Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q5 – Chương 63

28

Chương 63: Nhân duyên định mệnh

Edit: Xuân Ái

Beta: Leticia

Đức thân vương tận tâm mà chết, Đức thân vương phi tự tử, Đức thân vương phủ không đến nửa ngày, đã mất đi hai vị chủ tử.

Cả triều văn võ, phủ viện nô bộc, nháy mắt một mảnh tang khóc, người người đều rơi lệ.

Dạ Khinh Nhiễm như một đứa bé, ôm thi thể của Đức thân vương và Đức thân vương phi mà khóc rống lên, nghẹn ngào.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm, lại nhìn Đức thân vương cùng Đức thân vương phi chết cùng một chỗ, hốc mắt cũng có chút chua xót. Không sinh cùng một thời, nhưng chết lại cùng một chỗ, bao nhiêu người có thể làm được như thế? Lúc trước Vinh vương phủ, cha mẹ Dung Cảnh làm được, Vinh vương chết, Vương phi tự tử theo, hôm nay Đức thân vương phi cũng làm được.

Phải chăng từ xưa, nử tử đều si tình hơn nam tử.

Nhớ đến lời nói của Đức thân vương phi trước khi chết để lại, nàng mím môi thật chặt, không ở lại Đức thân vương phủ nữa, quay người đi ra ngoài.

Có người thấy nàng rời đi, cũng không ai dám ngăn cản.

Đi đến cửa lớn của Đức thân vương phủ, nàng nhìn thoáng qua kỵ mã, cũng không lên ngựa, mà đi bộ ra cửa phủ, hướng về đường phố.

Đức thân vương là cha ruột của Hoàng thượng, ngày đại tang của hắn, mọi nhà đều đóng cửa không ra ngoài, đường đi không có một bóng người, tự nhiên hết sức trống vắng.

Vân Thiển Nguyệt đi trên đường phố, không có mục đích gì, một bước lại một bước in dấu chân, nhẹ nhàng đi tới, trời chiều khiến bóng của nàng kéo thật dài, tựa hồ kinh thành phồn hoa mấy vạn người nhất thời chỉ còn lại có mình nàng.

Cứ đi như vậy hai con đường, tới ngã rẽ, nàng dựa vào vách tường ngồi xổm xuống. Trời càng ngày tối dần, bầu trời như được phủ một bức màn màu đen, màn đêm buông xuống, xa xa vang tiếng khóc từ Đức thân vương phủ, thế giới này tựa hồ càng trở nên yên tĩnh.

Nàng nhắm mắt lại, cảm thụ loại yên tĩnh này.

Tựa hồ đã từng có một thời khắc, lúc nàng mất đi tính mạng, thế giới cũng yên tĩnh như vậy, sau lại vô tri vô giác. Lúc nàng lại mở to mắt, mười sáu năm trước, ngày đó nắng xuân rực rỡ, ánh mặt trời rơi vào Thiển Nguyệt các, nữ tử tuyệt sắc sinh ra nàng ở đầu giường mỉm cười nhìn nàng. Ánh mặt trời chiếu trên người nàng, tựa hồ tiến nhập vào trong đáy mắt nàng, trong tích tắc đấy vẻ mặt ôn hòa của bà như chiếu rọi nàng.

Khi đó nàng nghĩ gì?

Đầu tiên nàng nghĩ là, nhất định phải sống thật tốt, không như trước đây nữa.

Bánh xe vận mệnh phải chăng đã chuyển động vào lúc đó? Bao nhiêu người vì nàng sinh ra mà ra xuất thủ. Hào quang của đích nữ Vân vương phủ, bắt đầu từ ngày ấy nàng đã đeo nó trên lưng, có được thân phận, trên lưng cũng mang theo tất cả trách nhiệm của thân phận đó.

Trước mắt bao trùm một mảnh hắc ám, khiến nơi hẻo lánh này càng thêm u ám.

Vân Thiển Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy Dung Phong đang đứng trước mặt nàng, đau lòng nhìn nàng. Trong đôi mắt của hắn, thân ảnh nàng thoạt nhìn đơn bạc nhỏ bé, yếu ớt, vẻ mặt tái nhợt. Bỗng nhiên cảm xúc chán ghét dâng cao, nàng mở to mắt nhìn.

Có thể vì nét mặt nàng biến đổi đột ngột, bị Dung Phong thấy rõ, hắn bỗng nhiên ngồi xuống, dùng một tay che kín mắt nàng lại, một tay khác nắm chặt lấy tay nàng, âm thanh khàn khàn ôn nhu: “Nguyệt nhi, muội đã từng nói với ta, trên đời này làm chuyện đại sự ai cũng không qua được cái chết, chết còn không sợ, thì sợ cái gì? Tất cả mọi chuyện, không có gì đáng lo đấy, phải không?”

Vân Thiển Nguyệt nhắm mắt lại, lông mi dài chạm vào lòng bàn tay của Dung Phong, hồi lâu không mở miệng, giọng khàn khàn: “Dung Phong, nếu như hôm nay ta nói, ta muốn chết thì sao!”

Dung Phong biến sắc, cầm siết chặt bàn tay nàng: “Không được.”

Van Thiển Nguyệt lấy tay trong tay hắn ra, mở to mắt, nghiêm túc nhìn hắn: “Dung Phong, ta muốn chết rồi!”

Sắc mặt Dung Phong lập tức so với Vân Thiển Nguyệt còn trắng hơn, thân thể run nhẹ, nhìn ánh mắt của nàng, trong mắt không còn sự thanh tịnh như nước, cũng không còn cảm giác để người ta thấy có một tầng lụa mỏng nhìn không thấu nữa rồi, mà hôm nay tràn đầy tử khí, hắn lập tức nói: “Muội không thể chết được, làm sao muội có thể chết? Muội có liên quan đến biết bao nhiêu sinh mệnh của người khác, muội còn sống, bọn họ mới có thể sống, muội chết, biết bao người cũng phải chết theo. Nguyệt nhi, vì sao muội lại có suy nghĩ này? Phải chăng vì lời nói của Đức thân vương phi? Đức thân vương phi tự tử vì Đức thân vương, bà ấy có mục đích, còn muội thì sao? Muội muốn chết, là vì cái gì?”

Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên nhẹ nhàng cười, vô cùng tang thương cùng thê lương: “Không vì cái gì cả, chỉ là sống rất mệt mỏi. Chưa bao giờ lại có một ngày lại mệt mỏi như hôm nay.”

“Đó là vì muội cần nghỉ ngơi, muội ngẫm lại xem, hôm qua muội đã bôn ba ở Mê Vụ sơn lâm, ngàn dặm mà đi đi về về chỉ có mấy ngày? Làm sao không thể mệt mỏi được? Không nên suy nghĩ bậy bạ, ta đưa muội trở về nghỉ ngơi.” Dung Phong khom người xuống, run run mà ôm lấy Vân Thiển Nguyệt, tựa hồ sợ nàng xảy ra chuyện gì.

Vân Thiển Nguyệt không chống cự, không còn sức lực dựa vào Dung Phong, mặc kệ hắn mang nàng rời đi.

Dung Phong mang Vân Thiển Nguyệt đi được hai bước, bỗng nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn nàng hỏi: “Còn trở lại Hoàng cung sao?”

Vân Thiển Nguyệt như không có ý thức mà “Ừ” một tiếng.

Dung Phong mang theo nàng vòng lại, đi về hướng Hoàng cung.

Cả triều thần văn võ đều tụ tập tại Đức thân vương phủ, hoàng cung hết sức tĩnh mịch. Dung Phong mang Vân Thiển Nguyệt tiến vào hoàng cung, đi đến cửa điện Vinh Hoa cung, một thái giám mở cửa cho hắn, hắn đưa nàng tiến vào.

Đi vào nội viện, đem nàng đặt trên giường, Dung Phong cũng không rời đi, ngồi ở đầu giường nói với nàng: “Muội ngủ đi! Ta nhìn muội ngủ.”

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Phong, trên mặt hắn thật sự rất lo lắng, nàng bỗng nhiên tự cười: “Huynh không cần trông ta đâu, huynh nên làm gì thì đi làm đi, như lời huynh nói, ta liên quan đến biết bao nhiêu người? Sao có thể chết được? Ngay cả quyền được chết cũng không có đấy!”

Dung Phong vẫn không yên lòng, những lời nàng mới nói thật sự là hù hắn mà, hắn lắc đầu, ôn nhu nói: “Đức thân vương phủ có nhiều người rồi, cũng không cần ta làm cái gì, ta trái phải vô sự, ta ở đây trông coi muội, ai cũng không trọng yếu bằng muội.”

Vân Thiển Nguyệt cảm thấy ấm áp, không ngăn cản nữa, gật gật đầu, nhắm mắt lại.

Dung Phong nhìn nàng, khuôn mặt trắng nõn như sứ, xương cốt hết sức nhỏ, không đủ một nắm tay. Nhìn nàng, rõ ràng mềm mại như nước, nhưng thực chất bên trong kiên cường không chịu thua so với bất kỳ nam tử nào. Nữ tử như vậy, bao nhiêu người nguyện dốc hết tất cả mọi thứ, nâng trong lòng bàn tay mà sủng ái, thế nhưng, ông trời lại không hậu đãi nàng, khổ sở đều chồng chất tại đáy lòng, tích lũy qua ngày tháng, cơ hồ muốn đè sập nàng.

Đã từng, nàng ngàn dặm đưa hắn đi Ngọc Tuyết Sơn, trên đường đi không ngừng nói cho hắn biết, không có gì quan trọng bằng sự sống.

Hôm nay, lại từ trong miệng nàng có thế nói ra chữ chết, nàng đã đi đến tình trạng khó chèo chống như thế nào? Hắn không dám tưởng tượng.

Không bao lâu sau, Vân Thiển Nguyệt thực sự đã ngủ rồi, chìm chìm nổi nổi ở bên trong, nàng dường như thấy được người kia, hắn đưa lưng về phía nàng, sau lưng là một khe núi thật sâu, sâu mấy ngàn trượng như vậy, nàng muốn đi qua, tuy nhiên không biết làm sao để vượt qua. Nàng đi vòng vòng bên khe núi, dùng sức hô to với hắn, hắn cũng không quay đầu lại, phảng phất như không nghe thấy được, trong lòng nàng gấp đến đỗ ngũ tạng như thiêu đốt, không cẩn thận, chân vừa trượt, rơi xuống dưới.

