứ này… đến trong tay thương nhân loài người làm ăn đã tiến hành được như thế nào.

“Ngưng Hương Lộ là từ Trung Châu bắt đầu bán, đầu tiên mở rộng ở giữa nhân vật nổi tiếng, sau đó mới tiến dần lên đến trong tay tu sĩ tầm thường, chỉ là thời gian một tháng, nhóm hàng đầu tiên đã bán sạch. Ngươi thủ hạ kia của Ninh Vũ không có ngờ tới nó sẽ nổi tiếng như thế, chuẩn bị hàng chưa đủ, ở giữa lại ngưng hàng nửa tháng, đợi đến sau khi hàng mới sản xuất, mới một lần nữa đầu nhập thị trường cả trung bộ cùng nam bộ. Có những thế lực khác nghĩ nhúng tay, thời điểm tra rõ ràng phía sau đài Ninh Ký có ta một phần, cũng chỉ im hơi lặng tiếng rồi.”

Nàng lấy làm kinh hãi, không ngờ tới vật này được hoan nghênh vậy. Nàng cẩn thận suy nghĩ một chút, cũng hiểu bất luận ở đâu trong cái thế giới này, phong trào luôn là do nhân vật nổi tiếng xã hội  thượng tầng kéo, đây chính là nguyên nhân phong trào Paris nước Pháp, buổi lễ trao giải Oscar tại sao được khen là thời thượng. Cô gái hàng đầu xã hội sử dụng đồ đầu tiên, tất nhiên rất nhanh cũng sẽ bị bình dân tranh nhau mua cùng mô phỏng.

Huống chi, tăng nhanh tốc độ tu hành, đây mới là hiệu quả thật sự của Ngưng Hương Lộ, không trộn lẫn chút hơi nước.

Nói cho cùng, vẫn là Mịch La thủ đoạn makerting cao minh, bản thân hắn chính là yêu nghiệt mạnh vì gạo, bạo vì tiền, lại đang trong phủ Phụng Thiên chấp chưởng quyền to, mở rộng món hàng này chẳng lẽ không phải là dễ dàng sao?

Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt sáng trong suốt đã bán đứng tâm tình kích động của nàng. Mịch La thấy vậy buồn cười, không nhịn được lên tiếng đùa giỡn: “Khởi đầu tốt đẹp có hơn phân nửa công lao của ta. Ngươi phải cám ơn ta như thế nào?” Vốn là hắn là đáp ứng thỉnh cầu của Trác Nhĩ Tú, đảm đương nhân chứng trận nghị hòa này, kết quả lại có thể gặp được nàng. A, việc này tựa hồ cũng không còn nhàm chán như vậy.

Thật sự là nhờ hắn ở giữa bỏ ra nhiều công sức. Nàng suy nghĩ một chút nói: “Ngươi đề ra yêu cầu đi, chỉ cần trong phạm vi năng lực ta có thể đạt được sẽ làm được.”

“Hôn ta một cái?”

Mặt của nàng đỏ lên: “Sao ngươi không chết đi?”

“Đây đối với ngươi tới nói, không phải là trong phạm vi đủ khả năng sao?” Hắn cau mày suy nghĩ “Nếu không, ta hôn ngươi một cái?”

Nàng hoàn toàn không muốn để ý đến hắn. Mịch La trêu chọc mấy câu, phát hiện nàng không nói trở về, ho nhẹ một tiếng nói: “Ngươi vốn sẽ không nghĩ ở Ẩn Lưu ngốc cả đời chứ?”

Nàng vẫn không để ý tới hắn.

“Nhìn dáng vẻ của ngươi, mục đích đi Ẩn Lưu đã không đạt thành. Tiếp theo chuẩn bị đi đâu? Nói không chừng chúng ta có thể kết bạn mà đi.”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion11 Comments

  1. Cưu M sắp hết thời thiệt rồi. Đánh với liên quân Tây Bắc gần 2 tháng trời mà toàn bại, Hạc trưởng lão đánh 1 2 trận mà lại toàn thắng làm quân Tây Bắc chịu không ít đau khổ. Không biết Cưu Ma dự định đối phó Hạc trưởng lão ra sao. Ở đâu có chuyện vui ở đó có Mịch La. Người ta đàm phán 2 bên mà hắn cũng góp vui làm chứng. Mà hắn gan cùng trời rồi mới đòi Ninh Tiểu Nhàn hôn hắn. Trường Thiên kỳ này bình dấm chua không biết phát tán thế nào đây. Thiện tai, thiện tại.
    Mong chương sau. cảm ơn các nàng edit

  2. Liên minh Tây Bắc lần này đã đánh vào mặt Ẩn Lưu khi đốt rừng Ba Xà rồi, coi như ẩn lưu không có ai à. Lại để mấy người thích làm gì thì làm. Cưu Ma và thuộc hạ thì vô dụng, chỉ cậy mạnh không có não.
    Lần này Hạc trưởng lão đã bắt đầu kế hoạch loại bỏ Cưu Ma, vừa ra trận đã đẩy lùi được minh Tây Bắc. Cuối cùng là nghị hòa.
    Không ngờ Mịch La lại có mặt tại cuộc nghị hòa này. Mà hai người truyền âm nhập mật TT ca có nghe thấy không nhỉ. Nếu nghe thấy thì thùng giấm lớn lại đổ rồi. Nhàn tỷ có nguy cơ ngạt thở vì bị ca hôn…hehe…
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Cái tên hồ ly giảo hoạt Mịch La như âm hồn ko tan, đi đâu cũng đụng độ với Ninh Tiểu Nhàn, ko biết Trường Thiên ca nghe được đoạn đối thoại đó có ăn giấm chua ko nCữa. Đợi TT được ra khỏi Thần Ma Ngục rồi thì tên hồ ly đó coi chừng te tua với ca, liệu mà cầu phúc đi cưng ;53 ;53 ;53
    Truyện hay wa các nàng ơi. Cám ơn các nàng nhiều nhiều.

  4. Cưu ma thua hạc lão rồi. Liên quân Tây Bắc này cũng dám phóng hoả đốt ẩn lưu, híc cuối cùng bị hạc lão dẫn người công kích đáng đời.
    Lại gặp lại ML rồi. Dám ghẹo TN nhà ta nhưng mà ta thích. Hehe bình dấm chua TT ca mà biết thì không biết sẽ muốn đập ML như thế nào đây.
    Cảm ơn các nàng edit nhé

  5. Mịch La lại xuất hiện rồi, dám đòi hôn Ninh Tiểu Nhàn thì sẵn sànq chờ Trườnq Thiên đại phát thần uy đi. Khi nào Thiên ca mới ra khỏi ngục để cắt hết hoa đào của Nhàn tỉ đây, hónq mãi mà chưa tới. hì hì
    Thời tàn của Cưu Ma sắp tới rồi, tất cả là nhờ công lao của Nhàn tỉ đó. Mà khônq biết bây giờ Quyền ca sao rồi ta
    Hónq chươnq sau
    Thank editor rất nhiều nhé

  6. Trận chiến đã kết thúc không biết hạc trưởng lão hay trác nhĩ tú được lợi hơn
    Mịch la lần nào cũng trêu ninh tiểu nhàn như vậy trường thiên ghen , sau này trường thiên ra khỏi được thần ma ngục thì người đầu tiên bị xử lý và mịch la thôi

  7. Chuyến này lời đồn tung ra tứ phía, Cưu Ma cũng không dám ra tay với Hạc Trưởng Lão và Lý Kiến Minh. Nếu là Ninh Tiểu Nhàn thì nàng sẽ giết người trước, tránh để đêm dài lắm mộng, còn lời đồn với lòng người từ từ củng cố sau.
    Trời cũng không đồng ý giúp Cưu Ma, ả ta lãnh binh, kết quả không tốt, ả muốn dùng Lý Kiến Minh để Quảng Thành Cung và Liên Minh Tây Bắc không có lý do gây chiến đòi người nữa, nhưng thân vệ của ả dẫn Lý Kiến MInh đi, rút cuộc lạc đâu mất. Là do Lão Hạc kia cầu Ninh Tiểu Nhàn đưa vào Thần Ma Ngục chứ còn đâu nữa. Ta đang thắc mắc không biết Lý Kiến Minh có đầu thuận Ninh Tiểu Nhàn không nè.
    Lão Hạc hướng Lang Gia yêu cầu cho mình lãnh binh, và hứa nếu lão làm người thế chỗ Cưu Ma lão sẽ cho hắn lợi ích. Hehe Lang Gia đồng ý và cho 7000 nhân mã nè. Lão vận khí tốt, được Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên trận kế, thắng là mấy hồi.
    Ẩn Lưu và Liên Minh Tây Bắc Trác Nhĩ Tú nghị hòa. Ninh Tiểu Nhàn cũng đi theo và gặp Mịch La, Mịch La còn đòi hôn Ninh Tiểu Nhàn nữa chứ. Hehe ta thích con Hồ Ly xảo quyệt này à nha. Chuyến này Trường Thiên tha hồ mà thổn thức ghen lồng lộn trong Thần Ma Ngục nhé

  8. Chu choa… Hạc trưởng lão gian xảo ra phết ^^… rốt cuộc cũng có thời cơ lật đổ được Cưu Ma rùi… vip thật… lần này tự dưng lại gặp Mịch La ah… đúng là lâu rùi không thấy… mà cha Mịch La này cũng nhanh thật… vừa thấy Nhàn tỷ là gần như sáp lại trêu ghẹo tỷ ah… đã vậy cha Mịch La này còn đòi hôn Nhàn tỷ nữa mới ghê chứ… không bít sao chứ ta thấy Trường Thiên ca đổ cả thùng dấm lun cho coi ^^… cơ mà lúc đó Nhàn tỷ khổ là cái chắc ^^… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Lão Hạc (lại nhớ Nam Cao đại nhân rồi) có Trường thần thú chỉ điểm một hai thì Cưu Ma làm sao mà đấu lại. Huống hồ sự thật là liên minh Tây Bắc ở gần Ba Xà nhất, giận chó đánh mèo thì cũng là các môn phái này chịu đầu tiên, Quảng Thành cung dù sao cũng chỉ kéo quân qua đây giúp một tay, não bộ nằm hẳn ở trung bộ kia, cho nên đành phải năn nỉ Trác Nhĩ nghị hòa rồi. Đáng đời cái bọn trong lúc ấm đầu mà làm ra chuyện vố vẩn.

    Mịch La mặc dù biết Thần quân đại nhân có liên lạc với Tiểu Nhàn nhưng mà lại không biết là người ta thời khắc đều nhìn thấy hắn lẳng lơ với ngừ yêu của mình, bỉu sao cái biển dấm kia ko sôi sùng sục cơ chứ. Sợ sau này hoặc khi Mịch La lọt vào thần ma ngục hoặc khi con rắn bự chảng kia thoát ngục thì La La chết chắc rồi. ;04 ;59

  10. Cẩm Tú Nguyễn

    Lần này vị trí của cưu ma chắc phải nhường cho lão hạc rồi.! Lại gặp ML rồi, ML thích chọc ghẹo NTN quá, còn đòi hôn nữa chứ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close