Trời Sinh Một Đôi – Chương 399+400

33

Chương 399: Thế cục biến hóa

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Trên triều đình, mưa gió sắp kéo tới, nhưng Chân Diệu vẫn đang “Dưỡng bệnh”.

Ngay khi nàng đang suy nghĩ xem đã đến lúc nên khỏe lại chưa, thì lại có đại sự truyền đến.

Lệ Vương ở Tĩnh Bắc làm phản.

Lệ Vương ở Tĩnh Bắc vừa làm phản, những hội hoa xuân, hội thi thơ náo náo nhiệt nhiệt đều tự giác biến mất, cả kinh thành dường như cũng an tĩnh lại, dĩ nhiên, với phủ Trấn quốc công còn đang trong hiếu kỳ, thì dường như cũng không tính bị ảnh hưởng lớn.

Chẳng qua là giờ giấc La Thiên Trình về nhà mỗi ngày mỗi trễ, ngày hôm sau lại thật sớm đã không thấy bóng người, mà Âu Dương Trạch thì được khẩn cấp triệu từ Đông Lăng về, Long Hổ tướng quân Tưởng Đại Dũng đến phương bắc bình định.

Thân thể Chiêu Phong đế càng ngày càng tệ, gần đây lại bắt đầu say mê luyện đan tu đạo, mà được tôn sùng như thượng khách, chính là Phù Phong chân nhân đã tính được chuyện mưa to vỡ đê ở thôn Thập Lý tại Kinh Châu.

Ngày hôm đó, Chiêu Phong đế truyền triệu La Thiên Trình tiến cung, nói xong chính sự, lại nói: “Người tuổi trẻ bây giờ mạnh dạn đi đầu hơn mấy lão già kia nhiều, cháu của lão Viễn Uy hầu dâng sổ con, chủ động xin đi giết giặc bình định, ngươi cảm thấy Tiêu thế tử thế nào?”

La Thiên Trình chắp tay đứng cung kính, trả lời: “Mặc dù Tiêu thế tử còn trẻ tuổi, nhưng công phu trong tay là thật, nếu làm một viên quan tiên phong, thì nhuệ khí chắc chắn sẽ là chưa từng có từ trước đến nay.” Đời trước, bọn họ đã nhiều lần giao thủ trên chiến trường, Tiêu Vô Thương có thể tính mà một viên mãnh tướng của Đại Chu, so với Âu Dương Trạch, thì lại càng cao hơn một bậc.

Dường như Chiêu Phong đế cũng rất tán thành thái độ khen ngợi người cùng thế hệ không chút keo kiệt của La Thiên Trình, gật đầu, đột nhiên hỏi: “Vậy La khanh thì sao, có từng nghĩ bước lên chiến trường mở ra hoài bão không?”

La Thiên Trình ngây ngốc, giống như không ngờ tới Chiêu Phong đế sẽ hỏi vấn đề này, một lát sau mới chắp tay nói: “Tráng chí thù quốc (Chí lớn đền nợ nước), đẫm máu giết địch, là mơ ước của mỗi nam nhi, vi thần tất nhiên cũng không ngoại lệ. Nhưng có thể bạn bên người Hoàng thượng, trở thành tai mắt của ngài, cũng là vinh hạnh của vi thần. Tất cả đều nghe theo sự an bài của Hoàng thượng.”

Chiêu Phong đế lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua: “La khanh quả thật rất được lòng trẫm, trước mắt Cẩm Lân vệ còn không rời ngươi được.”

La Thiên Trình quỳ xuống tạ ơn.

Rất nhanh đã đến cuối tháng sáu, Long Hổ tướng quân suất lĩnh Tưởng gia quân, bởi vì không thích ứng với khí hậu phía bắc, thực lực suy giảm, đã liên tiếp đánh mất hai thành.

Chiêu Phong đế giận tái mặt, cho là Long Hổ tướng quân đã hơn năm mươi, không còn sức lực dồi dào nữa, Ngự bút vung lên, liền phái một vị tướng quân mới chỉ hơn bốn mươi đi tăng viện.

Lần này, không còn truyền về tin tức bại lui của quân Đại Chu nữa. Hai quân lầm vào giằng co ở khu vực thành Bắc Băng.

Binh mã có thể điều động, Đại Chu cũng đã điều động, lại điều từ những nơi khác nữa, vậy thì sẽ tạo thành rung chuyển lớn. Tình hình chiến đấu giằng co, tâm tình Chiêu Phong đế càng trầm trọng, ngoài ra lại có thêm một loại cảm giác không thể làm gì, cộng thêm tinh thần càng trở nên mệt mỏi, vì vậy lại càng thường xuyên triệu kiến Phù Phong chân nhân, trong lúc nhất thời, danh tiếng không ai bằng.

Khi tiết trời nóng dần dần rút đi, thời tiết bước vào tháng tám, mùa hoa quế lại đến, thì trận “Bệnh” triền miên này của Chân Diệu mới ở dưới sự ra hiệu của lão phu nhân chấm dứt.

Đầy đủ ba tháng không ra cửa, ánh mặt trời buổi sáng còn không chói mắt, nhưng Chân Diệu lại cảm thấy có chút không thích ứng, cầm khăn che một bên mặt, đi đến Di An đường thỉnh an lão phu nhân.

Nàng vừa đi vào , trong phòng chợt an tĩnh lại.

“Thỉnh an tổ mẫu.” Chân Diệu cúi người, rồi hành lễ với Tống thị và Thích thị.

Đợi nàng hành lễ xong, Điền Tuyết ôm bụng đã lớn thỉnh an nàng.

“Mau tới đây ngồi đi.” Lão phu nhân ngoắc tay, nhìn kỹ sắc mặt trắng nõn gần như trong suốt của Chân Diệu, thở dài nói, “Cuối cùng đã khỏe rồi.”

“Khiến tổ mẫu lo lắng, cháu dâu bất hiếu.”

Lão phu nhân vỗ vỗ tay mu bàn tay của nàng: “Sinh lão bệnh tử, vốn cũng không phải là con người có thể khống chế được, điều này cũng không trách cháu được, có thể khỏe lại là tốt rồi. Lúc Nhị thẩm cháu qua đời, cháu không thể ra gió, nên cũng không thể tiễn nó đoạn đường cuối cùng, lát nữa đi từ đường nhỏ, thắp cho nó nén hương đi.”

“Dạ.” Chân Diệu vội đáp. Nàng ngồi ở một bên, nghe lão phu nhân tán gẫu với Tống thị và Thích thị, Điền Tuyết thì thoạt nhìn khí sắc tốt hơn lúc Điền thị còn sống nhiều, thỉnh thoảng nói xen vào mấy câu, lão phu nhân cũng sẽ cười lên, trong mắt là từ ái rõ ràng nhận thấy.

Thích thị hơi lo nghĩ liếc Chân Diệu một cái. Mấy tháng nay, nhà là do Tống thị quản lý, bởi vì thân thể không khỏe, nên nàng chỉ để ý một phần nhỏ, theo lý thuyết hôm nay thân thể Chân thị đã khỏe, là nên giao quyền quản gia lại cho nàng ấy, nhưng lão phu nhân lại không nhắc tới. Nàng mơ hồ cảm thấy, Chân thị bệnh một trận này, mặc dù thái độ của lão phu nhân dành cho nàng ấy vẫn thấy thân thiết, nhưng mơ hồ lại có chút không giống với lúc trước, có điều đến tột cùng là không giống chỗ nào, thì nàng lại không nói rõ được, có thể là làm một người đã thủ tiết nhiều năm, nên đặc biệt nhạy cảm với loại tâm tình âm thầm thay đổi này.

Thích thị lặng lẽ lắc đầu. Nàng nhất định là đa tâm, từ trước đến giờ lão phu nhân luôn thích Chân thị, Chân thị bị bệnh, chỉ sẽ càng yêu thương nàng ấy hơn thôi.

Chân Diệu lại giống như không phát hiện sự lãnh đạm của lão phu nhân, chỉ im lặng ngồi ở đó nghe mọi người nói chuyện, chờ lúc giải tán, mới đứng lên cười nhẹ nhàng nói: “Tổ mẫu, cháu dâu đi trước, chạng vạng lại tới thỉnh an ngài.”

Lão phu nhân nhìn nụ cười kia, trong lòng lại không quá thoải mái, nhưng trên mặt lại không để lộ gì: “Chạng vạng không cần tới, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, không cần chú ý nhiều như vậy, bà đã miễn thỉnh an buổi tối cho mọi người rồi.”

Chân Diệu hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu: “Cháu dâu đã biết.”

Bọn người giải tán, lão phu nhân dựa vào gối dài, không nói một tiếng chuyển động Phật châu, càng chuyển trong lòng càng phiền não, đến cuối cùng liền lấy chuỗi Phật châu ra khỏi cổ tay, để lên giường. Với Chân thị, bà rất thích, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới nàng ấy từng bị bắt đi mấy ngày, thì trong lòng vẫn không khỏi thấy chán ghét.

Chân Diệu dẫn Bách Linh cùng đi từ đường nhỏ.

“Bách Linh, ngươi đứng ở đây gác đi.” Loại địa phương này, hạ nhân không có tư cách đi vào.

Bên trong, ánh sáng mờ mờ, vừa bước vào đã ngửi được một mùi đàn hương nồng đậm. Chân Diệu thắp hương, đàng hoàng quỳ lạy một phen, lúc đứng dậy muốn đi, tay bỗng bị bắt lấy.

Nàng thuộc về loại người càng kinh sợ lại càng không phát ra âm thanh nào, nói một cách dân dã là đứa ngốc phản ứng chậm nửa nhịp, hơn nữa trải qua chuyện bị bắt đã hoàn toàn hình thành một phản xạ có điều kiện, đó là, liền nhấc chân đạp mạnh.

Một người ngã lăn xuống đất, sau đó liền bò dậy.

“Nhị lang?” Chân Diệu kinh hãi, “Sao ngươi lại ở đây?”

“Ngươi đến đây làm gì?” Ánh mắt La nhị lang hung ác nhìn Chân Diệu chằm chằm, sau đó quay đầu liếc hương án một cái, cười lạnh nói, “Mẹ ta không cần ngươi giả mù sa mưa tới tế bái!”

Chân Diệu lạnh lùng liếc La nhị lang một cái, nhấc chân bước đi.

“Ngươi đứng lại ——” La nhị lang vươn tay bắt lấy ống tay áo của Chân Diệu.

Chân Diệu rút trong tay áo ra một thanh dao găm lóe hàn quang đâm tới: “La nhị lang, ngươi mà còn làm càn nữa, thì cũng không phải chỉ bị đạp một cước đơn giản như vậy đâu.”

La Nhị Lang cười lên ‘Ha hả’: “Thế nào, ngươi muốn đâm ta sao? Ngươi tới đây, có bản lãnh thì để cho người của cả phủ xem rõ, dù sao ta là kẻ đi chân trần không sợ mang giày (không có gì sợ mất).”

Chân Diệu mắt lạnh đánh giá La nhị lang, lắc đầu thở dài: “Sao ngươi lại thành bộ dạng này? Nếu ta là người, thì đã không có mặt mũi đến đây gặp Nhị thẩm rồi!” Nàng nhấc chân đi ra ngoài, phía sau truyền đến giọng nói buồn bã của La nhị lang: “Đại tẩu, ngươi căn bản không có bị bệnh đúng không?”

Bước chân Chân Diệu liền khựng lại.

La nhị lang cười lạnh: “Ngươi chắc chắn không bị bệnh!”

Chân Diệu xoay người, chậm rãi đi tới, rút khăn ra lót tay, vỗ vỗ đầu La nhị lang: “Ta biết bệnh điên của ngươi lại tái phát, đừng tùy hứng nữa!” Nói xong, nàng xoay người cũng không quay đầu lại bước chậm ra ngoài, đưa khăn đưa Bách Linh: “Khăn này dơ rồi, đem đốt đi.”

Trở về Thanh Phong đường, trước tiên Chân Diệu liền tắm rửa, rửa sạch đi một thân xui xẻo, sau đó gọi Thanh Cáp tới: “Lấy hoa quế tương đã ướp xong ra cho ta.”

“Đại nãi nãi muốn làm hoa quế cao ạ?”

“Ừ.” Chân Diệu chế biến xong mật hoa quế, tốn hết nửa canh giờ, làm thành hai dĩa hoa quế cao được trình bày xinh đẹp.

“Bưng một dĩa đến chỗ lão phu nhân đi.”

Bách Linh đặt dĩa hoa quế cao ngay ngắn vào giỏ rồi ra cửa.

“Lão phu nhân, Bách Linh cô nương trong viện Đại nãi nãi tới ạ.”

Dương ma ma đang ngồi trên ghế nhỏ nói chuyện với lão phu nhân. Lão phu nhân nghiêng mặt qua: “Kêu nàng ấy vào đi.”

“Bách Linh thỉnh an lão phu nhân.” Bách Linh có tướng mạo thanh tú, tính tình cũng lanh lợi, nhìn liền thấy yêu thích.

Giọng nói Lão phu nhân ôm hòa: “Có chuyện gì gì không?”

“Đại nãi nãi làm hoa quế cao, kêu nô tỳ đưa tới cho ngài ạ.”

Không đợi lão phu nhân lên tiếng, Bách Linh liền bưng một dĩa hoa quế cao còn nóng hổi ra.

“Trở về nói với Đại nãi nãi, thân thể nó vừa mới khỏe, cũng đừng vất vả làm những thứ này.”

Bách Linh vội cười nói: “Lão phu nhân, thân thể Đại nãi nãi chúng ta vừa khỏe lại, có thể làm đồ ăn hiếu kính ngài, liền đã vui vẻ hơn ngày thường rất nhiều rồi, tâm tình vui vẻ, thân thể cũng sẽ khỏe hơn mà.”

Lão phu nhân cuối cùng cười: “Nha đầu này, thật biết nói, Hồng Hỷ, tiễn Bách Linh về đi.”

Hồng Hỷ ngầm hiểu, chờ đi ra ngoài liền cầm một nén bạc kín đáo đưa cho Bách Linh.

Với phần thưởng của lão phu nhân, Bách Linh liền thoải mái nhận, nói cám ơn rồi trở về Thanh Phong đường.

Lão phu nhân nhìn dĩa hoa quế cao còn ấm kia thở dài, trong lòng nghĩ, đứa bé kia không phải là đứa hay suy nghĩ nhiều, chắc là còn không nhìn ra mình lãnh đạm. Vừa nghĩ như vậy, lại thấy có chút không đành lòng nghĩ đến suy nghĩ của con bé sau khi phát hiện được.

Dương ma ma cúi đầu, mím môi cười cười. Lão phu nhân à, quyết định làm bất hòa với Đại nãi nãi, lúc này mới có một cái dĩa hoa quế cao thì liền đã dao động, khó trách đều nói, lão ngoan đồng còn thay đổi nhanh hơn cả con nít.

“Ngươi nói, nó cần gì chứ.” Chỉ có nói chuyện với Dương ma ma biết rõ nội tình, thì lão phu nhân mới có thể thốt ra một lời nửa chữ.

“Tâm tư Đại nãi nãi thuần hậu.”

Lão phu nhân khẽ “Hừ” một tiếng: “Ta còn thiếu một dĩa hoa quế cao để ăn sao?”

“Dạ, dạ, lão phu nhân dĩ nhiên không thiếu. Ta nhớ hoa quế cao mà Đại nãi nãi làm thơm và mềm hơn bình thường một chút, vậy lão phu nhân liền dứt khoát thưởng cho ta đi.”

Lão phu nhân liếc bà ấy một cái, khóe miệng run run, nói: “Muốn ăn thì lấy đi.”

Thấy Dương ma ma thật sự không chút khách khí, cầm một khối hoa quế cao ăn, ăn xong rồi lại duỗi tay muốn lấy nữa, lão phu nhân ho khan một tiếng: “Thôi, con bé vất vả làm ra, ta cũng phải ăn thử một miếng.”

Trong lòng Dương ma ma cười thầm, cầm khăn gói kỹ một khối đưa cho lão phu nhân.

Chân Diệu lại chỉ ăn một khối hoa quế cao, liền vứt qua một bên. Hôm nay La Thiên Trình về sớm, thấy dĩa hoa quế cao còn lại hơn phân nửa, nhạy cảm nhận ra tâm tình của Chân Diệu không tốt, hỏi: “Sao vậy?” Hắn chần chờ một chút: “Có phải đi thỉnh an, tổ mẫu ——”

Chương 400: Phụng mệnh xuất chinh

Chân Diệu kinh ngạc liếc hắn một cái: “Chuyện này thì liên quan gì đến tổ mẫu?”

La Thiên Trình ngây ngốc, trong lòng bỗng thấy hơi chua xót. Nha đầu ngốc này, sợ rằng còn chưa phát hiện ra tâm tư của tổ mẫu đi? Thật ra thì cách làm tổ mẫu cũng không sai, thậm chí biểu hiện cũng đã khoan dung hơn hầu hết các trưởng bối sau khi phát sinh loại tình huống này rồi, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà cảm thấy đau lòng thay nàng, cũng rất tự trách.

“Kiểu Kiểu, do ta suy nghĩ không chu đáo.”

Chân Diệu cầm lấy một khối hoa quế cao, nhét vào trong miệng La Thiên Trình, cười nói: “Chàng cũng không phải là thần tiên, sao có thể liệu sự như thần được chứ? Ta biết, chàng đang lo lắng ta có ý kiến với tổ mẫu, phải không?” Nàng đứng lên, đóng cửa sổ lại, rồi quay lại kéo La Thiên Trình ngồi xuống: “Chàng yên tâm đi, ta sẽ không để trong lòng, ta đã trải qua chuyện như vậy, nếu là đổi thành nhà người khác, nói không chừng sẽ bắt chàng bỏ ta rồi, tổ mẫu lại ngay cả một câu nói nặng cũng không có, chỉ là lãnh đạm hơn trước kia một chút mà thôi, nếu ta tức giận, thì lại quá không nên.”

“Kiểu Kiểu.” Trong lòng La Thiên Trình nóng lên. Hắn cho là nàng không hiểu, nhưng thì ra là, nàng đã suy nghĩ rõ ràng rồi.

“Vậy sao nàng còn có tâm sự?” La Thiên Trình vươn tay ôm nàng, “Có chuyện gì, không thể nói với ta sao?”

Chân Diệu ngẩng đầu: “Thế tử, ta cảm thấy thần trí của Nhị lang hình như có chút không bình thường.”

“Hả?”

“Hôm nay ta đi từ đường nhỏ thắp hương cho Nhị thẩm, Nhị lang đúng lúc núp ở bên trong, nói mấy lời kỳ lạ, còn một mực chắc chắn ta không bị bệnh.”

“Hắn ta nói như vậy sao?” Ánh mắt La Thiên Trình nheo lại, thu nụ cười.

Chân Diệu gật đầu: “Ta thấy hắn ta không giống như thật sự biết cái gì, chính là cảm thấy điên điên khùng khùng, không giống trước đây.”

“Nàng yên tâm đi, hắn ta cũng không giả ngây giả dại được bao lâu đâu.”

Ban đêm, Chân Diệu đang ngủ say. Nàng mơ thấy nàng vung xương gà đâm chết những tên canh giữ kia, theo La Thiên Trình trốn lên một chiếc thuyền nhỏ, bỗng nhiên gió nổi lên, thuyền nhỏ lắc lư, nàng cũng lắc lư theo, hơi chóng mặt, lại có chút nóng, thấy bên hông La Thiên Trình có treo túi nước, liền vươn tay lấy, lại kiểu nào cũng không lấy được, gấp đến độ vuốt ve qua lại hông của chàng.

Một tiếng rên vang lên, sau đó Chân Diệu cảm thấy thân thể bị đè nặng, không khỏi mở mắt ra.

“Thế tử?” Nhìn người phía trên, Chân Diệu theo bản năng muốn trốn.

La Thiên Trình lại khẽ rên một tiếng, nhẹ giọng nói: “Kiểu Kiểu, đừng nhúc nhích.” Hắn dùng hai tay siết chặt, giữ lấy nàng, động tác dịu dàng nhưng vững vàng.

“Còn đang hiếu kỳ, sao chàng lại làm loạn vậy?” Chân Diệu đã sợ đến sắp khóc rồi. Tuy nói mấy tháng nay, chỉ cần La Thiên Trình về nhà, thì đến ban đêm đều sẽ chạy tới phòng nàng ngủ, nhưng hai người lại chưa bao giờ đi đến một bước này, không nói cái khác, lỡ như có con, thì đó chính là nhược điểm vô cùng lớn.

La Thiên Trình biết nàng sợ cái gì, vừa hôn môi nàng vừa nói: “Đừng sợ, ta uống thuốc.”

“Uống thuốc?”

“Ừ, tìm người tin được bốc thuốc, sau khi uống sẽ không khiến cho nữ giới thụ thai.”

Chân Diệu ngưng giãy dụa. Nàng cũng không phải là thánh nhân, nếu tôn trọng Điền thị có thêm, thì trong hiếu kỳ tất nhiên sẽ giữ quy củ, nhưng tình huống thực tế lại một trời một vực, dưới tình huống vạn vô nhất thất (tuyệt đối không có sai sót), nàng còn có lý do gì mà không hưởng thụ thời gian hai người ở cùng với nhau chứ?

Nàng dịu ngoan hiển nhiên càng khiến cho La Thiên Trình khó chịu đựng hơn, trong chớp mắt màn nhẹ lay động, chăn phiên hồng lãng, chỉ nghe tiếng thở dốc từ từ khàn khàn của hai người.

Xong việc, La Thiên Trình tự mình lấy nước, rửa sạch giúp Chân Diệu, rồi hai người mới ôm nhau ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, nhìn hai gò má ửng hồng, lông mày khóe mắt kiều mị không sao nói hết của người trong gương, Chân Diệu đỏ mặt, âm thầm mắng La Thiên Trình một trận.

Bạch Thược hơi bận tâm: “Đại nãi nãi, hay là thoa chút phấn đi?”

Mặt Chân Diệu hơi nóng, gật đầu.

Thoa phấn xong, nhìn sắc mặt của người trong kính tiều tụy nhiều bệnh, lúc này Chân Diệu mới yên lòng, dẫn Bách Linh đi thỉnh an lão phu nhân.

Tâm tình Bạch Thược lại hơi thấp thỏm, nói với Tử Tô đã quay lại Thanh Phong đường làm quản sự: “Ban đêm Thế tử gia vẫn ngủ ở đây, trong lòng ta luôn phập phồng lo sợ sẽ bị người ta nhìn ra manh mối.”

Tử Tô đã gả cho cận vệ của La Thiên Trình biết rấ rõ bản lãnh của của La Thiên Trình, cười nói: “Ngươi cũng đừng quan tâm vớ vẩn, Thế tử gia và Đại nãi nãi ân ái là chuyện tốt. Ngươi xem trong số những người đang trong hiếu kỳ kia có bao nhiêu người không ở cùng phòng chứ? Chỉ đừng để có con là được.” Nàng là người đã sinh con, tất nhiên hiểu nhiều hơn Bạch Thược, vợ chồng thuận lợi trong phương diện này, thì tình cảm mới có thể càng trở nên thâm hậu.

Nhưng khiến cho hai người không nghĩ tới chính là, hơn ba tháng sau, khi trời đã trở lạnh, đã mặc áo bông còn phải khoác áo ở ngoài, thì phủ Quốc công thật sự có người làm ra chuyện có thai trong hiếu kỳ.

Lão phu nhân cố nén xúc động nện tách trà vào đầu La nhị lang, giọng nói tràn đầy tức giận: “Nhị lang, hài cốt của mẹ cháu còn chưa lạnh, sao cháu có thể làm ra chuyện như vậy chứ?”

La nhị lang quỳ trên mặt đất, nhìn nha hoàn quỳ bên cạnh một cái, nói một cách thản nhiên: “Cháu không có, cháu căn bản không có ấn tượng gì với nàng ta.”

Nha hoàn kia lập tức khóc lên: “Lão phu nhân, xin ngài làm chủ cho nô tỳ, hai tháng trước, nô tỳ đi ngang qua lều hoa, thấy Nhị công tử say nằm ở đó, liền đi qua đỡ dậy, không nghĩ tới Nhị công tử liền. . . . . . Liền cưỡng hiếp nô tỳ. . . . . . Vốn nô tỳ không dám lộ ra, nhưng tháng trước nguyệt tín lại không thấy tới, sau đó vẫn luôn buồn nôn với mệt mỏi, liền lén đi tìm người xem mạch, mới biết được là đã có thai. . . . . .”

“Cháu còn uống rượu?” Sắc mặt lão phu nhân càng âm trầm hơn, nhìn chằm chằm La nhị lang.

“Tổ mẫu, chẳng lẽ ngài tình nguyện tin tưởng lời nói của một nô tỳ, cũng không tin tưởng cháu sao?”

Lão phu nhân nghiêng đầu ra lệnh cho Dương ma ma: “Gọi Song Hỷ vào.” Người hầu thiếp thân của La nhị lang vốn là Đương Quy và Bạch Thuật, bởi vì hai tên này đã biết được vài chuyện không nên biết, nên đã bị La nhị lão gia xử trí, người hầu Song Hỷ hiện tại, vẫn là mới đi theo không lâu.

Song Hỷ đi vào, ngoan ngoãn quỳ xuống.

“Song Hỷ, gần đây Nhị công tử làm gì?”

Song Hỷ nhìn La nhị lang một cái, sợ hãi nói: “Nhị công tử thường xuyên ở trong phòng, thỉnh thoảng sẽ đi ra vườn một chút.”

“Vậy nó có từng uống rượu không?”

Song Hỷ ngậm miệng, không dám lên tiếng, lại nhìn qua La nhị lang nhìn lại.

Lão phu nhân vỗ bàn: “Song Hỷ, bây giờ ngươi không nói thật, chờ điều tra ra, cũng sẽ không giống như bây giờ đâu.”

Thân thể Song Hỷ run lên, lại nhìn La nhị lang một cái, quyết tâm nói: “Hồi bẩm lão phu nhân, có đôi khi. . . . . . Trong lòng Nhị công tử đau buồn, sẽ uống chút rượu ——”

“Láo xược!” La nhị lang tức giận, nhấc chân đá tới. Song Hỷ không dám trốn, ôm thật chặt đầu, nhưng trong lòng kiên định. Hắn mới đi theo La nhị lang, vốn không có tình nghĩa chủ tớ gì, hơn nữa vị chủ tử này còn hỷ nộ vô thường, tâm tình không tốt liền lấy hắn ra xả giận, đến nay trên người hắn vẫn còn máu bầm đây.

“Dừng tay!” Lão phu nhân quát bảo ngưng lại, “Dẫn Song Hỷ đi.”

Chờ Song Hỷ đi ra ngoài, bà nhìn sang nha hoàn: “Ngươi nói Nhị công tử cưỡng hiếp ngươi, có bằng chứng gì không? Cũng không thể một nha đầu có thai, lại có thể đẩy lên người chủ tử.”

“Lão phu nhân, nô tỳ cũng không phải người không biết xấu hổ như vậy.” Nha hoàn kia dập đầu ‘Bịch bịch’, móc từ trong lồng ngực ra một vật, “Đây là hôm đó trong tình thế cấp bách, nô tỳ đã giật được từ trên người Nhị công tử.”

Lão phu nhân liếc mắt một cái, Hồng Phúc đi qua cầm đồ vật trình lên. Một khối ngọc bộ song ngư được bọc trong một cái khăn bông màu vàng nhạt, chính là La nhị lang thường đeo.

Lão phu nhân thất vọng thở dài, ý bảo Hồng Phúc đưa ngọc bội cho La nhị lang xem.

La nhị lang siết chặt ngọc bội, lạnh lùng nói: “Tiện tỳ, ngươi làm thế nào mà lấy trộm được ngọc bội của ta?”

“Đủ rồi.” Lão phu nhân khoát khoát tay, “Nhị lang, cháu khiến cho tổ mẫu quá thất vọng rồi. Thi rớt, vốn cũng không sao, có mấy người ở tuổi cháu mà kim bảng đề danh chứ? Nhưng cháu nhìn lại những việc cháu đã làm xem, làm huynh bất nhân, làm con bất hiếu, làm người bất nghĩa! Thật sự là làm mất hết thể diện của phủ Quốc công!”

Nhìn sắc mặt La nhị lang âm tình bất định, lão phu nhân thật sâu thở dài: “Mẹ của cháu mới qua đời, cháu liền đến trước một phần của mẹ cháu xây nhà ở đi, giữ đạo hiếu ba năm. Về phần thi cử, sau này cũng không cần nghĩ đến nữa, tránh cho tương lai có người bắt lấy chuyện này gây sự, không dệt hoa trên gấm được, mà ngược lại còn liên lụy đến danh tiếng của phủ Quốc Công!”

Huyết sắc trên mặt La nhị lang liền như bị rút sạch, còn trắng bệch hơn cả tuyết: “Tổ mẫu, ngài không thể ——” Hắn còn chưa nói hết một câu, đã cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, trong biểu tình lãnh đạm của lão phu nhân, liền phun ra một ngụm máu.

Cứ như vậy, La nhị lang bị lặng yên không một tiếng động chuyển ra khỏi phủ Trấn Quốc Công, nha hoàn kia thì bị bắt sảy thai, đuổi đi hầu hạ Yên nương.

Phương bắc truyền đến cấp báo, vị tướng quân được phái đi trợ giúp kia, lúc ra ngoài tuần tra, đã không cẩn thận ngã xuống hầm băng, lúc được vớt lên đã tắt thở bỏ mình, thành Bắc Băng nguy tại sớm tối!

Trên triều hội, Chiêu Phong đế ném sổ con chất vấn, văn võ cả triều lại không chọn ra được một người thích hợp.

Sắc mặt Chiêu Phong đế xanh mét trở về thư phòng, cảm thấy ngột ngạt khó thở liền truyền Phù Phong chân nhân đến. Vừa nói ra chuyện phiền lòng, Phù Phong chân nhân liền đi qua đi lại, bấm ngón tay tính toán có hình có dáng, rồi nói: “Chúc mừng Hoàng thượng!”

Chiêu Phong đế lạnh mặt: “Chúc mừng cái gì?”

“Phá Quân vào miếu, chủ nhân khai cương thác thổ, chỉ cần để cho Phá Quân tinh đi, nhất định có năng lực xoay chuyển tình thế.”

Thân thể Chiêu Phong đế khom về trước, có chút nóng vội: “Phá Quân tinh ở đâu?”

Phù Phong chân nhân khẽ mỉm cười: “Phá Quân tinh này vẫn làm bạn bên người Đế tinh, có thể giúp Đế tinh chuyển nguy thành an, hơn nữa ánh sáng mới sinh, hẳn là thanh niên.”

Gần như là Phù Phong chân nhân vừa nói xong, thì trong đầu Chiêu Phong đế liền hiện lên một người, hơn nữa càng suy nghĩ lại càng khẳng định, ngay cả chuyện luyện đan cũng quên hỏi luôn, liền vội vàng tuyên triệu La Thiên Trình vào cung.

Ngày hôm sau, Thánh chỉ hạ, phong La Thiên Trình làm Định Bắc tướng quân, trong vòng hai ngày lập tức lãnh quân xuất chinh.

Bầu không khí trong phủ Trấn Quốc Công đột nhiên trở nên căng thẳng.

Người từ trên xuống dưới cả phủ đều đang vội vội vàng vàng, thì Ôn thị vội vã tới cửa, ôm Chân Diệu khóc nức nở: “Diệu nhi số khổ của mẹ, đầu tiên là phải giữ đạo hiếu, lại cộng thêm Thế tử phải xuất chinh, lúc nào thì con mới có thể có một đứa con bên người đây!”

Chân Diệu nghe được khóe miệng mạnh mẽ co rút, chờ Ôn thị khóc đủ rồi, liền đưa khăn cho bà lau mặt, an ủi: “Mẹ, hiện tại con đang lo lắng cho an nguy của Thế tử, về phần con cái, lúc nên tới sẽ tới. Nếu con thật sự không thể sinh, bởi vì phải giữ đạo hiếu, ngược lại có thể giảm bớt mấy phần áp lực.”

Ôn thị vừa nghe, càng khóc dữ dội hơn, đứa con xui xẻo này, không biết an ủi người, thì cũng đừng nói gì ah!

Chờ Ôn thị đỏ mắt đi về, Chân Diệu liền lấy ra một đồng tiền, dùng tơ hồng tinh tế quấn quanh, làm thành một cái vòng cổ.

Discussion33 Comments

  1. Nhị lang kết cục là tự mình nghĩ quá nhiều rồi hộc máu, sau đó là hết đó hả, sao nhẹ quá vậy. Mà sao thấy Nhị lang ko lợi hại nhỉ, mấy chương trước thấy hắn mưu mô quỷ kế lắm mà, đáng lẽ phải thua keo này bày keo khác mới đúng nhỉ, bỗng dưng thấy nhu nhược sao ấy, aizzz. Lão phu nhân như trẻ con thật, dỗi chỉ cần đem bánh đến dỗ thôi, bỗng dưng thấy cưng cưng dễ sợ =]]] La thế tử đi đánh giặc, lão pháp sư đó là người của ai nhỉ, sao lại khiến La thế tử ra chiến trường??? Là người của La thế tử thì chính là La thế tử muốn lập công, nhưng có vẻ ko giống. Nếu là người của kẻ khác, e rằng chuyến này đi lành ít dữ nhiều đây, Chân Diệu ở nhà có khi nào mang thai ko, như Ôn thị nói ak, chưa biết La thế tử ra sao, nào đạo hiếu nào đánh giặc, bánh bao nhỏ khi nào mới đến chứ (=”=) Chương sau là màn chia tay mùi mẫn của hai anh chị đây =)))
    Thanks

  2. Khổ thân Diệu tỷ ah… bị bắt cóc rùi thoát ra là cả một vấn đề khó khăn… cuối cùng cũng bình an không bị thương tổn gì… thế mà lại bị tổ mẫu lãnh đạm ah… haiz… thời xưa thật kỳ quái… cách suy nghĩ gì kỳ rứa… chỉ làm khổ cho Diệu tỷ thui ah… cũng may là tổ mẫu còn nhận lấy bánh của Diệu tỷ… không thì ta ghét ta ghét lắm ah… khoo6ng bít thằng cha Phù phong chân nhân gì đó là người của ai nhỉ… tự nhiên giới thiệu anh La đi xuất binh viễn chinh mới ghê chứ… nhưng liệu đây có phải là ý mún của ảnh hay không… haiz… thế là hai anh chị lại xa nhau rùi… lần này anh La đi không bít tốn bao nhiu thời gian đây… mà ta đang suy nghĩ lỡ Diệu tỷ có baby trong khi anh La đang xuất chinh thì liệu có bị tổ mẫu và mọi người nghi kỵ gì hay không nhỉ… dám lắm ah… mà Diệu tỷ đang làm đồng xu thành dây đeo cổ… ta đang nghỉ rằng có khi nào anh La thoát được một kiếp nhờ đồng xu này hay không nhỉ ^^… hầu hết mọi truyện đều như vậy mà ^^… hihi ^^… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  3. ây za, lão phu nhân biểu hiện được như vậy cũng đã là khoan dung lắm rồi a.hazz. cơ mà dễ bị dụ dỗ ghê á, có mấy khối hoa quế cao đã gần hết giận rồi.há há
    nhị lang đi rồi coi như phủ quốc công sẽ được an ổn 1 time na.
    trình ca lại phải đi đánh giặc.hazz. hy vọng ca ấy sẽ bình an trở về a.
    tks tỷ ạk

  4. Haizz khổ than chân diệu hết tai nạn đến tai nạn khác. Tuy rằng có khúc mắc nhung mà lão phu nhan vãn còn quan tâm đên chan diệu. Việc l thế tử đi đánh giặc vẫn như kiếp trước hi vọng sẽ không có chuyện j xảy ra

  5. Chị mới trải qua nỗi sợ bị bắt cóc xong bây giờ anh Trình lại phải xuất quân đi đánh giặc mà buồn quá. Lần này La Thiên Trình đi không biết bao lâu mới về với Diệu tỷ được đây, đúng là không lo hết việc mà. Vẫn là CD biết cách dụ dỗ người mà, Lão phu nhân muốn ngăn cách CD cũng không được đâu. Nhị phòng lần này quả tiêu điều rồi, Nhị lang như thế đúng là quả báo mà!

  6. Phụ nữ thời phong kiến thật khổ, bị bắt đi, không cần biết thế nào đều bị mọi người chán ghét. Nhị lang ko biết bị gì nhỉ, sao lại điên điên khùng khùng, nhớ nhớ quên quên, chẳng lẽ lại bị nhập, ha ha… trí tưởng tượng của mình phong phú quá.
    Không biết lão chân nhân gì gì này là người của phương nào, có gây hại gì không nhỉ? Ngóng tiếp.

  7. Trấn Quốc công / Trấn quốc công
    Quốc Công / Quốc công
    Thế tử / thế tử
    Hai quân lầm vào giằng co ———-> lâm
    Nhị lang / nhị lang
    Nếu ta là người ———————–> ngươi
    Lão phu nhân ôm hòa —————-> ôn
    lão phu nhân / Lão phu nhân
    Có chuyện gì gì không?
    biết rấ rõ bản lãnh ———————> rất
    khối ngọc bộ song ngư —————-> bội
    ==================================================================
    Haha … có chút thịt!!
    Mặc dù CD bình thường biểu hiện vô tâm nhưng ta thấy CD thực sự là người thấu triệt, nhìn thấu nhiều đạo lý lớn mà nhiều người ko biết. Đọc truyện này ta thực sự có cảm giác suy nghĩ được mở rộng nhờ sự lạc quan của CD.
    Cảm ơn các nàng đã edit bộ truyện hay như vậy ♥
    Suy nghĩ của Lão pn thực ra cũng khá tiến bộ rồi, ta tin rằng Lão pn cũng ko lãnh đạm với CD lâu được đâu!!
    Ôn thị cứ gặp là khóc ~.~

  8. Béo Lòi Xương

    Lão phu nhân khúc mắc với Chân Diệu cũng khônq được bao lâu ak. Nhị lanq bị báo ứnq rồi. La Thiên Trình phải đi đánh giặc anh chị phải xa nhau rồi

  9. Thế là Nhị lang cũng hết đất diễn, còn vụ mẹ con Yên Nương k biết bao giờ mới lộ ra đây? Nhưng mà Điền thị mất rồi nên ta lại k mong vụ này phanh phui đâu, chỉ khiến lão phu nhân thất vọng. Mong La nhị lão gia an phận và Trình ca cho mẹ con Yên Nương đi đến 1 nơi xa 2 mẹ con tự nuôi nhau. Hoặc là sau vụ này nếu Nhị lang vẫn không an phận thì chắc mẹ con Yên Nương là cái kết của hắn
    Trình ca xuất chinh rồi
    Hóng quá
    Cảm ơn các nàng nhé

  10. Mình cảm giác chuyện của Nhị lang có gì do Trình ca sắp đặt ấy, chứ k làm sao Nhị lang phản ưng ghê thế dc. Mong là anh đi đánh giặc nhanh nhanh về với Diệu tỉ ;69 ;69

  11. Càng đọc càng thấy hay. Lâu lắm mới vào lại trang để đọc truyện. Mới đọc bộ này ghiền luôn rồi. Thank editor nhiều !!

  12. Cuối cùng bên Nhị phòng cũng êm đẹp, Điền thị mất, Nhị lang bị đuổi đi. Thiệt chứ Nhị lang là người nham hiểm, quỷ kế ác độc từ sau vụ của Tam lang là mất hết cảm tình >< còn La Nhị lão gia…. Nói chung giờ Diệu tỷ ở nhà cũng không còn lo gì Nhị phòng nữa hehe. Cơ mà vợ chồng gặp lại chưa được bao lâu anh lại phải đi đánh giặc huhu ;77 không biết khi nào anh chị mới có bảo bảo nhỉ ;93 :)) Mong Trình ca đánh giặc nhanh về đoàn tụ với chị Diệu ;16

  13. Nhị lang đã kết thúc chưa? Hay sau này thêm j nữa. Mình cứ nghĩ vụ cái thai này chính là Ltt làm. Kể ra ngày xưa sao nữ nhiều vô kể,ng hầu như cỏ rác ý nhỉ. Hóa ra mình đọc mấy chương sau có đoạn chân nhân coi bói Cd là vì cái đoạn coi Ltt là người đem lại chiến thắng này. Yên nương và đứa bé bao h tới lượt?ngoài nhân vật chính đều là bi kịch haizzz. Phụ nữ quá khổ đi.

  14. Haiz… cũng vất vả cho lão phu nhân Trấn quốc công…. nhưng Chân Diệu hiểu được cũng là tốt…. may tấm lình Chân Diệu hiểu được sự bao dung này. Quan trọng là La Trình hiểu rõ là dc. Như Nhị Lang á, oán hận lão phân nhân mặc dù bà đã cho qua nhưng vẫn ghi hận. Mong duyên tốt sẽ đến.
    LTT giờ không thể thiếu CD rồi…. đến cả uống thuốc tránh thai cũng uống… hahaha. Vất vả cho ca. ;70

  15. Lão phu nhân dễ thương quá đi. Dù sao với suy nghĩ của người xưa lão phu nhân cũng là thương Chân Diệu lắm rồi! Nhị Lang chỉ có vậy thôi sao, hạ màn thật đơn giản. Có vẻ như kiếp trước gia đình nhà La Nhị cũng là con cờ trong tay kẻ khác thôi. Đại Bos đen tối thực sự còn chưa thấy đâu mà. Thanks nàng!

  16. Đọc xong mà thấy ức chế thay cho Diệu tỷ, toàn gặp chuyện không đâu. Không bị lão phu nhân hắt hủi thì cũng bị Nhị lang làm phiền, đã thế này còn phải xa Trình ca nữa chớ. Mình chỉ đợi tới ngày Nhị lang bị trừng phạt thôi. Diệu tỷ ơi cố lên nhé, đời còn dài nên không​ sợ lão phu nhân không​thương chị lại đâu.

  17. Biết ngay mà, ở cái thời đó nữ nhân mà bị bắt đi rồi trở về kiểu gi cũng phải chịu tội, đến nhà mẹ đẻ còn có thể ghét bỏ chứ nói gi đến nhà chồng chứ. Không biết khi nào thì Lão tổ mẫu có thể nghĩ thoáng để đối xử tôt với CDieu như trước kia.Tên Nhị lang kia bị đuổi đi như vậy là xong rồi đúng không, đừng có mai mốt lại lòi ra làm ra chuyện ngu xuẩn. LTTrinh đã được như ý nguyện là tòng quân đánh giặc rồi, không biết Phù Phong chân nhân kia có là người tốt không. Là Hoàng đế ai cũng sợ chết, già rồi là bắt đầu theo đuổi trường sinh bất lão, luyện đan các kiểu.

  18. NT Diệu Phương

    Khổ cho Chân Diệu sống ở thời đại hà khắc với phụ nữ. Chân Diệu hiểu cho thái độ của tổ mẫu như vậy sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
    Trình ca chuẩn bị ra trận rồi. THỜI gian gấp gáp quá, hai ngày là phải đi rồi. Mới ở bên nhau chưa được bao lâu a.
    Mà có thuốc cho đàn ông uống vô không có con nữa hả? Hay ta! Mới biết á!

  19. CD rất biết suy nghĩ,không vì Lão phu nhân lãnh đạm mà buồn người,biết lấy lòng nữa.
    Nhị lang là người tâm địa ác độc nên tự làm thì tự chịu thôi. Bày mưu cho nhiều vào rồi cuối cùng thất bại thê thảm.

  20. Hihi rất buồn cười Bạn Chân Diệu! Mình luôn muốn Nhị Lang bị Chân Diệu đánh thêm vài trận nữa.
    Lão phu nhân đáng yêu quá! . Đĩa hoa quế cao tưởng tượng thôi cũng thấy ngon!

  21. Lại chiến tranh, chiến tranh chỉ khổ người dân thôi chứ được lợi gì đâu, hoàng đế cứ sa ngã vào đan dược, phật pháp thế này thì sớm muộn gì cũng mất nước. Chân Diệu dù không làm gì thì cũng bị nghi không sạch sẽ, dù người đó rất quý mến Chân Diệu, Kiều Kiều ngốc, bị người tỏ thái độ vậy mà cũng không hiểu. La nhị thiếu bị nói sốc đến hộc máu, đáng đời. Chẳng biết ông pháp sư này có tốt lành không nửa, chưa biết tốt lành hay không chỉ biết chia cắt vợ chồng nhà người ta là vô nhân đạo rồi

  22. Tội cho chân diệu, may lắm mới trở về đc lại bị lão phu nhân lãnh đạm
    Càng ngày thấy càng ghét nhị lang, chân diệu phải đánh thêm vài trận cho đáng đời hihi
    Hai người lại sắp biệt ly rồi

  23. Minh chưa hiêu lắm lao phu nhân vì sao lại phải lãnh đạm với tiểu diệu như thế. Tiểu Trình đi rùi huhu ;77 mong k co gì nguy hiểm xảy ra ;87 . K hy vong gặp đươc tinh tiết máu chó đâu ;96

  24. A trình sắp chia tay a diệu , ko biế khi nào có thể gặp lại. Dù chân diệu bị bắt nhưng vẫn giữ đc trinh tiết, c diệu bị bắt cũng có một phần liên quan đến âm mưu chính trị của đàn ông

  25. Đánh giặc aaa không biết bao giờ mới gặp lại, mấy tháng là đã ít rồi mà này còn là ngày ngày lo lắng sống chết, đạo sĩ đó có tin được không vậy, không phải là ai mua chuộc gì nữa chứ!

  26. Chân Diệu với anh Trình có điểm giống nhau mỗi lần an ủi người khác là làm người ta như mắc nghẹn! Hehe anh Trình đi nữa rồi chừng nào mới có con đây!

  27. Cứ thấy nghi nghi cái tên chân nhân kia, giống ng của a trình vỡi, chuyện lũ lụt xong giờ lại đến chuyện đánh giặc nữa

  28. Kết cục như vậy thấy vẫn còn tốt cho Nhị Lang quá, mình có độc ác quá hay không nhỉ?

  29. Ôi v là a sắp phải ra chiến trường r. Mong là ko có chuyện gì nặng. Kiểu như lại bị thuơng rồi mất trí nhớ như tam thúc thì phiền lắm

  30. Sao mãi vẫn chưa có bảo bảo vậy, bao lần hy vọng đều chẳng thấy tăm hơi đâu, giờ người chuẩn bị xuât chinh luôn rồi, bảo bảo đến tháng năm nào mới chào đời đây…..

  31. Thật tình thấy bà tổ mẫu này hiền nhưng k thích nổi, không phải đến lúc này khi bả hơi oán Chân Diệu vu bị bắt cóc mới chán ghét, mà ghét đầu cái khúc ba bảo con trai bả chết,con té hồ chết là bả đã nghi ngờ rồi tới chồng bả khùng lão tứ mất tích là bả càng hiểu ra vì hiểu nên sợ phải vạch trần, vì bại lộ bả sẽ chịu k nổi. Chẳng biết đầu bả nghĩ gì? Bả sợ đau lòng nên cứ để cho anh Trình bị hại, ảnh còn nhỏ mà cứ giao ảnh cho 2 vợ chồng mắc dịch nhà chú 2. Rồi bây giờ người ta là nạn nhân bị bắt, bình thường ng ta thương bả, khi ng ta bị hại bả phải thương ng ta hơn chứ đằng này tỏ thái độ, bà cũng là phụ nữ đó. Chưa thấy bà già nào vô dụng như bà này.
    Ps: mà có ai k ưa Lục Hoàng Tử không? Sao tui k ưa ông này nổi.

  32. Nước mắt phượng hoàng

    Chân nhân này có phải người của lục hoàng tử và LTT không? Qua vụ vỡ đê thì nghi nghi nhưng bây giờ k biết sao nữa!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: