Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 369+370

14

Chương 369: Đường này không thông

Edit: Tam Vu

Beta: Tiểu Tuyền

Phòng khách Ẩn Lưu có thể cung cấp, tất cả đều là thụ ốc (nhà trên cây). Bất quá nhà nơi này ngược lại hết sức đặc sắc, cũng không biết nhóm thụ yêu nơi này làm thế nào thúc đẩy thực vật sinh trưởng, thụ ốc phân phối cho bọn hắn sinh trưởng ở trên một cây đa khổng lồ, lại có sáu, bảy căn phòng, đều cách mặt đất hơn ba mươi thước. Từ trong nhà nhìn ra ngoài, cảnh trí ngược lại rất tốt. Bên trong toàn bộ đoàn người, chỉ có nàng là nữ tử, cho nên đương nhiên độc chiếm một gian, Đồ Tẫn cùng Thất Tử ở cùng một gian. Chẳng qua mấy căn phòng bên cạnh này cách nhau quá gần rồi, hai bên có gió thổi cỏ lay gì cũng có thể nghe thấy lẫn nhau, hành động kế tiếp của nàng có chút lén lút, ngay cả Tiên phỉ cũng phải gạt, ở điều kiện như vậy, rất hao tổn tâm trí.

Sắc trời còn rất sáng, bọn họ tạm thời không thể có hành động thiếu suy nghĩ gì rồi. Ninh Tiểu Nhàn phân phó Đồ Tẫn cùng Thất Tử canh chừng thật tốt, tự mình xoay người vào Thần Ma Ngục, trước về nhà gỗ nhỏ, nhanh chóng đi tắm rửa sạch sẽ.

Lúc bước vào tầng dưới chót, nàng phát hiện Trường Thiên đang thưởng thức linh rượu nàng mới ủ xong. Vò rượu nặng trịch hơn hai mươi cân bị hắn một tay cầm, đem rượu màu mật ong rót vào trong chén bạch ngọc, liền bưng lên uống một hơi cạn sạch, có mấy giọt rượu theo quai hàm kiên nghị của hắn chảy xuống, nàng nhìn là tâm ngứa khó chịu đựng, rất muốn đem mấy giọt rượu này hớp vào trong miệng. Đại khái đây chính là sắc đẹp có thể ăn được sao? Aizz, đến lúc nào rồi, nàng còn suy nghĩ những thứ này, chẳng lẽ thật sự là sắc nữ trời sanh?

Người này vốn ngày thường tuấn mỹ vô cùng, nàng chưa từng nghĩ tới lúc hắn uống rượu sẽ có kiểu dáng tục tằng. Quả nhiên nam nhân uống khi rượu vào, cũng sẽ bộc lộ ra bản tính đi, hay là nói, trở lại Ba Xà sơn mạch làm tâm tình của hắn phập phồng, thấy vật hoài niệm?

“Chàng cư nhiên thừa dịp ta không có ở đây, trộm uống rượu!” Nàng hét lớn một tiếng, sau đó nháy mắt hỏi, “Uống ngon không?” Cho bình luận tốt đi, khen ngợi a!

“Rất tốt.” Có thể được câu tán dương này của hắn không dễ dàng, hắn lần nữa rót đầy, vung tay lên một cái, ly rượu liền yên ổn hướng về phía nàng bay tới, “Tự mình nếm thử một chút.”

Cái ly này, hắn mới vừa mới dùng qua. Khứu giác nhạy cảm của nàng còn có thể ngửi thấy khí tức thuộc về hắn. Mặt nàng ửng đỏ, bưng lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, lập tức liền thích cái hương vị này. Chua ngọt ngon miệng, lại có vị cay của rượu. Ngọt ngọt mềm mềm, rất giống rượu đế của Hoa Hạ, lại mang theo một chút phẩm chất rượu nho, hơn nữa nàng vì làm màu sắc đẹp, còn đặc biệt tăng thêm một chút dâu vào, hương vị càng thêm thơm ngát.

Lần đầu tiên chưng cất rượu, lại không có ủ thành dấm chua, nàng vui rạo rực nói: “Ta thật là một thiên tài!” Lại uống nhiều hai ly, cho đến trong đầu hơi say.

“Nơi này cách chân thân chàng, có xa lắm không?” Chỉ có một ngày thời gian. Vô luận như thế nào cũng phải tìm ra chân thân hắn mới được.

“Địa mạo (hình dạng mặt đất) nơi này không có thay đổi, ta nhớ là ở phía bắc chừng ba trăm dặm của phiến sơn cốc này.” Ba xà sơn mạch hết thảy nhìn quen mắt như vậy, đặc biệt là tòa cung điện trong rừng kia, trừ càng cao hơn ra, cơ hồ giống nhau như đúc lúc hắn rời đi. Phảng phất ở giữa giống như chưa từng trôi qua ba vạn năm thời gian. Trở lại chốn cũ, nếu nói là tâm tình của hắn không có một chút biến hóa, đây tuyệt đối là nói láo.

Biểu hiện của Trường Thiên mang một chút hoảng hốt và bất an, làm hắn nhìn càng giống như một con người, mà không phải là vị thần uy nghiêm toàn năng. Cái này đối với hắn mà nói cũng không thấy nhiều, nàng chống cằm thưởng thức, tâm nghĩ chẳng lẽ đây chính là e sợ gần quê hương?

“Ba trăm dặm?” Nàng nhíu mày một cái.”Kế hoạch của chúng ta có thay đổi đúng không?” Yêu cầu của bọn họ cũng không cao, chỉ cần có thể đến gần chỗ chân thân Trường Thiên là được. Nàng nói với Phó Vân Trường là muốn Xà Viêm Thảo, mà ở trong Ba Xà sơn mạch, loại thảo dược này chỉ sinh trưởng ở phụ cận miệng mũi chân thân Ba Xà. Mà nơi này bị Ẩn Lưu làm thành cấm địa, cũng hợp tình hợp lý.

Trên người nàng chảy xuôi thần lực Trường Thiên, cho nên đi xuyên ở trong rừng sẽ không có vấn đề. Cây cối nơi này sẽ không ngăn bước nàng. Nhưng mà yêu quái nơi này thì sao? Mới vừa rồi nàng từ tiểu đạo trong rừng một đường đi tới, Trường Thiên phát hiện ít nhất hai, ba mươi hơi thở đại yêu, càng về sau hắn cũng ngại mỏi miệng nên không nói nữa. Nàng phải làm cách nào vòng qua nhiều ánh mắt, lỗ tai cùng lỗ mũi linh mẫn, thần không biết quỷ không hay ẩn náu đến chỗ chân thân Ba Xà đây?

Nàng mà len lén đi trước như vậy. Nếu có thể đem chân thân đưa tới thì hoàn hảo, chuyện về sau tự có Trường Thiên đi giải quyết. Nhưng nếu không thể thì sao? Đến lúc đó nàng phải làm thế nào đối mặt với toàn bộ lửa giận của Ẩn Lưu?

Trường Thiên đột nhiên nói: “Bên ngoài có động tĩnh, tuy không phải chuyện lớn, nhưng tốt nhất nàng nên đi ra ngoài, tránh cho chọc người hoài nghi.”

Nơi này là nội địa Ba Xà sơn mạch, chỗ ở cung điện của Ẩn Lưu, có thể xảy ra chuyện lớn gì? Chờ nàng đi ra, mới phát hiện cả vùng đất đang hơi rung động, tựa hồ có tiếng vang trầm muộn từ địa tâm truyền tới, quậy đến cả tòa rừng rậm kinh hoàng không dứt.

Động đất? Lần trước nàng cảm nhận được động đất, là lúc Bạch Hổ và Âm Cửu U làm sụp ngọn núi Ngọc Hốt trong Quảng Thành Cung. Hiện tại thế nào?

“Đây không phải là động đất.” Khi Trường Thiên đang nói chuyện, mặt đất đột nhiên lại chấn động kịch liệt một cái, lần này mức độ lớn hơn, người không có chút công phu trong người, nói không chừng cũng sẽ bị chấn đến té ngã trên đất. Chẳng qua kỳ quái là, ở bên trong chỗ ở Ẩn Lưu tựa hồ một mảnh yên tĩnh, không ai lộ diện, ngay cả tiếng ho khan đều không nhiều hơn một tiếng tới, tựa hồ chấn động như vậy là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

” Đích xác không phải là đại sự. Đây đang là lúc Ba Xà tình cờ di động thân hình một cái.”

Nàng khóe miệng giật một cái: “Chàng định nói cho ta biết, Chân thân Ba Xà của ngươi duỗi người, mảnh sơn cốc dưới chân chúng ta này liền động đất?”

“Đúng vậy.” Hắn không biết từ nơi nào lại biến ra một cái cái ly, lần nữa châm rượu lên.”Bản thể Ba Xà của ta mặc dù chỉ còn dư lại thể xác, nhưng có lúc nó cũng sẽ tự mình điều chỉnh một chút tư thế.”

Đây cũng là không kỳ quái, bởi vì mất hồn phách ba vạn năm qua Ba Xà đều tiến vào trạng thái nửa hôn mê nửa ngủ, vô ý thức nhưng có thể hô hấp, các cơ quan sống khác đều hoạt động bình thường. Sau khi nàng nghe nói liền chợt hiểu ra: loại trạng thái này ở Hoa Hạ nàng cũng đã gặp qua, không phải là người thực vật sao? Chỉ là sau khi nhân loại biến thành người thực vật, bắp thịt dễ dàng héo rút, xương cốt dễ dàng loãng, mà ngủ đông vốn chính là sở trường tốt của mãng xà, thần thú giống như Ba Xà lại càng không cần nói nhiều. Chẳng qua là cơ thể tình cờ nhúc nhích một cái, cũng thuộc về phản ứng bình thường.

Nhưng mà Trường Thiên người này rất đáng đánh đòn, tới bây giờ vẫn không nói cho nàng biết Chân thân Ba Xà rốt cuộc bao lớn. Nàng vốn cho là nhiều nhất cùng kích thước hình thể Long Quy, bây giờ nhìn lại, không chỉ như vậy.

Nàng và Trường Thiên vừa truyền âm đối thoại, vừa ở trong sơn cốc tản bộ. Đang khi nói chuyện, nàng đã đến gần ranh giới sơn cốc, kết quả từ trong cánh rừng xuất hiện một thớt Hắc Lang to lớn, ánh mắt hiện lên lục quang nhìn chằm chằm nàng, khách khí nhưng lãnh đạm nói: “Khách nhân, mời không nên rời khỏi sơn cốc.”

Nàng chép chép miệng, không ngạc nhiên chút nào ở chỗ này lại thấy lính gác Ẩn Lưu: “Ta biết, ta chỉ là muốn bụi cỏ đuôi chuột kia, nó thật là thơm.” Hắc Lang nhìn theo phương hướng tay nàng chỉ, quả nhiên thấy được bên ngoài năm trượng có một bụi hoa nhỏ màu tím nhạt.

Ánh mắt cô nương này trong sáng, không giống bộ dạng có tâm kế, nhưng mà mệnh lệnh chính là mệnh lệnh, hắn không thể vi phạm mệnh lệnh Ẩn Lưu. Hắc lang hơi do dự một chút, không thể làm gì khác hơn nói: “Đứng ở chỗ này, ta đi hái cho ngươi.”

Móng vuốt sói là dùng với chém giết mà không phải hái vật phẩm đâu, cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là hóa thành hình người, lúc này mới đưa tay từ dưới đất ngắt lấy cỏ đuôi chuột nâng lên, đưa cho Ninh Tiểu Nhàn.

Nàng cười hì hì đưa tay đón, hai người đầu ngón tay chạm nhau, Hắc Lang không biết tại sao đột nhiên cảm thấy, có mấy phần lãnh ý từ ngón tay của cô nương này truyền đến trong tim của hắn. Hắn không nhịn được sợ run cả người, lui về phía sau một bước, cẩn thận nhìn nàng.

Ninh Tiểu Nhàn một bên vuốt cỏ đuôi chuột trên tay, tò mò nhìn hắn nói: “Ngươi làm sao rồi?”

Hắn vận lên yêu lực, ở quanh thân thật nhanh vận hành một lần, cái loại cảm giác hơi lạnh đó trong nháy mắt biến mất, thân thể vô ngại.”Không có gì, mời trở về đi.” sắc mặt hắn lạnh xuống, hạ lệnh trục khách.

Nàng rất có lễ phép nói tiếng cám ơn, lúc này mới xoay người, từ từ đi trở về.

“Như thế nào?” Nàng truyền âm cho Đồ Tẫn.

Hắn đang ngồi ở trong thụ ốc, nghe vậy lắc đầu nói: “Không được!”

Mới vừa nàng đem một hồn phách phân thân của Đồ Tẫn khép lại trong tay áo, cũng mượn cử động lấy hoa thả vào trên người Hắc Lang, tính toán khống chế một con yêu quái mang nàng đi cấm địa trước. Nhưng hồn phách phân thân vừa mới mới vừa tiếp xúc tay Hắc Lang, liền phát hiện nó đối với phân thân mơ hồ kháng cự. Nếu nói dưa hái xanh không ngọt, dù thế nào Hắc Lang cũng là một con đại yêu tu luyện thành công, ở thời điểm nó cảnh giác, nếu hồn phách phân thân của Đồ Tẫn muốn mạnh mẻ khống chế được nó, độ khó quá lớn.

Vạn nhất đả thảo kinh xà, vậy thì càng không dễ làm rồi. Có điều loại kết quả này, cũng sớm ở trong dự liệu của bọn họ, bởi vậy dù ngoài ý muốn, cũng chỉ có chút uể oải nho nhỏ. Cấm địa rõ ràng chỉ có rất ít người là có thể đi vào, hơn nữa theo Trường Thiên nói, yêu quái nơi này cho dù bị khống chế tâm thần, cũng sẽ theo bản năng cự tuyệt làm ra chuyện bất lợi đối với Chân thân Ba Xà. Dù sao sinh vật ở nơi này, đều phải ỷ lại sức mạnh sinh trưởng của Ất Mộc lực.

Phương thức khống chế yêu quái không thể thực hiện được, từ trong rừng đi qua càng thêm không thực tế. Nơi này cũng không biết có bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm nàng, nàng đi như thế nào chứ?

Thời điểm Thanh Loan đến, Ninh Tiểu Nhàn đang ngồi ở trên hành lang bên ngoài thụ ốc nấu rượu. Bên trên bếp lò nhỏ màu hồng đặt một cái nồi gốm nhỏ màu đỏ, ở ngọn lửa tinh tế nấu, trong miệng bình bay ra một trận lại một trận mùi rượu, xa xa truyền vào trong rừng. Thanh Loan cũng uống qua rượu mang từ bên ngoài trở về, nhưng vô luận như thế nào cũng không thể so sánh cùng mùi hương câu hồn này. Nhóm Tiên Phỉ ngồi ở bên cạnh, mặt mày hớn hở đối ẩm, có người nói ra: “Quả thật là kỳ quái, nơi này không thường địa chấn đâu, ta tới ba bốn lần cũng chưa từng gặp qua, vận khí Ninh cô nương thật không tệ.”

Nàng giương mắt nhìn cánh rừng tối đen như mực, ở trong đó có vô số đôi mắt rục rịch. Thanh Loan thở dài, nghĩ thầm tiểu cô nương này thật biết gây chuyện, mấy lần trước Tiên Phỉ tới, cũng không có gây ra trận chiến lớn như vậy. Chính nàng là yêu quái, đối với bản tính Yêu tộc hiểu rất sâu. Ẩn Lưu quanh năm suốt tháng ở lại nơi Ba Xà sơn mạch này, nhìn như thanh tâm quả dục, kì thực là có nổi khổ bất đắc dĩ, ai lại không hướng đi ra thế giới phồn hoa bên ngoài chứ?

Rượu ngon chưa bao giờ ngửi qua này, đem tất cả côn trùng tham rượu đều câu ra.

Ninh Tiểu Nhàn đương nhiên cũng đã gặp nàng rồi, lập tức rót một chén rượu ấm áp, cười hì hì nói: “Thanh Loan tỷ tỷ cực khổ, mời dùng.” Tay đẩy một cái, cái ly liền hướng nàng bay tới. Chiêu thức ấy học từ Trường Thiên, nàng tự nhận tư thế lúc sử dụng rất tiêu sái.

Thanh Loan nhận ly rượu nơi tay nhưng không uống: “Đa tạ, chẳng qua là trong phiên trực, không thể uống rượu.” Đang muốn đem cái ly đưa trả lại cho nàng, không ngờ tiểu bạch điểu trên vai Ninh Tiểu Nhàn lại bay tới, rơi vào trên cánh tay nàng, duỗi miệng đi uống rượu trong ly.

Chương 370: Đổi biện pháp

Ninh Tiểu Nhàn vội vàng quát lên: “Thất Tử thật là không có lễ phép, trở lại!”

“Thật là nhanh!” Đương nhiên tiến vào Ba Xà sơn mạch, Thất Tử không hề che giấu yêu khí, Thanh Loan tất nhiên biết tu vi của con chim nhỏ này cũng khá thâm hậu, nhưng không ngờ tới động tác của nó nhanh nhẹn thoải mái như vậy, còn chưa chờ nàng phản ứng kịp thì đã nhảy lên trên thân rồi. Cơ bắp toàn thân nàng xiết chặt, tính cảnh giác nổi lên, lại thấy bạch điểu này chẳng qua là dừng ở trên tay nàng uống rượu.

Trong chén nhỏ này có thể có bao nhiêu rượu? Nó hút hai cái liền xong, quay đầu quan sát hai mắt Thanh Loan, ngậm lấy chén rượu lên vỗ cánh bay trở về trên bả vai Ninh Tiểu Nhàn. Tuy hình thể nó nhỏ, sức nặng cũng không nhẹ, lúc cất cánh một cái, ép tới cánh tay Thanh Loan hơi trầm xuống.

Ninh Tiểu Nhàn nhận lấy cái ly, gõ đầu nó một cái: “Sao ngươi có thể vô lễ như vậy với chủ nhà?”

Thất Tử ủy khuất nói: “Nàng lại không uống, để lãng phí!” Rượu này trân quý, nhóm đầu tiên nữ chủ nhân cất cũng không có bao nhiêu vò, hết lần này tới lần khác còn phải mời nhóm Tiên Phỉ cùng uống, tửu quỷ như nó tất nhiên là thèm, uống được một ngụm là nhiều một ngụm.

Tiểu tử này đã qua thời kỳ biến đổi âm thanh, coi là vừa mới trưởng thành, tiếng nói nghe cũng không phải giọng vịt đực nhỏ nữa, mà là mang hai phần âm thanh thiếu niên trầm thấp. Thanh Loan nhìn chằm chằm hai mắt nó, đột nhiên thất thanh nói: “Trọng Minh Điểu, lại có màu trắng?” Nàng cũng là cầm yêu, ánh mắt tất nhiên khác với người bình thường. Lúc trước không có lưu ý, bây giờ cẩn thận nhìn, chân thân bạch điểu này lại là Trọng Minh Điểu đại danh đỉnh đỉnh, nhưng Trọng Minh Điểu không phải đều là màu đỏ thẫm sao?

Thất Tử giận dữ, từ đầu vai nữ chủ nhân nhảy xuống, lúc rơi xuống đất đã biến thành chân thân Trọng Minh Điểu cao gần một trượng , mỏ nhọn cùng hai chân như tinh thép đúc thành, lông màu trắng thuần, thoạt nhìn vừa oai lại đẹp. Hắn thân cao chân dài, một bước liền bước đến trước người Thanh Loan, cúi đầu, một đôi trọng đồng đều dính đến trên mặt nàng: “Tiểu gia liền là Trọng Minh Điểu màu trắng độc nhất vô nhị, ngươi có ý kiến sao?”

Đây là tình huống muốn sống mái với nhau sao? Cường long còn không áp địa đầu xà đâu, nơi này chính là địa bàn đối phương, sao Thất Tử lại phạm vào khuyết điểm này rồi? Ninh Tiểu Nhàn quýnh lên. Đang muốn kêu hắn trở lại, Trường Thiên lại thản nhiên nói: “Không gấp, lại xem tiếp đi.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Thanh Loan liền biết mình nói sai. Bên trong Yêu quái, dị loại đều rất kiêng kỵ người khác lấy đem khuyết tật của chính mình ra nói. Trước mắt trong mắt con chim nhỏ này đều là lửa giận, hiển nhiên bình thường vì một thân lông trắng mà không ít lần bị tội. Nàng cô đơn đã quen, lúc này cơ hồ là xuyên thấu qua lửa giận của nó thấy trong nội tâm Tiểu Trọng Minh Điểu này buồn giận cùng tịch mịch, trong lòng hơi đau xót, đột nhiên có chút thương hại hắn. Hơn nữa, liền lấy tiêu chuẩn Cầm Yêu để nhìn, khung xương nó cứng rắn cân xứng, màu sắc lông vũ vừa dày lại sáng, thoạt nhìn cường tráng hơn loài chim khác. ( Thất Tử: nói nhảm, tiểu gia ta thường xuyên đánh nhau được chứ. Đám cháu chắc chỉ biết phóng thuật pháp có thể so với ta sao? )

Nàng tự biết mình nói sai trước, lúc này không thể làm gì khác hơn là ho nhẹ một tiếng nói: “Không có, ta nói lầm, thứ lỗi.”

Lời này vừa nói ra, nhóm yêu quái Ẩn Lưu ở trong rừng rậm đen nhánh đang chờ cười trên nỗi đau của người khác. Đột nhiên con ngươi rơi xuống đầy đất. Từ trước đến giờ Thanh Loan lãnh nhược băng sương, Thanh Loan có cừu oán tất báo, cư nhiên lại chủ động nhận sai?

Nàng hơi ngẩng lên, từ bên người Thất Tử đi qua, cảm giác được ánh mắt của nó dính vào trên lưng nàng, không biết tại sao có chút không được tự nhiên. Bỗng chốc giọng Thanh Loan trong trẻo, đem lực chú ý tập trung đến trên người Ninh Tiểu Nhàn: “Đây là Xà Viêm Thảo ngươi muốn. Tám trăm năm, định giá hai ngàn linh thạch, sẽ ghi chép vào sổ Tiên Phỉ ngày mai cùng nhau kết toán.” Chờ Ninh Tiểu Nhàn nhận lấy thảo dược, nàng lại dặn dò thêm một câu, “Ngày cũng sắp tối. Nhớ kỹ. Nơi này không thể so với bên ngoài, các ngươi không thể tùy ý đi lại.” Dứt lời, liền xoay người đi hai bước, hóa thành con chim to màu xanh bay đi.

Thất Tử khinh thường phun khẩu khí, lần nữa biến thành tiểu Bạch điểu. Dừng lại trên bả vai Ninh Tiểu Nhàn. Nàng giương cao đôi mi thanh tú, hăng hái bừng bừng truyền âm nói: “Nhìn ánh mắt Thanh Loan này…chậc chậc, chẳng lẽ là có ý đối với Thất Tử của chúng ta?” Ngọn lửa hóng chuyện vĩ đại vĩnh viễn thiêu đốt hừng hực!

Trường Thiên bất đắc dĩ nói: “Thế hệ chim Thanh Loan sinh tồn, vốn đã rất ít. Con Thanh Loan này bị kẹt ở trong Ba Xà sơn mạch, cả đời cũng không thể rời bỏ đi xa, đoán chừng không tìm được đồng loại. Bạch điểu giống như bây giờ Thất Tử, cũng bị coi là dị loại trong Trọng Minh Điểu, đều là cầm yêu cô đơn giống nhau. Đoán chừng nàng đối với việc Thất Tử cô đơn chiếc bóng cảm động lây, liền suy ngược về bản thân, lúc này mới khoan dung rất nhiều với lời nói của nó.”

Ninh Tiểu Nhàn trầm tư nói: “Kỳ thực dáng dấp Thất Tử của chúng ta cũng rất anh tuấn. Chẳng lẽ nàng nhìn thấy mà không động tâm?” Trong miệng nàng nói chuyện, trên tay cũng không có nhàn rỗi, vỗ vỗ đầu tiểu Bạch điểu, “Nhìn cái chân to dài này, nhìn cái tư thế này, chậc chậc, không có gì để chê đâu.”

Trường Thiên: “…”

“Nếu không phải thời gian quá gấp, không làm được, thì có thể phái Thất Tử đi làm mỹ nhân kế, nguy hiểm lập tức nhỏ đi rất nhiều. Ta tìm được Chân thân Ba Xà, Thất Tử cũng có thể ôm mỹ nhân về, một hòn đá ném hai con chim, ách, là song toàn song mỹ.”

Thất Tử: “…” Trước đây không lâu, trong Thần Ma Ngục cái lò luyện đan hèn mọn bỉ ổi kia nói với nó, giải thích chính là che giấu, cho nên loại thời điểm này biện pháp tốt nhất chính là không nói lời nào.

Nó giống như cảm giác có chút lạnh, đột nhiên an tĩnh lại, ngồi xổm người xuống đem lông vũ toàn thân xõa tung lên, đầu vùi vào trong lông vũ ở lưng, nhìn giống như quả cầu nhò tròn trịa. Đồ Tẫn bị vắng vẻ đã lâu không có ý tốt nhìn nó, trong mắt như có cười nhạo. Ba người đàn ông trong ngoài Thần Ma Ngục, đều biết Thất Tử kỳ thực sớm đã ăn mặn, biết được chỗ tốt của nữ nhân, giờ phút này bị Ninh Tiểu Nhàn đề nghị trêu chọc cũng có chút động tâm rồi.

Người vô tri vô giác ở đây, thật ra thì chỉ có nàng mà thôi.

Rượu uống chưa đủ đô mới là vừa vặn. Nhóm Tiên Phỉ vây ở bên lò nói chuyện một hồi, thừa dịp mời rượu mà rối rít đi về nghỉ. Chỉ cần không đi loạn, chỗ ở Ẩn Lưu trong cánh rừng rậm này là chỗ an toàn nhất.

Phó Vân Trường là người cuối cùng rời đi. Trước khi xoay người, hắn nhìn thẳng ánh mắt Ninh Tiểu Nhàn nói: “Ta bất kể ngươi tới nơi này vì mục đích gì, nhưng mà, đừng kéo ta và các huynh đệ của ta xuống nước.”

Hắn trước sau vẫn không tin nàng chỉ vì Xà Viêm Thảo mà tiến vào Ba Xà sơn mạch. Ninh Tiểu Nhàn híp mắt nhìn hắn, mỉm cười nói: “Ta đây cả người lẫn vật đều vô hại.”

Phó Vân Trường nhún nhún vai, rời đi.

Sắc trời từng chút từng chút trở tối, nàng không có vọng động. Nơi này là đại bản doanh của yêu quái, đêm xuống, bọn họ sẽ không ngủ yên, ngược lại càng thêm sống động. Nhưng cái này không trở ngại nàng lại động chút tay chân.

Nàng trở lại phòng mình, đóng cửa phòng, đến cạnh cửa kéo một nhánh rễ dây, dây leo tinh tế dầy đặc liền mở rộng tới, đem cửa sổ cắn lên chặt chẽ kín đáo. Cây thụ ốc này vẫn rất trí năng.

Sau đó, nàng tự trong ngực lấy ra một khối lân phiến kỳ quái. Khối lân phiến này màu sắc là trong trắng hiện lên vàng, nhưng bị mài như châu như ngọc, hướng về phía ánh mặt trời chiếu đi, còn có thể chiết ra hào quang năm màu, ở mép lân phiến cực kỳ sắc bén, không cẩn thận liền đem ngón tay nàng cắt một vết lớn.

Da thịt của nàng trong trắng lộ hồng, thoạt nhìn vô cùng mịn màng, kì thực là thần binh lợi khí cắt cũng không tổn thương. Trong giọng nói của Trường Thiên chứa đựng nhàn nhạt cưng chiều: “Cẩn thận chút.”

Nàng trầm thấp mà “Ừ” một tiếng, đưa ngón tay bỏ vào trong miệng mút vào hai cái, lúc này mới đem lân phiến thu vào, nhảy xuống thụ ốc, ở trong sơn cốc chậm rãi tản bộ. Trong bóng tối, cũng không biết có bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm bước chân của cô nương này.

Nàng lơ đễnh, tự nhiên đi một hồi, mới khoanh chân ở phía dưới thụ ốc xanh hóa nhẹ nhàng ngồi xuống, hái một lùm Tử La Lan (Violet).

Mượn bụi cỏ che chở, nàng đem một miếng lân phiến trong lòng bàn tay chăm chú đặt trên mặt đất, sau đó y theo pháp quyết Trường Thiên truyền cho mình mặc niệm. Đây là một cái pháp quyết siêu dài cực kỳ phức tạp, lấy trí nhớ nàng bây giờ, cũng phải đọc rất lâu mới có thể toàn bộ nhớ kỹ một chữ không sai.

Đọc xong nguyền rủa, nàng mới thử đem một tia thần lực dò vào lân phiến, lập tức khối lân phiến này giống như sống lại vậy, điên cuồng hút lấy thần lực của nàng, giống như là đói khát mấy trăm năm. Vật này nhỏ hơn bàn tay nàng, nhưng lại cho người cảm giác giống như Cự Thú tham lam, vực sâu không đáy, chỉ trong thời gian hơn mười hơi thở, thần lực vận hành của nàng liền bị rút ra không còn một mảnh.

“Thật là lợi hại!” Nàng âm thầm chắt lưỡi. May mắn là nàng đối với loại tình huống này sớm có chuẩn bị, không hoảng hốt không vội vàng hướng trong miệng nuốt vào hai viên thuốc, vừa điều động nội đan trong đan điền, khiến cho nó giống như bơm nước vậy, cuồn cuộn không dứt đem thần lực cất trữ đưa ra trợ giúp. Vài ngày trước, nàng liền tấn thăng đến Vạn Tượng trung kỳ, khiến yêu đan có thể chứa đựng thần lực ít nhất lớn thêm một phần ba. Hơn nữa vì một cái kế hôm nay, mấy ngày qua bài học nàng làm cũng đặc biệt chăm chỉ, giờ phút này thần lực trong yêu đan dịu dàng mà tràn đầy.

Nàng một bên tiếp tục đem thần lực cung cấp lân phiến, một bên dẫn dắt sức thuốc tan ra. Đây là Dưỡng Khí Đan Trường Thiên tỉ mỉ luyện chế cho nàng, có thể bổ sung đại lượng linh lực. Tuy nói ăn đan dược nhiều ở trong thân thể sẽ tích lũy đan độc, nhưng lúc này cũng không chú ý được nhiều như vậy.

Tình huống cùng Trường Thiên tính toán chênh lệch không bao nhiêu. Lân phiến đem thần lực trong nội đan hút sắp thấy đáy mới khó khăn lắm im miệng, tựa hồ là ăn rất no. Sau đó, một sự kỳ lạ, tương tự với  nhịp tim đập liền từ trong lân phiến truyền ra, lặng lẽ đi xuống dưới đất, sau đó tung tích không rõ. Một loạt động tác này vô cùng mịt mờ, trừ nàng ra, toàn bộ trong sơn cốc, không ai phát giác ra được.

Mà với tư cách vật che chắn, nàng lại hái thêm một nắm hoa Đỗ Quyên, mới tung người mấy cái trèo trở về thụ ốc. Công việc của nàng, hoàn thành. Kế tiếp xảy ra chuyện gì, cũng không ai sẽ nghi ngờ đến trên người nàng.

Ước chừng qua bốn, năm mươi hơi thở, mặt đất đột nhiên một lần nữa run rẩy. Nếu nói là chấn động mới vừa rồi mạnh mẽ độ cấp ba mà nói, lúc này ít nhất là cấp sáu, nàng cũng có thể nghe được mặt đất truyền đến tiếng ngâm sẽ nổ tung, mờ mờ ảo ảo khủng bố giống như có vỏ quả đất nổ mạnh.

Nghe theo lời nói mới vừa rồi của Tiên Phỉ thì sẽ biết, Chân thân Ba Xà cử động duỗi người cũng ít khi thấy, ít nhất bọn họ đi tới đi lui nhiều lần đều chưa từng gặp phải. Yêu chúng bình thường của Ẩn Lưu cũng không biết chỗ sâu trong Ba Xà sơn mạch là một con cự xà đang ngủ say, nhưng trong vòng một ngày liên tục hai lần động đất, cũng là chưa bao giờ xuất hiện qua, cho nên không khí khẩn trương bắt đầu ở trong rừng rậm tràn ngập ra.

Đây vẫn chỉ là bắt đầu. Động đất chỉ kéo dài chừng hai hơi thở liền ngừng lại, bốn phía yên tĩnh như chết, tất cả mọi người đều lo lắng đề phòng.

Ba Xà quả nhiên không có cô phụ bọn họ. Sau mười hơi thở, sóng địa chấn tiếp theo đến rồi, lúc này cấp bậc ít nhất vượt qua động đất ở Đường Sơn (*), nhóm Tiên Phỉ bị buộc toàn bộ rút lui ra khỏi thụ ốc, bởi vì bên trên thật sự lay động giống như thuyền bè đụng phải sóng thần. Cả cánh rừng phát ra âm thanh sợ hãi, chim muông kinh sợ kêu gào khắp nơi, có chừng chút ít cây cối xui xẻo trực tiếp bị đánh ngã.

(*) Đây là sự kiện động đất lớn ở thành phố Đường Sơn tỉnh Hà Bắc Trung Quốc, vào rạng sáng 3h42p ngày 28/7/1976 động đất cấp 7 cấp 8 với tâm địa chấn cách mặt đất 12km. Chỉ trong khoảnh khắc thành phố Đường Sơn bị san thành đất bằng, toàn bộ giao thông, điện, nước của thành phố đều bị đứt, làm 248.211 người chết, 16.400 người bị thương.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion14 Comments

  1. Phải chăng Trường Thiên ca dùng vảy rắn của ca để triệu chân thân tự bò đến mà Nhàn tỷ không cần phải tự thân chạy đến tận cấm địa phái Ẩn Lưu – chỗ gần đầu Ba Xà? Nếu là vậy thì hẳn chương sau sẽ là một màn long trời lở đất thiên địa rung chuyển ngàn yêu hoảng loạn ấy nhỉ? Hấp dẫn và hồi hộp quá đi à…
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  2. Ẩn Lưu quả thật là cấm địa, bất cứ một động tĩnh nào đều có sự giám sát của yêu quoái. Vì vậy để Nhàn tỷ trực tiếp đến chỗ chân thân của Ba Xà là điều không thể. Yêu quoái ở đây quá mạnh lại không thể dùng phân thân của Đồ Tẫn để khống chế. Thật là chuyện khó rồi.
    Không biết biện pháp dùng lân phiến của Nhàn tỷ có thể đánh thức được chân thân của Ba Xà không. Mong là mọi chuyện thuận lợi, TT ca thoát khỏi nhục thành công.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Không có cách nào đến được chỗ chân thân của ba xà vì nơi nơi có yêu quái dám sát. mà thuật khống chế linh hồn của đỗ tẫn cũng không dùng được. khó cho Tn rồi. Nhưng kiểu gì TT cũng có biện pháp, Cái khối lân phiến không biết là gì mà làm chân thân ba xà phản ứng lại kịch liệt như vậy, hì vọng lần này TN và TT ca có thể tìm được nó nhanh chút rồi thu vào thần ma ngục, ngóng ngày ca ra quá.
    cảm ơn các nàng edit

  4. Haha. Ninh Tiểu Nhàn ngây thơ, định nhờ Thất tử dùng mỹ nam kế dụ dỗ cái con thanh loan. Chỉ có ba người đàn ông là biết Thất tử ăn mặn rồi cho nên không những không giận dữ mà còn động tâm.
    Việc trộm thể xác Trường Thiên không biết có thuận lợi không. Hồi hộp quá.
    Mong chương sau. Cảm ơm các nàng

  5. Nơi này quản lý thật nghiêm ngặt lại toàn cao thủ chỉ cần cây lay gió động cũng ko thể qua mắt được đám yêu nơi đây. Không hiểu được cách để đến được chân thân Ba Xà là như thế nào nữa đọc mà cứ lơ mơ

  6. Ây da, ko lẽ cái phiến đó là vẩy của Trường Thiên , chắc là đàn triệu hồi thân xác của Thiên ca. Cái nơi znày làm cho người ra có cảm giác bị nhìn chầm chằm , thật không thoải mái tẹo nào. Chương sau chắc dữ dội lắm nè, hóng quá ah, Thanks các bận edit

  7. ngày càng gần chân thân của a thiên oy. vậy là a sắp tỉnh giấc sau 3 vạn năm ngủ say. chỉ nghĩ tới cảnh chị nhàn nhìn thấy toàn bộ chân thân của a thiên thì sẽ ngạc nhiên tới mức độ nào nữa. ta nóng lòng quá. mong cho tiểu thất có thể thành đôi với bé thanh loan kia nữa.

  8. Chà… để lấy được chân thân Ba xà của Trường Thiên ca thật khó khăn nha… nhất cử nhất động đều bị giám sát… đã vậy Đồ Tẫn không khống chế được đám yêu quái này… khó quá ah… mà không bít biện pháp dùng lân phiến của Nhàn tỷ có sử dụng được không đây nữa… thấy mặt đất rung động mãnh liệt chắc là được ấy nhỉ ^^… mà ta cũng tò mò là nếu được thì với chân thân khổng lồ của Ba xà thì làm sao tới được chỗ của Nhàn tỷ ấy nhỉ ^^… khó nghĩ nha ^^… hihi… thật ngóng đến lúc Trường Thiên ca ra ngoài ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  9. Làm khó Nhàn tỉ ak, cách nào cũng không dùng được , hi vọng Nhàn tỉ nhanh chóng cứu Thiên ca ra khỏi TMN . Mà lân phiến là cái gì vậy nhỉ có phải là vảy rắn của Thiên ca không vậy. Thank editor nhé

  10. tiên phỉ / Tiên Phỉ / Tiên phỉ
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    nam nhân uống khi rượu vào
    hắn mới vừa mới dùng qua
    Ba Xà / Ba xà
    một cái.”Kế hoạch
    Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    của ngươi duỗi người ————–> chàng
    biến ra một cái cái ly
    châm rượu lên.”Bản thể
    Hắc Lang / Hắc lang
    vô ngại.”Không có gì
    vừa mới mới vừa tiếp xúc
    mạnh mẻ khống chế —————–> mẽ
    quả cầu nhò tròn trịa —————-> nhỏ??
    ================================================================
    =_= dã man, chân thân của TT thì phải là con rắn, hình trụ tròn, vậy mà nhúc nhích 1 phát là động đất, ko biết to đến mức nào nữa, nếu ko thu được vào TMNg thì phải làm sao để TT trở lại đây @@
    TN có nhiều động tác mờ ám thật đấy, mà càng ngày càng thành thục nữa :)))) lúc mới đầu chỉ giảo hoạt ngoài miệng thôi, còn bây giờ mấy chuyện này làm quá chuyện nghiệp rồi, ko ai phát giác đến trên người TN mới ghê chứ :)))))
    Thanh Loan có phải là 1 họ hay bà con gần của Phượng hoàng ko ta, cái tên TL thấy quen lắm, ko biết ta đã tiếp xúc trong truyện nào mà tự nhiên có ý nghĩ này… nhưng tính ra tuổi TL ko hề nhỏ, 7T vẫn chỉ là thiếu niên mới lớn thôi mà @@ đừng có ghép đôi nha!!!

  11. Thì ra Ninh Tiểu Nhàn vào Ba Xà sơn mạch tìm chân thân của Trường Thiên. Nếu lần này thành công có thể không cần đi tìm Nam Minh Hỏa Kiếm nữa.
    Giờ làm sao để đi tìm chân thân đây. Trong khi đó Đồ Tẫn không thể dùng phương thức khống chế yêu quá được.
    Thất Tử chuyến này va chạm với Thanh Loan, ta hi vọng 2 con cầm yêu này có thể thành một cặp
    Phó Vân Trường quả không hổ danh là thủ lĩnh của nhóm Tiên Phỉ này, hắn vẫn Nghi ngờ Ninh Tiểu Nhàn vào Ba Xà sơn mạch này không có ý tốt, hắn chặn trước đón đầu dặn nàng không được làm gì đừng có mà kéo hắn và huynh đệ của hắn vào.
    Chuyến này Ninh Tiểu Nhàn đi theo hướng Trường Thiên chỉ, tìm phân thân không biết như thế nào?
    cảm ơn các nàng đã edit truyện nha

  12. Canh gác sâm nghiêm thế thì chắc là phải tính kế để mò đến chân thân rồi. Cũng không biết cái miếng lân phiên đó có công dụng gì mà làm cho chân thân Ba Xà lay động lắm thế, hoặc là nó truyền thần lực của Tiểu Nhàn đến gần chân thân, chân thân cảm giác được thần lực quen thuộc nên muốn ngóc đầu tìm kiếm, dù sao thì thần lực của Tiểu Nhàn cũng là do Trường thần thú tạo cho mà.

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Ẩn lưu này canh gác cẩn mật thật, không biết TT làm gì với miếng lân phiến, chân thân ba xà lại liên tục cử động, hy vọng 2 người sẽ sớm thu được chân thân của TT

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close