Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q5 – Chương 61

23

Chương 61: Hồng nhan họa thủy

Edit: Xuân Ái

Beta: Leticia

Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên ghìm chặt cương ngựa lại, quay đầu lại nhìn về phía Thượng Quan Minh Nguyệt, ánh mắt nghiêm túc.

Thượng Quan Minh Nguyệt nhíu mày, thấy Vân Thiển Nguyệt đang lộ ra khuôn mặt lạnh lẽo nhìn hắn, hắn lập tức nở nụ cười tươi như hoa: “Làm sao muội lại nhìn ta như vậy? Chẳng lẽ ta nói sai rồi?”

Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt, không hề để ý đến hắn, giục ngựa đi tiếp.

Dạ Kinh Nhiễm nghiêng đầu nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt một cái, bỗng nhiên cười một tiếng, cũng không nói cái gì, giục ngựa rời đi theo Vân Thiển Nguyệt.

Thượng Quan Minh Nguyệt hiểu rõ nụ cười khó hiểu của Dạ Khinh Nhiễm khiến tâm hắn chợt lạnh, hắn sờ sờ mũi, vung cương ngựa, nhìn chằm chằm bóng dáng của hai người kia chốc lát, cũng đánh ngựa theo hướng hai người.

Phía trước lại không thấy La Ngọc cùng một vạn binh mã.

Đi ước chừng trăm dặm, ba người Vân Thiển Nguyệt cùng Dạ Khinh Nhiễm, Nghiễn Mặc vượt qua một gò núi, thời điểm Thượng Quan Minh Nguyệt vượt qua theo, bỗng nhiên phía trước bắn vô số cung tên.

Thượng Quan Minh Nguyệt cả kinh, ghìm chặt cương ngựa lại, cấp tốc lùi lại mấy trượng.

Tên vẫn không ngừng bắn về hướng hắn, như ngưu mao tế vũ ( lông trâu mưa phùn), từng tấc như châm.

Thượng Quan Minh Nguyệt lui xa chút ít, mưa tên kia vẫn bám chặt hắn. Hắn lại tiếp tục lui về sau, tên cũng bắn theo sát không ngừng nghỉ. Không lâu sau, trên gò núi lộ ra dày đặc bóng người, đứng trước là một người hơn bốn mươi tuổi, dáng vẻ tuấn mỹ, thoạt nhìn hết sức trẻ tuổi, bộ dáng có vài phần tương tự Thượng Quan Minh Nguyệt, nhưng khí độ lại hết sức bất đồng.

Thượng Quan Minh Nguyệt thấy người đó, sắc mặt bỗng dưng trầm xuống: “Lão đầu tử, ngài ở đây làm gì?”

“Hỗn tiểu tử! Bổn vương mới nên hỏi ngươi ở đây làm cái gì?” Nam nhân kia nghiêm mặt nói.

Thượng Quan Minh Nguyệt nhìn hắn, phía sau có khoảng chừng hai vạn binh mã, hắn tựa như hiểu cái gì, nheo mắt lại “Ngài không mang theo Vân lão vương gia quay về Đông Hải?”

“Bổn vương không bắt được ngươi, như thế nào quay về Đông Hải? Còn để ngươi ở ngoài tùy ý làm bậy hay sao?”Nam nhân hơn bốn mươi tuổi nhìn chằm chằm người đang ở dưới gò núi, một bộ như nói ngươi còn chạy chỗ nào được nữa. “Thái tử điện hạ để lại mười vạn binh mã, bổn vương mượn trước để dùng. Hiện giờ bốn phía đều bị mười vạn tinh binh bao vây, thức thời mau theo bổn vương trở lại.”

Thượng Quan Minh Nguyệt nghe vậy tức giận, nhìn về phía gò núi, bỗng kêu to: “Vân Thiển Nguyệt!”

Trên gò núi không có tiếng đáp lại.

Nam nhân hơn bốn mươi tuổi cười lạnh nói: “Muốn để tiểu nha đầu kia cứu ngươi sao? Đừng vọng tưởng nữa, nếu không có nàng ta, làm sao bổn vương có thể mai phục ở chỗ này chờ ngươi? Nàng đã theo hoàng thượng Thiên Thánh rời đi rồi.”

“Thì ra nàng đã sớm để cho ngài thiết lập mai phục, mới dung túng ta xuất cung dẫn ta tới chỗ này để bị bắt.” Thượng Quan Minh Nguyệt chợt hiểu được, mắng to: “Cái đồ nữ nhân vô liêm sỉ này! Tâm bị tính kế cho bôi đen rồi!”

“Bổn vương thấy ngươi mới vô liêm sỉ! Nhìn lại chuyện ngươi đã làm xem, đừng tưởng Bổn vương không biết.” Nam nhân bốn mươi tuổi căm tức nhìn hắn, “Ngươi bây giờ mau khoanh tay chịu trói, theo Bổn vương trở về, nếu không Bổn vương không ngại bắn chết ngươi cái tên bất hiếu này. Từ khi ngươi sinh ra đến giờ, ngươi ở trong nhà bao nhiêu ngày? Còn không bằng không sinh ngươi ra.”

Thượng Quan Minh Nguyệt chính thức nổi giận: “Ngài coi như không sinh ra ta không được sao!”

“Bắn tên!” Nam nhân hơn bốn mươi tuổi nhìn bộ dáng của hắn, lại càng tức giận, hét lớn một tiếng, hướng hai bên phát mệnh lệnh.

Ngay tức khắc, một trận mưa tên bắn về phía Thượng Quan Minh Nguyệt.

Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên giơ tay lên, tức giận nói: “Đừng bắn, nếu bắn chết thật rồi, ngài sẽ không còn nhi tử nữa. Ta theo ngài về Đông Hải.”

Nam nhân hơn bốn mươi tuổi liền khoát tay, nháy mắt mưa tên ngừng lại, hắn phân phó hai thị vệ hai bên: “Đi, cầm dây thừng huyền thiết của ta lại đây để trói hắn lại.”

“Dạ!” Hai người tùy tùng lập tức cầm một dây thừng đen thui to bằng nắm tay đi về phía Thượng Quan Minh Nguyệt.

Sắc mặt Thượng Quan Minh Nguyệt trầm xuống, không nói một lời nào để hai người đó trói lại.

Nam nhân hơn bốn mươi tuổi khoát tay, hai người tùy tùng liền ném Thượng Quan Minh Nguyệt bị trói lên ngựa, dắt ngựa đi về phía nam nhân kia, khi đến gần, hắn nhìn thoáng qua Thượng Quan Minh Nguyệt mắng một câu: “Con cháu bất tài!”

Thượng Quan Minh Nguyệt liếc trắng mắt, không để ý đến hắn.

Nam nhân hơn bốn mươi tuổi lập tức đạp hắn một cước, thấy hắn đau đến nhe răng, mới giống như hả giận, quay đầu về hướng thiếu niên trẻ tuổi nói: “Truyền tin cho Thái tử điện hạ để người ở quan khẩu chờ ta, ta liền mang cái tên hỗn trướng này hội họp, cùng nhau áp giải hắn về cho Hoàng thượng.”

“Vâng!” Nam nhân trẻ tuổi chính là Ngôn Đường, nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt một cái, gật đầu.

Thượng Quan Minh Nguyệt ở trên ngựa nghe vậy, khinh thường nhìn Ngôn Đường giễu cợt: “Thái tử nhà ngươi muốn cái gì? Chẳng lẽ thật muốn đưa tiểu nha đầu lên long sàng của Dạ Khinh Nhiễm?”

Ngôn Đường trầm mặc không nói.

“Hắn giúp nàng đưa ta trở về Đông Hải, thì sẽ không có ai bảo vệ nàng, vạn nhất nàng xảy ra chuyện gì, Thái tử nhà ngươi đừng có hối hận!.” Thượng Quan Minh Nguyệt cười lạnh. “Hắn không phải luôn nói là đối tốt với nàng sao? Đây là đối tốt với nàng?”

Ngôn Đường không lên tiếng.

Thượng Quan Minh Nguyệt tiếp tục nhìn hắn nói: “Hắn đưa cho nàng mười vạn binh mã làm gì? Thật sự để cho họ ngươi chết ta sống, hắn mới cao hứng sao? Hay là hắn vui vẻ khi thấy nàng không ở nổi Thiên Thánh nữa, phải chạy đến Đông Hải tìm hắn, kiếm một chỗ dung thân? Hắn cũng muốn kim ốc tàng truyện sao?”

Đường Ngôn rốt cuộc không chịu nổi được nữa, lãnh đạm nói: “Thái tử nhà ta nói, cho dù là phân hay hợp, cũng là chuyện của hai người bọn họ. Thượng Quan tiểu vương gia vẫn nên xử lý tốt chuyện ở Đông Hải đi thì hơn, xen vào chuyện của người khác thật không thỏa đáng. Ngươi không thích Yến vương phủ, nhưng ngươi xuất thân từ Yến vương phủ của Đông Hải, đây là chuyện không thể sửa đổi lại được. Ngươi không thích Hoàng cung, không muốn làm đế sư Đông Hải, đại khái ngươi có thể thuyết phục Hoàng thượng, làm cho người hủy bỏ Đông Hải Yến vương phủ được tham chính. Ngươi trốn tránh như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?”

Thượng Quan Minh Nguyệt “A” một tiếng: “Không hổ là kiếp trước kiếp này đầu thai cùng một chỗ, lời nói giáo huấn người khác cùng một bộ như nhau. Hắn không muốn xen vào chuyện của người khác, vậy vì sao hắn lại cho mượn mười vạn binh mã.”

Ngôn Đường nói: “Thái tử nhà ta nói, chỉ cần có ngươi không uy hiếp đến tinh mạng của Thiển Nguyệt tiểu thư, mười vạn binh mã này sẽ đợi ở Thiên Thánh, mà không có tác dụng gì.”

“Hắn coi như tính toán rõ ràng đi!” Thượng Quan Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng.

Ngôn Đường không mở miệng nói tiếp.

“Tốt, ta cùng các người trở về, giải quyết tốt chuyện này! Trong thời gian này nếu nàng có xảy ra chuyện gì,… thì hãy trách Thái tử nhà ngươi” Thượng Quan Minh Nguyệt dùng chân không bị trói thúc vào bụng ngựa đi về hướng đông.

Nam nhân hơn bốn mươi tuổi khoát tay ra hiệu, mang theo nhân mã đuổi theo hắn.

Ngôn Đường nhìn Yến vương mang hai vạn binh lính áp giải Thượng Quan Minh Nguyệt rời đi, vung ống tay áo lên, một con chim bay về hướng đông.

Vân Thiển Nguyệt xuống núi, dưới ánh trăng cũng không quay đầu lại, giục ngựa chạy đi, giống như căn bản không biết có người ngăn cản Thượng Quan Minh Nguyệt, đoạn đường trở về kinh thành, thiếu đi một người.

Dạ Khinh Nhiễm đi một đoạn đường, quay đầu lại nhìn thoáng qua, thu hồi tầm nhìn, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Vân Thiển Nguyệt chốc lát, nhấp môi, không nói một lời, đi theo phía sau nàng.

Nghiễn Mặc lần đầu tiên dùng ánh mắt bội phục nhìn bóng lưng Vân Thiển Nguyệt, tính kế Tiểu vương gia, cứu Hoàng thượng, thuận lợi rời khỏi núi Mê Vụ. Những năm này hắn ở bên người Dạ Khinh Nhiễm, tự nhận hiểu biết không ít sự tình của Vân Thiển Nguyệt, nhưng giờ phát hiện ra không chỉ những thứ đó.

Không có Thượng Quan Minh Nguyệt thỉnh thoảng nói chuyện, trên đường đi hết sức an tĩnh.

Đường trở về thành cũng không vội vã giống như lúc đến, nửa đường nghỉ ngơi một đêm, đến giữa trưa ngày hôm sau thì ba người đã đến được Vân Thành.

Vân thành cách Kinh thành ba trăm dặm, Vân Thiển Nguyệt vốn nghĩ đi một hai canh giờ nữa là tới, nhưng Dạ Khinh Nhiễm đề nghị, ăn trưa rồi mới lên đường. Vân Thiển Nguyệt thấy bộ dáng hắn mệt mỏi, cũng không phản bác, ba người vào một tửu lâu bình thường.

Giữa trưa, tửu lâu ngập đầy khách.

Ba người một đường phong trần, Dạ Khinh Nhiễm trút bỏ mấy phần uy nghiêm, Vân Thiển Nguyệt trút bỏ mấy phần thanh lệ, cũng không khác gì những công tử tiểu thư nhà giàu bình thường, cho nên cũng không được ưu đãi đặc biệt nào, ba người ở cửa chờ giây lát, tiểu nhị vội vàng tìm một nơi gần cửa sổ cho ba người.

Ba người chọn mấy món ăn sáng, trong cảnh náo nhiệt mỗi người tự ăn phần của mình.

Vân Thiển Nguyệt chuyên tâm, tập trung ăn thức ăn, cũng không chú ý bốn phía nói gì, cũng không để ý tình hình trong tửu lâu.

Dạ Khinh Nhiễm sau một lúc lâu, bỗng nhiên thấp giọng hỏi Vân Thiển Nguyệt: “Tiểu nha đầu, muội có nghe những người kia đang nói gì sao?”

Vân Thiển Nguyệt lắc đầu một cái.

“Muội cẩn thận nghe một chút, cũng có chút thú vị.” Dạ Khinh Nhiễm nói.

Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn Dạ Khinh Nhiễm một cái, theo ánh mắt hắn, quét mắt các bàn lân cận đang nói cái gì, đủ loại thần sắc, nàng thờ ơ cúi đầu xuống, âm thanh nghị luận bay đến tai nàng.

“Theo như các ngươi nói, Cảnh thế tử với Vân Thiển Nguyệt tiểu thư không thể nào nữa?” Một người nói.

“Có thể không không thể sao? Thiển Nguyệt tiểu thư cũng tiến vào Vinh Hoa cung, nơi đó là địa phương nào? Chỗ ở của Thiên Thánh Hoàng Hậu, ngươi nói có nữ nhân nào đi vào rồi còn có thế thể đi ra.” Một người nói tiếp.

Một người khác than thở nói: “Đáng tiếc, ban đầu Cảnh thế tử bố trí vạn dặm hồng trang, phu nhân nhà ta ban đầu còn len lén lượm một khối lụa đỏ treo ở tủ quần áo, nói sau này con trai cưới dâu có thể truyền lại cho chúng, nói cái gì để dính chút hỷ khí, hòa hòa mỹ mỹ.”

“Nhà ta cũng cắt, thử nghĩ xem năm ngoái, đám cưới kia, đến bây giờ còn có cảm giác vui mừng.” Lại thêm một người thở dài nói.

“Cái này gọi là phong vân biến ảo, thế sự khó liệu. Những lời trong sách, trên hí kịch cũng có nói, nói như thế nào nhỉ? Gọi là không phải là nhân duyên, làm ầm ĩ thế nào, cũng phải phân ly thôi.” Một người nói.

“Đương kim Hoàng thượng sớm đã thích Thiển Nguyệt tiểu thư, trước kia Thiển Nguyệt tiểu thư chưa cùng Cảnh thế tử thành thân, cũng có tình nghĩa với hoàng thượng. Sau này vì Cảnh thế tử, hai người rút kiếm đối đầu, Thiển Nguyệt tiểu thư gả vào Vinh vương phủ. Hai tháng trước, Thiển Nguyệt tiểu thư là Đại tướng quân xuất chinh Nam Lương, cũng là Hoàng thượng sắc phong, sau đó chiếm được Phượng Hoàng quan, nghe nói Cảnh thế tử đi rừng hoa đào mười dặm, ngay lúc đó, chuyện thay đổi rất nhanh, Cảnh thế tử ở rừng hoa đào mười dặm làm phản, giết An vương, Thiển Nguyệt tiểu thư vì An vương mà quyết liệt, viết thư hòa ly, chuyển vào Vinh Hoa cung ở.” Một người ở bên cạnh vừa phân tích vừa nói: “Lúc này mà truy cứu đến nguyên nhân, phải chăng Thiển Nguyệt tiểu thư chính là người của Hoàng thượng? Nàng bên ngoài là thích Cảnh thế tử, thật ra người thích chân chính là Hoàng thượng? Nhưng vì thân phận Cảnh thế tử, giả vờ cùng Cảnh thế tử hòa hảo để hắn thật quy thuận? Nhưng phát hiện ra hắn ngay cả An vương cũng giết, quyết tâm lấy lại giang sơn của Mộ Dung thị đã mất, mới vô cùng quyết liệt, quay về kinh trợ giúp Hoàng thượng?”

Mọi người nghe vậy đồng loạt cả kinh, cùng nhìn về phía người mở miệng kia.

Vân Thiển Nguyệt cũng giương mắt quét người nọ một cái, phát hiện là một trong ba người nam nhân lớn tuổi, dáng dấp bình thường không có gì đặc biệt, thu hồi tầm mắt không để ý đến nữa.

“Không thể nào đâu, Thiển Nguyệt tiểu thư vì muốn gả cho Cảnh thế tử, ngay cả Tiên hoàng  cũng dám chống đối, mấy lần suýt bị Tiên hoàng giết, sau đó phẫn nộ phá hỏng long ỷ, vung kiếm giết đương kim Hoàng thượng, suýt chút nữa muốn mạng của đương kim hoàng thượng, sao nàng có thể hư tình giả ý với Cảnh thế tử được?” Một người phản bác lại.

“Thật thật giả giả, làm sao phân biệt rõ, cũng bởi vì vậy mới mê hoặc Cảnh thế tử.” Một người nói.

Một người khác bỗng nhiên có chút tức giận nói: “Quả nhiên hồng nhan họa thủy, bởi vì có nàng mà thiên hạ mấy năm nay không thể thanh bình. Lê dân bách tính chịu khổ, tây nam chiến sự ảnh hưởng khắp nơi, không phải lũ lụt cũng là hạn hán, còn có tuyết rơi phủ kín, tai họa khắp nơi. Đây chính là điềm tai tinh mà trời giáng xuống, theo như ta thấy, nàng chính là một tai tinh.”

Lời nói vừa ra, mọi người liền nhớ tới cả năm tai họa, cũng than thở gật đầu, liên hệ với danh tiếng của Vân Thiển Nguyệt những năm này truyền khắp thiên hạ cùng với những lần rắc rối nhiều lần xuất hiện, rối rít cũng cảm thấy có lý.

Nhất thời không ít người treo câu hồng nhan họa thủy ở bên miệng.

Dạ Kinh Nhiễm vốn có ý định nghe ngóng, nhưng bỗng nhiên nghe giọng điệu mọi người thay đổi, sắc mặt lập tức trầm xuống, đứng bât người dậy, vừa muốn mở miệng, Vân Thiển Nguyệt cầm đũa đè tay hắn xuống.

Dạ Kinh Nhiễm muốn mở miệng hướng về kẻ chủ mưu, nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt cười cười với hắn: “Không phải huynh nói có chút thú vị sao? Làm gì phải giận dữ.”

Dạ Kinh Nhiễm há miệng một cái, bỗng nhiên ảo não, ném đũa xuống, đưa tay túm lấy Vân Thiển Nguyệt: “Đi, không ăn nữa!”

Vân Thiển Nguyệt cũng cảm thấy ăn no rồi, không ăn nữa cũng không sao, vì vậy theo hắn đứng dậy. Nàng bị chửi là kẻ hồng nhan gây họa cũng không phải là ngày một ngày hai, ban đầu thời điểm nàng cùng Dung Cảnh bày tỏ nỗi lòng trên xe ngựa, người toàn thiên hạ đều cho rằng nàng không xứng với Dung Cảnh. Thời điểm vì hắn mà chống lại Tiên hoàng, Tiên hoàng chèn ép Vinh vương phủ, Dung Cảnh nhiều lần cáo bệnh không ra, vô só người đều mắng nàng là kẻ hồng nhan gây họa, bôi nhọ tài hoa của Dung Cảnh thế tử, nàng còn không phải là như thế nào thì như thế ấy à? Vẫn dựa theo tâm ý của mình mà sống? Hồng nhan họa thủy mình đã nghe nhiều, không lý nào trước đây nghe được, giờ lại nghe không nổi.

Dạ Khinh Nhiễm gây ra động tác khá lớn, làm kinh động những người ngồi bàn gần đó, bọn họ đồng loạt nhìn sang.

Dạ Khinh Nhiễm đi đến bàn bên cạnh, bỗng nhiên nhấc chân đạp cái ghế của một người đang ngồi, người nọ chính là người mới vừa rồi mở đầu dẫn hồng nhan họa thủy lên người Vân Thiển Nguyệt. Hắn không phòng bị gì, cho dù hắn có phòng bị, người ngồi ăn mặc như thư sinh, cũng không chống đỡ nổi một cước  củaDạ Khinh Nhiễm, nhất thời cái ghế bùm vỡ thành một đống, hắn đặt mông ngồi trên mặt đất, mông bị những mẫu gỗ đâm cho đến đau kêu a một tiếng.

Dạ Khinh Nhiễm cũng không thèm nhìn tới người nọ, giống như giải được nỗi hận, đi ra ngoài.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, nhất thời không một tiếng động, chỉ còn tiếng kêu to của người kia.

Lúc Dạ Khinh Nhiễm vừa muốn ra khỏi cửa, một người bỗng nhiên lớn tiếng nói: “Vị huynh đài này, xin dừng bước.”

Dạ Khinh Nhiễm nghe thấy có người gọi hắn liền dừng bước, nhìn người gọi hắn lại, chỉ thấy là một thư sinh hơn hai mươi tuổi ăn mặc giống người vừa bị đạp kia, hiển nhiên là có quan hệ. Hắn nhíu mày, nghiêm mặt nói: “Chuyện gì?”

Hắn sừng sộ đi tới, cho dù quần áo vì phong trần không còn hoa lệ nữa, nhưng vẫn tồn tại uy nghiêm vốn có.

Người nọ bị hắn trong nháy mắt tản ra khí thế liền cả kinh, nhưng vẫn có cốt khí và kiêu ngạo của thư sinh, nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Làm phiền vị huynh đài này xin lỗi vị nhân huynh nhà ta, làm ngã người như thế còn bỏ đi, thiên hạ nào có cái đạo lý ấy?”

“Nói xin lỗi?” Dạ Khinh Nhiễm cười nhạt: “Hắn tùy tiện bôi xấu người khác chẳng lẽ còn không cho phép người khác đạp ngã hắn sao?”

Người nọ sửng sốt một chút: “Vị huynh đài này, nhân huynh nhà ta chưa từng vu oan cho ai.”

Trên mặt đất, vị kia cũng không hiểu hắn đắc tội với người nào rồi, bất quá chỉ tùy ý nói mấy câu mà thôi, nghe thế cũng không ngồi dưới đất mất mặt nữa, giùng giằng đứng dậy, một bộ muốn lý luận nói: “Đúng vậy, tại hạ lúc nào thì bôi xấu người khác?”

“Ta liền nói cho ngươi biết ngươi đã bôi xấu người nào.” Dạ Khinh Nhiễm lạnh nhạt nhìn hắn, trầm giọng nói: “Vân Vương phủ Thiển Nguyệt tiểu thư, sáu năm trước, trợ giúp Thất hoàng tử bình định loạn lạc Bắc Cương, hiệp trợ Thất hoàng tử thống trị Bắc Cương, tu đê ( sửa đê), xây đập nước, khai khẩn ruộng bậc thang. Sáu năm qua, Bắc Cương mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an. Trời giáng bão tuyết, không phủ kín núi Bắc Cương, trời mưa to không ngập đất Bắc Cương, Bắc Cương thiên hạ được mùa, trên đường không còn thấy người chết rét. Năm năm trước, ở cửa sông Yên phát sinh nạn sâu bệnh, nàng quay về kinh thành vào Ngự dược phòng trộm thuốc, nấu thuốc cứu tế hàng vạn người ở đó, suýt nữa bị Tiên hoàng nhốt vào thiên lao. Bốn năm trước, Lan thành xảy ra nạn ôn dịch, có vạn người trong thành trì, ôn dịch kia một khi tản ra, sẽ làm nguy hại đến xã tắc, Tiên hoàng vốn định phong tỏa Lan thành, làm hố chôn vạn người trong thành, là nàng không sợ nguy hiểm trộm đi đến Hoàng thất Tổ tự, dùng sách Đế vương của Thủy tổ Hoàng đế, lấy câu nói đầu tiên khi yêu cầu là một đế vương là phải yêu dân như con để uy hiếp, khiến Tiên hoàng từ bỏ ý định trong đầu, mới bảo vệ được vạn mạng sống trong thành. Ba năm trước,…”

“Được rồi, đừng nói nữa.” Vân Thiển Nguyệt cắt đứt lời Dạ Khinh Nhiễm định nói. Dù có nói thêm gì đi nữa, nàng cảm thấy mình giống nhưu Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, có lẽ phải được dân chúng cung phụng, lưu danh ngàn đời.

Dạ Khinh Nhiễm ngừng nói, tức giận: “Dựa vào cái gì mọii làm những chuyện này, mọi người đều không biết tới? Còn bị nói là hồng nhan…”

Vân Thiển Nguyệt mặc kệ hắn, nhàn nhạt nói: “Huynh muốn nói thì ở lại nơi này mà nói đi! Ta không ở lại với huynh.” Dứt lời không để ý đến hắn nữa, xoay người đi ra tửu lâu.

Dạ Khinh Nhiễm thấy nàng rời đi, quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy hai thư sinh kia ngơ ngác nhìn bóng nàng đi xa, hắn cũng lười nói tiếp, trừng mắt nhìn hai người kia một cái, xoay người theo Vân Thiển Nguyệt mà đi.

Nghiễn Mặc tự nhiên đi theo sau hai người.

Một nhóm ba người rời đi, người trong sảnh đường tửu lâu cũng yên tĩnh trong chốc lát, phảng phất như không có người.

Qua một lúc lâu, một người bỗng nhiên nói: “Người kia hình như là giống Vân Thiển Nguyệt tiểu thư?”

Trong lòng mọi người đồng loạt lộp bộp một tiếng, có hai người lập tức nói: “Giống lắm.”

Một lúc sau, một lão giả ngồi ở góc nói: “Cái gì mà giống. Kia rõ ràng là Vân Thiển Nguyệt tiểu thư.” Lời khẳng định vừa nói ra, mọi người nhìn hắn, hắn tức giận nói: “Các ngươi đám tiểu tử trẻ tuổi này, cũng học đòi mượn rượu hồ đàm loạn luận. Có nghe chuyện Tây Nam chiến loạn liên miên làm cho dân chúng phải trôi dạt khắp nơi không? Trong thời gian ngắn ngủi, là Vân Vương phủ Thiển Nguyệt tiểu thư giám quốc phái người đến thống trị Tây Nam, mới có thể nhanh chóng khôi phục lại cuộc sống, vẫn gieo trồng mùa xuân đúng thời gian, hành động này, các ngươi có biết đã cứu được biết bao nhiêu người dân hay không? Đó không phải là một hai vạn, cũng không phải là một trăm ngàn hai trăm ngàn, mà là mấy trăm ngàn người,…”

Dạ Khinh Nhiễm đi không xa, vừa vặn nghe được lời nói của lão giả kia, uất khí tản đi, lộ ra nụ cười.

Tai Vân Thiển Nguyệt rất thính, tự nhiên cũng nghe được, sắc mặt không biểu lộ tâm tình gì, nắm lấy cương ngựa phóng người lên ngựa.

Đi được một đoạn đường, Dạ Khinh Nhiễm đột nhiên hỏi: “Tiểu nha đầu, có một câu nói, thiên hạ rộn ràng, đều là vì lợi mà tới, thiên hạ nhốn nháo, cũng vì cái lợi. Mà muội cho tới nay làm nhiều chuyện như vậy, là vì cái gì?”

LINK FB

Discussion23 Comments

  1. Lâu lắm mới thấy truyện. Vẫn là Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng làm hại Thượng Quan Minh Nguyệt bị Yến vương bắt về Đông Hải. Mấy lần trước toàn là Thượng Quan Minh Nguyệt chèn ép Vân Thiển Nguyệt nay thì hay rồi bị quả báo liền. Không biết bao giờ mới gỡ được khúc mắc giữa Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh.
    Cảm ơn editor

  2. VTN gài anh TQMN vô bẫy, bị lão cha dùng dây thừng huyền thiết trói về lại liên lạc vs Tử Thư đón đầu để về Long Hải nữa. Nhìn vậy mà Yến vương cũng thật có kinh nghiệm săn bắt con trai mình quá đi.
    TQMN. Anh về Đông Hải tu thêm mấy tháng nữa đi nhé. Khi nào tính kế đến tâm đều đen như VTN hoặc phúc hắc như DC rồi hẵng quay lại nói chuyện vs VTN nha.
    thanks bạn.
    p/s: Ngóng trông bạn đến mòn mỏi con mắt rồi đây ạ.

  3. Chờ mãi mới có chuyện …
    Bao nhiêu việc làm tốt của Vân Thiển Nguyệt cho người dân , dân chúng không biết luôn luôn bị núp dưới Dung Cảnh rồi
    Thích câu cuối cùng của Dạ Khinh Nhiễm thiên hạ dộn dàng vì lợi mà tới , thiên hạ nhốn nháo vì lợi mà tới , còn muội vì cái gì…?

  4. Phương an thien ha

    La ngọc vẫn còn non nớt lắm. Sao đấu lại được vtn. Một người đã sống qua hai kiếp và phải trải qua trăm ngàn mưu kế để tồn tại. Vtn có thể bị dung cảnh lừa nên không còn muốn yêu nữa. Âu cũng là dung cảnh sai. Bao nhiêu bày mưu tính kế, chỉ có đi sai một nước cờ mà giờ thấy hối hận quá.

  5. mãi mới có chap mới. K hiểu Nguyệt tỷ định bao giờ mới nối vs Cảnh ca đây. Ta chỉ ngóng nhanh tới kết thôi. Ngược quá k chịu dc

  6. ôi ngày nào cũng vào hóng chapter mới ra. đến bao giờ Dung Cảnh và Vân Thiến Nguyệt mới có thể về bên nhau. Thượng Quan Minh Nguyệt thực ra cũng chỉ là giúp Dung Cảnh, dến giờ ta mới hiểu, Trước đó ghét hắn ta quá. đén cuối cùng VTN sẽ đi về đâu, liệu có theo DKN về cung không nhỉ

  7. “Con cháu bất tài!” – bị VTN tính kế mà không biết thì bị mắng đúng rồi ;97
    DKN vẫn vì TN lắm, thấy nàng bị nói xấu là ra mặt bênh luôn… Chỉ là Dạ Thị nặng quá, anh không buông được…
    Không đoán được TN định làm gì nữa. Quay lưng lại với DC, đi với DKN, có gì liên quan Sinh sinh không rời?
    Cảm ơn các nàng nhiều. Chap nào cũng dài… ;61

  8. Thế là nhân vật gây rắc rối như TQ Minh Nguyệt đã bị đưa vào quản chế. La Ngọc công chúa muốn giúp ng ta mà còn non lắm. Sao đấu dc vs Nguyệt tỷ dc. Chung quy chỉ có Tử Thư là hết lòng vì Nguyệt tỷ. Dù tỷ làm đúng hay sai cũng luôn ở phía sau ủng hộ k lý do k mong báo đáp. Tc hai kiếp quá hiểu nhau k gì có thể so sánh dc

  9. TQMN cuối cùng cũng bị bắt về Đông Hải rồi. Dân chúng đúng là nhiều chuyện nha, nhất là các trà lâu, tửu quán đúng là nơi tuyệt vời để thu thập bát quái. Cơ mà kiểu gì mình cũng k thích Nguyệt tỉ thân cận DKN đâu. Híc
    Sao lâu rồi k thấy vc Tình Duyên xuất hiện nhở?
    Cảm ơn các nàng hầy

  10. TQMN đã bị VTN cho về Đông hải rồi hi vọng phải quản TQMN thật chặt.
    VTN không biết đã giúp dân chúng biết bao nhiêu việc mà bị phủi bỏ bị dân chúng quay lưng nói xấu.
    Tội VTN quá. Mà mình thích đoạn DKN bênh VTN. Thế mới biết anh có bao nhiêu tình cảm với VTN.
    Mình vẫn mong VTN và DC quay lại với nhau.
    Thanks editer ạ

  11. ngocphuong2119

    anh nguyệt bị đưa về dông hải rồi, bao nhiêu lâu lúc trước tính kế chị nguyệt giờ bị chị tính kế lại đúng là tức mà không làm gì được, anh nhiễm cũng có lòng với chị nhưng thực ra cũng dựa vào tính toán, anh còn là nam nhân họ dạ nữa, cho nên mình nghĩ chị chỉ tạm thời giúp anh bình đình cuộc sống cho dân chúng an lành tránh lầm than còn về mặt tình cảm thì không có nhiều đâu, anh cảnh phen này bị ngược chết rồi

  12. “Thái tử nhà ta nói, chỉ cần có ngươi không uy hiếp đến tinh mạng của Thiển Nguyệt tiểu thư”->tính mạng
    “Dựa vào cái gì mọii làm những chuyện này, mọi người đều không biết tới? Còn bị nói là hồng nhan…”-> muội làm những chuyện này
    Rồi tiễn anh Minh Nguyệt lên đường, ở đây anh nhiều chuyện, xen vào chuyện người khác không hà, bị chị tính kế là phải ùi, mới nói với Thanh Ảnh ta sẽ giữ chủ mẫu dùm các ngươi, tiếng sau là bị trói về đông hải ùi.
    Ta cũng thấy là chị Nguyệt đúng là Hồng nhan họa thủy.
    Chị quá tài giỏi mà những nam nhân yêu chị càng xuất sắc hơn, đâu phải ai cũng vĩ đại như Ngọc Tử Thư, cũng thành toàn như Dung Phong, cũng chịu đựng như Lãnh Thiệu Trác, toàn là bất chấp như anh Dật, điên cuồng như anh Nhiễm, luôn nắm trong tay như anh Cảnh->thiên hạ loạn là phải ùi

  13. Ôi thôi, thế là mất người trông vợ cho anh Dung Cảnh rồi.
    Mình không hiểu Tử Thư, Tử Thư là người hiểu rõ nhất VTN thì phải biết là VTN còn yêu DC chứ, sao lại tạo điều kiện để họ xa cách nhau, làm tổn thương nhau. Để lại mười vạn binh mã lại giúp DKN là có ý gì.
    Còn đúng VTN là hồng nhan họa thủy rồi, đi đâu cũng có anh thích lại còn sẵn sàng sống chết vì nàng.

  14. Tên Thượng quan ngày lúc trước lợi hại lắm mà sao giờ trở nên vô dụng như vậy chứ. Hắn theo Yến vương về Đông Hải rồi còn Dung Cảnh làm sao đây. Dung Cảnh đang bị thương nặng thêm mất đi trợ thủ, vợ thì chạy mất tiêu muốn kéo về cũng không được. chưa thấy lúc nào Dung Cảnh thê thảm như lúc này. Dạ Khinh Nhiễm cứ đối tốt với bạn Nguyệt như thế sợ là sau này muốn làm gì hắn cũng khó

  15. Không nghĩ tới thượng quan minh nguyệt lại bị vân thiển nguyệt tính kế đau Đúnglà ” Con cháu bất tài mà” ::)):)) Vân Thiển Nguyệt quá tài giỏi, dụng binh khiển tướng không thua đấng mài râu, thật đáng khâm phục.

  16. TQMN bị nguyệt nhà ta gài bẫy dẫn về nhà thể kia quả là cao siêu phục quá đi. DC tính kế quá nhiều tính kế dọa khiến vợ khó khăn lắm mói cưới về đc chạy mất đúng là lỗ to

  17. Hiếm khi có người trị được Thượng Quan Minh Nguyệt, Yến Vương gia thật tốt nha, bắt trói được người áp giải về Đông Hải, đây là một việc hành thiện tích đức đó. Ông Thượng Quan minh Nguyệt này đau đầu không kém gì Tử La mà. Còn người thiên hạ vẫn lấy chuyện của người khác ra bàn luận làm thú vui cho riêng mình, cũng không trách được. Cái danh nhơ hông nhan họa thủy gắn cho Vân Thiển Nguyệt sai thì không hẳn là sai, đúng thì chắc chắn là không đúng rồi. Tất cả đều là do lão Hoàng đế gây ra mà thôi. Nàng đâu có làm gì đâu.

  18. “Con cháu bất tài!” – bị VTN tính kế mà không biết thì bị mắng đúng rồi ;97
    DKN vẫn vì TN lắm, thấy nàng bị nói xấu là ra mặt bênh luôn… Chỉ là Dạ Thị nặng quá, anh không buông được…
    Không đoán được TN định làm gì nữa. Quay lưng lại với DC, đi với DKN, có gì liên quan Sinh sinh không rời?

  19. “Đừng bắn, nếu bắn chết thật rồi” nghe câu này của Tôn chủ mà mắc cười, cuối cùng vẫn có người trừng trị được, không biết hắn làm cách nào có thể thoát được Thiết huyền của Yến vương đây. TN có lẽ đang muốn làm cho DC hiểu được, không phải hắn tính toán thế nào cũng được, nếu hắn muốn tính toán nàng thì nàng dù yêu hắn thế nào cũng để hắn sống không toại nguyện

  20. La Ngọc so với Nguyệt tỉ thì còn non nớt quá. TQMN còn chịu thua tỉ ấy nữa là. Nguyệt tỉ cũng lạnh lùng thật đấy, nghe chuyện Cảnh ca mà cũng k động dung luôn. Chuyện của 2 người đang bế tắc quá. Haizzz
    Cảm ơn các nàng nha

  21. ” Thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà đến , thiên hạ ồn ào đều vì lợi mà đi ” chỉ có duy nhất Nguyệt vì những người ở Vân vương phủ , Dung Phong , Lãnh Thiệu Trác ở lại ! Mặc dù là có mộy chút tư lợi hờn giận Cảnh ca hahaha…

  22. Ông Thượng Quan minh Nguyệt này đau đầu không kém gì Tử La mà. Còn người thiên hạ vẫn lấy chuyện của người khác ra bàn luận làm thú vui cho riêng mình, cũng không trách được. Vân Thiển Nguyệt bị người dân nói hồng nhan họa thủy cũng không sai, chị muốn có nhan là có nhan, muốn chị gây họa thì chị gây họa cho mấy đứa coi. Mà cũng do Dạ thị gây ra nếu không cũng đâu có đến ngày hôm nay

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: