Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q06- Chương 365+366

13

Chương 365:  Nguyên nhân phát bệnh

Edit: Tam Vu

Beta: Tiểu Tuyền

Cái này chẳng khác nào con cừu non béo tốt đưa đến cửa, chỉ kém là chưa tắm rửa lột sạch hết thôi, nếu hắn không ăn cũng thực xin lỗi chính mình. Nhưng mà hiện tại thân thể nàng quá mức suy yếu, căn bản không chịu nổi nhiệt tình của hắn. Vì sao mỗi lần hắn đều phải đối mặt loại nan đề này? Hắn ở trong lòng phun một câu nói tục.

“Yêu tinh câu người! Xem sau này ta thu thập nàng như thế nào.” Hắn khàn giọng mắng, ở trên thân thể mềm mại hung hăng cọ xát vài cái, lúc này mới ngậm lấy môi anh đào của nàng, đem thần lực của mình chậm rãi truyền qua.

Ngực nàng phập phồng càng ngày càng yên ổn. Nhìn xem ánh mắt của nàng càng ngày càng thanh minh, trong lòng của hắn yên lặng mà rơi lệ: cơ hội tốt ah, lại phải trơ mắt nhìn nó trôi đi

“Vịn ta dậy.” Giọng nói nàng mềm nhũn. Bản thân nàng không còn bao nhiêu sức lực, giãy dụa sau khi trúng mị hương lại đã tiêu hao hết thể lực của nàng, hiện tại càng lộ ra mảnh mai, thấy ánh mắt nóng bỏng của Trường Thiên nhìn nàng một lúc, đem nàng ôm trong ngực lại vuốt ve một trận. Một ngày nào đó, phải đem nàng ăn đến nửa điểm không dư thừa! Thần Quân đại nhân âm thầm thề.

“Xấu xa!” Theo lẽ thường thì vô lực chống cự, chỉ có thể mặc hắn động tay chân, “Vừa rồi ta bị làm sao vậy?”

“Mị hương.” Câu trả lời của hắn gọn gàng dứt khoát, “Ngửi thấy rất thanh đạm, nhưng hiệu quả rất đặc biệt.”

“Hả?” Tay người này, chưa bao giờ đàng hoàng.

“Cái hương này bình thường cho dù nàng ngửi thấy cũng không có tác dụng, chỉ có trong lúc động tình, nó mới có hiệu lực.” Hắn tổng kết nói, “Đơn giản mà nói, nó không khơi mào tình dục của nàng, chỉ đem dục vọng trong lòng nàng khuếch đại.” Nói đến đây, hắn nhẹ nhàng mút lấy vành tai xinh xắn của nàng, không có ý tốt nói, “Nha đầu, vừa rồi nghĩ ta đến động tình sao?”

Bị bắt tại trận rồi! Nàng kêu một tiếng, cố gắng xem nhẹ cảm giác run rẩy trên người, nói sang chuyện khác: “Ai hạ mị hương cho ta?”

Mà thôi, xem nàng bệnh đến đáng thương, trước buông tha nàng.”Ta cũng không biết. Mùi vị kia thanh đạm, ngược lại là rất giống mùi thơm cây quế sau lưng nàng.”

Nàng rất kinh ngạc: “Cây quế thành tinh? Nhưng mà lúc vừa đến Niên Gia trại, chàng cùng Đồ Tẫn không phải đã lục soát qua một lần sao, ở đây không có yêu quái đúng không?”

Hắn trầm ngâm trong chốc lát, mới hướng Đồ Tẫn hạ mệnh lệnh. Nàng đang ở trong Thần Ma ngục. Cũng nhìn không thấy Đồ Tẫn hành động. Qua một hồi lâu, giọng nói của người này mới truyền vào: “Trường Thiên đại nhân, bốn mươi lăm đôi tình lữ trong rừng kề bên này, quả nhiên đều đã nhào vào nhau.”

Nàng cực kỳ lúng túng: “Sao chàng lại để cho hắn đi thăm dò loại chuyện này?”

Trường Thiên mỉm cười: “Vậy là không sao rồi. Nàng tiếp tục giải sầu là được. Cái mị hương này vô hại đối với người, cũng không chỉ nhằm vào một mình nàng. Ừ, việc này không cần phải xử lý đấy.” Hắn đưa tay ở sau ót nàng khẽ vuốt vài cái, Ninh Tiểu Nhàn liền đánh ngáp một cái, nặng nề mà ngủ rồi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Thanh Nhi cùng Phó Vân Trường tới nói chuyện cùng nàng, hai người đều là mặt đầy hồng quang, lộ ra khí sắc rất tốt.

Khí sắc như vậy, hôm nay nàng đã xem qua ở trên người rất nhiều thiếu niên nam nữ rồi, khó trách Trường Thiên nói chuyện mị hương không cần quản. Đồng thời nàng lại âm thầm kinh hãi. Không thể tưởng được cái dược hiệu này lợi hại như thế, có thể bất tri bất giác mà làm cho tu sĩ cũng trúng chiêu.

Thanh Nhi chỉ cùng nàng nói vài câu, liền thức thời mà tìm cái lý do rời đi, đem không gian nhường cho hai người.

“Người cũng đi không còn bóng dáng rồi.” Ninh Tiểu Nhàn tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, nhịn không được trêu ghẹo. Phó Vân Trường vội vàng đem tầm mắt dính vào trên bóng lưng Thanh Nhi thu hồi trở về. Ho nhẹ một tiếng: ” Hôm qua ngươi bảo Thanh Nhi nhắn với ta, nói cần ta hổ trợ?”

“Không sai. Ta muốn vào Ba Xà sơn mạch một chuyến, có điều chỗ đó đầm rồng hang hổ, tự tiện xông vào quá nguy hiểm. Ta nghe nói Tiên phỉ cùng tông phái đóng ở Ba Xà sơn mạch có chút lui tới, muốn mời ngươi dẫn chúng ta đi vào.” Cái tông phái kia tuy nói ngăn cách ngoại giới, lại không có khả năng thật sự đóng cửa lại trải qua cuộc sống hằng ngày một mình, nhiều ít gì cũng có chút lui tới với bên ngoài. Mịch La làm việc rất đáng tin. Bên trong tình báo gần đây đưa cho nàng đã nói rất rõ ràng, cái tông phái này nhất định có lui tới cùng Tiên phỉ.

Cho nên lần đầu tiên nàng nhìn thấy phó Vân Trường tại Niên Gia trại, liền hạ quyết tâm muốn hắn mang chính mình lên núi.

Phó Vân Trường thần sắc khẽ biến. Chuyện này là bí mật không nhỏ trong nội bộ Tiên phỉ, chưa bao giờ truyền ra bên ngoài, nàng làm sao mà biết được?

Ninh Tiểu Nhàn biết suy nghĩ trong lòng của hắn, chỉ cười cười cũng không lên tiếng. Cầm ngón tay chỉ phương hướng Thành Trì Minh.

Phó Vân Trường im lặng. Hóa ra nơi phát ra tin tức của nàng đúng là Mịch La, trách không được! Không ngờ cô nương này thoạt nhìn bất hiện sơn bất lộ thủy (*không đụng ta thì không biết hàng) đấy, vậy mà có thể bắt được tình báo của Nhị công tử Phủ Phụng Thiên.

Hắn hoài nghi nói: “Ngươi muốn vào Ba Xà sơn mạch làm cái gì?”

Ninh Tiểu Nhàn cười nói: “Ta chỉ đến Ba Xà sơn mạch đi dạo một chút, không làm chuyện khác.”

Hắn không vui nói: “Lý do này quá mức gượng ép.” Trêu chọc hắn sao?

Nàng nhún vai: “Ta nghe nói Xà Viêm Thảo chỉ ở trong Ba Xà sơn mạch mới có. Lúc luyện chế Ngưng hư bổ ích đan nếu như thêm vào cái này, dược hiệu có thể đề cao gấp hai. Nhưng mà ta tìm kiếm rất lâu, đều không gặp vị thuốc này, cho nên muốn ngươi dẫn ta đi hái.”

Cái lý do này đã sớm nghĩ kỹ rồi. Ở bên trong Ba Xà sơn mạch thật có Xà Viêm Thảo, mà Xà Viêm Thảo đích thật cũng là vị thuốc quan trọng trong Ngưng hư bổ ích đan, nàng nói đều là lời nói thật, không sợ hắn đi kiểm tra. Nếu nàng cùng Trường Thiên đoán không sai, ở trong việc buôn bán lui tới giữa Tiên phỉ cùng Tông phái trong núi, có lẽ có cả Xà Viêm Thảo, nhưng mà thảo dược này sau khi hái, trong vòng mười ngày phải dùng xong, nếu không liền mất hết linh hiệu, bởi vậy trong tay Phó Vân Trường khẳng định không có sẵn hàng.

Hắn và Thanh Nhi lại biết rõ nàng là đan sư, tạo nghệ coi như tinh thâm, cho nên lý do này hẳn là đầy đủ.

“Ngươi chỉ đi vào hái thuốc, không có mục đích gì khác?” Hắn quả nhiên đã có vài phần tin tưởng.

“Đương nhiên, chỗ đó thâm sơn cùng cốc, còn có cái gì có thể làm cho ta mưu đồ? Hái dược xong, chúng ta xoay người rời đi!” Nàng mặt không đổi sắc mà nói dối.

Phó Vân Trường trầm ngâm thật lâu, mới nói: “Trong tay chúng ta quả thật có một đám đồ đạc muốn đưa vào Ba Xà sơn mạch, ngươi liền cứ theo chúng ta cùng nhau tiến về vào. Chẳng qua nếu ngươi dám ở trong đó giở trò…” Cô nương này tính cách tinh quái, kỳ thật hắn không tin nàng. Chẳng qua bệnh của Lăng Phượng Nam, còn muốn dựa vào nàng đến chữa cho tốt, kiên quyết không thể đắc tội được.

“Yên tâm đi, ở địa phương Đại yêu tụ tập mà giở trò? Ta cũng không phải ông Thọ thắt cổ —— ngại mệnh quá dài rồi.” Nàng không quan tâm mà cười hì hì nói.

Tốt nhất là như vậy, Phó Vân Trường giật giật khóe miệng cứng nhắc.

Những ngày tiếp theo, bình tĩnh không gợn sóng. Việc khôi phục khỏe mạnh của nàng tiến hành rất thuận lợi, mỗi một ngày cũng có thể cảm giác được cơ năng thân thể nhanh chóng khôi phục.

Ngày thứ tám, nàng có thể dựa vào người khác nâng đở đi thêm vài bước rồi.

Ngày thứ chín, nàng có thể dựa vào tường tự mình di chuyển.

Ngày thứ mười, nàng có thể đứng lên đi đi lại lại rồi, cơ bắp không hề bủn rủn vô lực, gân mạch cơ bản đã khôi phục, nhưng muốn cùng người ta động thủ, lại vẫn không thể đấy.

Cái giá để trả cho Thỉnh Thần Thuật, ghê gớm thật.

Ở trong vòng mười ngày nàng tê liệt, Trường Thiên cũng không vì nàng là người bệnh mà buông lỏng kiểm tra học tập của nàng. Mặc dù thân không thể động, nhưng đầu óc vẫn còn tốt đúng không? Cho nên hắn không có lãng phí thời gian, bức bách nàng đem mấy cái thần thông ghi nhớ, chờ sau khi thân thể khôi phục lại thêm luyện tập là được.

Đợi nàng có thể vận dụng thần lực yếu ớt rồi, nàng liền để cho Thanh Nhi đem Lăng Phượng Nam cùng thê tử mời tới, dùng thần lực tra xét rõ ràng tình huống tòan thân hai người bọn họ.

Đáng nhắc tới chính là, Phó Vân Trường đối mặt Lăng Phượng Nam chỉ nói chính mình là họ hàng xa của Lăng gia, bởi vì thân nhân trên đời chỉ còn hai người bọn họ, cho nên đem đôi vợ chồng này đón đến địa phương tốt hưởng phúc. Lăng Phượng Nam không thích ở trong thành, cho nên Phó Vân Trường tỉ mỉ chọn lựa nhà lớn ở Niên Gia trại đưa cho hắn.

Ninh Tiểu Nhàn không có ý tốt nhìn Phó Vân Trường. Với tư cách tu sĩ Luyện Hư kỳ, chính hắn muốn sinh dục hậu đại khả năng quá nhỏ rồi, dù là hắn và Thanh Nhi hàng đêm cố gắng đều chưa hẳn có thể thành công. Đây cũng là nguyên nhân sau khi Hòa lão Tứ biết rõ tiểu tình nhân của mình ngoài ý muốn trúng thưởng, thì vui mừng như điên. Phó Vân Trường từng đối với hậu nhân Lăng thị mặc kệ không hỏi mấy trăm năm, hiện tại phần áy náy này phát tác lên, ngược lại khẩn thiết hi vọng hương khói Lăng thị có thể tiếp tục kéo dài.

Đại khái, cái này xem như một loại tâm lý đền bù tổn thất sao? Phó Vân Trường nói với đôi vợ chồng này, Ninh Tiểu Nhàn y thuật cao minh, có thể khiến cho bọn họ trung niên ôm con. Vừa nói như vậy, hai người liền nhìn nàng vô cùng nóng bỏng.

Nàng âm thầm cười cười, thu nhiếp tâm thần, cẩn thận kiểm tra. Phó Vân Trường chú ý tới, nàng lấy ra một tinh thể mảnh mỏng loại nhỏ, chiếu rọi vào hai vợ chồng, xem hai mắt, rất nhanh lại thu vào.

Xác thực theo như lời Thanh Nhi nói, thân thể Lăng Phượng Nam quá yếu một chút.

Sinh mạng ra đời là một quá trình kỳ diệu. Đồng dạng, để có được sinh mạng, cho tới bây giờ đều không phải chuyện đơn giản. Sau khi nàng thu tay, lại cùng Trường Thiên thảo luận hơn nửa canh giờ, lúc này trong nội tâm mới nắm chắc.

Nàng mượn cớ điều động vợ chồng Lăng Phượng Nam đi, đối với Phó Vân Trường nghiêm mặt nói: “Vợ hắn tóc đen nhánh, móng tay sáng bóng, công năng thận rất tốt, ta vừa rồi đã dò xét qua, người nàng… Thân thể của nàng vẫn còn khoẻ mạnh, ở trên chuyện mang bầu có lẽ không đáng ngại. Đúng như lời Thanh Nhi nói, vấn đề có lẽ ở trên người Lăng Phượng Nam. Thân thể của hắn hư nhược quá lớn, trước kia đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn lập tức ngồi thẳng người: “Không sai. Đến thế hệ này của hắn, Lăng gia nghèo khó, bản thân hắn lại là sinh non hơn một tháng, vốn sinh ra đã kém cỏi, Hậu Thiên tẩm bổ cũng không đủ. Năm mười sáu tuổi gia hương gặp gỡ lũ bất ngờ bộc phát, hắn ở trong nước ngâm ba ngày ba đêm, sau khi được cứu bắt đầu phát tác phong hàn, thiếu chút nữa bệnh chết. Hắn nửa đời trước cảnh ngộ túng quẫn khốn khó, thẳng đến sau khi 30 tuổi cưới vợ, sinh hoạt mới dần dần chuyển biến tốt đẹp, nhưng mà lúc này lại tiếp tục bồi bổ, thân thể cũng vẫn cứ suy yếu.”

Nàng nhẹ gật đầu. Thân thể người không giống tường thành, nói bổ có thể bổ tốt. Trước hết Lăng Phượng Nam thiếu tháng từ trong bụng mẹ, nửa đời trước không chỉ không được điều dưỡng, còn tiêu hao quá lượng tinh lực, bên trong hao tổn quá lớn. Nàng ở chỗ này vài ngày, cũng biết Lăng Phượng Nam 30 tuổi cưới vợ, lấy chính là quả phụ góa chồng, trước khi cưới nhỏ hơn hắn mười ba tuổi, cứ như vậy đã qua hơn mười năm, coi như là tiêu chuẩn chồng già vợ trẻ kết hợp. Vợ hắn hôm nay đang tuổi niên hoa, Lăng Phượng Nam niên kỷ đã lớn, thân thể lại không tốt, vấn đề này xác thực khó giải quyết.

Thanh Nhi ở bên cạnh bổ sung nói: “Ta cũng kê cho lăng Phượng Nam một ít thuốc bổ, thậm chí cũng cho hắn dùng một ít đan dược Tu Tiên giới, nhưng cũng không thấy hiệu quả.”

Ninh Tiểu Nhàn nhẹ gật đầu: “Hắn dương khí chưa đủ, tâm khí không vượng, cốt tủy không doanh, sinh mệnh lực tiêu hao nghiêm trọng. Loại tình huống này ngay cả tánh mạng của mình cũng không bảo toàn được, còn muốn lưu lại hậu đại, hẳn là người si nói mộng?”

Lời này vừa ra, Phó Vân Trường cùng Thanh Nhi đều kinh hãi. Phó Vân Trường bất mãn nói: “Đừng có nói chuyện giật gân!”

“Tấm lòng thầy thuốc như phụ mẫu, ta làm sao ăn nói lung tung?” Ninh Tiểu Nhàn cười lạnh một tiếng, từ trong lòng ngực lấy ra một mảnh tinh thể trong suốt, “Kiện bảo bối này có thể nhìn trộm thọ nguyên người khác. Vừa rồi ta xem qua thọ nguyên còn lại của hắn rồi, tối đa Lăng Phượng Nam chỉ có ba năm tuổi thọ!”

Chương 366:  Trị liệu

Phó Vân Trường không hổ là thứ cướp đường hành hung quanh năm, tố chất tâm lý tốt đẹp, lúc này nhanh chóng tỉnh táo lại, vội hỏi: “Có thể có biện pháp khác không?”

“Cái bệnh trạng này của hắn, trước kia ta cũng thấy trên người một người khác.” Cái người này là Nham thành thành chủ, cha ruột Ôn Lương Vũ, Ôn Cách. Lúc ấy lão cũng là khí huyết hao tổn, gần đất xa trời, mới nghĩ ra phương pháp giết con trai để lấy tuổi thọ . Nàng đem chuyện Ôn Cách nói một lần, “Có điều con của hắn là nửa yêu, hắn mới có thể tiến hành phương pháp đoạt thọ này, thay đổi điều mà người bên ngoài căn bản không thể thực hiện được.”

Phó Vân Trường nghe xong, biết rõ việc này khó làm, lập tức trong nội tâm nguội lạnh một nửa: “Chẳng lẽ, Lăng thị ta thật sự hương khói đứt đoạn?” Hẳn là muốn chính hắn cố gắng? Dứt lời nhìn về phía Thanh Nhi, nào biết Thanh Nhi lúc này cũng nhìn sang, hai người bốn mắt tương đối, mặt đều có chút đỏ lên.

Hai người này, đột nhiên tại trước mặt nàng mắt đi mày lại là náo cái gì? Làm hại nàng không thể ra bài theo đường sắp xếp trước nữa rồi. Ninh Tiểu Nhàn ho nhẹ một tiếng, một lần nữa hấp dẫn lực chú ý của hai người, lúc này mới nói: “Sinh cơ bản thân hắn mất đi, đã không thể dựng dục tánh mạng, vấn đề này không giải quyết, Thanh Nhi chính là cho hắn dùng nhiều thuốc bổ hơn nữa cũng uổng công. Hơn nữa thân thể của hắn hư nhược không chịu nổi tẩm bổ, sắc mặt ngược lại mới có thể trắng bệch.”

Thanh Nhi nghĩ đến sắc mặt Lăng Phượng Nam, quả nhiên là trong trắng mang xanh, không thấy tình huống thuốc bổ có hiệu quả một chút, có chút hiểu được gật gật đầu. Phó Vân Trường lại nghe ra nàng có hàm ý khác, tranh thủ thời gian nói: “Ngươi có biện pháp?”

Ninh Tiểu Nhàn lườm hắn: “Có một cách, nhưng không biết có tác dụng hay không.”

Phó Vân Trường hiểu rõ, cam đoan nói: “Chữa khỏi cho hắn, ta liền mang ngươi an toàn đi tới Ba Xà sơn mạch.”

Có những lời này của hắn là được. Nàng cười cười, từ trong ngực móc ra một vật, xem ra giống như là miếng gỗ nhỏ bị cháy rụi, nương theo từng trận mùi khói lửa truyền đến. Hắn coi như là người kiến thức rộng rãi đấy, không xác định nói: “Đây là… Lôi mộc?”

Nàng nhẹ gật đầu: “Không sai. Hơn nữa là Lôi mộc đã trải qua thiên kiếp, chỗ trân quý nhất của nó là cái đoạn Lôi mộc này vẫn còn sống đấy. Ta tận mắt thấy qua cây to này lúc tươi tốt che khuất bầu trời, nhưng chịu đựng vài trọng thiên lôi kiếp oanh kích, chỉ còn lại một ít đoạn thụ tâm có sinh cơ yếu ớt. Có thể nói là chết hụt. Giống như sinh cơ dần dần mất đi của Lăng Phượng Nam vậy, cũng chỉ có dùng vật tro tàn lại cháy, mới có thể miễn cưỡng cứu được.”

Gần đây công việc gieo trồng của Tức Nhưỡng quá mức bận rộn, tạm thời không rảnh sắp xếp đoạn Lôi mộc này sinh trưởng. Cho nên đến bây giờ nó còn là bộ dạng này nửa chết nửa sống. May mắn Lôi mộc sinh mệnh lực ương ngạnh, trong thời gian ngắn không có cái vấn đề lớn gì.

Phó Vân Trường từ trong kẽ răng nặn ra hai chữ: “Nam Cung?” Quảng Thành cung là cao môn đại phái cả thiên hạ đều biết, Nam Cung Chân lại chấp chưởng đại vị chưởng môn mấy trăm năm. Có câu là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm, tin lão độ kiếp thất bại mà chết, đã sớm truyền khắp thiên hạ, trở thành đề tài nói chuyện sốt dẻo nhất Tu Tiên giới. Mà ngay cả toàn bộ quá trình lão độ kiếp, mỗi ngày cũng không biết có bao nhiêu người thuật lại sinh động như thật, Phó Vân Trường sao lại không biết?

Nàng tường tận xem xét biểu tình trên mặt hắn: “Không sai. Cái này là một trong số pháp khí Nam Cung Chân sử dụng lúc độ kiếp. Nếu ngươi có khúc mắc. Ta có thể không cần dùng, nhưng bệnh của Lăng Phượng Nam, nhất định là trị không hết rồi!”

Sắc mặt của hắn, đột nhiên trở nên thập phần đặc sắc, trong chốc lát nghiến răng nghiến lợi. Trong chốc lát thẫn thờ, Thanh Nhi lo lắng nắm cánh tay của hắn. Cũng không biết qua bao lâu, Phó Vân Trường mới ngẩng đầu lên, cười khổ nói: “Quả thật thế sự khó liệu, không thể tưởng được a, không thể tưởng được. Như thế, liền xin nhờ Ninh cô nương rồi.”

Năm đó. Là Nam Cung Chân tàn sát hết cả nhà Lăng thị hắn; hôm nay, lại chỉ có Lôi mộc Nam Cung Chân để lại, mới có thể kéo dài hương hỏa cho Lăng thị. Mặc dù Nam Cung đã chết, nhưng nếu hắn dùng đoạn Lôi mộc này, tức là thừa nhận ân tình  của Nam Cung Chân, nhưng mà cừu hận trong lòng của hắn còn chưa diệt hết… loại vật Vận mệnh này, Phó Vân Trường  hắn phỏng đoán hơn bốn trăm năm. Vì sao vẫn xem không hiểu thiên ý?

Ninh Tiểu Nhàn xem hắn tự giễu cười cười, biết rõ người này rốt cục cũng từ từ buông cái đoạn khúc mắc này, vì vậy nói: “Trong tay của ta có băng lộ ủ hai mươi năm, cái này không cần chuẩn bị. Mặt khác còn cần nhục thung dung thượng hạng, cây nhục đậu khấu. Đông trùng hạ thảo ngâm mình ở trong rượu. Còn có, đi giúp ta tìm 50 cái kén sơn tằm, 50 bộ xác ve, 50 bộ phượng hoàng y…”

Nàng thấy được biểu lộ những người khác, vì vậy giải thích nói: “Ừ, phượng hoàng y chính lớp màng mảnh bên trong trứng gà, nhớ rõ nhất định phải là ở dưới trứng gà mái năm nay vừa ấp lần đầu tiên mới được. Mặt khác còn muốn 15 con Địa Long mười tuổi trở lên, sau khi tìm được, rửa sạch sẽ lại đốt thành tro, ngâm vào trong rượu. Sau đó, lấy Lôi mộc ngâm ở trong rượu ba ngày, lúc này đã có thể cho hắn uống rồi.”

Tất nhiên có người đem yêu cầu của nàng ghi chép lại, nghe được Địa Long sống có thể sửng sốt một hồi lâu. Địa Long chính là con giun, nhưng mà bình thường con giun đều chỉ có bốn năm tuổi thọ, muốn tìm ra sống mười năm trở lên đấy, hơn nữa muốn mười lăm đầu, cái này thật đúng là phải hao chút công sức.

“Cái rượu thuốc dưỡng nguyên này trong vòng mười ngày chỉ có thể uống ba lượt. Sau khi uống xong toàn bộ, tình huống khí huyết khô kiệt trong cơ thể hắn, dương hư thận âm có thể miễn cưỡng đạt được cải thiện, khi đó có thể dùng dược của Thanh nhi cô nương đến bồi bổ rồi. Có điều ——” nàng cường điệu, “Ngày chết của Lăng Phượng Nam đã định, sau khi Lục Đạo xác lập, thọ nguyên cuối cùng không thể sửa, hắn vẫn sống không quá ba năm. Trong ba năm này có thể sinh hạ hài nhi hay không, còn muốn xem vận khí của hắn rồi.”

Vật nàng dùng để pha rượu, cũng không phải cái gì kỳ trân dị bảo. Hai ngày này đã lục tục có Tiên phỉ đưa tới, vì vậy Phó Vân Trường căn dặn mọi người chia nhau đi chuẩn bị dược. Hòa lão Tứ cũng đến, nghe được yêu cầu của nàng, xung phong nhận việc muốn đi tìm Địa Long sống mười năm. Cũng không biết hắn dùng cái biện pháp gì, chạng vạng tối ngày hôm sau liền lấy được rồi.

Thừa dịp mọi người công việc bận rộn, nàng tìm đến Lăng phu nhân, nhỏ giọng giao phó nói: “Thể chất của Lăng tiên sinh sẽ từ từ chuyển tốt, nhưng nhớ lấy việc phòng the trong vòng bảy ngày không được vượt qua hai lần, cần phải biết dục tốc bất đạt, nên tích trữ nuôi dưỡng tinh trùng.” Nàng theo góc độ thầy thuốc mà nói lời này, ngược lại rất nghiêm trang.

Trên mặt Lăng phu nhân lập tức đỏ như lửa đốt, vừa thẹn vừa mừng mà đáp lại. Hai vợ chồng họ tình cảm mặc dù tốt, chỉ là dưới gối không con trở thành việc đáng tiếc suốt đời. Lập tức Lăng Phượng Nam đã đến biết tuổi thọ của mình, thân thể lại không được tốt, bọn họ đã sớm buông tha việc sinh con, nào biết được hiện tại phong hồi lộ chuyển, đột nhiên lại có hi vọng. Tiểu cô nương này lúc vừa mới tới ở nhờ trong nhà nàng, nàng cũng rất ưa thích, hiện tại xem ra, quả nhiên lúc ấy kết xuống thiện duyên, gặp được thần tiên sống rồi.

Phối dược rất nhanh đủ, Thanh Nhi giao cho nàng động thủ. Ở chung được vài ngày, cái cô nương này đối với đan thuật của Ninh Tiểu Nhàn càng phát ra bội phục, thường xuyên ở bên cạnh lãnh giáo. Ninh Tiểu Nhàn cũng mặt dày mày dạn đem đơn thuốc nàng ta ca ngợi nhận làm của mình. Hắc hắc, dù sao Trường Thiên biết, cùng nàng biết có cái gì khác nhau?

Vì thu hồi Lôi mộc, Ninh Tiểu Nhàn chỉ có thể ở lại Niên Gia trại ngây người thêm ba ngày. Chẳng qua trong khoảng thời gian này, di chứng Thỉnh Thần Thuật trong cơ thể nàng đã cơ bản biến mất, thần lực một lần nữa dư thừa, thân thủ cũng khôi phục linh hoạt thường ngày, hơn nữa bởi vì lần này bị cường hành mở rộng, gân mạch của nàng kỳ thật cường kiện rất nhiều, coi như là nhân họa đắc phúc.

Thừa dịp đoạn thời gian nhàn rỗi này, nàng nhờ Trường Thiên chỉ điểm, đem nơi phát ra mị hương tìm được. Chuyện này cũng không dễ dàng, bởi vì qua một đêm Phong Thu Tế kia, mùi hoa quế như trước, nhưng mà mị hương lại vô ảnh vô tung.

Bọn họ phí công phu thật lớn, mới xác định nơi mùi thơm này phát ra, chính là cây hoa quế kích thước lớn nhất, sống lâu nhất trong Niên Gia trại. Cái gốc cây già này ở bên cạnh quảng trường, cao tới năm trượng, nhưng tán cây lại căng ra cực lớn bao trùm gần trăm trượng, cơ hồ che khuất cả nửa quảng trường. Thân mình cái cây này phiêu dật, thật không hổ là loại cây có thể trồng ở Nguyệt cung, hoa nhỏ màu da cam, ở giữa cành lá kiêu ngạo bày ra một màu sắc tươi đẹp, tản ra hương thơm sâu xa.

Độc chiếm tam thu áp quần phương. Cái mùi này ưu nhã mà lâu dài, ngửi thấy đúng là hương thượng phẩm.

Thú vị chính là, bọn hắn cũng không tìm được yêu khí ở trên thân cây. Theo lão nhân ở trong trại kể, cái cây này trước khi kiến tạo trại đã tồn tại, ai cũng không thể nói tuổi cụ thể tuổi của nó, chỉ biết là cây hoa quế khắp núi đầy trại này, đều là đồ tử đồ tôn của nó. Hàng năm thời điểm hoa quế bay xuống, ở trong trại sẽ tổ chức lễ tế năm được mùa. Mà ở ngày này, chung quy có rất nhiều người trẻ tuổi sẽ thành chuyện tốt, dắt tay thành đôi.

“Cây này, ít nhất có một ngàn năm tuổi thọ rồi, sớm đã trở thành tinh, lại chậm chạp không sinh ra linh trí.” Trường Thiên quan sát thật lâu, mới đưa ra cái kết luận này. Cái này cũng không kỳ quái, cỏ cây muốn thành tinh thành yêu, độ khó kia thực không phải lớn bình thường. Chân thân của A Ly là kim tinh, đã ở bên cạnh nhân loại sinh sống không biết bao nhiêu năm, trải qua vô số lần Đế Lưu Tương, lúc này mới tại vô tình sản sinh linh trí, biến hóa ra A Ly.

Chỉ là cây quế già này mặc dù còn không sinh ra trí tuệ, lại tự nhiên mà thân cận nhân loại. Ở trong phạm vi nó sinh trưởng độc trùng tuyệt tích, hơn nữa ngửi mùi thơm cây hoa quế già lâu dài, thân thể mọi người trong trại cường tráng, không dễ sinh bệnh.

Nàng giật mình, khó trách Trường Thiên nói cây quế tinh này không cần quản, nó đối với nhân loại không tạo thành nguy hại, ngược lại còn có ích. Đầu năm nay, yêu tinh có lòng tốt không thấy nhiều đâu. “Nhưng mà mị hương kia là chuyện gì xảy ra?” Cái mùi thơm kỳ quái này hại nàng bị lạc thần trí, lại giở trò đối với Trường Thiên, nàng một mực canh cánh trong lòng.

“Thật sự là không thiếu cái lạ.” lúc này Phó Vân Trường mới biết được nhiệt tình bành trướng đêm phong tế đó, là cái gốc cây già này giở trò quỷ, giờ phút này cũng đứng dưới tàng cây kinh ngạc không thôi. Mặt Thanh Nhi đỏ rực, hiển nhiên là nhớ đến mỹ mãn của đêm hôm đó.

Ở Trường Thiên chỉ điểm, Ninh Tiểu Nhàn thò tay đặt tại thân cây, truyền đi qua ý niệm thân mật, đồng thời cũng đem thần lực từng điểm từng điểm mà truyền tới, lại cũng như đá chìm đáy biển, không thấy bóng dáng.

Hắn ngược lại rất là thảnh thơi: “Lại chờ thếm một chút, đối thoại cùng thảo Mộc Tinh Linh này, đòi hỏi vô cùng có kiên nhẫn mới được.”

Cũng không biết qua bao lâu, đại thụ đột nhiên không gió tự run lên thoáng một phát, rầm rầm lay động đầy hương hoa.

Trong thần trí của nàng truyền tới một cái âm thanh mơ hồ nhưng tràn ngập tò mò. May mắn thần thức trao đổi không cần thông qua ngôn ngữ đến tiến hành, nếu không nàng căn bản không biết nói ngôn ngữ Thụ Yêu. Loại Thần Niệm trao đổi này, là lần đầu tiên nàng sử dụng, cảm giác cùng đối phương giống như là thần giao cách cảm, không nói tự biết, thập phần kỳ diệu.

Trường Thiên nói không sai, cái cây quế già này tỉnh tỉnh mê mê, linh trí không mở, tựa như thai nhi trong bụng mẹ, có thể cảm giác động tĩnh ngoại giới, lại không có tư tưởng tự chủ. Loại sinh mạng giai đoạn đầu này, thật sự là rất kỳ diệu. Lúc này nó mở rộng tâm linh, thần thức của Ninh Tiểu Nhàn lập tức thừa dịp trống không mà vào, đem cuộc đời nó trải qua xem một lần, lúc này mới chợt hiểu ra.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion13 Comments

  1. Phù. Nhàn tỷ thế là khôi phục lại sức lực rồi he. Lại còn được mở rộng kinh mạch thêm một ít nữa chứ. Mà phải mà Nhàn tỷ thân thể khoẻ khoẻ hơn tí chút thì có phải Trường Thiên ca đã có thể thịt một bữa no bụng đến mỹ mãn rồi không! Giờ lại còn làm đại phu trị vô sinh cho người khác nữa chứ…
    Hy vọng lần này thành công vào được sơn mạch Ba Xà trót lọt mà còn gặp được chân thân của Trường Thiên ca… ta mong có thịt a~~~
    Cảm ơn các nàng nhiều lắm nhé!

  2. Đúng là chỉ có TT ca mới có thể làm chính nhân quân tử như vậy, vẫn nhịn vì thể trạng của Nhàn tỷ khộng chịu được nếu ca ăn tỷ. Haiz… ;50 mất cả thịt…
    Hai vợ chồng Lăng Phượng Nam vậy là có hy vọng có con rồi, thật quá tốt. May mà gặp được Nhàn tỷ, nhưng mà dương thọ của Lăng Phượng Nam lại không thể thay đổi, chỉ có thể sống đc 3 năm nữa thôi. Như vậy cũng tốt rồi.
    Không ngờ cây hoa quế lại là cây thành tinh nhưng chưa có linh trí, tuy sinh ra mị hương nhưng lại không gây bất cứ ảnh hưởng xấu nào. Lại mới có một chút linh trí như đứa trẻ sơ sinh, tự nhiên thật là vi diệu.
    Thanks các nàng đã edit.

  3. Ôi ta nghi lắm mà. Lại bị hụt hẫng nữa rồi. Trường Thiên yêu Ninh Tiểu Nhàn ghê luôn. Mặc dù rất muốn chiếm lấy lại là thần thú rất khó kiềm chế vậy mà vì lo cho sức khỏe của Ninh Tiểu Nhàn mà bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
    Cứ tưởng cây quế phát ra mị hương là do ai đó giở trò không ngờ đây là một thụ yêu tốt.
    Không biết Ninh Tiểu Nhàn có giúp được Lăng gia có hậu đại không.
    Cảm ơn editors

  4. Vợ chồng Lăng Phượng Nam may mắn vì gặp được Tiểu Nhàn. Mặc dù tuổi thọ không thể thay đổi nhưng có cơ hội có con là một điều may mắn. Hóa ra không chỉ mình Tiểu Nhàn bị trúng Mị hương mà tất cả những cặp có tình cảm với nhau đều trúng. Cây Hoa Quế mặc dù là Mộc Tinh lại không gây hại cho ai mà đem những người có tình cảm đến với nhau. Mộc Tinh thật đáng yêu

  5. Ta cứ nghĩ là có thịt đấy. cuối cùng TN cũng khỏe lại. Đã đến được khu vực của Ba Xà rồi. Mong là sẽ tìm được chân thân.
    cái cây hoa quế này có lẽ sống lâu lắm rồi thành tinh nhưng tại sao nó lại chưa mở ra linh trí nhỉ??? nhưng cũng đáng yêu mà lúc tỉnh lúc mê y như bào thai vậy. dù sao thì nó cũng giúp ích cho phàm nhân là tốt rồi. hehe lại còn có tác dụng tạo nên các cặp đôi nữa chứ. đấy TN mà khỏe thì có phải là TT phải cảm ơn cái cây thành tinh này rồi không
    cảm ơn các nàng edit

  6. Lại ko ăn được rồi, đây là lần thứ n Thiên ca làm liễu hạ huệ rồi ;94 nhà LPN coi như có hy vọng trị bệnh vô sinh rồi nè, cũng nhờ tiểu Nhàn y dược cao minh . Tò mò về cây quế tinh quá , tại sao nó sống lâu vậy rồi mà vẫn để mình ở trạng thái linh trí như đứa trẻ sơ sinh nhỉ ? Cây quế tinh này cũng thật đáng yêu kết nối các cập đôi với nhau mà ko làm hại ai. Thanks các bạn edit

  7. Lại thêm trường hợp Trường Thiên ca chỉ có thể nhìn mà không được ăn rùi… thấy cảnh trong lòng ảnh rơi lệ đầy mặt mà ta thấy hài ghê lun ^^… khổ thân ảnh ah… không ngờ người phát ra mị hương lại là cây quế già thành tinh chưa mở ra linh trí nha… cũng may là mị dược này không như những mị dược khác… không thì tiêu rùi… mà cũng không ngờ là Lăng Phượng Nam chỉ còn 3 năm tuổi thọ… mong là vợ chồng học mau sớm có con ah… thank nhóm editor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  8. cây yêu này hóa ra cũng ko cố ý nhằm vào chị nhàn. mà bản tính nó vốn là vậy oy. khả năng khôi phục của chị nhanh thật. e chỉ tiếc cho a thiên thui. cuối cùng vẫn ko ăn đc chị.

  9. buông tha nàng.”Ta cũng
    Thần Ma Ngục / Thần Ma ngục
    Thanh nhi / Thanh Nhi
    một tiếng: ” Hôm qua
    nói cần ta hổ trợ ———————> hỗ
    Tiên Phỉ / Tiên phỉ
    lại không có khả năng thật sự đóng cửa lại trải qua
    phó Vân Trường / Phó Vân Trường
    Hòa Lão Tứ / Hòa lão Tứ
    Lăng Phượng Nam / lăng Phượng Nam
    Quảng Thành Cung / Quảng Thành cung
    chính lớp màng mảnh —————> chính là??
    nói tuổi cụ thể tuổi của nó
    chờ thếm một chút ——————> thêm
    thảo Mộc Tinh Linh
    ================================================================
    Biết là tác giả lại câu chúng ta mà, thịt thà gì toàn là nước tương chay thôi, haiz… huhu … tiếc quá!!!
    Chỉ tội nghiệp TT quân của chúng ta =))) thèm thấy bà, thịt đưa tới miệng lại ko dám ăn, nhìn TT tự nói trong lòng mà buồn cười ko chịu được, TN tự cầu nhiều phúc cho sau này đi, haha!!
    Ko ngờ có Thụ yêu nữa nha, lại còn mang chức năng giăng tơ cho tình lữ nữa, thấy hay hay lãng mạn sao á!!!

  10. Haha thịt trước mắt, lên mâm, sắp đĩa… mà Trường Thiên không ăn được kìa, cơ hội tốt mà lại phải trơ mắt nhìn nó trôi đi. Ninh Tiểu Nhàn bây giờ vẫn đang quá mức suy yếu căn bản nàng không chịu được nhiệt tình của Trường Thiên
    Ninh Tiểu Nhàn trúng mị hương của cây quế thành tinh, Mị Hương này không hề đơn giản có thể bất tri bất giác mà làm cho tu sĩ trúng chiêu. Ninh Tiểu Nhàn sau khi hồi phục dùng thần thức trao đổi với cây quế này, kiên trì kiên nhẫn rút cuộc Ninh Tiểu Nhàn cũng hiểu ra. Không biết là điều gì nữa, ngóng chương sau.
    Mà Ninh Tiểu Nhàn nguyện ý muốn giúp Phó Vân Trường kéo dài huyết mạch của Lăng Gia, sẽ chữa trị cho Lăng Phượng Nam với yêu cầu muốn Phó Vân Trường giúp minh vào Ba Xà Sơn Mạch, Phó Vân Trường nghi ngờ nàng vào Ba xà sơn mạch không chỉ vì đơn giản là muốn Xà Viêm Thảo
    Truyện hay quá. ngày càng hấp dẫn

  11. tiểu vân vân

    a ha ha ha.. thịt đến miệng rồi mà để nó trôi đi, a thiên xũng quân tử quá r

  12. Trường thần thú mặc dù vô sỉ nhưng mà cũng không chống lại được thiên ý mà :))) năm lần bảy lượt muốn lột sạch ăn gọn Tiểu Nhàn nhưng bất thành, bước cuối cùng rồi mà còn phải khép áo thu quân, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ.

    Thì ra cái thu tế này, nam nữ hoan ái rầm rộ như thế là do cái cây quế già góp phần. Không phải nói Tiểu Nhàn canh cánh trong lòng chuyện này như thế nào đâu bởi vì bình thường hôn hôn thôi là cũng xấu hổ muốn trốn rồi huống chi lúc đó nếu sức lực bình thường khéo đã “cường bạo” Trường thần thú rồi :))))

  13. Cẩm Tú Nguyễn

    Tội TT thật, đã đưa tới miệng mà lại ăn không được chỉ có thể nhìn thôi, không biết khi nào chuyện tốt của TT mới thành đây

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close