“Nguyệt Nhi! Tỉnh! Tỉnh!” Có người dùng sức đẩy nàng.

Vân Thiển Nguyệt ngã ở giữa không trung, bừng tỉnh, mở to mắt.

Vẻ mặt Dung Phong mệt mỏi sợ hãi nhìn nàng, thấy nàng tỉnh lại, hắn thở dài một hơi, giọng khàn khàn nói: “Cuối cùng cũng tỉnh.”

Vân Thiển Nguyệt chỉ hoảng hốt trong chốc lát, mới nhìn rõ là Dung Phong, nàng dời ánh mắt, mới nhìn về chính mình, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, cả đệm chăn đều ướt, giống như vừa nhúng qua nước, nàng giật cánh tay, toàn thân đau nhức, cảm thấy đầu đau đến lợi hại, cuống họng thấy đau, khô khốc chát chát, như bị bỏng dầu. Nàng định thần một lát, mở miệng nói: “Ta làm sao vậy?”

Giọng nói khàn chát chát đến cực điểm, không cẩn thận cơ hồ mình cũng không nghe được.

Dung Phong nhìn nàng, đau lòng tràn đầy hốc mắt, giọng cũng khàn khàn nói: “Ban đêm muội bỗng nhiên phát nóng, vẫn luôn gọi tên Dung Cảnh, ta gọi muội như thế nào cũng không gọi tỉnh lại được…”

Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên trầm mặc.

Dung Phong nhìn nàng, từ tối hôm qua hắn luôn ở bên cạnh nàng trông coi, không có rời đi, tận mắt nhìn thấy nàng nóng lên, phát sốt, tới nhanh mà gấp, chẩn đoán mạch không có gì dị thường, hết lần này đến lần khác nóng sốt không lùi, nửa đêm hắn hô to, làm đủ mọi cách, mới đánh thức được nàng. Một người có tâm chấp nhất đến mức nào, mới khiến cho nàng trầm luân không muốn tỉnh dậy?

“Giờ nào rồi?” Qua hồi lâu, Vân Thiển Nguyệt mới nhẹ giọng hỏi.

“Sắp đến buổi trưa ngày hôm sau rồi.” Dung Phong nói.

Vân Thiển Nguyệt gật gật đầu, hỏi: “Đức thân vương phủ như thế nào rồi hả? Dạ Khinh Nhiễm như thế nào?”

“Hoàng thượng ở lại Đức thân vương phủ túc trực bên linh cữu, cả văn võ triều thần cũng ở lại túc trực bên linh cữu, hôm nay không có tảo triều, sáng nay nghe nói Dạ tiểu quận chúa đã về tới kinh thành.” Dung Phong nói.

“Khi nào thì phát tang cho Đức thân vương, Đức thân vương phi?” Vân Thiển Nguyệt hỏi lại.

“Ba ngày sau. Hôm nay trời đã ấm rồi, quan tài không thể để lâu được.”  Dung Phong nói.

Vân Thiển Nguyệt không hỏi nữa, lại nhắm mắt lại.

Dung Phong nhìn nàng, khẽ nói: “Toàn thân đổ mồ hôi nên khó chịu phải không? Ta kêu người đến giúp nàng tắm rửa?”

Vân Thiển Nguyệt gật đầu.

Dung Phong đứng lên, hướng ra phía bên ngoài hô một tiếng, Lục Chi mang người đến. Nâng Vân Thiển Nguyệt dậy, đưa nàng tới sau bình phong. Dung Phong thấy nàng đi ra sau bình phong, đi đến trước bàn viết một toa thuốc, ra cửa điện, đưa cho một gã thái giám, phân phó một câu, hắn dừng lại ở cửa điện, không có tiến vào.

Ánh mặt trời chiếu trên người hắn, hắn rõ ràng rất mệt mỏi.

Sau nửa canh giờ, Vân Thiển Nguyệt tắm rửa đi ra, trên người thoải mái chút ít, đến tới cửa, nhìn thần sắc mệt mỏi của Dung Phong, nàng đột nhiên cảm giác được, dường như nàng làm cái gì cũng sai, chưa từng có một lần đúng, cho dù là lúc mềm yếu, cho dù lúc nàng sinh bệnh, cho dù cam chịu, cho dù lãnh huyết vô tình, đều liên quan đến người khác, nàng đến tư cách vì chính mình mà sống, tựa hồ cũng không có.

Ông trời không bức nàng, nhưng nàng ngay cả quyền tự chủ lựa chọn cũng không có.

Loại vô lực này, đã không phải là ngày một ngày hai.

Vân Thiển Nguyệt đối với Dung Phong, bỗng nhiên không biết nên nói gì, hồi lâu mới nói: “Huynh mệt mỏi trông coi ta một đêm rồi, đi về nghỉ ngơi đi.”

Dung Phong lắc đầu: “Ta không sao, ta ở lại cùng nàng.”

Hắn vừa dứt lời, bên ngoài Vinh Hoa cung có tiếng bước chân dồn dập truyền đến hết sức quen thuộc, trong nháy mắt đi đến cửa cung, đúng là Dạ Khinh Noãn, nàng hai mắt đỏ bừng, trên mặt còn đọng lại vệt nước mắt, một thân phong trần mệt mỏi, hiển nhiên ngay cả quần áo cũng không đổi. Sau khi nàng vào thì liền thấy Vân Thiển Nguyệt cùng Dung Phong đang đứng ở cửa, trạng thái hai người cơ hồ không được tốt lắm, sắc mặt tái nhợt, nàng không khỏi dừng chân lại, sửng sốt một chút.

“Dạ tiểu quận chúa!” Dung Phong dẫn đầu gọi một tiếng.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Noãn không lên tiếng, buổi trưa hôm qua Đức thân vương hoăng, buổi sáng hôm nay Dạ Khinh Noãn mới quay trở về, thời gian đi một đêm nửa ngày, ngựa nhanh nhất, có thể đi ngàn dặm rồi.

Dạ Khinh Noãn gật gật đầu Dung Phong, nhấc chân từ từ tiến vào, đến cửa, ngẩng đầu nhìn Vân Thiển Nguyệt, đối với nàng nói: “Vân tỷ tỷ, mẫu phi rời đi, tỷ không thể đáp ứng lời trước lâm chung của bà, trong lòng tỷ không chịu nổi phải không?”

Vân Thiển Nguyệt mím môi không nói.

“Tỷ có thể không biết, từ trước đến nay mẫu phi luôn đối đãi với tỷ như con dâu của mình, vẫn luôn đối đãi như thế nhiều năm, vì sao bà lại làm như thế? Tỷ cũng biết rồi chứ?” Dạ Khinh Nhiễm hỏi.

Vân Thiển Nguyệt không đáp lời.

“Hiện tại tỷ ở lại Vinh Hoa cung, ca ca là Hoàng đế, Vinh Hoa cung ngụ ý gì chẳng lẽ tỷ không rõ, hiện tại đã tiến vào Vinh Hoa cung, vì sao lại không đáp ứng lời thỉnh cầu của mẫu phi?” Dạ Khinh Noãn nhìn thẳng vào Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng vẫn không nói, Dạ Khinh Noãn lại nói: “Tỷ vẫn còn nhớ đến Cảnh thế tử sao? Tỷ cũng biết tỷ cùng hắn…”

“Muội muội!” Bỗng giọng của Dạ Khinh Nhiễm từ bên ngoài cung điện vang lên, đánh gãy lời của Dạ Khinh Noãn.

Dạ Khinh Noãn lập tức dừng miệng, quay đầu lại, nhìn Dạ Khinh Nhiễm ở ngoài điện đang từ từ tiến vào, hiển nhiên là biết nàng đến đây, nên mới theo về. Trong vòng một đêm nửa ngày, hắn tựa hồ không còn hình người nữa.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm, mặc kệ là ai nhìn thấy phụ thân mình chết, mẫu thân ở trước mặt mình vì phụ thân mà tự tử, chết không thể cứu được, cũng khó có thể chấp nhận được. Có ít người, bình thường kiên cường, nhưng cũng không chịu được trời sập đất lún đè ép.

“Ca, không phải huynh túc trực ở bên linh cữu phụ vương mẫu phi sao? Vì sao lại đến đây?” Dạ Khinh Noãn hỏi Dạ Khinh Nhiễm.

“Muội vừa mới về, không túc trực bên linh cữu phụ vương mẫu phi, đến đây làm gì? Cùng ta trở về.” Dạ Khinh Nhiễm tới gần, kéo Dạ Khinh Noãn, không nhìn Vân Thiển Nguyệt và Dung Phong, lôi kéo nàng đi luôn.

Dạ Khinh Noãn cố chấp vùng vẫy thoát khỏi tay Dạ Khinh Nhiễm “Muội tới nơi này tất nhiên là tìm Vân tỷ tỷ rồi.”

“Có gì liên quan đến nàng, muội có thể nói với huynh!” Dạ Khinh Nhiễm cường ngạnh kéo nàng đi.

Dạ Khinh Noãn lập tức tức giận: “Ca ca, phụ vương chết rồi, mẫu phi cũng chết rồi, cho tới bây giờ, huynh còn muốn bảo vệ tỷ ấy sao? Huynh bảo vệ tỷ ấy, tỷ ấy có hiểu rõ không? Có từng tiếp nhận tình cảm của huynh? Có nhớ kỹ huynh tốt, có để huynh ở trong lòng sao? Người tỷ ấy tâm tâm niệm niệm chỉ là Dung Cảnh thôi. Đến khi nào huynh mới hiểu rõ đây?”

Dạ Khinh Nhiễm dừng bước, trầm giọng nói: “Ta không cần nàng biết.”

Dạ Khinh Noãn nhịn không được lớn tiếng nói: “Huynh không cần, huynh nguyện vì tỷ ấy mà sinh, vì tỷ ấy mà chết, không tiếc hết thảy, dù là giao hoàng cung này với hoàng quyền cho nàng, nhưng huynh có nghĩ đến không? Huynh không chỉ vì mình huynh, muốn làm gì thì làm, huynh là người thừa kế do Hoàng bá bá chọn, là chủ nhân của giang sơn Dạ thị trăm năm này. Sao huynh có thể…”

“Ta không cần muội nhắc nhở! Ta là ai, tự ta có thể tinh tường.” Giọng nói của Dạ Khinh Nhiễm rét lạnh.

Dạ Khinh Noãn nhìn Dạ Khinh Nhiễm, bỗng nhiên tức giận mà bắt đầu quyền đấm cước đá vào Dạ Khinh Nhiễm, một bên đánh, một bên khóc: “Đều vì huynh, phụ vương lo lắng mà chết rồi, mẫu phi vì không quản nổi huynh nên cũng tự tử, trong mắt bọn họ chỉ có huynh, ngay cả chờ ta, trước khi chết để ta nhìn mặt một lần cũng không có, đều tại huynh…”

Dạ Khinh Nhiễm không đánh trả, mặc kệ Dạ Khinh Noãn đánh đá trên người hắn, hắn dường như không biết đau. Quần áo Dạ Khinh Nhiễm rất nhanh bị rách vài lỗ lớn, thêm vào đó là vô sô dấu chân, tiếng đánh đấm cứ như vậy vang lên, ra tay rất nặng.

Vân Thiển Nguyệt nhìn bọn hắn, chợt nhớ tới cái khe núi nàng rơi xuống trong mộng kia. Nàng bỗng nhiên nhắm hai mắt lại, bước ra khỏi cánh cửa cửa, đi về phía hai người.

Dung Phong túm chặt vai nàng lại: “Nguyệt nhi, muội đừng qua đó, coi chừng bị thương.”

Vân Thiển Nguyệt gạt tay Dung Phong, không bao lâu đi đến trước mắt hai người, đẩy Dạ Khinh Noãn ra.

Dạ Khinh Noãn bị đẩy ra không ổn định được, ngã ngồi xuống đất, ngẩng đầu, mắt oán hận nhìn Vân Thiển Nguyệt: “Tỷ đẩy ta làm cái gì? Không phải tỷ không ưa thích huynh ấy sao?Phụ vương chúng ta chết rồi, mẫu phi cũng đã chết rồi, chỉ còn lại hai người chúng ta, hôm nay ta đại nghịch bất đạo đánh ca ca rồi, lại để cho hắn đánh chết ta, hai chúng ta đều chết, tỷ có thể cao hứng rồi, có thể không cần chờ đợi ở chỗ này rồi, tỷ có thể cùng người kia hưởng thụ thiên hạ này, song túc song tê, không ai có thể ngăn cản hai người nữa rồi.”

Vân Thiển Nguyệt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn nàng: “Ngươi chạy tới đây, đơn giản chỉ là muốn ta đáp ứng gả cho hắn? Tốt! Ta gả cho hắn.”

Dung Phong biến sắc, cấp bách hô một tiếng: “Nguyệt nhi!”

Dạ Khinh Noãn giật mình, nộ khí nén ở ngực, nhìn Vân Thiển Nguyệt, tựa hồ bị những lời nàng nói làm cho trấn trụ, không phát ta ngoài.

Dạ Khinh Nhiễm quay đầu lại, tuy bị Dạ Khinh Noãn lung tung đấm đá một hồi, sắc mặt lãnh trầm nhưng không nhìn ra sự chật vật, hắn nhìn Vân Thiển Nguyệt, thản nhiên nói:  “Muội không cần để ý đến Khinh Noãn, nói cái gì mà gả cho ta.”

“Huynh cho là ta nói đùa sao?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm.

Dạ Khinh Nhiễm nhìn vào đáy mắt nàng, trong lúc này quả thật không thấy chút ý tứ nói đùa, hắn nhíu mày thản nhiên nói: “Không phải nói đùa cũng không cần nói, phụ vương cùng mẫu phi chết, có oán cũng không đến phiên muội.” Dứt  lời hắn không nhìn Vân Thiển Nguyệt nữa, trầm giọng nói với Dạ Khinh Noãn vẫn còn ngồi trên măt đất: “Còn không đi? Muội còn muốn ở nơi nào náo loạn nữa sao?”

Dạ Khinh Noãn mím môi đứng dậy, liếc nhìn Vân Thiển Nguyệt, cuối cùng không nói gì nữa, đi theo Dạ Khinh Nhiễm rời khỏi.

Vân Thiển Nguyệt nhìn thân ảnh hai người, một trước một sau, lúc Dạ Khinh Nhiễm sắp qua khỏi cửa cung Vinh Hoa Cung, nàng bỗng nhẹ nhàng hỏi: “Dạ Khinh Nhiễm, là sinh sinh không rời sao?”

Dạ Khinh Nhiễm bỗng dừng chân.

Bước chân của Dạ Khinh Noãn cũng ngừng lại theo, mạnh mẽ quay đầu nhìn lại Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt nhìn bọn hắn, ánh mắt rơi vào khuôn mặt không ngừng biến ảo của Dạ Khinh Nhiễm, nàng cười nhạt một tiếng: “Hóa ra lúc ban đầu ta mới sinh ra, đã bị trúng độc sinh sinh không rời, lúc trước mẫu thân ta để lại Phượng hoàng kiếp cho ta, thực ra Phượng hoàng kiếp cũng không phải là một loại công pháp khắc chế Phượng hoàng chân kinh. Tuyệt thất tình, vứt bỏ lục dục. Bài trừ toàn bộ vạn vật trong trời đất, còn lại bản nguyên. Phong tỏa tất cả trí nhớ trong đầu, vì một ngày kia ta có việc không giải quyết được, sẽ bắt đầu lại từ đầu. Mà bản ý của bà, chỉ là khắc chế Sinh sinh không rời..”

Dạ Khinh Nhiễm bỗng chốc chếch khóe môi.

“Nhưng Phượng Hoàng kiếp cuối cùng cũng chỉ là một kiếp số, nó khóa không nổi bản mạng của sinh sinh không rời. Phổ Thiện đại sự đã từng nói qua, Phượng hoàng kiếp, kiếp qua mà sống lâu. Chết tức là sinh, sinh tức là chết. Sinh tử bất quá cũng chỉ cách nhau một con đường. Phượng hoàng chân kinh, chân kinh hóa chân thân, chân thân diễm khắp thiên hạ. Càn khôn nhật nguyệt, vạn vật khắp nơi, khí chất che bên trong, không có cái gì không kinh diễm cả. Nhưng cho tới bây giờ Phượng hoàng xinh đẹp rực rỡ chỉ bay vào nhà của thiên gia, nơi nào mà bay vào nhà dân tầm thường?” Vân Thiển Nguyệt thản nhiên nói: “Cuối cùng có một ngày, nó dựa vào tình cảm của ta mà bộc phát đi ra, mở ra Phượng hoàng kiếp, thúc đẩy Phượng hoàng chân kinh, cũng khởi động sinh sinh không rời.”

Dạ Khinh Nhiễm trầm mặc không nói.

“Cuộc đời này tương sinh lần nhau, không thể gạt bỏ. Tựa như cây liền cành chim liền cánh, tình cảm vợ chồng. Giống như Bỉ Mục Ngư, là vật song sinh, sinh tử cùng nhau. Tất cả mọi người trong thiên hạ đều đoán sai, không phải Tiên hoàng chán ghét Vân vương phủ cùng ta, ngày ta sinh ra, hắn đã sớm chọn người kế tục hoàng hậu kế tiếp rồi, cùng người kế thừa sinh sinh không rời.” Vân Thiển Nguyệt nhìn vào mắt của Dạ Khinh Nhiễm, hơi nhướng mày, giọng nói bình tĩnh: “Người thừa kế kia chính là huynh! Ta tất nhiên nên gả cho huynh. Người định mệnh của ta, cũng chính là huynh. Không phải sao?”

LINK FB

Discussion28 Comments

  1. Nếu định mệnh của VTN là DKD thì định mệnh của DC là ai? Phải chăng DC biết đến vận mệnh này nên mới để nàng ấy trở lại hoàng cung Da thị?

  2. Sinh sinh k rời ! Vân Thiển Nguyệt có lấy Dạ Khinh Nhiễm không ?
    Có thể thay đổi đc vận mệnh đã định ra không ?

  3. Phương an thien ha

    Thì ra là vậy, không ngờ và thật không ngờ. K nghĩ rằng truyện còn coa những tình tiết bất ngờ và thú vụ này,cũng làm người đọc thấy hứng thú . Chắc là hôn lễ sẽ diễn ra thôu. Khổ thân dubg cảnh quá đi. Không biết nói j hơn. Hóng các chương tiếp theo để biết cn j xảy ra.

  4. Tào lao hết sức. Ta càng ngày càng thấy truyện vô lý. Độc dược gì mà lại hạ được lúc chưa sinh vào bào thai, lại bắt buộc phải lấy đế vương mới được. Rồi thêm chuyện Vân Thiển Nguyệt bị tiên hoàng chán ghét, nhiều lần muốn nàng chết thì sao lại cho cái thứ độc sinh sinh không rời này để cột nàng với Dạ Khinh Nhiễm. Dung Cảnh làm nhiều chuyện vậy là muốn Vân Thiển Nguyệt về bên Dạ Khinh Nhiễm để nàng được sống sao. Bó chiếu.
    Cảm ơn editor

  5. Lấy cái j mà lấy chứ. Sinh sinh k rời có khó giải đến đâu rồi cũng có biện pháp giải đc.
    Giờ ms thấu cái trình độ độc ác thâm thúy của lão hoàng đế cũng như Dạ thị đây. Hạ độc từ khi chưa sinh ra luôn.
    Ta có cảm giác là VTN đang đóng kịch lừa mọi ng đấy ạ. Ta vẫn thấy tình yêu mãnh liệt của VTN và DC mà thì lấy gì mà VTN gả cho DKN chứ. Dù có chết thì VTN vẫn k gả cho DKN đâu.
    thanks bạn.
    p/s: font chữ vẫn bị lỗi bạn ui. Khó đọc lắm.

  6. Hạnh phúc chẳng tày gang. Mình vẫn thích DKN từ những chap đầu tiên , đôi lúc còn thấy VTN độc ác và tàn nhẫn vs DKN quá. Nhưng dù sao cũng sùng bái tình cảm của DC-VTN.
    Cảm ơn editor và admin.

  7. Thật tình ta đọc tới cuối cháp thấy VTN yếu đuối như vậy mà thấy nản quá! Nếu VTN thấy định mệnh vs DKN thì bất lực và trở nên yếu đuối thì DC phải biết làm sao đây? Bất chấp tất cả vì Ng mình yêu để rồi cuối cùng nhận ra Ng ấy sẽ chết khi ở cùng mình, DC phải đau đớn tới mức nào khi đẩy VTN về dạ thị để nàng được sống! T cứ nghĩ VTN sau khi biết chuyện sẽ phai mạnh mẽ chiến đấu để về vs DC nhưng nàng làm ta thất vọng :(

  8. Càng ngày ta càng chẳng hiểu Nguyệt tỷ định làm gì. Buông tha tất cả mọi thứ để rồi đễn vs Kinh Nhiễm chỉ để k bị độc phát? Cảnh ca phải chăng làm tất cả mọi thứ để giữ lại mạng sống cho Nguyệt tỷ hay sao? Rắc rối quá

  9. định mệnh có là gì khi hai người không yêu nhau mà vẫn phải lấy nhau. mình không tin định mệnh của VTN là DKN. đọc truyệnđến đây thấy buồn lòng quá. mìnhk quen đọc truyện ngược đau lòng tnay. chắc chắn tình yêu còn có thể thắng cả định mệnh

  10. Trần phượng

    Bỗng thấy thương VTN! Con người ta phải như thế nào thì mới thốt ra đk câu ” ta muốn chết ” . Làm bao nhiêu chuyện vì thiên hạ nhưng nào ai biết ;94 mong kết thúc VTN sẽ về vs DC

  11. Thương Nguyệt tỉ quá, chưa bao giờ thấy tỉ bất lực như lúc này. Đến đây thì cũng đã hiểu vì sao Cảnh ca lại làm thế với tỉ rồi. Nhưng làm nào để giải độc, để hoá giải tình cảnh hiện tại đây? Mong Cảnh ca sẽ tìm ra cách.
    Phong ca ca cũng rất đáng thương nha, k biết sau này nữ tử như nào sẽ sánh duyên với ca ấy đây.
    Cảm ơn các nàng nha

  12. Lão hoàng đế phải có một đầu óc thâm trầm cỡ nào mới nghĩ ra âm mưu đến mức này. Âm mưu chồng âm mưu, mưu kế chồng mưu kế. Dần dần được cởi bỏ hết.
    Mình thấy thương VTN quá và nhất là DKN, trong ván cờ này DKN cũng chỉ là một quân cờ của lão hoàng đế mà thôi.
    Nhưng mình vẫn hi vọng DC và VNT vẫn thành 1 đôi.
    thanks editer nhiều ạ

  13. ngocphuong2119

    này đọc chương này càng thấy thương nguyệt tỷ quá, độc óc lão hoàng đế sâu đến mức nào mới hạ độc chị chị từ trong bào thai cơ chứ, cũng tội cho lão nghĩ ra âm mưu chồng âm mưu thế này, càng đọc càng thấy đi vào sương mờ, chẳng lẽ số phận bắt buộc chị phải lấy đế vượng họ dạ mới có thể được sông, chị yêu anh cảnh đến thế cơ mà giờ sao đồng ý cưới anh nhiễm là để được sống hay sao, ta đau lòng quá, anh cảnh thật không có cách nào cứu chị à

  14. có lẻ đây là “Định mệnh” trong quẻ của chị đi. Không biết chị phải đau lòng như thế nào mới thốt lên “tan muốn chết rồi”
    Có rất nhiều con đường dễ đi nhưng hết lần này đến lần khác chị lại chọn con đường khó nhất
    có biết bao người yêu chị như Dung Cảnh nhưng chị lại chọn anh
    Lại là lão hoàng đế sao mà ghét thế, quyết định vận mệnh người khác
    Không ai cho chị quyền được lựa chọn, chết cũng không được chọn
    đau lòng cho chị quá ;18

  15. Không biết lúc này trong thâm tâm Nguyệt cảm thấy thế nào. Vận mệnh cuộc đời mình tưởng do mình nắm trong tay khi xoay vòng hoá ra lại vẫn nằm trong tính toán của người khác.
    :(((((((((((((((
    Hận lão hoàng đế.

  16. Khổ thân Thiển Nguyệt kể mới 16 tuổi mà yêu hận tình thù. Đúng là nhân gian nhiều chuyện đau lòng. Thương thương. Mong cảnh dung sẽ có cách

  17. Lại sao nữa đây, VTN bị hạ độc phải gả cho DKN mới không bị chết. Chuyện đến đây sao mà đầy đau thương thế. Những tình cảm đẹp của DC và VTN chẳng lẽ lại phải kết thúc như vậy sao. Truyện thế này thì quá buồn. Dung Cảnh cũng biết về sinh sinh không rời, sau khi không thể phá hủy tử cung của VTN chẳng nhẽ DC cũng đồng ý để VTN đến bên DKN sao. Nếu thế thì trước kia cố gắng yêu làm gì cho đau khổ. Bây giờ còn tạo phản nữa chứ, không biết tiếp theo truyện còn đi đến tận tình trạng nào nữa đây. Nhưng mình vẫn mong là VTN trở về bên DC, dù 2 người không thể sống bên nhau nữa.

  18. Dũng mảnh như thế nào thì cũng có một ngày mệt mõi, tội nghiệp nguyệt Nguyệt tỷ. Đúng là được mọi người yêu quý quá cũng mệt ngay cả quyền sống chết cũng không thể quyết. Sinh sinh không rời…. Chưa hiểu lắm :(

  19. “Người thừa kế kia chính là huynh! Ta tất nhiên nên gả cho huynh. Người định mệnh của ta, cũng chính là huynh. Không phải sao?”
    sao lại thế chứ???
    định mệnh là do bản thân họ, cùng với vận mệnh quyết định, lão hoàng đế cũng k thể điều khiển tất cả được, dù cho lão có bày mưu tính kế để chọn sẵn hay sắp đặt cũng không thế được như vậy được!
    cơ mà cũng tội DKN, VTN yêu DKN thì cũng chẳng nhiều rắc rối như vậy. hix

  20. không hiểu sao lão hoàng đế có thể hạ đươc sinh sinh không rời lên người VTN à nói trắng ra là NTT chứ, đọc đến đây không biết nam chính nghĩ sao cơ mà tự nhiên mong muốn VTN yêu DNK luôn cho đỡ lằng nhằng về sau. Mình nghe nói về sau nữ chính cùng về với nam chính vậy DKN làm sao bây h :(((( ôi huynh thặc đáng thương :'(

  21. Ôi làm sao đây. Muốn đọc truyện nhièu hơn nữa cơ. Lúc trước ta theo dõi để đọc truyện bằng đt cùi. Chưa biết gì về cmt. Tới khi bị set pass ta mới biết ta không có cmt ời. Add chỉ cách để có pass đọc yk ;69

  22. Biết thế nào cũng là do bạn Nguyệt trúng độc khó giải mà, vậy nên mang thai khó bảo toàn tính mạng. có thể Dung Cảnh để bạn Nguyệt đến hoàn cung thiên thánh cũng vì lẽ đó, giúp bạn Nguyệt có thể kéo dài mạng sống. Nỗi khổ của Dung Cảnh có mấy người hiểu nhưng vì mạng sống của bạn Nguyệt mà Dung Cảnh cứ hết lần này tới lần khác chọn rời xa ban ấy thì bạn ấy làm sao vui cho nổi

  23. Sinh sinh không rời là cái gì vậy mọi người? Ta chỉ đoán được chút chút thôi, nhức đầu quá, tiếp tục coi, ko đoán nữa.

  24. Vân Thiển Nguyệt đã chịu đựng không nổi nữa rồi, nên mới có thể nghĩ đến cái chết, nàng là người k dễ nghĩ đến cái chết nhất, đối với nàng còn sống là còn tất cả, nhưng nay nàng nghĩ như thế, chứng tỏ nàng quá mệt mỏi rồi, cho dù chuyện này ai đúng ai sai, nhưng vẫn thương cho thân phận cua nàng

  25. ôi đúng là càng ngày càng loạn lão hoàng đế từ khi nguyệt cùng các con lão sinh ra đã hạ hết độc nọ đến độc kia để cho âm mưu của lão đc hoàn thành nhưng ko ngờ DC lại ra tay cướp nguyệt và đã thành công, haizzzz nguyệt từ khi sinh ra đến giờ cũng đâu có dc nghỉ ngơi quá mệt mỏi rồi, đúng là hồng nhan lắm truân chuyên mà

  26. Dung Phong trong tình thế này quá biến sắc mà, hết chuyện này tới chuyện kia. Sắc mặt biến hóa thế nào cũng không thể tệ hơn. Thật thương anh, bất lực nhìn người con gái mình yêu nói rằng muốn chết, bất lực nhìn nàng đau khổ rồi mê man chịu đủ dày vò trong tình yêu, trong số phận, trong cả hôn nhân. Nghe nàng đáp ứng Dạ Khinh Noãn đồng ý gả cho Dạ Khinh Nhiễm mà đau lòng mà. Thật không biết làm gì hơn khi chính bản thân Vân Thiển Nguyệt cũng bất lực mà nghĩ tới cái chết như vậy. Nàng ngoan cường với sự sống và tình yêu đến mức nào chứ. Nàng đã từng bất chấp tất cả mà cứu những người xung quanh yêu thương nàng, bất chấp tất cả giúp họ thành đôi, thành toàn cho tình yêu của những người đó mà giờ đây với chính sự sống và tình yêu của mình nàng lại chỉ biết nhắm mắt buông xuôi từ bỏ từng thứ một. Bất lực mà chấp nhận. Nàng đau bao nhiêu thì có lẽ Dung Phong ở bên đau gấp 5 gấp 10 lần nàng.

  27. Thương Nguyệt tỉ quá, chưa bao giờ thấy tỉ bất lực như lúc này. Đến đây thì cũng đã hiểu vì sao Cảnh ca lại làm thế với tỉ rồi. Nhưng làm nào để giải độc, để hoá giải tình cảnh hiện tại đây? Mong Cảnh ca sẽ tìm ra cách.
    Phong ca ca cũng rất đáng thương nha, k biết sau này nữ tử như nào sẽ sánh duyên với ca ấy đây.

  28. Thì ra TN trúng độc, chắc là lão hoàng đế, có lẽ vì thế mà DC mới làm ra hạ sách đó, mới muốn giữ lại mạng sống cho TN, trời ơi,

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close