Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q5 – Chương 53

24

Chương 53: Lật Càn Khôn

Edit: Annie

Beta: Leticia

Thất công chúa ngã trong vũng máu, im lặng, không nói chuyện, không thể nói cười nữa.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Thất công chúa, một giọt lệ rơi xuống, tuy rằng hôm nay nàng có khả năng nghịch mệnh thì sao? Cuối cùng vẫn không thể cứu được nàng ấy, trong lòng nàng ấy biết rõ, Vân Ly thà rằng mất đi nàng ấy, cũng không muốn muội muội của hắn vì cứu nàng ấy mà khiến thân thể tổn thương, nàng ấy đã dùng hơi thở sau cùng của mình để bảo toàn tình yêu của mình.

Nàng ấy thật lòng yêu Vân Ly.

Nhưng nàng cũng muốn cứu nàng ấy, cho dù phải dốc hết toàn lực.

Vân Thiển Nguyệt vận chuyển linh lực trong tay lần nữa, nhưng thân thể Thất công chúa giống như bức tường, từ chối linh lực nàng truyền vào. Nàng cứng đờ trong chốc lát, chỉ cảm thấy lòng nhất thời trống rỗng đau nhói như bị nhéo, nàng từng thấy Dạ Thiên Khuynh tự sát, từng nhìn thấy Triệu Khả Hàm chết ở trong ngực mình, từng đưa tang cô cô nàng, phát thề sẽ không để người thân nào ra đi trước mặt nàng, thế nhưng, cuối cùng nàng vẫn là người, không phải thần, không thể tính đến thế sự vô thường, không thể cãi trời nghịch mệnh.

Thượng Quan Minh Nguyệt đi lên phía trước, nhẹ nhàng mở tay Vân Thiển Nguyệt ra, nung chùy thủ trong tay áo, nâng chùy thủ lên, trong khoảnh khắc rạch bụng của Thất công chúa ra, bế một đứa bé trong bụng nàng ra.

Vân Thiển Nguyệt lảo đảo một cái, mới giật mình tỉnh

“Quả nhiên là một viên dạ minh châu.” Thượng Quan Minh Nguyệt nhanh nhẹn bắt lấy chân của đứa trẻ, nâng đầu bé hướng lên trên, chân hướng xuống dưới, vỗ thân thể đứa bé hai cái.

“Oa…” Tiếng khóc trẻ con vang lên, tuy rằng khóc không lớn nhưng cũng là tiếng khóc chân chân thiết thiết.

Vân Thiển Nguyệt muốn đưa tay ôm đứa bé nhưng không nhấc cánh tay lên nổi.

Thượng Quan Minh Nguyệt kéo cái chăn nhỏ mà bà mụ đã chuẩn bị trước bao lấy đứa trẻ toàn thân đầy máu, xoa lung tung khắp người nó, sau đó lau máu trên mặt, lộ ra khuôn mặt, hắn nhìn thoáng qua, ghét bỏ nói: “Thật xấu xí.”

Vân Thiển Nguyệt nhìn đứa bé kia, bàn tay bé nhỏ nhắn xinh xắn như vậy, giống như Dạ Thiên Tứ vậy, ngày sinh của nó cũng là ngày giỗ của mẹ nó, suốt cuộc đời sau này, cũng không được nói đến sinh nhật.

“Sinh! Công chúa sinh rồi” Bên ngoài có người hô một tiếng.

“Đúng! Muội muội sinh rồi.” Giọng nói ngạc nhiên của Lục công chúa vang lên.

“Mau vào xem một chút.” Lãnh Thiệu Trác nói một câu, dường như nói với Lục công chúa, phòng sinh là nơi cấm kỵ với nam nhân bọn họ.

Vân Thiển Nguyệt nhắm mắt lại, lại nghe Dạ Khinh Nhiễm nói gì đó, Dung Phong nói gì đó cũng không ai đẩy cửa tiến vào, bên ngoài lại có người nói gì đó nhưng nàng không nghe thấy.

Tất cả âm thanh chỉ còn lại lúc Thất công chúa ngã xuống và tiếng dao Thượng Quan Minh Nguyệt rạch bụng nàng.

Trước mắt hiện ra màu đỏ tươi, đều là máu.

Mặc dù nàng đã từng thấy máu, nhưng vẫn không chịu nổi một sinh mệnh đã từng hoạt bát như vậy hôm qua vẫn còn cười nói trước mặt nàng, hôm nay đã ngừng lại.

Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên không nhịn được, thân thể ngã xuống mặt đất.

Thượng Quan Minh Nguyệt đưa tay đỡ lấy nàng, một luồng ánh sáng ngưng tụ giữa lòng bàn tay rồi đánh vào cái trán nàng một cái, hắn nhìn nàng, giọng nói giận tái đi, khiển trách: “Con người sống cả đời, ai có thể không chết, nàng chết là do số mệnh được định trước, quá khứ ai đã chết cũng đã được định trước, một mình nàng làm sao cứu được mọi người trong thiên hạ không chết? Đôi tay nàng có dài, có dài gấp nghìn lần không cứu sống nàng cũng không thể trách nàng được, nàng muốn cải thiên nghịch mệnh cũng không suy nghĩ phân lượng của mình, một mình tự trách làm gì?”

Trán Vân Thiển Nguyệt truyền đến nóng bỏng, trong nháy mắt tỉnh lại.

Thượng Quan Minh Nguyệt thấy nàng mở mắt, đưa cái chăn nhỏ trong tay đến cho nàng, cả giận nói: “Cháu gái nàng thì tự mình ôm, đừng ném cho bản đế sư. Bản đế sư hôm nay thật xui xẻo, phải về cung tắm rửa. Không có chuyện gì thì bớt phiền ta.” Dứt lời hắn đẩy cửa phòng ra, cũng không để ý đến đám người Dạ Khinh Nhiễm chờ ở bên ngoài, mặt thối nghênh ngang đi ra ngoài.

Dạ Khinh Nhiễm ngẩn người, thấy Thượng Quan Minh Nguyệt không quay đầu rời khỏi Tây Phong Uyển, hơi nhíu mày nhìn về phía bên trong

Cửa phòng mở rộng, nhìn rõ tình hình bên trong.

Dưới giường đều là máu, Vân Thiển Nguyệt ôm lấy chăn đứng ở bên giường, máu tươi cùng với nhan sắc của nàng tạo thành tỷ lệ đối lập.

“Thất muội muội!” Lục công chúa thống khổ kêu một tiếng, trên mặt vốn vui vẻ bởi vì nghe tiếng trẻ con khóc, bỗng tan biết, vọt vào trong.

Dạ Khinh Nhiễm bước lên phía trên một bước, lại dừng lại.

Dung Phong không do dự, cất bước đi vào trong phòng, đi tới trước mặt Vân Thiển Nguyệt, nhìn nàng, nhận lấy cái bọc trong tay nàng, rồi ôn nhu nói: “Nguyệt nhi, đừng đau lòng, Thất công chúa chỉ ứng theo mệnh trời, hôm nay giữ được đứa bé cũng xem như có phúc.”

Vân Thiển Nguyệt gật đầu một cái, muốn rời đi, nhưng chân không có chút sức lực.

Dung Phong đưa tay kéo nàng lại, đưa nàng ra khỏi phòng.

Lục công chúa chạy tới bên giường ôm lấy Thất công chúa khóc nức nở, nghẹn ngào, thanh âm bi thống vang dội ở trong phòng.

Bên ngoài viện, Vân Ly đứng ở giữa sân, người như hóa thành pho tượng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt vô thần, không có nửa phần sức sống. Mặc dù Vân Thiển Nguyệt ôm đứa bé đi ra, mặc dù Lục công chúa đang khóc, nhưng cũng không khiến hắn tỉnh táo.

Dung Phong kéo tay Vân Thiển Nguyệt chậm rãi truyền chân khí cho nàng.

Lòng bàn tay truyền đến sức lực khiến nàng có khí lực nói chuyện, nàng liếc mắt nhìn Dung Phong một cái, sau đó ngăn hắn lại, rút tay ra, đi tới trước mặt Vân Ly, nhìn huynh ấy, người thiếu niên đi ra từ Vân Huyện, cả người ngông nghênh với hoài bão, muốn phát huy tài năng, nàng không muốn vì Vân Mộ Hàn rời khỏi Vân vương phủ không có người nối nghiệp, cho hắn cơ hội phát huy tài năng dưới thân phận thế tử Vân vương phủ. Hy vọng sự cám dỗ ở kinh thành Thiên Thánh sẽ không nhuộm đỏ vẻ xấu hổ trên mặt hắn, nhưng cuối cùng hắn bị nhuộm đỏ đến mức không nhìn thấy vẻ mặt…

“Ca ca, thật xin lỗi.” Vân Thiển Nguyệt khàn giọng, nhìn Vân Ly, nàng phải nói lời xin lỗi, nếu không phải nàng, Vân Ly sẽ không làm thế tử Vân vương phủ, hắn sẽ bình bình đạm đạm, có lẽ không như ý, nhưng sẽ không mất đi hạnh phúc, không đau khổ như thế

Vân Ly dường như bị giọng nói của Vân Thiển Nguyệt kéo linh hồn lại, hai mắt hắn khôi phục tiêu cự, nhìn Vân Thiển Nguyệt đứng ở trước mặt hắn, nàng lộ ra khuôn mặt tái nhợt đến trong suốt, rõ ràng một trận gió thổi qua cũng có thể thổi nàng bay, hắn nhất thời đau lòng không hít thở được, vươn tay, có chút cứng đờ sờ đầu nàng, thanh âm khàn khàn đến không thể nghe thấy: “Nha đầu ngốc, xin lỗi cái gì? Mẫu phi đã sớm nói cho ta biết nàng ấy sẽ chết, chuyện không liên quan đến muội mà.”

Vân Thiển Nguyệt mím môi nhìn hắn, thấp giọng nói: “Nếu không phải vì muội, huynh cũng không cưới tẩu ấy.”

Vân Ly lắc đầu, dường như có chút khí lực: “Thất công chúa là một cô gái tốt, cưới nàng, ta không hối hận.” Dứt lời, hắn dùng sức xoa đầu của nàng: “Muội không nên tự trách, con đường này là do ta chọn. Ta đồng ý làm ca ca của muội, đồng ý cưới Thất công chúa. Đây là chuyện đúng nhất mà ta sống nhiều năm qua đã làm được.”

“Khi đó, tẩu ấy nói với muội, tìm cho huynh một viên thuốc để huynh mất đi ký ức rồi cưới một cô gái tốt.” Ánh mắt Vân Thiển Nguyệt nhìn xa về phía chân trời: “Muội biết Phượng Hoàng kiếp, cho huynh hoàn toàn quên mất tẩu ấy, mãi mãi cũng không nhớ lại, huynh có đồng ý không?”

Vân Ly nhắm mắt lại, lắc đầu: “Ta không muốn quên nàng ấy.”

“Vậy không cần phải quên.” Vân Thiển Nguyệt tôn trọng ý của Vân Ly, mỗi người đều có quyền quyết định, giống như Thất công chúa quyết định vì huynh ấy mà chết, huynh ấy vì Thất công chúa mà lựa chọn không quên.

“Hôm qua nàng ấy vẫn còn nói với ta, bất kể muội với Cảnh thế tử như thế nào, nàng ấy cũng đứng về phía của muội, muội bằng lòng gả cho Thượng Quan đế sư, chúng ta cũng chúc phúc cho muội, nhưng không ngờ hôm nay lại quấy rầy đại hôn của muội.”

Giọng nói của Vân Ly thấp xuống: “Hôm qua ta nên khuyên nàng không nên đi, ta biết nàng không chịu nổi, ta biết rõ hơn so với ai, nàng mang thai bảy tháng nay đều rất vất vả. Muội trở về mấy ngày nay, nàng gần như không xuống giường được, hôm qua tinh thần tốt hơn mọi ngày, ta liền có dự cảm. Quả nhiên, sau khi ở Vinh Hoa cung bốc được quẻ sâm đó, về phủ nàng liền phát tác.”

Vân Thiển Nguyệt không biết nên nói cái gì, nàng nhìn thấy tình hình Thất công chúa cũng sẽ không được mấy ngày, nhưng cũng không ngờ không qua khỏi tối hôm nay. Nàng đã cố gắng làm cho mình chết lặng, nhưng vẫn không thể chống lại khó chịu khi tận mắt nhìn thấy nàng ấy chết.

“Vân thế tử nhìn tiểu quận chúa một chút đi.” Dung Phong ôm lấy đứa bé đưa tới trước mặt Vân Ly.

Vân Ly nhìn bọc nhỏ ở trong tay Vân Ly, bọc nhỏ thành một khối, hắn run rẩy vươn tay, nhận lấy đứa bé, ôm thật chặt vào trong ngực, vành mắt ẩm ướt.

Đứa bé do sinh thiếu tháng, vừa mới ra đời giống như con mèo nhỏ, tiếng khóc cực kỳ nhỏ.

“Cẩn thận, đừng ôm chặt quá.” Dung Phong nhẹ giọng nhắc nhở.

Vân Ly ngẩng đầu, hơi nới tay ra, viền mắt đỏ bừng đưa đứa bé lại cho Dung Phong, nói với hắn: “Phong thế tử, ta với muội muội hôm nay không có sức lực, đứa bé này…Tạm thời nhờ huynh chăm sóc.”

Dung Phong gật đầu một cái, nhận lấy đứa bé.

Lúc này Dạ Khinh Nhiễm đi tới, đưa tay vỗ vỗ bờ vai Vân Ly nói với hắn: “Thanh di với Thái hậu sau khi đến Nam Lương đã mất tích, Vân vương thúc vẫn bị nhốt ở Nam Lương, từ hôm nay trẫm phong ngươi làm Vân vương gia. Thất công chúa hậu táng theo lễ của Vân vương phi.”

Vân Ly nhìn Dạ Khinh Nhiễm nửa ngày, gật đầu cũng không quỳ lạy.

“Khinh Noãn, muội ở lại giúp xử lý chuyện tang sự của Vân vương phi.” Dạ Khinh Nhiễm phân phó Dạ Khinh Noãn.

Dạ Khinh Noãn ở trong phòng coi chừng Lục công chúa rơi lệ vì Thất công chúa đã chết, nghe vậy đáp một tiếng.

Dạ Khinh Nhiễm nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng đứng bất động, biết nàng hôm nay sẽ không trở về cung, an ủi nàng một câu sau đó rời khỏi Tây Phong Uyển. Hắn rời đi, đội nghi trượng cũng đi theo, Tây Phong Uyển nhất thời lộ ra vẻ trống trải.

Sau khi Dạ Khinh Nhiễm rời đi, Dung Phong cũng ôm đứa bé trở về Văn Bá hầu phủ.

Lãnh Thiệu Trác ở lại giúp đỡ xử lý tang lễ.

Không bao lâu sau, linh đường được dựng lên ở Vân vương phủ. Bụng Thất công chúa đã được ngự y may lại, thay một bộ y phục mới, để vào trong quan tài. Lục công chúa khóc ngất đi, sau khi tỉnh lại thì khóc ở trước quan tài.

Tôi tớ trong Vân vương phủ cũng vang lên tiếng khóc, từ khi Thất công chúa gả vào Vân vương phủ đều hiếu kính với Vân lão vương gia, hòa thuận với hạ nhân, không có ra vẻ công chúa, người của Vân vương phủ đều hết sức thích nàng, hôm nay nàng chết, những người này, đau lòng thật sự.

Vân Ly và Vân Thiển Nguyệt đứng ở trước linh đường, hai người đều lẳng lặng, trong lòng đau nghìn lần, vạn lần, cũng không rơi một giọt nước mắt.

Rạng sáng, văn võ bá quan trong kinh đều nhận được tin tức, đến đây kính viếng, bất luận là chức quan lớn hay nhỏ, bao gồm Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương, mấy vị Khâm thiên giám cùng với những đại thần qua lại không tệ với Vân vương phủ đều đến vương phủ để kính viếng. Đương nhiên một phần nguyên nhân là quan hệ giữa đế sư Thượng Quan Minh Nguyệt với Vân Thiển Nguyệt, một nửa là, thì ra trong cung truyền ra tin tức hoàng thượng với Vân Thiển Nguyệt đã bắt tay giảng hòa, xóa mọi thù hận. Ban đầu, mọi người đều cho rằng Cảnh thế tử làm phản, Vân vương phủ sẽ sụp đổ như Vinh vương phủ, không ngờ Vân vương phủ vì Vân Thiển Nguyệt trở về lại lần nữa như mặt trời giữa ban trưa, dĩ nhiên phải tranh nhau nịnh bợ.

Trước cửa Vân vương phủ trong lúc nhất thời ngựa xe như nước.

Giờ ngọ, trong cung Dạ Khinh Nhiễm hạ thánh chỉ sắc phong, phong Vân Ly làm Vân vương gia, truy điệu Thất công chúa làm Vân vương phi, phong nữ nhi của hắn làm Minh Châu quận chúa. Tang lễ được làm lớn, mời tăng giả của Linh Đài tự đến tụng kinh bảy ngày.

Thánh chỉ vừa được hạ xuống, những vị triều thần đến viếng Vân vương phủ vẫn chưa đi, tung hô vạn tuế, âm thanhrất là vang dội.

Liên tiếp ba ngày, lễ viếng của Vân vương phủ, người nối đuôi nhau không dứt.

Trong ba ngày, ngày thứ hai, Lục công chúa chịu không nổi bị đưa trở về cung, Vân Thiển Nguyệt và Vân Ly không ăn không uống, canh giữ ở trước quan tài. Dạ Khinh Nhiễm, Lãnh Thiệu Trác chia nhau khuyên vài lần, đều không khuyên được hai người, Dạ Khinh Noãn bất đắc dĩ phái người đến Đế tẩm điện truyền lời.

Thượng Quan Minh Nguyệt nổi giận đùng đùng đi tới Vân vương phủ, vừa mới ra tay với Vân Thiển Nguyệt, thì Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn một cái, trước mắt tối sầm, ngất đi, cơn tức giận của Thượng Quan Minh Nguyệt nghẹn ở trong ngực chỉ có thể ôm lấy nàng trở về cung.

Vân Thiển Nguyệt rời đi không bao lâu thì Lãnh Thiệu Trác cũng đánh ngất Vân Ly rồi đưa trở về phòng.

Linh đường Vân vương phủ chỉ còn lại tiếng tụng kinh của tăng nhân, phật âm bao phủ toàn bộ Vân vương phủ.

Vân Thiển Nguyệt mở mắt lần nữa, đang nằm trên giường lớn trong đế tẩm điện, màn che minh hoàng rũ xuống, ánh sáng trong điện mờ tối, Thượng Quan Minh Nguyệt ngồi ở trên bàn trước cửa sổ, trong tay lật tới lật lui cái gì đó, nhìn kỹ là la bàn.

Nàng lẳng lặng nằm trong phút chốc rồi mới ngồi dậy.

Thượng Quan Minh Nguyệt nghe được động tĩnh, mới quay lại, hỏi nàng: “Tỉnh rồi?”

Vân Thiển Nguyệt gật đầu, đứng dậy xuống giường, cảm thấy thân thể nhẹ đi rất nhiều, sắc mặt nàng không khỏi trầm trầm, hỏi Quan Minh Nguyệt: “Ca ca ta như thế nào?”

“Tỉnh lại liền hỏi ca ca, cũng không hỏi xem mấy ngày hôm nay ta chăm sóc nàng cực khổ như thế nào?” Thượng Quan Minh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng:

“Bất quá là một người chết mà thôi, có đáng để nàng canh giữ ba ngày ba đêm không ăn không ngủ, dày vò chính mình không?”

“Ta ngủ mấy ngày?” Động tác xuống giường của Vân Thiển Nguyệt dừng lại, nhạy cảm nắm bắt lời nói của hắn.

“Năm ngày!” Thượng Quan Minh Nguyệt nói.

Nàng giữ linh đường ba ngày, lại ngủ năm ngày, nói như vậy hôm nay đã là tám ngày trôi qua. Nàng nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt: “Thất công chúa đã phát tang chưa?”

“Tiết trời ấm áp, không phát tang không lẽ chờ thối rữa?” Sắc mặt Thượng Quan Minh Nguyệt trở nên thối, chán ghét phất tay với nàng: “Nếu như nàng không yên tâm ca ca của nàng, có thể đi xem một chút. Ta thấy hắn rất khỏe mạnh, hôm nay đã vào triều rồi.”

Vân Thiển Nguyệt im lặng một lát, ngồi xuống ở bên giường, phát tang rồi cũng tốt , nhưng đậy quan tài là chuyện nàng không muốn làm, đưa linh cũu nàng cũng không muốn làm. Vân vương phủ hôm nay nàng cũng không muốn đi, mặc dù nơi đó đã dọn dẹp sạch sẽ, nhưng không thấy cô gái đó cười đứng ở cửa phủ đón nàng, vậy đi làm cái gì? Vân Ly đã ở trong triều Thiên Thánh, được tôi luyện qua cám dỗ, có được hay không chỉ có huynh ấy tự mình biết, chắc chắn huynh ấy đã sớm biết nàng ấy sẽ chết, mỗi ngày giày vò, hôm nay coi như được giải thoát, nàng nhẹ giọng hỏi: “Hài tử đâu?”

“Phong thế tử là cha ruột của con bé, nhìn đi.” Thượng Quan Minh Nguyệt nói.

Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt không tốt: “Thượng Quan Minh Nguyệt, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời nói thì không thể nói lung tung.”

Thượng Quan Minh Nguyệt khinh thường bĩu môi một cái, nhưng rốt cuộc cũng vòng vo giải thích: “Hài tử ấy từ ngày đó sau khi được Dung Phong mang về chăm sóc, thì dính lấy hắn, không có hắn bên cạnh con bé sẽ khóc, có người nói nhiều ngày qua hắn chăm sóc con bé nên không lên triều được, còn thân hơn so với cha ruột.”

Vân Thiển Nguyệt sửng sốt một chút, con nít đều giống nhau, đều gần gũi với người chăm sóc mình, hài tử thân thiết với Dung Phong cũng không có chuyện gì bất ngờ. Dung Phong biết y thuật, sẽ chăm sóc con bé tốt hơn so với Vân Ly với ma ma nha hoàn trong phủ.

Thượng Quan Minh Nguyệt thấy nàng không nhúc nhích, nhíu mày với nàng: “Không đi Vân vương phủ?”

“Không đi.” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu.

Sắc mặt Thượng Quan Minh Nguyệt dường như tốt hơn một chút: “Nếu không đi thì thu thập một chút, chúng ta lên đường.”

Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn: “Đi đâu?”

Thượng Quan Minh Nguyệt cầm la bàn đẩy một cái, đứng lên: “Lão đầu tử Yến vương kia, với lão đầu tử Vân vương phủ gặp nhau hết sức hòa hợp, bảo chúng ta đến gặp bọn họ.”

“Không đi!” Vân Thiển Nguyệt nghe vậy, quả quyết cự tuyệt.

Thượng Quan Minh Nguyệt sửng sốt, hiển nhiên không ngờ tới nàng không đi, nhướng mày: “Vì sao? Chẳng lẽ nàng ở trong hoàng cung này không muốn rời đi?” Dứt lời thấy Vân Thiển Nguyệt không nói, hắn nói:

“Điều kiện của Yến vương là nếu nàng không đi, sẽ không để Ngọc thái tử đem binh đến Thanh Sơn thành tương trợ Thiên Thánh.”

“Yến vương có thể ngăn Tử Thư?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt.

“Nàng không biết địa vị Yến vương phủ ở Đông Hải? Không nói nhất ngôn cửu định nhưng Hoàng thượng cũng phải nhường ba phần, nếu như ông ấy muốn ngăn cản thật , nói không chừng.” Thượng Quan Minh Nguyệt đi tới, đưa tay túm nàng.

Vân Thiển Nguyệt tránh hắn trong nháy mắt, đi đến cửa sổ phía trước giường.

Thượng Quan Minh Nguyệt bắt hụt tay, xoay người, nhìn Vân Thiển Nguyệt cách hắn mấy trượng, đuôi lông mày nhướng lên: “Tiểu nha đầu, mấy ngày mà thôi, ta lại không làm gì được nàng?”

Vân Thiển Nguyệt xoay người, nhìn về phía cửa sổ, giọng lạnh tanh: “Thượng Quan Minh Nguyệt, một ván cờ không phải do một hai người định đoạt, ngươi muốn vào đùa giỡn, ra đùa giỡn cũng phải hỏi người ta có đồng ý đùa giỡn hay không?”

Thân thể Thượng Quan Minh Nguyệt đột nhiên cứng đờ, im bặt.

Vân Thiển Nguyệt nhìn ngoài cửa sổ, gió đêm ngoài Đế tẩm điện tinh tế, hoàng hôn bao phủ, ngày thường nhìn giống như một nhà tù, nhưng hôm nay nhìn lại, lại thấy cửu trọng cung khuyết, phong cảnh như tranh vẽ, nàng không nghe thấy giọng nói phía sau, xoay người đi về phía ngoài điện.

“Nàng đi đâu vậy?” Thượng Quan Minh Nguyệt cất bước đuổi theo Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt bước ra khỏi điện trước hắn một bước, theo nàng đi ra, cửa điện ‘phanh’ một tiếng đóng chặt lại, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng lại vang lên lần nữa: “Thượng Quan Minh Nguyệt, ngươi đi ra ngoài một bước cẩn thận vạn tiễn xuyên tâm.”

Thượng Quan Minh Nguyệt vừa giẫm đến cửa điện, chợt dừng lại.

Vân Thiển Nguyệt đứng ở ngoài điện, phân phó những cung tiễn nhô ra khắp nơi: “Nếu như hắn dám ra khỏi Đế tẩm điện thì bắn tên, bất kể là sống chết, có nghe hay không?”

“Dạ.” Người vây bên ngoài Đế tẩm điện cung kính lên tiếng, hơn vạn mũi tên tản ra ánh sáng sắc bén, dày đặc.

LINK FB

Discussion24 Comments

  1. Phuong an thien ha

    Mệnh trời khó cãi, coi như thất công chúa được giải thoát. Sao tự dưng vtn có thể sai khiến được cung thủ nhỉ. Hay tất cả đã được đổi thành người của dung cảnh. Mà dùng cảnh lâu lên sân khấu quá. Không biết tình hình bên đấy ntn. Hóng.

  2. Huhu. Vậy là Thất công chúa chết rồi. Tội nghiệp Vân Ly và đứa bé, cả Vân Thiển Nguyệt cũng thật đáng thương. Đã tự nhủ với lòng sẽ không để ai bên cạnh mình chết đi vậy mà lại phải chứng kiến Thất công chúa chết dần chết mòn trước mắt mình mà không làm gì được. Vân Ly hình như là được giải thoát vì không còn chịu nỗi đau không biết vợ mình sẽ chết khi nào.
    Cảm ơn editor

  3. Tem!
    Thế là Thất công chúa đi rồi. Thật may vẫn còn Minh Châu.
    Vậy là Thiển Nguyệt nhìn rõ âm mưu của TQMN rồi ý cả nhà nhỉ? Nhưng ta thì vẫn là… đoán mò thôi. Khả năng sau này TQMN vẫn bị DC chỉnh. Ha ha. Đợi xem nào.
    Dung Phong chăm sóc Minh Châu là tốt nhất lúc này rồi. Mong bé sẽ có cuộc đời nhẹ nhàng may mắn và hạnh phúc.
    Cảm ơn các nàng!

  4. Hơ….. đọc đến đây hết hiểu oài. Nguyệt tỷ tỉnh dậy lại đột phá thêm một tầng linh lực nữa phải không nhỉ? Cung tiễn bên ngoài là của ai? Dạ Khinh Nhiễm hay Cảnh ca mà lại nghe lời Nguyệt tỷ răm rắp như thế? Thượng Quan Minh Nguyệt muốn gì và đang sắp xếp chơi ván cờ gì thế nhỉ? Thấy mọi thứ ngày càng nặng nề quá đỗi…
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  5. Đọc chương này thấy thương cho số phận của Thất công chúa quá đi. huhu
    Kiểu này là VTN phối hợp vs DKN để đối phó vs TQMN rồi nè. Trước đó là TQMN giam cầm VTN giờ thì ngược lại rồi nhé. Nguyệt ca cứ ở trong Đế tẩm điện mà đếm kiến đi nhé. Vở kịch của a đã bị VTN nhìn thấu hết rồi đấy.
    thanks bạn.

  6. Không hiểu nổi nữa? Tại sao sau có mấy ngày mà tình thế lại thay đổi nhỉ? Làm sao VTN có thể sai khiến được cung tiễn mà trước đây là ngăn chặn nàng. Khó hiểu quá. Giờ thì đến lượt TQMN chịu oan ức rồi..kakakak…
    Mong sao DC sớm xuất hiện. Sẽ rõ ràng mọi chuyện.
    Có mấy ngày mà VTN đã cao thủ hơn TQMN, có thể do TQMN đã truyền công lực cho TVN?
    Giờ thì không ai bắt nạt được VTN nữa rồi. Vui quá. ;70
    Thanks các nàng nhìu nha.

    • Ta cũng đang định nói như nàng, sao chị Nguyệt lại ra lệnh đc cho cung tiễn, sao anh Nguyệt lại . truyền linh thuật cho chị mỗi đêm
      Ta nhớ anh Cảnh rồi, nhiều chương rồi anh chưa xuất hiện đó

  7. May mắn Thất công chúa ra đi vẫn để lại dc bé con cho Vân Ly, nếu là con trai thì chắc là tốt hơn nhỉ?
    Phong ca đúng là rất thích hợp làm bà vú rồi
    Vụ này chắc Nguyệt tỉ giao dịch với DKN để đối phó TQMN đây. Cứ loằng ngoằng, rắc rối quá. Cảnh ca đâu sao mãi k xuất hiện a.
    Cảm ơn các nàng nhiều nhé

  8. Chứng kiến lần lượt từng ng từng ng bên cạnh mình ra đi mà bất lực. Đây có lẽ là cú sốc lớn đối vs Nguyệt tỷ. Chỉ trách số mệnh trêu ngươi

  9. Cuối cùng Thất công chúa cũng đã ra đi, để lại một đứa bé cho Vân Ly, thấy tội cho cả hai quá. Cũng tội cho Vân Thiển Nguyệt nữa, đã tự nhủ là không để cho ai chết nữa mà vẫn có người chết ngay trước mặt mình mà không thể làm gì nữa. Giờ thì đã giam cầm Thượng Quan Minh Nguyệt được rồi. Mà sao Dung Cảnh chưa xuất hiện nhỉ?
    Thanks các nàng nhiều à

  10. ngocphuong2119

    vậy là thất công chúa đã ra đi rồi, tôi cho vân ly, đứa bé và chị nguyệt quá, chị đã nhủ lòng không muốn thấy người thân bên mình ra đi, nhưng tranh đấu hoàng quyền, số mệnh sắp đặt như vậy rồi, chị nguyệt lại cảm thấy bất lực mà tự trách bản thân mình, thương chị; vậy là chị nguyệt đã nhìn thấy âm mưu của anh nguyệt rồi nhỉ, giờ sau mấy lần công tâm chị đã đột phá được linh lực vượt trên anh nguyệt rồi nhỉ, giờ đến lượt anh nguyệt bị chị cho ăn quả đắng nhé can tội đùa dai à

  11. Những người bên cạnh thiển nguyệt yêu thương thiển nguyệt cứ ra đi. Ban đầu là nhị hoàng tử dạ khuynh sau dần là vợ tứ hoàng tử. Cũng là người thân của lão hoàng đế mà nhẫn tâm ra đi

  12. Thế này là không có đám cưới giữa VTN và TQMN rồi. Rõ ràng TQMN phải có mối quan hệ gì đấy với DC thì DC mới để VTN đi như thế, không thì hắn đã vứt cả thập đại thế gia ở rừng đào mười dặm mà đi tìm VTN rồi chứ không giống như Dạ Thiên Dật vì ổn định Bắc Cương mà chậm trễ vài ngày. 2 người 1 là tôn chủ, 1 là các chủ Mặc Các phải có mối quan hệ gì đó. Mặc dù ở ngoài đánh chửi, mắng nhau nhưng thực ra vẫn là quan tâm nhau giống như Lão đạo thối và Lão hòa thượng. Lại 1 tấm màn nữa sắp được vén lên.

  13. Nhờ TQMN chữa bệnh cho Nguyệt tỷ ah, mình không đoán sai hihi… Thất công chúa lấy nước mắt của mình không ít nha. Lại về Đông hải gặp Yến vương ah? Quay như chong chóng nhức đầu với câu chuyện này.

  14. cuộc đời thất công chúa cũng thăng trầm, trải qua quá nhiều biến. Khổ sở bất hạnh thì dài cả chục năm mà hạnh phúc thì ngắn ngủi chưa đầy một năm. Tội cho Vân Ly và đứa bé, chỉ mong đứa bé lớn lên khỏe mạnh bình thường thôi. Có vẻ cách nói chuyện và làm việc của tên Thượng quan kia giống Dung Cảnh quá

  15. Cái gì vậy trời, sao cảm thấy giống càn khôn đảo ngược zậy? Bây giờ mọi người lại nghe lời Nguyệt tỷ chứ ko phải Thượng Quan Minh Nguyệt nữa sao?

  16. Tội nàng thất công chúa quá, nhưng nàng lại có một người chồng đáng ngưỡng mộ, xem cũng an ủi được cho nàng, vân thiển nguyệt đang tính toán điều gì nhỉ, sao tuje nhiên muốn vân thiển nguyệt và thượng quan minh nguyệt lấy nhau quá, để có thể dẫn nàng đi thật xa, tránh hết mọi sự ưu buồn

  17. ơ thế là thế nào ta ứ hiểu cái gì, sao giờ Nguyệt lại sai đc ng ở đó rồi, ko phải trước đó đều nghe theo Thượng Quan Minh Nguyệt sao? hik sao ta đọc ko hiểu cái gì hết vậy nè trời????
    cuối cùng thì thất công chúa cũng chết tội nghiệp nàng sinh ra trong nhà đế vương ko có tình người, kiếp sau hi vọng nàng sẽ sinh ra trong nhà bình dân có cuộc sống bình bình đạm đạm vô ưu vô lo

  18. Thất công chúa chết rồi. Nàng chết cũng thật thảm mà. Nhớ lại lúc hai người mới đại hôn còn mong ước có một cuộc sống hạnh phúc lâu dài. Cả đời Vân Ly chỉ lấy một Thất công chúa làm vợ. Khó khăn lắm mới được ân chuẩn mà giờ chưa tới một năm mà nàng đã chết rồi. Mà cái chết này lại được sắp đặt từ lúc nàng sinh ra rồi. Vân ly và đứa bé mới sinh thật đáng thương. Chung quy cả ba người đều là người bị hại mà.

  19. Cuối cùng Thất công chúa cũng đã ra đi, để lại một đứa bé cho Vân Ly, thấy tội cho cả hai quá. Cũng tội cho Vân Thiển Nguyệt nữa, đã tự nhủ là không để cho ai chết nữa mà vẫn có người chết ngay trước mặt mình mà không thể làm gì nữa. Giờ thì đã giam cầm Thượng Quan Minh Nguyệt được rồi. Mà sao Dung Cảnh chưa xuất hiện nhỉ?

  20. Thương Thất công chúa. Kiên trì nhẫn nại bao lâu. Nàng ấy biết tất cả, hiểu rõ mọi chuyện. Và nàng ấy đã lựa chọn.
    Yêu một người và sinh con với người ấy là hạnh phúc của người phụ nữ. Nhưng nàng ấy phải trả giá đắt quá. Mong Nguyệt giữ được đứa trẻ.

  21. Đừng nói là duyên mẹ mà tình con nha ! Nếu vậy Phong ca nhà ta phải đợi mười mấy năm mới lấy được vợ ak ! Đến lúc Nguyệt tỷ phản công rồi ! Cảnh sau 6 chương rốt cuộc cũng được lên sàn hihi…

  22. Tội nghiệp Vân Ly và đứa bé, cả Vân Thiển Nguyệt cũng thật đáng thương. Đã tự nhủ với lòng sẽ không để ai bên cạnh mình chết đi vậy mà lại phải chứng kiến Thất công chúa chết dần chết mòn trước mắt mình mà không làm gì được. Đợi chờ Dung Cảnh đến cứu mòn mỏi luôn rồi .

  23. Không biết DC với TQMN có mối quan hệ sâu xa gì nữa nhỉ . Có thể không nói gì hết . Thất công chúa đi rồi . Vậy là VTN chỉ đóng kịch thôi nhỉ , thật ra là có chút không thích TQMN lắm

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: