Trời Sinh Một Đôi – Chương 381+382

30

Chương 381: Chuyện Khương công tử

Edit: Nora

Beta: Sakura

Chân Diệu thoáng nhớ ra: “Là con út của dòng chính Khương gia, xếp thứ 15 trong tộc.”

Vẻ mặt La Thiên Trình cũng có chút khó đoán.

Chân Diệu cảm thấy khó tin, nhướng mày hỏi chàng: “Thì sao? Thế tử biết người Khương gia à?”

Trong lòng nàng đã biết La Thiên Trình cũng là người trọng sinh, không khỏi phải suy nghĩ nhiều hơn.

La Thiên Trình vốn đang nhíu mày, sau lại cười thật to, cười tươi đến khó hiểu: “Sao nàng lại xác định là thập ngũ công tử của Khương gia?”

Khương thập ngũ đại danh đỉnh đỉnh, đương nhiên chàng biết chứ!

Trong lòng Chân Diệu căng thẳng, vươn tay véo chàng một cái: “Rốt cuộc là chuyện gì? Chàng đừng cười nữa mà.”

Nàng nhíu mày nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Có phải… nhân phẩm Khương công tử kia không đứng đắn?”

“Nhân phẩm?” La Thiên Trình tinh tế nghiền ngẫm hai chữ này, lắc đầu: “Không. Khương thập ngũ hiếu thuận với phụ mẫu, cung kính huynh trưởng, yêu thương đệ muội. Về mặt này không ai có thể nói một chữ ‘Không’.”

“Vậy lẽ nào là tính tình cổ quái?”

La Thiên Trình cười cười: “Tính tình hắn có cổ quái hay không ta không rõ lắm. Có điều bằng hữu cùng trường, bạn bè lại có rất nhiều đấy.”

“Chẳng lẽ tài trí tầm thường sao?” Chân Diệu liên tưởng tới câu ‘văn dốt võ nát’, có điều người có thể mang tiếng là hiếu thuận phụ mẫu sẽ không thể nào là thứ văn dốt võ nát được.

Không phải nàng thành kiến. Nhưng thử nghĩ xem, một người văn dốt võ nát sẽ bị cha mẹ răn dạy không ngớt. Răn dạy càng nhiều, thì làm sao có tiếng hiếu thuận phụ mẫu được đây?

La Thiên Trình híp mắt, nhớ lại năm Kính Đức thứ 17, trạng nguyên Khương thập ngũ đeo lụa đỏ phấp phới cưỡi ngựa khắp phố vô cùng rầm rộ.

Vì vậy hắn nói: “Khương thập ngũ có tài trạng nguyên. Nói hắn tài trí tầm thường thì thật đáng chê cười.”

“Thế thì lẽ nào, dung mạo hắn xấu xí…”

La Thiên Trình không nhịn được nói: “Không hề thua kém vị nhạc công bằng hữu thâm giao của An quận vương kia đâu.”

Quý công tử Yến Giang Hạ Lãng từng một thời tiếng tăm lừng lẫy là thanh phong minh nguyệt, Trọng Nam Quân Hạo thì dương xuân bạch tuyết, còn Thanh Dương Khương Nhan lại là chi lan ngọc thụ.

“Ta biết rồi.” Chân Diệu thở ra một hơi thật dài.

La Thiên Trình kinh ngạc: “Biết cái gì?”

Chân Diệu liếc xéo hắn, cố ý xiên xỏ hắn: “Biết vì sao chàng thấy cửa hôn sự này không tốt. Đích thị là do Khương công tử kia quá xuất sắc, chàng sợ sau này chúng ta về nhà vợ, chàng lép vế dưới cơ muội phu chứ gì.”

Nàng thật sự đã đoán được lý do, lúc này mới kích hắn một kích.

Đôi khi, phép khích tướng rất trực tiếp nhưng lại rất hiệu quả, dễ dàng biết được nam nhân có thật lòng yêu nữ tử trước mắt hay không.

La Thiên Trình lập tức hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Ta lép vế dưới hắn? Kiểu Kiểu, nàng yên tâm, không lâu nữa hắn sẽ đắc tội với toàn bộ nhạc phụ nhạc mẫu khắp thiên hạ cho coi.”

Chân Diệu nhìn hắn đầy khó hiểu, không biết nói thêm gì.

“Lại đây.” La Thiên Trình kéo nàng, ghé sát vào tai nàng hạ giọng nói: “Khương thập ngũ… Hắn thích nam sắc…”

Kính Đức năm 17, năm ấy hắn vẫn còn trong hiếu kỳ của tổ mẫu mà thông phòng đã truyền ra tin có thai, làm cho thanh danh mất sạch. Còn Khương Nhan lại đỗ trạng nguyên, trở thành đối tượng để vô số người theo đuổi.

Càng làm hắn khắc sâu ấn tượng là, chỉ qua một năm hắn đã biến thành tù nhân sung quân biên quan. Phía Khương Nhan lại lòi ra chuyện thích nam sắc, còn là nhân vật nam tử không thể nói, đành xấu hổ tự vẫn.

Nam tử kia… là Tú vương.

La Thiên Trình hồi tỉnh lại trong hồi ức tăm tối, liền thấy Chân Diệu đang ngơ ngác nhìn hắn.

La Thiên Trình không khỏi có chút hối hận đã nói chuyện chê cười này cho nàng nghe, vươn tay thay nàng vén lọn tóc rớt xuống nói: “Nàng cũng đừng nóng vội. Vẫn còn may là chưa thành thân.”

Chân Diệu lắc đầu: “Chẳng trách nữ tử trên đời này muốn gả cho lang quân tốt lại khó như vậy. Hóa ra nam nhân xuất sắc đều thích nam nhân.”

Nàng thật tiếc hận thay cho vận rủi của Chân Băng.

Chuyện hôn nhân đã định, bất luận từ hôn bằng cách nào, nhà gái vẫn đều chịu tổn hại.

“Thế tử, hay là ngày mai ta trở về Bá phủ một chuyến nha ?”

La Thiên Trình không đáp, hắn đang mãi suy nghĩ một chuyện.

Hắn rốt cuộc là xuất sắc hay không xuất sắc đây?

Chuyện này quả thật là một nan đề!

“Thế tử!”

La Thiên Trình lúc này mới hoàn hồn, nói: “Việc này làm sớm hay hơn trễ. Ngày mai nàng hãy về đi. Nhị bá là người biết chuyện, sẽ không để quá nhiều người biết được chuyện này. Nàng cứ nói là trong lúc ta làm việc, vô tình tra ra được.”

Cẩm Lân Vệ nắm giữ một số bí mật không muốn người biết đã là nhận định chung của mọi người rồi.

Hôm sau, khi đến thỉnh an Lão phu nhân, Chân Diệu thuận miệng nói muốn về nhà mẹ đẻ một chuyến. Lão phu nhân tất nhiên liền đồng ý.

Điền thị ở lại bồi chuyện với Lão phu nhân, bà lơ đãng nói: “Cháu dâu Đại lang còn nhớ đến nhà mẹ đẻ là tốt. Có điều nàng vào cửa cũng 2 năm rồi mà cái bụng mãi vẫn chưa có động tĩnh. Theo con dâu thấy, hay là chúng ta dành chút tâm tư cho thỏa đáng.”

Sợ Lão phu nhân sinh lòng nghi ngờ bà châm ngòi, liền tiếp lời: “Dù sao Đại lang cũng sẽ kế thừa tước vị. Một nam tử hơn hai mươi tuổi mà một đứa con cũng không có, người làm thím như con cũng thấy mà sốt ruột.”

Lời này quả thật đã nói trúng tim Lão phu nhân.

Lúc bà bệnh nặng vốn đã muốn xin ý chỉ để La Thiên Trình sớm kế thừa tước vị. Chỉ là phu thê La Thiên Trình kiên trì không chịu. Về sau bệnh khỏi tất nhiên đã không đề cập đến nữa. Nhưng quả thật chỉ có mỗi một đứa đích tôn, mà đến bây giờ vẫn chưa có một đứa con nào, quả thật làm người lo lắng không yên.

Điền thị thấy thần sắc Lão phu nhân buông lỏng, thăm dò: “Lão phu nhân, Thanh Phong đường quả thật có hơi quạnh quẽ. Những nhà như chúng ta, mặc dù không chuộng nạp thiếp nhưng trong phòng nam nhân vẫn có một hai kẻ thông phòng. Chỗ Đại lang…”

Thấy Lão phu nhân có điều suy nghĩ, Điền thị khẽ câu khóe miệng: “Vợ Tam lang hiện đã có thai, con dâu đang chuẩn bị chọn cho Tam lang hai đứa hiểu chuyện hầu hạ. Nếu Lão phu nhân yên tâm, con cũng sẽ chọn cho Đại lang. Đại lang đối xử với vợ nó không ai tốt bằng, bên trên lại không có mẹ ruột quan tâm, nó da mặt mỏng không tiện mở miệng, có khi là vậy.”

Lão phu nhân vẫn lắc đầu: “Chọn thông phòng cũng là khi vợ chúng có thai, đưa đến để hầu hạ chúng. Vợ Đại lang bây giờ còn chưa có động tĩnh, chọn đến để làm gì? Lẽ nào muốn có thứ trưởng trước? Ta thà chờ thêm hai năm nữa ôm chắt trai còn hơn.”

Bà lãnh đạm lườm Điềm thị: “Mà cho dù cháu dâu đã có thai, cũng phải xem chồng nó có đồng ý hay không. Vợ chồng Tam lang vừa mới cưới, nếu như Tam lang không có bản tâm này, con cũng đừng chọc cho người ta chướng mắt.”

Điền thị đành phải hùa theo nói phải, nhưng trong lòng đã quyết chọn cho Tam lang hai người. Ít nhất cũng phải để cho Tuyết nha đầu đừng quên làm sao có được mối hôn sự này!

Về phần Chân thị…

Điền thị thầm cười lạnh. Lão phu nhân nói ôm chắt trai chậm hai năm cũng không sao, bà không tin, qua 3 năm 5 năm nữa Chân thị còn chưa mang thai, để xem sắc mặt Lão phu nhân còn tốt như vậy được không!

Chân Diệu dẫn theo hai nha hoàn định xuất phủ, qua khúc quanh lại gặp La Nhị lang.

“Đại tẩu cũng ra ngoài sao?” La Nhị lang cười, đôi mắt lướt qua gương mặt Chân Diệu.

Chân Diệu nhịn xuống vẻ nóng lòng, liếc nhìn La Nhị lang.

Hắn bận một chiếc áo bào trắng ngà thêu lá trúc mới tinh, trên đầu không cài chiếc trâm ngọc thường ngày mà thay bằng trâm trúc, nhìn xem càng thêm thanh nhã thoát tục.

Chân Diệu nhẹ gật đầu, thấy La Nhị lang quấn lấy nàng đành phải nói: “Nhị đệ cũng định ra ngoài sao?”

“Tiểu đệ định tham gia Cẩm Lý yến.” La Nhị lang cười nói.

Chân Diệu thật sự không muốn nhiều lời với La Nhị lang, thoáng gật đầu, nhấc chân liền bước qua.

La Nhị lang nhìn bóng lưng yểu điệu di chuyển từng bước, đến rất lâu vẫn không nhúc nhích.

Sẽ có một ngày hắn làm cho nàng muốn khóc cũng khóc không được. Muốn một nữ nhân khóc không ra nước mắt có rất nhiều biện pháp.

Đương nhiên, bây giờ hắn không thể phân tâm, chuyện cấp thiết nhất bây giờ chính là vượt qua cửa ai kỳ thi mùa xuân này thật tốt.

Bạch Thược từ sau lưng Chân Diệu tiến lên phía trước, bất giác quay đầu lại, thoáng nhìn bộ dạng La Nhị lang không khỏi nhíu mày. Nàng tiến nhanh thêm hai bước đến trước mặt Chân Diệu, thấp giọng nhắc nhở: “Đại nãi nãi, Nhị công tử nhìn có chút là lạ.”

Chân Diệu đến đầu cũng lười ngoảnh lại: “Không cần để ý hắn. BIết người biết mặt không biết lòng.”

Bạch Thược cảm nhận, dù đến mức nào Chân Diệu đều cũng sẽ không nhíu mày, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, càng thêm khâm phục Chân Diệu.

Đại nãi nãi bình thường nhìn có vẻ non nớt, nhưng thật ra trong lòng đều biết hết. Sau khi Tử Tô và A Loan lần lượt lập gia đình, Thanh Đại đến bây giờ vẫn chỉ là nha hoàn nhị đẳng không cao không thấp, đi đến đâu cũng quy củ, không dám đục khoét nửa phần.

Chân Diệu đến phủ Kiến An bá. Nàng đến thỉnh an Lão phu nhân, sau lại bất động thanh sắc tới chỗ Ôn thị nói chuyện, ở lại dùng cơm, tới lúc cáo từ lại đến chỗ Lão phu nhân.

“Khuê nữ đúng là tri kỉ với mẹ. Tổ mẫu cũng bảo cháu ở lại dùng cơm sao không thấy cháu tới?” Lão phu nhân ra vẻ oán trách trêu ghẹo.

Chân Diệu lại làm như sầu mi khổ kiểm lắm: “Tổ mẫu, người nói gì vậy, còn không phải tại mẫu thân lại càm ràm con sao.”

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve bụng, Lão phu nhân ngầm hiểu. Lại muốn hỏi tiếp, nhưng chợt nhớ tới thân phận Chân Diệu bây giờ đã khác, vung tay lên cho đám nha đầu hầu hạ trong phòng lui xuống.

Lúc này Chân Diệu mới nói: “Tổ mẫu, hôm nay cháu gái quay về thật ra là vì có chuyện quan trọng, muốn người khuyên nhủ Nhị bá đấy ạ.”

“Chuyện gì?” Lão phu nhân thấy Chân Diệu nói thế, thần sắc cũng dần nghiêm túc.

Giờ bà đã biết hôm nay Chân Diệu quay về là có mục đích khác.

“Hôm nay thưởng hoa yến ở Âu Dương phủ, cháu gái có nghe mẫu thân nhắc đến Ngũ muội đính hôn với Thanh Dương Khương gia thập ngũ công tử ạ.”

Chân Diệu nghĩ đễn Lão phu nhân tuổi đã cao, sợ đột nhiên nói ra bà sẽ chịu không nổi, cố ý dừng một chốc để bà có thể chuẩn bị tâm lý.

Sắc mặt Lão phu nhân quả nhiên trầm xuống: “Sao, lẽ nào mối hôn sự này có vấn đề?”

Nàng lắc đầu: “Không đâu ạ, Nhị bá làm việc, tổ mẫu cứ yên tâm. Con nghe Nhị bá nói, ông đã gặp tiểu tử kia một lần, quả nhiên là nhất biểu nhân tài, vô cùng có lễ với ông.”

Chân Diệu chần chừ một lát, bám vào tai Lão phu nhân nhẹ nói vài câu. Lão phu nhân thoáng chốc đông cứng trên ghế ngồi, hồi lâu, trước ánh mắt lo lắng của Chân Diệu mới thở dài một hơi: “Diệu nha đầu, lần này may mắn có cháu, nếu không cả đời này của Ngũ muội cháu đã bị hủy. Chuyện này ta sẽ bàn bạc thật kỹ với Nhị bá cháu.”

Chân Diệu lúc này mới yên lòng đứng dậy cáo từ.

Từ phủ Kiến An bá quay về phủ Trấn Quốc công, dọc đường có không ít khách nhân lui đến tửu lâu hôm nay tổ chức Cẩm Lý yến, nghĩ đến La Nhị lang giờ này đang uống rượu bên trong, không biết vì sao Chân Diệu lại vươn tay nhấc rèm che lên, nhìn thoáng ra bên ngoài.

Vừa nhìn đã không khỏi khiến nàng phải ngơ ngẩn.

 

Chương 382: Báo Ứng Đúng Người

Khách nhân ra vào nườm nượp, xung quanh có một đám người vây xem náo nhiệt. Chân Diệu ngồi trên xe ngựa, tầm mắt vừa vặn trông thấy ở giữa có hai nam tử đang vây đánh lẫn nhau, một người khoác áo choàng trắng ngà, quần áo trên người xộc xệch không chịu nổi. Mặc dù chỉ là bóng lưng nhưng nàng vẫn nhận ra đích thật là La Nhị lang người đi dự Cẩm Lý yến.

Một người khác bận áo bào nam nhân, đầu đã sưng thành đầu heo. Chân Diệu cảm thấy gương mặt này có chút quen quen, không biết thế nào lại bị biến dạng hoàn toàn, quả thật thách thức nhãn lực người ta quá thể.

Có vài người đang can ngăn, ba mồm bảy miệng nói gì đấy nghe không rõ.

“Dừng xe!” Chân Diệu hô lớn, phu xe A Hổ lập tức ghìm cương lại.

Lúc này một đội quan binh rầm rập không biết từ đâu kéo tới, gạt đám người ra, bắt lấy hai người lôi đi.

Những người vây xem vẫn chưa chịu tản đi mà chụm lại bàn tán nhốn nháo. Trong đó có không ít thư sinh ăn vận theo phong cách học trò. Cách xa như vậy Chân Diệu còn ngửi được mùi rượu toát ra từ họ.

Nàng nhấc một góc rèm che lên thấp giọng dặn dò A Hổ: “Đi nghe ngóng thử xem rốt cuộc đã có chuyện gì.”

Mới qua một năm mà vóc dáng A Hổ đã cao hơn một cái đầu, chiếc cằm cũng lúng phúng vài cọng râu, nhìn bóng lưng cũng chẳng khác gì nam tử trưởng thành.

Hắn lưu loát xuống xe ngựa, trước tiên kéo xe nhích vào ven đường, sau đó mới tiến vào đám người.

Trải qua sự dạy dỗ hơn nửa năm của La Thiên Trình, A Hổ đã có sự tiến bộ không nhỏ. Hắn nghiêm mặt thận trọng, nhắm về phía hai người ăn vận theo kiểu tiểu nhị trong tửu lâu mà tiến đến.

“Sao học trò lại đánh nhau thế?”

Hai tên tiểu nhị đang bàn tán hăng say, nghe thấy có người chen vào, nhìn lướt qua thấy là một thiếu niên mặc theo kiểu của hạ nhân, một người trong đó quệt miệng quay đầu đi.

Tên còn lại có vẻ lanh lợi hơn, thấy A Hổ mặc dù mặc quần áo của hạ nhân nhưng chất vải lại không tệ, nên không muốn đắc tội, trưng ra một nụ cười nói: “Học trò cũng là người. Uống nhiều quá, một lời không hợp thì liền uýnh nhau thôi.”

A Hổ lộ ra vẻ mặt học hỏi: “Đều là người có học và thể diện, cũng không nên đánh nhau thành như vậy. Ta vừa thấy có cả binh mã Ngũ Thành đến rồi kìa.”

Hắn vừa nói, vừa đưa ra một lượng bạc vụn.

Tên tiểu nhị đang tươi cười khẽ giật mình, sau đó nhanh chóng nhận lấy. Hắn vân vê thỏi bạc vụn hàng thật giá thật, rất muốn đưa lên miệng cắn, rất nhanh lại kiềm lại được.

Tên còn lại nhìn mà đỏ mắt, giương đôi mắt nhìn nhìn A Hổ. A Hổ lập tức đút một lượng bạc qua.

“Hai vị đại ca nói cho ta nghe một chút nhé!” A Hổ chất phác sờ lên đầu.

Hai tên tiểu nhị liếc nhau, ăn ý gật gật đầu.

Chuyện này huyên nào lớn như vậy, hai người không nói cũng có người nói, chỉ sợ không qua bao lâu nữa sẽ truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Một lượng bạc này hơn nửa tháng tiền công của bọn hắn, chẳng lẽ lại nhổ ra?

Không cần A Hổ hỏi nhiều, hai người liền ngươi một lời ta một câu nói tiếp.

“Hôm nay không phải tửu lâu chúng ta tổ chức Cẩm Lý yến sao. Dường như hơn phân nửa sĩ tử ở kinh thành muốn tham gia kỳ thi mùa xuân đều đến cả. Họ uống trạng nguyên hồng thượng hạng, ngươi đi ta đến, uống hết không ít rượu. Không biết ai khởi xướng muốn lưu lại Mặc bảo (dạng tranh chữ). Chưởng quầy của chúng ta đưa lên một khúc vải lụa dài hơn một trượng, hoàn cảnh náo nhiệt khỏi phải nói. Tiểu huynh đệ, ta nói ngươi nghe nhé. Hai người đánh nhau kia đều là người có địa vị cao không đấy. Vị khoát áo bào trắng ngà là Nhị công tử của phủ Trấn Quốc Công. Còn người bận áo lam chính là công tử nhà Kinh Thiên phủ đồng tri…”

Nói đến đây, hắn hạ giọng, mắt khẽ đảo xung quanh nói: “Thật ra Chu công tử kia cũng không phải sĩ tử gì, chỉ là nhờ được chút quan hệ nên đến hưởng chút không khí náo nhiệt, ai ngờ vấp phải các vị học trò đang viết chữ. Thế nào lại bị La Nhị công tử quẹt mực vào áo. Họ đều đã uống quá chén, Chu công tử  liền có chút nóng nảy, trực tiếp động thủ.”

Tên tiểu nhị kia cười hì hì hai tiếng: “Chu công tử kia… chậc chậc.”

Ngại thân phận Chu công tử hắn không dám phê phán, chỉ cảm khái hai tiếng: “Chỉ là trong lúc đánh nhau, hắn tụt quần La Nhị công tử xuống!”

“Lỗ mãng thế cơ á?” A Hổ nghe được mà khó tin.

Dáng vẻ mắt chữ O mồm chữ A của hắn thật làm hai tên tiểu nhị thỏa mãn, một tên lại nói: “Cũng không sao, hôm nay quả thật khiến chúng ta được mở rộng tầm mắt. Tình cảnh lúc ấy nhắc đến cũng thật kinh người. La Nhị công tử kia thật đáng thương, đến cả cái bớt đỏ trên mông cũng bị lộ ra…”

Hắn nói đến đây, tên tiểu nhị còn lại vỗ đầu một cái: “Ôi chao! Nói đến đây ta mới nhớ đến một chuyện truyền ra hồi năm trước.”

“Chuyện gì?” A Hổ hỏi.

Tiểu nhị nhếch miệng cười cười, không nói tiếp.

A Hổ đau lòng vân vê thỏi bạc trong tay áo, khẽ cắn môi đưa tới.

Tên kia mới nói: “Không phải năm ngoái người trong kinh đều loan truyền chuyện Tam công tử phủ Trấn Quốc công nửa đêm bị kẻ xấu xông vào cường bạo, còn nói trên mông Tam công tử có một cái bớt đỏ hay sao.”

Tên tiểu nhị còn lại lắc đầu: “Không thể nào. Tuy nói là song sinh nhưng làm sao đến cái bớt cũng giống y chang được.”

Tên tiểu nhị đó lườm hắn một cái: “Cho nên mới nói ngươi đần. Chuyện này là truyền sai rồi, La Nhị công tử và La Tam công tử là song sinh, cho nên lúc ấy đã lầm rồi!”

“Ái chà…” Tên tiểu nhị kia hít vào một hơi lãnh khí, giọng bất giác cao lên: “Ngươi nói là, năm ngoái người bị kẻ xấu kia… là La Nhị công tử?”

Giọng hắn bỗng cao vút, làm cho không ít người chung quanh nghe thấy.

Có những học trò sớm đã nghĩ đến khả năng này nhìn sang thật chăm chú, đều lộ ra thần sắc như đã hiểu.

Tin tức liên quan đến danh gia vọng tộc đánh nhau trên phố thu hút không ít người đến xem, người nào chưa biết chuyện cũng lập tức truy hỏi, tin đồn nghe được quả thực nước bọt văng khắp nơi.

Trong cảnh náo nhiệt ấy, A Hổ lặng lẽ rút lui, im hơi lặng tiếng đánh xe trở về nhà.

Đợi về đến phủ Quốc Công, Chân Diệu mới gọi A Hổ đến hỏi chuyện.

Nghe hắn nói, khóe miệng Chân Diệu nhịn không được vểnh lên, cười dịu dàng nói: “Vất vả cho ngươi rồi.”

Nàng liếc Thanh Cáp: “Dẫn A Hổ xuống dưới, đem bánh hoa đào ngươi mới làm hôm nay thưởng cho hắn.”

Thanh Cáp trừng A Hổ, không tình nguyện nói: “Đi thôi”

“Dạ” A Hổ ngô nghê cười thật tươi, hấp tấp đi theo Thanh Cáp ra ngoài.

Chân Diệu ngẫm nghĩ một hồi, liền cất bước đến Di An đường.

Lúc này Lão phu nhân đang nghĩ ngơi, thấy Chân Diệu đã đến đại nha đầu Hồng Phúc không dám chậm trễ, vội chào đón: “Đại nãi nãi đến có chuyện gì không ạ? Lão phu nhân đang nghỉ ngơi ở bên trong đấy ạ.”

“Làm phiền Hồng Phúc cô nương đi bẩm báo một tiếng.”

Hồng Phúc nghe vậy, liền biết có chuyện không nhỏ, vội vàng vào thông truyền, một lát sau đi ra nói: “Mời Đại nãi nãi vào trong.”

Chân Diệu bước vào liền thấy Lão phu nhân ngồi trên giường, Hồng Hỉ đang bưng chậu nước và khăn bông xuống dưới.

Lão phu nhân vẫy tay: “Vợ Đại lang, đến đây ngồi đi.”

Đợi Chân Diệu bước tới ngồi xuống, bà liếc nhìn dò xét, vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Giờ này đến tìm tổ mẫu có chuyện gì sao?”

Chân Diệu mới từ phủ Kiến An bá trở về, Lão phu nhân cho rằng nàng gặp phải chuyện khó khăn gì ở nhà mẹ đẻ.

“Tổ mẫu, cháu dâu từ Bá phủ trở về, đi ngang qua tửu lâu, thấy ở bên trong ồn áo náo động nên nhìn thoáng qua, có cả quan binh đến bắt người gây xôn xao, cháu dâu thoáng thấy bên trong có Nhị lang.”

Lão phu nhân kinh ngạc một hồi mới kịp phản ứng, bà có chút không dám tin: “Nhị lang trước giờ đều trầm ổn, hà cớ gì phải gây chuyện?”

Chân Diệu lắc đầu: “Cháu dâu chỉ thoáng nhìn qua, tình hình thực sự thế nào cũng không rõ ràng lắm. Nhưng người cứ yên tâm, cháu đã cho người đi đưa tin cho Đại lang.”

Nghe nàng nói như vậy, Lão phu nhân mới nhẹ thở ra.

“Tổ mẫu, người xem có nên báo với Nhị thẩm một tiếng không ạ?”

Lão phu nhân vội gọi Hồng Phúc: “Đi Hinh viên gọi Nhị phu nhân tới đây.”

Chân Diệu nghe vậy ngồi thẳng lưng có chút hé cười.

Biết được tin này như sấm sét giữa trời quang với Điền thị nàng thật có chút hả lòng.

Không bao lâu sau, Điền thị mặt mày hớn hở chạy đến, chưa nói đã cười: “Lão phu nhân cho gọi con có chuyện gì thế ạ?”

Bà quét nhìn Chân Diệu, khóe môi vểnh lên: “Vợ Tam lang nôn ọe, con đang dặn nàng nên ăn những món nào để bớt đấy ạ.”

Lời này đương nhiên để châm chọc Chân Diệu, đáng tiếc mị nhãn cho người mù xem, Chân Diệu vẫn ngồi ngay ngắn, nụ cười bên khóe môi vẫn không hề suy suyễn.

Người bị hoa dung thất sắc lại là Điền thị: “Cái gì? Nhị lang bị quan binh đưa đi? Chuyện này sao có thể?”

Nghe được những lời Lão phu nhân nói, cả người bà như đông cứng.

“Con chớ hoảng sợ, đã phái người đi báo tin cho Đại lang rồi. Rốt cuộc tình huống thế nào, chắc không lâu nữa sẽ biết thôi.”

“Con… Con phái người đi gọi lão gia trở về!” Điền thị siết chặt khăn tay, toàn thân run rẩy.

Nhị lang sao có thể bị quan binh đưa đi được, hai ngày nữa nó còn phải vào trường thi nữa mà!

Không quá một canh giờ sau liền có nha hoàn vào bẩm báo: “Lão phu nhân, Thế tử gia đã đưa Nhị công tử trở về rồi ạ!”

Điền thị đứng bật dậy, bất chấp hình tượng, nhấc chân chạy vụt ra ngoài.

“Nhị lang!” Bà nhìn thấy sau lưng La Thiên Trình, La Nhị lang được hai người đỡ lấy, sắc mặt như tro tàn không khỏi thét lên một tiếng nhào tới.

“Nhị lang, Nhị lang con bị sao vậy?” Điền thị loạng choạng bắt lấy cánh tay La Nhị lang.

La Nhị lang lại như kẻ mất hồn, mặc cho bà lay động thế nào cũng không nhúc nhích.

Điện thị xem xét La Nhị lang từ trên xuống dưới, luôn miệng hỏi han: “Nói mẹ nghe, bị thương ở đâu? Chỗ nào bị thương hả?”

La Thiên Trình đành trả lời thay La Nhị lang: “Trên người Nhị đệ không có vết thương nào lớn, chỉ là bị chút ít đả kích.”

“Đả kích gì?”

La Thiên Trình thở dài: “Nhị đệ đánh nhau với người ta ở tửu lâu, không cẩn thận bị người kéo quần. Kết quả bây giờ mọi người đều truyền ra, chuyện một năm trước nhân vật chính không phải Tam đệ mà là Nhị đệ.”

“Cái gì?” Điền thị ngay tức khắc như bị rút hết hơi, mềm oặt ngã ngồi xuống đất.

“Mau đỡ Nhị phu nhân dậy… Đi mời thái y đến xem cho Nhị công tử.” Vẫn là Lão phu nhân điềm tĩnh, phân phó đâu vào đấy.

Sau khi thái y xem qua, kê vài đơn thuốc thanh tâm dưỡng thần cho La Nhị lang.

Hai ngày sau La Nhị lang vẫn nâng cao tinh thần tiến vào trường thi, chỉ là trên đường lại chống đỡ không nổi mà té xỉu, được người đưa về phủ Quốc Công.

Điền thị khóc lóc ỷ ôi, thiếu chút nữa là ngất đi. La Nhị lão gia phiền muộn trong lòng, dứt khoát trốn ở Tây sương viện.

Trong khoảng thời gian ngắn, không khí vui mừng của Nhị phòng như bị quét sạch, vốn cũng đã biết trước khoa cử này La Nhị lang sẽ thất bại nên suốt mấy ngày đều không nói chuyện.

Tin tức rơi đến tay phủ Kiến An bá, Lý thị vuốt ngực thở phào một hơi: “Thật may ta không hứa gả con cho hắn!”

Discussion30 Comments

  1. Haiz… số Chân Băng thật lận đận mà… tưởng Khương gia xấu xa gì… ai dè là người vô cùng hoàn hảo… đáng tiếc lại là người thích nam sắc ah… thật mún vote 1 phiếu cho Chân Băng với Tưởng Thần ah ^^… lần này thật đúng có chuyện vui để xem lun đó nha… mà toàn là chuyện của nhị phòng mới hay chứ ^^… để xem sau này bà Điền thị còn vênh mặt được với Diệu tỷ hay không ^^… cũng để xem ông nhị lang này sẽ càng ngày càng thảm bại như thế nào ^^… haiz… mà ta cũng không mún lão phu nhân tuyển thêm thông phòng cho anh La đâu ah… nếu tuyển thêm thì chắc tình cảm hai anh chị sẽ lục đục mất ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  2. Con đường tình duyên của Chân Băng lận đận quá đi, mà Chân Băng cũng hợp với Tưởng thần đó chu. Hi vọng Chân Băng và Tưởng Thần thành đôi
    Đáng đòi cả nhà La nhị lão gia,bây giờ bị báo ứng rồi đó. Còn chuyện đứa con của Yên Nương chưa bị phanh phui ra nữa thôi

  3. – Càng làm hắn khắc sâu ấn tượng là….đành xấu hổ tự vận.=> tự vẫn
    – Một người khác bận áo bào nam nhân, đầu đã xưng thành đầu heo…=>sưng
    – La Thiên Trình thở dài: “Nhị đệ đánh nhau…không phải Nhị đệ mà là Tam đệ.”=> không phải Tam đệ mà là Nhị đệ.

    thật may cho chân băng là có chân diệu và trình ca biết rõ mọi chuyện chứ không là cả đời bị hủy rồi đó.
    chân diệu đúng là vui sướng khi người gặp họa mà,haha, cơ mà Nhị phòng bị như vậy là đang lắm, gieo gió gặp bão thôi

    tks tỷ ạk

  4. Nhân duyên của Chân Băng lận đận quá đi, vớ được kẻ tốt thì hắn lại ko thích nữ, Chân Nhị bá chắc cũng bị sốc cho choáng đầu đây, có Lý thị ở đây, Tưởng thị chắc chắn ko để Tưởng Thần vớ phải nhà mẹ như vậy, này ko được kia ko xong, chỉ khổ cho Chân Băng, cứ như ko ai cần ấy. Còn Nhị lang, vụ này mà ko có dính đến La thế tử thì ta ko tin đâu, cơ mà cứ tưởng La thế tử sẽ khiến Nhị lang rớt thi chứ, ai dè đánh vô thanh danh, làm thằng nhỏ mất hồn luôn rồi, Nhị lão gia kia cũng bỏ mặc chạy đến chỗ Yên Nương, báo ứng ah. Thanh Cáp và A Hổ chắc thành 1 cp oan gia quá, cho dù cả hai thật thà đến nỗi chỉ biết ăn (=.=)
    Ta quên béng Tú vương là ai rồi, có ai nhớ vị này ko???
    Thanks

  5. Nghĩ đến cảnh La Nhị công tử bị tụt quần mà không nhịn được cười, ha ha…. Đáng đời tên gian ác, hắn cứ làm ra vẻ đạo mạo cho lắm vào, giờ thì bung bét hết cả, còn mặt mũi nào nữa.
    Chân Băng bao giờ mới tìm được lang quân của mình đây, lận đận quá cơ.

  6. CB đúg là số khổ thiệt, ch hôn nhân toàn gặp rắc rối ko àh. Mụ điền thị vô duyên hết sức, tuyển thiếp cho con mình ko nói còn đòi nhúg chàm LTT nữa chứ. Còn nhị lag nữa. Đág đời hắn ta mà. Xem LTT hành hạ hắn ta đến cỡ nào đây.

  7. Cái chuyện kiếm chồng cho Chân Băng thật là lận đận, tưởng đã chọn được một người chồng ưng ý và hoàn hảo rồi ai dè đúng là hoàn hảo thật mỗi tội có cái khuyết thiếu là không yêu phụ nữ chỉ yêu đàn ông. Mong sao bà lý thị này không bắt ép chân băng đi lấy hắn ta không thì đời chân bằng sẽ thật khổ sở cho mà coi. còn tên nhị lang thật là đáng mà bây giờ mặt mũi của hắn ta sẽ chẳng còn j cả muốn đấu với la thế tử thì không có đường nữa đâu. Hahahah…

  8. An Quận Vương / An quận vương
    Tú Vương / Tú vương
    Cẩm Lân Vệ / Cẩn Lân Vệ (một số chương trước)
    vượt qua cửa ai kỳ thi ——————> ải
    để ý hắn. BIết người ——————–> Biết
    Kiến An Bá / Kiến An bá
    Hôm nay thưởng hoa yến —————> Hôm qua??
    nghĩ đễn Lão phu nhân ——————> đến
    Quốc Công / Quốc công
    huyên nào lớn như vậy ——————> náo
    khoát áo bào trắng ngà ——————> khoác
    đang nghĩ ngơi, thấy ———————> nghỉ
    Hinh Viên / Hinh viên
    ==================================================================
    Thật muốn ngửa mặt lên trời cười ha ha … cho đáng đời Điền thị mấy ngày nay ko phúc hậu châm chích CD, cho đáng đời La 2lang biến thái âm hiểm giả dối, cho đáng đời Nhị phòng dã tâm thì lớn mà lòng dạ thì bé tí.
    Nay 3lang được minh oan trước thiên hạ rồi, tốt quá!
    Còn ko biết khi nào thì lòi vụ 2lang mới là kẻ mơ tưởng Yên Nương cho xong chuyện đây ~.~
    Không ngờ đường tình duyên của Chân Băng lại trắc trở như vậy, haiz…

  9. thật mún vote 1 phiếu cho Chân Băng với Tưởng Thần ah ^^… lần này thật đúng có chuyện vui để xem lun đó nha… mà toàn là chuyện của nhị phòng mới hay chứ ^^… để xem sau này bà Điền thị còn vênh mặt được với Diệu tỷ hay không ^^…

  10. Chị Chân Băng này có vẻ lận đận tong đường tình duyên rồi người đẹp trai mà lại đoàn tụ mói chết chứ may là anh Trình nói cho biết chứ ko thì thôi rồi. Nhị phòng là đang bị báo ứng mà vui ghê ;94 ;94

  11. ôi anh đẹp trai tài giỏi mà lại thích nam sắc T_T, CB tội ghê. Thôi tự an ủi duyên phận của cuộc đời nàng chưa tới.
    Nhị lang cho đáng đời, đả kích này đủ chưa? phải lòi ra việc Yên nương cho nhị lão gia và nhị lang từ mặt nhau mới là hả hê hết cỡ.

  12. Đây mới là quả báo cho Nhị Lang đấy!!!!! ;69 ;69 cảm thấy vui vẻ lắm lắm luôn !!!! Tam lang đã dc giải oan rồi. Mà sao bà điền thị lắm chuyện thế, bản thân lo chưa xong chưa gì đã muốn vươn tay đến vk ck con zai thế!! ;96 ;96 ;96

  13. Trình ca đáng yêu quá, lại còn tự rối rắm vụ k biết mình có xuất sắc k mới chết chứ .
    Chân Băng lận đận đường tình duyên quá hầy, mong nàng í sẽ gặp dc người phù hợp.
    La Nhị Lang đáng đời lắm, tự nhiên Tam Lang lại được giải oan vụ cường bạo
    Cảm ơn các nàng nhé

  14. NT Diệu Phương

    Nhà nhị gia loạn quá xá à. Nhị lang phen này hết chảnh nhé. Suốt ngày tính làm Chân Diệu khóc nữa chứ. Xía xía.
    Tam lang chịu oan lâu nay coi bộ sắp được giải rồi. Còn Điền thị nữa, chồng bà có bồ nhí thì bà nhảy lên nhảy xuống ý kiến ý cò. Vậy mà suốt ngày cứ muốn nhét tiểu tam tiểu tứ vô nhà tam lang, còn muốn nhét vô nhà đại lang nữa chứ. Thiệt không hiểu bả nghĩ gì trong đầu nữa…

  15. chả hiểu sao ta thấy hân hoan thế :3 kiểu vui sướng khi ng gặp hoạ ấy….. nhị lang đã bị huỷ chưa? với cá tính hắn gặp cú shock này có khi k đứng đc dậy đâu rồi lại sinh chủ ý tà ác nào đó…..
    thanks lâu chủ

  16. Điền thị giờ còn lo lắng chuyện Nhị Lang chak cũng ko còn hơi sức đâu gây hấn với Chân Diệu nữa. Nhị Lang cũng thiếu bản lĩnh ghê, có vậy mà cũng mất hồn ngất lên ngất xuống nhỉ. Chỉ thương Chân Băng, còn lận đận lâu quá ah. Thanks nàng!

  17. Vậy là chuyện xấu của Nhị lang bắt đầu lộ ra rồi đó, xem xem hắn còn giả đò đổ tội cho Tam lang được nữa không. LTTrinh chắc chắn là tác giả của vụ ẩu đả trên phố rồi.
    Nhân duyên của CBang quả là long đong mà, nhưng mà biết sớm còn hơn là biết muộn rồi khổ cả đời.

  18. Đường tình duyên của Chân Băng lận đận quá mãi mới tìm được một đám tốt thoát khỏi Lý thị phiền hà thì ai ngờ hóa ra lại thích nam nhân mong Chân Băng sớm chiều khổ tận chờ được đến ngày cam lai ah

  19. Nếu nói vậy thì vụ chân diệu không có con à chưa có con hơn 2 năm rồi chắc có liên quan đến điền thị ra tay nhỉ? Nhị lang đáng đời nha báo ứng rồi mà chưa xong đâu báo ứng này quá nhẹ a.

  20. Chẳng trách nữ tử trên đời này muốn gả cho lang quân tốt lại khó như vậy. Hóa ra nam nhân xuất sắc đều thích nam nhân. Thời buổi này cũng thế đấy. Tình duyên chân băng cũng lận đận, làm mối hết gặp gia đình nhà chồng ko tốt rồi đến nam sủng….

  21. Chân Băng là của tiểu Thần đó, cứ quanh đi quẹo lại mà hôn sự cứ không thành thì hai người này là của nhau rồi đó.

  22. Hehe đáng đời nhị lang! Bị vậy là phải rồi báo ứng mà! Còn chuyện Chân Băng nữa không biết giải quyết sao đây!

  23. Đáng đời tên la nhị lang, đọc mà hả hê ghê, cho hết lên mặt cạnh khoé a Tứ chuyện sinh con

  24. Rồi xem ko có cái bằng thi cử sau này nhị lang lấy cái gì để lên mặt nữa đây. Hồi trước thảo mai cho lắm vào, giờ gặp báo ưng thôi

  25. Em băng lại lấy chồng hụt rồi. Công nhận cái chiêu tụt quần người ta xuống mà La thế tử cũng nghĩ ra được, lạy ổng luôn. Đáng đời Nhị lang, nếu để hắn thi đậu không biết làm trò gì với CD đâu

  26. Tình duyên nhiều trắc trở vậy thiệt làm khó cho Chân Băng quá mà. Chỉ mong Chân Băng cuối cùng tùm được chỗ tốt thôi. Đoạn LTT quấn quýt liệu mình có phải là nam nhân xuất sắc thiệt quá tốn chất xám của anh mà, hahaha

  27. Nước mắt phượng hoàng

    Đáng đời cho La nhị lang âm hiểm thâm độc! Chẳng lẽ báo ứng chỉ có bấy nhiêu. Ta muốn tất cả mọi người đều biết bộ mặt thật của hắn ta mới được!!!gào!!!!

  28. quả báo cho Nhị lang đến rồi, vỗ tay thôi..bộp bộp…
    Chân Băng quá lận đận, không biết con đường tình của tỷ ấy sẽ đi đến đâu
    thanks các ediitor ^^

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: